Vạn vật không lên tiên - Chương 1421: Bình Yên Trong Huyền Thoại Thầm Lặng
Ánh trăng và ngàn sao lấp lánh kia đã trở thành một hồi ức xa xôi, một dấu ấn khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Huyền Vực, trong suốt những niên kỷ kế tiếp, đã chậm rãi chuyển mình, như một dòng sông sau cơn lũ dữ dội, nay đã trở lại với nhịp chảy êm đềm, nuôi dưỡng muôn vàn sinh linh bằng nguồn nước thuần khiết của sự cân bằng. Tần Mặc, người kiến tạo nên bình minh vĩnh cửu ấy, đã không còn đứng trên đài cao chỉ huy, mà lui về một cuộc sống ẩn dật, bình dị, trở thành một huyền thoại thầm lặng trong lòng vạn vật.
***
Buổi chiều tà êm đềm buông xuống Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên mái hiên gỗ đơn sơ, nhuộm vàng cả không gian. Đây không phải là một quán trà sang trọng hay lộng lẫy, mà chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ với kiến trúc mộc mạc, có một sân nhỏ lát đá cuội dẫn ra một ao cá hiền hòa, nơi những đóa hoa sen trắng muốt đang hé nụ, tỏa hương thơm dịu dàng. Tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước nhân tạo nhỏ đổ vào ao cá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc bao quanh, tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình. Mùi trà thơm thoang thoảng quyện với hương hoa nhài thanh khiết và mùi gỗ tự nhiên, lấp đầy từng ngóc ngách, xoa dịu mọi giác quan. Bầu không khí nơi đây tĩnh lặng đến lạ, một sự tĩnh lặng ấm cúng, thư thái, như thể thời gian cũng đã chậm lại, hòa mình vào nhịp sống chậm rãi của Vô Tính Thành.
Tần Mặc ngồi bên cửa sổ, nơi ánh chi��u tà còn sót lại vẽ lên mái tóc hắn những vệt vàng óng ả. Hắn nhâm nhi chén trà nóng hổi, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vành chén sứ thô mộc, ánh mắt đen láy sâu thẳm xa xăm ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Vẻ mặt hắn bình yên đến lạ, không còn chút dấu vết của những lo toan, gánh nặng từng đè nặng lên vai người kiến tạo. Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt khẽ tựa đầu vào vai hắn, tay nàng nhẹ nhàng đan vào tay hắn, một sự kết nối im lặng nhưng vững chắc, như hai thân cây cổ thụ đã cùng nhau trải qua bao giông bão. Nàng mỉm cười, đôi mắt trong veo phản chiếu sự an yên của cảnh vật, và cả bóng hình người thương yêu.
Đối diện họ, Lão Khang ngồi ung dung, râu dài bạc phơ khẽ lay động theo mỗi hơi thở đều đặn. Ông nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi cất tiếng, giọng nói hiền lành, trầm ấm như dòng suối đầu nguồn. "Chà, Huyền Vực giờ đây đúng là đã khác xưa rồi. Các tông môn, sau bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đã dần bỏ đi những giáo điều cứng nhắc, những khao khát thăng tiên mù quáng. Giờ đây, họ tập trung vào việc bảo tồn bản chất của vạn vật hơn là truy cầu hư ảo. Ngay cả những vị tu sĩ cổ hủ nhất cũng đã bắt đầu hiểu rằng, cái gọi là 'tiên lộ' không nằm ở việc thoát ly, mà ở sự dung hòa."
Lão Khang dừng lại, đưa mắt nhìn quanh quán trà. Vài vị khách khác, đa phần là những người dân Vô Tính Thành hoặc những lữ khách từ phương xa tìm đến để chiêm nghiệm triết lý cân bằng, cũng đang trò chuyện râm ran, tiếng nói nhỏ nhẹ, không hề phá vỡ bầu không khí an tĩnh. "Nhìn xem, ngay cả những binh khí, những công cụ, chúng cũng được đối xử bằng sự tôn trọng. Không còn sự ép buộc chúng phải 'khai linh' để phục vụ con người, mà là sự lắng nghe, thấu hiểu khát khao của chúng. Một thanh kiếm vẫn có thể sắc bén, nhưng không nhất thiết phải trở thành 'kiếm linh' để được công nhận. Một khối đá vẫn là đá, nhưng ý chí tồn tại của nó vẫn được tôn vinh."
Hạ Nguyệt khẽ ngẩng đầu, ánh mắt nàng thoáng chút lo lắng khi hướng về Tần Mặc. "Nhưng vẫn có những nơi xa xôi, những vùng đất mà triết lý cân bằng này chưa thực sự lan tỏa, phải không, Tần Mặc?" Giọng nàng dịu dàng nhưng ẩn chứa một nỗi niềm khó tả, như thể nàng sợ rằng sự bình yên này vẫn còn mong manh.
Tần Mặc nhẹ nhàng xoa bàn tay nàng, mỉm cười. Nụ cười của hắn giờ đây không còn vẻ gượng gạo hay ẩn chứa sự mệt mỏi, mà là một nụ cười mãn nguyện, đầy thấu hiểu. "Mỗi hạt mầm cần thời gian để nảy nở, Nguyệt à. Chúng ta đã gieo những hạt giống tốt nhất rồi. Đất đã được vun xới, nước đã được tưới tắm. Phần còn lại, là của chúng, của bản thân Huyền Vực." Hắn đưa mắt hướng về bầu trời, nơi những đám mây ngũ sắc đang trôi lững lờ. Ánh mắt hắn vừa bình yên, vừa có chút suy tư sâu sắc. Hắn biết, hành trình của sự cân bằng là một hành trình không ngừng nghỉ, và dù Huyền Vực đã đạt được một trạng thái hài hòa chưa từng có, thì vẫn luôn tồn tại những góc khuất, những nơi mà ánh sáng của triết lý này chưa thể chạm tới hoàn toàn. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào sức mạnh nội tại của vạn vật, vào khả năng tự điều chỉnh của một thế giới đã được trao lại quyền lựa chọn.
Lão Khang gật đầu đồng tình, đôi mắt ông lão hiền từ lấp lánh vẻ mãn nguyện. "Đúng vậy. Cái gọi là 'tiên lộ', xưa kia là một con đường độc đạo dẫn đến hủy diệt. Giờ đây, mỗi vật, mỗi sinh linh đều có 'lộ' của riêng mình. Có 'lộ' là trở thành một thanh kiếm bén ngót, một dòng suối trong lành, một tòa thành vững chãi. Có 'lộ' là sống một đời bình dị, yêu thương. Đó mới là chân lý."
Tần Mặc nhẹ nhàng nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Hắn lắng nghe tiếng nói chuyện rì rầm của những người dân trong quán, cảm nhận sự an yên toát ra từ mỗi lời nói, mỗi ánh mắt. Hắn lướt qua những gương mặt quen thuộc, những người đã cùng hắn trải qua bao biến cố, và cả những gương mặt trẻ hơn, những người sinh ra và lớn lên trong kỷ nguyên mới này. Hắn cảm nhận được ý chí bình dị, chân thật của họ, một ý chí không bị vướng bận bởi khao khát thăng tiến vô độ, mà chỉ mong muốn một cuộc sống đủ đầy, an lành. Đó chính là thành quả lớn nhất, là minh chứng sống động nhất cho con đường mà hắn đã lựa chọn. Hắn không còn là "người hùng", mà chỉ là một phần của dòng chảy cuộc sống, một hạt cát nhỏ trong dòng thời gian vĩ đại của Huyền Vực. Và điều đó, đối với hắn, là đủ.
***
Sáng sớm hôm sau, Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành đã bừng tỉnh trong ánh nắng dịu nhẹ. Không khí mát mẻ sau một đêm tĩnh mịch, mang theo hơi sương sớm và mùi đất ẩm, cây cỏ. Các gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải thô màu sắc rực rỡ, đã được dựng lên san sát, tạo thành những con hẻm nhỏ uốn lượn. Con đường lát đá cuội, vốn còn ướt đẫm sương đêm, nay đã khô ráo dưới ánh dương, phản chiếu những tia sáng lấp lánh. Tiếng rao hàng của những người bán hàng, tiếng cười nói giòn tan của trẻ nhỏ, tiếng gà kêu cục tác từ những chuồng gà sau nhà, và cả tiếng trả giá rộn ràng nhưng không hề ồn ào hỗn loạn, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động, dân dã và ấm áp. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi hoa quả tươi ngon, mùi thảo mộc dịu nhẹ từ các tiệm thuốc, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của Vô Tính Thành. Bầu không khí nơi đây sôi động nhưng vẫn giữ được vẻ thân thiện, hiền hòa.
Hạ Nguyệt cùng Tần Mặc dạo bước trên phố chợ, tay trong tay. Nàng khoác một chiếc váy màu xanh ngọc nhẹ nhàng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, tôn lên vẻ thanh tú, dịu dàng. Tần Mặc vẫn giữ phong thái đơn giản thường ngày, bộ trang phục vải thô màu nâu nhạt, đôi mắt tinh anh lướt qua từng gian hàng, từng gương mặt. Hắn không tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là tận hưởng nhịp sống bình yên này, cảm nhận ý chí tồn tại của vạn vật xung quanh.
Một cô bán rau với gương mặt hiền lành, dáng người nhỏ nhắn, đang tươi cười mời chào khách. Một cụ ông bán đồ thủ công mỹ nghệ, tỉ mỉ đẽo gọt từng mảnh gỗ, ý chí của ông hòa quyện với ý chí của những vân gỗ, tạo nên những tác phẩm tinh xảo. Những vật dụng như rổ tre, gốm sứ, đều mang trong mình một ý chí tồn tại riêng, một sự mãn nguyện khi được phục vụ cuộc sống của con người, không hề có chút khao khát thoát ly hay thăng cấp.
"Tiểu Đường lớn nhanh thật, nó cứ hỏi bao giờ anh Mặc lại kể chuyện," Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nàng đầy yêu thương khi nhìn về phía một nhóm trẻ con đang chơi đùa.
Tần Mặc mỉm cười. Hắn nhìn thấy Tiểu Đường, cậu bé hiếu động với đôi mắt sáng ngời, đang ngồi xổm bên một gốc cây cổ thụ, say sưa chơi đùa với một viên linh thạch nhỏ. Viên linh thạch ấy không hề phát sáng rực rỡ hay tỏa ra linh khí mạnh mẽ như những viên linh thạch trong quá khứ. Nó chỉ đơn giản nằm đó, mang một ý chí tồn tại bình dị, một sự mãn nguyện khi được làm bạn với cậu bé, được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ xíu. Tiểu Đường cũng không hề cố gắng ép buộc viên linh thạch phải "khai linh" hay tu luyện, mà chỉ đơn thuần trò chuyện với nó, vuốt ve nó, như một người bạn thân thiết. Đó chính là hình ảnh đẹp nhất của kỷ nguyên cân bằng: sự tôn trọng lẫn nhau, sự chấp nhận bản chất vốn có.
"Chúng lớn lên trong một thế giới khác, một thế giới mà chúng ta đã cùng nhau tạo nên," Tần Mặc đáp, ánh mắt hắn dịu dàng, chất chứa biết bao tình cảm. Hắn khẽ cúi người, xoa đầu Tiểu Đường. Cậu bé ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe ngập tràn niềm vui sướng khi gặp "chú Mặc" của mình.
"Chú Mặc! Chú Mặc! Hôm nay chú có kể chuyện về những hòn đá biết hát không ạ?" Tiểu Đường hồn nhiên hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.
Tần Mặc bật cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Hôm nay chú Mặc sẽ kể cho cháu nghe về những dòng suối biết nói, có được không?"
Tiểu Đường hớn hở gật đầu, kéo tay Tần Mặc về phía gốc cây, như thể muốn hắn ngồi xuống và bắt đầu câu chuyện ngay lập tức. Tần Mặc cảm nhận được ý chí bình yên, vô tư lự từ những 'vật' xung quanh, từ những viên đá, những thân cây, những luống rau. Chúng không còn bị ám ảnh bởi sự "thăng tiên", không còn khát khao biến đổi bản chất của mình. Chúng chỉ đơn thuần tồn tại, và tận hưởng sự tồn tại đó. Đó là một sự giải thoát, một sự bình yên mà Huyền Vực đã đánh đổi bằng biết bao máu xương và nước mắt.
Hạ Nguyệt nhìn Tần Mặc và Tiểu Đường, đôi mắt nàng lấp lánh niềm hạnh phúc. "Có lẽ, đây mới là điều mà vạn vật thực sự cần, Mặc à. Không phải là những đỉnh cao xa vời, mà là một cuộc sống thật sự, trọn vẹn với bản thân mình."
Tần Mặc gật đầu, siết nhẹ tay nàng. Hắn biết, công việc của hắn đã hoàn thành, hoặc ít nhất là phần lớn trong đó. Giờ đây, hắn có thể sống một cuộc đời bình thường, tận hưởng những khoảnh khắc giản dị này, lắng nghe những câu chuyện, và gieo những hạt giống triết lý vào lòng thế hệ mới, không phải bằng quyền năng, mà bằng sự thấu hiểu và tình yêu thương. Phố chợ vẫn tấp nập, vẫn rộn ràng, nhưng đó là một sự rộn ràng của cuộc sống, của sự tồn tại chân thật, không hề có chút giả tạo hay áp lực. Những người dân nơi đây không còn nhìn lên trời cao với khao khát thăng thiên, mà cúi xuống mặt đất, trân trọng từng hạt bụi, từng cọng cỏ. "Cầu mong mọi sự bình an," một người phụ nữ bán hoa quả nói với khách hàng, lời chúc giản dị nhưng chứa đựng một chân lý sâu sắc trong kỷ nguyên mới.
***
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm tím cả không gian, Tần Mặc một mình men theo con đường mòn quen thuộc dẫn đến Suối Tinh Lộ. Suối Tinh Lộ, với dòng chảy tự nhiên uốn lượn qua những tảng đá rêu phong, nay đã trở thành một biểu tượng của sự thuần khiết và hồi sinh. Nh���ng chiếc cầu gỗ nhỏ bắc qua suối, đơn sơ nhưng vững chãi, chỉ đủ cho một người đi bộ. Bờ suối được kè đá một cách đơn giản, không hề có dấu vết của sự can thiệp thô bạo, mà chỉ là sự tôn trọng tuyệt đối với thiên nhiên. Tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng, như một bản nhạc thiền định, xoa dịu mọi phiền muộn. Mùi nước mát lạnh, mùi cây cỏ tươi xanh và mùi đất ẩm đặc trưng của hoàng hôn quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, yên bình và tĩnh lặng đến lạ thường.
Tần Mặc ngồi xuống bên bờ suối, trên một tảng đá phẳng, nhìn dòng nước trong vắt không ngừng chảy qua. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận năng lực 'nghe' ý chí vạn vật của mình lan tỏa khắp không gian. Hắn cảm nhận được sự hài hòa sâu sắc của Huyền Vực, như một bản giao hưởng được tấu lên từ hàng triệu, hàng tỷ ý chí tồn tại khác nhau. Tiếng róc rách của dòng suối, ý chí của những viên đá dưới đáy, sự lay động của những chiếc lá trên cành cây, tất cả đều vang vọng trong tâm trí hắn, thanh bình và trọn vẹn. Ngay cả những con cá nhỏ bơi lội dưới làn nước cũng mang một ý chí đơn thuần, không tranh giành, không sợ hãi, chỉ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.
Tuy nhiên, trong bản hòa tấu hoàn hảo ấy, Tần Mặc vẫn cảm nhận được những 'rung động' rất nhỏ, rất xa xôi. Chúng không phải là những tiếng gào thét của sự tuyệt vọng hay những khao khát điên cuồng như trước đây, mà chỉ là những âm thanh mơ hồ, những tần số lệch lạc, như những nốt nhạc lạc điệu trong một bản nhạc êm đềm. Những 'rung động' ấy đến từ những nơi chưa hoàn toàn được 'thanh tẩy' bởi triết lý cân bằng, những vùng đất xa xôi nơi tư tưởng cũ vẫn còn âm ỉ, hoặc thậm chí là những mầm mống hoài nghi mới đang manh nha trở lại trong lòng một số cá thể.
Hắn biết, kỷ nguyên cân bằng không có nghĩa là vĩnh viễn không có sóng gió. Nó không phải là một trạng thái tĩnh, mà là một hành trình liên tục của sự thích nghi và tự điều chỉnh. "Kỷ nguyên cân bằng không có nghĩa là vĩnh viễn không có sóng gió. Nó là khả năng tự điều chỉnh, tự tìm lại bản chất... và ta đã trao cho chúng điều đó," hắn thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm trầm tư nhưng đầy kiên định. Hắn đã trao cho Huyền Vực quyền được là chính nó, quyền được lựa chọn con đường của mình. Và dù những 'rung động' kia có tồn tại, hắn tin rằng Huyền Vực, với nền tảng cân bằng đã được thiết lập, sẽ có khả năng tự mình hóa giải, tự mình tìm lại sự hài hòa. Hắn đã không còn là người trực tiếp can thiệp vào mọi biến động, mà là người tin tưởng vào tiềm năng nội tại của vạn vật.
Tần Mặc mở mắt. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm, như những hạt ngọc quý. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung và thấu hiểu. Hắn ném một viên sỏi nhỏ xuống dòng suối. "Ting!" Viên sỏi chạm mặt nước, tạo nên những gợn sóng lan tỏa ra khắp mặt suối, rồi lại nhanh chóng tan biến vào sự tĩnh lặng ban đầu. Đó chính là biểu tượng cho sự thay đổi và cân bằng: những biến động nhỏ sẽ luôn đến, nhưng chúng sẽ được dòng chảy tự nhiên của thế giới hóa giải, trở về với trạng thái hài hòa.
Tần Mặc đứng dậy, quay lưng về phía suối, bước đi. Bóng hắn đổ dài trên con đường mòn, hòa vào bóng đêm đang dần bao trùm. Hắn không nói lời nào, không quay đầu lại. Hắn biết, Huyền Vực đang tiếp tục hành trình của mình, và hắn đã trở thành một phần của quá khứ vĩ đại, một huyền thoại thầm lặng bảo vệ sự cân bằng từ trong bóng tối. Những thách thức vẫn còn đó, những 'nơi xa xôi' vẫn tồn tại, nhưng giờ đây, thế hệ mới đã lớn lên, được nuôi dưỡng trong triết lý cân bằng, với những trái tim thuần khiết như Tiểu Đường chơi đùa cùng linh thạch. Họ sẽ là những người tiếp nối, những người sẽ đối mặt và duy trì di sản này.
Kỷ nguyên hòa hợp không phải là một đích đến, mà là một hành trình vĩnh cửu. Và trong hành trình ấy, Tần Mặc đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở đỉnh cao quyền lực, mà ở trong chính bản chất giản dị của cuộc sống, ở trong sự tin tưởng vào ý chí tồn tại của vạn vật. Hắn đã không còn là người kiến tạo, mà là người gìn giữ, một nhân chứng thầm lặng cho bình minh vĩnh cửu của Huyền Vực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.