Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1430: Bóng Ma Tham Vọng Cũ: Lời Cảnh Báo Từ Tri Thức Cổ Xưa

Ánh tà dương cuối cùng trút xuống, nhuộm vàng con đường lát đá dẫn vào Quán Trà Vọng Nguyệt, hắt lên "Tượng Mộc Bách Linh" nơi xưởng Nhan Sơ một vầng hào quang rực rỡ, khiến những "ý chí tồn tại" thuần túy ẩn mình trong từng thớ gỗ như bừng sáng, lung linh huyền ảo. Tần Mặc, dù cách xa vạn dặm, vẫn cảm nhận được luồng sóng rung động nhẹ nhàng, ấm áp ấy. Hắn khẽ nhắm mắt, hình dung ra đôi bàn tay tài hoa của người nghệ nhân trẻ tuổi, cùng tấm lòng trân trọng vô hạn đã thổi hồn vào khối gỗ tưởng chừng vô tri. Nhan Sơ không cầu danh lợi, không mơ thăng tiên, chỉ dùng tâm hồn thuần khiết của mình để lắng nghe và giúp vạn vật bộc lộ bản chất chân thực nhất. Đó chính là con đường mà Tần M���c hằng mong muốn. Một nụ cười mãn nguyện khẽ nở trên môi hắn, như một đóa hoa đêm đang hé mở trong lòng.

Hạ Nguyệt, ngồi đối diện hắn bên khung cửa sổ Quán Trà Vọng Nguyệt, cũng cảm nhận được sự bình yên tỏa ra từ phu quân mình. Nàng khẽ đặt tay lên mu bàn tay hắn, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh hoàng hôn dịu vợi. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ phía hiên, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, vỗ về tâm hồn. Mùi trà thơm thoảng, quyện với hương hoa nhài dịu ngọt từ vườn, vấn vít trong không khí thanh bình. Đó là một buổi chiều tà hoàn hảo, một khoảnh khắc an yên mà họ đã cùng nhau kiến tạo nên.

"Anh xem," Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nàng tựa như tiếng suối reo, "thế giới này đã đẹp đẽ biết bao, đúng như điều anh mong ước." Nàng nhìn ra xa, nơi những mái nhà Vô Tính Thành chìm trong sắc vàng cam, nơi những nụ cười bình dị, những ánh mắt an nhiên của người dân hiện rõ. Không còn những gương mặt khắc khoải vì truy cầu sức mạnh, không còn những linh hồn đau đớn vì bị ép buộc phải "khai linh" hay "thăng tiên". Mọi thứ đều chân thực, đều sống động theo cách riêng của mình. Nàng cảm thấy một sự tự hào, một niềm hạnh phúc tràn ngập trong lồng ngực. Đây là thành quả của bao nhiêu năm Tần Mặc đã kiên trì, đã hy sinh, đã đối mặt với cả thiên hạ.

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn sự thâm trầm. Hắn khẽ siết nhẹ tay nàng, cảm nhận hơi ấm mềm mại. "Đúng vậy," hắn đáp, giọng nói trầm ấm, mỗi lời như được chắt lọc từ chiều sâu tâm hồn, "nhưng sự bình yên này không phải tự nhiên mà có, và cũng không phải vĩnh cửu." Hắn ngừng một lát, ánh mắt lướt qua những vân gỗ trên chiếc bàn trà mộc mạc, như đang lắng nghe câu chuyện của chúng. "Mỗi hạt cát, mỗi ngọn cỏ đều có ý chí tồn tại của riêng mình. Khi ý chí ấy được tôn trọng, được tự do bộc lộ, thế giới sẽ an hòa. Nhưng khi có kẻ muốn bẻ cong, muốn biến đổi chúng theo ý mình, muốn ép buộc chúng phải 'cao hơn', 'mạnh hơn', thì sự cân bằng sẽ bị phá vỡ." Hắn thở dài rất nhẹ, một hơi thở mang theo cả gánh nặng của trách nhiệm và sự thấu hiểu. Dù Huyền Vực đã đổi thay, dù triết lý của hắn đã đơm hoa kết trái trong lòng thế hệ mới, nhưng hắn biết, những vết sẹo của quá khứ vẫn còn đó, và những mầm mống của tham vọng chưa bao giờ hoàn toàn biến mất. Chúng chỉ ẩn mình, chờ đợi một cơ hội để trỗi dậy. Tần Mặc không thể hoàn toàn gạt bỏ sự cảnh giác đã ăn sâu vào bản chất của mình. Hắn là người lắng nghe, và hắn biết rằng, đôi khi, sự im lặng lại là tiếng gào thét lớn nhất. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của Huyền Vực, những luồng năng lượng mới đa dạng và độc đáo từ các thế hệ trẻ khắp nơi, những con đường tu luyện dung hòa với tự nhiên, tu dưỡng bản chất của vật thể thông thường. Sự mãn nguyện vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự mãn nguyện tuyệt đối, mà đã xen lẫn một chút suy tư, một chút cảnh giác thầm lặng.

Trong lúc đó, cánh cửa Quán Trà khẽ mở, Lão Khang bước vào. Ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, vẫn khoác trên mình chiếc áo vải thô gi��n dị. Dáng đi của ông vẫn trầm tĩnh và vững chãi như núi. Ông chậm rãi tiến đến bàn của Tần Mặc và Hạ Nguyệt, trên môi nở một nụ cười hiền hậu. Không gian quanh ông dường như dịu đi, mang theo sự bình yên của thời gian và kinh nghiệm. Ông không nói gì ngay, chỉ khẽ gật đầu chào hai người, rồi rót thêm trà vào chén trống của mình, hương trà nóng hổi tỏa ra, xua đi chút lạnh lẽo của hoàng hôn đang buông xuống.

"Tần Mặc, Hạ Nguyệt," Lão Khang cất tiếng, giọng ông trầm ấm, mang theo sự tôn kính nhưng cũng đầy thân tình, "Có một vị khách đặc biệt muốn gặp hai người. Một người đã chứng kiến rất nhiều thăng trầm của Huyền Vực, và mang theo những câu chuyện mà ta nghĩ các con nên nghe." Ông khẽ liếc nhìn Tần Mặc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự thấu hiểu. Ông biết Tần Mặc không bao giờ thực sự an lòng hoàn toàn, hắn luôn là người canh giữ sự cân bằng, và những câu chuyện từ quá khứ, những lời cảnh báo từ người từng trải, luôn có giá trị vô cùng. Ông biết rằng, dù thế giới đã bình yên, nhưng Tần Mặc vẫn cần những lời nhắc nhở, những góc nhìn khác để củng cố thêm ý chí của mình.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt trao đổi ánh mắt. Hạ Nguyệt khẽ gật đầu, sự lo lắng thoáng hiện trong đôi mắt nàng, nhưng nàng tin tưởng vào phán đoán của Lão Khang và quyết định của Tần Mặc. Nàng biết, dù muốn an yên, Tần Mặc không bao giờ trốn tránh trách nhiệm. Hắn cũng khẽ gật đầu, ý chí của hắn đã được định. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Vậy thì xin Lão Khang dẫn đường."

Khi ba người rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót vẫn vang vọng trong không gian, nhưng trong lòng Tần Mặc, một làn sóng suy tư đã bắt đầu dâng lên, xóa đi sự mãn nguyện tuyệt đối. Hắn bước đi, ánh mắt dõi về phía trước, nơi ánh nến bắt đầu lung linh trong đêm tối, như dẫn lối đến một phần quá khứ mà hắn cần phải đối diện. Hắn biết, mọi sự bình yên đều cần được vun đắp, và sự cảnh giác là một phần không thể thiếu của quá trình ấy. Hắn cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" cổ xưa, uyên bác, đang chờ đợi ở phía trước, như một cuốn sách cũ ẩn chứa vô vàn bí mật và lời cảnh báo.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn khi Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang bước vào một thư phòng nhỏ nằm sâu trong Vô Tính Thành. Nơi đây không có sự phô trương của những đại điện tu hành, cũng không có vẻ sôi động của phố thị. Chỉ có sự tĩnh mịch, trang nghiêm và một bầu không khí ngập tràn tri thức. Ánh nến lung linh trên những giá sách cao ngất, hắt những vệt sáng vàng cam lên hàng trăm, hàng ngàn quyển sách cổ đã ố vàng vì thời gian. Tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương của đất ẩm và cây cỏ, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của thư phòng, cùng một làn hương trầm nhẹ nhàng, tinh tế, giúp tâm trí thêm phần thanh tịnh. Thỉnh thoảng, lại có tiếng lật trang sách khẽ khàng từ một góc phòng, như một lời thì thầm của quá khứ.

Trong không gian ấy, một ông lão gầy gò, lưng hơi còng, đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ lớn chất đầy sách. Đó chính là Thiên Sách Lão Nhân. Mái tóc ông bạc trắng như sương, khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt ẩn sau cặp kính cổ lại vô cùng tinh anh, sắc sảo, tựa như hai vì sao sáng ẩn chứa vô số tri thức. Tay ông đang khẽ vuốt ve một quyển sách cổ đã mục nát, từng ngón tay gầy guộc nhưng linh hoạt, như thể ông đang giao tiếp với những dòng chữ đã mấy ngàn năm tuổi. Ông ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân, đôi mắt nheo lại một chút rồi dãn ra, một nụ cười hiền từ xuất hiện trên môi. Dù tuổi tác đã cao, nhưng ông vẫn toát lên một vẻ uyên bác, một sự trầm tư sâu sắc, khiến người đối diện tự nhiên mà kính trọng.

"Hoan nghênh chư vị đã đến," Thiên Sách Lão Nhân cất giọng, tiếng nói của ông không quá lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, mỗi từ đều chứa đựng sự uyên thâm của người đã trải qua bao nhiêu thăng trầm. Ông đứng dậy, hơi chậm rãi, nhưng động tác vẫn giữ được sự trang nhã. Lão Khang khẽ giới thiệu Tần Mặc và Hạ Nguyệt, và cả hai người đều cúi đầu chào vị lão nhân.

"Lão nhân gia quá lời," Tần Mặc đáp, giọng hắn bình thản nhưng đầy sự tôn kính. Hắn cảm nhận được từ Thiên Sách Lão Nhân một "ý chí tồn tại" vô cùng mạnh mẽ, không phải của một cường giả tu luyện, mà của một kho tàng tri thức sống, một linh hồn đã dung nạp vô số câu chuyện, vô số bài học từ dòng chảy lịch sử.

Thiên Sách Lão Nhân không vòng vo. Ông mời ba người ngồi xuống những chiếc ghế gỗ đơn giản, rồi lại quay về chỗ ngồi của mình, tay vẫn giữ quyển sách cổ. "Ta đã nghe danh Tần Mặc công tử từ lâu, nghe về những gì ngươi đã làm cho Huyền Vực này. Quả là một công đức vô lượng." Ông khẽ thở dài, rồi ánh mắt ông hướng về khoảng không vô định, như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian để trở về quá khứ xa xăm. "Ta sinh ra vào thời kỳ loạn lạc nhất của Huyền Vực, cái thời mà 'thăng tiên' không chỉ là một con đường, mà là một cơn điên loạn. Vạn vật bị ép buộc, bản chất bị bẻ cong, và thế giới đã run rẩy trên bờ vực sụp đổ."

Giọng ông trầm xuống, mang theo nỗi hoài niệm và cả sự bi thống. "Khi đó, mỗi tông môn, mỗi cường giả đều tin rằng chỉ có 'thăng tiên' mới là con đường chân chính, là mục đích tối thượng của mọi sinh linh. Họ dùng mọi thủ đoạn để 'khai linh' cho vạn vật, ép buộc chúng phải tu luyện, phải 'lột xác' để đạt được cảnh giới cao hơn. Một thanh kiếm, thay vì chỉ là một công cụ sắc bén, lại bị ép phải có kiếm linh, phải hấp thụ linh khí để trở thành pháp bảo. Một dòng sông, thay vì tự do chảy xiết, lại bị ép phải tụ tập linh khí, phải biến thành linh mạch. Một ngọn núi, thay vì sừng sững uy nghi, lại bị ép phải trở thành linh sơn, phải sản sinh ra linh dược."

Ông dừng lại, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào Tần Mặc, như muốn hắn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật khi ấy. "Họ đâu biết rằng, mỗi vật đều có 'vật tính' riêng, có 'ý chí tồn tại' riêng. Sự cưỡng ép ấy đã phá vỡ bản chất của chúng, biến chúng thành những thực thể méo mó, không còn là chính mình. Chúng mất đi sự thuần túy, mất đi sự cân bằng vốn có. Và khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới đã không còn là thế giới nữa. Linh khí trở nên hỗn loạn, quy tắc thiên địa bị đảo lộn, những vùng đất trù phú biến thành phế tích, những sinh linh vô tội bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt không ngừng. Đó là một kỷ nguyên của bi kịch, của sự mất mát không thể bù đắp."

Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc, đôi mắt nàng ánh lên sự xót xa khi nghe những lời kể của lão nhân. Nàng có thể hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn, đau khổ ấy, và nàng càng thêm trân trọng sự bình yên hiện tại. Tần Mặc lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt hắn lấp lánh sự thấu hiểu. Hắn đã từng nghe những câu chuyện tương tự, đã từng chứng kiến những vết tích của thời đại đó, nhưng qua lời kể của Thiên Sách Lão Nhân, mọi thứ trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được nỗi đau từ những sinh linh đã bị cưỡng ép, những "ý chí tồn tại" đã bị bẻ cong, và một lần nữa, hắn khẳng định con đường mà mình đã chọn là đúng đắn.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả gánh nặng của lịch sử. Ông chậm rãi lật một trang sách cổ, những dòng chữ đã phai mờ hiện ra dưới ánh nến, như nh���ng lời thì thầm từ quá khứ. "Giờ đây, nhờ có Tần Mặc, Huyền Vực đã tìm lại được sự cân bằng. Các con đường tu luyện đa dạng đã nở rộ, 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' của vạn vật được tôn trọng. Những người như Nhan Sơ, những người con của thế hệ mới, đã biến triết lý ấy thành hiện thực, mang lại vẻ đẹp chân chính cho thế giới này." Ông khẽ gật đầu, một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt. "Đó là một điều tuyệt diệu, một sự thay đổi mà ta đã không dám mơ tới."

Tuy nhiên, nét mặt ông nhanh chóng trở nên nghiêm nghị. "Nhưng đừng quên, những hạt giống của tham vọng, của quyền lực tuyệt đối, không bao giờ thực sự chết. Chúng chỉ ẩn mình, chờ đợi thời cơ để nảy mầm trở lại. Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Dù Huyền Vực đã bình yên, nhưng 'bóng ma tham vọng' vẫn có thể ẩn mình trong những góc tối của tâm hồn, trong sự mê hoặc của sức mạnh, trong khao khát vượt lên trên mọi thứ. Chúng có thể không còn là những tông môn hùng mạnh muốn 'thăng tiên' nữa, nhưng chúng có thể là những cá nhân, nh��ng nhóm nhỏ muốn thao túng 'vật tính' vì lợi ích riêng, muốn bẻ cong sự cân bằng vì sự vĩ đại ảo tưởng của mình."

Ông vươn tay, chỉ vào một dòng chữ đã ố vàng trên trang sách cổ. "Chân Lý Thất Lạc đã cảnh báo: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Lời cảnh báo đó vẫn còn nguyên giá trị. Nó không chỉ nói về 'thăng tiên' theo nghĩa đen, mà còn nói về sự truy cầu vô độ, sự mất đi bản chất. Việc tôn trọng 'vật tính' của vạn vật không có nghĩa là chúng ta không được phát triển, không được tiến bộ. Nhưng sự phát triển ấy phải dựa trên sự cân bằng, sự thấu hiểu, chứ không phải sự cưỡng ép hay biến chất." Ông nhìn Tần Mặc, đôi mắt ông như soi rọi vào tận sâu tâm hồn hắn. "Ngươi đã gieo hạt giống của sự cân bằng, Tần Mặc. Giờ đây, nhiệm vụ của thế hệ mới là phải chăm sóc, bảo vệ nó khỏi những gió bão tiềm ẩn. Và nhiệm vụ của chúng ta, những người từng chứng kiến quá khứ, là phải liên tục cảnh báo, liên tục nhắc nhở rằng, sự cảnh giác là vĩnh cửu."

Tần Mặc im lặng, trầm tư. Hắn cảm nhận được sự chuyển dịch trong nội tâm mình. Sự mãn nguyện ban đầu đã nhường chỗ cho một nhận thức sâu sắc hơn về trách nhiệm duy trì cân bằng và sự cần thiết của cảnh giác. Hắn nhận ra rằng di sản của mình không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu cần được bảo vệ liên tục. Hắn không còn là Tần Mặc chỉ muốn an hưởng cuộc sống ẩn dật hoàn toàn. Lời cảnh báo của Thiên Sách Lão Nhân đã đánh thức một phần sâu thẳm trong hắn, một phần của người canh giữ, của người lắng nghe "ý chí tồn tại" của toàn bộ Huyền Vực. Hắn biết, dù có thể không trực tiếp ra mặt, nhưng hắn vẫn sẽ là một người bảo vệ thầm lặng, một người hướng dẫn cho những thách thức mới mà thế hệ kế cận sẽ phải đối mặt.

Hạ Nguyệt siết chặt tay Tần Mặc hơn, nàng hiểu được sự dao động trong lòng hắn. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt đầy yêu thương và tin tưởng. Nàng biết, dù có bất kỳ điều gì xảy ra, nàng sẽ luôn ở bên hắn, cùng hắn bảo vệ sự cân bằng mà họ đã cùng nhau kiến tạo. Lão Khang khẽ gật đầu, khuôn mặt ông trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hiền từ ánh lên sự hài lòng. Ông biết, Tần Mặc đã thấu hiểu.

Ánh nến trong thư phòng khẽ lung lay, hắt những cái bóng dài lên tường, như những bóng ma của quá khứ đang nhảy múa. Nhưng trong ánh mắt của Tần Mặc, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một ý chí mạnh mẽ được tái sinh. Hắn biết, Huyền Vực đã bình yên, nhưng hành trình bảo vệ sự cân bằng vẫn còn rất dài. Và hắn, dù là một huyền thoại sống, vẫn sẽ tiếp tục lắng nghe, tiếp tục suy tư, và tiếp tục cảnh giác, để đảm bảo rằng những hạt giống của tham vọng cũ sẽ không bao giờ có cơ hội nảy mầm trở lại trên mảnh đất tươi đẹp này.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free