Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1405: Người Kiến Tạo Không Gian: Lựa Chọn Của Linh Thạch Nguyên Khí

Hành trình rời khỏi Làng Mộc Thạch tiếp tục, mang theo Tần Mặc, Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo qua những cánh rừng xanh thẳm, dọc theo những con suối róc rách. Vô Danh Kiếm trong tay hắn, nay đã hoàn toàn thanh tịnh, tựa như một người bạn đồng hành trầm mặc, không còn sự giằng xé nội tại, chỉ còn lại sự cân bằng sắc bén của bản nguyên. Tần Mặc cảm nhận được sự hòa hợp sâu sắc giữa ý chí của bản thân và ý chí của thanh kiếm, một sự kết nối không cần lời nói, chỉ cần một ý niệm khẽ lay động. Hắn biết, thanh kiếm này đã tìm thấy con đường của mình, và nó sẽ cùng hắn bước tiếp trên con đường c��n bằng cho Huyền Vực.

Dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, Tần Mặc cùng đoàn người quay trở lại Làng Mộc Thạch, nơi mà chỉ cách đây không lâu, triết lý về "Con Đường Nghệ Thuật Cân Bằng" vừa mới bén rễ. Làng vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, yên bình vốn có. Những ngôi nhà gỗ với mái tranh ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, khói bếp lãng đãng vờn quanh như những sợi tơ vương vấn trên bầu trời xanh thẳm. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chó sủa lanh lảnh và tiếng trẻ con nô đùa ríu rít bên con suối Tinh Lộ. Mùi hương của khói bếp, của đất ẩm sau đêm sương, của những thân cây cổ thụ và gỗ mới đẽo còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bức tranh thôn dã đầy sức sống và sự ấm cúng.

Tuy nhiên, khi đến gần hơn, Tần Mặc cảm nhận được một luồng khí khác thường, một sự xáo động tinh tế len lỏi trong cái vẻ bình yên ấy. Vô Danh Kiếm đeo bên hông hắn khẽ rung lên, một sự rung động rất nhẹ, không phải là sát khí hay sự kháng cự, mà tựa như một sợi dây cảm ứng vô hình đang đón nhận những làn sóng ý niệm hỗn tạp. Hắn nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh quen thuộc.

Bên cạnh con suối Tinh Lộ, nơi dòng nước trong vắt vẫn róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, một đám đông người dân Làng Mộc Thạch đang tụ tập. Ánh mắt họ không còn vẻ bình thản thường ngày, mà thay vào đó là sự pha trộn giữa kinh ngạc, tò mò và một chút tham vọng khó che giấu. Ở giữa đám đông, một khối đá lớn, cao gần bằng người, đang phát ra một thứ hào quang mờ ảo, lung linh như ngàn vạn vì sao bị nén chặt vào một thể thống nhất. Đó chính là một Linh Thạch Nguyên Khí, một loại khoáng vật hiếm có, chứa đựng linh lực tinh thuần của đất trời. Khối Linh Thạch ấy tĩnh lặng, nhưng Tần Mặc cảm nhận được từ nó một "ý chí tồn tại" thuần khiết, hòa mình vào mạch đập của thiên nhiên, đang bị quấy nhiễu bởi những khát khao từ bên ngoài.

Thôn Trưởng Làng Đá, với khuôn mặt sạm nắng và đôi tay thô ráp vẫn còn vương những vệt bùn đất, vội vã tiến đến đón Tần Mặc. Ánh mắt ông lộ rõ vẻ hoang mang, một sự đấu tranh nội tâm khó tả.

"Thưa Tần Mặc, chúng tôi... chúng tôi đã tìm thấy thứ này," Thôn Trưởng nói, giọng ông hơi run, ánh mắt không rời khối Linh Thạch. "Nó được khai quật từ dưới lòng đất, ngay cạnh suối Tinh Lộ này. Một số người nói nó có thể giúp chúng ta thăng tiến nhanh chóng, trở nên mạnh mẽ hơn... Họ nói rằng nó có thể giúp chúng ta 'khai linh' cho những vật phẩm khác, thậm chí là bản thân chúng ta, nhanh hơn gấp trăm lần so với việc rèn luyện bình thường." Ông thở dài, sự lo lắng hiện rõ trên từng nếp nhăn nơi khóe mắt. "Tôi... tôi không biết phải làm sao. Làng ta vừa mới tìm thấy con đường cân bằng, nhưng thứ này... nó lại khơi dậy những khát khao cũ."

Tiểu Thảo, với đôi mắt to tròn đen láy, đã nhanh nhẹn chạy đến bên khối Linh Thạch. Nàng tò mò chạm nhẹ vào bề mặt trong suốt của nó, rồi quay sang nhìn Tần Mặc, vẻ mặt ngây thơ nhưng đầy nhạy cảm.

"Nó... nó đang nói gì vậy, Tần Mặc ca ca?" Nàng reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. Nàng không hiểu hết những khái niệm phức tạp, nhưng nàng luôn cảm nhận được những rung động tinh tế nhất của vạn vật, như một tấm gương phản chiếu những gì Tần Mặc có thể nghe thấy.

Tần Mặc khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Tiểu Thảo, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn khi nhìn về phía khối Linh Thạch Nguyên Khí. Hắn cảm nhận rõ ràng những luồng ý niệm đang va chạm nhau quanh khối đá: có sự ngưỡng mộ, có sự tham lam, có cả một chút sợ hãi, nhưng tất cả đều hướng về việc khai thác sức mạnh của nó. Hắn chạm tay nhẹ vào chuôi Vô Danh Kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo quen thuộc và sự cân bằng hoàn hảo từ nó. Thanh kiếm, không hề có vẻ hung hãn, chỉ tĩnh lặng truyền cho hắn một cảm giác kiên định, như đang nhắc nhở hắn về giá trị của sự bình yên nội tại, của bản nguyên không bị lay chuyển.

Hắn hít một hơi thật sâu, không gian xung quanh dường như trở nên tĩnh lặng hơn trong khoảnh khắc. Hắn biết, đây không chỉ là một khối đá, mà là một thử thách mới, một phép thử cho triết lý cân bằng mà hắn đang cố gắng gieo trồng. Sự lựa chọn của Làng Mộc Thạch lúc này sẽ định hình con đường mà họ sẽ đi, và Tần Mặc nhận ra rằng vai trò của hắn không phải là áp đặt, mà là hé mở cho họ thấy những con đường có thể, những hậu quả có thể, để chính họ tự đưa ra quyết định.

***

Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng ấm áp xuống con suối Tinh Lộ, làm những hạt nước li ti văng lên từ dòng chảy thêm phần lấp lánh. Tuy nhiên, bầu không khí xung quanh khối Linh Thạch Nguyên Khí lại không hề ấm áp chút nào. Tiếng nước chảy róc rách vẫn dịu êm, nhưng nó bị át đi bởi những tiếng xì xào bàn tán, những cuộc tranh luận gay gắt giữa một số người dân. Mùi khoáng chất tinh khiết từ khối Linh Thạch hòa quyện với mùi đất ẩm và cây cỏ xung quanh, tạo nên một cảm giác vừa thanh khiết vừa mang nặng sự căng thẳng.

Tần Mặc chậm rãi bước đến trước khối Linh Thạch, đôi mắt hắn nhắm nghiền lại. Đám đông im bặt, tất cả ánh mắt đổ dồn vào hắn, mang theo sự tò mò, mong chờ, và cả một chút hoài nghi. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò nhưng toát lên một vẻ vững chãi kỳ lạ, như một cái cây cổ thụ cắm rễ sâu vào lòng đất. Hắn kh��ng cần dùng linh lực, không cần bất kỳ phép thuật hoa mỹ nào. Hắn chỉ đơn thuần lắng nghe.

Ý chí tồn tại của Linh Thạch Nguyên Khí, ban đầu là một dòng chảy thuần khiết, tĩnh lặng, tựa như mạch nguồn của sự sống đang nuôi dưỡng vùng đất này. Nó không có khát khao mãnh liệt như Vô Danh Kiếm trước đây, không có sự giằng xé nội tâm. Nó chỉ đơn giản là tồn tại, là một phần không thể thiếu của hệ sinh thái, âm thầm trao tặng linh khí cho cây cỏ, cho suối nước, cho không khí. Nó duy trì sự cân bằng tinh tế của vùng đất, giúp cho mùa màng tươi tốt, cho con người khỏe mạnh, cho vạn vật sinh sôi nảy nở theo quy luật tự nhiên. Nhưng giờ đây, Tần Mặc cảm nhận được một sự xáo trộn, một tiếng kêu thầm thì yếu ớt từ sâu trong lõi của nó, như một sự phản kháng nhẹ nhàng trước những khao khát cưỡng ép đang bao vây.

Sau một lúc lâu, Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn thấu suốt, không chứa bất kỳ sự phán xét nào, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn quay sang đối diện với đám đông, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả.

"Nó không khao khát được 'thăng tiên' theo cách các ngươi nghĩ," Tần Mặc chậm rãi nói, từng lời như gõ vào tâm can của mỗi người. "Ý chí của nó không phải là trở thành một vật phẩm siêu việt, hay một bảo vật mang lại sức mạnh tức thì. Ý chí của nó là được tồn tại trọn vẹn, được là chính nó, một mạch nguồn linh khí thuần khiết, âm thầm nuôi dưỡng sự sống cho Làng Mộc Thạch này."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. "Nó là một phần của vùng đất, là trái tim linh khí của nơi đây. Mỗi một hơi thở của nó, mỗi một luồng linh khí mà nó tỏa ra, đều là để duy trì sự cân bằng. Nếu các ngươi cố gắng ép buộc nó 'thăng cấp', cố gắng khai thác sức mạnh của nó một cách cực đoan, nó sẽ không thể chịu đựng được."

Tần Mặc đưa tay chỉ vào những cánh đồng xanh mướt xung quanh, vào dòng suối Tinh Lộ trong vắt. "Khi ấy, mạch nguồn linh khí sẽ bị cạn kiệt. Cây cối sẽ khô héo, suối nước sẽ cạn, và sự sống của Làng Mộc Thạch sẽ dần lụi tàn. Ép buộc nó, sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt không chỉ của bản thân khối Linh Thạch, mà còn cả của chính môi trường sống mà các ngươi đang nương tựa." Hắn không hề dùng lời lẽ đe dọa, mà chỉ đơn thuần trình bày một chân lý hiển nhiên, một hậu quả tất yếu.

Nhan Sơ, người nghệ nhân đã từng chứng kiến sự kháng cự của khúc gỗ khi bị ép buộc "khai linh" sai cách, tiến lên một bước. Ánh mắt nàng kiên định, hướng về phía những người còn đang do dự. "Lời Tần Mặc nói là thật. Chúng ta đã từng thấy hậu quả của việc không lắng nghe vật tính của gỗ. Chúng ta đã từng cố gắng biến những khúc gỗ mộc mạc thành những tác phẩm hùng vĩ, nhưng cuối cùng lại chỉ nhận được sự khô héo, nứt nẻ. Khối Linh Thạch này cũng vậy, nó có con đường của riêng mình, một con đường không cần phải phô trương, nhưng lại vô cùng bền vững và quan trọng."

Nàng tiếp lời, giọng nói chắc chắn, "Chúng ta đã học được rằng, vẻ đẹp thực sự nằm ở bản chất, không phải ở sự phô trương. Sự thăng tiến không phải là biến mình thành một thứ kh��c, mà là hoàn thiện chính mình. Nếu chúng ta tôn trọng bản chất của Linh Thạch, để nó tự nhiên tồn tại, nó sẽ ban tặng cho chúng ta sự sống, sự bình yên. Đó chẳng phải là điều chúng ta đã từng tìm kiếm sao, khi chạy theo những ảo vọng của 'thăng tiên'?"

Đám đông bắt đầu xì xào, những ánh mắt tham lam ban đầu dần bị thay thế bằng sự suy tư. Một số người gật đầu, một số khác vẫn còn cau mày, nhưng không ai còn dám lớn tiếng phản bác. Tần Mặc biết, hạt giống của sự cân bằng đã được gieo xuống, và giờ đây, nó đang bắt đầu nảy mầm trong lòng mỗi người dân Làng Mộc Thạch. Hắn không cần phải thuyết phục họ bằng sức mạnh, mà bằng sự thật, bằng những lời nói chân thành được lắng nghe từ chính "ý chí tồn tại" của vạn vật.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu nhuộm đỏ rặng cây phía tây, cả làng Mộc Thạch đã tụ tập tại Quán Trà Vọng Nguyệt. Không khí tại đây, vốn thường tràn ngập tiếng cười nói rộn rã, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư lạ thường. Tiếng nước chảy từ ao cá trong quán vẫn vọng lại đều đặn, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân, nhưng lần này là tiếng bàn bạc, thảo luận đầy suy tư, không còn ồn ào như buổi sáng. Mùi trà thơm dịu nhẹ hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ đặc trưng của quán, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng bao trùm một sự nghiêm túc hiếm thấy.

Thôn Trưởng Làng Đá ngồi ở vị trí trung tâm, gương mặt ông hiện rõ vẻ suy tư, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoang mang. Ông chậm rãi đưa mắt nhìn từng khuôn mặt trong làng, rồi lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy trọng lượng. "Chúng ta đã nghe Tần Mặc nói. Chúng ta cũng đã nghe Nhan Sơ phân tích. Giờ là lúc chúng ta phải đưa ra quyết định cho Làng Mộc Thạch này."

Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi nhưng có trật tự. Một số người vẫn còn do dự, e ngại rằng việc bỏ lỡ cơ hội "thăng tiến" từ Linh Thạch Nguyên Khí sẽ khiến làng bị tụt hậu so với thế giới bên ngoài. "Chẳng phải chúng ta vẫn luôn muốn mạnh mẽ hơn sao? Chẳng phải những người tu sĩ kia đều khao khát sức mạnh từ linh thạch sao?" một người đàn ông lớn tuổi lên tiếng, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự tham vọng. "Đây là cơ hội hiếm có, liệu chúng ta có nên bỏ qua?"

Nhan Sơ, với sự kiên định đã được tôi luyện qua những trải nghiệm của chính mình, nhẹ nhàng đáp lời. "Sức mạnh không phải là tất cả. Chúng ta đã từng chạy theo nó, và chúng ta đã thấy những gì chúng ta mất đi. Một khúc gỗ bị ép buộc phải 'khai linh' để trở thành một vũ khí, cuối cùng chỉ là một vật vô hồn. Một tòa thành bị cưỡng ép 'thăng tiên' chỉ để trở nên hùng vĩ, cuối cùng lại là một khối kiến trúc lạnh lẽo, mất đi sự sống." Nàng quay sang nhìn mọi người. "Linh Thạch Nguyên Khí này cũng vậy. Nếu chúng ta cưỡng ép nó, chúng ta sẽ được gì? Một nguồn linh lực nhất thời, nhưng đổi lại là sự hủy hoại vĩnh viễn của mảnh đất này, của sự cân bằng đã nuôi dưỡng chúng ta bao đời. Cái giá ấy, liệu có đáng?"

Nàng chỉ vào Tần Mặc, người vẫn đang ngồi lặng lẽ ở một góc, lắng nghe mọi người. "Tần Mặc không dùng sức mạnh để áp đặt, cũng không dùng lời l��� hoa mỹ để dụ dỗ. Hắn chỉ cho chúng ta thấy sự thật, cho chúng ta lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Con đường cân bằng mà hắn chỉ ra không phải là dễ dàng, không phải là nhanh chóng, nhưng nó là con đường bền vững, là con đường để vạn vật có thể là chính nó, và cùng nhau phát triển."

Tần Mặc ngồi đó, ánh mắt hắn dõi theo từng gương mặt, lắng nghe từng lời nói. Hắn không tham gia vào cuộc tranh luận, không đưa ra bất kỳ lời khuyên hay ý kiến nào. Hắn biết, đây không phải là trận chiến của hắn, mà là lựa chọn của chính họ. Hắn đã gieo hạt giống, đã tưới tắm cho nó, nhưng việc để nó nảy mầm và phát triển như thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của cộng đồng Làng Mộc Thạch. Trách nhiệm của hắn là làm rõ các lựa chọn và hậu quả, chứ không phải là gánh vác trách nhiệm của người khác.

Cuối cùng, sau những giờ phút suy tư và tranh luận, Thôn Trưởng Làng Đá đứng dậy. Khuôn mặt ông, vốn đã sạm nắng và đầy nếp nhăn, giờ đây lộ rõ vẻ quyết đoán. Ánh mắt ông kiên định, như đá tảng vững vàng trư���c phong ba.

"Chúng ta đã từng mù quáng chạy theo sức mạnh. Chúng ta đã từng tin rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất để tồn tại, để phát triển," Thôn Trưởng nói, giọng ông vang vọng khắp quán trà, mang theo sự tự vấn và một niềm tin mới. "Giờ đây, Tần Mặc đã mở ra cho chúng ta một con đường khác, một sự lựa chọn. Lựa chọn này là của chúng ta, và chúng ta sẽ gánh vác trách nhiệm của nó."

Ông tuyên bố, ánh mắt quét qua từng người dân, nhận được những cái gật đầu đồng thuận và những ánh mắt đầy quyết tâm. "Làng Mộc Thạch sẽ không khai thác Linh Thạch Nguyên Khí. Chúng ta sẽ bảo vệ nó, để nó tồn tại theo bản chất của mình, để nó tiếp tục nuôi dưỡng vùng đất này theo cách tự nhiên nhất. Chúng ta tin rằng, sự cân bằng mới là con đường bền vững, là tương lai của chúng ta."

Một luồng khí nhẹ nhõm lan tỏa khắp quán trà. Mộc Lâm Chủ khẽ mỉm cười, ánh mắt xanh biếc đầy vẻ tán thưởng. Tiểu Thảo nắm chặt tay Tần Mặc, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Tần Mặc khẽ thở phào, một gánh nặng vô hình dường như vừa được trút bỏ khỏi vai hắn. Trong lòng hắn, một suy nghĩ thấu suốt hiện rõ: *Không phải định đoạt, mà là kiến tạo không gian cho lựa chọn. Trách nhiệm không phải là gánh vác tất cả, mà là để vạn vật tự gánh vác sự lựa chọn của chính mình.* Hắn hiểu rằng, vai trò của hắn không phải là trở thành một vị thần toàn năng điều khiển số phận, mà là một người kiến tạo, một người chỉ đường, một người trao quyền. Hắn trao cho vạn vật quyền được là chính nó, quyền được lựa chọn con đường của chính mình, và quan trọng hơn, quyền được gánh vác trách nhiệm cho những lựa chọn ấy.

Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló qua những tán lá, rải bạc xuống không gian tĩnh mịch của Làng Mộc Thạch. Tần Mặc vuốt nhẹ Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng đầy vững chãi của nó. Thanh kiếm, một biểu tượng của bản chất đã được khôi phục, dường như cũng đang đồng điệu với sự giác ngộ của hắn. Hắn biết, Làng Mộc Thạch, với quyết định của mình, sẽ trở thành một ví dụ điển hình cho triết lý cân bằng, m���t mô hình mà có thể được nhân rộng ở các cộng đồng khác trên Huyền Vực. Sự lựa chọn của họ không chỉ là của riêng một ngôi làng, mà là một bước đi nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, khẳng định rằng tư tưởng cân bằng không chỉ dừng lại ở hắn mà đã bén rễ sâu trong lòng người dân, tạo tiền đề cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự lựa chọn và trách nhiệm. Hắn cảm thấy một niềm hy vọng mới mẻ và vững chãi, biết rằng hành trình phía trước còn dài, nhưng hắn không còn cô độc.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free