Vạn vật không lên tiên - Chương 526: Bóng Đêm Rình Rập: Cuộc Đụng Độ Với Tuần Tra Thăng Tiên
Họ xuyên qua kết giới một cách nhẹ nhàng, như đi qua một làn sương mỏng, không gặp bất kỳ trở ngại nào. Phía trước họ, di tích cổ xưa hiện ra rõ nét hơn, với những bí mật chưa được khai phá, những câu chuyện chưa được kể. Sau khi nhóm Tần Mặc đi qua, lối đi vô hình lại từ từ khép lại như chưa từng tồn tại, trả lại sự tĩnh lặng cho bức tường năng lượng. Nhưng giờ đây, nó không còn là một chướng ngại vật bí ẩn, mà là một người gác cổng trầm mặc, một chứng nhân im lặng của một bi kịch vĩ đại, đã truyền lại thông điệp của mình cho một người có thể lắng nghe. Họ đã vượt qua lớp phòng thủ đầu tiên, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bước chân đầu tiên trên con đường tìm kiếm "chân lý thất lạc" đã được mở ra. Hành trình khám phá cái giá của sự thăng tiên vô độ, và những bi kịch của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" vừa mới bắt đầu, hứa hẹn những bí ẩn sâu xa hơn và những lời cảnh báo trực tiếp về "Thiên Đạo Cảnh Báo" mà họ đang truy tìm.
***
Bước qua làn năng lượng vô hình, Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Mùi hương cổ xưa thanh khiết, ẩn chứa trong linh khí, phảng phất qua lối đi mới mở, giờ đây trở nên đậm đặc hơn, như một làn khói trầm hương ngàn năm. Ánh nắng ban ngày, dù vẫn gay gắt, nhưng lại khoác lên cảnh vật một vẻ huyền ảo, mơ hồ, phản chiếu trên những tàn tích đá cổ đã phong hóa thành những gam màu vàng úa, nâu sẫm và xám tro.
Trước mắt Tần Mặc và Lục Vô Trần là một cảnh tượng hùng vĩ đến ngạt thở, nhưng cũng đầy vẻ hoang tàn. Đây là một khu vực rộng lớn hơn của Di Tích Cổ Tiên, nơi những khối đá khổng lồ, cao vút chạm trời, đã bị thời gian và gió cát khắc sâu những vết sẹo. Chúng không còn là những công trình kiến trúc hoàn chỉnh, mà là những bộ xương vĩ đại của một nền văn minh đã lụi tàn, những tượng đài khổng lồ không tên, những cổng vòm đổ nát sừng sững giữa biển cát, và những bức tường thành sụp đổ, nằm rải rác như những mảnh vỡ của một giấc mơ vỡ tan. Những hoa văn chạm khắc phức tạp, tinh xảo một thời, giờ chỉ còn là những đường nét mờ nhạt, bị mài mòn bởi hàng ngàn năm bão cát. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những đỉnh tháp chót vót, những mái vòm cong cong vươn mình khỏi lòng đất, như những ngón tay gầy guộc cố níu kéo ánh sáng cuối cùng.
Không gian tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió sa mạc rít lên từng hồi qua những khe đá và các công trình đổ nát, tạo nên những âm thanh u ám, đôi khi như tiếng thở dài của quá khứ, đôi khi như tiếng than khóc của vạn vật. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân, cùng với những tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của một thời đại đã mất, hoặc tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình trong lòng đất. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự cô độc và bí ẩn.
Tần Mặc dừng lại, khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ lòng đất, từ những khối đá im lìm, từ ngọn gió lướt qua. Năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn giờ đây nhạy bén hơn bao giờ hết, không chỉ lắng nghe lời thì thầm của vạn vật hữu hình, mà còn cảm nhận được cả sự "rung động" bất thường từ chính không gian, từ "vật tính" của nơi này. Đó không phải là một rung động của sự sống mãnh liệt, mà là một sự chấn động ngầm, một sự biến động không ngừng, như một dòng chảy ngầm ẩn dưới vẻ ngoài tĩnh lặng.
"Nơi đây... không hề chết," Tần Mặc khẽ khàng nói, giọng trầm ấm, đôi mắt đen láy mở ra, ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. "Nó đang 'sống'... theo một cách khác."
Lục Vô Trần đứng cạnh hắn, ánh mắt quét qua khung cảnh rộng lớn. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, nhưng giờ đây, có một tia sáng mới trong đôi mắt sâu trũng, tia sáng của sự tò mò và hy vọng. Y thở dài một tiếng, nhưng không còn mang vẻ mệt mỏi như trước. "Cảnh vật hùng vĩ, nhưng ta lại thấy một sự bất an khó tả." Y nhìn Tần Mặc, "Không phải là nỗi bất an của sự hoang tàn, mà là một cảm giác nặng nề, như có điều gì đó đang rình rập."
Tần Mặc gật đầu, đồng tình với cảm nhận của Lục Vô Trần. "Không phải là sự bất an của quá khứ, mà là... hiện tại." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những tàn tích, dừng lại ở một khe núi hẹp phía xa. "Có những 'vật tính' mới đang len lỏi vào đây, những ý chí không thuộc về sự cổ xưa này."
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, thận trọng đi trước dò đường. Mỗi bước chân của nó đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như thể không muốn phá vỡ sự tĩnh mịch của nơi này. Đôi tai nó vểnh lên, không ngừng thu nhận những âm thanh nhỏ nhất trong không khí, cái mũi thính nhạy liên tục đánh hơi những mùi hương lạ. Nó là một người bạn đồng hành trung thành và đáng tin cậy, luôn sẵn sàng bảo vệ Tần Mặc bằng mọi giá. Lúc này, Hắc Phong bỗng rụt mình lại một chút, khẽ gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó quay đầu nhìn Tần Mặc, như muốn báo hiệu điều gì đó.
Tần Mặc lập tức hiểu ý. Hắn đã cảm nhận được những rung động từ lòng đất ngày càng rõ rệt hơn, những rung động không phải của địa mạch tự nhiên, mà là của những bước chân nặng nề, đều đặn, mang theo một ý chí sắt đá và lạnh lẽo.
"Cẩn thận," Tần Mặc thì thầm, ra hiệu cho Lục Vô Trần. Cả nhóm thận trọng di chuyển, Hắc Phong đi trước dò đường, bộ lông đen tuyền lướt qua những bóng đổ của đá. Tần Mặc liên tục 'lắng nghe' môi trường xung quanh, cố gắng phân tích những "ý chí" mới lạ đang xâm nhập vào vùng đất cổ xưa này. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự đối lập giữa ý chí tĩnh lặng của di tích và sự hung hăng, mục đích rõ ràng của những kẻ đang đến gần. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, vô cảm, giống như... những kẻ đã từng tấn công Vô Tính Thành.
***
Trong khi Tần Mặc đang cố gắng giải mã những 'rung động' lạ mà hắn cảm nhận được, Hắc Phong bỗng chốc dừng lại, đôi tai vểnh cao hơn, mũi hít lấy hít để không khí khô nóng. Một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm uy hiếp, mà là một tiếng cảnh báo trầm thấp.
Từ phía xa, xuyên qua những cơn gió cát đang bắt đầu nổi lên, một âm thanh đều đặn, nặng nề dần vọng đến. Đó là tiếng bước chân dứt khoát, nhịp nhàng của nhiều người, cùng với tiếng kim loại va chạm khô khốc, lạnh lẽo. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, mang theo một luồng khí tức cường đại, áp bức, không chút che giấu. Đó là khí tức của các tu sĩ, nhưng không phải là khí tức của những kẻ tu luyện bình thường, mà là một sự đồng nhất đáng sợ, một ý chí tập thể lạnh lùng, vô cảm.
Lục Vô Trần cũng đã nghe thấy. Khuôn mặt y lập tức biến sắc, đôi mắt sâu trũng co lại. Y đã từng là một tu sĩ, y quá quen thuộc với thứ khí tức này. "Hắc Thiết Vệ... Chúng cũng ở đây!" Y thì thầm, giọng nói đầy sự bất ngờ và căng thẳng. Sự bất an mà y cảm nhận được từ trước, giờ đây đã có lời giải đáp. Những kẻ này, đáng lẽ không nên xuất hiện ở một nơi cổ xưa và bí mật như thế n��y. Sự hiện diện của chúng cho thấy một điều đáng sợ: ngay cả Di Tích Cổ Tiên cũng không còn là nơi an toàn khỏi tầm với của phe thăng tiên.
Tần Mặc không nói nhiều, hắn lập tức ra hiệu ẩn nấp. "Nấp! Ngay lập tức!" Giọng hắn trầm thấp, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của Hắc Thiết Vệ, những kẻ được huấn luyện để truy lùng và tiêu diệt mọi chướng ngại trên con đường "thăng tiên", những kẻ mà ý chí tồn tại của chúng đã bị mài mòn, chỉ còn lại sự tuân lệnh và khát khao sức mạnh.
Hắc Phong không cần Tần Mặc ra lệnh thêm. Nó lập tức thu nhỏ thân hình lại, từ một con sói khổng lồ uy dũng, nó biến thành một bóng đen nhanh nhẹn, nhỏ gọn hơn, luồn lách vào một khe nứt sâu trong một khối đá lớn. Tần Mặc và Lục Vô Trần cũng nhanh chóng cúi thấp người, nấp mình vào những hốc đá lởm chởm, hòa mình vào màu cát bụi của hẻm núi.
Nơi họ đang đứng là Hẻm Núi Cát Bay, một khu vực hiểm trở với những vách đá dựng đứng, những khe nứt sâu hun hút và vô số tàn tích đá đổ nát. Những cơn bão cát nhỏ đang bắt đầu nổi lên, cuốn theo từng đợt cát bụi mờ mịt, che khuất tầm nhìn một phần. Nắng vẫn gay gắt, nhưng ánh sáng đã bắt đầu ngả vàng, báo hiệu chiều tà đang đến gần.
Tần Mặc tập trung cao độ. Hắn nhắm mắt lại, năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa ra xung quanh, không chỉ lắng nghe tiếng bước chân và khí tức của Hắc Thiết Vệ, mà còn cảm nhận từng hạt cát, từng khối đá, từng luồng gió. Hắn lắng nghe "ý chí" của địa hình, tìm kiếm những khe hở, những điểm mù, những nơi mà ngay cả ánh mắt của tu sĩ cũng khó lòng xuyên thấu. Hắn cảm nhận được sự "che chở" của những tảng đá cổ, sự "ẩn mình" của những kẽ nứt, và sự "xáo động" của những luồng gió xoáy. Tất cả như đang hòa vào làm một, tạo thành một tấm màn tự nhiên che chắn cho họ.
Lục Vô Trần, dù thân thể run rẩy vì căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, ánh mắt sắc bén quan sát xung quanh, sẵn sàng phối hợp với Tần Mặc. Y hoàn toàn tin tưởng vào khả năng đặc biệt của Tần Mặc, và y biết rằng, trong tình huống này, chỉ có Tần Mặc mới có thể dẫn dắt họ thoát hiểm. Y khẽ dựa vào khối đá thô ráp, cảm nhận sự thô nhám lạnh lẽo của nó, trong lòng dâng lên một sự căm phẫn âm ỉ đối với những kẻ thăng tiên vô độ, những kẻ đã phá hủy sự bình yên của thế giới. Sự xuất hiện của Hắc Thiết Vệ ở đây càng củng cố thêm niềm tin của y vào con đường mà Tần Mặc đang đi.
Tiếng bước chân và tiếng kim loại va chạm ngày càng gần, rõ ràng hơn. Chúng không di chuyển vội vã, mà tiến lên một cách có kỷ luật, mỗi bước chân đều đều, nặng nề, như một cỗ máy chiến tranh không cảm xúc. Mùi sắt lạnh và sát khí nồng nặc phả vào không khí, khiến Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đang chĩa vào mình. Hắn biết rằng, chỉ cần một chút sơ sẩy, tất cả sẽ kết thúc.
***
Đội tuần tra Hắc Thiết Vệ, một hàng ngũ gần ba mươi tên, mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, những thanh trọng kiếm và chiến phủ lướt ngang hông, di chuyển một cách kỷ luật đến đáng sợ. Chúng không nói chuyện, không phát ra b��t kỳ âm thanh dư thừa nào ngoài tiếng bước chân nặng nề và tiếng giáp sắt va chạm khô khốc. Mỗi tên đều toát ra một luồng khí tức mạnh mẽ, lạnh lẽo, vô cảm, như những bức tượng đá được ban cho sự sống chỉ để phục vụ một mục đích duy nhất: truy tìm và tiêu diệt. Chúng quét qua từng ngóc ngách của hẻm núi, ánh mắt vô hồn dò xét từng khe đá, từng bóng đổ.
Tần Mặc, nấp mình sâu trong một khe nứt hẹp, cảm nhận rõ ràng từng bước chân của chúng. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn "nghe" bằng toàn bộ ý thức, bằng sự kết nối sâu sắc với "vật tính" của môi trường. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất, sự xáo động của không khí khi chúng đi qua, thậm chí là sự "sợ hãi" mơ hồ của những tảng đá cổ khi bị khí tức mạnh mẽ của chúng bao trùm.
Một tên Hắc Thiết Vệ đi đến gần nơi họ ẩn nấp, thanh trọng kiếm của hắn lướt qua bề mặt khối đá, tạo ra một tiếng cọ xát rợn người. Tần Mặc có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn, mùi sắt gỉ và sát khí nồng nặc phả vào mặt. Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, nhưng ý chí vẫn kiên định. Hắn dùng năng lực của mình, "kết nối" với ý chí của luồng gió đang đổi chiều, nhẹ nhàng "dẫn dắt" nó cuốn theo những hạt cát bụi mịn màng, tạo thành một màn che mỏng manh ngay trước mặt tên Hắc Thiết Vệ. Luồng gió xoáy bất ngờ khiến tên lính phải nheo mắt, và hắn chỉ lướt qua chỗ ẩn nấp của họ mà không phát hiện ra điều gì.
Lục Vô Trần, căng thẳng đến tột độ, cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề. Y khẽ thì thầm, giọng gần như không nghe thấy: "Bên trái có khe hở, nhưng gió đang đổi chiều!" Y đã nhìn thấy một lối thoát nhỏ, nhưng luồng gió ngược có thể mang mùi hương của họ đến tai kẻ thù.
Tần Mặc không cần Lục Vô Trần nói hết. Hắn đã cảm nhận được điều đó. Ánh mắt hắn ra hiệu, nhanh chóng chỉ về phía một tàn tích đổ nát lớn hơn một chút, nằm cách đó không xa. "Dùng tàn tích kia làm màn chắn... Hắc Phong, sẵn sàng!" Hắc Phong hiểu ý, nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ sẵn sàng hành động.
Khi đội tuần tra tiến sâu hơn vào hẻm núi, Tần Mặc và Lục Vô Trần nhanh chóng di chuyển. Hắc Phong, với thân hình đã thu nhỏ, lướt đi thoăn thoắt giữa những kẽ đá, dùng chính cơ thể mình để che chắn cho Tần Mặc và Lục Vô Trần, đặc biệt là khi họ phải băng qua những khoảng trống ngắn. Bộ lông đen tuyền của nó hòa vào bóng tối của hẻm núi, khiến nó gần như vô hình.
Tần Mặc liên tục cảm nhận 'ý chí' của môi trường, như thể các tảng đá, cát bụi đang "che chở" cho họ. Hắn cảm nhận được "khát khao" của những phiến đá muốn giữ lại sự yên bình của mình, "mong muốn" của những hạt cát muốn bảo vệ những bí mật đã bị phong ấn. Hắn không phá vỡ ý chí của chúng, mà chỉ nhẹ nhàng "mượn" sự che chở của chúng, "hòa mình" vào sự tồn tại của chúng. Hắn dẫn dắt nhóm luồn lách qua các tàn tích đổ nát, ẩn mình trong những bóng tối do các vách đá tạo ra, tránh né tầm mắt của Hắc Thiết Vệ.
Có lúc, một nhóm Hắc Thiết Vệ quay đầu lại, dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường. Chúng dừng lại, đứng bất động như nh��ng bức tượng, ánh mắt vô hồn quét qua khu vực. Tim Tần Mặc và Lục Vô Trần như ngừng đập. Cả ba nín thở, hòa mình hoàn toàn vào môi trường, thậm chí Hắc Phong cũng không dám thở mạnh. Thời gian như ngừng trôi. Chỉ có tiếng gió rít gào, tiếng cát bay xào xạc và tiếng đập thình thịch của trái tim trong lồng ngực.
Cuối cùng, sau một khoảnh khắc dài như vô tận, đội Hắc Thiết Vệ lại tiếp tục hành trình, dần dần khuất dạng sau một khúc quanh của hẻm núi. Tiếng bước chân và tiếng kim loại va chạm dần nhỏ lại, rồi hoàn toàn biến mất trong tiếng gió.
Lục Vô Trần, thở phào một hơi, toàn thân như nhũn ra. Y tựa vào khối đá, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán. "Suýt nữa... Suýt nữa thì chúng ta đã bị phát hiện." Giọng y khàn đặc vì căng thẳng. "Chúng ta đã thoát được."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt vẫn còn một chút cảnh giác. Hắn biết rằng mối nguy hiểm vẫn còn hiện hữu, và đây chỉ là một trong vô số thử thách mà họ sẽ phải đối mặt. Sự hiện diện của Hắc Thiết Vệ sâu trong Di Tích Cổ Tiên là một dấu hiệu đáng báo động. Rõ ràng, Thiên Diệu Tôn Giả hoặc các thế lực thăng tiên đang tích cực tìm kiếm hoặc kiểm soát những bí mật cổ xưa tại đây, có thể liên quan trực tiếp đến 'chân lý thất lạc' mà họ đang truy tìm.
Khả năng Tần Mặc 'nghe ý chí tồn tại' của môi trường, của đá, cát và gió, đã chứng tỏ là một kỹ năng then chốt, không chỉ để vượt qua những cạm bẫy cổ xưa mà còn để sống sót trước những mối đe dọa hiện hữu. Mức độ tổ chức và sức mạnh của đội quân tuần tra này đã gợi ý về quy mô và sự kiên cố của phe thăng tiên trong "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị", khiến cuộc đối đầu sắp tới với Thiên Diệu Tôn Giả càng trở nên khó khăn và gian nan hơn.
Tần Mặc nhìn về phía trước, nơi hẻm núi tiếp tục uốn lượn, ẩn chứa vô vàn bí mật và hiểm nguy. Việc suýt bị phát hiện lần này là một lời cảnh báo rõ ràng: hành trình phía trước sẽ đầy rẫy những mối đe dọa trực tiếp, không chỉ là những cạm bẫy cổ xưa. Nhưng trong thâm tâm hắn, một tia hy vọng vẫn le lói. Nếu vạn vật nơi đây còn có thể "che chở" cho hắn, nếu chúng vẫn còn "ý chí" để bảo vệ sự yên bình, thì có lẽ, con đường cân bằng bản chất mà hắn đang tìm kiếm vẫn còn tồn tại.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.