Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1406: Tiếng Vọng Từ Biên Cương: Vô Tính Thành Khai Mở

Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló qua những tán lá, rải bạc xuống không gian tĩnh mịch của Làng Mộc Thạch. Tần Mặc vuốt nhẹ Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng đầy vững chãi của nó. Thanh kiếm, một biểu tượng của bản chất đã được khôi phục, dường như cũng đang đồng điệu với sự giác ngộ của hắn. Hắn biết, Làng Mộc Thạch, với quyết định của mình, sẽ trở thành một ví dụ điển hình cho triết lý cân bằng, một mô hình mà có thể được nhân rộng ở các cộng đồng khác trên Huyền V��c. Sự lựa chọn của họ không chỉ là của riêng một ngôi làng, mà là một bước đi nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, khẳng định rằng tư tưởng cân bằng không chỉ dừng lại ở hắn mà đã bén rễ sâu trong lòng người dân, tạo tiền đề cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự lựa chọn và trách nhiệm. Hắn cảm thấy một niềm hy vọng mới mẻ và vững chãi, biết rằng hành trình phía trước còn dài, nhưng hắn không còn cô độc.

***

Bình minh ở Vô Tính Thành luôn mang một vẻ đẹp khác lạ. Nơi đây, ánh nắng đầu ngày không gắt gao như muốn thiêu đốt, mà chỉ nhẹ nhàng rải xuống những mái nhà gỗ đơn sơ, len lỏi qua từng kẽ lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con phố chợ lát đá cuội. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chim lảnh lót trên cành và tiếng rao hàng đều đặn của những người dân đã thức dậy từ sớm. Không khí trong lành, mang theo mùi của đất ẩm, của các loại thảo mộc vừa hái, và chút hương bánh nướng từ những gian hàng mới mở. Một sự sống động, dân dã mà ấm áp, thân thiện bao trùm toàn bộ không gian.

Tuy nhiên, sự bình yên thường nhật ấy hôm nay lại được điểm xuyết bởi một luồng sinh khí khác lạ, một sự xáo động tinh tế mà Tần Mặc có thể cảm nhận rõ ràng qua năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật. Tại cổng thành, nơi những bức tường đá rêu phong ôm lấy lối vào duy nhất, các đoàn khách từ phương xa đã tề tựu. Họ không phải là những tu sĩ quyền uy, cũng chẳng phải là thương nhân giàu có, mà là những gương mặt khắc khổ, sạm nắng, mang dấu ấn của cuộc sống bươn chải nơi biên cương hay những vùng đất hẻo lánh.

Đứng đầu đoàn người đầu tiên là một lão ông với gương mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhưng ẩn sâu là vẻ mệt mỏi cùng chất phác của người từng trải. Đó là Lão Thợ Săn Long, đại diện từ Thị Trấn Biên Thùy, nơi những khu rừng rậm rạp và linh thú hoang dã vẫn còn ngự trị. Y vận trên mình bộ trang phục bằng da thú đơn giản, cũ kỹ, nhưng vẫn toát lên sự mạnh mẽ, rắn rỏi. Kế tiếp là một vị già làng với làn da rám nắng, mái tóc bạc phơ như sóng biển, mang theo mùi vị mặn mòi của đại dương. Đó là Già Làng Hải, đến từ Làng Chài Hải Phong, một cộng đồng gắn bó với biển cả. Cuối cùng, một bà lão phúc hậu, tay chân chai sần, khoác áo vải thô mộc mạc, gương mặt chất chứa nỗi lo âu hằn sâu. Bà Mộc, đại diện Thôn Làng Sơn Cước, nơi đất đai cằn cỗi và mùa màng thất bát đang đe dọa sự sống của cả thôn.

Họ đứng đó, đôi mắt vừa tò mò, dò xét, vừa thấp thoáng vẻ hoài nghi về cái nơi được mệnh danh là "phế địa" này, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt họ lại là một niềm hy vọng mãnh liệt, một khao khát tìm kiếm con đường thoát khỏi những bế tắc mà vùng đất của họ đang phải đối mặt. Họ đã nghe những lời đồn đại về Vô Tính Thành, về một triết lý mới lạ đã cứu vớt những linh hồn lạc lối, hàn gắn những vết thương mà khát vọng "thăng tiên" cực đoan gây ra.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với dáng vẻ bình dị nhưng toát lên sự khôn ngoan và kiên nghị, cùng Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ nhưng ánh mắt hiền từ, đứng ra đón tiếp. Lời chào của Thôn Trưởng vang lên không quá lớn, nhưng rõ ràng và ấm áp, như một dòng suối mát xoa dịu những tâm hồn đang bất an.

"Chào mừng quý khách đến với Vô Tính Thành," Thôn Trưởng nói, giọng ông trầm ấm, thong thả. "Nơi đây không có gì đặc biệt, chỉ có sự bình yên và vạn vật là chính nó."

Lão Thợ Săn Long bước lên trước một bước, ánh mắt y quét qua những gương mặt hiền hòa của người dân Vô Tính Thành, rồi dừng lại ở Thôn Trưởng. "Chúng tôi nghe nói về sự hồi sinh ở đây... về một con đường khác. Nhưng liệu triết lý của các vị có thể chữa lành vết thương của vùng đất biên cương hoang dại, nơi linh thú gầm gừ và thiên nhiên khắc nghiệt?" Giọng y mang theo sự dè dặt, xen lẫn một chút thách thức. Niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí y rằng chỉ có sức mạnh mới có thể chế ngự được sự khắc nghiệt của biên giới.

Tần Mặc đứng tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ cổ kính ở cuối con phố, lặng lẽ quan sát. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên s��� quan sát tinh tế, như đang đọc thấu từng tầng lớp cảm xúc, từng sợi "ý chí tồn tại" phức tạp đang hòa quyện trong không khí. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, nỗi sợ hãi, sự hoài nghi, nhưng trên tất cả, là khao khát tìm kiếm một lối thoát, một sự bình yên cho những vùng đất đang dần kiệt quệ.

Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bím hai bên, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò và hồn nhiên, không thể đứng yên. Y phục đơn giản, có vài vết vá, nhưng sạch sẽ và tươi sáng, cô bé nhanh nhẹn chạy ra đón một đoàn nhỏ vừa mới đặt chân vào cổng thành. Gương mặt em rạng rỡ, giọng nói trong trẻo lảnh lót vang lên giữa không gian, như một nốt nhạc vui tươi xua đi phần nào sự căng thẳng ban đầu. Em chỉ đơn giản là chào đón, chỉ đường, và cười nói hồn nhiên, nhưng chính sự hồn nhiên ấy lại là một lời chào mời chân thành nhất, không toan tính, không ép buộc.

Tần Mặc khẽ thở dài. Hắn biết, sự xuất hiện của những phái đoàn này chỉ là khởi đầu. Huyền Vực rộng lớn, những vùng đất bị tổn thương bởi khát vọng "thăng tiên" cực đoan còn vô số kể. Mỗi vùng đất lại có những vấn đề riêng, những "vật tính" riêng bị bẻ cong, những "ý chí tồn tại" bị giằng xé. Công cuộc tái thiết sẽ là một hành trình dài và đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn và khả năng thấu hiểu sâu sắc. Nhưng nhìn những gương mặt đầy hy vọng, dù còn chút dè dặt, hắn lại cảm thấy một nguồn động lực mới. Hắn không còn cô độc. Triết lý cân bằng mà hắn đã gieo trồng, giờ đây, đang nảy mầm và lan tỏa, không chỉ trong lòng người dân Vô Tính Thành, mà còn chạm đến những vùng đất xa xôi nhất của Huyền Vực.

***

Quán Trà Vọng Nguyệt, đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp tĩnh lặng và thơ mộng. Đó là một ngôi nhà gỗ đơn giản, với một sân nhỏ lát đá cuội và một ao cá nhỏ giữa sân. Mái hiên rộng rãi che bóng mát, nơi những chậu hoa nhài trắng muốt đang tỏa hương dịu nhẹ. Tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước đá nhỏ đổ vào ao cá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt xung quanh, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Mùi trà thơm, ấm áp lan tỏa khắp không gian, như mời gọi mọi tâm hồn mỏi mệt tìm đến sự thư thái.

Giờ đây, sự bình yên ấy được lấp đầy bởi những câu chuyện não nề, nhưng cũng đầy chân thật. Các đại diện từ những vùng đất xa xôi ngồi quây quần trên những chiếc chiếu cói đơn giản, nhấp từng ngụm trà, lần lượt kể về những vấn đề mà cộng đồng của họ đang phải đối mặt. Tần Mặc ngồi ở một góc khuất, trầm tĩnh lắng nghe, đôi khi nhấp một ngụm trà nóng. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm nhiên, nhưng trong thâm tâm, hắn đang cảm nhận từng luồng "ý chí tồn tại" đang rung động, từng nỗi đau, từng sự bất ổn mà vạn vật ở những vùng đất kia đang phải gánh chịu.

Già Làng Hải, với gương mặt trầm ngâm, bắt đầu câu chuyện của mình. "Biển của chúng tôi từng là nguồn sống, là nơi nuôi dưỡng bao thế hệ," y nói, giọng y khàn đặc, đầy sự tiếc nuối. "Nhưng giờ đây, nó gầm gừ giận dữ, như một con quái vật bị thương. Cá không còn về bờ, san hô chết trắng, những rạn đá ngầm từng là nơi trú ẩn của bao loài sinh vật giờ chỉ còn là những khối đá vô hồn. Chúng tôi đã cố gắng cầu khấn, hiến tế, thậm chí là thử những pháp thuật 'khai linh' mà các tu sĩ dạy bảo, mong biển cả hồi sinh. Nhưng vô vọng... Biển càng ngày càng giận dữ, càng cạn kiệt. Chúng tôi không biết phải làm sao nữa." Y thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, như thể đang nhìn thấy đại dương bao la đang dần chết đi trong tâm tưởng.

Tiểu Thảo, với chiếc khay trà trên tay, chăm chú lắng nghe từng lời. Đôi mắt tròn xoe của em hiện lên vẻ thương cảm. Em nhẹ nhàng đặt tách trà mới xuống trước mặt Già Làng Hải, như một hành động an ủi không lời.

Tiếp lời Già Làng Hải là Bà Mộc, gương mặt phúc hậu của bà giờ đây hằn lên những nếp nhăn của sự lo âu. "Đất đai của chúng tôi cũng vậy," bà nói, giọng bà run run, tay bà khẽ vuốt ve những vết chai sần trên đôi tay đã quen với việc cày cấy. "Từng là đất mẹ màu mỡ, nuôi sống bao người. Nhưng linh khí dần tiêu tán, cây cối khô héo, mùa màng thất bát. Các tu sĩ nói chúng tôi phải 'khai linh' cho đất, ép nó sản sinh ra linh dược, linh quả để đẩy mạnh tu luyện. Chúng tôi đã làm theo, đã dùng đủ mọi cách để 'thúc ép' đất đai. Nhưng càng làm, đất càng chết. Cây chỉ cho quả một mùa rồi héo úa, đất nứt nẻ, bạc màu. Chúng tôi không còn biết phải làm sao nữa để nuôi sống con cháu." Bà Mộc nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng. Nỗi đau của người mẹ mất đi nguồn sống của mình hiển hiện rõ ràng trong từng cử chỉ, từng lời nói của bà.

Lão Khang ngồi cạnh Tần Mặc, khẽ gật đầu đồng tình, ánh mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Ông đã chứng kiến quá nhiều bi kịch tương tự trong quá khứ, khi con người mù quáng chạy theo khát vọng "thăng tiên" mà bẻ cong bản chất của vạn vật, tự tay hủy hoại chính nguồn sống của mình.

Đến lượt Lão Thợ Săn Long. "Vùng biên cương của chúng tôi luôn khắc nghiệt," y nói, giọng y trầm đục, mang theo chút cay đắng. "Linh thú vốn dĩ đã mạnh mẽ, nhưng giờ đây chúng trở nên hung hãn một cách bất thường. Chúng không còn giữ được bản năng săn mồi có quy luật, mà điên cuồng tấn công mọi thứ, phá hoại làng mạc, cướp đi sinh mạng. Các tu sĩ đến, họ nói phải 'thuần hóa' chúng, 'khai linh' chúng để biến thành thú cưỡi, thành linh sủng. Nhưng những con linh thú bị ép buộc ấy, chúng chỉ tồn tại trong sự đau khổ và căm phẫn. Chúng phản kháng, chúng hủy diệt. Chúng tôi không thể sống yên ổn." Y nắm chặt bàn tay chai sần, những ngón tay gân guốc hằn rõ. Y đã mất đi nhiều đồng đội, nhiều người thân vì sự hung hãn bất thường của linh thú.

Không gian quán trà chùng xuống, nặng trĩu bởi những lời kể về nỗi đau và sự mất mát. Mỗi câu chuyện là một minh chứng sống động cho chân lý "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Sự truy cầu vô độ đã bóp méo bản chất, phá vỡ sự cân bằng, đẩy vạn vật vào vực thẳm của sự hủy diệt.

Tần Mặc, sau khi lắng nghe tất cả, chậm rãi đặt tách trà xuống. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, như thấu hiểu tận cùng những nỗi niềm sâu kín. Hắn không đưa ra lời khuyên lập tức, cũng không phán xét. Thay vào đó, hắn chỉ đặt ra một câu hỏi, nhẹ nhàng nhưng đầy trọng lượng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong lòng mỗi người.

"Vạn vật đều có ý chí tồn tại của riêng mình," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Các vị đã thực sự lắng nghe chúng chưa?"

Câu hỏi đơn giản ấy, lại khiến tất cả mọi người lặng đi. Lắng nghe... Ý chí tồn tại... Có lẽ, trong suốt thời gian qua, họ đã quá bận rộn với việc cố gắng áp đặt ý muốn của mình lên vạn vật, mà quên mất rằng vạn vật cũng có tiếng nói riêng, có bản chất riêng cần được tôn trọng. Ánh mắt Lão Khang nhìn Tần Mặc đầy mãn nguyện, thấu hiểu. Ông biết, đây chính là khởi đầu cho một sự giác ngộ.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian Vô Tính Thành, Tần Mặc cùng Lão Thợ Săn Long rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt. Cả hai bước đi dọc theo bờ Suối Tinh Lộ, một dòng chảy tự nhiên uốn lượn qua những rặng tre xanh mướt và những tảng đá cuội mòn nhẵn. Dòng suối trong vắt, nước chảy róc rách nhẹ nhàng, mang theo mùi đất ẩm và cây cỏ tươi. Những cầu gỗ nhỏ bắc qua dòng suối, cùng những bờ đá được kè một cách đơn giản, tạo nên một khung cảnh yên bình, thanh tịnh. Gió nhẹ lướt qua, làm lay động những tán lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thiên nhiên.

Lão Thợ Săn Long vẫn còn mang nặng nhiều hoài nghi. Tâm trí y vốn dĩ đã quen với việc chiến đấu, chinh phục, sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt. Khái niệm "lắng nghe ý chí tồn tại" của vạn vật, đặc biệt là những linh thú hung hãn, dường như quá đỗi xa vời và không thực tế đối với y.

"Tần Mặc, ta vẫn không thể hiểu được," Lão Thợ Săn Long trầm giọng nói, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào dòng nước đang chảy, nhưng tâm trí lại đang bị giằng xé bởi những ký ức về cuộc chiến sinh tồn nơi biên cương. "Linh thú của chúng tôi đã trở nên hung hãn, chúng không còn sợ con người, chúng chỉ biết tấn công, xé xác. Làm sao có thể lắng nghe một thứ chỉ muốn hủy diệt chúng ta? Chúng tôi đã quen với việc phải dùng cung tên, dùng bẫy rập để bảo vệ bản thân, để tồn tại." Y đưa bàn tay lên, như muốn chạm vào dòng nước, nhưng lại do dự, như thể sợ hãi một điều gì đó vô hình.

Tần Mặc không lập tức đáp lời. Hắn chậm rãi bước đến gần bờ suối, khẽ ngồi xuống bên một tảng đá rêu phong. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào dòng nước mát lạnh, để những ngón tay cảm nhận sự tuần hoàn không ngừng của dòng chảy, sự mềm mại của nước, sự rắn rỏi của những viên sỏi dưới đáy. Hắn ngước nhìn Lão Thợ Săn Long, đôi mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng sự thấu hiểu.

"Sự hung hãn đó, Lão Thợ Săn Long, không phải là bản chất vốn có của chúng," Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng mỗi lời nói đều mang theo một trọng lượng nhất định, như những viên sỏi lặng lẽ chìm sâu vào lòng suối. "Nó là sự phản ứng khi bản chất của chúng bị bẻ cong, bị ép buộc. Giống như dòng suối này, bản chất của nó là chảy xuôi, là tưới tắm, là nuôi dưỡng. Nhưng nếu chúng ta cố tình đắp đập, ngăn dòng, ép nó chảy ngược, thì nó sẽ trở thành một con lũ hung dữ, phá hoại mọi thứ." Hắn khẽ đưa tay chỉ vào một khóm cỏ dại đang vươn mình xanh tốt bên bờ. "Hay như khóm cỏ này, bản chất của nó là vươn lên tìm ánh sáng, là bám rễ vào đất để sống. Nếu chúng ta cố gắng biến nó thành một cây hoa quý hiếm, ép nó phải nở những bông hoa không phải của nó, thì nó sẽ khô héo, sẽ chết."

Tần Mặc quay lại nhìn Lão Thợ Săn Long, ánh mắt kiên định. "Linh thú cũng vậy. Bản chất của chúng có thể là mạnh mẽ, là săn mồi, nhưng chúng cũng có quy luật riêng, có sự cân bằng của riêng mình trong hệ sinh thái. Khi con người can thiệp quá sâu, khi khát vọng 'thăng tiên' mù quáng khiến chúng ta cố gắng 'khai linh' chúng một cách cưỡng ép, biến chúng thành công cụ, thì chúng sẽ phản kháng. Sự hung hãn đó là tiếng kêu gào của 'ý chí tồn tại' đang bị tổn thương, bị bóp méo."

Hắn khẽ nhắm mắt lại, như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình. "Thay vì cố gắng chế ngự hay ép buộc, hãy tìm hiểu điều gì đã khiến chúng mất đi sự cân bằng. Điều gì đã đẩy chúng đến sự tuyệt vọng đó? Và sau đó, hãy cho chúng không gian để tìm lại bản chất của mình. Cho chúng không gian để lựa chọn."

Lão Thợ Săn Long im lặng lắng nghe. Ánh mắt y dần chuyển từ sự hoài nghi sang trầm tư. Y nhìn vào dòng suối, vào khóm cỏ, rồi lại nhìn về phía Tần Mặc. Những lời nói của hắn như một luồng gió mát thổi tan đi những đám mây mù trong tâm trí y. Y đã quen với việc nhìn vạn vật dưới góc độ lợi ích hoặc hiểm nguy, chứ chưa bao giờ thực sự nhìn chúng như những thực thể có "ý chí tồn tại" riêng, có quyền được là chính nó.

"Không gian... để lựa chọn?" Lão Thợ Săn Long lẩm bẩm, như thể đang nếm trải hương vị của một khái niệm hoàn toàn mới mẻ. Một tia sáng hiểu biết chợt lóe lên trong đôi mắt sắc bén của y. Y đưa tay ra, chạm vào dòng nước suối mát lạnh, cảm nhận sự sống động của nó, như thể đang cố gắng "nghe" được điều gì đó từ dòng chảy vô tận kia.

Sự giác ngộ của Lão Thợ Săn Long, dù chỉ là một bước khởi đầu, đã cho thấy rằng triết lý cân bằng của Tần Mặc đang dần bén rễ, không chỉ ở những nơi đã chấp nhận nó, mà còn ở cả những tâm hồn bảo thủ nhất. Vô Tính Thành, nơi từng bị coi là phế địa, giờ đây đang trở thành một ngọn hải đăng, một "trường học" cho những ai muốn tìm lại sự hài hòa cho Huyền Vực. Hắn biết, hành trình còn rất dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và những ví dụ thực tiễn để thay đổi tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm. Nhưng nhìn thấy tia hy vọng trong mắt Lão Thợ Săn Long, Tần Mặc biết rằng, mỗi bước đi nhỏ như vậy, sẽ cùng nhau kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự lựa chọn và trách nhiệm, nơi vạn vật có thể thực sự là chính nó.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free