Vạn vật không lên tiên - Chương 1413: Hành Động Hóa Giải: Khi Triết Lý Gặp Cố Chấp
Bình minh Vô Tính Thành luôn mang một vẻ đẹp diệu kỳ, tựa như bức tranh thủy mặc được điểm tô bởi những nét cọ thanh thoát của tạo hóa. Ánh dương dịu dàng len lỏi qua từng kẽ lá, rải vàng trên mái ngói rêu phong của những ngôi nhà gỗ đơn sơ, và đậu trên mặt hồ tĩnh lặng nơi những gợn sóng lăn tăn phản chiếu bầu trời trong xanh. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi tiếng nước chảy từ ao cá róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây sau hè, một buổi sớm an lành đang dần trôi qua. Mùi trà thơm dịu nhẹ, quyện với hương hoa nhài tinh khiết và mùi gỗ trầm ấm của căn quán, tạo nên một không gian bình yên đến lạ thường.
Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ linh hoạt, ngồi yên vị bên bàn trà gỗ mộc mạc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, thường ngày ánh lên sự quan sát tinh tế và trầm tư, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi ưu tư khó tả. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho hậu vị ngọt thanh, tựa như con đường hắn đang đi, đầy chông gai nhưng hứa hẹn một kết quả ngọt lành. Đối diện hắn là Lão Khang, vị trưởng lão tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng chứa đựng trí tuệ ngàn năm của Vô Tính Thành. Lão Khang thở dài, đặt cuộn giấy nhỏ đã cũ lên bàn, vẻ mặt chất chứa nỗi lo toan.
"Tin tức về Thiết Giáp Thành đã lan xa, Tần Mặc," Lão Khang nói, giọng ông trầm ấm nhưng có chút nặng nề. "Sự phục hồi của nó, sự trở về bản chất của một tòa thành đã bị tha hóa sâu sắc, đã gây chấn động không nhỏ. Nhiều 'vật' đã bắt đầu tìm đường về đây, tìm kiếm một con đường khác, một sự lựa chọn khác ngoài con đường thăng tiên cưỡng ép." Ông khẽ vuốt chòm râu, nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự mệt mỏi. "Nhưng cũng có những kẻ cố chấp, những tông môn nhỏ, những cá nhân yếu ớt nhưng lại càng bám víu vào những gì họ tin là đúng. Họ coi sự hồi phục của 'vật' là một sự lãng phí, một sự đi lùi, một sự xúc ph���m đến con đường tu luyện mà họ đã theo đuổi cả đời. Đối với họ, những 'vật' kia chỉ là tài nguyên, là công cụ để đạt tới cảnh giới cao hơn, không phải là những thực thể có quyền được là chính mình."
Tần Mặc đặt chén trà xuống, một tiếng động rất khẽ trong không gian tĩnh mịch. Hắn hiểu nỗi lo của Lão Khang. Kỷ nguyên mới không thể lập tức thay thế kỷ nguyên cũ chỉ bằng một lời tuyên ngôn. Những tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm, những lợi ích đã gắn liền với con đường thăng tiên cực đoan, không dễ gì bị lung lay. Hắn đã chấp nhận gánh nặng này, gánh nặng của một người dẫn đường, của một người kiến tạo. Nhưng đôi lúc, sự mệt mỏi vẫn len lỏi trong tâm hồn hắn. Hắn không thể dùng vũ lực để thay đổi niềm tin, cũng không thể ép buộc ai đó chấp nhận một triết lý mà họ chưa thấu hiểu. Hắn chỉ có thể kiên nhẫn, chứng minh bằng hành động, bằng kết quả.
"Họ chưa thấy được giá trị của sự cân bằng, Lão Khang," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm bổng nhưng mỗi lời đều mang trọng lượng. "Họ chưa hiểu rằng, sự ‘thăng tiên’ thực sự không nằm ở việc thoát ly bản chất, mà là ở việc sống trọn vẹn với bản chất đó, đồng thời dung hòa với vạn vật xung quanh. Chúng ta cần hành động, không chỉ nói. Lời nói có thể lay động tâm trí, nhưng hành động sẽ chứng minh chân lý."
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện Tần Mặc. Nàng vẫn mặc trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông như một phần không thể tách rời. Vẻ mặt nàng nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần lạnh lùng ban đầu, thay vào đó là sự quan sát và thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự kỳ diệu Tần Mặc mang lại cho Thiết Giáp Thành, cho Cổ Kiếm Hồn, Linh Mộc và Phong Lang. Nàng tin tưởng Tần Mặc, nhưng với tư cách của một kiếm khách, nàng hiểu rõ sự cố chấp của con người.
"Nhưng đối với những kẻ cố chấp, lời nói thường vô dụng, Tần Mặc," Tô Lam cất giọng rõ ràng, mạch lạc, không giấu vẻ thực tế. "Họ chỉ tin vào sức mạnh và con đường họ đã chọn. Những gì chúng ta làm ở Thiết Gi��p Thành, ở Vô Tính Thành, họ có thể coi là dị đoan, là mê hoặc. Họ sẽ không dễ dàng buông bỏ những gì họ đã tin tưởng và theo đuổi cả đời." Nàng khẽ nhíu mày, có chút lo lắng thoáng qua trong ánh mắt. "Có lẽ chúng ta cần một minh chứng hùng hồn hơn, một sự kiện không thể chối cãi, để lay động tận gốc rễ niềm tin của họ."
Lục Vô Trần, ngồi cạnh Tô Lam, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, trầm mặc thường thấy. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây đã giãn ra nhiều phần, không còn sự chán nản hay hoài nghi như trước. Y gật đầu phụ họa lời Tô Lam: "Sự cố chấp bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, nỗi sợ mất đi những gì họ có, mất đi quyền lực, mất đi ý nghĩa cuộc đời. Để xua tan nỗi sợ đó, cần một ánh sáng mạnh mẽ hơn lời nói." Y thấu hiểu nỗi sợ hãi đó hơn ai hết, bởi y từng là một phần của thế giới cũ, từng bị nỗi sợ hãi ấy chi phối.
Tần Mặc lắng nghe, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại một thoáng, như để cảm nhận những rung động của không gian xung quanh. Hắn biết Tô Lam và Lục Vô Trần nói đúng. Đối mặt với sự cố chấp không phải là việc dễ dàng. Nhưng hắn cũng biết rằng, mỗi một hành động, dù nhỏ bé đến đâu, nếu xuất phát từ sự thấu hiểu và chân thành, đều có thể tạo nên những thay đổi lớn lao.
Lão Khang khẽ ho một tiếng, ánh mắt chuyển sang cuộn giấy trên bàn. "Ta có một tin tức từ một thôn làng nhỏ ở rìa Tây Nam Huyền Vực, gần Rừng Linh Chi. Nghe nói Trần Trưởng Lão của Thanh Vân Tông đang có ý định 'khai linh' một cây cổ thụ ngàn năm. Cây cổ thụ đó vốn là một Mộc Tinh, có linh khí dồi dào, nhưng lại ẩn mình sâu trong rừng, chưa từng bị thế lực nào phát hiện ra. Gần đây, không biết vì lý do gì, Trần Trưởng Lão lại biết được và đang cố gắng cưỡng ép nó 'thăng tiên' bằng phương pháp cổ xưa. Dân làng lo sợ, vì mỗi khi Trần Trưởng Lão thi triển pháp thuật, cả khu rừng đều rung chuyển, cây cối héo úa, linh khí bị rút cạn. Họ đã gửi cầu cứu đến Vô Tính Thành."
Tần Mặc mở mắt. "Trần Trưởng Lão?" Hắn từng nghe danh vị trưởng lão này. Một tu sĩ cấp cao của Thanh Vân Tông, nổi tiếng với sự cố chấp vào con đường thăng tiên cực đoan, tin rằng vạn vật sinh ra là để phục vụ mục đích đó. "Vậy thì, chúng ta phải đi một chuyến." Giọng hắn không cao, không lạnh, nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên một khí chất trầm ổn, vững chãi.
"Để ta đi cùng," Tô Lam nhanh chóng nói, tay nàng đã đặt lên chuôi kiếm.
"Và cả ta nữa," Lục Vô Trần cũng đứng lên, ánh mắt kiên định.
Lão Khang nhìn ba người, gật đầu mãn nguyện. "Đi đi, Tần Mặc. Hãy để họ thấy, một con đường khác là có thể."
Tần Mặc khẽ thở dài. Hắn biết, mỗi bước chân hắn đi, mỗi hành động hắn làm, đều là gánh nặng của cả một thế giới. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không hối hận. Hắn tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào quyền được là chính mình của vạn vật. Hắn tin rằng, một khi vạn vật tìm lại được bản chất của mình, chúng sẽ tự tạo nên một thế giới cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là xiềng xích trói buộc tất cả.
***
Rừng Linh Chi nằm khuất sâu trong một thung lũng xanh mướt, nơi những tia nắng giữa trưa khó nhọc xuyên qua tán lá cây rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên thảm thực vật phong phú. Không khí nơi đây mang một vẻ thanh tịnh đến kỳ lạ, ẩm ướt và mát lành, với mùi đất ẩm, mùi nấm và mùi thảo dược thơm ngát quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó xa xăm, tất cả như hòa vào một bức tranh yên bình.
Tuy nhiên, sự yên bình đó lại bị phá vỡ bởi một luồng năng lượng cưỡng bức, đầy hung hãn. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Tiểu Thảo đã đến. Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bím hai bên và đôi mắt to tròn, đen láy, luôn ánh lên vẻ tò mò và hồn nhiên, giờ đây lại mang vẻ mặt lo lắng. Nàng cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật nơi đây, tiếng kêu cứu thầm lặng của chúng vang vọng trong tâm trí nàng.
Trước mắt họ, giữa một khoảng đất trống nhỏ, sừng sững một cây cổ thụ khổng lồ. Đó là Mộc Tinh, thân cây to lớn, sần sùi, tán lá rộng lớn vươn cao như muốn ôm trọn cả bầu trời. Nhưng hiện tại, những chiếc lá xanh tươi lẽ ra phải rậm rạp lại héo úa, rũ xuống, một vài cành cây đã khô cong, gãy gập. Linh khí từ Mộc Tinh đang bị rút cạn một cách tàn nhẫn.
Xung quanh gốc cây, một nhóm tu sĩ vận đạo bào, đứng đầu là một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi – chính là Trần Trưởng Lão. Ánh mắt ông ta sắc sảo, đầy quyền lực, giờ đây lại ánh lên sự tham lam và cố chấp. Ông ta đang thi triển pháp thuật, những luồng sáng màu vàng kim và xanh lục bao phủ lấy Mộc Tinh, ép buộc nó phải 'khai linh', phải 'tiến hóa' theo ý chí của mình. Vài đệ tử trẻ tuổi khác, trong đó có Lâm Phong, một thanh niên tuấn tú, khí chất hăng hái, đang hỗ trợ Trưởng Lão. Lâm Phong tay cầm kiếm, ánh mắt tuy nhiệt huyết nhưng cũng ẩn chứa chút hoang mang khi nhìn thấy sự đau đớn của Mộc Tinh.
Tần Mặc đứng cách đó không xa, đôi mắt hắn khẽ nheo lại. Hắn có thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của Mộc Tinh, một tiếng kêu rên rỉ yếu ớt, đầy đau đớn và sợ hãi. Nó không muốn "thăng tiên" theo cách này, nó chỉ muốn sống yên bình, muốn tiếp tục nuôi dưỡng khu rừng, muốn là chính nó. Ý niệm của Mộc Tinh truyền đến Tần Mặc, như một dòng nước chảy xiết chứa đựng sự tuyệt vọng: *Đau đớn... quá đau đớn... muốn yên bình... bản chất...*
Trần Trưởng Lão nhận ra sự xuất hiện của Tần Mặc và nhóm người. Ông ta ngừng thi triển pháp thuật một lát, ánh mắt sắc bén quét qua Tần Mặc. "Ngươi là Tần Mặc?" Giọng ông ta hùng hồn, mang theo uy áp của một tu sĩ lâu năm. "Ngươi đến đây làm gì? Đây là chuyện của Thanh Vân Tông ta, không liên quan đến kẻ ngoại đạo như ngươi!"
Tần Mặc bước lên một bước, ánh mắt hắn đối diện trực tiếp với Trần Trưởng Lão, không hề nao núng. "Trần Trưởng Lão, ngươi đang hủy hoại nó, không phải giúp nó tiến hóa. Sức mạnh cưỡng ép không bao giờ bền vững. Ngươi đang ép buộc nó thoát ly bản chất của chính mình, để rồi sau đó nó sẽ không còn là Mộc Tinh nữa, mà chỉ là một công cụ không hồn." Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá.
Trần Trưởng Lão cười khẩy, khuôn mặt đầy vẻ khinh miệt. "Hủy hoại? Ngươi nói gì vậy? Ta đang giúp nó! Chỉ cần cây này hoàn toàn khai linh, nó sẽ trở thành linh vật hộ sơn, mang lại phúc trạch vô tận cho vùng này! Nó sẽ vĩnh hằng, thoát khỏi luân hồi sinh diệt của phàm trần! Ngươi, Tần Mặc, đừng cản đường ta, đừng cản đường một linh vật đang trên đà thăng hoa!" Ông ta giơ tay lên, những luồng linh lực cuồn cuộn tụ lại trên lòng bàn tay, chuẩn bị tăng cường pháp thu��t. "Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Mộc Tinh này có tiềm năng thăng tiên, nó phải thăng tiên! Đó là số mệnh của nó!"
Lâm Phong, đứng sau Trần Trưởng Lão, khẽ nhíu mày. Y nhìn Mộc Tinh đang run rẩy, những chiếc lá héo úa rơi lả tả xuống đất. Y đã được dạy rằng thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là con đường vinh quang. Nhưng y chưa bao giờ thấy một "vật" nào đau đớn đến vậy trên con đường "thăng thiên". "Trưởng lão," y khẽ lên tiếng, giọng nói có chút do dự, "cây này có vẻ đang rất đau đớn... Liệu có phải chúng ta đã quá..."
"Câm miệng!" Trần Trưởng Lão quát lớn, ánh mắt quét qua Lâm Phong đầy uy hiếp. "Đó là sự chuyển hóa cần thiết! Sự đau đớn là điều tất yếu trên con đường vươn tới sự vĩnh hằng! Ngươi còn non nớt, chưa hiểu được đại đạo! Tăng cường công pháp! Đừng để kẻ này quấy nhiễu!" Ông ta ra lệnh cho các đệ tử, và những luồng pháp thuật lại cuồn cuộn bao vây lấy Mộc Tinh.
Mộc Tinh lại phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt trong ý niệm của Tần Mặc, càng lúc càng thê lương. Tô Lam và Lục Vô Trần đã chuẩn bị sẵn sàng can thiệp. Thanh kiếm của Tô Lam khẽ rung lên, ánh mắt nàng sắc lạnh. Lục Vô Trần nắm chặt tay, linh lực trong người y bắt đầu luân chuyển. Nhưng họ vẫn chờ đợi Tần Mặc. Họ biết, Tần Mặc không dùng vũ lực để giải quyết vấn đề này.
Tần Mặc không nói thêm lời nào với Trần Trưởng Lão. Hắn chỉ khẽ thở dài, bước chân chậm rãi tiến về phía Mộc Tinh, bỏ qua những lời hăm dọa và luồng pháp thuật đang cuồn cuộn. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh sáng sâu thẳm trong đó ngày càng rõ nét. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của niềm tin và triết lý. Hắn phải chứng minh, bằng hành động thực tế, rằng con đường của hắn không phải là sự yếu kém, mà là sức mạnh thực sự, sức mạnh của sự cân bằng và thấu hiểu.
***
Không khí tại Rừng Linh Chi vào buổi chiều tà trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh nắng dịu nhẹ, vàng óng, xuyên qua những tán lá cây, giờ đây lại mang một vẻ bi tráng, chiếu rọi lên cảnh tượng đối đầu giữa Tần Mặc và Trần Trư��ng Lão. Mùi thảo dược thơm ngát và đất ẩm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây lại pha lẫn mùi pháp thuật nồng nặc và sự hoang mang.
Tần Mặc tiến đến gốc Mộc Tinh, thân cây sần sùi, khô ráp, nơi những chiếc lá vẫn đang héo úa và rụng xuống từng đợt. Hắn không hề né tránh những luồng pháp thuật đang cuồn cuộn bao quanh cây, cũng không màng đến ánh mắt phẫn nộ và những lời mắng nhiếc của Trần Trưởng Lão. Hắn chỉ đơn giản đặt bàn tay mình lên thân cây cổ thụ, một cử chỉ nhẹ nhàng, gần như vuốt ve.
Khoảnh khắc Tần Mặc chạm vào Mộc Tinh, một luồng năng lượng ấm áp, dịu nhẹ từ lòng bàn tay hắn truyền vào thân cây. Đó không phải là linh lực mạnh mẽ hay pháp thuật cưỡng chế, mà là "ý chí tồn tại" thuần túy, là sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn hòa vào dòng chảy của Mộc Tinh, lắng nghe tiếng nói sâu thẳm nhất của nó. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của nó, sự mệt mỏi khi bị ép buộc phải trở thành thứ mà nó không muốn. Hắn cảm nhận được khát khao đơn thuần của nó: được yên bình, được sống đúng với bản chất của một Mộc Tinh, nuôi dưỡng sự sống cho khu rừng, không bị ràng buộc bởi mục tiêu "thăng tiên" do con người áp đặt.
*“Đau đớn... muốn yên bình... bản chất... rừng xanh là nhà của vạn vật... không muốn rời xa...”* Ý niệm của Mộc Tinh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không còn là tiếng kêu rên rỉ tuyệt vọng, mà là một lời than vãn, một lời cầu xin.
Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói hắn chỉ đủ cho chính hắn và Mộc Tinh nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng lay động cả trời đất. "Ngươi không cần phải trở thành bất cứ thứ gì khác ngoài chính mình, Mộc Tinh. Ngươi là cây cổ thụ của rừng xanh, là nơi trú ngụ của vạn linh, là cội nguồn của sự sống. Thăng tiên không phải là con đường duy nhất, cũng không phải là điều tốt đẹp nhất nếu nó làm ngươi mất đi bản chất. Hãy lắng nghe bản chất của ngươi, mạnh mẽ vươn lên theo cách riêng của mình. Hãy trở về với tiếng gọi của rừng, tiếng gọi của đất mẹ. Sự vĩnh hằng của ngươi nằm ở sự hài hòa, ở sự tồn tại trọn vẹn, không phải ở một hình thái khác bị cưỡng ép."
Trong lòng ngực Tần Mặc, Huyền Vực Tâm Châu khẽ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập, truyền đi những rung động của sự cân bằng và hài hòa. Ánh sáng đó không rực rỡ, không chói lóa, nhưng lại mang một sức mạnh chữa lành vô hình, len lỏi vào từng thớ gỗ, từng mạch lá của Mộc Tinh.
Tiểu Thảo, đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây ngập tràn sự tập trung. Nàng khẽ vươn tay ra, những sợi năng lượng sống tinh khiết, xanh biếc, tựa như tơ liễu, nhẹ nhàng bao bọc lấy Mộc Tinh. Năng lượng của nàng không phải là linh lực, mà là sự cộng hưởng với "ý chí tồn tại" của Mộc Tinh, giúp nó kết nối lại với cội nguồn, với bản chất sơ khai đã bị lãng quên. Mái tóc bím của nàng khẽ rung, đôi má ửng hồng vì tập trung, nàng như một sợi dây liên kết, cộng hưởng với từng rung động của vạn vật, truyền đi hy vọng và sự sống.
Trần Trưởng Lão và các đệ tử bàng hoàng chứng kiến. Họ không thể tin vào mắt mình. Những luồng pháp thu��t cưỡng ép mà họ đang thi triển, vốn dĩ phải tăng cường sức mạnh để "khai linh" Mộc Tinh, giờ đây lại bị một luồng năng lượng dịu nhẹ nhưng kiên cường đẩy lùi. Mộc Tinh từ từ ngừng run rẩy. Những chiếc lá héo úa, tưởng chừng đã chết, bắt đầu tươi xanh trở lại, thậm chí còn phát ra một thứ ánh sáng xanh lục diệu kỳ. Một số rễ cây bị pháp thuật làm đứt gãy, giờ đây lại chậm rãi nối liền, như có một dòng nhựa sống mới đang tuôn chảy.
"Ngươi... ngươi đang làm gì?" Trần Trưởng Lão lắp bắp, giọng ông ta đầy vẻ hoang mang và không thể tin được. "Ngươi đang phá hoại cơ duyên của nó! Ngươi đang ngăn cản nó thăng tiên!" Ông ta cảm thấy quyền lực của mình đang bị thách thức một cách trực diện, và điều đó khiến ông ta tức giận đến run rẩy.
Nhưng Lâm Phong, đứng phía sau, lại không còn giữ được vẻ tức giận hay cố chấp. Ánh mắt y mở to, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. "Trưởng lão, nhìn xem! Lá cây đang xanh tốt trở lại! Nó... nó không còn đau đớn nữa!" Y hạ pháp khí trên tay, không còn muốn tiếp tục thi triển. Những đệ tử khác cũng dần dần dừng lại, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc, rồi đến một chút ngưỡng mộ khi nhìn Tần Mặc.
Mộc Tinh, sau khi được Tần Mặc và Tiểu Thảo chữa lành, từ từ mở ra "ý chí tồn tại" của mình, không phải là một tiếng kêu la đau đớn mà là một luồng rung động bình yên, mạnh mẽ. Những tán lá xanh tươi rung động nhè nhẹ trong gió chiều, như đang thì thầm những lời cảm ơn. Một làn hương thơm ngát của gỗ và nhựa cây tươi mới lan tỏa khắp khu rừng, thay thế hoàn toàn mùi pháp thuật nồng nặc ban nãy. Khu rừng như được hồi sinh, những loài chim nhỏ bắt đầu hót líu lo trở lại, những bông hoa dại ven đường khẽ hé nụ.
Trần Trưởng Lão lùi lại vài bước, ánh mắt ông ta vẫn còn đầy sự cố chấp và giận dữ, nhưng nỗi hoang mang đã chiếm ưu thế. Ông ta không thể hiểu được. Cái gọi là "thăng tiên" theo cách của ông ta, là cưỡng ép, là đau đớn, vậy mà lại không hiệu quả bằng sự "bình thường hóa" của Tần Mặc?
Tần Mặc khẽ thở ra một hơi dài, cảm nhận sự mệt mỏi lan tỏa trong cơ thể. Hắn đã phải dồn toàn bộ tâm trí và "ý chí tồn tại" của mình để giao tiếp và dẫn dắt Mộc Tinh trở về bản chất. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên vẻ kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, sự việc này chỉ là một minh chứng nhỏ, một hạt mầm hy vọng được gieo xuống. Nó cho thấy triết lý của Tần Mặc có thể thuyết phục được những kẻ cố chấp, lay động những tâm hồn còn đang hoang mang. Nhưng quá trình thay đổi tư tưởng, thay đổi một tín ngưỡng đã ăn sâu hàng ngàn năm, sẽ còn gặp vô vàn trở ngại lớn hơn.
Hắn nhìn Lâm Phong, người thanh niên tuấn tú với ánh mắt dao động. Hắn biết, những "mầm mống" của kỷ nguyên mới sẽ mọc lên từ chính những tông môn cũ, từ chính những người trẻ tuổi còn giữ được sự trong sáng và khả năng hoài nghi. Sự hồi phục của Mộc Tinh sẽ tạo tiền lệ, khiến nhiều "vật" bị cưỡng ép khai linh khác tìm đến Tần Mặc và Vô Tính Thành. Nơi đây sẽ trở thành một trung tâm chữa lành, một ngọn hải đăng cho những ai muốn tìm về bản chất.
Tô Lam khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt nghiêm nghị của nàng. Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt y giờ đây hoàn toàn thanh thản. Tiểu Thảo chạy đến bên Tần Mặc, ôm lấy tay hắn, đôi mắt nàng lấp lánh niềm vui. "Anh Tần Mặc, Mộc Tinh đã vui trở lại rồi!" nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót.
Tần Mặc khẽ xoa đầu Tiểu Thảo. Hắn nhìn lên bầu trời chiều tà, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều "vật" vẫn còn đang chờ đợi được chữa lành, rất nhiều tâm hồn vẫn cần được dẫn lối. Hắn đã chấp nhận gánh nặng này, và hắn sẽ không bao giờ buông bỏ.
"Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ tiếp tục đi, tiếp tục chứng minh, rằng quyền được là chính mình, là giá trị vĩnh hằng nhất của vạn vật."
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.