Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1431: Dòng Sông Thở Than: Ý Chí Thanh Tẩy Của Mộc Lan

Ánh nến trong thư phòng khẽ lung lay, hắt những cái bóng dài lên tường, như những bóng ma của quá khứ đang nhảy múa. Nhưng trong ánh mắt của Tần Mặc, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một ý chí mạnh mẽ được tái sinh. Hắn biết, Huyền Vực đã bình yên, nhưng hành trình bảo vệ sự cân bằng vẫn còn rất dài. Và hắn, dù là một huyền thoại sống, vẫn sẽ tiếp tục lắng nghe, tiếp tục suy tư, và tiếp tục cảnh giác, để đảm bảo rằng những hạt giống của tham vọng cũ sẽ không bao giờ có cơ hội nảy mầm trở lại trên mảnh đất tươi đẹp này.

Đêm đã về khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh sáng bạc xuống Quán Trà Vọng Nguyệt. Không gian tại đây tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ hồ cá nhỏ trong sân, cùng vài tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ khu vườn phía sau. Mùi trà thơm dịu, quyện lẫn hương hoa nhài thoang thoảng từ những khóm cây ven lối đi, tạo nên một bầu không khí bình yên đến nao lòng. Tần Mặc và Hạ Nguyệt ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ lim đã sờn bóng, ánh trăng xuyên qua tán lá cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà. Hắn trầm ngâm, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn nến đang cháy, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những lời cảnh báo của Thiên Sách Lão Nhân.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay hắn, cảm nhận được sự dao động tinh tế trong lòng Tần Mặc. Nàng hiểu rằng, dù bề ngoài hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng nội tâm lại đang cuộn sóng. Từ khi gặp Thiên Sách Lão Nhân, Tần Mặc đã không còn hoàn toàn th��� lỏng như trước. Ánh mắt hắn ẩn chứa một sự cảnh giác tinh tế, một trách nhiệm không lời. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, nhẹ giọng hỏi, giọng nói tự nhiên, mộc mạc như chính con người nàng: “Chàng lo lắng sao? Huyền Vực đã khác xưa nhiều rồi.”

Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng đó không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của một nhận thức sâu sắc. Hắn xoay bàn tay, khẽ siết lấy tay nàng, cảm nhận hơi ấm quen thuộc truyền qua da thịt. “Lời của Thiên Sách Lão Nhân... không phải là không có lý. Ngay cả trong bình yên, những vết nứt nhỏ vẫn có thể xuất hiện.” Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ cơ thể, tập trung vào khả năng đặc biệt của mình – lắng nghe “ý chí tồn tại” của vạn vật. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh hắn trở nên sống động một cách kỳ lạ. Hắn cảm nhận được sự bình yên của cây cỏ, của đất đá dưới chân, của dòng nước trong ao. Nhưng cùng lúc đó, từ một nơi rất xa, một tín hiệu yếu ớt nhưng rõ ràng truyền đến tâm trí hắn. Đó là một sự bất ổn, một tiếng thở than, một ��ý chí tồn tại” đang bị tổn thương. Không phải sự điên cuồng của tham vọng “thăng tiên” như xưa, mà là một nỗi đau âm ỉ, một sự lãng quên đang gặm nhấm. Hắn “thấy” một dòng sông đang oằn mình trong sự mục rữa, nước đục ngầu, cây cối ven bờ héo úa, sinh linh lẩn trốn. Nó không gào thét, mà chỉ thì thầm một nỗi buồn sâu thẳm, một khao khát được thanh khiết, được trở lại là chính mình.

Hạ Nguyệt cảm nhận được sự thay đổi trong hơi thở của Tần Mặc, nàng biết hắn đang tập trung. Nàng im lặng, để hắn tự do khám phá thế giới vô hình mà chỉ hắn mới có thể chạm tới. Khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm thấy trách nhiệm của mình không hề nhẹ đi, mà ngược lại, nó còn trở nên rõ ràng hơn. Hắn không thể hoàn toàn ẩn mình, bởi vì “ý chí tồn tại” của vạn vật vẫn luôn tìm đến hắn, như một lời cầu cứu, một lời thỉnh cầu. Hắn mở mắt, ánh mắt trở nên kiên định hơn. Hắn biết, đây có thể là một trong những “hạt giống của tham vọng cũ” mà Thiên Sách Lão Nhân đã cảnh báo, hoặc ít nhất, là một vết nứt nhỏ trong bức tường cân bằng vững chắc mà Huyền Vực đã dày công xây dựng. Và hắn tin, thế hệ kế cận, những người đã lớn lên trong triết lý của sự cân bằng, sẽ có cách để giải quyết. Hắn khẽ vuốt mái tóc Hạ Nguyệt, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng trong sâu thẳm, hắn vẫn là người canh gác thầm lặng của Huyền Vực. Hắn sẽ quan sát, và nếu cần, sẽ định hướng, nhưng hắn sẽ để thế hệ mới tự mình tìm ra con đường.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, một ngôi làng nhỏ nép mình bên sườn núi, nơi dòng Sông Lặng uốn lượn chảy qua. Nhưng hôm nay, dòng sông không còn “lặng” nữa, ít nhất là không theo nghĩa trong trẻo vốn có của nó. Nước sông đục ngầu một màu nâu xám, bốc lên mùi tanh nồng khó chịu, hoàn toàn khác biệt với làn không khí trong lành, ẩm ướt buổi sớm. Dọc theo hai bờ, những bụi cây dại và những đám cỏ xanh tươi thường ngày giờ đây ngả màu úa vàng, héo hon, như thể chúng đang chịu đựng một căn bệnh vô hình. Tiếng chim hót thưa thớt, tiếng côn trùng cũng ít ỏi hơn h���n, tạo nên một sự tĩnh mịch bất thường, báo hiệu một sự mất mát không nhỏ.

Gần khúc sông cạn, một vài thôn dân tụ tập, ánh mắt họ đầy vẻ lo lắng và bất lực. Dáng người họ chất phác, khuôn mặt hằn những nếp nhăn của tháng năm lao động. Họ mặc những bộ trang phục đơn giản, màu sắc mộc mạc, hòa mình vào khung cảnh thôn quê. Một người đàn ông trung niên, với bộ râu lưa thưa và đôi mắt trũng sâu, day dứt nói: “Dòng sông này… không biết bao giờ mới trở lại như xưa. Nước đục quá, cá cũng ít dần. Con cháu chúng ta sẽ lấy gì mà uống, mà ăn đây?” Giọng nói ông chứa đầy sự tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mỏng manh.

Một người phụ nữ lớn tuổi hơn, với khuôn mặt hiền lành và đôi tay chai sạn, khẽ đặt tay lên vai ông, an ủi: “Cầu mong cô Mộc Lan sẽ có cách. Chỉ có cô ấy mới hiểu được nỗi lòng của dòng nước.” Ánh mắt bà hướng về phía một bóng hình thanh thoát đang ngồi bên bờ sông, cách họ không xa.

Đó chính là Mộc Lan. Nàng mặc một bộ trang phục màu xanh lá cây đơn giản, không chút hoa văn cầu kỳ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ cao thanh tú. Đôi mắt xanh lục biếc của nàng nhắm nghiền, hàng mi cong vút khẽ rung động theo từng nhịp thở. Bàn tay thon dài của nàng nhẹ nhàng chạm vào mặt nước đục ngầu, như đang cố gắng cảm nhận một điều gì đó vô hình. Không có bất kỳ linh lực hùng mạnh nào được phóng ra, không có dấu hiệu của một pháp thuật cao siêu. Nàng chỉ đơn thuần là lắng nghe. Trong tâm trí Mộc Lan, nàng không thấy một dòng nước bẩn thỉu, mà nàng “nghe” thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của dòng sông, tiếng thì thầm của những viên đá bị bao phủ bởi bùn lầy, tiếng khóc của những cây cỏ đang héo úa vì chất độc, và sự hoảng loạn của những sinh vật nhỏ bé đang cố gắng tìm kiếm lối thoát. Nàng cảm nhận được sự buồn bã, sự mệt mỏi, và cả sự tuyệt vọng của “ý chí tồn tại” nơi đây.

Mùi tanh nồng từ dòng nước xộc thẳng vào khứu giác, nhưng Mộc Lan không hề nao núng. Nàng đã quen với việc cảm nhận những nỗi đau của vạn vật. Nàng biết, sự ô nhiễm này không chỉ là vấn đề vật chất, mà còn là vấn đề của tinh thần, của “ý chí”. Nàng cảm nhận được sự mất cân bằng sâu sắc đã ăn sâu vào nơi đây, không phải do một sự cưỡng ép tu luyện mù quáng, mà do sự lãng quên và thiếu ý thức của con người. Đó là một “hạt giống của tham vọng” nhỏ bé, tiềm ẩn trong sự tiện lợi, trong sự thờ ơ, chứ không phải sự truy cầu quyền lực.

Mộc Lan từ từ mở mắt. Đôi mắt xanh biếc của nàng tràn đầy sự thấu hiểu và một nỗi xót xa sâu sắc. Nàng đứng dậy, nhìn bao quát khung cảnh xung quanh. Từ những bụi cây ven bờ, đến những ngọn núi xa xa, đến những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời. Nàng không nhìn bằng thị giác đơn thuần, mà bằng toàn bộ tâm hồn, để cảm nhận sự kết nối của vạn vật. Một kế hoạch dần hình thành trong tâm trí nàng, không phải là một pháp thuật mạnh mẽ, mà là một sự hồi phục nhẹ nhàng, một sự chữa lành từ bên trong. Nàng tin rằng, để cứu một dòng sông, không thể chỉ dùng sức mạnh để thanh tẩy, mà phải dùng tình yêu thương và sự đồng cảm để đánh thức “�� chí” tự chữa lành của chính nó. Các thôn dân nhìn nàng bằng ánh mắt đầy hy vọng, họ tin tưởng vào khả năng đặc biệt của cô gái trẻ này, người mà họ vẫn thường thấy nói chuyện với cây cỏ, với suối nguồn, như thể chúng là những người bạn tri kỷ.

***

Buổi trưa, ánh nắng vẫn dịu nhẹ, lan tỏa hơi ấm vừa phải trên Thôn Làng Sơn Cước. Mộc Lan đã trở lại bên dòng Sông Lặng, nhưng lần này, nàng không đơn thuần là cảm nhận nữa. Nàng bắt đầu hành động. Các thôn dân vây quanh, giữ một khoảng cách tôn kính, dõi theo từng cử động của nàng với vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy mong chờ. Nàng vẫn mặc bộ trang phục giản dị, mái tóc đen cột gọn gàng, nhưng khí chất nàng toát lên giờ đây lại vô cùng kiên định và tập trung.

Mộc Lan quỳ xuống bên bờ sông, bàn tay nàng một lần nữa chạm nhẹ vào mặt nước đục ngầu. Khác với những tu sĩ khác, nàng không hề phóng ra linh lực cuồn cuộn hay thi triển những pháp thuật rực rỡ. Thay vào đó, nàng nhẹ nhàng truyền một dòng linh lực thanh khiết, tinh khiết như sương sớm, vào dòng nước. Dòng linh lực này không phải để cưỡng chế thanh tẩy, mà như một lời mời gọi, một cái vuốt ve êm ái. Cùng lúc đó, đôi môi nàng khẽ mấp máy, thì thầm những lời lẽ không ai khác ngoài nàng có thể nghe thấy. “Ta hiểu nỗi đau của ngươi, dòng sông. Ta biết ngươi đã mệt mỏi, đã buồn bã vì bị lãng quên. Hãy để ta giúp ngươi tìm lại sự thanh khiết. Ngươi không cần phải chiến đấu, chỉ cần là chính mình. Hãy nhớ lại bản chất trong trẻo của ngươi, hãy để dòng chảy tự do của ngươi một lần nữa thanh lọc mọi thứ.”

Nàng không chỉ giao tiếp với “ý chí tồn tại” của dòng nước, mà còn lan tỏa sự đồng cảm của mình đến từng viên đá dưới đáy sông, từng cọng cỏ dại ven bờ, từng sinh vật nhỏ bé đang ẩn mình trong bùn lầy. Nàng trấn an chúng, làm dịu đi sự hỗn loạn và đau khổ mà chúng đang phải gánh chịu. Linh lực của nàng, kết hợp với lời thì thầm của nàng, tạo thành một bản giao hưởng nhẹ nhàng, khuyến khích “ý chí” của vạn vật tự chữa lành, tự tìm lại nhịp điệu vốn có của mình. Mùi tanh nồng bắt đầu phai nhạt, thay vào đó là mùi bùn đất tươi mới, mùi cỏ cây hoang dại sau cơn mưa.

Các thôn dân, vốn đã chứng kiến nhiều điều kỳ diệu từ Mộc Lan, vẫn không khỏi kinh ngạc. Họ thấy một vầng sáng xanh lục nhạt bao phủ lấy dòng sông, không chói chang mà dịu nhẹ, như thể tự nhiên đang được ôm ấp. Dưới ánh sáng ấy, màu nước sông bắt đầu thay đổi một cách từ tốn nhưng rõ rệt. Những vẩn đục lắng xuống, dòng nước dần trở nên trong vắt, để lộ những viên sỏi cuội lấp lánh dưới đáy. Những cây cỏ héo úa ven bờ từ từ ngẩng đầu, cành lá xanh tươi trở lại, rũ bỏ lớp bụi bẩn và sự tàn úa. Một vài chú cá nhỏ, vốn đã lẩn trốn, giờ đây bơi lội tung tăng trong làn nước trong lành, như tìm lại được ngôi nhà của mình. Tiếng côn trùng lại rộn ràng hơn, tiếng chim hót cũng vang vọng khắp không gian, như một khúc ca chào đón sự sống hồi sinh.

Mộc Lan nở một nụ cười mãn nguyện. Nàng cảm nhận được “ý chí tồn tại” của dòng sông giờ đây đã tràn đầy sự nhẹ nhõm và vui vẻ, một sự biết ơn chân thành. Nàng đứng d��y, quay lại nhìn các thôn dân. “Sự ô nhiễm này không chỉ là chất bẩn, mà là nỗi buồn của dòng sông khi bị lãng quên. Chúng ta cần lắng nghe nó, cần tôn trọng ‘vật tính’ của nó. Dòng sông cũng có linh hồn, cũng khao khát được là chính mình.” Nàng nhìn sâu vào mắt từng người, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Việc duy trì sự cân bằng không chỉ là chuyện của các tu sĩ, mà là chuyện của mỗi chúng ta. Mỗi hành động nhỏ, mỗi sự vô ý đều có thể làm tổn thương đến ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật quanh ta.”

Các thôn dân lặng lẽ gật đầu, trong lòng họ không chỉ có sự kinh ngạc mà còn có cả sự giác ngộ. Họ đã thấy sự màu nhiệm, nhưng hơn thế, họ đã hiểu được ý nghĩa sâu xa hơn đằng sau hành động của Mộc Lan. Họ đã chứng kiến một sự chữa lành không chỉ cho dòng sông, mà còn cho cả chính tâm hồn mình. Từ xa, trên một đỉnh núi khuất nẻo, Tần Mặc và Hạ Nguyệt đang âm thầm quan sát. Tần Mặc khẽ mỉm cười. Hắn cảm nhận được luồng “ý chí tồn tại” thanh khiết và vui vẻ từ dòng sông, và cả sự trưởng thành, kiên định từ “ý chí” của Mộc Lan. Lời cảnh báo của Thiên Sách Lão Nhân đã đúng, những “hạt giống của tham vọng cũ” vẫn tồn tại, nhưng thế hệ mới đã sẵn sàng để đối mặt và hóa giải chúng bằng một con đường khác, một con đường của sự đồng cảm và cân bằng. Di sản của hắn, không chỉ là những lời triết lý, mà đã trở thành hành động cụ thể, được thế hệ kế cận tiếp nối và phát triển. Hắn biết, Huyền Vực, dưới sự bảo vệ của những người như Mộc Lan, sẽ tiếp tục tìm thấy sự cân bằng, dù hành trình đó có thể còn nhiều gian nan.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free