Vạn vật không lên tiên - Chương 1423: Hồi Ức Trong Thinh Lặng: Rung Động Của Kỷ Nguyên Mới
Bầu trời Huyền Vực dần ngả sang sắc hoàng hôn, một dải lụa đỏ tía vắt ngang chân trời, nhuộm vàng cả Quán Trà Vọng Nguyệt cổ kính. Những tia nắng cuối cùng lách qua kẽ lá cổ thụ, in hằn những vệt sáng vàng óng lên nền đất ẩm, lên mái hiên gỗ đã ngả màu thời gian. Không gian tràn ngập một sự tĩnh lặng an nhiên, chỉ còn vương vấn tiếng nước chảy róc rách từ hồ cá nhỏ trong sân, tiếng chim non líu lo khe khẽ gọi bầy, và tiếng gió nhẹ vuốt ve những chiếc chuông gió bằng tre treo dưới mái hiên, ngân nga giai điệu trầm bổng. Một mùi hương thoang thoảng của trà hoa nhài mới pha quyện cùng hương gỗ mục và đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái đến lạ.
Tại bàn trà gỗ cũ kỹ, Tần Mặc ngồi đối diện Lão Khang, bên cạnh hắn là Hạ Nguyệt, gương mặt nàng thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng, nay buông xõa mềm mại trên vai. Nàng vận một bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, hài hòa đến lạ với khung cảnh xung quanh. Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát dịu tan nơi đầu lư���i, rồi ngước nhìn Lão Khang. Ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, đang chậm rãi vân vê chén trà trong tay, tựa như đang chạm vào một mảnh ký ức xa xăm.
"Người ta nói, Tần Mặc này, ở phía Tây xa xôi, có một làng chài nhỏ," Lão Khang cất giọng trầm ấm, chậm rãi như dòng chảy của thời gian. "Họ không tu luyện linh lực, cũng chẳng màng đến việc thăng tiên. Họ chỉ học cách lắng nghe biển cả, để bản thân trôi theo từng con sóng. Khi biển động, họ tránh trú. Khi biển yên, họ ra khơi. Họ sống dựa vào biển, không ép buộc biển phải ban tặng cho họ. Họ nói, đó là cách để giữ vững 'vật tính' của mình, của biển cả, và của cả làng chài bé nhỏ ấy. Đó cũng là một cách cân bằng, phải không, Tần Mặc?"
Tần Mặc không lập tức đáp lời. Hắn chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt xa xăm, tựa hồ không chỉ lắng nghe bằng tai, mà bằng cả 'ý chí tồn tại' của chính mình, kết nối với những rung động vi tế từ câu chuyện của Lão Khang. Trong tâm trí hắn, hình ảnh làng chài nhỏ bé hiện lên rõ nét, không phải là một bức tranh tĩnh lặng, mà là một dòng chảy không ngừng của 'ý chí tồn tại'. Hắn cảm nhận được sự bình yên của những con thuyền gỗ mục, khao khát được dập dềnh trên sóng nước. Hắn thấu hiểu sự kiên nhẫn của những tấm lưới, nguyện ý chờ đợi những mẻ cá tự nguyện tìm đến. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của những con sóng, không muốn cuốn trôi tất cả, mà chỉ muốn ôm ấp và vỗ về bờ cát. Đó là sự cân bằng thuần túy, không bị gò ép bởi tham vọng, không bị vẩn đục bởi sự truy cầu vô độ.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Tần Mặc, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu: "Thiên hạ rộng lớn, triết lý của chàng đã đến được những nơi mà chúng ta chưa từng nghĩ tới. Ngay cả những vùng đất hẻo lánh nhất, những con người bình dị nhất, cũng đang tìm thấy con đường cân bằng của riêng họ. Chàng không cần phải đích thân đến, nhưng di sản của chàng vẫn đang dẫn lối cho vạn vật." Nàng mỉm cười, nụ cười như ánh trăng rằm chiếu rọi, xua tan đi phần nào sự trầm tư trong đôi mắt Tần Mặc. Nàng biết, dù Tần Mặc đã chọn cuộc sống ẩn dật, nhưng tâm hồn hắn vẫn luôn hòa quyện với Huyền Vực, vẫn luôn cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất của thế giới. Hắn là một huyền thoại thầm lặng, nhưng sức ảnh hưởng của hắn lại trải rộng khắp mọi ngóc ngách, từ những học viện lớn đến những làng chài nhỏ bé, từ những tu sĩ hùng mạnh đến những viên đá vô tri.
"Sự lan tỏa ấy, đôi khi còn vượt xa những gì ta hình dung," Lão Khang tiếp lời, ánh mắt hiền từ nhìn Tần Mặc. "Có những nơi, họ không chỉ chấp nhận 'ý chí tồn tại' của vạn vật, mà còn biến tấu nó theo cách riêng của mình. Có người dùng nó để cảm thụ đất trời, sáng tạo ra những phép thuật mới mang hơi thở tự nhiên. Có người lại dùng nó để rèn luyện tâm tính, đạt đến cảnh giới 'vô vi nhi bất vi' – không làm gì mà mọi việc vẫn thành tựu. Triết lý của ngươi, Tần Mặc, đã trở thành một dòng sông, và nó đang tự tìm lấy những nhánh rẽ của riêng mình, nuôi dưỡng những vùng đất chưa từng được khai phá."
Tần Mặc khẽ nhấp một ngụm trà nữa, hương vị thanh khiết lan tỏa, xoa dịu tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận những 'rung động' mà Lão Khang vừa nh���c đến. Những 'rung động' ấy không còn là sự đối kháng gay gắt của những thế lực muốn ép buộc vạn vật thăng tiên, cũng không phải là nỗi đau đớn của những vật thể bị tước đoạt 'vật tính'. Thay vào đó, chúng là những làn sóng vi tế của sự khám phá, của sự sáng tạo, của những diễn giải mới mẻ về triết lý cân bằng. Hắn cảm nhận được sự hào hứng của những tu sĩ trẻ tuổi khi họ lần đầu tiên thấu hiểu ý chí của một thanh kiếm, không phải để bắt nó chém giết, mà để hòa hợp cùng nó trong điệu múa của gió. Hắn nghe thấy tiếng cười khúc khích của những đứa trẻ khi chúng giao tiếp với một viên đá, không phải để hấp thụ linh lực, mà để chia sẻ những câu chuyện về thế giới xung quanh.
"Phải... một dòng chảy..." Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm lắng nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao lấp lánh bắt đầu xuất hiện trên nền trời đen thẫm, như những đôi mắt dõi theo sự thay đổi của Huyền Vực. Hắn biết, sự cân bằng mà hắn đã dày công vun đắp không phải là một trạng thái tĩnh lặng vĩnh cửu, mà là một dòng chảy liên tục, không ngừng biến đổi và thích nghi. Những 'biến thể' mà Lão Khang nhắc đến chính là minh chứng cho sự sống động ấy. Dù có những lúc chúng mang theo sự bối rối, sự chưa rõ ràng, nhưng chúng không còn là mối đe dọa, mà là những thử thách mới, những cơ hội để triết lý cân bằng được tôi luyện và trở nên hoàn thiện hơn. Hắn cảm nhận được những 'hạt mầm tư tưởng cũ' vẫn còn tồn tại đâu đó, như những tàn dư của một quá khứ đầy tham vọng. Chúng không còn hùng mạnh để gây ra tai họa, nhưng vẫn là những tiếng vọng yếu ớt, cần được dẫn dắt, cần được thấu hiểu, để không trở thành chướng ngại vật trên con đường hài hòa.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Tần Mặc, hơi ấm từ nàng truyền sang, xoa dịu những suy tư trong lòng hắn. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta," nàng khẽ nói, lời nói tự nhiên nhưng mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Tần Mặc khẽ siết chặt tay nàng, cảm nhận sự bình yên đến từ một tình yêu vĩnh cửu, một bến đỗ vững chắc giữa dòng chảy không ngừng của vạn vật. Quán Trà Vọng Nguyệt chìm vào bóng đêm, chỉ còn ánh nến lung linh trên bàn trà, hắt lên những gương mặt thanh thản, và tiếng cười khẽ của Lão Khang, như một lời khẳng định cho sự hài hòa đang ngự trị nơi đây.
***
Đêm khuya, Vô Tính Thành chìm trong giấc ngủ. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên đỉnh trời, đổ một màu bạc huyền ảo lên những mái nhà gỗ, lên những con đường lát đá im lìm. Gió đêm mát mẻ thổi qua, mang theo hơi sương và mùi hương tinh khiết của cỏ cây. Tần Mặc rời Quán Trà Vọng Nguyệt, một mình bước chân lên con đường mòn quen thuộc dẫn đến một điểm cao gần Suối Tinh Lộ. Con đường đá gập ghềnh, in hằn dấu chân của biết bao thế hệ, nay chỉ còn vang vọng tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn. Trên đỉnh đồi, một cây cổ thụ già cỗi vươn mình sừng sững, tán lá xòe rộng như một mái vòm che chở. Dạ Nha im lặng đậu trên một cành cây cao nhất, đôi mắt tinh ranh của nó sáng quắc trong đêm tối, tựa như hai viên ngọc đen dõi theo từng hành động của Tần Mặc, một người bạn đồng hành thầm lặng của tự nhiên, người đã chứng kiến bao thăng trầm của Huyền Vực.
Tần Mặc đứng lặng dưới tán cây cổ thụ, nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn, không cần nghe bằng giác quan thông thường. Hắn hít sâu một hơi khí trời trong lành, cảm nhận từng luồng linh khí tinh túy của Huyền Vực đang luân chuyển. Những 'ý chí tồn tại' từ xa xôi như những dòng suối nhỏ chảy về, hòa quyện vào đại dương ý chí của hắn. Hắn cảm nhận được sự sống động của những khu rừng bạt ngàn phía Bắc, nơi cây cối tự do vươn mình đón nắng, nơi những con thú hoang dã tuân theo bản năng mà sinh tồn, không bị ép buộc phải biến đổi thành hình người hay thành linh thú cấp cao. Hắn thấu hiểu sự kiên cường của những ngọn núi phía Nam, ý chí của chúng không phải là vươn cao tận trời, mà là đứng vững muôn đời, che chở cho những thung lũng bên dưới.
Trong dòng chảy ý chí ấy, Tần Mặc cảm nhận một làn sóng đặc biệt, mang theo hơi thở của những thay đổi vi tế, những cách mà triết lý cân bằng đã được tiếp nhận và biến đổi. Hắn nghe thấy tiếng vọng của những lời giảng bài từ Học Viện Thiên Long, nơi Tiểu Hoa và các học viên khác đang học cách lắng nghe viên đá, tìm hiểu khát khao của nó. Hắn cảm nhận sự tự do của một thanh kiếm, không còn là nô lệ của kẻ cầm nó, mà là một đồng minh, một người bạn chiến đấu, chia sẻ cùng chủ nhân ý chí sinh tồn. Hắn thấu hiểu nỗi niềm của một tòa thành cổ, không còn khao khát được trở thành một pháp bảo hùng mạnh, mà chỉ muốn bình yên đứng đó, chứng kiến dòng chảy của thời gian, bảo vệ những linh hồn nhỏ bé đang trú ngụ trong lòng nó.
"Triết lý không phải là một khuôn mẫu cứng nhắc, mà là một dòng chảy, tự tìm đường đi của nó..." Tần Mặc tự nhủ thầm trong tâm tưởng, lời nói không thành tiếng, chỉ là những suy nghĩ nội tâm vang vọng trong khối óc. Hắn cảm nhận một làn sóng 'ý chí' từ vùng đất xa xôi, mang theo sự nhiệt huyết và tò mò của tuổi trẻ, một sự diễn giải mới mẻ về 'thăng tiên là lựa chọn'. Đó không còn là sự từ chối hoàn toàn con đường thăng tiên, mà là sự chấp nhận có ý thức, một sự lựa chọn được đưa ra sau khi đã thấu hiểu sâu sắc 'vật tính' của chính mình và của vạn vật xung quanh. Họ không còn chạy theo ảo vọng của sức mạnh, của sự trường sinh, mà họ tìm kiếm sự thăng hoa trong chính bản chất của mình, trong sự hài hòa với thế giới.
Hắn cảm nhận những 'rung động' về sự sáng tạo, về những vật thể tự nguyện tìm kiếm 'vật tính' của mình mà không bị ép buộc. Một viên ngọc nguyện ý hấp thụ tinh hoa của mặt trăng để tỏa sáng vĩnh cửu. Một dòng suối muốn chảy mãi không ngừng, mang sự sống đến cho mọi sinh linh. Một cây cổ thụ muốn bén rễ thật sâu, vươn tán lá thật rộng, che chở cho muôn loài. Đó là sự thăng hoa tự nhiên, không cần đến những phép tắc tu luyện khô khan, không cần đến những cuộc tranh đoạt sinh tử. Nhưng bên cạnh những rung động của sự hài hòa ấy, hắn cũng cảm nhận những rung động của sự bối rối, của những lựa chọn chưa rõ ràng. Có những sinh linh vẫn còn loay hoay giữa con đường cũ và con đường mới, vẫn còn bị ám ảnh bởi những định kiến về 'thăng tiên' như một mục tiêu tối thượng. Có những vật thể vẫn còn mơ hồ về 'vật tính' của mình, chưa th�� tìm thấy tiếng nói nội tại. Những 'rung động' ấy yếu ớt, không còn mang tính đe dọa, mà chỉ là những lời thì thầm của sự tìm kiếm, của sự chuyển mình.
Dạ Nha khẽ kêu một tiếng 'cạc' khô khan, nhưng đầy ý vị, tựa như đồng tình với những suy nghĩ của Tần Mặc. Rồi nó vỗ cánh, bay lượn một vòng trên đầu hắn, đôi mắt tinh anh hướng về phía Đông Bắc. Lần này, 'rung động' mà Tần Mặc cảm nhận được từ hướng đó rõ ràng hơn, tinh tế hơn, và khác biệt hơn hẳn những gì hắn đã cảm nhận trước đó. Nó không mang sự bối rối, cũng không mang sự phản kháng. Nó là một làn sóng ý chí thuần khiết, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng hài hòa, tựa như một mầm non đang vươn mình đón ánh sáng đầu tiên của một ngày mới. Đó là một 'rung động' lạ lẫm nhưng không hề mang sự mất cân bằng, mà ngược lại, nó chứa đựng một tiềm năng vô hạn, một sự hứa hẹn về một di sản mới đang dần hình thành.
Tần Mặc từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy của hắn như ánh lên muôn vàn vì sao. Hắn nhìn về hướng Đông Bắc, nơi Dạ Nha vừa bay đến rồi đậu trên một cành cây cao hơn, đôi mắt nó vẫn không rời khỏi vùng trời xa xăm ấy. Hắn biết, đó là một 'rung động' khác biệt, một dấu hiệu của điều gì đó mới mẻ đang trỗi dậy, không phải là một vấn đề cần giải quyết, mà là một sự phát triển tự nhiên, một 'di sản' đang tự hình thành, tự tìm lấy con đường của riêng nó. Đó là tiếng gọi của một thế hệ mới, những người sẽ tiếp nối con đường cân bằng, nhưng bằng một cách thức riêng, một cách thức mà ngay cả Tần Mặc cũng không thể hình dung hết. Huyền Vực đang chuyển mình, không ngừng, không nghỉ, và hắn, một huyền thoại thầm lặng, chỉ còn có thể đứng đó, cảm nhận và mỉm cười trong màn đêm vĩnh cửu. Kỷ nguyên hòa hợp không phải là một đích đến, mà là một hành trình vĩnh cửu, và thế hệ mới đang bước tiếp trên hành trình đó, với những trái tim thuần khiết và những tâm hồn khao khát sự cân bằng. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.