Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 544: Lời Khước Từ Của Cổ Vật: Khắc Khoải Thiên Đạo Cảnh Báo

Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào tấm bia. Ngay lập tức, một dòng thông tin mãnh liệt ùa vào tâm trí hắn, không còn là những ký ức rời rạc hay cảm xúc mơ hồ, mà là một chuỗi hình ảnh và âm thanh cụ thể hơn, tuy vẫn còn mờ ảo. Hắn nhìn thấy một lão nhân tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh như sao trời, đang ngồi giữa một thư phòng khổng lồ, xung quanh là vô số sách cổ và những mảnh đá khắc chữ. Lão nhân đó đang chăm chú ghi chép, dường như đang cố gắng lưu giữ một sự thật nào đó trước khi nó bị lãng quên hoàn toàn. Và bên cạnh hình ảnh lão nhân, một dòng chữ cổ xưa hiện lên rõ nét trong tâm trí Tần Mặc: "Thiên Sách Lão Nhân... Thiên Nhãn Các... Chân Lý Thạch Bi..."

Lục Vô Trần thấy Tần Mặc đứng bất động trước tấm bia đá, đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc. Y không biết Tần Mặc đang tiếp nhận những gì, nhưng y cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa đang tỏa ra từ tấm bia, bao trùm lấy Tần Mặc. Y chợt hiểu, đây không chỉ là một chuyến đi tìm kiếm câu trả lời cho Tần Mặc, mà còn là một cuộc hành trình vén màn chân lý của cả thế giới Huyền Vực, một chân lý mà y, và vô số tu sĩ khác, đã bị che mắt bấy lâu nay. Y nhìn Tần Mặc, lòng y dấy lên một niềm hy vọng mong manh, rằng con đường mà Tần Mặc đang đi, dù cô độc và đầy thử thách, có lẽ chính là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới này khỏi vực thẳm.

Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn những hình ảnh vừa hiện hữu trong tâm trí. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như để xác nhận điều gì đó với chính mình. Luồng ý chí từ tấm bia nhỏ đã dẫn dắt hắn đến một nhận thức sâu sắc hơn, một chân lý mà trước đây hắn chỉ mơ hồ cảm nhận. Hắn quay lưng lại với tấm bia, đôi mắt đen láy quét qua những vật phẩm cổ xưa đang nằm rải rác trong không gian rộng lớn, tĩnh mịch này.

Di Tích Cổ Tiên, dưới ánh nắng gay gắt của ban ngày, vẫn mang một vẻ đẹp siêu phàm nhưng đầy thê lương. Những tòa kiến trúc bằng ��á cổ kính, với các hoa văn chạm khắc phức tạp, đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và những cơn gió sa mạc khắc nghiệt. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ, cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ, gợi nhớ về một nền văn minh rực rỡ nhưng đã lùi vào dĩ vãng. Tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng than khóc của quá khứ. Thỉnh thoảng, tiếng cát lạo xạo di chuyển, đôi khi có tiếng động lạ từ sâu bên trong di tích, như tiếng vọng của những linh hồn còn vương vấn hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch, khô cằn và cô độc.

Tần Mặc cẩn trọng tiến gần từng vật phẩm, trái tim hắn đập những nhịp trầm tư. Mỗi món đồ, từ một chiếc bình gốm nứt vỡ nằm nghiêng mình trong cát, đến một mảnh vải thêu đã mục nát đến mức gần như tan biến, đều tỏa ra một tầng "vật tính" riêng biệt. Đây không phải là linh khí dồi dào của những pháp bảo hiện đại, mà là một loại năng lượng nguyên bản, thuần khiết, mang theo những câu chuyện của hàng vạn năm lịch sử. Hắn chạm tay vào một chuỗi hạt ngọc đã xỉn màu, từng viên ngọc đã mất đi vẻ sáng bóng, nhưng bên trong chúng vẫn ẩn chứa một "ý chí tồn tại" mạnh mẽ. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, tập trung vào việc lắng nghe. Bên cạnh, Hắc Phong lẳng lặng ngồi xuống, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối của một cột đá đổ, đôi tai dựng đứng, cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Nó cảm nhận được sự khác lạ trong không khí, một thứ năng lượng trầm uất và kháng cự, rất khác với những nơi chúng từng đi qua.

"Đây không phải là sự thăng tiên... mà là một lời từ chối... một sự sợ hãi sâu sắc," Tần Mặc thầm thì, giọng hắn trầm thấp đến mức gần như không nghe thấy, nhưng Lục Vô Trần vẫn có thể cảm nhận được qua sự rung động trong không khí. Hắn cảm nhận được ý chí của chuỗi hạt ngọc này, chúng không hề khao khát trở thành linh bảo, không hề muốn thoát ly khỏi hình dạng ban đầu. Ngược lại, chúng dường như đang run rẩy, một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một sự khước từ mạnh mẽ đối với bất kỳ sự "thăng cấp" nào. Chúng muốn được tồn tại như chính chúng, muốn được nằm yên trong cát bụi của thời gian, không bị biến đổi, không bị cưỡng ép.

Lục Vô Trần đứng cạnh, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ bàng hoàng. Y cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, một sự kháng cự vô hình từ những vật phẩm cổ xưa này, dường như chúng đang thì thầm những điều gì đó mà y không thể hiểu rõ, nhưng lại khiến tâm can y không ngừng chấn động. "Chuyện gì đang xảy ra, Tần Mặc? Ta cảm thấy một sự kháng cự... một nỗi đau tột cùng," y hỏi, giọng nói trầm yếu, mang theo sự mệt mỏi và hoài nghi ngày càng sâu sắc. Y đã tu luyện cả đời, luôn tin rằng vạn vật đều khao khát mạnh mẽ hơn, khao khát được "khai linh", được "thăng tiên". Nhưng ở đây, trong Di Tích Cổ Tiên này, y lại cảm nhận được điều ngược lại: một sự chối bỏ, một nỗi thống khổ. Sự mâu thuẫn này khiến y cảm thấy lạc lõng, như một con thuyền mất phương hướng giữa biển khơi.

Tần Mặc chậm rãi mở mắt, nhìn Lục Vô Trần. "Chúng không muốn, Lục huynh. Chúng không muốn trở thành cái mà chúng ta gọi là 'tiên'. Chúng đã nhìn thấy... cái giá phải trả." Hắn buông chuỗi hạt ngọc, chúng lập tức trở lại trạng thái tĩnh lặng, như thể vừa trút được một gánh nặng vô hình. Tần Mặc tiếp tục bước đi, bàn tay khẽ chạm vào một chiếc bình gốm nứt vỡ, một mảnh vỡ của một bức tượng thần không còn nguyên vẹn, hay một sợi dây thừng đã hóa đá. Mỗi lần chạm, mỗi lần lắng nghe, nỗi day dứt trong lòng hắn lại dâng cao. Hắn cảm nhận được sự "từ chối lên tiên" mãnh liệt từ những vật phẩm này, như thể chúng đã chứng kiến một điều gì đó kinh hoàng liên quan đến sự thăng tiên, một bi kịch mà chúng không muốn lặp lại, không muốn trở thành một phần của nó. Những vật phẩm này không phải là vô tri vô giác, chúng là những chứng nhân câm lặng của một thời đại đã qua, một thời đại mà sự truy cầu thăng tiên đã vượt quá giới hạn, đẩy vạn vật vào bờ vực của sự hủy diệt. Tần Mặc hiểu rằng đây là một phần của "Thiên Đạo Cảnh Báo", một lời thì thầm từ quá khứ, cảnh báo về những tai họa khôn lường nếu con đường "thăng tiên" không có điểm dừng, không có sự cân bằng.

***

Tần Mặc tiếp tục cuộc hành trình khám phá trong sự tĩnh mịch của Di Tích Cổ Tiên. Ánh nắng ban ngày vẫn gay gắt, xuyên qua những vết nứt trên vách đá và những khe hở của các công trình đổ nát, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền cát. Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào, đôi khi mang theo những hạt cát nhỏ li ti va vào mặt đá, tạo nên âm thanh sột soạt ma quái. Bầu không khí vẫn khô cằn và bí ẩn, nhưng giờ đây, đối với Tần Mặc, nó còn nặng nề hơn bởi những câu chuyện bi thương mà hắn đang dần khám phá.

Hắn tiến đến một khu vực có vẻ như là một gian phòng thờ cúng cổ xưa, mặc dù những bức tường đã đổ nát và các vật phẩm đã bị thời gian bào mòn. Ở giữa gian phòng, một chiếc gương đồng cổ nằm nghiêng trên một bệ đá thấp. Bề mặt gương đã bị hoen ố, xỉn màu, phủ đầy bụi bặm của hàng ngàn năm. Nó không hề có chút linh khí nào, trông như một món đồ bỏ đi. Nhưng khi Tần Mặc lại gần, một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ, dữ dội hơn bất kỳ thứ gì hắn từng cảm nhận được từ các vật phẩm khác, ập thẳng vào tâm trí hắn. Đây không chỉ là sự từ chối, mà là một sự phẫn nộ, một nỗi sợ hãi tột cùng, một lời cảnh báo khẩn thiết.

Tần Mặc nhẹ nhàng đưa tay chạm vào chiếc gương đồng. Ngay lập tức, một luồng chấn động mạnh mẽ xuyên thẳng vào đại não hắn. Hắn cảm thấy như thể linh hồn mình bị kéo vào một dòng xoáy thời gian, trở về "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" mà Hồn Ý Giả đã nhắc đến. Những hình ảnh mờ ảo, rời rạc nhưng đầy ám ảnh, bắt đầu hiện lên trong tâm trí hắn, như một thước phim kinh hoàng của quá khứ.

Hắn nhìn thấy vạn vật bị cưỡng ép khai linh. Một cây cổ thụ vĩ đại, rễ cắm sâu vào lòng đất, ý chí vốn là che chở và nuôi dưỡng muôn loài, nay bị xiềng xích, bị rút cạn nhựa sống để biến thành một "linh mộc" vặn vẹo, méo mó. Nó không còn là cây cổ thụ nữa, mà là một khối vật chất sống đang đau đớn, gào thét trong câm lặng. Một ngọn núi hùng vĩ, ý chí là đứng vững, che chở cho vùng đất, giờ bị khoét rỗng, bị ép buộc ngưng tụ linh khí thành "linh mạch", hình dáng vẫn đó nhưng linh hồn đã mục ruỗng, khô héo, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi bi ai.

Tần Mặc nghe thấy những tiếng gào thét của bản chất bị bẻ cong. Một con thú, bản tính hoang dã, tự do, bị nhốt trong lồng, bị tiêm nhiễm linh lực để trở thành "thần thú" phục vụ con người. Đôi mắt nó đỏ ngầu không phải vì sức mạnh, mà vì sự thống khổ tột cùng, sự phản kháng vô vọng khi bản chất bị chà đạp. Một thanh kiếm, ý chí vốn là để chém, để bảo vệ, nay bị cưỡng ép "khai linh", biến thành "linh kiếm" với ý thức riêng, nhưng ý thức đó lại bị giam cầm, bị điều khiển, không còn là chính nó. Nó không muốn chém, không muốn giết, nó chỉ muốn được làm một thanh kiếm bình thường, một công cụ đơn thuần.

Hắn thấy sự biến dạng kinh hoàng của những sinh linh khi cố gắng "lên tiên" trái với ý muốn tự nhiên. Những hình hài méo mó, những linh hồn tan vỡ, những vật chất bị phân rã không phải vì quá trình thăng hoa, mà vì sự phản kháng của chính bản thân chúng. Một số vật thể bị biến thành những khối thịt bầy nhầy, một số khác hóa thành tro bụi ngay giữa quá trình "thăng cấp", và một số thì trở thành những thực thể vô hồn, chỉ còn vỏ bọc của sức mạnh nhưng bên trong rỗng tuếch, không còn ý chí, không còn bản chất. Đó là sự hủy diệt, sự mất mát không thể vãn hồi.

Tần Mặc run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt hắn trở nên trắng bệch. Hắn thấy những khung cảnh tàn khốc, những vật thể từng là chính nó, giờ đây biến thành những hình dạng quái dị, vô hồn trong nỗ lực thăng thiên. Đây không phải là sự vinh quang mà các tu sĩ hằng mơ ước, đây là một cơn ác mộng kinh hoàng, là cái giá phải trả cho sự truy cầu mù quáng, cho niềm tin sai lầm rằng mọi thứ đều phải "lên tiên". Những vật phẩm cổ xưa này, đặc biệt là chiếc gương đồng này, đã "nhìn thấy" và "ghi nhớ" bi kịch đó. Chúng đã "từ ch��i" lặp lại, chúng không muốn trở thành một phần của vòng xoáy hủy diệt ấy.

"Không phải là vinh quang... mà là hủy diệt... một sự khước từ..." Tần Mặc khó nhọc thốt ra từng tiếng, giọng hắn khản đặc, như thể vừa thoát khỏi một vực sâu vô tận. Hắn ôm đầu, những hình ảnh kinh hoàng vẫn còn quay cuồng trong tâm trí. Luồng năng lượng hỗn loạn từ chiếc gương đồng vẫn còn vương vấn, khiến không gian xung quanh hắn dường như cũng đang rung động, như thể đang khóc than cho những linh hồn đã mất.

Lục Vô Trần đứng cạnh, vẻ mặt y đầy lo lắng. Y không nhìn thấy những gì Tần Mặc nhìn thấy, nhưng y cảm nhận được sự hỗn loạn dữ dội trong năng lượng xung quanh Tần Mặc. Linh khí trong không khí trở nên nặng nề, mang theo một nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khó tả. Y vội vàng bước tới, đỡ lấy Tần Mặc đang run rẩy, đôi mắt sâu trũng của y lộ rõ sự kinh hãi. Y biết Tần Mặc đang trải qua một điều gì đó khủng khiếp, một điều mà y, dù có tu vi cao thâm đến đâu, cũng không thể nào hiểu được hoàn toàn. Nhưng sự đau đớn và nỗi s��� hãi mà Tần Mặc đang trải qua là có thật, và điều đó khiến lòng tin của Lục Vô Trần vào con đường thăng tiên đã xây dựng cả đời, giờ đây như một lâu đài cát đang dần sụp đổ trước cơn sóng dữ.

***

Mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh sáng vàng dịu nhẹ bao trùm lên những tàn tích của Di Tích Cổ Tiên, xoa dịu phần nào bầu không khí nặng nề sau những gì Tần Mặc vừa trải qua. Gió sa mạc cũng đã dịu đi, chỉ còn những làn gió nhẹ mơn man qua các khe đá, mang theo mùi cát bụi cổ xưa. Tần Mặc dựa vào một cột đá đổ, hơi thở vẫn còn gấp gáp, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Những hình ảnh bi tráng về quá khứ đã khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành một lời thề không thể lay chuyển.

Lục Vô Trần cẩn thận đặt Tần Mặc ngồi xuống, ánh mắt y nhìn hắn đầy phức tạp, vừa lo lắng, vừa bàng hoàng, lại vừa xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ. Y không thể trực tiếp trải nghiệm những gì Tần Mặc đã thấy, nhưng sự đau đớn và nỗi kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt Tần Mặc, cùng với những làn sóng năng lượng bi thương còn sót lại trong không gian, đủ để y hình dung ra một phần sự thật kinh hoàng.

"Chúng đã từ chối. Chúng không muốn trở thành tiên. Chúng đã chứng kiến cái giá phải trả... cái giá của việc mất đi chính mình," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn vẫn còn khàn, nhưng mỗi từ ngữ đều chứa đựng sức nặng và sự rõ ràng đến rợn người. Hắn kể lại những gì mình đã thấy, về những cây cổ thụ bị biến dạng, những con thú gào thét trong thống khổ, những vật phẩm bị cưỡng ép khai linh mà không còn bản chất. Hắn kể về sự hủy diệt, về sự biến mất của "ý chí tồn tại" nguyên bản khi vạn vật bị ép buộc đi ngược lại chính nó để "thăng tiên".

Lục Vô Trần lắng nghe từng lời của Tần Mặc, tâm trí y quay cuồng. Cả đời y đã được giáo dục rằng thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là con đường duy nhất để vươn tới sự vĩnh cửu và sức mạnh. Nhưng những gì Tần Mặc vừa kể, lại vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác, một chân lý tàn khốc và bi thương. "Nếu... nếu thăng tiên là như vậy... vậy thì con đ��ờng chúng ta đang đi... là sai sao?" Lục Vô Trần hỏi, giọng y run rẩy, chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc nhất mà y từng cảm thấy. Nỗi hoài nghi đã âm ỉ bấy lâu nay trong lòng y, giờ đây bùng lên như một ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi mọi niềm tin cũ kỹ. "Tất cả... tất cả những gì ta đã theo đuổi... những gì Huyền Vực này đang theo đuổi... đều là một sự lầm lạc sao?"

Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ trầm tư sâu sắc. "Không phải là lầm lạc hoàn toàn, Lục huynh. Thăng tiên có thể là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu duy nhất, và càng không phải là con đường duy nhất. Cái sai là khi sự truy cầu thăng tiên trở thành cưỡng ép, trở thành sự chà đạp lên bản chất của vạn vật. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời tiên tri cổ xưa.

Hắn khẽ thở dài, biết rằng gánh nặng của chân lý đang đè nặng lên vai mình và những người đồng hành. Nhưng hắn cũng hiểu, chỉ có đối mặt với sự thật này, Huyền Vực mới có thể tìm thấy con đường cứu rỗi. Hắn hướng ánh mắt về tấm bia đá nhỏ mà hắn đã chạm vào trước đó, nơi manh mối về Thiên Sách Lão Nhân đang chờ đợi.

"Tấm bia này... nó không phải là lời cảnh báo, Lục huynh. Mà là một lời kêu gọi. Lời kêu gọi tìm đến người hiểu rõ nhất bi kịch này, người nắm giữ 'Thiên Sách'," Tần Mặc nói, rồi hắn chỉ vào một ký hiệu ẩn trên tấm bia nhỏ, một phù văn cổ xưa mà chỉ những đôi mắt tinh tường nhất mới có thể nhận ra. Phù văn đó không phải là một chữ cái, mà là một hình ảnh được cách điệu hóa, mô tả một con mắt đang mở to, bên trong là một cuốn sách cổ.

Lục Vô Trần cúi xuống, ánh mắt y dán chặt vào những đường nét cổ xưa trên tấm bia. Sự hoài nghi trong lòng y giờ đây đã nhường chỗ cho một nỗi khao khát tìm kiếm sự thật mãnh liệt. Y nhìn thấy sự chân thành và kiên định trong ánh mắt Tần Mặc, và y biết, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, y cũng sẽ đi cùng hắn. Con đường thăng tiên của y đã sụp đổ, nhưng một con đường khác, một con đường mang tên "cân bằng bản chất", đang dần mở ra trước mắt. Y hiểu rằng, Thiên Diệu Tôn Giả và phe thăng tiên đang lặp lại sai lầm của quá khứ, và hậu quả sẽ còn thảm khốc hơn nếu không có ai ngăn cản.

Tần Mặc đứng thẳng dậy, nhìn về phía xa, nơi ánh mặt trời chiều đang dần tắt, nhuộm đỏ cả một vùng trời sa mạc. Trong tâm trí hắn, hình ảnh lão nhân tóc bạc phơ giữa thư phòng khổng lồ lại hiện lên rõ nét. Thiên Sách Lão Nhân, người nắm giữ tri thức cổ đại, sẽ là chìa khóa để giải mã những bí ẩn còn lại, để vén màn hoàn toàn "Chân Lý Thạch Bi" và "Thiên Đạo Cảnh Báo". Hắn biết, Lục Vô Trần sẽ sớm đưa ra quyết định cuối cùng về con đường tu luyện của mình, và rất có thể, y sẽ từ bỏ hoàn toàn tham vọng thăng tiên, trở thành một đồng minh vững chắc của hắn. Cuộc hành trình vén màn chân lý chỉ vừa mới bắt đầu, và những bí mật kinh hoàng nhất của Huyền Vực vẫn còn đang chờ đợi.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free