Vạn vật không lên tiên - Chương 530: Hành Lang Thời Gian: Vọng Âm Cổ Tích
Ánh sáng mờ ảo từ những viên dạ minh châu trên tay Lục Vô Trần chỉ đủ để soi rọi một khoảng không gian nhỏ hẹp, khiến những bóng đổ từ vách đá càng thêm phần quỷ dị. Tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó vọng lại, đều đặn như nhịp đập của thời gian đang trôi, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng rầm rì không rõ nguồn gốc, như một lời thì thầm cổ xưa từ sâu thẳm lòng đất. Không khí nặng nề, đặc quánh mùi bụi đất và đá phong hóa, xen lẫn một thứ mùi lạ lùng mà Tần Mặc chưa từng ngửi thấy – mùi của thời gian bị giam hãm, của hàng vạn năm đã hóa thành hư không.
Lục Vô Trần bước đi phía trước, thân ảnh gầy gò của y hiện rõ vẻ ngưng trọng dưới ánh sáng yếu ớt. Y biết, đây không còn là mê cung tự nhiên thuần túy, mà là một hành lang đá cổ kính, một lối vào thực sự dẫn sâu vào Di Tích Cổ Tiên. Các lối đi quanh co, ngoằn ngoèo của mê cung đã nhường chỗ cho những bức tường thẳng tắp, cao vút, trên đó khắc họa vô số phù điêu đã mờ nét, bị thời gian và gió cát bào mòn. Những cột đá khổng lồ, dù đã đổ nát một phần, vẫn sừng sững như những chứng nhân của một thời đại huy hoàng đã lụi tàn, toát lên vẻ hùng vĩ đến ngạt thở.
"Thật sự là mê cung," Lục Vô Trần thì thầm, giọng y vang vọng trong không gian rộng lớn, không còn vẻ chán nản thường thấy mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút kinh ngạc. "Những đường đi này dường như tự thay đổi, hoặc chỉ là ảo giác. Ta cần thời gian để giải mã. Bất cứ con đường nào cũng có thể dẫn đến vực sâu hoặc cạm bẫy." Y dừng lại, đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá lạnh lẽo, ánh mắt sâu trũng quét nhìn quanh, như cố gắng đọc vị những bí mật đang ẩn giấu. "Nó không đơn thuần là một cấu trúc đá, Tần Mặc. Nó sống, nó thở. Nó có một ‘ý chí’ tập thể, một bản năng tự vệ đã được hình thành qua hàng vạn năm."
Tần Mặc chậm rãi bước đến, đặt bàn tay lên vách đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Hắn cảm thấy một áp lực kỳ lạ, một sự lôi kéo và đẩy lùi đồng thời. Dưới lòng bàn tay, hắn không chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo của đá mà còn là một dòng chảy vô hình, một ‘năng lượng thời gian’ đang cuộn trào, như hơi thở ngưng đọng của vạn năm. Không khí xung quanh hắn trở nên đặc quánh, nặng nề, khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn. Hắc Phong đi sát phía sau Tần Mặc, thân hình khổng lồ của nó rên khẽ, tiếng rên mang theo sự khó chịu và cảnh giác. Bộ lông đen tuyền trên gáy nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực quét nhìn vào bóng tối sâu thẳm phía trước, như thể đang nhìn thấy những thứ mà mắt thường không thể thấy.
"Ta nghe thấy... rất nhiều thứ," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sự thấu hiểu. Ánh mắt hắn, khi mở ra, ánh lên vẻ xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian. "Tiếng reo hò của những kẻ chiến thắng, tiếng than khóc của những người thất bại... và một sự cô đơn sâu thẳm từ những tảng đá này. Chúng từng chứng kiến một thời đại huy hoàng, rồi lại chứng kiến sự suy tàn kinh hoàng." Hắn cảm nhận được sự phức tạp của ‘ý chí’ này, không phải là sự thù địch rõ ràng, mà là một sự thử thách, một trò chơi cân não mà mê cung đang bày ra. "Những tảng đá này… chúng có ‘ý chí’ riêng. Chúng đang ‘đẩy’ chúng ta đi một hướng, nhưng lại ‘kéo’ chúng ta về một hướng khác. Cảm giác như có thứ gì đó đang chơi đùa với tâm trí chúng ta, muốn chúng ta lạc lối, muốn chúng ta tự từ bỏ."
Lục Vô Trần quay lại nhìn Hắc Phong, rồi lại nhìn Tần Mặc, nét mặt y càng thêm nghiêm trọng. "Hắc Phong đã cảm nhận được điều đó," y nói, rồi lại đưa tay chạm vào một phù điêu đã mờ nét trên tường. "Mê cung này không chỉ là một cấu trúc vật lý, nó là một thực thể sống, một ‘vật’ khổng lồ được tạo nên từ vô số ‘vật tính’ của đá, của linh khí, của thời gian. Nó có thể tạo ra những ảo ảnh tinh vi, những tiếng vang lừa dối, để thử thách ý chí của kẻ xâm nhập." Y dừng lại, đôi mắt sâu trũng nheo lại, cố gắng đọc những ký tự cổ đã bị bào mòn. "Đây là kiến trúc của Thiên Diệu Tông thời kỳ sơ khai, khoảng một ngàn năm trước. Những biểu tượng này... chúng ta phải cẩn thận. Chúng không chỉ là hình vẽ, chúng là những lời cảnh báo được phong ấn bằng thời gian."
Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt hắn ánh lên sự tập trung cao độ. Hắn biết, đây không phải là một trận chiến dùng linh lực, mà là một cuộc đối đầu với ‘ý chí’ của vạn vật. Hắn phải lắng nghe, phải thấu hiểu, phải tìm ra quy luật trong sự hỗn loạn của ‘ý chí’ này. Hắn đặt bàn tay lên vách đá một lần nữa, cố gắng phân biệt ‘ý chí’ thật sự của mê cung khỏi những ảo ảnh mà nó tạo ra, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất, từng hơi thở của quá khứ. Lục Vô Trần cũng bắt đầu kiểm tra các ký hiệu cổ trên vách đá, những ký hiệu mà y nghi ngờ là những dấu vết của những kẻ đã từng lạc lối hoặc đã từng tìm ra được đường đi trong quá khứ. Y cẩn thận chạm vào từng nét khắc, cố gắng tìm ra quy luật, tìm ra chìa khóa để giải mã ngôn ngữ của mê cung. Hắc Phong, vẫn đi sát Tần Mặc, liên tục ngửi ngó, đôi khi gầm gừ nhẹ về phía những khoảng không trống rỗng, như thể đang xua đuổi những thứ vô hình, những linh hồn lang thang trong dòng chảy thời gian.
Mùi đất khô cằn và đá cổ hòa quyện với mùi mục nát của những vật chất đã tan rã, tạo thành một hương vị cay nồng nơi khứu giác. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua các khe nứt trên trần, bị bóp méo thành những dải màu kỳ lạ, tô điểm thêm cho vẻ u ám, bí ẩn của hành lang. Những tiếng thì thầm không rõ ràng, như vọng âm từ một thời đại đã mất, bắt đầu văng vẳng bên tai họ, lúc gần lúc xa, lúc như tiếng khóc, lúc như tiếng cười, khiến tâm trí dễ dàng bị lung lay. Tần Mặc cảm thấy một sự choáng ngợp trước dòng chảy thông tin và cảm xúc từ quá khứ, nỗi sợ hãi về quy mô của ‘chân lý thất lạc’ và sự bi tráng của nó bắt đầu len lỏi trong lòng hắn, nhưng đồng thời hắn cũng cảm thấy một áp lực phải hiểu và đối mặt với nó. Lục Vô Trần, dù có sự tò mò và khao khát tri thức cháy bỏng, cũng không thể tránh khỏi nỗi sợ hãi trước nh��ng gì Di Tích Cổ Tiên đang tiết lộ, lo lắng về việc liệu con đường mới y chọn có đủ sức đối mặt với sự thật này hay không. Y phải đối mặt với nỗi ám ảnh của mình về sự hữu hạn, về sự ngắn ngủi của cuộc đời và sự vĩnh cửu của những bí mật này.
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu hơn, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Bất chợt, một khúc quanh hiện ra, và khi họ vừa bước qua, khung cảnh xung quanh đột ngột thay đổi. Sương mù thời gian dày đặc bao phủ, cuộn xoáy như một con sông vô hình, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Khi sương tan, họ bất ngờ thấy mình đứng trong một căn phòng rộng lớn, không phải là đổ nát mà gần như còn nguyên vẹn, với những giá sách khổng lồ chứa đầy điển tịch cổ.
Không khí trong căn phòng này hoàn toàn khác biệt. Nó không còn là mùi bụi đất khô khan hay đá phong hóa, mà thay vào đó là một mùi ẩm mốc đặc trưng của sách cổ, pha lẫn với một chút hương hoa khô đã phai tàn, như thể nơi đây đã từng có sự sống, có sự chăm sóc. Dù là một ảo ảnh, nhưng mọi thứ đều chân thực đến kinh ngạc. ��nh sáng trong phòng không đến từ những khe nứt, mà phát ra từ những viên ngọc thạch nhỏ lấp lánh được khảm trên trần và tường, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền ảo như hoàng hôn vĩnh cửu.
Trong ảo ảnh này, họ nhìn thấy những bóng hình mờ ảo của các tu sĩ cổ đại. Những bóng người đó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những luồng sáng lướt qua, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của họ: họ đang nghiên cứu, đang trò chuyện, đang truyền thụ tri thức cho nhau. Thế nhưng, điều khiến Tần Mặc và Lục Vô Trần chú ý nhất là tất cả những bóng hình đó đều mang một vẻ u sầu, tuyệt vọng, như thể họ đang gánh chịu một gánh nặng vô hình nào đó. Tiếng thì thầm của họ không còn là những vọng âm hỗn loạn, mà là những lời nói rời rạc, không rõ nghĩa, nhưng chứa đựng sự đau khổ và lo lắng sâu sắc.
"Không thể nào... Đây là Tàng Thư Các của một tông môn đã biến mất từ rất lâu, theo truyền thuyết," Lục Vô Trần thở hắt ra, ánh mắt y ngập tràn sự ngạc nhiên tột độ. Y đưa tay lên che miệng, như để ngăn một tiếng thốt lên kinh ngạc. "Những ghi chép về ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ có thể nằm ở đây. Đây là một ảo ảnh, nhưng lại chân thực đến đáng sợ, như một lát cắt của thời gian." Y cố gắng giải mã các ký tự cổ trên những giá sách ảo ảnh, nhưng chúng quá nhanh và mơ hồ, như những dòng sông chảy xiết, không thể nắm bắt được.
Ở giữa căn phòng, một tấm bia đá nhỏ đứng sừng sững, không phải là Chân Lý Thạch Bi hoàn chỉnh mà họ đang tìm kiếm, nhưng nó phát ra một ánh sáng mờ ảo, thu hút sự chú ý đặc biệt của Tần Mặc. Nó không cao lớn, chỉ ngang tầm mắt, nhưng lại mang một vẻ cổ kính và trang nghiêm khó tả. Tần Mặc chậm rãi bước đến, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của tấm bia đá.
Ngay lập tức, một dòng thông tin phức tạp và đau đớn ập vào tâm trí Tần Mặc, như những lời thì thầm của một người sắp chết, một tiếng kêu tuyệt vọng vang vọng từ quá khứ xa xăm. Hắn cảm nhận được sự ‘tuyệt vọng’ và ‘cảnh báo’ từ nó, một cảm giác nặng nề đè nén lấy tâm hồn. "Họ đang tìm kiếm... một thứ gì đó," Tần Mặc thì thầm, giọng nói khẽ khàng như sợ làm vỡ tan không gian mong manh này. "Hoặc là cố gắng ngăn chặn một thứ gì đó. Có một sức mạnh đang cảnh báo, một sự kháng cự mạnh mẽ chống lại sự lãng quên."
Hắc Phong đứng yên bất động phía sau Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào các bóng hình mờ ảo, như thể nó cũng cảm nhận được sự nặng nề của quá khứ, của nỗi tuyệt vọng đang bao trùm. Nó không gầm gừ, không rên rỉ, chỉ đứng đó, như một bức tượng sống, cảm nhận mọi thứ bằng bản năng thuần túy của mình. Sự phối hợp giữa Tần Mặc và Lục Vô Trần trở nên ngày càng chặt chẽ, khi Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí’ và ‘cảm xúc’ từ tấm bia đá, còn Lục Vô Trần cố gắng đối chiếu những cảm nhận đó với kiến thức cổ đại của mình, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giải thích những gì họ đang chứng kiến.
Tấm bia đá nhỏ này, dù chỉ là một mảnh ghép, đã hé lộ một phần của ‘chân lý thất lạc’ – rằng ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị’ không chỉ là một thời đại huy hoàng mà còn chứa đựng những nỗi sợ hãi và sai lầm lớn, dẫn đến sự suy tàn mà các tu sĩ cổ đại cũng đã nhận ra. Năng lực của Tần Mặc trong việc ‘nghe’ ý chí của các vật thể cổ xưa và dòng chảy thời gian đã chứng tỏ là chìa khóa để giải mã những bí ẩn sâu hơn của Huyền Vực, vượt xa khả năng của các tu sĩ bình thường.
Bất chợt, ảo ảnh bắt đầu lung lay. Những bóng hình mờ ảo trở nên nhòe đi, các giá sách khổng lồ như tan biến vào hư không. Ánh sáng từ những viên ngọc thạch trên trần nhấp nháy, rồi tắt hẳn. Không gian trong căn phòng ảo ảnh rung chuyển dữ dội, như thể có một bàn tay vô hình đang cố gắng xé nát nó, hoặc đẩy họ ra khỏi dòng chảy của thời gian. Mùi ẩm mốc của sách cổ và hương hoa khô biến mất, thay vào đó là mùi bụi đất và đá phong hóa quen thuộc của hành lang.
Lục Vô Trần vội vàng kéo Tần Mặc lùi lại, nét mặt y đầy vẻ lo lắng. "Ảo ảnh đang sụp đổ! Chúng ta phải nhanh chóng rời đi, nếu không sẽ bị mắc kẹt trong dòng chảy thời gian của nó!" Y biết rằng, những ảo ảnh được t���o ra từ ‘năng lượng thời gian’ này có thể gây tổn thương tinh thần và thậm chí là vật lý nếu không cẩn trọng.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự trầm tư. Dù ảo ảnh đã biến mất, những cảm nhận về ‘tuyệt vọng’ và ‘cảnh báo’ từ tấm bia đá vẫn còn đọng lại trong tâm trí hắn. Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy rẫy những cạm bẫy, nhưng những gì họ vừa chứng kiến đã khẳng định rằng Di Tích Cổ Tiên này không chỉ là một tàn tích, mà là một kho tàng bí mật, một lời cảnh báo hùng hồn từ quá khứ, đang chờ đợi để được vén màn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.