Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 529: Mê Cung Cổ Tiên: Lối Vào Bị Lãng Quên

S�� tĩnh lặng của đêm vừa tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các khe đá, rọi xuống Di Tích Cổ Tiên, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đá xám bạc. Không khí vẫn còn vương hơi lạnh buốt của rạng đông, nhưng đã bắt đầu mang theo cái khô khốc đặc trưng của sa mạc. Tiếng gió sa mạc, lúc nãy còn rít lên những âm thanh u ám, giờ chỉ còn khẽ lướt qua những phiến đá cổ kính, mang theo mùi cát bụi ngàn năm và một hương vị đặc trưng của sự mục ruỗng, phong hóa từ những vật chất đã từng một thời thịnh vượng.

Giữa những tàn tích đổ nát, nơi một cột đá khổng lồ đã bị gãy đôi, Tần Mặc và Lục Vô Trần đang ngồi đối diện nhau. Hắc Phong nằm cuộn tròn cách đó không xa, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quét nhìn xung quanh, nhưng cơ thể nó lại thả lỏng, như thể cũng cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi trong khoảnh khắc này, một sự bình yên đến từ sự định hướng lại trong tâm hồn Lục Vô Trần.

Trên một phiến đá phẳng, trải ra một tấm bản đồ da dê cổ xưa, đã ố vàng theo dấu vết của thời gian. Những đường nét trên bản đồ đã mờ đi ít nhiều, nhưng vẫn đủ rõ để nhận ra những ký hiệu lạ lẫm, những hình vẽ phức tạp mà Tần Mặc chưa từng thấy qua. Chúng gợi lên hình ảnh của một nền văn minh đã biến mất từ lâu, những bí mật bị chôn vùi dưới lớp cát và bụi thời gian. Lục Vô Trần, với vẻ mặt tập trung hiếm thấy, không còn mang nét u sầu hay chán nản như trước, đôi mắt sâu trũng của y giờ ánh lên một tia sáng của sự nhiệt huyết và quyết tâm mới. Y đang cẩn trọng đối chiếu tấm bản đồ với những ký tự khắc trên một phiến đá nhỏ mà y đã tìm được từ trước, những ký tự này dường như là chìa khóa để giải mã những bí ẩn trên bản đồ.

“Theo những ghi chép cổ mà ta từng may mắn đọc được,” Lục Vô Trần khẽ nói, giọng y trầm ấm và đầy suy tư, “lối vào này không phải là một trận pháp nhân tạo được thiết lập bởi tu sĩ hay các thế lực cổ xưa. Nó là một ‘Mê Cung Tự Nhiên’, một cấu trúc hình thành từ sự biến đổi của địa hình, sự vận hành của dòng chảy linh khí trong lòng đất, và cả sự tương tác giữa vạn vật nơi đây qua hàng vạn năm.” Y đưa ngón tay gầy gò của mình lướt nhẹ trên bản đồ, chỉ vào những đường cong uốn lượn, những ký hiệu trông như dòng chảy năng lượng. “Việc tìm đường trong một mê cung như vậy đòi hỏi sự tinh tế, sự thấu hiểu sâu sắc về tự nhiên, chứ không phải chỉ là sức mạnh thuần túy hay phá giải trận pháp thông thường.”

Tần Mặc khẽ gật đầu, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt tấm bản đồ da dê. Dưới đầu ngón tay hắn, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mỏng manh, một sự rung động yếu ớt nhưng rõ ràng. Đó là ‘ý chí tồn tại’ của tấm bản đồ, không phải của da dê đã chết, mà là của chính những nét mực, những ký hiệu được khắc vẽ lên nó. “Tấm bản đồ này dường như vẫn còn lưu giữ một chút ‘ý chí’ của người vẽ ra nó,” Tần Mặc thì thầm, đôi mắt hắn hơi khép lại, tập trung cảm nhận. “Một sự khao khát được bảo vệ… hay là một lời cảnh báo?” Hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn trong ‘ý chí’ đó, như thể người vẽ muốn che giấu một điều gì đó, nhưng đồng thời cũng muốn nó được tìm thấy bởi người xứng đáng. Sự bảo vệ này không phải là sự phòng thủ đơn thuần, mà là sự sàng lọc, một thử thách dành cho những ai muốn thâm nhập.

Lục Vô Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy vẻ thán phục. “Quả nhiên là ngươi, Tần Mặc. Chính là ‘ý chí’ đó. Những ghi chép cổ cũng từng đề cập rằng người tạo ra mê cung này, hoặc ít nhất là người biết về nó, đã cố tình ẩn giấu lối vào để ngăn cản những kẻ có dã tâm lợi dụng sức mạnh của Di Tích. Họ muốn bảo vệ ‘bản chất’ của nơi đây.” Y trở lại với phiến đá cổ, chỉ vào một chuỗi ký tự mà y đã dịch được. “Kết hợp ‘ý chí’ của bản đồ với những dòng chảy linh khí được ghi lại ở đây, ta có thể khoanh vùng được vị trí. Nhưng để thực sự ‘thấy’ được nó, để vượt qua những ảo ảnh tự nhiên và tìm ra lối đi, ta cần một người có khả năng cảm nhận đặc biệt… như ngươi, Tần Mặc.” Giọng Lục Vô Trần không còn vẻ yếu ớt, mà dứt khoát, đầy tin tưởng vào Tần Mặc. Y đã tìm lại được vai trò của mình, vai trò của một người cố vấn, một người giải mã tri thức cổ xưa, và y sẵn lòng dùng tất cả những gì mình có để hỗ trợ Tần Mặc trên con đường tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực. Sự kết hợp giữa tri thức uyên bác của y và năng lực độc đáo của Tần Mặc dường như là chìa khóa để mở ra cánh cửa vào những bí mật sâu thẳm nhất của Di Tích Cổ Tiên.

Hắc Phong khẽ cựa mình, đôi tai vểnh lên, như đang lắng nghe cuộc đối thoại của hai người. Nó biết, một cuộc hành trình mới, đầy rẫy những thử thách, đang chờ đợi phía trước. Nhưng với sự thay đổi trong tâm hồn Lục Vô Trần, và sự kiên định của Tần Mặc, nó cảm thấy một sự tin tưởng mạnh mẽ. Gió sa mạc lại thổi qua, mang theo tiếng cát lạo xạo, như một lời thì thầm của thời gian, của những câu chuyện cổ xưa đang chờ được kể lại. Ba người bạn đồng hành, với những mục tiêu khác nhau nhưng cùng chung một lý tưởng, đã sẵn sàng đối mặt với những gì Di Tích Cổ Tiên sắp sửa hé lộ.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, thiêu đốt cả sa mạc Di Tích Cổ Tiên bằng những tia nắng gay gắt nhất. Gió cũng trở nên dữ dội hơn, cuốn những đám cát vàng cuồn cuộn bay lượn, tạo nên những hình thù kỳ dị trên không trung và che khuất tầm nhìn. Không khí khô nóng đến mức gần như có thể cảm nhận được vị chát của bụi và cát trong khoang miệng. Dù vậy, Hắc Phong vẫn cẩn trọng từng bước, mang theo Tần Mặc và Lục Vô Trần tiến sâu vào một khu vực ít người lui tới của Di Tích Cổ Tiên, nơi mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng ít khi đặt chân đến bởi sự hiểm trở và hoang vu.

Hắc Phong là một con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa nhỏ. Dù không nói được tiếng người, sự thông minh và lòng trung thành của nó thể hiện rõ qua từng cử chỉ. Nó không bước đi vội vã, mà thận trọng nhấc từng bước chân vững chãi lên những phiến đá lởm chởm, tránh xa những vách đá có dấu hiệu nứt nẻ, những hốc đá có thể ẩn chứa nguy hiểm. Bộ lông đen của nó dường như hấp thụ toàn bộ ánh sáng mặt trời, khiến nó trông càng thêm uy dũng giữa khung cảnh hoang tàn. Nó gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm mang theo sự cảnh giác cao độ, đôi khi quay đầu nhìn Tần Mặc và Lục Vô Trần trên lưng, như muốn xác nhận liệu họ có ổn không.

Xung quanh họ, những vách đá dựng đứng, cao vút chạm tới bầu trời, bị bào mòn bởi hàng ngàn năm phong hóa của thời gian và gió cát. Chúng tạo thành những hẻm núi sâu hun hút, ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ đang uốn mình. Chỉ có những loài cây bụi cằn cỗi, với những chiếc lá nhỏ bé và gai góc, mới có thể bám trụ vào những kẽ đá, cố gắng giành giật sự sống từ mảnh đất khắc nghiệt này. Xa hơn, vô số tàn tích bị vùi lấp dưới lớp cát dày, chỉ còn trơ lại những khối đá khổng lồ mang hình thù kỳ dị, những cột đá đã đổ nát, những cổng vòm đã sụp đổ, như những bộ xương của một thế giới đã chết. Mùi đá cổ và cát bụi khô khan hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng, mang theo ký ức của một thời đại đã lùi xa.

Lục Vô Trần ngồi trên lưng Hắc Phong, ánh mắt y sắc bén quét qua từng chi tiết của địa hình xung quanh, cố gắng đối chiếu với những gì y đã đọc được từ bản đồ và phiến đá cổ. Những nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ của y càng hằn sâu hơn dưới ánh nắng gắt, nhưng sự tập trung của y không hề suy giảm. Y lẩm bẩm những ký tự cổ, những thuật ngữ về dòng chảy linh khí, về sự biến đổi của đất đá. “Chính là ở đây,” y đột nhiên nói, giọng nói đầy khẳng định, chỉ tay về phía một vách đá dường như không có gì đặc biệt. “Dòng linh khí trong đá có sự biến đổi lạ thường, tạo thành một ảo ảnh tự nhiên che mắt kẻ xâm nhập. Nó không phải là một bức tường linh lực, mà là một sự bóp méo nhận thức, khiến người ta đi lạc hoặc không thể nhìn thấy lối vào thực sự.” Y quay sang Tần Mặc, đôi mắt ánh lên vẻ mong đợi. “Chúng ta phải tìm điểm yếu của nó, nơi mà ‘ảo ảnh’ này mỏng manh nhất.”

Tần Mặc không nói gì, hắn từ từ trượt xuống lưng Hắc Phong, tiến đến gần vách đá mà Lục Vô Trần đã chỉ. Hắn đưa bàn tay thon dài của mình chạm nhẹ vào bề mặt đá thô ráp, khép hờ đôi mắt. Ngay lập tức, một luồng ‘ý chí’ mạnh mẽ tràn vào tâm trí hắn. Không phải là một ‘ý chí’ có suy nghĩ rõ ràng, mà là một bản năng nguyên thủy, một sự kháng cự cố hữu từ chính bản chất của đá. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc của những tảng đá với nhau, với lòng đất, và với dòng chảy linh khí vô hình. Chúng không muốn bị quấy rầy, không muốn bị xâm phạm. Chúng muốn duy trì trạng thái vốn có của mình, bảo vệ những gì đã được giao phó.

“Nó không muốn bị quấy rầy,” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm lắng như tiếng gió sa mạc. “Có một sự kháng cự mạnh mẽ từ chính bản chất của đá, như một bức tường vô hình, không phải từ năng lượng, mà từ ý chí của sự tồn tại. Nó đang cố gắng ‘đẩy’ chúng ta ra xa, tạo ra một cảm giác khó chịu, một sự thôi thúc muốn quay đầu trở lại.” Hắn cảm nhận được sự khó chịu trong tâm trí mình, một loại áp lực vô hình đang cố gắng len lỏi vào, làm lung lay quyết tâm của hắn.

Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt y đầy vẻ tán thành. “Đúng vậy. Đó là lý do ta nói nó không phải trận pháp mà là ‘mê cung tự nhiên’. Nó hoạt động dựa trên bản năng tự vệ của vạn vật nơi đây, của những tảng đá, của cả dòng linh khí. Chúng không có ý thức cá nhân để tấn công, nhưng ‘ý chí tồn tại’ của chúng lại tạo thành một lớp phòng vệ không thể nhìn thấy, không thể dùng sức mạnh mà phá giải.” Y dừng lại, nhìn Tần Mặc, “Chúng ta cần phải ‘thuyết phục’ chúng, hoặc tìm ra một điểm mà ‘ý chí’ của chúng yếu nhất, nơi chúng cho phép một lối đi được hình thành.”

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, đôi mắt mở ra, ánh lên sự quyết tâm. Hắn đưa tay lướt dọc theo vách đá, từng chút một, cố gắng cảm nhận sự biến đổi của ‘ý chí’ tồn tại. Hắn lắng nghe tiếng thì thầm của đá, của gió, của cả sự im lặng. Hắn cố gắng tìm ra một sự bất hòa, một kẽ hở trong bản năng phòng thủ của chúng. Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, liên tục chỉ dẫn, đối chiếu những gì Tần Mặc cảm nhận được với những ký hiệu cổ. Sự kết hợp giữa tri thức và trực giác, giữa cổ điển và dị năng, đã tạo nên một sức mạnh không gì sánh bằng.

Cuối cùng, sau một hồi lâu, Tần Mặc dừng lại trước một khe nứt hẹp, gần như không thể nhìn thấy được nếu không có sự chỉ dẫn của Lục Vô Trần. Khe nứt này được bao phủ bởi những tảng đá có hình thù kỳ lạ, trông như những con thú đang ngủ say, hòa mình vào màu sắc của vách núi. Tại đây, ‘ý chí’ của đá dường như yếu hơn một chút, hoặc có một sự chấp thuận ngầm, một sự cho phép nhỏ bé. Hắc Phong, đứng phía sau, khẽ gầm gừ thấp, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào khe nứt, như thể nó cũng cảm nhận được sự khác biệt nơi đây. Cả nhóm đã tìm thấy lối vào, một cánh cửa hẹp dẫn đến những bí ẩn sâu thẳm nhất của Di Tích Cổ Tiên.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên những đỉnh núi đá và những đám mây bụi, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong đã đứng trước khe nứt mà họ vừa phát hiện. Không khí bên ngoài vẫn còn khô nóng, nhưng một làn gió lạnh lẽo, ẩm ướt lạ thường thổi ra từ khe nứt, mang theo mùi của đá ẩm và một hương vị khó tả của sự cổ xưa, của một thế giới đã bị lãng quên. Hắc Phong khẽ rên rỉ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên một chút, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được một thứ gì đó không bình thường đang ẩn chứa bên trong.

Tần Mặc đưa tay chạm vào vách đá một lần nữa, hắn cảm nhận một sự thay đổi rõ rệt. ‘Ý chí tồn tại’ của những tảng đá xung quanh khe nứt không còn là sự kháng cự đơn thuần, mà là một sự mời gọi, nhưng đồng thời cũng là một lời cảnh báo. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí hắn, như thể hắn đang đứng trước một cánh cửa sống, một thực thể đang thở, đang chờ đợi.

Cả nhóm quyết định tiến vào. Khe nứt ban đầu hẹp đến mức họ phải đi từng người một, nhưng ngay lập tức, không gian bên trong mở rộng ra thành một hệ thống hang động phức tạp, rộng lớn đến kinh ngạc. Những con đường đá quanh co, uốn lượn như mê cung, dường như kéo dài vô tận vào sâu trong lòng đất. Ánh sáng bên ngoài nhanh chóng biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt phát ra từ những viên đá phát quang trên vách động. Những viên đá này lấp lánh như những vì sao nhỏ bé, soi rọi những hình thù kỳ dị của đá, những nhũ đá lấp lánh như răng nanh của quái vật, những măng đá vươn lên như những ngón tay gầy guộc.

Không khí bên trong ẩm ướt và lạnh lẽo hơn rất nhiều so với bên ngoài, tiếng vọng của mỗi bước chân đều kéo dài và biến dạng, tạo ra một cảm giác rợn người. Tiếng gió bên ngoài đã bị chặn lại hoàn toàn, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng nước nhỏ giọt từ trên vách đá hoặc tiếng rì rầm không rõ nguồn gốc, như tiếng thì thầm của một thứ gì đó cổ xưa.

Lục Vô Trần đi trước, tay y giơ cao một viên dạ minh châu nhỏ để tăng cường ánh sáng. Khuôn mặt khắc khổ của y hiện rõ vẻ ngưng trọng. Y biết đây chính là ‘Mê Cung Tự Nhiên’ mà các ghi chép đã nhắc tới, một thử thách không chỉ về địa lý mà còn là về tâm trí. “Thật sự là mê cung,” y nói, giọng y vang vọng trong không gian rộng lớn. “Những đ��ờng đi này dường như tự thay đổi, hoặc chỉ là ảo giác. Ta cần thời gian để giải mã. Bất cứ con đường nào cũng có thể dẫn đến vực sâu hoặc cạm bẫy.” Y dừng lại, nhìn quanh, ánh mắt đầy suy tư. “Nó không đơn thuần là một cấu trúc đá, Tần Mặc. Nó sống, nó thở. Nó có một ‘ý chí’ tập thể, một bản năng tự vệ đã được hình thành qua hàng vạn năm.”

Tần Mặc đặt tay lên vách đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Hắn cảm thấy một áp lực kỳ lạ, một sự lôi kéo và đẩy lùi đồng thời. “Những tảng đá này… chúng có ‘ý chí’ riêng,” hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sự thấu hiểu. “Chúng đang ‘đẩy’ chúng ta đi một hướng, nhưng lại ‘kéo’ chúng ta về một hướng khác. Cảm giác như có thứ gì đó đang chơi đùa với tâm trí chúng ta, muốn chúng ta lạc lối, muốn chúng ta tự từ bỏ.” Hắn cảm nhận được sự phức tạp của ‘ý chí’ này, không phải là sự thù địch, mà là một sự thử thách, một trò chơi cân não mà mê cung đang bày ra.

Hắc Phong, đi ngay phía sau Tần Mặc, đột nhi��n gầm gừ thấp, tiếng gầm mang theo sự cảnh giác và một chút khó chịu. Bộ lông trên gáy nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực quét nhìn vào bóng tối sâu thẳm phía trước. Nó không chỉ cảm nhận được nguy hiểm vật lý, mà còn là một loại năng lượng vô hình, một sự hiện diện cổ xưa đang ẩn mình trong mê cung.

Lục Vô Trần quay lại nhìn Hắc Phong, rồi lại nhìn Tần Mặc. “Hắc Phong đã cảm nhận được điều đó,” y nói, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng. “Mê cung này không chỉ là một cấu trúc vật lý, nó là một thực thể sống, một ‘vật’ khổng lồ được tạo nên từ vô số ‘vật tính’ của đá, của linh khí, của thời gian. Nó có thể tạo ra những ảo ảnh tinh vi, những tiếng vang lừa dối, để thử thách ý chí của kẻ xâm nhập.”

Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt hắn ánh lên sự tập trung cao độ. Hắn biết, đây không phải là một trận chiến dùng linh lực, mà là một cuộc đối đầu với ‘ý chí’ của vạn vật. Hắn phải lắng nghe, phải thấu hiểu, phải tìm ra quy luật trong sự hỗn loạn của ‘ý chí’ này. Hắn đặt bàn tay lên vách đá một lần nữa, cố gắng phân biệt ‘ý chí’ thật sự của mê cung khỏi những ảo ảnh mà nó tạo ra. Lục Vô Trần cũng bắt đầu kiểm tra các ký hiệu cổ trên vách đá, những ký hiệu mà y nghi ngờ là những dấu vết của những kẻ đã từng lạc lối hoặc đã từng tìm ra được đường đi trong quá khứ. Y cẩn thận chạm vào từng nét khắc, cố gắng tìm ra quy luật, tìm ra chìa khóa để giải mã ngôn ngữ của mê cung.

Mê cung tự nhiên này, với sự phức tạp và ‘ý chí’ sống động của nó, đã ngay lập tức khẳng định sự sâu sắc của Di Tích Cổ Tiên. Nó không chỉ là một tàn tích vật chất, mà còn là một thực thể sống động, mang theo những bí mật đã tồn tại hàng vạn năm. Khả năng của Lục Vô Trần trong việc giải mã các thông tin cổ và nhận thức về ‘mê cung tự nhiên’ đã chứng tỏ rằng y sẽ là một cố vấn cực kỳ quan trọng trong hành trình sắp tới. Và Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, cảm nhận được ‘ý chí’ của mê cung đang ‘chơi đùa’ với họ, ám chỉ rằng mê cung có thể có một loại ‘ý thức’ nào đó, hoặc đư���c điều khiển bởi một thực thể cổ xưa, không chỉ là một cấu trúc vật lý đơn thuần.

Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy rẫy những cạm bẫy. Ánh sáng mờ ảo của những viên đá phát quang không đủ để xua tan đi sự bí ẩn và nguy hiểm đang rình rập trong bóng tối. Nhưng với một Lục Vô Trần đã thức tỉnh, và Tần Mặc với sự kiên định cùng năng lực độc đáo của mình, họ đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà ‘Mê Cung Cổ Tiên’ này sắp sửa hé lộ. Họ sẽ phải dùng trí tuệ và sự thấu hiểu, chứ không phải sức mạnh, để tìm ra lối thoát và tiến sâu hơn vào trái tim của ‘chân lý thất lạc’.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free