Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1426: Mộc Lan: Lời Bào Chữa Của Bản Chất Thuần Khiết

Trong một căn phòng chờ nhỏ tại Học Viện Thiên Long, ánh sáng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rải những vệt vàng nhạt lên sàn đá cẩm thạch. Không khí nơi đây mang theo mùi trầm hương thanh tịnh, quyện lẫn với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một bầu không khí học thuật trang nghiêm, yên tĩnh. Mộc Lan ngồi đoan trang trên ghế gỗ lim, đôi tay thon thả lật giở những trang giấy đã ngả màu ố vàng, trên đó chằng chịt những ghi chú bằng nét chữ mềm mại mà kiên định. Khuôn mặt thanh tú của nàng dù còn nét trẻ trung nhưng đôi mắt lại ánh lên sự sâu sắc, trầm tư, như đang cố gắng thấu triệt một chân lý vĩ đại. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí tịnh lọc qua buồng phổi, xua đi chút căng thẳng vô hình đang len lỏi trong tâm trí. Buổi tranh luận hôm nay, không chỉ là về tri thức, mà còn là về niềm tin, về con đường mà Huyền Vực sẽ bước tiếp.

Lâm Phong đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt y dõi ra ngoài sân trường rộng lớn, nơi những học tử đang rảo bước, tiếng đọc sách văng vẳng xa xa. Y vẫn giữ khí chất hăng hái, tuấn tú như ngày nào, nhưng đôi mắt đã thêm phần trầm lắng, sâu sắc sau bao năm tháng chứng kiến và chiêm nghiệm. Thanh kiếm bên hông y không còn là biểu tượng của sự tranh đoạt, mà như một vật phẩm để cảm nhận 'vật tính', để nhắc nhở về sự cân bằng và bản chất. Y quay lại, nhìn Mộc Lan với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng không giấu được niềm tự hào. Tiểu Hoa, cô bé lanh lợi ngày nào, giờ đã là một thiếu nữ thanh tú, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ hiếu kỳ và ngưỡng mộ. Nàng ngồi cạnh Mộc Lan, khẽ vuốt ve cành cây khô mà Mộc Lan đang nắm trong tay, một cành cây nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức sống dẻo dai.

"Mộc Lan, con có chắc chắn không?" Lâm Phong cất tiếng, giọng y trầm ấm, mang theo chút do dự. "Các trưởng lão, đặc biệt là Trưởng Lão Thanh Phong, v���n còn rất cứng rắn với quan điểm của mình. Họ coi con đường 'thăng tiên' là lẽ sống, là mục tiêu tối thượng của vạn vật. Việc thách thức niềm tin đó... e rằng sẽ gặp không ít trở ngại." Y biết rõ sự ngoan cố của những người đã quen với tư tưởng cũ, những người đã dành cả đời để truy cầu cảnh giới cao hơn, sức mạnh lớn hơn.

Mộc Lan ngẩng đầu, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh nhìn kiên định như ngọn núi giữa phong ba. "Chắc chắn. Triết lý của sư phụ Tần Mặc không phải để ép buộc, mà là để vạn vật có quyền lựa chọn. Nó không phủ nhận con đường thăng tiên, mà là mở ra một con đường khác, một con đường mà bản chất được tôn trọng, nơi sự cân bằng ngự trị. Ta tin vào điều đó, Lâm Phong sư huynh." Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại, một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Nàng khẽ siết chặt cành cây khô trong tay, cảm nhận từng thớ gỗ xù xì, từng vân mạch ẩn chứa 'ý chí tồn tại' kiên cường của nó. Cành cây này, dù đã lìa cội, dù không còn xanh tươi, vẫn giữ được phẩm ch���t của riêng mình, vẫn lặng lẽ tồn tại theo cách nó vốn có.

Tiểu Hoa khẽ thì thầm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cành cây khô. "Cành cây khô này... nó đã cho cô sức mạnh, đúng không, Mộc Lan sư tỷ?" Nàng luôn tin rằng Mộc Lan có một sợi dây liên kết đặc biệt với vạn vật, giống như Tần Mặc, nhưng theo một cách riêng, dịu dàng và tinh tế hơn. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã dạy về sự lắng nghe, về việc thấu hiểu khát khao sâu thẳm nhất của mỗi thực thể.

Thầy Giáo Lương, một ông lão gầy gò, đeo kính, tay cầm cuốn sách cổ, bước đến. Khuôn mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị của ông toát lên vẻ trí tuệ và sự từng trải. Ông đặt tay lên vai Mộc Lan, một cử chỉ khích lệ. "Tri thức là ngọn đèn dẫn lối, Mộc Lan. Lời lẽ con có thể nhẹ nhàng, nhưng ý nghĩa phải sâu sắc, phải chạm đến bản nguyên của vấn đề. Con đường con chọn, tuy không bằng phẳng, nhưng là con đường của chân lý. Hãy tin vào bản thân và những gì con đã lĩnh hội." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự tin tưởng tuyệt đối vào người học trò ưu tú này. Ông đã chứng kiến Mộc Lan trưởng thành, chứng kiến nàng từng bước thấu hiểu và phát triển triết lý của Tần Mặc, biến nó thành của riêng nàng, phù hợp với kỷ nguyên mới.

Mộc Lan nhắm mắt lại, hít thở sâu một lần nữa. Nàng cảm nhận được sự rung động tinh tế từ cành cây khô trong tay, một sự an ủi vô hình, một lời khẳng định rằng nàng không đơn độc. Nàng cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của cành cây, một ý chí không cần phải vươn lên thành linh mộc, không cần phải thay đổi bản chất để đạt được một mục tiêu nào đó, mà chỉ cần được là chính nó, được lặng lẽ hòa mình vào dòng chảy của tự nhiên. Nàng mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút gợn lo âu nào. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt phẳng vạt áo học viện đơn giản nhưng thanh lịch, trên đó thêu hình một cành cây khô nhỏ bé, một biểu tượng cho triết lý của nàng. "Con đã sẵn sàng."

***

Đại sảnh tranh luận của Học Viện Thiên Long rộng lớn, kiến trúc vòm cung hùng vĩ với những cột đá chạm khắc tinh xảo, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa uy nghiêm. Ánh nắng giữa trưa trong xanh, vàng óng rọi qua những ô cửa sổ kính màu, chiếu xuống sàn đá cẩm thạch đã bóng loáng qua bao thế hệ. Không khí trong sảnh lúc này đặc quánh sự mong chờ, sự tò mò, và cả những luồng tư tưởng đối lập đang va chạm ngầm. Tiếng xì xào của hàng trăm học tử, trưởng lão, và các vị khách quý ngồi chật kín các hàng ghế, như tiếng sóng biển rì rầm trước cơn bão. Mùi trầm hương từ các lư hương cổ kính quyện lẫn với mùi sách vở, mùi mồ hôi và cả mùi của những tranh chấp tư tưởng đang sục sôi.

Mộc Lan bước lên bục cao, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chãi, như một đóa sen thanh khiết vươn mình giữa chốn phàm trần. Nàng mặc bộ trang phục học viện màu xanh ngọc nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, tôn lên vẻ thanh tú và kiên định của khuôn mặt. Trong tay nàng, cành cây khô nhỏ bé được nâng niu, không phải như một vật trang trí, mà như một chứng nhân, một biểu tượng. Ánh mắt nàng quét qua đám đông, không né tránh bất kỳ ánh nhìn nào, dù là tò mò, hoài nghi, hay c�� địch ý. Trưởng Lão Thanh Phong, với dáng người cao gầy, khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sắc lạnh đầy uy quyền, ngồi ở hàng ghế đầu tiên, mái tóc bạc búi cao, mặc trường bào màu xanh lam đậm thêu hoa văn cổ kính của Thanh Vân Tông. Bên cạnh ông là Đệ Tử Cấp Tiến, một thanh niên trẻ tuổi, phong thái kiêu ngạo, ánh mắt đầy tham vọng, trang phục tu sĩ mới có phần phô trương, thể hiện sự khao khát thể hiện bản thân. Cả hai đều nhìn Mộc Lan với vẻ đánh giá, pha lẫn chút khinh thường.

"Kính thưa các vị trưởng lão, quý thầy cô, và toàn thể học tử của Học Viện Thiên Long." Giọng Mộc Lan trong trẻo, vang vọng khắp đại sảnh, lập tức khiến tiếng xì xào lắng xuống. "Hôm nay, ta xin trình bày về một triết lý mà ta tin rằng sẽ định hình tương lai của Huyền Vực chúng ta: thăng tiên là một lựa chọn, không phải định mệnh." Nàng giơ cành cây khô lên, nhẹ nhàng xoay nó trong tay. "Đây là một cành cây khô. Nó đã lìa khỏi cội, không còn nhựa sống, không còn khả năng đâm chồi nảy lộc. Theo quan niệm thông thường, nó là một vật đã 'chết', vô dụng, không còn giá trị. Nhưng ta tin rằng, ngay cả nó cũng có 'ý chí tồn tại' của riêng mình."

Đám đông bắt đầu xôn xao trở lại, nhiều người nhíu mày tỏ vẻ không hiểu. Trưởng Lão Thanh Phong khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt sắc lạnh ánh lên sự không hài lòng.

Mộc Lan tiếp tục, giọng nàng vẫn bình tĩnh, nhưng càng thêm sức thuyết phục. "Một cành cây khô, dù không thể 'thăng tiên' thành linh mộc, không thể trở thành vật liệu quý giá để luyện khí, nhưng nó vẫn là chính nó. Nó có thể là nơi trú ngụ của một loài côn trùng nhỏ, có thể là khúc củi ấm áp trong đêm đông, có thể hóa thành tro bụi để nuôi dưỡng đất đai. Giá trị của nó không nằm ở việc nó trở thành gì, mà ở việc nó là chính nó, trọn vẹn với bản chất của mình. Việc ép buộc nó phải 'thăng tiên' thành linh mộc khi nó đã lìa cội, chẳng khác nào ép buộc một con cá phải bay lượn trên trời, hay một con chim phải lặn sâu dưới biển. Đó là trái với 'ý chí tồn tại', trái với 'vật tính' của nó."

"Vô nghĩa!" Trưởng Lão Thanh Phong bất ngờ cất tiếng, giọng ông trầm đục, đầy uy quyền, vang dội khắp sảnh. "Nếu vạn vật không truy cầu đỉnh cao, không khao khát thăng hoa, Huyền Vực sẽ bị chìm đắm trong sự tầm thường! Ngươi muốn thế giới này trở về thời kỳ man rợ, khi mà mọi thứ đều yếu ớt, không có khả năng chống lại thiên tai, địch họa sao? Con đường thăng tiên là con đường duy nhất để chúng ta trở nên mạnh mẽ, để bảo vệ sự tồn vong của thế giới này!" Ông đứng phắt dậy, ánh mắt sắc bén như kiếm.

Một làn sóng xì xào nổi lên trong đám đông. Nhiều học tử trẻ tuổi nhìn Mộc Lan với ánh mắt hoài nghi, bởi lời của Trưởng Lão Thanh Phong đã chạm vào tận gốc rễ niềm tin của họ. "Đúng vậy! Thăng tiên là lẽ sống!" "Nếu không thăng tiên, chúng ta còn ý nghĩa gì?"

Mộc Lan vẫn không hề nao núng. Nàng nhẹ nhàng cúi đầu trước Trưởng Lão Thanh Phong, thể hiện sự tôn kính, nhưng lời nói của nàng lại ẩn chứa sự phản bác mạnh mẽ. "Thưa Trưởng Lão, con không hề phủ nhận tầm quan trọng của sức mạnh, hay khát vọng vươn lên. Nhưng con tin rằng, sức mạnh không chỉ đến từ việc 'cao hơn', mà còn đến từ việc 'vững chắc hơn'. Một nền tảng vững chắc được xây dựng trên sự hài hòa, sự tôn trọng bản chất của vạn vật, sẽ bền vững hơn ngọn tháp cao chọc trời nhưng rỗng tuếch, ngọn tháp mà để xây dựng nó, chúng ta phải nghiền nát đi vô số bản chất, ép buộc vô số ý chí tồn tại vào một khuôn khổ duy nhất."

Đệ Tử Cấp Tiến, với vẻ mặt kiêu ngạo, cười khẩy. "Chính những tư tưởng yếu đuối như vậy đã khiến các tiền bối phải đổ máu để bảo vệ chúng ta. Thăng tiên là con đường duy nhất để mạnh mẽ! Ngươi nói về sự hài hòa, nhưng hài hòa mà yếu ớt thì có ích gì? Khi tai họa ập đến, liệu một cành cây khô có thể bảo vệ được ai không?" Hắn nhìn cành cây trong tay Mộc Lan với vẻ khinh miệt.

Mộc Lan khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát nhưng ẩn chứa sự sắc sảo. Nàng nhẹ nhàng cầm cành cây khô, dùng hai tay bẻ cong nó. Cành cây tuy khô nhưng lại dẻo dai đến bất ngờ, không dễ dàng gãy vụn như người ta tưởng. "Cành cây này, thưa quý vị, tuy không thể hóa thành linh mộc, nhưng nó dẻo dai. Nó có th��� cong theo chiều gió, không gãy đổ trước bão tố. Sức mạnh của nó không phải là sức mạnh của sự đối kháng trực diện, mà là sức mạnh của sự thích nghi, của sự kiên cường ẩn chứa trong bản chất của nó. Con đường thăng tiên mà các vị đang truy cầu, đôi khi lại là con đường bẻ gãy đi sự dẻo dai này, ép vạn vật phải trở thành một thứ cứng nhắc, dễ vỡ."

Nàng tiếp tục, giọng nàng vang lên đầy thuyết phục. "Nếu chúng ta ép buộc mọi thứ phải 'thăng cấp', phải 'thăng tiên' theo một con đường duy nhất, chúng ta sẽ tạo ra một thế giới đầy những thực thể bị biến dạng, bị tước đoạt 'ý chí tồn tại' nguyên bản của chúng. Một tòa thành được xây bằng cách cưỡng ép những tảng đá phải biến thành kim loại, những cây gỗ phải hóa thành ngọc bích, liệu có thực sự vững chắc? Hay nó chỉ là một sự tồn tại nhân tạo, yếu ớt trước dòng chảy tự nhiên của vạn vật? Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới, mà sẽ trở thành một đấu trường vô tận của sự tranh đoạt, của sự biến dạng."

Lâm Phong và Tiểu Hoa ngồi phía dưới, ánh mắt họ lấp lánh niềm tin, thỉnh thoảng gật đầu tán thành. Thầy Giáo Lương mỉm cười mãn nguyện, ông biết rằng Mộc Lan đã thực sự thấu hiểu và phát triển triết lý mà Tần Mặc đã gieo mầm. Đám đông học tử, ban đầu ồn ào và hoài nghi, giờ đã dần lắng xuống, chăm chú lắng nghe từng lời Mộc Lan nói. Lập luận của nàng không chỉ dựa trên cảm tính, mà còn dựa trên sự quan sát tinh tế và một triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại. Trưởng Lão Thanh Phong và Đệ Tử Cấp Tiến dù vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, nhưng rõ ràng những lời lẽ của Mộc Lan đã khiến họ phải suy nghĩ, không thể dễ dàng bác bỏ bằng những lời lẽ hùng hồn như trước. Sự dẻo dai của cành cây khô trong tay Mộc Lan, và cách nàng liên hệ nó với sự cân bằng của vạn vật, đã tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ, khó phai mờ trong tâm trí của những người chứng kiến.

***

Trong một đài quan sát khuất tầm mắt, ẩn mình giữa những vòm cây cổ thụ và dãy núi uốn lượn phía sau Học Viện Thiên Long, Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang đang lặng lẽ theo dõi buổi tranh luận qua một trận pháp truyền âm tinh xảo. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, tô điểm cho những đỉnh núi xa xa bằng một màu vàng cam rực rỡ, tạo nên một khung cảnh thanh bình, huyền ảo. Không khí nơi đây mang theo mùi hương của cỏ cây sau cơn mưa chiều, mùi đất ẩm và mùi của sự tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự sôi nổi đang diễn ra trong đại sảnh.

Tần Mặc đứng dựa vào lan can đá, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây đã thêm phần trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn mặc bộ trang phục vải thô giản dị, màu sắc nhã nhặn, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ nào, đúng chất của một người dân Vô Tính Thành đã tìm thấy sự bình yên. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười mãn nguyện sâu sắc, khi nghe Mộc Lan khéo léo phản bác những luận điểm cũ kỹ, bảo thủ của Trưởng Lão Thanh Phong và Đệ Tử Cấp Tiến. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của những lời nói đó, không phải là sự hùng hồn của sức mạnh, mà là sự chân thật, sự thấu hiểu sâu sắc đến từ chính bản chất của vạn vật.

Hạ Nguyệt đứng bên cạnh hắn, mái tóc đen dài của nàng được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, giờ đây tràn đầy niềm hạnh phúc và tự hào. Nàng khẽ siết nhẹ bàn tay hắn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. "Mộc Lan thật sự đã trưởng thành, Tần Mặc. Cô bé đã hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời dạy của chàng, và còn phát triển nó theo cách riêng của mình. Nàng đã trở thành một 'ngọn hải đăng' thực sự cho thế hệ mới." Giọng nàng dịu dàng, như tiếng suối chảy, mang theo sự ấm áp của tình yêu và sự thấu hiểu.

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía hư ảnh truyền âm đang chiếu cảnh Mộc Lan đang hùng biện. Hắn không nói gì, nhưng trong nội tâm hắn, một dòng cảm xúc bình yên và mãn nguyện dâng trào. *Không cần phải nói quá nhiều, Mộc Lan.* Hắn nghĩ. *Chỉ cần con bé tin v��o nó và sống với nó. Chỉ cần nó khiến vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' mà không cần 'vững chắc hơn'.* Hắn cảm nhận được sự chuyển giao, sự tiếp nối của di sản mà hắn đã dày công gieo mầm. Giờ đây, hạt giống đã nảy mầm, đâm chồi, và đang nở rộ thành những đóa hoa triết lý rực rỡ, được chăm sóc bởi một thế hệ trẻ đầy tài năng và nhiệt huyết.

Lão Khang ngồi trên một tảng đá phẳng, nhấp một ngụm trà nóng hổi từ chiếc chén sứ cổ. Ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Ông mỉm cười, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự mãn nguyện. "Tiếng nói của thế hệ mới. Sẽ có nhiều 'Mộc Lan' hơn nữa, để Huyền Vực này mãi mãi là chính nó, không bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu vô độ. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, và thế hệ trẻ này đang học cách thuận theo dòng chảy một cách đầy trí tuệ." Ông tin rằng, với những người như Mộc Lan, Huyền Vực sẽ tìm được sự cân bằng thực sự, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là gánh nặng ép buộc vạn vật phải thay đổi bản chất của mình.

Tần Mặc khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn dõi về phía đại sảnh, nơi Mộc Lan vẫn đang đứng vững, tự tin và đầy thuyết phục. Hắn nhìn lên bầu trời hoàng hôn, những đám mây trôi lững lờ như những dòng suy nghĩ của vạn vật. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể gánh nặng trên vai đã được chia sẻ, không phải cho một người kế vị duy nhất, mà cho cả một thế hệ kế cận đầy tài năng và lòng nhiệt huyết. Di sản của hắn không chỉ được chấp nhận, mà còn được phát triển, được tiếp nối bởi một thế hệ trẻ đầy triển vọng như Mộc Lan. Nàng sẽ là một 'ngọn hải đăng' mới của Huyền Vực, dẫn dắt các thế hệ sau theo con đường 'thăng tiên là lựa chọn', con đường của sự cân bằng bản chất. Những thách thức nhỏ về tư tưởng hay sự mất cân bằng cục bộ trong tương lai, hắn tin rằng, sẽ được giải quyết thông qua sự hướng dẫn của những người như Mộc Lan, dựa trên n���n tảng mà hắn đã dày công xây dựng.

Tần Mặc đã tìm thấy sự bình yên, sự mãn nguyện trong vai trò người quan sát thầm lặng. Hắn biết, hắn sẽ tiếp tục là một huyền thoại sống, một nguồn cảm hứng ẩn mình, nhưng không còn trực tiếp can thiệp vào các vấn đề thế sự. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho một cuộc sống ẩn dật hoàn toàn, để thế giới tự mình viết tiếp câu chuyện của mình, để vạn vật có quyền được là chính nó. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, mà bằng những trái tim thuần khiết và những tâm hồn khao khát sự cân bằng, được dẫn dắt bởi những ngọn hải đăng như Mộc Lan. Và Tần Mặc, một huyền thoại thầm lặng, chỉ còn có thể đứng đó, cảm nhận và mỉm cười trong màn đêm vĩnh cửu đang dần buông xuống, một màn đêm hứa hẹn một bình minh mới cho Huyền Vực.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free