Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 527: Bóng Đêm Thăng Tiên: Lục Vô Trần Thức Tỉnh Từ Tàn Khốc

Hẻm núi uốn lượn như một con rắn khổng lồ hóa đá, ôm trọn những tàn tích cổ xưa vào lòng. Khi những âm thanh kim loại va chạm cùng tiếng bước chân nặng nề của đội Hắc Thiết Vệ dần tan vào hư vô, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy không gian. Ánh sáng chạng vạng hắt xuống từ bầu trời tây, nhuộm đỏ những vách đá sừng sững, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa bi tráng. Từng hạt cát mịn màng, mang theo hơi thở của ngàn năm phong hóa, lạo xạo lăn mình dưới những cơn gió nhẹ, như đang thì thầm kể lại những câu chuyện đã bị thời gian vùi lấp.

Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong vẫn ẩn mình trong một hốc đá đổ nát, được che phủ bởi một tảng đá lớn đã ngả màu rêu phong, tựa như một con mắt khép hờ của thời gian. Không khí căng thẳng sau cuộc chạm trán suýt xảy ra vẫn còn vương vấn, như một sợi tơ vô hình siết chặt lấy lồng ngực. Lục Vô Trần, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, toàn thân như nhũn ra. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên vầng trán khắc khổ của y, và hơi thở vẫn còn gấp gáp, chưa thể hoàn toàn điều hòa. Đôi mắt trũng sâu của y nhìn về phía xa xăm, nơi đội Hắc Thiết Vệ vừa biến mất, chứa đựng sự kinh ngạc lẫn sợ hãi.

"May mà có ngươi, Tần Mặc," Lục Vô Trần khẽ thì thầm, giọng y khàn đặc và yếu ớt, như thể mỗi lời nói đều tiêu tốn toàn bộ sức lực còn sót lại. "Bọn chúng... thật sự nguy hiểm hơn ta nghĩ." Y không chỉ nói về sức mạnh chiến đấu, mà còn về sự vô hình, sự tàn nhẫn và hiệu quả đến lạnh lùng của những kẻ mang giáp sắt đen kia. Y đã từng là một tu sĩ, đã từng tiếp xúc với nhiều thế lực, nhưng chưa bao giờ cảm thấy một sự đe dọa đến từ tận sâu trong bản chất như vậy. Chúng không phải là những kẻ cuồng loạn, mà là những cỗ máy tuân lệnh, vô cảm và tàn nhẫn, được tôi luyện đến mức độ đáng sợ.

Tần Mặc không đáp lời. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm vẫn không ngừng quét qua những tàn tích xung quanh. Với năng lực 'nghe ý chí tồn tại', hắn không chỉ cảm nhận được sự tĩnh lặng sau cơn bão, mà còn "lắng nghe" được những rung động yếu ớt của các tảng đá, của từng hạt cát. Chúng như những chứng nhân im lặng, chứa đựng ký ức về vô số cuộc chiến, vô số sinh mệnh đã lướt qua nơi đây. Hắn cảm nhận được sự "mệt mỏi" của các vật chất, sự "mong muốn" được yên bình, được trở về với trạng thái nguyên thủy nhất của chúng sau hàng ngàn năm chứng kiến sự tranh đoạt, hủy diệt. Không có ý chí nào của sự đe dọa, chỉ còn lại sự u uất và trầm mặc.

Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực, vẫn giữ tư thế cảnh giác. Nó không ngừng đảo mắt khắp nơi, đôi tai vểnh lên để bắt lấy dù chỉ là một tiếng động nhỏ nhất bị gió cuốn đi. Thân hình to lớn của nó thu nhỏ lại, nhưng khí thế uy dũng vẫn không hề suy giảm. Nó đứng chắn phía trước Tần Mặc và Lục Vô Trần, như một bức tường thép đen tuyền, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Tiếng gầm gừ trầm thấp của nó thỉnh thoảng vang lên trong cổ họng, như một lời cảnh báo thầm lặng.

Lục Vô Trần cố gắng điều hòa hơi thở, dùng chút linh lực ít ỏi để trấn tĩnh bản thân. Y từng là một tu sĩ có chút thành tựu, nhưng trước sự tồn tại kỳ lạ của Tần Mặc và sự tàn bạo của Hắc Thiết Vệ, y cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé và vô dụng. Những gì y đã chứng kiến, từ lời cảnh báo của kết giới cổ xưa đến cuộc chạm trán vừa rồi, đều đang dần dần xói mòn niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của y về con đường tu luyện thăng tiên. Y tự hỏi, liệu những năm tháng tu hành của mình có thật sự có ý nghĩa? Liệu mục tiêu thăng tiên mà y và vô số tu sĩ khác theo đuổi có thật sự là chân lý? Hay đó chỉ là một ảo ảnh được xây dựng trên sự đau khổ và hủy diệt? Những câu hỏi đó, từng chút một, gặm nhấm tâm trí y.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng gió lướt qua kẽ đá, mang theo những "lời thì thầm" của thế giới. Hắn cảm thấy sự "sợ hãi" của những phiến đá bị phong hóa, sự "lo lắng" của những hạt cát bị cuốn bay. Chúng đã chứng kiến quá nhiều điều, đã chịu đựng quá nhiều sự biến đổi. Chúng muốn được yên bình, muốn được giữ nguyên bản chất của mình, chứ không phải bị biến thành những công cụ vô tri, bị khai thác đến cạn kiệt. Đó là một sự "ý chí tồn tại" thuần túy, không có tham vọng, không có tranh chấp, chỉ có mong muốn được là chính nó. Hắn mở mắt ra, nhìn Lục Vô Trần với ánh mắt đầy thấu hiểu. Hắn biết, Lục Vô Trần đang dần cảm nhận được điều mà hắn đã luôn cố gắng truyền tải.

Thời gian trôi qua chậm rãi, từng khoảnh khắc đều nặng trĩu. Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống phía chân trời, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Di Tích Cổ Tiên trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng cũng bí ẩn hơn. Tiếng gió rít qua các khe đá và những công trình đổ nát giờ đây mang theo một âm hưởng ma mị, như tiếng khóc than của những linh hồn đã mất. Lục Vô Trần khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh, mà vì một cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng y. Y cảm thấy có điều gì đó không đúng, một sự hỗn loạn, một sự mất cân bằng đang tồn tại trong không khí.

Tần Mặc, nhận thấy sự bất an của Lục Vô Trần, khẽ đặt tay lên vai y, một cử chỉ an ủi mà cũng là một lời nhắc nhở thầm lặng. Hắn không nói, nhưng thông điệp thì rõ ràng: "Hãy tin vào cảm nhận của ngươi." Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, đôi mắt y dần lấy lại sự tập trung. Y hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm trí. Dù những nghi ngờ đang chồng chất, y biết rằng mình cần phải mạnh mẽ để đối mặt với những gì sắp tới. Y tin tưởng Tần Mặc, tin tưởng vào khả năng đặc biệt của thiếu niên này. Trong thế giới đầy rẫy sự lừa dối và tham vọng này, sự chân thành và thấu hiểu của Tần Mặc trở thành một điểm tựa vững chắc. Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một sự khẳng định cho niềm tin ấy. Cả ba, trong khoảnh khắc đó, cùng chia sẻ một sự tĩnh lặng, một sự cảnh giác, và một niềm hy vọng mong manh vào một con đường khác, một chân lý khác, đang chờ đợi họ khám phá trong sâu thẳm Di Tích Cổ Tiên này.

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Di Tích Cổ Tiên trong một tấm màn đen huyền bí. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo từ từ nhô lên phía đông, yếu ớt chiếu rọi lên những tàn tích đổ nát, tạo nên những bóng hình kỳ dị và ma quái. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của sa mạc, rít qua các khe đá và những kiến trúc cổ kính đã bị phong hóa nặng nề, tạo ra những âm thanh u ám, đôi khi là tiếng hú dài như một lời than khóc của vạn vật.

Tần Mặc và Lục Vô Trần vẫn ẩn mình trong hốc đá, Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt đỏ rực vẫn không ngừng cảnh giác. Không khí trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió và tiếng cát lạo xạo di chuyển. Bỗng nhiên, từ sâu bên trong Di Tích, một luồng sáng lập lòe yếu ớt lóe lên, như ánh mắt của một sinh vật khổng lồ vừa thức tỉnh trong bóng tối. Kèm theo đó là những âm thanh lách cách của kim loại, tiếng va đập của đá, và những tiếng rên rỉ yếu ớt, mơ hồ, bị gió cuốn đi.

Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn không cần nhìn, cũng không cần nghe bằng tai thường. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của những tảng đá trong lòng đất đang bị xé toạc, sự 'đau đớn' của linh thạch bị cưỡng ép tách rời khỏi mạch nguồn, và sự 'tuyệt vọng' của những sinh linh đang bị giày vò. Hắn khẽ nắm lấy tay Lục Vô Trần, ra hiệu cho y cúi thấp xuống, rồi chậm rãi bò về phía một khe nứt nhỏ trên vách đá, đủ để quan sát những gì đang diễn ra mà không bị phát hiện.

Từ khe nứt, một cảnh tượng tàn khốc hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo và ánh lửa lập lòe. Một phân đội Hắc Thiết Vệ, có lẽ là những kẻ mà họ vừa tránh mặt, đang khai thác một mỏ linh thạch cổ trong một khu vực tàn tích bị sụp đổ. Những kẻ mặc giáp sắt đen kịt, che kín mặt, hành động như những cái bóng vô hồn. Chúng không nói một lời, chỉ có tiếng vũ khí va chạm, tiếng xẻng đào bới, và tiếng pháp khí phát ra những luồng linh lực cưỡng bức.

Điều khiến Lục Vô Trần rùng mình nhất chính là cách chúng khai thác. Không phải bằng sức mạnh đơn thuần, mà bằng sự tàn bạo đến ghê tởm. Nhiều linh thú bản địa, nhỏ bé và yếu ớt, thân hình đầy vết thương, bị xích sắt trói buộc, bị ép buộc kéo những xe chất đầy linh thạch nặng trĩu. Chúng là những Linh Thú Bị Bỏ Rơi, những sinh linh lẽ ra phải được tự do trong thiên địa, giờ đây lại trở thành nô lệ. Ánh mắt chúng tràn ngập sự sợ hãi, sự yếu đuối và nỗi đau đớn tột cùng. Tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của chúng bị nhấn chìm trong tiếng gió và tiếng va đập, nhưng trong thính giác của Tần Mặc và Lục Vô Trần, nó lại vang vọng như một lời ai oán thấu tận trời xanh.

Không chỉ có vậy, một vài Thú Cưỡi Của Tu Sĩ – những con quái thú khổng lồ với vẻ ngoài hung tợn, nhưng ánh mắt lại chất chứa nỗi buồn và sự trống rỗng – cũng bị sử dụng. Chúng bị pháp khí áp chế, bị ép buộc di chuyển những khối đá khổng lồ, khai phá những mạch linh thạch sâu hơn. Khi một con thú cưỡi khổng lồ chậm chạp vì kiệt sức, một tên Hắc Thiết Vệ lập tức vung roi da có gắn gai nhọn, quất mạnh vào thân nó. Tiếng roi xé gió, in hằn những vết lằn đỏ máu trên bộ da dày. Con thú gầm gừ đau đớn, nhưng không dám phản kháng, chỉ biết cắn răng chịu đựng, tiếp tục lê bước trong tuyệt vọng. 'Ý chí tồn tại' của chúng đã bị nghiền nát, chỉ còn lại sự phục tùng và nỗi đau.

Lục Vô Trần chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt y từ từ mở to, con ngươi co rút lại. Khuôn mặt y trắng bệch, toàn thân run rẩy. Y đã từng là một phần của thế giới tu sĩ, đã từng sử dụng linh thú làm vật cưỡi, đã từng khai thác tài nguyên. Nhưng chưa bao giờ y nghĩ rằng sự "tu luyện" lại có thể tàn bạo đến mức này. Đây không phải là sự khai thác tự nhiên, không phải là sự tương hỗ giữa vạn vật. Đây là sự hủy diệt, là sự bóc lột đến tận cùng bản chất của sự sống.

"Đây... đây không phải là tu luyện!" Lục Vô Trần lẩm bẩm, giọng y run rẩy, đầy phẫn nộ và ghê tởm. "Đây là sự tra tấn! Là sự hủy diệt!" Y siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu, nhưng y không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau trong tâm can y còn lớn hơn gấp vạn lần. Những hình ảnh về linh thú bị xiềng xích, bị roi quất, về ánh mắt trống rỗng của những thú cưỡi bị bóc lột, cứ thế ám ảnh lấy tâm trí y.

Tần Mặc không nói một lời. Ánh mắt hắn trầm tư, sâu thẳm, phản chiếu sự tàn bạo đang diễn ra. Hắn đã từng chứng kiến những cảnh tượng tương tự, nhưng mỗi lần như vậy, trái tim hắn vẫn không khỏi quặn thắt. Hắn khẽ đặt tay lên vai Lục Vô Trần, truyền đi một sự thấu hiểu sâu sắc, một lời trấn an thầm lặng. Hắn biết, Lục Vô Trần đang trải qua một sự thức tỉnh đau đớn, một sự sụp đổ của niềm tin đã được xây dựng cả đời. Tần Mặc giữ chặt Lục Vô Trần lại, ngăn không cho y bộc phát. Một sự bộc phát lúc này không chỉ vô ích mà còn sẽ đẩy cả ba vào chỗ chết. Hắc Phong cũng khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cảnh tượng dưới kia, sự phẫn nộ cũng len lỏi trong từng thớ lông của nó. Nó là một linh thú, nó hiểu được nỗi đau của những đồng loại đang bị giày vò.

Cảnh tượng tiếp diễn trong sự im lặng nặng nề của đêm tối. Tiếng roi quất, tiếng rên rỉ, tiếng đá vỡ vụn cứ thế vang lên, hòa cùng tiếng gió rít gào, tạo thành một bản giao hưởng bi thương của sự hủy diệt. Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt Lục Vô Trần, đôi mắt hắn không hề chứa đựng sự phán xét, mà chỉ có sự thấu cảm vô hạn. Hắn để Lục Vô Trần tự mình đối diện với chân tướng tàn khốc của con đường thăng tiên mà y đã từng tôn thờ, để y tự mình cảm nhận sự mất cân bằng đang gặm nhấm thế giới này. Bởi vì, chỉ khi tận mắt chứng kiến, tận tâm can cảm nhận, thì một sự thay đổi thật sự mới có thể bắt đầu.

Cả đêm đó, không ai trong ba người chợp mắt. Màn đêm sâu thẳm của Di Tích Cổ Tiên dường như kéo dài vô tận, mang theo sự lạnh lẽo và nỗi ám ảnh. Từ nơi ẩn nấp, Tần Mặc và Lục Vô Trần vẫn dõi theo phân đội Hắc Thiết Vệ, chứng kiến sự tàn bạo và vô cảm của chúng. Tiếng roi quất, tiếng rên rỉ yếu ớt của linh thú, và tiếng kim loại va chạm cứ thế vang vọng trong không gian, như những nhát dao đâm vào tâm trí Lục Vô Trần. Không khí quẩn quanh mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và giờ đây còn thêm một mùi tanh nồng của máu và mồ hôi, khiến y cảm thấy ghê tởm đến tận cùng.

Cuối cùng, khi những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói phía chân trời, báo hiệu một ngày mới bắt đầu, phân đội Hắc Thiết Vệ cũng hoàn thành công việc của mình. Chúng thu dọn công cụ, kéo theo những linh thú kiệt quệ và những thú cưỡi mang ánh mắt vô hồn, rồi lặng lẽ biến mất vào sâu hơn trong di tích, để lại phía sau một bãi khai thác tan hoang và những vệt máu khô trên nền đá.

Sự tĩnh lặng quay trở lại, nhưng đó không còn là sự tĩnh lặng của sự yên bình, mà là sự tĩnh lặng của một nghĩa địa, nơi những nỗi đau vẫn còn vương vấn trong không khí. Tần Mặc và Hắc Phong chờ đợi một lúc lâu, đảm bảo không còn bất kỳ dấu vết nào của kẻ thù, rồi mới rời khỏi nơi ẩn nấp. Lục Vô Trần bước ra, thân thể y loạng choạng, như thể mỗi bước đi đều tiêu tốn toàn bộ sức lực. Khuôn mặt y trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt trũng sâu, đầy tơ máu, ánh lên sự ghê tởm và thất vọng sâu sắc.

Y không nhìn Tần Mặc, cũng không nhìn Hắc Phong. Ánh mắt y dán chặt vào bãi khai thác hoang tàn, vào những vệt máu khô trên đá, vào những tảng linh thạch bị xé toạc một cách thô bạo. Toàn bộ cảnh tượng ấy như một vết sẹo hằn sâu vào tâm hồn y, không thể xóa nhòa. Những lời Tần Mặc từng nói về 'ý chí tồn tại' của vạn vật, về 'cân bằng bản chất', về tai họa khi 'vạn vật đều muốn thành tiên', giờ đây không còn là lý thuyết suông, mà đã trở thành một hiện thực tàn khốc, được chứng minh bằng nỗi đau của những sinh linh vô tội.

"Sự thăng tiên... cái giá phải trả là thế này sao?" Lục Vô Trần khẽ thốt lên, giọng y khàn đặc, yếu ớt, như một tiếng thở dài từ tận đáy lòng. "Biến vạn vật thành nô lệ, giày vò chúng chỉ để đạt được mục đích ích kỷ của mình? Đây... đây là con đường mà ta đã từng theo đuổi sao?" Y không thể tin được rằng mình đã từng là một phần của hệ thống này, đã từng khao khát được thăng tiến, được chạm tới đỉnh cao của sự tu luyện mà không hề hay biết về những bi kịch ẩn giấu đằng sau. Y cảm thấy một sự ghê tởm bản thân dâng lên, một nỗi hổ thẹn khó tả.

Tần Mặc bước đến bên cạnh Lục Vô Trần, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào y. Hắn không có ý định an ủi bằng những lời nói sáo rỗng, mà chỉ nói ra sự thật, một sự thật mà Lục Vô Trần đã tận mắt chứng kiến, tận tâm can cảm nhận. "Ngươi đã thấy rồi," Tần Mặc chậm rãi nói, giọng hắn bình thản nhưng đầy sức nặng. "Đó là sự thật mà họ muốn che giấu." Hắn không cần phải giải thích thêm. Sự tàn khốc của cảnh tượng vừa rồi đã nói lên tất cả.

Lục Vô Trần từ từ quay đầu lại, ánh mắt thất thần nhìn Tần Mặc. Trong đôi mắt y, không còn sự hoài nghi hay chán nản đơn thuần, mà là một sự vỡ vụn, một sự sụp đổ hoàn toàn của niềm tin. "Ta... ta không thể chấp nhận được điều này," y thều thào, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Con đường ta theo đuổi... nó đã sai rồi sao?" Câu hỏi đó không chỉ là sự nghi vấn, mà là một lời tuyên bố về sự tan vỡ của một lý tưởng, một sự phản bội của những gì y đã từng tin tưởng.

Y ngồi thụp xuống nền đá lạnh lẽo, ôm chặt lấy đầu, như muốn ngăn cản những hình ảnh tàn khốc v�� những câu hỏi ám ảnh đang gào thét trong tâm trí. Nỗi đau đớn của những linh thú, sự vô cảm của Hắc Thiết Vệ, và sự trống rỗng trong ánh mắt của những thú cưỡi bị bóc lột cứ thế luân phiên hiện ra, xoáy sâu vào tâm can y. Đây không phải là sự thăng tiên, đây là sự hủy diệt. Không phải là sự giác ngộ, mà là sự tha hóa.

Tần Mặc im lặng đứng cạnh y, để Lục Vô Trần tự mình đối diện với những suy nghĩ hỗn độn, với sự tan vỡ của niềm tin. Hắn biết, khoảnh khắc này là một bước ngoặt quan trọng đối với Lục Vô Trần. Những gì y đã chứng kiến không chỉ là một cảnh tượng tàn bạo, mà còn là bằng chứng sống động cho những lời cảnh báo cổ xưa, cho 'Thiên Đạo Cảnh Báo' về sự mất cân bằng của Huyền Vực khi 'vạn vật đều muốn thành tiên'. Đây là lý do tại sao 'chân lý thất lạc' lại bị phong ấn, và tại sao nhiệm vụ của hắn lại trở nên cấp bách đến vậy.

Hắc Phong khẽ rúc vào chân Lục Vô Trần, nhẹ nhàng cọ đầu vào tay y. Cử chỉ nhỏ bé ấy, như một lời an ủi thầm lặng từ một sinh linh không lời, lại chạm đến tận đáy lòng Lục Vô Trần. Y ngẩng đầu lên, nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Hắc Phong, trong đôi mắt y dần lóe lên một tia sáng yếu ớt, không phải của hy vọng, mà là của một sự chấp nhận đau đớn, và một sự quyết tâm mới đang dần nhen nhóm. Con đường cũ đã sụp đổ, nhưng một con đường mới, dù chông gai và đầy thử thách, cũng đang dần hiện ra trong tâm trí y, một con đường đi cùng với Tần Mặc và lý tưởng 'cân bằng bản chất' của hắn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free