Vạn vật không lên tiên - Chương 535: Ngưỡng Cửa Thời Gian: Hơi Thở Cổ Tiên
Cánh cửa đá khổng lồ, đã khóa kín hàng vạn năm, giờ đây khép lại một cách chậm rãi và uy nghi, tạo nên một tiếng ken két trầm đục, như một lời thì thầm cuối cùng của thời gian. Âm thanh ấy vang vọng khắp hành lang, rồi dần chìm vào sự tĩnh mịch tuyệt đối, cắt đứt hoàn toàn mọi liên kết với thế giới bên ngoài. Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong đứng giữa một không gian hoàn toàn mới, một thế giới nằm ẩn sâu trong lòng Di Tích Cổ Tiên, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng.
Mùi ẩm mốc và bụi thời gian vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây chúng hòa quyện với một hương trầm thanh khiết lạ thường, một mùi của những tàng thư cổ đã bị phong ấn từ vạn cổ và linh khí được bảo tồn một cách hoàn hảo. Không còn vẻ đổ nát, hoang tàn như những gì họ đã chứng kiến bên ngoài, nơi đây hiện lên như một viên ngọc quý được cất giữ cẩn mật. Hành lang rộng lớn, hun hút kéo dài trước mắt họ, không chói chang mà được chiếu sáng dịu nhẹ bởi hàng trăm viên dạ minh châu khổng lồ, được khảm tinh xảo trên trần và hai bên vách đá. Ánh sáng vàng nhạt từ những viên minh châu ấy không đủ để xua tan đi sự bí ẩn, mà chỉ đủ để soi rõ những kiến trúc cổ xưa và những bức phù điêu đã phai mờ trên tường.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí thanh khiết tràn vào buồng phổi, mang theo một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen. Hắn nhắm mắt lại, không phải để nghỉ ngơi, mà để lắng nghe. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn giờ đây như một chiếc lưới vô hình, trải rộng khắp không gian, chạm vào từng hạt bụi, từng thớ đá, từng đường nét phù điêu. Hắn nghe thấy những tiếng vọng từ quá khứ xa xăm, những câu chuyện được khắc sâu vào chính vật chất nơi đây. Đó không phải là lời nói, mà là những rung động của linh hồn, những dấu ấn của sự sống và cái chết, của niềm tin và sự hủy diệt.
Những bức tường này... chúng đang kể một câu chuyện. Một câu chuyện rất dài, rất cổ xưa, và chất chứa quá nhiều bi ai.
Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, vẻ mặt y không giấu nổi sự kinh ngạc. Y đã từng đặt chân đến vô số di tích cổ, từng chứng kiến nhiều kỳ quan của Huyền Vực, nhưng chưa bao giờ y cảm thấy một nơi nào lại mang đến cảm giác khác biệt đến vậy. Linh khí nơi đây không phải là loại linh khí dồi dào, cuồn cuộn như ở những thánh địa tu luyện, mà là một thứ linh khí nguyên thủy hơn, thuần túy hơn, như thể chưa từng bị con người can thiệp hay làm vẩn đục. Nó mang một vẻ trầm mặc, cổ kính, nhưng cũng tiềm ẩn một nguồn năng lượng khổng lồ, đang ngủ yên.
"Đây... đây là đâu?" Lục Vô Trần khẽ thốt lên, giọng y run rẩy vì sự choáng ngợp. Y lướt ánh mắt qua những bức tường đá, những phù điêu chạm khắc những hình ảnh kỳ lạ, những sinh vật mà y chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch cổ nào. "Nơi này không giống bất kỳ nơi nào ta từng thấy. Linh khí... thật khác lạ, nó có vẻ... nguyên thủy hơn."
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, cũng không còn vẻ hung hăng như khi đối mặt với Ý Chí Hộ Vệ Cổ Tiên. Nó gầm gừ nhẹ, mũi đánh hơi cảnh giác từng ngóc ngách, đôi mắt đảo quanh không ngừng. Tuy nhiên, tiếng gầm gừ của nó giờ đây mang nhiều vẻ tò mò và thám hiểm hơn là đe dọa. Bước chân nó vững chãi trên nền đá cổ, nhưng đôi khi nó lại dừng lại, tai vểnh lên, như thể đang lắng nghe một âm thanh vô hình nào đó mà chỉ nó mới cảm nhận được. Sự cảnh giác của Hắc Phong cho thấy rằng, dù không khí nơi đây có vẻ bình yên, nhưng những bí ẩn và có thể cả những nguy hiểm vẫn còn ẩn chứa.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng vàng nhạt từ những viên dạ minh châu. Trong ánh mắt ấy, Lục Vô Trần nhìn thấy một sự thấu hiểu mà y không thể nào chạm tới. Hắn quay sang Lục Vô Trần, giọng nói trầm khàn nhưng rõ ràng: "Những bức tường này... chúng đang kể một câu chuyện. Một câu chuyện rất dài, rất cổ xưa, và chất chứa quá nhiều bi ai." Hắn không giải thích thêm, nhưng Lục Vô Trần cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Y biết, Tần Mặc không chỉ nhìn thấy những hình ảnh vật lý, mà hắn còn "nghe" được những tiếng vọng của quá khứ, những "ý chí tồn tại" đã bị lãng quên. Cảm giác này, sự kết nối sâu sắc với vạn vật này, chính là điều khiến Tần Mặc trở nên đặc biệt, và cũng là hy vọng duy nhất để tìm ra "chân lý thất lạc".
Hành lang tiếp tục dẫn sâu vào lòng đất, uốn lượn như một con rắn khổng lồ. Dọc theo hai bên vách đá, những phù điêu cổ xưa càng trở nên rõ nét hơn. Chúng miêu tả những cảnh tượng hùng vĩ của một nền văn minh đã từng tồn tại: những sinh linh thuần túy sống hòa hợp với thiên nhiên, những cỗ máy khổng lồ vận hành bằng linh năng, những nghi lễ cổ xưa để giao tiếp với các vì sao, và cả những hình ảnh về "thăng tiên", nhưng không phải là sự thăng thiên ích kỷ, vô độ mà tu sĩ hiện tại truy cầu, mà là một sự hòa nhập trở lại với Đạo, với vũ trụ. Tuy nhiên, càng tiến sâu, những hình ảnh về sự hài hòa dần nhường chỗ cho những vết nứt, những đổ nát, những cảnh tượng bi thương của một sự sụp đổ không thể tránh khỏi.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, bàn tay khẽ vuốt ve lên những phù điêu. Dưới xúc giác của hắn, những ký ức cổ xưa như sống dậy, từng chút một, hòa vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự khao khát vươn tới cảnh giới cao hơn, niềm tin mãnh liệt vào "thăng tiên" của những người cổ đại. Nhưng cùng với khao khát đó, hắn cũng cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự hối tiếc sâu sắc đang ẩn mình. Sự tiếc nuối về một lựa chọn sai lầm, một con đường dẫn đến sự hủy diệt, dù ban đầu nó được coi là đỉnh cao của sự tu luyện. Đây chính là "thiên đạo cảnh báo" mà Ý Chí Hộ Vệ Cổ Tiên đã nói tới, một lời cảnh tỉnh được khắc sâu vào chính bản chất của di tích này.
Sau một đoạn hành lang dài hun hút, họ cuối cùng cũng bước vào một không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Đó là một đại sảnh hình tròn khổng lồ, mà ngay cả Lục Vô Trần cũng phải ngước nhìn lên cao để thấy được trần của nó. Trung tâm đại sảnh là một bệ đá cổ kính, hình tròn, với những đường vân tự nhiên uốn lượn như một dòng sông thời gian. Xung quanh bệ đá là hàng trăm cột đá khổng lồ, vươn cao như những ngón tay của người khổng lồ, chạm khắc tinh xảo những hoa văn và ký hiệu mà Tần Mặc cảm thấy quen thuộc, nhưng chưa thể hiểu rõ ý nghĩa trọn vẹn.
Ánh sáng từ những viên dạ minh châu trên trần dù có phần mờ nhạt hơn, nhưng đủ để tạo ra những bóng đổ dài, kỳ ảo trên nền đá. Không khí nơi đây càng thêm phần tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ và tiếng gầm gừ khe khẽ của Hắc Phong là phá vỡ sự im lặng ngàn năm. Mùi hương trầm thanh khiết giờ đây càng đậm đặc hơn, mang theo một chút vị kim loại cũ kỹ, như mùi của những linh khí đã phong hóa qua thời gian.
Tần Mặc tiến đến gần một trong những cột đá, bàn tay hắn chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi, lạnh lẽo. Ngay lập tức, một dòng chảy năng lượng cổ xưa tràn vào cơ thể hắn, không mang tính tấn công hay bảo vệ, mà như một luồng thông tin khổng lồ. Hắn nhắm mắt lại, tập trung cao độ.
"Ta nghe thấy... sự khao khát," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm lắng như tiếng vọng từ ngàn xưa. "Khao khát vươn lên, vượt qua mọi giới hạn của bản thân. Nhưng cũng là sự hối tiếc... và nỗi sợ hãi." Hắn dường như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình, một bản giao hưởng của những "ý chí tồn tại" đã bị lãng quên. Những đoạn ký ức rời rạc, những hình ảnh thoáng qua hiện lên trong tâm trí hắn. Một nền văn minh huy hoàng, những con người quyền năng, những thành tựu vĩ đại... và rồi, sự biến chất, sự cuồng vọng, và cuối cùng là sự sụp đổ thảm khốc.
Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, vẻ mặt y bối rối xen lẫn sự tò mò và lo lắng. Y chưa bao giờ có thể "nghe" được vạn vật như Tần Mặc, nhưng y cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự nặng nề của lịch sử đè nén lên không gian này. "Hối tiếc? Sợ hãi? Của ai?" Y hỏi, giọng mang theo sự hoài nghi thường thấy. "Của những người đã từng sống ở đây, những người đã 'thăng tiên' chăng?" Trong đầu y, hình ảnh của những tu sĩ Huyền Vực hiện tại, những kẻ đang truy cầu "thăng tiên" một cách mù quáng, chợt hiện lên. Y bắt đầu liên kết những gì Tần Mặc nói với vấn đề "thăng tiên vô độ" của Huyền Vực hiện tại, một sự thật đau lòng mà y đã chứng kiến quá nhiều.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung vào những "tiếng vọng" từ cột đá. "Không phải của riêng 'người'. Của... chính những vật chất này. Những viên đá, những bức tường... Chúng đã chứng kiến mọi thứ. Chúng đã hấp thụ những cảm xúc, những khát khao, những nỗi sợ hãi của những sinh linh đã từng sống ở đây. Chúng... đã ghi nhớ. Và giờ đây, chúng đang kể lại câu chuyện đó."
Tần Mặc tiếp tục tập trung cao độ, "nghe" được những đoạn ký ức rời rạc, những hình ảnh thoáng qua về một nền văn minh huy hoàng đã từng tồn tại. Hắn thấy những con người với linh lực mạnh mẽ, những tạo vật phi thường, những kiến trúc vĩ đại chạm tới tận mây xanh. Nhưng song song với đó, hắn cũng thấy những dấu hiệu của sự sụp đổ: những vết nứt trên các bức tường, những tượng đài đổ vỡ, và những đôi mắt đầy tuyệt vọng của những sinh linh khi "ý chí tồn tại" của chúng bị vặn vẹo, bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một con đường không phải của chúng. Đó là bi kịch của việc "thoát ly b��n chất", một bi kịch đã lặp lại nhiều lần trong lịch sử Huyền Vực.
Đột nhiên, Hắc Phong, vốn đang di chuyển thận trọng, khựng lại. Nó đột ngột dừng bước, tai vểnh lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một góc tối của đại sảnh. Một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm đe dọa, mà là một tiếng cảnh báo nhẹ nhàng. Tần Mặc và Lục Vô Trần lập tức quay đầu, nhìn theo hướng Hắc Phong đang nhìn. Góc tối ấy, vốn dĩ chỉ là một khoảng không bị che khuất bởi bóng đổ của những cột đá khổng lồ, giờ đây lại mang một vẻ gì đó bất thường. Không có âm thanh, không có linh khí dao động rõ rệt, nhưng Hắc Phong, với bản năng của một linh thú thượng cổ, đã cảm nhận được một điều gì đó.
Sự cảnh giác của Hắc Phong đã phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch, mang đến một luồng căng thẳng nhẹ. Nó gợi nhắc rằng, dù Tần Mặc có thể giao tiếp với quá khứ, thì hiện tại trong di tích này vẫn còn ẩn chứa những điều chưa được khám phá, và có thể cả những mối nguy hiểm. Những tàn dư linh hồn, những sinh vật cổ xưa, hay thậm chí là những cơ quan phòng thủ tự động vẫn có thể tồn tại, được bảo vệ bởi thời gian và những lớp bụi phong trần.
Theo phản ứng cảnh giác của Hắc Phong, Tần Mặc và Lục Vô Trần chậm rãi đi tới góc khuất đó. Ánh sáng từ những viên dạ minh châu khó lòng xuyên tới nơi này, tạo nên một không gian mờ ảo, huyền bí. Lớp bụi dày đặc phủ lên mọi thứ, nhưng dưới lớp bụi và rêu phong đã tồn tại hàng ngàn năm, Tần Mặc phát hiện một vật thể lạ thường. Đó là một tấm bia đá nhỏ, không quá lớn, được khảm vào chân của một cột đá khổng lồ. Tấm bia này dường như được làm từ một loại đá đặc biệt, màu xám tro, nhưng lại phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một ngọn đèn sắp tắt.
Trên bề mặt tấm bia, những nét chữ cổ đại quen thuộc hiện ra. Đó là những ký tự mà Tần Mặc đã từng nhìn thấy trong bản đồ cổ hay những thông điệp bí ẩn trước đó, dù mờ nhạt nhưng vẫn mang một sức mạnh tri thức kỳ lạ. Chúng không giống bất kỳ ngôn ngữ nào Tần M��c từng biết, nhưng hắn cảm nhận được sự uyên thâm và cổ kính của chúng. Tấm bia tỏa ra một luồng năng lượng thanh tẩy, trấn định, khác hẳn với sự hoang tàn và nặng nề của môi trường xung quanh. Nó mang đến một cảm giác bình yên đến lạ thường, như một ốc đảo giữa sa mạc khô cằn.
Tần Mặc cúi xuống, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bia. "Đây rồi... một phần của nó. Một mảnh ghép..." Giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự phấn khích không thể che giấu. Hắn biết, đây chính là một phần của "chân lý thất lạc", một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh vĩ đại mà hắn đang tìm kiếm. Sự bình yên mà tấm bia tỏa ra chính là bằng chứng cho thấy nó không bị vặn vẹo bởi sự cuồng vọng của "thăng tiên vô độ", mà vẫn giữ được "vật tính" nguyên bản của mình.
Lục Vô Trần cũng tiến đến gần, nhíu mày cố gắng nhìn rõ các ký hiệu trên tấm bia. "Là gì vậy? Chữ cổ sao? Ngươi có thể đọc được?" Y hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Y chạm tay vào tấm bia, cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng bình yên từ từ thấm vào lòng bàn tay. Đó là một cảm giác khác lạ, nó không mang tính tấn công hay phòng thủ, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc, khiến tâm trí y bất giác trở nên thanh thản. Y từng là một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ y cảm nhận được một loại năng lượng nào kỳ lạ và thuần túy đến vậy.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, bàn tay hắn vuốt ve nhẹ nhàng lên bề mặt tấm bia. Những ký hiệu cổ đại dưới xúc giác hắn như sống dậy, từng đường nét, từng nét chấm phá đều mang một "ý chí tồn tại" riêng biệt. "Không hoàn toàn bằng mắt. Nhưng ý chí của nó... ta có thể cảm nhận." Hắn nói, giọng nói đầy suy tư. "Nó giống như... một lời cảnh báo. Một lời cảnh báo từ thời xa xưa, được khắc sâu vào chính bản chất của vật chất này." Trong tâm trí hắn, những hình ảnh, những cảm xúc, những đoạn ký ức rời rạc bắt đầu kết nối lại, tạo thành một dòng chảy thông tin không lời. Hắn cảm nhận được sự thanh tịnh, sự khôn ngoan và một nỗi buồn sâu sắc từ tấm bia này. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một chứng nhân của lịch sử, một người đưa tin t��� quá khứ.
Lục Vô Trần cố gắng giải mã những ký hiệu đó, nhưng vô ích. Chúng quá cổ xưa, quá xa lạ. Y chỉ cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm, nhưng đồng thời lại là một sự bình yên kỳ lạ. Điều này khiến y càng thêm phần kinh ngạc về khả năng của Tần Mặc. Y biết rằng, những gì Tần Mặc đang "nghe" được không phải là những điều y có thể hiểu bằng lý trí thông thường. Sự nghi ngờ về con đường tu luyện của chính mình, về cái gọi là "thăng tiên", càng ngày càng lớn dần trong tâm trí Lục Vô Trần. Những lời cảnh báo của Ý Chí Hộ Vệ Cổ Tiên, những gì Tần Mặc đã "nghe" được từ những bức tường, và giờ là cảm giác từ tấm bia đá này, tất cả đều đang dần hé lộ một sự thật tàn khốc về sự mất cân bằng của Huyền Vực.
Hắc Phong, vẫn đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác đảo quanh. Mặc dù tấm bia mang đến cảm giác bình yên, nhưng bản năng của nó vẫn mách bảo rằng di tích này còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn thế. Tiếng gầm gừ của nó giờ đây khẽ hơn, nhưng không kém phần kiên định, như một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai.
Tần Mặc biết, tấm bia này chỉ là một phần nhỏ. "Thiên Đạo Cảnh Báo" hay "Chân Lý Thạch Bi" không thể chỉ tồn tại dưới dạng một tấm bia nhỏ này. Đây chỉ là một khởi đầu, một manh mối đầu tiên. Hắn cần phải đi sâu hơn, tìm kiếm thêm những mảnh ghép khác, để vén màn toàn bộ sự thật đã bị lãng quên hàng vạn năm. Con đường để khôi phục lại sự cân bằng cho Huyền Vực, để vạn vật không bị ép buộc phải "thăng tiên" một cách vô độ, còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng với mảnh ghép đầu tiên này trong tay, và với sự đồng hành của Lục Vô Trần cùng Hắc Phong, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn sẽ không để Huyền Vực lặp lại bi kịch của nền văn minh cổ đại này.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.