Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1427: Tiếng Vọng Nơi Ẩn Cư: Triết Lý Mộc Lan

Ánh hoàng hôn vàng óng rải nhẹ trên mái ngói rêu phong của Quán Trà Vọng Nguyệt, xuyên qua những tán lá xanh um của cây cổ thụ trước sân, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt ao cá tĩnh lặng. Tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước nhân tạo nhỏ xíu rơi xuống ao, hòa cùng tiếng chim hót líu lo gọi đàn trong vòm cây, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà. Không khí nơi đây mang theo mùi trà thơm dịu, thoang thoảng hương hoa nhài vừa chớm nở và mùi gỗ mục ấm áp, tất cả quyện vào nhau, thấm đẫm sự bình yên, tĩnh lặng.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt ngồi bên cửa sổ, nơi có thể thu trọn vào tầm mắt khung cảnh thơ mộng của Vô Tính Thành đang chìm dần trong sắc cam tím. Hắn nhấp một ngụm trà nóng hổi, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi những suy nghĩ miên man trong tâm trí. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp ôm lấy thành trấn, những ngọn núi mà hắn đã từng vượt qua biết bao lần, giờ đây hiện lên như những bức tranh thủy mặc trầm mặc trong ánh chiều tà. Trong lòng hắn, một sự bình yên sâu sắc dâng trào, tựa như mặt hồ lặng sóng sau một cơn bão dữ dội. Hắn cảm nhận nhịp đập chậm rãi, hài hòa của thế giới xung quanh, như một bản giao hưởng không lời của sự cân bằng đã được thiết lập. Mỗi cơn gió thoảng qua, mỗi chiếc lá rơi, mỗi tiếng côn trùng rỉ rả đều mang theo một ý chí tồn tại riêng biệt, nhưng tất cả đều hòa điệu trong một tổng thể vĩ đại, không còn sự tranh đấu, không còn sự cưỡng ép.

Hạ Nguyệt ngồi cạnh hắn, mái tóc đen dài của nàng được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, giờ đây tràn đầy niềm hạnh phúc và tự hào. Nàng khẽ đặt bàn tay mềm mại lên tay hắn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một thế giới cảm xúc, kéo hắn trở về từ cõi suy tư.

"Chàng lại suy nghĩ gì sâu xa vậy, Mặc?" Giọng nàng dịu dàng như tiếng suối chảy, mang theo sự ấm áp của tình yêu và sự thấu hiểu. Nàng biết, Tần Mặc của nàng thường chìm đắm trong những suy ngẫm về vạn vật, về sự tồn tại, nhưng giờ đây, những suy ngẫm ấy không còn mang theo gánh nặng của sứ mệnh mà là sự chiêm nghiệm an nhiên.

Tần Mặc khẽ vuốt ve mu bàn tay nàng, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Chỉ là đang cảm nhận sự bình yên này, Hạ Nguyệt. Cảm nhận từng hơi thở của Huyền Vực, và nghĩ về những điều đã qua... cũng như những điều đang đến." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt vẫn dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. "Những điều đã qua... là một hành trình dài, Hạ Nguyệt. Một hành trình để vạn vật có thể được là chính nó. Còn những điều đang đến... ta tin rằng, sẽ là một kỷ nguyên của sự cân bằng vĩnh cửu."

Hạ Nguyệt khẽ tựa đầu vào vai hắn, mái tóc nàng lướt nhẹ trên má hắn, mang theo hương thơm thanh khiết. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự ấm áp từ hắn, cùng hắn ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống. Trong ánh sáng tàn của ngày, bóng dáng hai người in trên vách tường, hòa vào nhau như một bức tranh cổ xưa, vĩnh cửu. Nàng biết, Tần Mặc đã đạt được điều hắn hằng mong muốn, một thế giới mà vạn vật không còn bị ép buộc phải "cao hơn", mà được quyền lựa chọn con đường của mình. Sự bình yên này, không phải là sự thờ ơ hay buông xuôi, mà là đỉnh cao của một trí tuệ đã thấu hiểu sâu sắc bản chất của mọi sự tồn tại. Hắn không còn là người phải gánh vác toàn bộ Huyền Vực trên vai, mà là người đã mở ra con đường, và giờ đây, những người khác sẽ bước đi trên con đường đó, theo cách riêng của họ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời, của sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ sau một ngày dài. Hắn lắng nghe tiếng gió rì rào qua kẽ lá, như tiếng thì thầm của vạn vật đang kể chuyện. Mỗi âm thanh, mỗi mùi hương đều là một phần của "ý chí tồn tại", một phần của vũ trụ đang vận hành một cách hài hòa. Hắn cảm thấy mình là một phần không thể tách rời của bức tranh vĩ đại đó, một phần của sự cân bằng mà hắn đã dày công vun đắp. Sự mãn nguyện tràn ngập tâm hồn hắn, một sự mãn nguyện không đến từ danh vọng hay quyền lực, mà đến từ việc nhìn thấy hạt giống mình gieo đã nảy mầm, đâm chồi và vươn lên mạnh mẽ.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành, không còn là người mang sứ mệnh thay đổi Huyền Vực, mà chỉ là một linh hồn thuần khiết, hòa mình vào dòng chảy bất tận của vạn vật, cảm nhận sự sống, sự tồn tại trong từng hơi thở. Bình yên là đây, ngay trong chính khoảnh khắc này, bên người mình yêu, giữa lòng thế giới đã tìm thấy sự cân bằng. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng để trở thành một phần của kỷ nguyên ấy, không phải với vai trò người dẫn dắt, mà với vai trò một người quan sát, một người chiêm nghiệm, một huyền thoại thầm lặng.

Sáng sớm hôm sau, khi sương sớm còn đọng lấp lánh trên nh��ng phiến lá xanh non, và không khí mang theo vẻ tinh khiết, mát lành của buổi ban mai, Tần Mặc một mình đến bên Suối Tinh Lộ. Dòng suối uốn lượn mềm mại qua những tảng đá rêu phong, tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng như một bản nhạc thiền định, xoa dịu mọi lo âu, phiền muộn. Những cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang qua suối, phủ đầy rêu xanh, như những nét chấm phá cổ kính trên bức tranh thiên nhiên hùng vĩ.

Hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng, đã phủ đầy rêu phong qua hàng năm tháng, cảm nhận sự mát lạnh từ đá thấm vào da thịt qua lớp vải thô. Nhắm mắt lại, Tần Mặc hít thở sâu, để luồng không khí trong lành tràn ngập lồng ngực, mang theo mùi nước, mùi cây cỏ tươi mới và mùi đất ẩm đặc trưng của buổi sớm mai. Trong giây phút tĩnh lặng ấy, linh hồn hắn như hòa vào dòng chảy của suối, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của vạn vật xung quanh. Hắn lắng nghe tiếng lá cây xào xạc khi cơn gió sớm mơn man, tiếng côn trùng cất lên bản hợp xướng chào ngày mới, và cả tiếng rễ cây đang âm thầm bám sâu vào lòng đất. Mỗi thứ, mỗi vật đều mang một "ý chí tồn tại" riêng biệt, một câu chuyện riêng, một khát vọng riêng, và Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, có thể lắng nghe tất cả.

Bỗng, một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ, rõ ràng hơn bao giờ hết, xuyên qua mọi vật chất, vượt qua không gian và thời gian, vọng đến tận tâm trí hắn. Đó không phải là một sức mạnh thô bạo, không phải là sự áp đặt hay ép buộc, mà là một sự lan tỏa của tư tưởng, mềm mại nhưng kiên định, như một làn sóng vô hình nhưng hùng vĩ, lan tỏa khắp Huyền Vực. Nó mang theo một sức sống mới, một sự tươi trẻ và đầy nhiệt huyết, nhưng lại vô cùng quen thuộc.

Tần Mặc khẽ nhíu mày, tập trung tinh thần để cảm nhận rõ hơn. Luồng ý chí này... sự cộng hưởng này... nó không phải là của hắn, cũng không phải là của bất kỳ tu sĩ cổ xưa nào mà hắn từng tiếp xúc. Nó thuần khiết, trong trẻo, nhưng lại mang một sự kiên định đến lạ thường. Hắn nhận ra, đây chính là "ý chí tồn tại" của những lời nói, của những triết lý mà Mộc Lan đã trình bày tại Học Viện Thiên Long, được cô bé phát triển và lan tỏa.

*Luồng ý chí này... sự cộng hưởng này... quen thuộc, nhưng lại mang một sức sống mới. Không phải là của ta, mà là... của Mộc Lan.* Hắn nghĩ, một tia kinh ngạc thoáng qua trong đôi mắt nhắm nghiền. *Triết lý ấy, đã được lĩnh hội và phát triển đến mức này sao...* Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng không chỉ từ những tu sĩ trẻ tuổi đã lắng nghe Mộc Lan, mà còn từ chính những cây cỏ, những tảng đá, những dòng nước, những linh vật nhỏ bé trong Huyền Vực, tất cả đều đang đón nhận và hưởng ứng "ý chí tồn tại" của sự cân bằng, của quyền được là chính mình mà Mộc Lan đã cất lên tiếng nói.

Đó là một sự lan tỏa tự nhiên, không gượng ép, không cường điệu, giống như cách ánh sáng mặt trời lan tỏa khắp muôn nơi, nuôi dưỡng sự sống. Tần Mặc cảm thấy một dòng chảy của sự tin tưởng và hy vọng cuộn trào trong huyết quản. Mộc Lan đã không chỉ tiếp thu triết lý của hắn, mà còn biến nó thành một phần của chính cô bé, của thế hệ mới, và lan tỏa nó một cách tự nhiên, hiệu quả hơn cả nh��ng gì hắn từng tưởng tượng. Cô bé đã thổi hồn vào triết lý "thăng tiên là lựa chọn", khiến nó trở nên gần gũi, hữu hình và dễ dàng được tiếp nhận hơn bao giờ hết.

Đôi mày đang nhíu lại của Tần Mặc dần giãn ra, một nụ cười mãn nguyện, đầy nhẹ nhõm hiện lên trên môi hắn. Đó là một nụ cười không chỉ thể hiện sự hài lòng, mà còn như trút bỏ được gánh nặng cuối cùng. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng cách áp đặt một hệ tư tưởng, mà bằng cách gieo một hạt mầm, để nó tự nảy mầm và phát triển theo cách riêng của nó, được chăm sóc bởi những bàn tay trẻ trung, nhiệt huyết như Mộc Lan. Huyền Vực này, giờ đây đã có những người thừa kế xứng đáng, những người sẽ tiếp tục con đường cân bằng, không ngừng phát triển và hoàn thiện nó.

Tần Mặc mở mắt, nhìn dòng Suối Tinh Lộ vẫn đang chảy róc rách. Dòng nước kia, không ngừng trôi, không ngừng thay đổi, nhưng bản chất của nó vẫn là nước. Nó không cần phải "lên tiên" để trở thành một dòng suối vĩ đại, nó chỉ cần là chính nó, mang theo sự sống và nuôi dưỡng vạn vật. Đó chính là triết lý mà Mộc Lan đã cất lên, và giờ đây, nó đang cộng hưởng mạnh mẽ khắp Huyền Vực, tạo nên một bản giao hưởng mới của sự cân bằng. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào thế hệ kế cận, tin tưởng vào Mộc Lan, và tin tưởng vào tương lai của Huyền Vực.

Khi màn đêm buông xuống, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời Vô Tính Thành, rải ánh bạc thanh khiết lên khắp cảnh vật, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và tĩnh mịch. Tiếng nước chảy từ ao cá trong sân Quán Trà Vọng Nguyệt vẫn róc rách đều đặn, cùng tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với hương hoa nhài dịu ngọt và mùi gỗ ấm áp, bao trùm không gian bởi sự ấm cúng và yên bình.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt ngồi đối diện nhau, bên bàn trà nhỏ. Ánh nến lung linh trên bàn làm nổi bật nét thanh tú trên gương mặt nàng và vẻ trầm tư nhưng mãn nguyện của hắn. Hạ Nguyệt rót thêm trà vào chén hắn, động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển.

"Khi sáng, chàng ở Suối Tinh Lộ, ta cảm nhận được một luồng ý chí rất mạnh mẽ đang lan tỏa khắp nơi," Hạ Nguyệt nói, đôi mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu. "Nó không giống bất kỳ luồng ý chí nào ta từng cảm nhận từ chàng, Mặc. Nó tươi mới, tinh khiết, nhưng lại vô cùng kiên định." Nàng biết Tần Mặc có khả năng đặc biệt này, và nàng cũng có thể cảm nhận được một phần nào đó, nhưng không thể sâu sắc và rõ ràng như hắn.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. Giọng điệu hắn bình thản, nhưng chứa đựng một sự hài lòng sâu sắc. "Đúng vậy, Hạ Nguyệt. Ta đã cảm nhận được một luồng ý chí mới, nó mạnh mẽ và thuần khiết, mang theo hơi thở của Mộc Lan, lan tỏa khắp Huyền Vực. Nó là tiếng nói của vạn vật, nhưng được cất lên bởi thế hệ trẻ, bởi những người như Mộc Lan." Hắn kể lại cho nàng về cảm nhận của mình bên Suối Tinh Lộ, về sự cộng hưởng kỳ diệu mà hắn đã chứng kiến. "Mộc Lan đã không chỉ tiếp thu triết lý của ta, mà nàng còn biến đổi nó, phát triển nó theo cách riêng của mình. Nàng đã khiến nó trở nên s��ng động, phù hợp hơn với thực tế, và quan trọng nhất, nó được thế hệ mới lĩnh hội một cách tự nhiên, không gượng ép."

Hạ Nguyệt lắng nghe chăm chú, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười trìu mến. "Vậy là, hạt mầm chàng gieo đã nảy mầm tươi tốt rồi sao? Thậm chí còn vươn xa hơn chàng nghĩ." Nàng nhớ lại những năm tháng Tần Mặc đã phải đối mặt với biết bao khó khăn, gian khổ, bao nhiêu sự phản đối và hiểu lầm để gieo hạt giống triết lý cân bằng này. Giờ đây, nhìn thấy nó đơm hoa kết trái qua thế hệ mới, lòng nàng tràn ngập tự hào.

Tần Mặc nhìn lên vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đêm, ánh mắt hắn lấp lánh như có ngàn vì sao. "Không chỉ nảy mầm, mà còn tự đâm chồi, rễ sâu, thành một khu rừng mới, đa dạng và mạnh mẽ hơn, Hạ Nguyệt. Huyền Vực này, giờ đây đã có những người trẻ như Mộc Lan gánh vác, theo cách riêng của họ. Triết lý cân bằng không còn là của riêng ta nữa, nó đã trở thành một phần của vạn vật, một phần của mỗi cá thể, mỗi sinh linh trong thế giới này." Hắn cảm nhận được s��� biến đổi sâu sắc trong ý chí tồn tại của vạn vật, một sự biến đổi không phải do cưỡng ép mà do sự thấu hiểu và tự nguyện.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng siết chặt lấy bàn tay hắn, ánh mắt nàng ánh lên một sự tin tưởng tuyệt đối. "Vậy thì, chàng có thể hoàn toàn yên tâm rồi. Di sản của chàng sẽ vĩnh cửu." Nàng hiểu rằng, đối với Tần Mặc, đây chính là sự mãn nguyện tối cao. Không phải là để lại một đế chế hay một giáo phái, mà là để lại một triết lý sống, một con đường cho vạn vật, được tiếp nối và phát triển bởi những thế hệ sau.

Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười bình yên và mãn nguyện hiện rõ trên môi hắn. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay Hạ Nguyệt, cả hai cùng ngước nhìn vầng trăng sáng vằng vặc, như một viên ngọc tỏa sáng giữa màn đêm bao la. Trong lòng hắn tràn ngập sự bình yên và niềm hy vọng. Những thách thức nhỏ về tư tưởng hay sự mất cân bằng cục bộ trong tương lai, hắn tin rằng, sẽ được giải quyết thông qua sự hướng dẫn của những người như Mộc Lan, dựa trên nền tảng mà hắn đã dày công xây dựng.

Hắn đã tìm thấy sự bình yên, sự mãn nguyện trong vai trò người quan sát thầm lặng. Hắn biết, hắn sẽ tiếp tục là một huyền thoại sống, một nguồn cảm hứng ẩn mình, nhưng không còn trực tiếp can thiệp vào các vấn đề thế sự. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho một cuộc sống ẩn dật hoàn toàn, để thế giới tự mình viết tiếp câu chuyện của mình, để vạn vật có quyền được là chính nó. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, mà bằng những trái tim thuần khiết và những tâm hồn khao khát sự cân bằng, được dẫn dắt bởi những ngọn hải đăng như Mộc Lan. Tần Mặc, một huyền thoại thầm lặng, chỉ còn có thể đứng đó, cảm nhận và mỉm cười trong màn đêm vĩnh cửu đang dần buông xuống, một màn đêm hứa hẹn một bình minh mới cho Huyền Vực, nơi triết lý cân bằng sẽ mãi mãi trường tồn, được kế thừa và phát triển không ngừng bởi những thế hệ trẻ đầy triển vọng.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free