Vạn vật không lên tiên - Chương 536: Mảnh Ghép Thời Gian: Hơi Thở Của Vật Phẩm Cổ Tiên
Tần Mặc ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía sâu thẳm của Di Tích Cổ Tiên. Dù tấm bia đá nhỏ bé này đã mang đến một cảm giác bình yên, một luồng tri thức cổ xưa, nhưng hắn biết, đây chỉ là một tiếng vọng đầu tiên, một làn gió nhẹ báo hiệu một cơn bão sắp đến. Chân lý thất lạc không thể chỉ nằm gọn trong một phiến đá mục nát, mà phải là một dòng chảy vĩ đại, xuyên suốt lịch sử của nền văn minh này. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí khô khan mang theo mùi cát bụi và đá phong hóa lấp đầy lồng ngực.
"Đi thôi." Hắn khẽ nói, giọng trầm ổn, phá vỡ sự tĩnh mịch đang bao trùm. "Chúng ta cần đi sâu hơn nữa."
Lục Vô Trần gật đầu, sự nghi hoặc trong mắt y đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một vẻ trầm tư sâu sắc. Y đã từng là một tu sĩ kiên định, tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên. Nhưng sau khi chứng kiến khả năng kỳ diệu của Tần Mặc, và cảm nhận được sự bình yên bất ngờ từ tấm bia đá, những nền tảng tri thức mà y từng nắm giữ đang dần sụp đổ. Y vẫn chưa thể lý giải hết được, nhưng một điều y chắc chắn: con đường mà Tần Mặc đang đi, dù đầy chông gai, lại mang một sự thật mà cả Huyền Vực dường như đã lãng quên.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể đang chờ đợi mệnh lệnh. Sau đó, nó quay đầu, sải bước dẫn đầu, từng bước chân vững chãi trên nền đất cát sỏi. Bản năng của nó, luôn nhạy bén hơn cả Tần Mặc, đang mách bảo hướng đi, tránh né những cạm bẫy vô hình mà thời gian đã tạo ra.
Cả ba chậm rãi tiến vào một hành lang chính rộng lớn. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Hai bên là những bức tường đá đồ sộ, cao vút ch���m tới những mái vòm đổ nát. Từng phiến đá, từng đường chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa nặng nề bởi hàng vạn năm cát bụi và gió xoáy. Những cột đá khổng lồ, từng chống đỡ cả một bầu trời kiến trúc, giờ đây ngả nghiêng một cách bi tráng, như những người khổng lồ đã gục ngã sau một trận chiến trường kỳ với thời gian. Dù vậy, chúng vẫn giữ được vẻ hùng vĩ, một vẻ đẹp siêu phàm không thuộc về phàm trần, gợi nhớ về một nền văn minh đã từng rực rỡ đến nhường nào.
Ánh nắng gay gắt của buổi sáng xuyên qua những lỗ hổng trên mái vòm, tạo thành những cột sáng bụi mờ huyền ảo. Hàng tỷ hạt bụi li ti nhảy múa trong những cột sáng ấy, như những vũ công của thời gian, soi rọi những mảnh vỡ, những khối đá vụn và dấu vết của một quá khứ xa xăm trên nền đất. Tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, đôi khi giống như tiếng thở dài của một sinh linh khổng lồ đang hấp hối. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân, đôi khi lại có tiếng động lạ từ sâu bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ, hay tiếng bước chân của những sinh vật bí ẩn vẫn còn ẩn mình.
Tần Mặc đưa tay chạm vào những bức tường đá ẩm lạnh. Bề mặt thô ráp, gồ ghề, hằn lên vô số vết tích của thời gian. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận. Qua từng thớ đá, từng hạt cát bám víu, hắn nghe thấy những rung động yếu ớt của "ý chí tồn tại". Đó không chỉ là ý chí của đá, của cát, mà còn là những mảnh vỡ ký ức, những cảm xúc còn sót lại của những người đã từng sống, từng xây dựng nên nơi đây. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của đá khi chống chịu lại sự bào mòn của gió cát, sự bền bỉ của kiến trúc khi cố gắng giữ vững hình hài, và cả sự tuyệt vọng, hoài niệm của những linh hồn đã từng ngự trị nơi này.
"Thật là... một nơi hùng vĩ," Lục Vô Trần thốt lên, giọng y khẽ run lên trong sự kinh ngạc. Y ngẩng đầu nhìn lên những cột đá cao vút, những mái vòm đã sụp đổ. "Không ngờ trên đời này lại có nơi như vậy. Ta từng nghĩ, những kiến trúc của các đại môn phái đã là đỉnh cao, nhưng so với nơi này... chúng chỉ như những túp lều tranh." Y vẫy tay, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết nhưng lại mang theo một chút nặng nề, bi thương. "Nơi đây từng là thế nào, mà giờ lại hoang tàn đến vậy? Hàng ngàn năm, vạn năm... tất cả đều biến thành cát bụi sao?"
Tần Mặc mở mắt, nhìn Lục Vô Trần. "Vạn vật đều có vật tính, có ý chí tồn tại. Ngay cả đá, cát, không khí ở đây cũng vậy. Chúng đang kể một câu chuyện." Hắn lại đưa tay chạm vào một phiến đá đã rạn nứt, cảm nhận rõ hơn những gì nó muốn truyền tải. "Chúng không chỉ kể về sự hùng vĩ, mà còn về sự... tiếc nuối. Sự nuối tiếc của một nền văn minh đã từng vươn tới đỉnh cao, nhưng rồi lại sụp đổ." Hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời cổ kính. "Những rung động yếu ớt này... là hơi thở của quá khứ, của những khát vọng, những hoài bão, và cả những sai lầm. Chúng ta đang đi trên xương cốt của một đế chế, Lục huynh."
Hắc Phong, đang đi trước, bỗng dừng lại, đôi tai vểnh lên, đôi mắt đỏ rực nheo lại nhìn vào một góc khuất, nơi một khối đá lớn đã đổ sụp. Nó khẽ gầm gừ, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hành lang, mang theo một chút cảnh giác. Tần Mặc và Lục Vô Trần lập tức tập trung tinh thần, cảnh giác nhìn theo hướng Hắc Phong đang nhìn. Không có gì rõ ràng, chỉ là một cái bóng đổ dài của khối đá, nhưng bản năng của Hắc Phong chưa bao giờ sai. Di tích này không chỉ là một nghĩa địa của quá khứ, mà còn có thể là một hang ổ của những sinh vật hoặc năng lượng cổ xưa vẫn còn tiềm ẩn.
"Có lẽ là một tàn dư của trận pháp, hoặc một con thú hoang dã tìm nơi trú ẩn." Lục Vô Trần thì thầm, tay y đã nắm chặt chuôi kiếm. Tuy nhiên, Tần Mặc chỉ khẽ lắc đầu. "Không hẳn. Đó là một cảm giác... như có thứ gì đó đang quan sát chúng ta. Không phải thù địch, cũng không phải thân thiện. Chỉ là... một sự hiện diện." Hắn lại nhắm mắt, cố gắng lắng nghe rõ hơn "ý chí tồn tại" từ góc khuất đó, nhưng nó quá yếu ớt, quá mơ hồ, như một làn khói mỏng manh sắp tan biến. "Hắc Phong rất nhạy cảm với những năng lượng cổ xưa. Cứ cẩn trọng."
Cả ba tiếp tục tiến sâu hơn vào di tích, từng bước chân vang vọng trong không gian rộng lớn, phá tan sự im lặng vĩnh cửu. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc vẫn bao trùm, nhưng đôi khi, một làn hương lạ lướt qua khứu giác Tần Mặc. Đó là mùi của linh dược đã cạn kiệt linh tính, mùi của kim loại cổ đã mục rữa, hay mùi của một loại đá quý đã mất đi hào quang. Những mùi hương này, dù yếu ớt, lại kể cho hắn nghe về sự sống động đã từng tồn tại ở nơi đây, về những con người đã từng sử dụng những vật phẩm ấy.
Họ băng qua nhiều hành lang đổ nát, nhiều sân trong rộng lớn giờ chỉ còn là bãi cát mênh mông, nơi những bức tượng thần linh hoặc chiến binh cổ đại đã bị cát vùi lấp đến nửa thân. Mỗi nơi họ đi qua, Tần Mặc lại dừng lại, đưa tay chạm vào, lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự kiêu hãnh của các chiến binh, sự tôn kính của những tín đồ, sự sáng tạo của các kiến trúc sư, và cả sự đau khổ, bi thương của những người chứng kiến sự sụp đổ. Mỗi mảnh vỡ, mỗi phiến đá đều là một mảnh ghép của lịch sử, một tiếng vọng của thời gian.
Mặt trời dần lên cao, ánh sáng trở nên gay gắt hơn, thiêu đốt cả không gian. Không khí nóng bức bao trùm lấy họ, nhưng Tần Mặc dường như không hề cảm nhận. Hắn bị cuốn hút hoàn toàn vào thế giới của "ý chí tồn tại", vào những câu chuyện không lời mà vạn vật đang kể.
Cuối cùng, họ tìm thấy một căn phòng lớn, ẩn mình sâu bên trong một khu vực ít bị phong hóa hơn. Căn phòng này, với những giá sách bằng đá đã đổ sụp, những cuộn da, phiến ngọc khắc chữ nằm rải rác khắp nơi, rõ ràng từng là một thư phòng hoặc nơi lưu trữ tri thức của nền văn minh cổ đại. Hầu hết các di vật đã mục nát hoặc vỡ vụn thành cát, thời gian đã nghiền nát chúng thành hư vô. Những cuộn da biến thành tro bụi chỉ với một cái chạm nhẹ, những phiến ngọc vỡ thành từng mảnh nhỏ, không còn giữ được hình hài ban đầu.
Tuy nhiên, một vài phiến ngọc vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ diệu, nằm giữa đống đổ nát. Chúng phát ra ánh sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng kiên định, như những đốm lửa leo lét giữa biển tro tàn của một kho tàng tri thức khổng lồ. Ánh sáng của chúng không chói chang, mà mang một vẻ ôn hòa, như đang chờ đợi ai đó đến khám phá. Đó là một cảnh tượng vừa bi tráng, vừa đầy hy vọng.
Tần Mặc bước đến gần, cẩn trọng nhặt lên một phiến ngọc còn nguyên vẹn. Phiến ngọc lạnh lẽo, nhẵn nhụi trong lòng bàn tay hắn, và ngay lập tức, một luồng năng lượng thuần khiết, cổ xưa truyền vào cơ thể hắn. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào "ý chí tồn tại" của nó.
Trong tâm trí hắn, những hình ảnh, những âm thanh rời rạc bắt đầu hiện lên. Đó là tiếng rì rầm của hàng ngàn tu sĩ cổ đại đang đọc sách, tiếng bàn luận sôi nổi về những đạo lý thâm sâu, tiếng bút chạm vào phiến ngọc, ghi lại những bí pháp tu luyện. Hắn cảm nhận được khát khao tri thức cháy bỏng của những con người ấy, khát khao vượt qua giới hạn của sinh mệnh, của phàm trần. Những công pháp "khai linh" đã từng được tôn sùng, những lý thuyết về "thăng tiên" đư���c coi là chân lý tối thượng, tất cả đều hiện hữu trong "ý chí" của phiến ngọc này. Hắn thấy những con người ấy, với ánh mắt rực rỡ niềm tin, tin rằng họ có thể biến vạn vật thành một phần của con đường thăng tiên, rằng mọi thứ đều có thể "khai linh", "tu luyện" và cuối cùng là "thăng thiên".
"Ta nghe thấy... khát vọng." Tần Mặc khẽ thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Giọng hắn trầm bổng, như đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình hắn có thể nghe thấy. "Họ khao khát tri thức, khao khát sự vĩnh hằng. Họ tin rằng, khai linh cho vạn vật, dẫn dắt vạn vật tu luyện để thăng tiên, chính là con đường đúng đắn. Những phiến ngọc này... ghi lại những phương pháp đó, những lý thuyết đó. Chúng muốn truyền đạt, muốn được ghi nhớ. Chúng mang theo niềm tự hào về một thời đại mà họ tin rằng đã chạm đến thần thánh."
Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. Y cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận những gì Tần Mặc đang nói, nhưng tất cả đối với y chỉ là sự tĩnh lặng của những tàn tích đã chết. Y chỉ cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, nhưng không thể hiểu được ngôn ngữ của nó. Sự bất lực này khiến y cảm thấy chua chát.
"Nếu họ đã đạt đến đỉnh cao như vậy, nếu họ đã có thể 'khai linh' vạn vật và thăng tiên... vậy tại sao nơi đây lại trở nên hoang tàn đến thế?" Lục Vô Trần hỏi, giọng y đầy hoài nghi và chua chát. "Tri thức này, con đường này, mục đích này... cuối cùng đã dẫn họ đến đâu? Đến sự hủy diệt sao? Vậy thì, việc lưu giữ tri thức này, việc truy cầu con đường này, có ý nghĩa gì nữa?" Y vẫy tay về phía những cuộn da mục nát, những phiến ngọc vỡ vụn. "Nếu kết cục cuối cùng là cát bụi, là sự quên lãng, thì những gì họ đã cống hiến, những gì họ đã tin tưởng, tất cả đều là vô vọng sao?"
Tần Mặc khẽ mở mắt, nhìn Lục Vô Trần. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh của quá khứ, của những khát vọng mãnh liệt. "Không hẳn là vô vọng, Lục huynh. Chỉ là... họ đã đi chệch hướng. Họ đã quên mất ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, của 'vật tính' nguyên bản. Họ đ�� biến 'thăng tiên' thành một cuộc chạy đua vô tận, một sự truy cầu mù quáng, mà không nhận ra rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Hắn vuốt ve phiến ngọc, cảm nhận sự cô độc của nó, sự khao khát được thấu hiểu. "Những tri thức này không sai, nhưng cách họ áp dụng, cách họ hiểu về nó, đã dẫn đến bi kịch. Phiến ngọc này... nó cũng mang theo một chút nỗi buồn, một chút sự hối tiếc. Nó khao khát được truyền đạt không chỉ những công pháp, mà cả lời cảnh báo ẩn chứa bên trong."
Hắc Phong, trong khi đó, đang đánh hơi xung quanh những mảnh vỡ. Nó dừng lại trước một khối đá nhỏ, dường như từng là một phần của một vật phẩm nào đó, và khẽ gầm gừ. Không có vẻ nguy hiểm, nhưng có vẻ như nó phát hiện ra một dấu vết linh khí còn vương vấn, một chút tàn dư của năng lượng cổ xưa mà ngay cả Tần Mặc cũng không thể cảm nhận rõ ràng. Nó dùng mũi hích nhẹ vào khối đá, rồi nhìn Tần Mặc, như muốn báo hiệu điều gì đó.
Tần Mặc cúi xuống, chạm vào khối đá mà Hắc Phong vừa chỉ. H���n cảm nhận được một chút ấm áp còn sót lại, một luồng năng lượng rất yếu, rất nhỏ, nhưng vẫn tồn tại. "Đó là... linh khí của một vật phẩm đã từng rất mạnh. Nó đã hoàn toàn tan rã, nhưng một phần 'ý chí' của nó vẫn còn bám víu vào những mảnh vỡ này." Hắn trầm tư. "Những nơi như thế này, từng là trung tâm của sự sống và tri thức, giờ lại là những nấm mồ của một nền văn minh."
Thời gian trôi qua, mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, nhuộm vàng cả không gian rộng lớn của di tích. Ánh nắng không còn gay gắt nữa, mà trở nên dịu hơn, mang theo một vẻ u hoài, bi tráng. Gió bắt đầu lạnh hơn, thổi những hạt cát mịn màng qua các khe đá, tạo nên những âm thanh như tiếng khóc thầm của quá khứ.
Họ tiếp tục hành trình, tiến sâu vào một khu vực trung tâm, nơi có vẻ là một điện thờ lớn hoặc một sảnh đường nghi lễ. Nơi đây, mọi thứ đều được bảo tồn tốt hơn một chút, có lẽ nhờ vào những trận pháp bảo vệ đặc biệt đã dần suy yếu theo năm tháng.
Ở giữa sảnh đường, trên một bức tường đá khổng lồ, họ phát hiện một bức phù điêu đồ sộ, rộng lớn đến mức choán gần hết tầm mắt. Bức phù điêu được chạm khắc tinh xảo, mô tả hàng loạt sinh vật – từ thú vật hùng mạnh, cây cối cổ thụ, đến binh khí sắc bén, thậm chí là dòng sông cuồn cuộn và ngọn núi sừng sững – tất cả đều đang trải qua quá trình "khai linh" và "thăng tiên". Những ánh sáng rực rỡ bao quanh chúng, biểu tượng cho sự huy hoàng của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị". Mỗi chi tiết đều được khắc họa một cách sống động, thể hiện niềm kiêu hãnh và hy vọng vô bờ bến của nền văn minh cổ đại về một tương lai mà họ tin rằng sẽ vươn tới cõi thần tiên.
Tần Mặc bước lại gần, đưa tay vuốt ve từng đường nét trên bức phù điêu. Hắn nhắm mắt lại, đắm chìm hoàn toàn vào "ý chí tồn tại" của nó. Những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc của quá khứ ùa về trong tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng thác lũ không thể ngăn cản. Hắn cảm nhận được sự kiêu hãnh của những người đã tạo ra bức phù điêu này, sự nhiệt huyết của những tu sĩ đang trên con đường "thăng tiên", niềm hy vọng của toàn bộ nền văn minh về một tương lai bất diệt. Nhưng cùng với đó, hắn cũng cảm nhận được một dòng chảy ngầm của sự sợ hãi, của sự lo lắng, và cuối cùng là một nỗi đau đớn tột cùng, một sự tuyệt vọng bao trùm tất cả.
Hắn mở mắt, nhìn xuống phần dưới của bức phù điêu. Ở đó, những hình ảnh bị mờ nhạt, phai nhạt đi nhiều, nhưng vẫn đủ để nhận ra sự hỗn loạn, biến dạng và đổ nát của thế giới. Những sinh vật từng rực rỡ ánh sáng "thăng tiên" giờ đây trở nên méo mó, mất đi hình hài nguyên bản. Cây cối héo úa, binh khí vỡ nát, dòng sông cạn khô, ngọn núi nứt toác. Đó là một lời cảnh báo thầm lặng, một cái kết bi thảm cho một hành trình mà họ tin là vĩ đại.
"Sự kiêu hãnh... và nỗi sợ hãi." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như thể đang mang vác gánh nặng của cả một thời đại. "Họ đã vươn tới đỉnh cao, nhưng lại quên mất gốc rễ. Họ đã thay đổi 'vật tính' của vạn vật, ép buộc chúng phải đi theo con đường 'thăng tiên' mà họ đã vạch ra, mà không hỏi xem liệu đó có phải là điều mà vạn vật thực sự muốn. Họ đã tin rằng, làm như vậy là giúp đỡ, là cứu rỗi. Nhưng cuối cùng, đó lại là sự hủy diệt." Hắn đưa tay chạm vào những hình ảnh biến dạng ở phía dưới. "Đây là cái giá của 'thăng tiên vô độ', Lục huynh. Đây là sự 'thoát ly bản chất' đã đưa nền văn minh này đến chỗ diệt vong."
Lục Vô Trần đứng bất động, nhìn chằm chằm vào bức phù điêu, gương mặt y tái nhợt. Từng lời Tần Mặc nói, từng hình ảnh trên phù điêu, đều như những nhát búa giáng mạnh vào niềm tin và lý tưởng mà y đã xây dựng suốt cuộc đời. Sự chán nản trong mắt y dần chuyển thành sự hiểu biết sâu sắc hơn, pha lẫn bi ai. Y đã từng coi "thăng tiên" là mục tiêu tối thượng, là cứu cánh của mọi tu sĩ. Nhưng giờ đây, trước mắt y là bằng chứng hùng hồn nhất về sự sai lầm của con đường đó.
"Vô vọng... tất cả đều là vô vọng." Lục Vô Trần lẩm bẩm, giọng y yếu ớt, lạc lõng trong không gian rộng lớn của sảnh đường. "Chúng ta, những kẻ truy cầu 'thăng tiên', cuối cùng cũng chỉ đang l��p lại sai lầm của những tiền nhân sao? Chúng ta đang dẫn Huyền Vực đến đâu? Đến kết cục như thế này sao?" Y đưa tay lên ôm đầu, nỗi đau khổ và sự day dứt hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ.
Hắc Phong, trong lúc đó, khẽ gầm gừ, lông trên lưng nó dựng đứng. Đôi mắt đỏ rực của nó đảo quanh khắp sảnh đường, không phải nhìn vào bức phù điêu, mà vào những góc khuất, những khe nứt trên tường, thậm chí là trên trần nhà cao vút. Nó cảm nhận được một mối nguy hiểm, một năng lượng cổ xưa mạnh mẽ đang ẩn mình đâu đó trong điện thờ này. Không phải là năng lượng của những tàn dư, mà là một sự hiện diện sống động, dù đã trải qua hàng vạn năm. Nó là một sự cảnh báo, rằng di tích này không chỉ chứa đựng những tri thức và bi kịch, mà còn có những thực thể, những cơ chế bảo vệ đã được kích hoạt, hoặc những sinh vật cổ xưa đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Tần Mặc nhìn theo ánh mắt của Hắc Phong, rồi lại nhìn bức phù điêu. Hắn biết, lời cảnh báo trên bức phù điêu này, những hình ảnh biến dạng của thế giới, chỉ là một phần của câu chuyện. Còn có những điều sâu xa hơn, những nguyên nhân cốt lõi hơn đã dẫn đến sự sụp đổ. Hắn cảm nhận được một "ý chí" mạnh mẽ hơn, sâu thẳm hơn ẩn mình trong di tích này, một thứ gì đó lớn lao hơn cả những phiến ngọc hay bức phù điêu. Đó có thể là của một thực thể cổ xưa, hoặc một phần lớn hơn của "Chân Lý Thạch Bi" mà hắn đang tìm kiếm.
"Không vô vọng, Lục huynh." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn vang vọng trong sảnh đường. "Chỉ cần chúng ta không lặp lại sai lầm của họ. Chân lý không phải là cấm đoán 'thăng tiên', mà là tìm lại sự cân bằng. Cho vạn vật quyền được là chính nó. Đó là con đường khác, con đường mà chúng ta phải tìm ra." Hắn quay lại, nhìn về phía Hắc Phong, rồi hướng ánh mắt lên những vòm đá cao vút của điện thờ. "Sự thật vẫn còn ẩn giấu sâu hơn nữa. Chúng ta phải tiếp tục."
Con đường phía trước vẫn còn dài, và những bí mật của Di Tích Cổ Tiên mới chỉ hé lộ một phần nhỏ. Nhưng với Tần Mặc, mỗi mảnh ghép, mỗi tiếng vọng của quá khứ đều là một bước ti���n gần hơn đến chân lý, đến con đường để cứu vãn Huyền Vực khỏi bi kịch lặp lại. Hắn biết rằng, đâu đó trong những tàn tích này, có thể có một lời giải đáp, một hạt mầm hy vọng để vạn vật không cần phải "lên tiên" một cách vô độ, mà vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.