Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 543: Dấu Ấn Cổ Xưa: Vùng Đất Của Vật Tính Ngủ Yên

Ánh sáng xanh lam nhạt từ phiến đá vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dấu ấn của sự tồn tại vĩnh cửu, mặc dù Hồn Ý Giả đã tan biến. Lục Vô Trần đứng bất động, ánh mắt vô định, tâm trí y vẫn còn quay cuồng trong những lời lẽ của Tần Mặc và cảm giác mất mát mà Hồn Ý Giả truyền tải. Những giáo điều đã ăn sâu vào y từ thuở sơ khai, những lời dạy về sự siêu việt, về con đường thăng tiên vĩnh cửu, giờ đây như những mảnh gương vỡ, phản chiếu một thực tại méo mó và xa lạ. Y nhìn Tần Mặc, người vẫn đang nhẹ nhàng chạm vào phiến đá, thấu cảm những rung động cuối cùng của ý chí cổ xưa. Trong khoảnh khắc ấy, Lục Vô Trần nhận ra vực thẳm ngăn cách giữa mình và Tần Mặc không chỉ là sự khác biệt về năng lực, mà là sự khác biệt trong cách nhìn nhận cả thế giới.

Tần Mặc rút tay khỏi phiến đá, khẽ thở dài. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc từ luồng ý chí cuối cùng mà Hồn Ý Giả để lại, một chỉ dẫn không lời, không hình ảnh, chỉ là một cảm giác kéo hắn về phía một bức phù điêu cổ trên vách tường đối diện. Bức phù điêu đã bị thời gian và cát bụi phong hóa, những đường nét chạm khắc vốn tinh xảo giờ đây chỉ còn là những đường gờ mờ ảo, nhưng dưới đôi mắt của Tần Mặc, nó lại tỏa ra một ý chí mạnh mẽ, cổ xưa, như đang chờ đợi.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua những góc tối của thư phòng. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một luồng năng lượng bí ẩn đang dần được giải phóng từ bức phù điêu cổ. Bộ lông đen tuyền của nó khẽ dựng lên, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.

Tần Mặc bước đến gần bức phù điêu, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng chi tiết. Những hoa văn trên đó không phải là hình ảnh của chiến công hay thần linh, mà là những hình khối trừu tượng, xoắn xuýt vào nhau, như mô phỏng sự vận hành của vũ trụ hay cấu trúc bản nguyên c���a vạn vật. Chúng phức tạp đến mức Lục Vô Trần, với kiến thức uyên bác về trận pháp và cấm chế, cũng không thể nhận ra bất kỳ quy luật nào.

"Đây là một loại trận pháp cổ xưa mà ta chưa từng thấy," Lục Vô Trần cuối cùng cũng cất lời, giọng y khàn đặc, đầy vẻ hoài nghi. Y tiến đến gần, cố gắng phân tích những đường nét trên phù điêu bằng đôi mắt đã quen nhìn thấy linh lực. "Nó không giống bất kỳ cấm chế nào mà ta từng biết, nhưng lại tràn đầy ý chí phòng ngự. Cảm giác như nó đang bảo vệ một thứ gì đó cực kỳ quan trọng, nhưng lại không có bất kỳ linh khí nào để duy trì." Y đưa tay ra, nhưng lại không dám chạm vào, như thể sợ hãi một sức mạnh vô hình nào đó.

Tần Mặc nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào bức phù điêu. "Nó không phải cấm chế, Lục huynh. Cũng không phải trận pháp theo cách mà huynh vẫn biết." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một đường vân lõm sâu trên bề mặt đá. Lục Vô Trần giật mình lùi lại một bước, lo sợ một phản ứng bất ngờ. Nhưng không có vụ nổ linh lực nào, không có tia chớp hay tiếng gầm rít của trận pháp. Thay vào đó, một ánh sáng xanh lam yếu ớt, giống như tàn dư từ Hồn Ý Giả, nhẹ nhàng từ đầu ngón tay Tần Mặc truyền vào bức phù điêu.

Ngay lập tức, bức phù điêu như sống dậy. Những đường nét trừu tượng trên đó bỗng phát sáng, ban đầu là ánh sáng xanh nhạt, sau đó dần chuyển sang màu trắng sữa, rồi tím thẫm, như thể nó đang hít thở. Các ký tự và hình ảnh vốn mờ ảo bắt đầu xoay tròn, di chuyển trên bề mặt đá, tạo ra một ảo ảnh quang học đầy mê hoặc. Một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng nhưng mạnh mẽ, tỏa ra, khiến không khí trong thư phòng trở nên đặc quánh, nặng nề.

"Nó không phải để phòng ngự, mà là một cánh cửa," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trầm ấm, như một lời giải thích cho chính bản thân mình. "Chỉ mở ra cho những ai thấu hiểu bản nguyên, không phải dùng sức mạnh để phá vỡ." Hắn không dùng linh lực, không dùng pháp quyết, chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu, sự đồng điệu với ý chí tồn tại của bức phù điêu. Chính vì vậy, bức phù điêu này mới chấp nhận hắn, đón nhận ý chí của hắn như một người bạn cũ.

Ánh sáng trên bức phù điêu càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng không chói mắt, mà lại mang một vẻ đẹp thần bí, siêu phàm. Các ký tự và hoa văn xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng ở trung tâm. Từ vòng xoáy đó, một đường hầm tối tăm dần hiện ra, như một cái miệng khổng lồ mở ra nuốt chửng ánh sáng xung quanh. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt từ bên trong đường hầm ùa ra, đối lập hoàn toàn với sự khô nóng, bụi bặm của sa mạc bên ngoài. Mùi đất ẩm và đá phong hóa cổ xưa xộc thẳng vào mũi, mang theo một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, như mùi của thời gian.

Lục Vô Trần nhìn cảnh tượng khó tin này, đôi mắt y mở to, miệng há hốc. Y đã từng chứng kiến vô số phép thuật, trận pháp, nhưng chưa bao giờ có thứ gì lại hoạt động theo cách này. Không có dấu hiệu của linh lực, không có dấu vết của pháp trận, chỉ có sự cộng hưởng của ý chí. Y cảm thấy mình như một kẻ phàm trần đứng trước cánh cửa của một thế giới thần bí, hoàn toàn không thể lý giải. Sự hoài nghi của y về con đường tu luyện đã chìm sâu xuống đáy vực, thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ và một niềm khao khát được thấu hiểu. Y nhận ra, những gì mình biết chỉ là một phần rất nhỏ của một chân lý vĩ đại hơn nhiều.

"Đi thôi, Lục huynh," Tần Mặc nói, giọng hắn phá vỡ sự tĩnh mịch. Hắn không chần chừ, bước thẳng vào đường hầm tối tăm.

Hắc Phong khẽ rên một tiếng trầm đục, như một lời cảnh báo, nhưng vẫn trung thành theo sát Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên trong bóng tối, soi sáng một phần con đường đá lởm chởm. Lục Vô Trần do dự một lát, nhưng rồi, với một tiếng thở dài nặng nề, y cũng bước theo. Bước chân y nặng nề, mỗi bước đi đều như đang từ bỏ một phần của quá khứ, một phần của những giáo điều đã từng là lẽ sống. Y biết, một khi đã bước qua cánh cửa này, thế giới của y sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.

Đường hầm sâu hun hút, ngoằn ngoèo, như một con rắn khổng lồ chui sâu vào lòng đất. Không khí càng lúc càng lạnh, mang theo hơi ẩm lạ thường, khiến quần áo của họ như bị thấm một lớp sương mỏng. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong sự tĩnh mịch, tạo thành những âm thanh đơn độc và nhỏ bé giữa không gian rộng lớn, bí ẩn. Những bức tường đá gồ ghề, không có bất kỳ dấu hiệu chạm khắc nào, chỉ là đá nguyên khối. Tần Mặc điềm tĩnh dẫn đầu, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, lắng nghe những rung động tinh tế nhất của ý chí tồn tại xung quanh. Hắn cảm nhận được sự cổ xưa của nơi này, một sự cổ xưa khác biệt hoàn toàn với những gì hắn từng biết. Nó không phải là sự mục nát của thời gian, mà là sự tồn tại bền bỉ, tĩnh lặng, như thể nơi đây đã ngủ yên từ hàng vạn năm.

Lục Vô Trần bước theo sau, tâm trí y vẫn còn hỗn loạn. Y cố gắng dùng linh lực để thắp sáng đường đi, nhưng linh lực của y dường như bị một lực lượng vô hình nào đó áp chế, chỉ có thể tạo ra một luồng sáng yếu ớt, không đủ để xua đi bóng tối dày đặc. Sự bất lực này càng khiến y thêm hoài nghi về giá trị của tu luyện. Nếu linh lực không thể giúp y nhìn rõ con đường, không thể giúp y thấu hiểu những gì đang diễn ra, vậy thì ý nghĩa của việc truy cầu sức mạnh tột đỉnh là gì? Y tự hỏi, phải chăng Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ khác cũng đang đi trên một con đường mù quáng, chỉ nhìn thấy sức mạnh bề ngoài mà bỏ quên bản chất cốt lõi của vạn vật?

Trong bóng tối thăm thẳm, tiếng gió sa mạc bên ngoài dường như đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng nhỏ nước từ khe đá hay tiếng thở dài của chính Lục Vô Trần. Y cảm thấy mình đang đi vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới nằm ngoài mọi định nghĩa và khái niệm mà y từng biết. Tần Mặc vẫn bước đi, dáng vẻ nhỏ bé nhưng lại kiên định đến lạ lùng, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm vô tận. Lục Vô Trần biết, dù y có hoài nghi đến đâu, y cũng không thể quay lại. Con đường phía trước, dù tối tăm và bí ẩn, lại là con đường duy nhất dẫn đến câu trả lời cho sự trống rỗng trong tâm hồn y.

Sau một đoạn đường dài tưởng như vô tận, đường hầm bắt đầu mở rộng. Không khí không còn ẩm ướt và lạnh lẽo nữa, mà trở nên khô ráo và ấm áp hơn, tuy vẫn mang một mùi hương cổ xưa khó tả. Một ánh sáng yếu ớt, dịu nhẹ, không rõ nguồn gốc bắt đầu len lỏi vào, xua đi phần nào bóng tối. Ánh sáng này không phải ánh sáng mặt trời, cũng không phải linh quang, mà là một thứ ánh sáng thuần khiết, thanh tịnh, như được tạo ra từ chính vật chất cổ xưa.

Họ bước ra khỏi đường hầm, vào một sảnh đường rộng lớn đến mức choáng ngợp. Trần nhà cao vút, không thấy điểm cuối, được chống đỡ bởi những cột đá khổng lồ, chạm khắc tinh xảo với những hoa văn mà Tần Mặc đã thấy trên bức phù điêu. Sảnh đường này không có dấu vết của sự tàn phá, không có cát bụi hay đổ nát, mà như một bảo tàng được bảo tồn hoàn hảo qua hàng vạn năm. Những bức tường đá được đánh bóng nhẵn nhụi, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa huyền bí.

Lục Vô Trần thốt lên một tiếng kinh ngạc, giọng y run rẩy, đôi mắt quét qua khắp sảnh đường. "Đây là... nh��ng món đồ phàm tục? Sao chúng lại có linh khí mạnh đến vậy? Thậm chí còn hơn cả pháp bảo cao cấp mà ta từng thấy!" Y chỉ tay vào hàng trăm, hàng ngàn vật phẩm đang được đặt trên các bệ đá hoặc nằm rải rác trên nền đất. Từ những mảnh gốm vỡ, những thanh binh khí thô sơ đã hoen gỉ, những viên đá không tên, những mảnh vải vụn đã mục nát, cho đến những món trang sức cổ xưa đã mất đi vẻ lấp lánh ban đầu. Mỗi vật, dù nhỏ bé hay lớn lao, dù nguyên vẹn hay vỡ nát, đều tỏa ra một "vật tính" riêng biệt, mạnh mẽ đến khó tin, một cảm giác nguyên bản và thuần khiết. Linh khí mà Lục Vô Trần cảm nhận được không phải là linh khí tinh khiết của trời đất, mà là một loại năng lượng khác, năng lượng của sự tồn tại, của bản chất.

Tần Mặc bước chậm rãi vào sảnh đường, đôi mắt hắn lướt qua từng món đồ. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà lắng nghe bằng cả tâm hồn, cảm nhận từng ý chí tồn tại đang bao phủ nơi này. Một bản giao hưởng thầm lặng, một vũ điệu của bản nguyên đang diễn ra trước mắt hắn, nhưng chỉ có hắn mới có thể nghe thấy, cảm nhận được.

"Không phải linh khí, Lục huynh," Tần M���c khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Là ý chí. Là bản chất nguyên thủy của chúng. Chúng chưa từng bị cưỡng ép, chưa từng bị bẻ cong để phục vụ một mục đích thăng thiên." Hắn chỉ tay vào một thanh kiếm sắt đã gỉ sét, lưỡi kiếm cùn mòn, chuôi kiếm mục nát. "Thanh kiếm này... ý chí của nó là được chém. Nó muốn được vung lên, được cắt đứt, được thực hiện chức năng của mình. Nó không khao khát trở thành thần binh, không muốn được ban cho linh hồn hay phép thuật. Nó chỉ muốn là một thanh kiếm, thuần túy và nguyên bản."

Lục Vô Trần vẫn còn sững sờ. Y tiến đến gần một mảnh giáp vỡ, chạm nhẹ vào bề mặt kim loại lạnh lẽo. Y cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ từ mảnh giáp, một ý chí phòng ngự kiên cường, một khao khát được bảo vệ. Nhưng nó không phải linh lực, không phải sức mạnh thần thông. Nó là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, chân thật hơn. Y đã từng thấy vô số pháp khí, linh bảo, thần binh được "khai linh", được ban cho linh hồn để tăng cường sức mạnh. Nhưng những vật phẩm đó, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không có được cái "ý chí" thuần túy và nguyên bản như những món đồ phàm tục này. Chúng luôn mang theo một sự khao khát được "siêu việt", được "thăng tiến", nhưng dường như đã đánh mất đi bản chất ban đầu của mình.

"Những thứ này... chúng không có linh căn, không thể tu luyện," Lục Vô Trần lẩm bẩm, cố gắng lý giải bằng những kiến thức đã ăn sâu vào mình. "Vậy tại sao chúng lại có thể tồn tại mạnh mẽ đến vậy? Tại sao ý chí của chúng lại rõ ràng và kiên định hơn cả những vật phẩm đã được khai linh?" Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy rẫy câu hỏi và sự tuyệt vọng. Thế giới quan của y đang sụp đổ, và y không biết phải bám víu vào đâu.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn chậm rãi tiến vào trung tâm sảnh đường, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm xáo động sự tĩnh lặng cổ xưa nơi đây. Hắc Phong theo sau, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét ngang, cảm nhận những rung động năng lượng khác lạ mà nó không thể gọi tên. Nó cảnh giác, nhưng cũng có chút tò mò.

"Chúng tồn t���i mạnh mẽ bởi vì chúng không ngừng là chính mình," Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn vang vọng trong không gian rộng lớn, như một lời giải đáp cho tất cả những hoài nghi của Lục Vô Trần. "Mỗi vật đều có một ý nghĩa tồn tại riêng, một bản chất độc đáo. Khi chúng ta cố gắng thay đổi chúng, ép buộc chúng theo một con đường khác, chúng sẽ mất đi bản nguyên của mình, và dù có đạt được sức mạnh lớn đến đâu, chúng cũng sẽ trống rỗng. Những vật phẩm này... chúng không có ham muốn thăng thiên. Chúng chỉ muốn được là chúng, và chính sự thuần khiết đó đã ban cho chúng một ý chí tồn tại bất diệt."

Lục Vô Trần cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Lời của Tần Mặc như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí y, khiến y bừng tỉnh. Y nhớ lại những lời của Hồn Ý Giả, về "cái giá của sự siêu việt" và "sự thật bị nhấn chìm". Phải chăng, cái giá đó chính là sự đánh đổi bản nguyên để lấy đi một sức mạnh hão huyền? Phải chăng, những tu sĩ như y, cả đời truy cầu thăng thiên, lại đang tự đẩy mình vào một cái bẫy, một con đường mất đi chính mình?

Họ chậm rãi tiến vào trung tâm sảnh đường. Tần Mặc dừng lại trước một bệ đá thấp, trên đó đặt một mảnh giáp vỡ đã bạc màu, chỉ còn lại một phần của tấm chắn ngực. Bề mặt kim loại xỉn màu, hằn lên những vết xước sâu và những lỗ thủng do chiến trận. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào nó, nhắm mắt lại, lắng nghe.

Ngay lập tức, một dòng ký ức ùa về trong tâm trí Tần Mặc, không phải là hình ảnh rõ ràng, mà là những cảm xúc, những rung động ý chí. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của mảnh giáp, ý chí bảo vệ chủ nhân của nó, sự trung thành tuyệt đối. Nó không hề khao khát trở thành một linh giáp, không hề mơ ước được ban cho những phép thuật kỳ diệu. Ý chí của nó chỉ đơn giản là được che chắn, được hứng chịu đòn đánh thay cho người mặc. Hắn cảm nhận được nỗi đau của nó khi bị vỡ, nhưng không phải đau vì mất đi sức mạnh, mà đau vì không còn có thể hoàn thành sứ mệnh bảo vệ. Đó là một ý chí thuần túy, giản dị, nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh khí nào. Tần Mặc thở dài, cảm nhận được một nỗi tiếc nuối sâu sắc từ mảnh giáp, tiếc nuối cho một thời đại mà sự trung thành và bản chất được trân trọng hơn là sức mạnh siêu nhiên.

Hắn buông mảnh giáp, di chuyển đến bên cạnh một cây trâm cài tóc đã hoen gỉ. Chiếc trâm nhỏ bé, làm bằng kim loại đơn giản, giờ đây đã mất đi vẻ lấp lánh, nhưng khi Tần Mặc chạm vào, hắn lại cảm nhận được một ý chí mềm mại, dịu dàng. Ý chí của nó là được cài trên mái tóc của một ai đó, được tô điểm cho vẻ đẹp, được giữ những lọn tóc không xõa xuống. Nó không muốn trở thành một pháp khí phòng thân, không muốn được dùng để chiến đấu. Nó chỉ muốn là một cây trâm, một vật phẩm nhỏ bé mang lại vẻ đẹp và sự duyên dáng. Nó hài lòng với vai trò của mình, tự hào với chức năng của mình, và không hề có một chút ham muốn nào để "vươn lên" thành một thứ gì đó vĩ đại hơn.

"Sức mạnh không đến từ việc trở thành ai khác, mà từ việc là chính mình," Tần Mặc thì thầm, mắt vẫn nhắm nghiền, như đang nói chuyện với chính những vật phẩm xung quanh. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong sảnh đường tĩnh mịch. "Một cái rìu chỉ muốn chặt, một cái trâm chỉ muốn giữ... chúng không cần thành tiên để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở bản chất, ở sự thuần túy của ý chí tồn tại."

Lục Vô Trần đứng cách đó một khoảng, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mặc. Y không thể nghe được những "lời thì thầm" mà Tần Mặc đang tiếp nhận, nhưng y có thể cảm nhận được luồng ý chí cổ xưa đang dao động quanh Tần Mặc. Y thấy Tần Mặc không dùng sức mạnh, không dùng linh lực, mà chỉ dùng sự thấu cảm để kết nối với vạn vật. Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của y. Y tự hỏi, phải chăng bấy lâu nay, những tu sĩ như y đã hiểu sai hoàn toàn về ý nghĩa của sự tồn tại, về giá trị của vạn vật?

"Nhưng... nếu không tu luyện, không thăng tiên," Lục Vô Trần cất tiếng, giọng y đầy vẻ bối rối và một chút tuyệt vọng, "chúng ta sẽ mãi mãi yếu kém, hữu hạn sao? Không phải tất cả đều muốn vươn lên sao? Không phải vạn vật đều có một khao khát tiềm ��n để trở nên mạnh mẽ hơn, để thoát khỏi giới hạn của mình sao?" Y đã trải qua cả cuộc đời tu luyện, chứng kiến vô số sinh linh, từ con người đến thần thú, từ binh khí đến thành trì, đều khao khát thăng tiến, khao khát trở thành bất tử. Đối với y, đó là một chân lý hiển nhiên, không thể chối cãi.

Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm của hắn hướng về Lục Vô Trần. "Giới hạn là do ai đặt ra, Lục huynh?" Hắn hỏi ngược lại, giọng điệu bình thản nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc. "Và cái giá phải trả cho sự 'vươn lên' đó là gì?" Hắn lại đưa tay chạm vào một lưỡi rìu đá thô sơ nằm trên mặt đất. Lưỡi rìu này không có bất kỳ vẻ ngoài hoa mỹ nào, nhưng ý chí của nó lại vô cùng kiên định: được bổ, được đẽo, được khai phá. Nó không hề mơ tưởng đến việc trở thành một thần khí có khả năng xuyên phá không gian, nó chỉ muốn là một công cụ hữu ích, một phần của cuộc sống.

Lục Vô Trần im lặng. Câu hỏi của Tần Mặc đánh thẳng vào tâm can y, khiến y không thể phản bác. Cái giá phải tr��� cho sự "vươn lên" đó là gì? Y nhìn lại cuộc đời mình, những năm tháng miệt mài tu luyện, những cuộc tranh đoạt, những hy sinh, những mất mát. Y đã trở nên mạnh mẽ, nhưng y có thực sự hạnh phúc hơn không? Y có thực sự tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại không? Hay y chỉ đang chạy theo một ảo ảnh, một mục tiêu do người khác đặt ra, mà không màng đến bản thân mình, đến bản chất của vạn vật xung quanh?

Tần Mặc không đợi Lục Vô Trần trả lời. Hắn tiếp tục khám phá, đôi mắt hắn lướt qua hàng ngàn vật phẩm cổ xưa. Hắn cảm nhận được sự đa dạng và sức mạnh của "vật tính" nơi đây, một minh chứng sống động cho một kỷ nguyên vàng đã mất, nơi vạn vật có thể tồn tại trong sự cân bằng và phong phú mà không cần phải truy cầu thăng tiên một cách mù quáng. Đó là một thế giới mà Huyền Vực hiện tại đã đánh mất.

Cuối cùng, Tần Mặc dừng lại trước một tấm bia đá nhỏ, nằm khuất sau một chồng sách cổ đã mục nát. Tấm bia chỉ cao khoảng ba thước, rộng một thước, màu sắc xám tro, tương đồng với phiến đá ở thư phòng trước đó, nhưng những ký tự khắc trên nó lại cổ xưa hơn, sâu sắc hơn, như thể chúng được tạo ra từ thuở hồng hoang. Một luồng ý chí mạnh mẽ, khác biệt hoàn toàn với những vật phẩm xung quanh, tỏa ra từ tấm bia, thu hút Tần Mặc đến gần. Nó không phải là ý chí của sự tồn tại đơn thuần, mà là một ý chí mang theo thông tin, mang theo một lời cảnh báo, một sự cấp bách.

Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào tấm bia. Ngay lập tức, một dòng thông tin mãnh liệt ùa vào tâm trí hắn, không còn là những ký ức rời rạc hay cảm xúc mơ hồ, mà là một chuỗi hình ảnh và âm thanh cụ thể hơn, tuy vẫn còn mờ ảo. Hắn nhìn thấy một lão nhân tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh như sao trời, đang ngồi giữa một thư phòng khổng lồ, xung quanh là vô số sách cổ và những mảnh đá khắc chữ. Lão nhân đó đang chăm chú ghi chép, dường như đang cố gắng lưu giữ một sự thật nào đó trước khi nó bị lãng quên hoàn toàn. Và bên cạnh hình ảnh lão nhân, một dòng chữ cổ xưa hiện lên rõ nét trong tâm trí Tần Mặc: "Thiên Sách Lão Nhân... Thiên Nhãn Các... Chân Lý Thạch Bi..."

Lục Vô Trần thấy Tần Mặc đứng bất động trước tấm bia đá, đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc. Y không biết Tần Mặc đang tiếp nhận những gì, nhưng y cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa đang tỏa ra từ tấm bia, bao trùm lấy Tần Mặc. Y chợt hiểu, đây không chỉ là một chuyến đi tìm kiếm câu trả lời cho Tần Mặc, mà còn là một cuộc hành trình vén màn chân lý của cả thế giới Huyền Vực, một chân lý mà y, và vô số tu sĩ khác, đã bị che mắt bấy lâu nay. Y nhìn Tần Mặc, lòng y dấy lên một niềm hy vọng mong manh, rằng con đường mà Tần Mặc đang đi, dù cô độc và đầy thử thách, có lẽ chính là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới này khỏi vực thẳm.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free