Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 550: Diện Kiến Vô Danh: Ý Chí Cô Độc Và Manh Mối Đầu Tiên

Ánh sáng mờ ảo của Thư Viện Cổ chìm trong sự tĩnh mịch ngàn năm, chỉ có những tia sáng yếu ớt len lỏi qua các khe hở trên vách đá, tạo nên một không gian lờ mờ như hoàng hôn vĩnh cửu. Không khí khô nóng của sa mạc vẫn còn vương vấn, nhưng bị thay thế dần bằng mùi đá cổ phong hóa, mùi giấy mục nát và một chút hương trầm thoang thoảng, mơ hồ như ký ức của những nghi lễ đã bị lãng quên từ rất lâu. Tiếng gió rít thê lương qua những khe đá bên ngoài dường như bị phong ấn, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm đâu đó trong thư viện thỉnh thoảng lại vẳng lên, như tiếng thở dài của thời gian.

Tần Mặc đứng vững giữa không gian rộng lớn ấy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn mở ra, không còn vẻ ngạc nhiên hay choáng ngợp, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy một phần của chân lý bị chôn vùi. Hắn nhìn thẳng vào góc khuất mà Hắc Phong đang dõi theo, nơi "ý chí tồn tại" kia đang tỏa ra mạnh mẽ nhất. Sức nặng của ý chí ấy vẫn bao trùm lấy hắn, không phải là thứ uy áp cường liệt thường thấy ở các cường giả tu sĩ, mà là một thứ sức nặng của bi thương, của nỗi cô độc đã kéo dài vạn năm, đọng lại trong từng hạt bụi, từng thớ đá cổ xưa. Nó như một dòng chảy thời gian cuộn xiết, mang theo vô vàn câu chuyện chưa kể, những lời thì thầm của quá khứ, những tiếng thở than của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng.

Bên cạnh Tần Mặc, Lục Vô Trần đã ngừng rên rỉ, nhưng gương mặt y vẫn tái nhợt như tờ giấy. Đôi mắt sâu trũng của y mở lớn, chứa đầy vẻ kinh ngạc và sự tò mò không thể kìm nén. Y không thể cảm nhận "ý chí" đó như Tần Mặc, nhưng y cảm thấy một áp lực vô hình, một cảm giác không thể diễn tả, như thể cả dòng chảy lịch sử đang đè nặng lên tâm trí y. Đầu óc y vẫn còn choáng váng, nhưng có một sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt – một tia sáng của sự suy ngẫm, của một niềm tin mới đang dần nhen nhóm, thay thế cho vẻ chán nản và hoài nghi thường trực. Y siết chặt tay, cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít thở từng hơi khó nhọc trong không khí nặng nề.

“Kỳ lạ quá... một cảm giác không thể diễn tả... như thể cả lịch sử đang đè nặng lên ta,” Lục Vô Trần thều thào, giọng y vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bớt đi vẻ run rẩy. Y chưa từng trải qua cảm giác này, thứ áp lực này không thể dùng linh lực để chống đỡ, nó chạm đến tận sâu thẳm linh hồn.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, vẫn gầm gừ nhẹ trong cổ họng. Nó không rời mắt khỏi góc khuất ấy, bộ lông dựng đứng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là sự cảnh giác cao độ và một lòng trung thành không thể lay chuyển. Nó khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một lời cam kết thầm lặng, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân trước bất kỳ hiểm nguy nào. Cảm nhận của nó về sự hiện diện này không phải là sự uy hiếp, mà là một sự vĩ đại vượt xa mọi hiểu biết của loài thú.

Trong góc khuất sâu hơn của thư viện, nơi ánh sáng gần như không thể chạm tới, một hình bóng mờ ảo, bán trong suốt, dần ngưng tụ. Nó không có đường nét rõ ràng của một cơ thể vật chất, nhưng lại mang một khí chất cổ xưa đến lạ lùng, như được đúc kết từ chính thời gian và sự uyên bác của vạn vật. Đó là Vô Danh Khách, người ẩn cư trong bóng tối của lịch sử. Dù không thấy rõ khuôn mặt, Tần Mặc vẫn cảm nhận được đôi mắt sâu thẳm của ông ta, như chứa đựng ngàn năm trầm tích của sự chứng kiến và suy tư. Áo choàng cũ kỹ của ông ta dường như không phải làm từ vải vóc, mà là từ những mảnh ký ức đã úa màu, phủ đầy bụi thời gian. Một bầu rượu cũ kỹ được giữ trong tay, như người bạn đồng hành duy nhất của ông ta qua bao nhiêu năm tháng cô độc.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, dùng ý chí kiên định để chống lại sự choáng ngợp từ ý niệm của Vô Danh Khách, nhìn thẳng vào hình bóng bán trong suốt ấy. Hắn biết, khoảnh khắc này sẽ thay đổi mọi thứ.

Một ý niệm cổ xưa, yếu ớt nhưng uy lực, không phải là âm thanh mà là một dòng chảy trực tiếp vào tâm trí Tần Mặc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư viện: *“Ngươi... kẻ mang theo mùi vị của sự cân bằng... ngươi là ai? Ngươi muốn gì từ ta, kẻ đã lãng quên cả tên mình?”*

Giọng nói ấy không mang theo sự tức giận hay chất vấn, mà là một sự mệt mỏi vô hạn, một sự bi quan sâu sắc về thế sự, như thể người nói đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự suy tàn đến mức không còn tin vào bất kỳ điều gì nữa. Nhưng ẩn sâu trong đó, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một tia sáng nhỏ, một sự tò mò không thể dập tắt trước sự hiện diện của hắn. "Mùi vị của sự cân bằng" – đó là điều mà Vô Danh Khách đã cảm nhận được ở Tần Mặc, một thứ khác biệt hoàn toàn so với sự truy cầu thăng tiên mù quáng của Huyền Vực.

Tần Mặc không nói thành lời, mà dùng ý niệm để đáp lại, một cách chân thành và trực tiếp, như cách hắn vẫn giao tiếp với "ý chí tồn tại" của vạn vật. *“Tiền bối, ta là Tần Mặc, đến từ Vô Tính Thành. Ta đến đây để tìm kiếm chân lý đã thất lạc, tìm kiếm một con đường để vạn vật có thể tồn tại mà không bị ép buộc phải thăng tiên, không bị hủy hoại bởi sự truy cầu vô độ.”*

Ý niệm của Tần Mặc truyền đi, mang theo sự kiên định, sự mộc mạc của một người đến từ vùng đất bị lãng quên, nhưng cũng chứa đựng một sức nặng không ngờ. Vô Danh Khách im lặng một lúc lâu, hình bóng mờ ảo của ông ta dường như rung động khe khẽ, như một chiếc lá khô bị gió lay động. Sự im lặng ấy không phải là sự thù địch, mà là sự suy ngẫm sâu xa, một sự đánh giá cẩn trọng.

*“Vô Tính Thành... cái tên đó... ta đã lãng quên bao lâu rồi nhỉ? Một vùng đất mà vạn vật không lên tiên... một hòn đảo của sự bình yên trong biển cả tham lam... Ngươi nói ngươi muốn tìm chân lý? Chân lý đó... nó đã bị chôn vùi dưới hàng vạn lớp bụi thời gian, dưới hàng triệu linh hồn đã hóa thành tro tàn vì sự mê muội của chính mình.”* Ý niệm của Vô Danh Khách lại vang lên, mang theo một nỗi chua xót khó tả. *“Nhiều người đã đến đây, tìm kiếm sức mạnh, tìm kiếm con đường trường sinh bất tử. Nhưng chưa ai từng nói muốn tìm kiếm sự cân bằng, tìm kiếm một con đường không cần phải lên tiên.”*

Tần Mặc cảm nhận được sự hoài nghi, nhưng cũng là một tia hy vọng mong manh trong ý niệm của Vô Danh Khách. Hắn biết, để thuyết phục được vị tiền bối đã chứng kiến quá nhiều bi kịch này, hắn không thể chỉ nói bằng lời. Hắn phải cho thấy sự quyết tâm của mình, cho thấy con đường mà hắn đang theo đuổi là thật.

---

Vô Danh Khách khẽ phất tay, động tác chậm rãi như thể mỗi cử động đều mang theo sức nặng của hàng ngàn năm. Hình bóng bán trong suốt của ông ta khẽ lay động, và trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm thấy một dòng thông tin cổ xưa bắt đầu tuôn chảy vào tâm trí mình, không phải là những ngôn từ khô khan, mà là những hình ảnh mờ ảo, những cảm xúc sâu thẳm, những mảnh ký ức về một Kỷ Nguyên Hiền Giả đã bị lãng quên. Thư Viện Cổ dường như trở thành một cánh cổng thời gian, nơi những bức tường đá mục nát, những kệ sách đổ vỡ, và những cuộn da dê cổ mục nát bỗng sống dậy, thì thầm những câu chuyện của quá khứ. Mùi cát bụi khô khan hòa lẫn với mùi máu và tro tàn của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của những lý tưởng đối lập.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng hấp thụ từng mảnh ký ức, từng dòng tri thức mà Vô Danh Khách truyền tải. Hắn thấy những cảnh tượng hùng vĩ của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi vạn vật đều có linh, có ý chí, nhưng lại sống hòa hợp một cách lạ thường. Những con người không tranh giành, những thần thú không săn mồi vô độ, những binh khí không khao khát chém giết. Đó là một thời đại của sự cân bằng bản chất, nơi mỗi thực thể đều hiểu rõ vị trí của mình trong vòng tuần hoàn của thế giới, không ai cố gắng thoát ly khỏi bản chất để vươn tới một cảnh giới siêu việt hơn.

Nhưng rồi, một sự thay đổi tinh tế bắt đầu. Những lời thì thầm về "thăng tiên" xuất hiện, ban đầu chỉ là một niềm khao khát nhỏ nhoi, một mong muốn được vĩnh cửu, được thoát khỏi vòng sinh tử. Dần dần, khao khát ấy biến thành tham vọng, thành sự mê muội. Vạn vật bắt đầu tu luyện điên cuồng, không còn giữ được bản chất ban đầu. Thanh kiếm không chỉ muốn chém, mà muốn chém tan cả thiên địa. Con thú không chỉ muốn chạy trốn, mà muốn nuốt trọn cả linh hồn vạn vật. Ngay cả những dòng sông, những ngọn núi cũng bắt đầu "khai linh", cố gắng hóa thành tiên linh, để lại những dòng sông khô cạn, những ngọn núi trơ trọi, bị hút cạn vật tính.

Vô Danh Khách, qua ý niệm của mình, kể về "Thiên Đạo Cảnh Báo" đầu tiên. *“Đó là tiếng gọi của bản nguyên, là lời cảnh tỉnh khi vạn vật cố gắng thoát ly chính mình. Khi sự tham lam về thăng tiên đạt đến đỉnh điểm, Thiên Đạo đã rung động, gửi đi những lời cảnh báo dữ dội, những hiện tượng kỳ lạ xảy ra khắp Huyền Vực. Đất đai khô cằn, biển cả dậy sóng, bầu trời nứt toác, vạn vật mất đi linh tính, hóa thành những hình hài méo mó, những cỗ máy tu luyện vô hồn. Đó là bản chất đang kêu gào, là thế giới đang phản kháng lại sự truy cầu mù quáng của vạn linh.”*

Vô Danh Khách ngừng lại một chút, và Tần Mặc cảm nhận được một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm từ ông ta. *“Nhưng tham lam... nó đã bị bóp méo, bị che giấu bởi những kẻ muốn leo lên cao hơn nữa. Những cường giả, những kẻ tự xưng là ‘Hiền Giả’, đã bỏ qua lời cảnh báo, thậm chí còn tìm cách thao túng nó, biến nó thành một lời tiên tri về sự ‘thanh tẩy’ để họ có thể độc chiếm con đường thăng tiên. Họ đã tạo ra những học thuyết mới, những con đường tu luyện cực đoan, ép buộc vạn vật phải 'khai linh', phải 'thăng tiên', nếu không sẽ bị đào thải. Ta đã chứng kiến... sự sụp đổ của một kỷ nguyên vàng son, sự hủy diệt của sự cân bằng bản chất. Huyền Vực đã suýt trở thành một vùng đất chết, một thế giới chỉ còn lại những linh hồn méo mó và khát vọng hư vô.”*

Trong tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh về những khu rừng hóa đá, những dòng sông cạn khô, những thành trì sụp đổ vì chính sự "khai linh" của chúng hiện lên rõ nét. Hắn thấy những sinh linh đang giãy dụa trong cơn đau đớn khi vật tính bị bòn rút, chỉ để lại một cái xác không hồn với khao khát thăng tiên đến điên cuồng. Đó không phải là con đường mà hắn muốn thấy. Đó là bi kịch, là sự hủy diệt dưới lớp vỏ bọc của sự vĩ đại.

Lục Vô Trần, dù không nghe được trực tiếp lời kể của Vô Danh Khách, nhưng y cảm nhận được sự nặng nề của câu chuyện qua biểu cảm đau đáu trên gương mặt Tần Mặc. Y thấy Tần Mặc nhíu mày, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, như thể đang gánh vác cả một biển cả bi kịch. Y không thể hiểu hết, nhưng cái áp lực vô hình từ Vô Danh Khách và sự thay đổi trong tâm trạng Tần Mặc đã đủ để y nhận ra rằng, những gì đang diễn ra không phải là những chuyện tầm thường. Y bắt đầu hiểu rằng, con đường "thăng tiên" mà bấy lâu y theo đuổi có thể đã ẩn chứa một sự thật kinh hoàng, một cái giá mà y chưa bao giờ dám nghĩ tới. Mồ hôi lạnh lại toát ra trên trán y, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự giác ngộ đột ngột, một sự bàng hoàng trước những gì đã bị che giấu.

Tần Mặc mở mắt. Hắn nhìn Vô Danh Khách, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. *“Thiên Đạo Cảnh Báo... nó là gì? Tại sao lại bị lãng quên?”* Hắn lặp lại câu hỏi, nhưng lần này không chỉ là sự tò mò, mà là một sự thách thức ngầm, một sự quyết tâm muốn vén màn bí mật. Hắn cần biết chi tiết, cần hiểu rõ ngọn ngành của bi kịch này để tìm ra con đường đúng đắn.

Vô Danh Khách thở dài, một tiếng thở dài nặng nề vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mang theo tất cả sự mệt mỏi của hàng ngàn năm cô độc. *“Nó bị lãng quên bởi vì không ai muốn nhớ. Những kẻ đã bóp méo nó, những kẻ đã dẫn dắt vạn vật vào con đường sai lầm, đã xóa bỏ mọi dấu vết, mọi bằng chứng. Họ muốn tạo ra một ‘Thiên Đạo’ mới, một con đường ‘thăng tiên’ mà họ có thể kiểm soát. Nhưng bản nguyên của thế giới không thể bị lừa dối mãi. Sau sự sụp đổ của Kỷ Nguyên Hiền Giả, Huyền Vực đã tự điều chỉnh, tự phong ấn những tri thức nguy hiểm, tự tạo ra một sự cân bằng mới, dù mong manh. Vô Tính Thành của ngươi chính là một phần của sự tự điều chỉnh đó, một nơi được giữ lại sự bình yên của bản chất, không bị ô nhiễm bởi tham vọng thăng tiên.”*

Lời nói của Vô Danh Khách như một dòng suối mát lạnh chảy qua tâm trí Tần Mặc, giải thích cho sự tồn tại kỳ lạ của Vô Tính Thành. Hắn hiểu ra, Vô Tính Thành không phải là phế địa, mà là một pháo đài cuối cùng của sự cân bằng bản chất, một di sản của Kỷ Nguyên Hiền Giả, được bảo vệ bởi chính Thiên Đạo sau những bi kịch đã xảy ra.

---

Vô Danh Khách kết thúc câu chuyện với một tiếng thở dài nặng nề, dường như mang theo tất cả nỗi bi ai của hàng ngàn năm chứng kiến sự suy tàn. Hình bóng mờ ảo của ông ta khẽ rung động, rồi ông từ từ đưa tay chỉ về một góc khuất sâu hơn trong thư viện, nơi những tàn tích của một bức tường đá đổ nát nằm chồng chất. Dưới lớp bụi thời gian và những mảnh vỡ, một phiến đá cổ xưa, nhuốm màu xanh rêu, bị vùi lấp một cách cẩn thận. Phiến đá đó không lớn, nhưng lại tỏa ra một thứ năng lượng kỳ lạ, không phải là linh lực, mà là một sự tĩnh lặng, một sự kiên định đến khó tin, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang.

*“Đó là một phần của Chân Lý Thạch Bi... bằng chứng duy nhất còn sót lại của lời cảnh báo,”* ý niệm của Vô Danh Khách vang lên trong tâm trí Tần Mặc, yếu ớt hơn nhưng vẫn đầy uy lực. *“Nó không chỉ là một phiến đá, mà là một mảnh ghép của sự thật, được khắc ghi bằng chính ‘ý chí tồn tại’ của Thiên Đạo khi nó cảnh báo vạn vật. Ngươi có muốn tìm nó không? Và liệu ngươi có đủ sức gánh vác nó, để không lặp lại sai lầm của tiền nhân?”*

Tần Mặc nhìn phiến đá, rồi lại nhìn Vô Danh Khách. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm đang đặt lên vai mình. Đây không chỉ là việc tìm kiếm một vật phẩm, mà là tìm kiếm một gánh nặng, một chân lý có thể thay đổi số phận của Huyền Vực, nhưng cũng có thể mang đến tai họa khôn lường. Hắn biết, con đường này sẽ không dễ dàng, sẽ phải đối đầu với những thế lực đã chôn vùi chân lý này, những kẻ vẫn đang cố gắng ép buộc vạn vật thăng tiên. Nhưng trong thâm tâm hắn, không có chút do dự nào. Hắn đã sinh ra ở Vô Tính Thành, mang trong mình năng lực đặc biệt để lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật, hắn không thể lùi bước.

*“Mảnh vỡ đó... nó sẽ dẫn ngươi đến những nơi khác, nơi chân lý bị chia cắt. Nhưng cũng sẽ mang đến tai họa. Ngươi đã sẵn sàng chưa?”* Vô Danh Khách lại hỏi, giọng ông ta như muốn xuyên thấu tận linh hồn Tần Mặc, thử thách sự kiên định của hắn lần cuối. Cái bi quan sâu sắc của ông ta về tương lai Huyền Vực, sau những gì ông đã chứng kiến, hiện rõ trong từng lời nói, từng ý niệm. Ông ta đã thấy quá nhiều hy vọng lụi tàn, quá nhiều nỗ lực trở thành hư vô. Liệu Tần Mặc, tia hy vọng mỏng manh này, có thể khác biệt?

Tần Mặc gật đầu kiên định, ánh mắt hắn rực sáng, không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. *“Ta đã sẵn sàng. Dù phải đối mặt với gì, ta cũng sẽ tìm ra chân lý và mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực.”* Lời tuyên bố của hắn không hùng hồn, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tâm không thể lay chuyển, như tiếng vang của một lời thề được khắc sâu vào xương tủy.

Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, một hành động đầy ẩn ý. Trong tâm trí ông ta, một câu hỏi vang vọng: *“Liệu tia hy vọng này... có thể thay đổi được vận mệnh đã định?”* Ông ta không nói thêm lời nào. Hình bóng mờ ảo của ông ta dần trở nên mờ nhạt hơn, như một làn khói mỏng manh đang tan biến vào không khí tĩnh mịch của thư viện. Dường như ông đã hoàn thành sứ mệnh của mình, truyền lại gánh nặng tri thức cho người kế nhiệm.

Trước khi hoàn toàn tan biến, Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng cuối cùng, một dòng chảy ký ức mơ hồ và những chỉ dẫn về vị trí của những mảnh Thạch Bi khác, không phải bằng ngôn ngữ mà bằng những hình ảnh, những cảm giác định vị, được truyền thẳng vào tâm trí hắn. Đó là những manh mối cho một hành trình dài và đầy thử thách phía trước.

Lục Vô Trần đứng bất động, gương mặt vẫn còn tái nhợt. Y chỉ thấy hình bóng Vô Danh Khách mờ dần, rồi tan biến hoàn toàn, để lại một khoảng trống trong không khí nặng nề. Y không hiểu những gì đã diễn ra giữa Tần Mặc và vị ẩn sĩ kia, nhưng y cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, một sự trưởng thành đột ngột, một gánh nặng mới đã đặt lên vai hắn. Y nhìn phiến đá cổ xưa được Vô Danh Khách chỉ, rồi nhìn Tần Mặc, đôi mắt y chứa đựng một sự kính phục và một niềm tin mãnh liệt chưa từng có.

Hắc Phong khẽ rên rỉ một tiếng trầm thấp, như một lời chào tạm biệt với Vô Danh Khách, rồi nó cọ mũi vào tay Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân đầy vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự ủng hộ.

Tần Mặc đứng đó, giữa những tàn tích cổ xưa của Thư Viện Cổ, trong không khí tĩnh mịch và nặng nề. Hắn cảm thấy gánh nặng của chân lý, gánh nặng của một kỷ nguyên đã sụp đổ, và gánh nặng của một tương lai chưa xác định đang đè nặng lên vai mình. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã tìm thấy manh mối đầu tiên về Chân Lý Thạch Bi, đã hiểu rõ hơn về "Thiên Đạo Cảnh Báo" và bi kịch của sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy sự đối đầu với những thế lực vẫn còn mê muội. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn chắc chắn sẽ là những chướng ngại vật lớn nhất. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã không còn cô độc. Hắn có Lục Vô Trần, người đã bắt đầu nhìn thấy ánh sáng của chân lý, và Hắc Phong, người bạn đồng hành trung thành. Và quan trọng hơn, hắn mang trong mình tri thức của Vô Danh Khách, tia hy vọng mỏng manh của một Huyền Vực đang chờ được cứu rỗi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Bước tiếp theo, hắn sẽ phải tìm ra những mảnh ghép còn lại của Chân Lý Thạch Bi, và đối mặt với toàn bộ sự thật mà nó chứa đựng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free