Vạn vật không lên tiên - Chương 534: Lời Hứa Với Người Canh Gác: Cánh Cửa Chân Lý Mở Ra
Ánh sáng mờ ảo từ khe hở hẹp của cánh cổng đá cổ xưa như một hơi thở yếu ớt từ một thế giới đã ngủ vùi. Tần Mặc đứng đó, bàn tay vẫn lơ lửng cách khối đá hình trụ phát sáng một khoảng, đôi mắt đen láy khép hờ, toàn bộ ý niệm đã chìm sâu vào sự giao cảm với Ý Chí Hộ Vệ. Hắn không vội vã chạm vào, bởi hắn hiểu rằng, đây không phải là một vật phẩm vô tri, mà là một phần ký ức, một phần hồn phách của cả một thời đại, được bảo vệ bằng một ý chí kiên định ngàn năm.
Xung quanh, không khí vẫn đặc quánh bụi thời gian và mùi đá cổ, nhưng giờ đây, một luồng áp lực vô hình, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với trước, đang bao trùm lấy hắn. Đó không phải là áp lực mang tính hủy diệt, mà là sự dò xét, sự chất vấn, và cả nỗi đau chất chồng từ hàng vạn năm bị lãng quên. Tần Mặc cảm nhận được một dòng chảy hỗn loạn của ký ức và cảm xúc ập thẳng vào tâm trí mình, như thể hàng ng��n mảnh vỡ của một tấm gương vỡ tan đang cố gắng ghép lại thành hình hài. Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: những sinh linh bị ép buộc thăng tiên, vật tính bị bóp méo đến không thể nhận ra; những khu rừng xanh tươi hóa thành sa mạc khô cằn vì linh khí bị hút cạn; những dòng sông cạn trơ đáy; những tòa thành vĩ đại sụp đổ thành cát bụi; và trên hết, là tiếng thét câm lặng của vô số ý chí tồn tại bị giam cầm, bị cưỡng ép, bị biến chất thành những thứ quái dị không thể gọi tên.
Mỗi mảnh ký ức lướt qua đều mang theo một nỗi thống khổ tột cùng, một sự tuyệt vọng sâu sắc. Chúng là bằng chứng hùng hồn cho câu nói "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Ý Chí Hộ Vệ đang trút xuống hắn tất cả những gì nó đã chứng kiến, tất cả những gì nó đã bảo vệ khỏi sự lặp lại. Nó muốn Tần Mặc phải cảm nhận được cái giá phải trả của sự truy cầu vô độ, cái bi kịch của một nền văn minh đã tự hủy hoại mình vì một ảo vọng. Mặc dù luồng thông tin này cực kỳ hỗn loạn và đau đớn, T���n Mặc vẫn kiên định. Hắn không lùi bước, không tránh né, mà đón nhận tất cả. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng trên vầng trán thanh tú đã lấm tấm mồ hôi. Hắn muốn hiểu, hiểu thật sâu, để lời hứa của mình không chỉ là lời nói suông.
Lục Vô Trần đứng phía sau, dõi theo Tần Mặc với vẻ lo lắng khôn nguôi. Y cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí, một làn sóng năng lượng cổ xưa, u ám và nặng nề đang cuộn trào quanh Tần Mặc. Mặc dù y không thể "nghe" được những gì Tần Mặc đang trải qua, nhưng trực giác của một tu sĩ đã trải qua bao thăng trầm nói cho y biết, đây là một thử thách khủng khiếp. Khuôn mặt Tần Mặc tuy vẫn trầm tĩnh nhưng lại toát lên vẻ căng thẳng tột độ, như đang gánh vác cả một ngọn núi trên vai.
"Tần Mặc, có ổn không?" Lục Vô Trần không nén được tiếng thì thầm, giọng y trầm khàn, mang theo sự lo lắng rõ rệt. "Năng lượng này... thật nặng nề. Như thể... cả một thế giới đang gào thét." Y đã nhìn thấy nhiều điều kỳ lạ trong cuộc đời, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tư���ng nào như thế này, một người trẻ tuổi lại đang đối mặt với một ý chí cổ xưa đến vậy, không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu cảm.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, cũng cảm nhận được sự căng thẳng. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ cảnh giác, nó khẽ gầm gừ nhẹ trong cổ họng, bộ lông dựng lên. Nó bước thêm một bước, thân hình đồ sộ của nó chắn trước Lục Vô Trần, như một tấm lá chắn vô hình, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân của mình. Nó không hiểu những gì đang diễn ra, nhưng nó biết rằng Tần Mặc đang gặp nguy hiểm, hoặc ít nhất là đang đối mặt với một điều gì đó vô cùng khó khăn. Tiếng gầm gừ của nó như một lời cảnh báo, một sự khẳng định bản năng bảo vệ không chút do dự.
Tần Mặc không trả lời bằng lời nói, nhưng trong tâm trí, ý niệm của hắn đã được truyền đi, mạnh mẽ và rõ ràng xuyên qua dòng ký ức hỗn loạn. *'Ta không đến để phá hoại, mà để tìm kiếm chân lý... để hàn gắn,'* hắn khẳng định. *'Ta đã chứng kiến những bi kịch này, ta đã lắng nghe tiếng khóc của vạn vật khi chúng bị ép buộc. Ta hiểu nỗi sợ hãi của người, nỗi lo lắng rằng lịch sử sẽ lặp lại. Nhưng ta đến đây không phải với lòng tham lam của những kẻ đã hủy hoại quá khứ. Ta đến với một mục đích duy nhất: khôi phục sự cân bằng, để vạn vật được sống trọn vẹn bản chất của chính mình.'*
Hắn đặt lòng bàn tay lên phiến đá lạnh lẽo của cánh cổng, không phải để mở nó bằng sức mạnh, mà để truyền tải ý niệm của mình một cách trực tiếp, chân thật nhất. Hắn gửi gắm vào đó tất cả những gì hắn đã học được từ Vô Tính Thành, từ những linh hồn vật chất bị giam cầm, từ chính những mảnh ký ức đau thương đang tấn công hắn. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, không dùng sự khoa trương, chỉ là một dòng chảy của sự chân thành, của lòng đồng cảm sâu sắc. Tần Mặc muốn Ý Chí Hộ Vệ biết rằng hắn không phải là một kẻ mù quáng khác, một tu sĩ truy cầu sức mạnh. Hắn là một người lắng nghe, một người thấu hiểu, và một người muốn kiến tạo lại. Mùi đá cổ và bụi thời gian dường như đậm đặc hơn, quấn l���y Tần Mặc, như muốn nhấn chìm hắn trong quá khứ đau khổ, nhưng hắn vẫn đứng vững, ý chí không hề lay chuyển.
Khi Tần Mặc cố gắng giao tiếp, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Cánh cổng đá khổng lồ không mở rộng thêm một li nào, nhưng không gian xung quanh Tần Mặc đột nhiên méo mó, vặn vẹo. Hắn không bị đẩy lùi, không bị tấn công vật lý, mà là bị kéo vào một không gian khác, một không gian ảo ảnh được tạo nên từ chính những ký ức và nỗi sợ hãi của Ý Chí Hộ Vệ. Lục Vô Trần và Hắc Phong đứng ngoài, nhìn thấy Tần Mặc như bị bao bọc bởi một màn sương mờ ảo, cơ thể hắn run lên nhè nhẹ, nhưng vẫn đứng thẳng.
Bên trong không gian ảo ảnh, mọi thứ đều tối tăm, u ám, không có mặt trời, không có ánh sáng. Thay vào đó là vô số hình ảnh kinh hoàng, sống động đến rợn người, hiện lên như những bức tranh động đậy trong không khí. Tần Mặc thấy một thanh kiếm cổ xưa, từng mang ý chí sắc bén của chiến trường, giờ đây bị khai linh cưỡng ép đến mức vật tính méo mó, biến thành một thứ vũ khí khát máu, không còn nhận ra bản chất ban đầu của mình. Nó gào thét trong câm lặng, muốn được trở về là một thanh kiếm bình thường, một công cụ của người thợ rèn, chứ không phải là một công cụ của hủy diệt. Hắn thấy một con thú thần thoại, từng chạy nhảy tự do giữa những cánh rừng cổ thụ, giờ đây bị xiềng xích, bị ép buộc nuốt chửng linh lực đến mức thân xác phình to, hóa thành một quái vật vô tri, đôi mắt đầy sự trống rỗng và đau khổ. Tiếng gào thét của nó không phải là tiếng gầm giận dữ, mà là tiếng kêu than tuyệt vọng, muốn được trở về với bản tính hoang dã, tự do của mình.
Những hình ảnh đó nối tiếp nhau không ngừng, tạo thành một dòng chảy bi kịch. Một tòa thành cổ, từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ chỉ còn là những tàn tích hoang tàn, những bức tường đá đổ nát, mỗi viên gạch đều mang theo ý chí của sự mục ruỗng, sự hối hận vì đã từng truy cầu sự vĩ đại đến mức đánh mất đi chính bản thân nó. Tần Mặc cảm nhận được sự mục nát của linh khí, sự mất cân bằng đến tận cùng của Huyền Vực khi vạn vật ��ều bị thôi thúc bởi một ý niệm duy nhất: thăng tiên. Vật tính của mỗi thực thể bị vặn vẹo, bản chất bị thay đổi, sự đa dạng của thế giới bị xóa nhòa, để lại một sự đồng nhất đáng sợ, một sự hủy diệt âm thầm từ bên trong.
Ý Chí Hộ Vệ Cổ Tiên, dưới dạng một luồng năng lượng vô hình nhưng cực kỳ rõ rệt, hiện hữu khắp không gian ảo ảnh, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc bằng một ý niệm lạnh lẽo, trầm hùng, như tiếng vọng của hàng ngàn năm phong ấn: *'Ngươi nói hàn gắn? Ngươi có thấy những gì đã xảy ra khi vạn vật truy cầu ảo vọng đó không? Ngươi có dám hứa sẽ không lặp lại sai lầm này? Ta đã canh giữ nơi đây, bảo vệ những gì còn sót lại khỏi sự hủy diệt một lần nữa. Những kẻ đến trước ngươi, tất cả đều mang theo lòng tham vọng, muốn chiếm đoạt tri thức để phục vụ cho con đường thăng tiên mù quáng của chúng. Ngươi... có gì khác biệt?'*
Sự chất vấn của Ý Chí Hộ Vệ không chỉ là lời nói, mà là sự truyền tải toàn bộ nỗi sợ hãi, sự hoài nghi sâu sắc của nó về bản chất của sinh linh. Nó đã chứng kiến sự sụp đổ của một thời đại vì lòng tham và sự mù quáng. Nó không muốn trao 'hạt mầm' tri thức cho một kẻ sẽ lặp lại sai lầm đó.
Tần Mặc đứng vững giữa dòng ký ức đau khổ và sự chất vấn khắc nghiệt. Ánh mắt hắn không dao động, ý chí hắn càng thêm kiên định. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận tất cả. Và chính vì thế, hắn càng hiểu rõ sứ mệnh của mình.
*'Ta thấy... và ta hiểu,'* Tần Mặc đáp lại bằng ý niệm, giọng hắn vang vọng trong không gian ảo ảnh, không hề run rẩy, mà mang theo sự kiên cường và lòng trắc ẩn sâu sắc. *'Ta thấy những thanh kiếm gào thét vì bản chất bị tước đoạt, những con thú kêu than vì tự do bị xiềng xích, những tòa thành sụp đổ vì sự truy cầu vô độ. Ta thề, ta sẽ tìm con đường để vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc, không bị biến chất. Ta sẽ bảo vệ chân lý, không phải lợi dụng nó để thăng tiến cá nhân hay để phục vụ cho một con đường thăng tiên cực đoan.'*
Hắn tiếp tục, ý niệm của hắn như một dòng suối trong trẻo chảy qua những tàn tích của sự hủy diệt. *'Chân lý mà ta tìm kiếm không phải là bí quyết để vạn vật thăng tiên nhanh hơn, mạnh hơn. Chân lý đó là quyền được tồn tại, quyền được sống đúng với vật tính của mình, quyền được lựa chọn. Ta muốn khôi phục sự cân bằng, sự đa dạng của Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn có thể là một lựa chọn, nhưng không còn là một mục tiêu duy nhất, không còn là một sự cưỡng ép. Vạn vật không cần phải trở thành một cái gì khác để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở chính bản chất vốn có. Ta sẽ không làm lặp lại sai lầm của tiền nhân, bởi vì ta không tìm kiếm quyền năng, ta tìm kiếm sự hàn gắn.'*
Lời cam kết của Tần Mặc không phải là một lời hứa suông, mà là sự phản ánh sâu sắc nhất về triết lý sống của hắn, về những gì hắn đã học được từ Vô Tính Thành và những trải nghiệm của mình. Hắn không muốn kiểm soát, không muốn thống trị, mà chỉ muốn lắng nghe và giúp đỡ.
Ngoài không gian ảo ảnh, Lục Vô Trần vẫn đứng đó, đôi mắt mở to. Y không nghe được lời nói của Tần Mặc, nhưng y cảm nhận được sự thay đổi trong luồng năng lượng. Áp lực vẫn rất lớn, nhưng nó không còn mang vẻ hỗn loạn, tuyệt vọng như trước. Thay vào đó, là một sự đối thoại căng thẳng, một cuộc đấu tranh của ý chí. Y nhìn thấy Tần Mặc đứng thẳng tắp, không hề lùi bước, như một ngọn cây non kiên cường giữa bão tố. Y chưa từng thấy một ai có thể đối mặt với một ý chí cổ xưa đến vậy mà vẫn giữ được sự bình tĩnh và kiên định. Niềm tin của Lục Vô Trần vào con đường của Tần Mặc, vào cái gọi là 'cân bằng bản chất', càng ngày càng sâu sắc. Y nhận ra, Tần Mặc không phải là một tu sĩ bình thường, hắn là hiện thân của một con đường mới, một hy vọng mới cho Huyền Vực. Hắc Phong cũng cảm nhận được sự thay đổi, tiếng gầm gừ của nó dịu đi, đôi mắt nó vẫn cảnh giác nhưng không còn vẻ hung hăng như trước.
Sau lời cam kết của Tần Mặc, không gian ảo ảnh bắt đầu tan biến. Những hình ảnh bi kịch mờ dần, thay thế bằng màu sắc chân thực của đá cổ và ánh sáng yếu ớt từ khe hở. Luồng năng lượng thử thách dịu đi, không còn áp bức mà thay vào đó là một sự im lặng trang trọng, như thể Ý Chí Hộ Vệ Cổ Tiên đang suy ngẫm, đang cân nhắc lời hứa của Tần Mặc.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng trôi qua, dài như hàng ngàn năm. Rồi, một ý niệm trầm tĩnh, không còn lạnh lẽo hay chất vấn, mà mang theo một chút bi thương và sự chấp thuận, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc: *'Lời hứa của ngươi... ta sẽ ghi nhớ. Ta đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều lời thề bị phá vỡ. Nhưng trong ý chí của ngươi, ta thấy một điều khác biệt. Một sự chân thành hiếm có. Hãy tiến vào, người tìm kiếm chân lý. Nhưng hãy nhớ, con đường này đầy chông gai và thử thách. Đừng để mình trở thành kẻ mù quáng như những kẻ đi trước. Chân lý cần được bảo vệ, không phải để khai thác. Cân bằng là chìa khóa.'*
Cùng với ý niệm đó, một tiếng ken két trầm đục, kéo dài như tiếng thở dài của thời gian, vang lên khắp không gian. Cánh cổng đá khổng lồ, đã khóa kín hàng vạn năm, bắt đầu dịch chuyển. Không phải chỉ là một khe hở nhỏ nữa, mà là một sự mở ra thực sự. Từng chút một, nó dịch sang hai bên, chậm rãi nhưng vững chắc, để lộ ra một hành lang dài, tối tăm, dẫn sâu vào lòng Di Tích Cổ Tiên.
Mùi ẩm mốc và bụi thời gian vẫn còn, nhưng giờ đây có thêm một hương trầm thanh khiết, một mùi của những tàng thư cổ và linh khí được bảo tồn một cách hoàn hảo. Không còn vẻ đổ nát, hoang tàn như những gì họ đã thấy bên ngoài, nơi đây dường như được bảo tồn nguyên vẹn, như một viên ngọc quý được cất giữ cẩn mật. Ánh sáng từ bên trong không chói chang, mà là một thứ ánh sáng vàng nhạt dịu nhẹ, phát ra từ những viên dạ minh châu khổng lồ được khảm trên trần và hai bên vách đá, đủ để soi rõ con đường.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự thanh khiết của linh khí nơi đây. Hắn quay lại nhìn Lục Vô Trần, trao đổi một ánh mắt đầy ý nghĩa. Trong đôi mắt của Lục Vô Trần, không còn sự hoài nghi hay mệt mỏi, mà là sự kinh ngạc, sự tin tưởng tuyệt đối và một niềm hy vọng vừa chớm nở. Y gật đầu nhẹ, như một lời khẳng định, một sự ủng hộ vô điều kiện.
"Đi thôi," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên định. Hắn bước qua ngưỡng cửa đá, bước vào hành lang tối tăm nhưng đầy hứa hẹn. Lục Vô Trần theo sát phía sau, tâm trạng của y giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Y cảm thấy mình không chỉ là người đồng hành, mà còn là một nhân chứng cho một sự kiện vĩ đại, một sự khởi đầu mới. Hắc Phong bước đi vững chãi phía sau Lục Vô Trần, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng bước chân nó không còn vẻ căng thẳng như trước.
Hành lang đá cổ kính kéo dài hun hút, hai bên vách đá được chạm khắc những phù điêu cổ xưa mà Tần Mặc chưa từng thấy bao giờ. Những hình ảnh về vạn vật, về thiên nhiên, về những sinh linh thuần túy, chưa bị vặn vẹo bởi sự truy cầu thăng tiên. Đây chính là nơi mà 'chân lý thất lạc' được cất giữ, được bảo vệ khỏi sự hủy hoại của thời gian và lòng tham của con người. Tần Mặc biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài, rất nhiều thử thách, nhưng với sự chấp thuận của Ý Chí Hộ Vệ Cổ Tiên, và với lòng đồng cảm, hắn tin m��nh có thể vén màn mọi chân lý đã thất lạc, tìm thấy con đường cho sự cân bằng của Huyền Vực. Cánh cửa của một hành trình khám phá sâu rộng Di Tích Cổ Tiên đã hoàn toàn mở ra trước mắt hắn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.