Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1412: Tiếng Vọng Bản Chất: Những Linh Hồn Tìm Về Vô Tính Thành

Sau chuyến hành trình trở về từ Thiết Giáp Thành, Vô Tính Thành chào đón Tần Mặc và những người đồng hành trong một buổi sớm mai trong lành, dịu mát. Mặt trời vừa vặn nhô lên khỏi rặng núi phía đông, rải những tia nắng vàng óng ả xuyên qua tán lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá cuội. Kiến trúc của Vô Tính Thành vẫn vậy, mộc mạc và chân phương, những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản, không chút xa hoa, nhưng lại toát lên vẻ kiên cố, bền bỉ đến lạ thường. Đường phố uốn lượn theo địa hình tự nhiên, và những dòng suối nhỏ được dẫn vào tận khu dân cư, tạo thành những con kênh trong vắt, róc rách chảy không ngừng, như mạch máu nuôi dưỡng sự sống của thành phố.

Tần Mặc bước đi giữa không gian quen thuộc, hít thở làn không khí trong lành mang theo mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây nhỏ xen lẫn tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Sự tĩnh lặng nhưng không nhàm chán này là bản chất của Vô Tính Thành, nơi con người sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Đó là điều mà hắn đã luôn trân trọng, và giờ đây, hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè lên vai mình càng thêm nặng nề. Hắn đứng bên bờ Suối Tinh Lộ, nơi dòng nước trong vắt chảy qua những viên đá cuội ngũ sắc, nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên lan tỏa sâu thẳm vào tâm hồn.

"Một kỷ nguyên mới... không phải chỉ là lời tuyên ngôn, mà là từng hành động nhỏ nhất, từng linh hồn được chữa lành," Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói trầm tư vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn nhẹ nhàng chạm tay vào mặt nước suối, cảm nhận sự mát lạnh và dòng chảy không ngừng, như cảm nhận nhịp đập của Huyền Vực, của vạn vật đang cựa quậy, tìm kiếm con đường của riêng mình. Mỗi gợn sóng nhỏ trên mặt nước, mỗi viên đá dưới đáy suối, đều mang trong mình một "ý chí tồn tại" riêng biệt, một câu chuyện chưa kể, một khát khao thầm kín. Giờ đây, khi gánh nặng của Huyền Vực đã đặt lên vai, Tần Mặc hiểu rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn không còn do dự. Sự bình yên của Vô Tính Thành đã tôi luyện hắn, cho hắn sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, bước tới bên cạnh Tần Mặc, trên gương mặt ông lão hằn lên vẻ hài lòng và tự hào. Ông nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng ban mai đang dần rọi sáng khắp các mái nhà. "Thiết Giáp Thành đã được chữa lành, đó là minh chứng cho con đường của con, Tần Mặc. Vạn vật đang lắng nghe," Lão Khang nói, giọng điệu chậm rãi, chất chứa sự suy ngẫm sâu sắc của một người đã trải qua biết bao thăng trầm. Ông hiểu rằng, sự kiện ở Thiết Giáp Thành không chỉ là việc khôi phục một thành trì, mà là việc gieo một hạt giống hy vọng vào lòng Huyền Vực, một hạt giống về sự cân bằng, về quyền được là chính mình của vạn vật.

Hạ Nguyệt, dáng người thanh tú trong bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, khẽ nắm lấy bàn tay Tần Mặc, truyền cho hắn sự ấm áp và tin tưởng. Đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ kiên định, dù trong sâu thẳm vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng thầm lặng cho gánh nặng mà Tần Mặc đang mang vác. "Em biết anh sẽ làm được. Cả thế giới sẽ nhìn thấy," nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, như một lời khẳng định về niềm tin sắt đá của nàng vào con đường mà Tần Mặc đã chọn. Nàng là hậu phương vững chắc, là nguồn động viên không ngừng, giúp Tần Mặc vượt qua những khoảnh khắc cô độc nhất.

Tô Lam đứng phía sau, nhan sắc thanh tú cùng đôi mắt phượng sáng ngời vẫn toát lên vẻ thông minh và kiên định. Nàng quan sát Tần Mặc và những người xung quanh, ánh mắt suy tư. Nàng vẫn đang trong quá trình chuyển hóa tư tưởng, từ một tu sĩ mạnh mẽ của thế giới cũ sang một người chấp nhận triết lý mới. "Sự lan truyền của tin tức này sẽ thu hút nhiều sự chú ý. Cả thiện lẫn ác, Tần Mặc," n��ng nói, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, nhưng cũng chứa đựng một sự cảnh báo khẽ khàng. Nàng hiểu rõ bản chất phức tạp của Huyền Vực, nơi không phải ai cũng sẵn lòng chấp nhận sự thay đổi, đặc biệt là khi nó thách thức nền tảng tín ngưỡng và quyền lực đã tồn tại hàng ngàn năm. Những ánh mắt hoài nghi, những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, gật đầu đồng tình với Tô Lam. Ánh mắt y đã bớt đi sự u buồn, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, một sự thanh thản hiếm thấy. "Chúng ta phải chuẩn bị. Vô Tính Thành sẽ không còn là nơi bị lãng quên nữa," y nói, giọng trầm mặc nhưng kiên định. Y, người từng hoài nghi về ý nghĩa của sự tu luyện, người từng chán nản với con đường thăng tiên cực đoan, giờ đây đã tìm thấy một mục đích mới, một niềm tin mới trong triết lý cân bằng của Tần Mặc. Y hiểu rằng, Vô Tính Thành, nơi từng bị coi là phế địa, giờ đây sẽ trở thành ngọn hải đăng, thu hút sự chú ý của toàn bộ Huyền Vực, cả những người tìm kiếm ánh sáng lẫn những kẻ mang trong mình bóng tối. Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt, một sự hiểu biết ngầm chạy qua giữa hai người. Họ biết rằng, công cuộc tái thiết này sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt.

Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự phức tạp của việc chữa lành các "vật" đã bị tha hóa sâu sắc sẽ là một quá trình lâu dài và đòi hỏi vô vàn nỗ lực. Nhưng Huyền Vực Tâm Châu, với triết lý "cân bằng bản chất", đã chứng tỏ khả năng không chỉ chữa lành mà còn tái sinh sự sống, mở ra tiềm năng cho những vùng đất khác. Sự hợp tác ăn ý của Tần Mặc và các đồng minh sẽ là chìa khóa cho kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Vô Tính Thành sẽ đóng vai trò trung tâm, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng triết lý và sự thấu hiểu. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh, như những ánh mắt chứng giám cho bình minh của một kỷ nguyên mới, mà hắn, Tần Mặc, là người kiến tạo.

***

Khi mặt trời lên cao, rải nắng ấm áp khắp Vô Tính Thành, một sự xôn xao bất thường đột ngột lan ra từ cổng thành, nơi Phố Chợ Sáng tấp nập. Tiếng người thì thầm, tiếng chân bước dồn dập, và cả những tiếng kêu kinh ngạc vút lên, thu hút sự chú ý của mọi người. Mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các tiệm ăn nhỏ, mùi hương thảo mộc nhẹ từ các tiệm thuốc, và cả mùi đất tươi mới từ những gánh rau quả tươi ngon dường như bị lấn át bởi một luồng khí tức khác lạ, mang theo sự mệt mỏi và một nỗi tuyệt vọng cố hữu.

Tần Mặc và các đồng minh, đang cùng nhau thưởng thức bữa trà sáng tại một quán nhỏ ven suối, nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí. Hắn cảm nhận được những "ý chí tồn tại" đang xáo động, những linh hồn đang tìm kiếm một điều gì đó, một cách tuyệt vọng. Không chần chừ, họ nhanh chóng đi về phía cổng thành, nơi sự hỗn loạn đang dần tăng lên.

Tại lối vào Vô Tính Thành, một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước mắt. Một nhóm "vật" đang đứng đó, chúng không phải là người, cũng không phải là những linh thú được thuần hóa. Chúng trông có vẻ mệt mỏi, hoang mang, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một tia hy vọng mong manh, như những kẻ lạc lối cuối cùng đã tìm thấy một ngọn hải đăng trong màn đêm u tối.

Đầu tiên là một thanh kiếm cũ kỹ, không chút khí thế, nằm lặng lẽ trên mặt đất. Chuôi kiếm bị gỉ sét, lưỡi kiếm mòn vẹt, không còn chút sắc bén nào, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được một linh hồn mạnh mẽ, từng kiên cường, đang ẩn mình bên trong, một linh hồn đã bị bóp méo bởi ý chí của kẻ khác, bởi khát vọng "thăng tiên" cực đoan. Đó chính là Cổ Kiếm Hồn, người từng là một trong những thanh thần kiếm của Huyền Vực, giờ đây chỉ còn là một khối kim loại vô tri, vô giác, bị lãng quên.

Kế đến là một cái bóng cây mờ nhạt, run rẩy, như một thân cây đã bị rút cạn sức sống, chỉ còn lại lớp vỏ khô héo. Không một chiếc lá nào còn sót lại, nhưng từ sâu thẳm bên trong, Tần Mặc vẫn có thể nghe thấy tiếng thở dài của sự cô độc, của nỗi đau bị ép buộc phải vươn lên, phải thay đổi bản chất của mình. Đó là Linh Mộc, một cây cổ thụ từng xanh tốt, giờ đây chỉ còn là một hình hài yếu ớt, mong manh, đang tìm kiếm một sự hồi sinh.

Và cuối cùng là một con sói gầy gò, ánh mắt đầy cảnh giác nhưng cũng đầy tổn thương. Bộ lông của nó xơ xác, không còn vẻ hoang dã đầy sức sống của loài Phong Lang, một loài linh thú vốn nổi tiếng về sự nhanh nhẹn và tự do. Nó cúi gằm đầu, như sợ hãi bất kỳ ánh mắt nào, nhưng đôi khi, ánh mắt nó lại ngước lên, tìm kiếm một điều gì đó, một sự giải thoát khỏi xiềng xích vô hình đã giam hãm nó bấy lâu nay. Đó là Phong Lang, một linh thú từng bị biến thành thú cưỡi, bị ép buộc phải tu luyện theo con đường không thuộc về nó, giờ đây chỉ còn lại một linh hồn bị tổn thương sâu sắc.

Chúng không hề có ý định tấn công hay gây hấn, chỉ đứng đó, như đang chờ đợi một lời phán quyết hoặc một sự cứu rỗi, một sự chấp nhận mà chúng đã bị từ chối bấy lâu nay. Các thôn dân Vô Tính Thành, vốn quen với cuộc sống bình dị, không tranh đoạt, lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi tò mò nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng.

Tiểu Thảo, cô bé tóc bím hai bên, đôi mắt to tròn đen láy, vốn đang chạy nhảy hồn nhiên giữa phố chợ, bỗng chốc trở nên nhạy cảm lạ thường. Nàng khẽ rung rẩy, như một bông hoa nhỏ đang cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, cảm nhận được nỗi đau sâu thẳm từ những "vật" đang đứng trước cổng thành. Nàng không hiểu rõ, nhưng nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng và khao khát của chúng.

"Trời ơi, đó là... vật bị tha hóa sao? Chúng tìm đến Vô Tính Thành?" một thôn nữ thì thầm với chồng, giọng nói vừa kinh ngạc vừa có chút sợ hãi. Nàng chưa bao giờ thấy những "vật" như thế này, những thứ mà trong truyền thuyết của Vô Tính Thành, thường chỉ xuất hiện ở bên ngoài, nơi những tu sĩ điên cuồng theo đuổi con đường thăng tiên.

Tô Lam, đôi mắt phượng khẽ nhíu mày, giọng nói nhỏ nhưng vẫn rõ ràng. Nàng đã lường trước được điều này. "Chúng tìm đến đây. Vậy là tin tức đã lan rộng đến mức này. Không ngoài dự liệu," nàng nói, quay sang Lục Vô Trần, ánh mắt trao đổi một sự hiểu biết sâu sắc. Sự kiện ở Thiết Giáp Thành, dù chỉ mới diễn ra, đã tạo nên một làn sóng chấn động không hề nhỏ, lan truyền nhanh chóng hơn họ tưởng tượng.

Lục Vô Trần nhìn những "vật" đang đứng đó, ánh mắt y phức tạp. Y hiểu được nỗi đau của chúng, nỗi đau của sự biến dạng, của việc bị ép buộc phải thoát ly khỏi bản chất của mình. "Chúng không có sát khí, chỉ có sự tuyệt vọng và khao khát được giải thoát," y nói, giọng trầm buồn, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự đồng cảm sâu sắc. Y biết, đây không phải là những kẻ thù, mà là những nạn nhân, những linh hồn đang tìm kiếm một lối thoát.

Tần Mặc, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, bước tới trước, ánh mắt bình thản nhưng thấu hiểu, không hề có chút sợ hãi hay e dè. Hắn không nhìn chúng bằng ánh mắt phán xét hay nghi ngờ, mà bằng sự thấu hiểu, sự cảm thông sâu sắc. Hắn đã nghe được tiếng lòng của vạn vật, và giờ đây, hắn nghe được tiếng kêu cứu thầm lặng từ những linh hồn bị tổn thương này.

"Các ngươi... đến đây vì điều gì?" Tần Mặc cất giọng, không lớn, nhưng vang vọng một cách lạ thường, như chạm đến tận sâu thẳm linh hồn của những "vật" đang đứng đó. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà chỉ là một câu hỏi đơn giản, nh��ng lại chứa đựng sức nặng và sự chân thành, mở ra một cánh cửa cho những linh hồn đang lạc lối.

Các đồng minh theo sau Tần Mặc, cảnh giác nhưng không hề ngăn cản, tin tưởng vào sự phán đoán của hắn. Các thôn dân lùi lại, vừa tò mò vừa lo lắng, nhưng không ai dám lên tiếng, tất cả đều nín thở chờ đợi. Bầu không khí chợt trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những tán lá và tiếng suối chảy róc rách xa xa, chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử đang diễn ra tại cổng Vô Tính Thành.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian Vô Tính Thành bằng thứ ánh sáng dịu nhẹ, yếu dần. Sau khi dẫn nhóm "vật" vào trong, Tần Mặc và các đồng minh đã chọn một khu vườn nhỏ yên tĩnh nằm khuất sau những ngôi nhà gỗ, nơi có một cây cổ thụ già cỗi vươn tán lá sum suê, tạo bóng mát cho một bãi cỏ xanh mướt. Nơi đây không có tiếng ồn ào của phố chợ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và mùi hương ngai ngái của đất ẩm quyện với mùi hoa dại thoang thoảng. Đây là nơi thích hợp nhất để Tần Mặc thực hiện công việc của mình.

Tần Mặc ngồi xuống giữa bãi cỏ, lưng tựa vào gốc cây cổ thụ, vẻ mặt bình thản nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tập trung cao độ. Cổ Kiếm Hồn, Linh Mộc và Phong Lang được đặt hoặc ngồi xung quanh hắn, như những học trò đang lắng nghe lời chỉ dạy của một vị đạo sư. Hạ Nguyệt, Lão Khang, Tô Lam, Lục Vô Trần và Tiểu Thảo đứng cách đó không xa, quan sát mọi việc diễn ra trong im lặng, không muốn phá vỡ bầu không khí trang nghiêm và thiêng liêng này.

Tiểu Thảo đứng gần Tần Mặc nhất, cô bé không nói gì, chỉ khẽ rung rẩy, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Tần Mặc. Nàng là người nhạy cảm nhất với "ý chí tồn tại" của vạn vật sau Tần Mặc, và nàng đang cảm nhận được sự hỗn loạn, nỗi đau và khao khát sâu thẳm từ những "vật" đang có mặt.

Tần Mặc nhẹ nhàng đưa tay ra, chạm vào chuôi kiếm gỉ sét của Cổ Kiếm Hồn. Một luồng linh lực dịu nhẹ, ấm áp từ bàn tay hắn truyền sang thanh kiếm. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Trong tâm trí hắn, tiếng kêu gào đau đớn của một linh hồn bị bóp méo vang vọng. Cổ Kiếm Hồn khao khát sự sắc bén, khao khát được chém, nhưng không phải để bảo vệ, mà là để hủy diệt, để chứng tỏ sự tồn tại của mình thông qua sức mạnh tàn bạo, bởi vì nó đã bị ép buộc phải như vậy. Nó đã bị dạy rằng, chỉ có sự sắc bén tột độ mới có thể giúp nó "thăng tiên", trở thành một thanh thần kiếm vang danh thiên hạ. Nhưng sự sắc bén đó đã biến nó thành một công cụ hủy diệt, một linh hồn cô độc, không còn nhận ra bản chất kiên định, bền bỉ của kim loại, bản chất bảo vệ, rèn dũa.

"Ngươi khao khát chém, nhưng vì điều gì?" Tần Mặc truyền ý niệm vào Cổ Kiếm Hồn, giọng nói hắn vang vọng trong tâm trí thanh kiếm, không phải là câu hỏi chất vấn, mà là một lời mời gọi sâu sắc. "Chém để hủy diệt bản thân bằng sự sắc bén vô độ, để trở thành một thứ công cụ vô tri, hay chém để bảo vệ những gì ngươi trân quý, giữ vững sự kiên định của kim loại, sự trung thành với người sử dụng, và sự rèn dũa để trở nên hoàn thiện hơn, không phải để thăng thiên, m�� để là chính ngươi, một thanh kiếm chân chính?"

Cổ Kiếm Hồn khẽ rung lên một hồi, như một tiếng thở dài nặng nề, rồi dần dần, những rung động đó trở nên ổn định hơn. Lớp gỉ sét trên chuôi kiếm dường như đã bớt đi một chút, và từ sâu thẳm bên trong, một thứ khí tức bền bỉ, kiên định bắt đầu phát ra, không còn là sự sắc bén tàn bạo, mà là sự vững chãi, chắc chắn của một thanh kiếm đã tìm lại được bản chất của mình.

Tiếp theo, Tần Mặc đưa tay chạm vào thân cây khô héo của Linh Mộc. Hắn cảm nhận được sự cô độc, nỗi buồn của một linh hồn đã bị ép buộc phải vươn cao, phải chạm tới "tiên cảnh", bỏ lại những gốc rễ đã nuôi dưỡng nó, bỏ lại những sinh linh đã nương tựa vào nó. Nó đã bị dạy rằng, chỉ có vươn cao nhất, hấp thụ tinh hoa trời đất, mới có thể "thăng tiên", trở thành một tiên mộc. Nhưng sự vươn cao đó đã biến nó thành một thân cây khô héo, không còn sự sống, không còn bản chất nuôi dưỡng, bao dung của một cái cây.

"Sự sống của ngươi không nằm ở việc vươn cao nhất để chạm tới 'tiên cảnh', mà ở việc cắm rễ sâu nhất, nuôi dưỡng sự sống quanh mình, là một phần của đại thụ sinh linh," Tần Mặc truyền ý niệm, giọng nói hắn như tiếng gió xào xạc qua lá cây, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. "Hãy nhớ lại bản chất của ngươi, là nơi che chở, là nguồn sống, là sự kết nối với đất mẹ. Sự vĩ đại của ngươi không nằm ở đỉnh cao mà ngươi vươn tới, mà ở sự sống mà ngươi nuôi dưỡng, ở sự hài hòa mà ngươi tạo ra."

Dưới tác động của Tần Mặc, Linh Mộc bắt đầu tỏa ra một ánh sáng xanh yếu ớt, như mầm sống đang được nhen nhóm từ sâu thẳm bên trong. Một vài chồi non bé xíu, màu xanh ngọc bích, bắt đầu cựa quậy, hé mình trên thân cây khô héo, mang theo một hy vọng mong manh về sự hồi sinh.

Cuối cùng, Tần Mặc nhìn vào đôi mắt của Phong Lang. Con sói gầy gò, cảnh giác, giờ đây đã bớt đi sự hung dữ, thay vào đó là một nỗi sợ hãi sâu sắc và một khao khát tự do mãnh liệt. Hắn cảm nhận được nỗi đau của một linh thú đã bị tước đoạt bản năng hoang dã, bị ép buộc phải tu luyện để trở thành một "linh thú cưỡi", một công cụ phục vụ cho khát vọng thăng tiên của kẻ khác. Nó đã bị dạy rằng, sự mạnh mẽ, sự phục tùng sẽ giúp nó đạt được "đạo quả", trở thành một thần thú. Nhưng sự phục tùng đó đã biến nó thành một linh hồn bị giam hãm, mất đi bản chất tự do, hoang dã, của một loài sói.

"Sự tự do của ngươi không phải là thoát ly khỏi bản năng hoang dã mà ngươi vốn có, mà là sống đúng với bản năng đó, nhưng có trách nhiệm với bầy đàn, với tự nhiên, không bị ràng buộc bởi ý chí kẻ khác," Tần Mặc nói, ánh mắt hắn đầy thấu hiểu và đồng cảm. "Ngươi là Phong Lang, là linh thú của gió, của rừng xanh, của sự tự do. Hãy tìm lại tiếng gọi của bản năng, tiếng gọi của bầy đàn, tiếng gọi của rừng. Sự mạnh mẽ của ngươi không nằm ở sự phục tùng, mà nằm ở sự tự do, ở sự hài hòa với tự nhiên."

Phong Lang từ từ cụp tai, ánh mắt nó bớt đi sự cảnh giác và hiện lên sự bình yên, như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Nó khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, một cử chỉ tin tưởng tuyệt đối, điều mà không ai nghĩ một linh thú bị tổn thương sâu sắc như nó có thể làm được.

Tiểu Thảo, đứng gần Tần Mặc, khẽ rung động mãnh liệt. Nàng cảm nhận được sự thay đổi, sự chữa lành đang diễn ra. "Anh Tần Mặc... chúng đang hiểu... chúng đang thay đổi..." nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự kinh ngạc và vui sướng tột độ. Nàng như một sợi dây liên kết, cộng hưởng với từng rung động của vạn vật.

Tô Lam, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, giờ đây đã hoàn toàn bị lay động. Nàng thì thầm với Lục Vô Trần, ánh mắt không thể che giấu sự thán phục. "Đây mới là sức mạnh thực sự của Tần Mặc... không phải là hủy diệt, mà là tái sinh." Nàng đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhiều phép thuật hùng mạnh, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sức mạnh nào có thể chữa lành sâu sắc đến vậy, không phải bằng cưỡng chế, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.

Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt y giờ đây đã hoàn toàn thanh thản, không còn chút hoài nghi nào. Y hiểu rằng, đây không chỉ là việc chữa lành ba linh hồn, mà là việc gieo những hạt giống đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo định nghĩa của kẻ khác.

Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Những áp lực, những mệt mỏi tiềm ẩn vẫn còn đó, khi hắn phải liên tục thấu hiểu và chữa lành vô số linh hồn bị tổn thương. Hắn hiểu rằng đây không phải là một giải pháp nhanh chóng mà là một quá trình lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô tận. Những "vật" này cũng phải đối mặt với xung đột nội tâm, đấu tranh với những tàn dư của quá khứ bị tha hóa và nỗi sợ hãi cố hữu. Nhưng giờ đây, một hạt mầm hy vọng đã được gieo, một con đường mới đã được mở ra.

Hắn nhìn lên bầu trời chiều tà, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. Sự kiện này sẽ là minh chứng sống động cho triết lý của hắn, một tiếng vọng của bản chất, thu hút thêm vô số "vật" khác tìm đến Vô Tính Thành. Nơi đây sẽ không chỉ là một phế địa, mà sẽ trở thành một trung tâm chữa lành, một trường học cho vạn vật, nơi chúng học cách sống cân bằng, hỗ trợ lẫn nhau, và trở thành những minh chứng sống cho triết lý của Tần Mặc. Nhưng hắn cũng biết, điều này sẽ không tránh khỏi sự chú ý của những thế lực tu luyện cũ, của những kẻ vẫn cố chấp vào con đường thăng tiên cực đoan. Họ sẽ xem việc Tần Mặc chữa lành "vật" là sự can thiệp, là việc làm suy yếu "tiềm năng thăng tiên" của chúng, và có thể dẫn đến những âm mưu phá hoại mới.

Nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Hắn đã chấp nhận gánh nặng này. Hắn tin vào sức mạnh của sự lựa chọn, vào quyền được là chính mình của vạn vật. Hắn tin rằng, một khi vạn vật tìm lại được bản chất của mình, chúng sẽ tự tạo nên một thế giới cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là xiềng xích trói buộc tất cả.

"Hãy để sự sống tự tìm đường đi của nó," Tần Mặc khẽ nói, giọng nói đầy hy vọng và quyết tâm, "chúng ta chỉ là những người dẫn lối, những người khơi gợi lại bản năng đã bị lãng quên." Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những người đồng hành tin cậy, và phía trước là hy vọng về một Huyền Vực mới, một Huyền Vực nơi vạn vật có thể sống hài hòa, trọn vẹn với bản chất của mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free