Vạn vật không lên tiên - Chương 1422: Di Sản Thầm Lặng: Giáo Lý Cân Bằng Nở Hoa
Bóng Tần Mặc đổ dài trên con đường mòn, hòa vào bóng đêm đang dần bao trùm Vô Tính Thành. Hắn không nói lời nào, không quay đầu lại, bước chân nhẹ nhàng như một phần của bản giao hưởng tĩnh lặng nơi đây. Dù đã lùi về sau, không còn trực tiếp can thiệp vào dòng chảy thế sự, nhưng sự hiện diện của hắn vẫn như một cột mốc vô hình, định hình từng nhịp đập của Huyền Vực. Những rung động mơ hồ từ xa xăm vẫn khẽ chạm vào ý thức hắn, như những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, nhắc nhở rằng hành trình của sự cân bằng là vô tận, và không phải mọi nơi đều đã tìm thấy bình yên.
Hắn men theo con đường quen thuộc, xuyên qua những ngôi nhà gỗ đơn sơ nhuốm màu thời gian, nơi ánh đèn dầu hắt ra một thứ ánh sáng vàng ấm áp, vẽ nên những bóng hình sinh hoạt bình dị của người dân Vô Tính Thành. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, và tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ hòa quyện, tạo nên một không gian sống động mà an lành. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại thuần khiết của từng viên gạch, từng cành cây, từng ngọn cỏ nơi đây. Chúng không khao khát thăng hoa hay vươn lên tầm vóc vĩ đại, mà chỉ đơn giản muốn được là chính mình, tồn tại và cống hiến theo cách chân thực nhất. Đó chính là vẻ đẹp mà hắn đã chiến đấu để bảo vệ.
Hắn tiếp tục bước đi, cho đến khi Quán Trà Vọng Nguyệt hiện ra trước mắt. Ngôi nhà gỗ đơn giản, với s��n nhỏ và ao cá phía trước, mái hiên rộng rợp bóng cây cổ thụ, luôn là nơi chốn bình yên cho những tâm hồn muốn tìm về sự tĩnh tại. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng nói chuyện rì rầm trong quán, và tiếng chim hót nhẹ từ những lùm cây xung quanh tạo nên một bản hòa âm dịu êm, xua tan mọi ưu phiền. Mùi trà thơm, hoa nhài thoang thoảng trong gió, và mùi gỗ mộc mạc đặc trưng của quán trà quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái đến lạ thường.
Bước vào quán, Tần Mặc tìm đến góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn dòng Suối Tinh Lộ chảy qua. Hạ Nguyệt đã ngồi chờ sẵn, mái tóc đen dài mượt mà buông xõa trên vai, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh trăng non. Nàng vận một bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, thanh thoát, tựa như một tiên tử lạc bước chốn phàm trần. Khi thấy Tần Mặc đến, đôi mắt nàng ánh lên niềm vui sướng không lời, một nụ cười dịu dàng nở trên môi. Nàng khẽ vẫy tay, mời hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
"Chàng về rồi," Hạ Nguyệt nói, giọng nàng êm ái như tiếng suối. "Ta vừa pha một ấm trà sen. Chàng nếm thử xem."
Tần Mặc khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào tay nàng, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và thấu hiểu. Hắn đón lấy chén trà ấm nóng từ tay nàng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Hương trà sen thơm ngát xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ hòa quyện với hương sen thanh tao, đọng lại nơi đầu lưỡi một dư vị ngọt ngào.
"Trà ngon lắm," hắn khẽ nói, ánh mắt vẫn trầm tư nhưng nét mặt thanh thản. Hắn quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng Suối Tinh Lộ vẫn miệt mài chảy. Từng gợn sóng nhỏ phản chiếu ánh trăng, lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc. Hắn cảm nhận được ý chí của dòng nước – ý chí của sự trôi chảy không ngừng, của sự thanh lọc và nuôi dưỡng.
Lúc này, Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, chậm rãi bước đến. Ông vận bộ áo vải thô giản dị, tay cầm một chén trà nghi ngút khói, làn khói mờ ảo bốc lên, che đi một phần nụ cười mãn nguyện trên môi. "Tần Mặc, Hạ Nguyệt, hai đứa đến rồi à?" ông hỏi, giọng nói trầm ấm. Ông ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, chậm rãi nhấp một ngụm trà.
"Mấy năm nay, Huyền Vực thay đổi thật nhiều. Ngay cả những tông môn lớn như Thanh Vân Tông cũng đã điều chỉnh giáo lý. Không còn là 'thăng tiên là trên hết' nữa rồi, Mặc à," Lão Khang mở lời, giọng điệu chất chứa sự kinh ngạc lẫn hài lòng. "Lão già này vừa đi du ngoạn mấy vùng núi Thanh Ngưu, chứng kiến cảnh các đệ tử Thanh Vân Tông không còn chỉ chú tâm vào việc thu thập linh khí để đột phá cảnh giới, mà còn học cách lắng nghe ý chí của những ngọn núi, những dòng sông. Họ học cách hòa hợp với tự nhiên, tìm hiểu vật tính của từng viên đá, từng cành cây. Thật không thể tin nổi!"
Hạ Nguyệt mỉm cười, tựa đầu vào vai Tần Mặc. "Vậy là những nỗ lực của chàng đã thực sự thay đổi thế giới."
Tần Mặc chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm ra dòng suối. "Mỗi vật đều có con đường riêng. Điều quan trọng là được lựa chọn." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức nặng và sự chân thành. Trong tâm trí hắn, những rung động xa xôi mà hắn cảm nhận được đêm qua, những "nốt nhạc lạc điệu" trong bản hòa tấu của Huyền Vực, giờ đây dường như đã bớt đi phần nào sự chói tai. Sự thay đổi mà Lão Khang kể, tuy mới chỉ là khởi đầu, nhưng đã là một dấu hiệu tích cực, cho thấy hạt giống cân bằng đã bén rễ và đang nảy mầm. Hắn tin rằng, với sự tự điều chỉnh và tìm lại bản chất, Huyền Vạn vật sẽ dần dần hóa giải những bất hòa còn sót lại. Hắn không cần phải là người trực tiếp can thiệp, mà chỉ cần là người tin tưởng vào tiềm năng nội tại của vạn vật, vào sự lựa chọn tự do của chúng.
Lão Khang tiếp tục kể, giọng ông tràn đầy hứng thú. "Ta còn ghé qua Thập Phương Các, nơi nổi tiếng với việc rèn luyện binh khí. Trước đây, các binh khí ở đó đều được ép buộc phải 'khai linh', phải khao khát trở thành thần binh, phải nuốt chửng linh khí của chủ nhân để tăng cường sức mạnh. Nhưng giờ đây, ta thấy những người thợ rèn học cách lắng nghe ý chí của từng khối quặng, từng thanh sắt. Họ không còn ép buộc chúng phải trở thành 'thần', mà chỉ giúp chúng phát huy bản chất tốt nhất của mình. Một thanh kiếm muốn sắc bén thì họ sẽ giúp nó sắc bén. Một chiếc chuông muốn ngân vang thì họ sẽ giúp nó ngân vang. Thật sự là cảnh tượng chưa từng có!"
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng lời của Lão Khang như những dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn hắn. Hắn hình dung ra những hình ảnh mà Lão Khang vừa kể: những thợ rèn kiên nhẫn lắng nghe tiếng lòng của kim loại, những đệ tử tông môn ngồi thiền bên bờ suối, không phải để hấp thụ linh khí mà để hòa mình vào dòng chảy của nước. Một cảm giác mãn nguyện dâng lên trong lòng hắn. Không phải là sự tự mãn, mà là sự thanh thản khi thấy những gì hắn đã tin tưởng, đã chiến đấu, giờ đây đang dần trở thành hiện thực.
"Ngay cả ở Thiên Sách Viện, nơi chuyên về bùa chú và trận pháp, họ cũng bắt đầu dạy về cách 'hòa mình vào vật tính' của nguyên liệu. Một lá bùa không chỉ là một công cụ để thi triển pháp thuật, mà còn là một thực thể có ý chí riêng. Một trận pháp không chỉ là một cỗ máy điều khiển linh khí, mà còn là một hệ sinh thái nhỏ, nơi mọi yếu tố cùng tồn tại và hỗ trợ lẫn nhau," Lão Khang kết thúc, nhấp một ngụm trà lớn, gương mặt ánh lên sự phấn khích. "Thật không ngờ, Tần Mặc, triết lý của con lại có thể lan tỏa nhanh đến vậy, và được chấp nhận một cách tự nhiên đến thế."
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng xoa mái tóc Tần Mặc. "Đó là vì chân lý luôn tìm thấy con đường của nó, chàng à. Chàng đã gieo những hạt giống của sự thật, và giờ đây chúng đang nở hoa."
Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn đêm. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhấp trà, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn trong khoảnh khắc này. Những rung động xa xôi vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn là mối bận tâm thường trực. Hắn tin vào sự tự điều chỉnh của Huyền Vực, vào những thế hệ mới đang lớn lên, được nuôi dưỡng trong triết lý cân bằng, với những trái tim thuần khiết như Tiểu Đường chơi đùa cùng linh thạch. Họ sẽ là những người tiếp nối, những người sẽ đối mặt và duy trì di sản này. Hắn đã trao cho Huyền Vực quyền được là chính nó, quyền được lựa chọn con đường của mình. Và dù những 'rung động' kia có tồn tại, hắn tin rằng Huyền Vực, với nền tảng cân bằng đã được thiết lập, sẽ có khả năng tự mình hóa giải, tự mình tìm lại sự hài hòa. Hắn đã không còn là người trực tiếp can thiệp vào mọi biến động, mà là người tin tưởng vào tiềm năng nội tại của vạn vật.
***
Trong sâu thẳm Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông, một tòa tháp đá cao vút sừng sững giữa không trung, nơi từng lưu giữ vô vàn kinh thư về con đường thăng tiên, giờ đây đã khoác lên mình một diện mạo mới. Bên trong, những giá sách gỗ lim đen cao vút, được bảo vệ bằng trận pháp cổ xưa, vẫn còn đó, nhưng nội dung của chúng đã được bổ sung, điều chỉnh một cách tinh tế. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và hương trầm nhẹ nhàng vẫn bao trùm không gian, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, trang nghiêm, đầy tri thức và linh khí dồi dào.
Trong một gian phòng đặc biệt ở tầng giữa, ánh sáng ban ngày mát mẻ và trong lành xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, Lâm Phong đang đứng trước một nhóm đệ tử trẻ. Hắn nay đã là một thanh niên tuấn tú, khí chất hăng hái nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định và thấu hiểu sâu sắc. Bộ đồng phục tông môn của hắn giờ đây không còn mang vẻ ngạo nghễ của một kẻ chỉ biết truy cầu sức mạnh, mà toát lên sự điềm tĩnh của một người đã tìm thấy con đường chân chính. Tay hắn vẫn cầm kiếm, nhưng không phải để phô diễn kiếm thuật, mà như một biểu tượng của sự kiên định trong triết lý mà hắn đang truyền bá.
"Con đường thăng tiên không phải là duy nhất, cũng không phải là mục đích cuối cùng," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói vang vọng nhưng không hề khoa trương, từng lời đều mang sức nặng của sự chiêm nghiệm. Hắn không còn là Lâm Phong kiêu ngạo ngày xưa, người từng tuyên bố "Ta sẽ thành tiên!" với niềm tin sắt đá. Giờ đây, hắn đứng đây, truyền dạy một con đường khác, một con đường mà chính hắn đã phải trải qua bao thăng trầm mới có thể thấu hiểu. "Mục đích của chúng ta là tìm hiểu bản chất của chính mình, và lựa chọn con đường phù hợp nhất để tồn tại, để cống hiến cho sự cân bằng chung của Huyền Vực."
Phía cuối phòng, Trần Trưởng Lão ngồi trầm mặc, dáng vẻ uy nghi của ông vẫn còn đó, mái tóc và râu bạc phơ càng tôn lên vẻ già dặn. Ông vận đạo bào lụa, đôi mắt sắc sảo, đầy quyền lực ngày nào giờ đây đã không còn ánh lên sự gay gắt của sự phản đối. Ông chỉ lặng lẽ quan sát, đôi lúc khẽ thở dài, nhưng không hề ngắt lời Lâm Phong. Trong thâm tâm, Trần Trưởng Lão vẫn còn những hoài nghi, những định kiến đã ăn sâu vào xương tủy qua hàng ngàn năm tu hành. Tư tưởng "Kẻ yếu không có quyền tồn tại" vẫn còn âm ỉ đâu đó trong tiềm thức ông, nhưng chứng kiến sự thay đổi của Huyền Vực, chứng kiến các đệ tử thế hệ mới tiếp thu triết lý của Tần Mặc một cách tự nhiên, ông không thể không lung lay. Ông nhận ra rằng, dù không muốn, nhưng thời thế đã thay đổi, và nếu không thích nghi, Thanh Vân Tông sẽ bị bỏ lại phía sau. Sự chấp nhận của ông, dù miễn cưỡng, cũng là một dấu hiệu của sự chuyển mình, một hạt mầm cho sự thay đổi lớn hơn trong các thế lực cũ.
Lâm Phong tiếp tục bài giảng, dùng hình ảnh minh họa trên pháp trận để giải thích các khái niệm về "Vật Tính Học" và "Đạo Cân Bằng". Những đường nét linh quang uốn lượn trên pháp trận, mô phỏng ý chí của kim loại, của nước, của lửa, của đất, cho thấy vạn vật đều có một bản chất riêng, một khát khao tồn tại độc đáo.
Một đệ tử trẻ, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò, giơ tay hỏi. "Thưa thầy, vậy nếu con muốn làm một kiếm, con có thể chỉ học cách sắc bén mà không cần trở thành 'Thần Kiếm' không?"
Lâm Phong mỉm cười. "Đúng vậy. Sắc bén theo cách của con, không phải theo cách người khác áp đặt. Một thanh kiếm bình thường vẫn có thể là một thanh kiếm vĩ đại nếu nó trung thành với bản chất của mình, nếu nó được sử dụng đúng mục đích, và nếu nó không nuốt chửng sinh mệnh của chủ nhân để vươn tới một danh hiệu hư vô. Sắc bén không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu và hòa hợp."
Bên cạnh đệ tử trẻ ấy, một Linh Thú Trẻ, một chú nai con với đôi mắt to tròn ngây thơ, đang chăm chú lắng nghe. Đôi tai nó vểnh lên, thỉnh thoảng khẽ gật gù như thể hiểu được từng lời của Lâm Phong. Nó không cần phải tu luyện thành thần thú, không cần phải thay đổi bản chất của mình để trở nên mạnh mẽ. Nó chỉ cần là một chú nai, sống hòa mình vào rừng xanh, cảm nhận từng ngọn cỏ, từng dòng suối. Sự hiện diện của nó trong lớp học này là một minh chứng sống động cho triết lý cân bằng, nơi mọi sinh linh đều được tôn trọng và khuyến khích phát triển theo cách riêng của mình.
Lâm Phong tiếp tục giải thích về sự khác biệt giữa 'khai linh' cưỡng ép và 'khai linh' tự nhiên. "Vạn vật đều có linh, nhưng không phải linh nào cũng cần phải được 'khai' theo cách chúng ta mong muốn. Một dòng suối có linh, nó khao khát chảy. Một tảng đá có linh, nó khao khát vững chãi. Một bông hoa có linh, nó khao khát nở rộ. Nhiệm vụ của người tu hành chúng ta không phải là ép buộc chúng phải trở thành một cái gì đó khác, mà là giúp chúng phát huy bản chất vốn có, đồng thời học hỏi từ chúng để hoàn thiện chính mình."
Trần Trưởng Lão khẽ nhắm mắt, một ký ức xa xăm ùa về. Ông nhớ lại những ngày tháng huy hoàng của Thanh Vân Tông, khi từng đệ tử đều được rèn luyện để trở thành những kiếm khách mạnh nhất, những người có thể chém phá hư không, phi thăng tiên giới. Ông nhớ lại những cuộc chiến tranh giành linh thạch, những cuộc tàn sát sinh linh để luyện đan, tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất: thăng tiên. Giờ đây, những hình ảnh đó lại hiện lên trong tâm trí ông, mang theo một nỗi chua xót khó tả. Phải chăng, ông đã sai? Phải chăng con đường mà ông đã theo đuổi cả đời, cái mà ông cho là chân lý tối thượng, thực chất lại là một con đường hủy diệt? Ông không hoàn toàn chấp nhận, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật đang diễn ra trước mắt. Huyền Vực đang thay đổi, và Thanh Vân Tông cũng phải thay đổi.
Lâm Phong kết thúc bài giảng, đôi mắt hắn quét qua từng gương mặt đệ tử, ánh lên một niềm hy vọng. Hắn tin rằng, thế hệ trẻ này sẽ là những người tiếp nối di sản của Tần Mặc, họ sẽ là những người xây dựng một Huyền Vực thực sự cân bằng, nơi "thăng tiên là lựa chọn, chứ không phải là mục tiêu duy nhất". Hắn không còn khao khát thành tiên cho riêng mình, mà khao khát kiến tạo một thế giới nơi mọi vật đều có quyền được là chính nó.
***
Cách đó hàng ngàn dặm, trong khu��n viên rộng lớn của Học Viện Thiên Long, những tòa nhà gạch đỏ cổ kính vẫn sừng sững dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, ôn hòa. Sân trường rộng lớn vang vọng tiếng đọc sách, tiếng giảng bài từ các giảng đường, và tiếng bút viết đều đều. Mùi giấy, mực và gỗ đặc trưng của một học viện lâu đời bao trùm không gian, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, học thuật và yên tĩnh, đầy tri thức.
Dưới bóng cây cổ thụ lớn nhất trong sân trường, nơi những tia nắng sớm xuyên qua tán lá tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất, Tiểu Hoa nay đã là một thiếu nữ trẻ trung, đôi mắt to tròn vẫn lanh lợi như ngày nào. Nàng vận một bộ váy áo tươi sáng, mái tóc được tết gọn gàng, toát lên vẻ hồn nhiên nhưng cũng đầy sâu sắc. Nàng đang cùng một nhóm bạn học say sưa thảo luận về một bài tập đặc biệt: "cảm nhận ý chí vật tính" của một viên đá linh. Viên đá linh, với vẻ ngoài bình thường, nằm lặng lẽ trên một tấm lụa trắng, nhưng trong mắt những học viên này, nó là một thực thể sống động với những khát khao riêng.
"Viên đá này không muốn được khắc thành pháp bảo, nó chỉ muốn nằm yên ở đây, cảm nhận dòng chảy của thời gian. Đó là bản chất của nó," Tiểu Hoa nhẹ nhàng nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy tự tin. Nàng không còn là cô bé hồn nhiên chơi đùa với linh thạch như trước, mà đã trưởng thành, trở thành một người thấu hiểu sâu sắc triết lý cân bằng. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên viên đá, nhắm mắt lại, dường như đang giao tiếp với nó, lắng nghe tiếng lòng của nó.
Một học viên khác, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy vẻ tò mò, hỏi. "Nhưng chẳng phải chúng ta luôn được dạy phải khai thác linh thạch để tu luyện sao? Chẳng phải đó là cách để chúng phát huy giá trị lớn nhất sao?"
Tiểu Hoa mở mắt, mỉm cười nhẹ. "Đó là cách nghĩ cũ. Triết lý của Tần Mặc đại nhân dạy rằng, chúng ta nên tôn trọng ý chí của vạn vật. Chúng ta có thể học hỏi từ chúng, chứ không phải ép buộc chúng phục vụ mình." Nàng giải thích, giọng điệu kiên định. "Viên đá này, nếu bị ép buộc thành pháp bảo, có thể nó sẽ mất đi bản chất vững chãi, mất đi sự yên tĩnh mà nó khao khát. Giá trị của nó không nằm ở việc nó được biến đổi thành cái gì, mà nằm ở chính sự tồn tại của nó, ở ý chí kiên cường và bền bỉ của nó."
Các bạn của Tiểu Hoa chăm chú quan sát, một số bắt chước hành động của nàng, nhẹ nhàng đặt tay lên những viên đá linh khác, nhắm mắt lại để cảm nhận. Họ không còn tranh giành nhau những viên linh thạch có linh khí dồi dào nhất, không còn cố gắng hấp thụ năng lượng của chúng một cách thô bạo. Thay vào đó, họ học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu.
"Ta cảm nhận được!" một học viên reo lên. "Viên đá của ta muốn được nằm dưới ánh trăng, nó muốn hấp thụ tinh hoa của đêm tối!"
"Còn viên đá của ta thì muốn được chôn sâu dưới lòng đất, nó muốn cảm nhận sự ấm áp của đại địa!" một người khác bổ sung.
Tiểu Hoa gật đầu tán thành. "Đúng vậy. Mỗi viên đá, mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có một ý chí riêng, một khao khát riêng. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm hiểu và tôn trọng những khát khao đó, chứ không phải ép buộc chúng phải theo ý muốn của mình." Nàng quay sang nhìn nhóm bạn, ánh mắt rạng rỡ. "Chỉ khi chúng ta thực sự thấu hiểu và tôn trọng vật tính của vạn vật, chúng ta mới có thể tìm thấy sự cân bằng trong chính bản thân mình, và cùng nhau kiến tạo nên một Huyền Vực hài hòa."
Trong tâm trí Tiểu Hoa, hình ảnh Tần Mặc đại nhân hiện lên. Nàng nhớ những câu chuyện Lão Khang kể về người đã thay đổi Huyền Vực, về người đã trao cho vạn vật quyền được là chính nó. Nàng biết, chính nhờ Tần Mặc mà thế hệ của nàng mới có thể lớn lên trong một thế giới nơi triết lý cân bằng được tôn vinh, nơi sự lựa chọn của mỗi vật thể được trân trọng. Nàng tin rằng, nàng và những người bạn của mình sẽ là những người tiếp tục duy trì và phát triển di sản ấy. Họ sẽ là những người đối mặt với những thách thức còn sót lại, những "rung động" xa xôi mà Tần Mặc vẫn cảm nhận được.
Nắng càng lúc càng lên cao, chiếu rọi khắp sân trường. Những tiếng đọc sách, tiếng giảng bài, tiếng thảo luận vẫn tiếp tục vang vọng, nhưng giờ đây chúng mang một âm hưởng khác, một âm hưởng của sự thấu hiểu, của sự tôn trọng, và của một triết lý mới đang dần nở hoa. Dù Tần Mặc đã lùi về làm một huyền thoại thầm lặng, nhưng di sản của hắn vẫn đang sống động trong từng hơi thở của Huyền Vực, trong từng lời giảng của Lâm Phong, và trong từng cảm nhận tinh tế của Tiểu Hoa. Kỷ nguyên hòa hợp không phải là một đích đến, mà là một hành trình vĩnh cửu, và thế hệ mới đang bước tiếp trên hành trình đó, với những trái tim thuần khiết và những tâm hồn khao khát sự cân bằng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.