Vạn vật không lên tiên - Chương 551: Hồi Ức Vô Danh: Bóng Ma Nền Văn Minh Thăng Tiên Vô Độ
Giữa không gian rộng lớn và tĩnh mịch của Thư Viện Cổ, nơi thời gian dường như ngưng đọng trong từng hạt bụi, Tần Mặc đứng bất động. Ánh nắng gay gắt từ bên ngoài, chiếu xiên qua những khe hở đổ nát của mái vòm và những bức tường thành sụp đổ, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, nhảy múa trên nền đá cổ đã phong hóa đến bạc màu. Không khí trong thư viện khô nóng và đặc quánh, mang theo mùi cát bụi ngàn năm, mùi đá cũ kỹ và một thứ hương vị khó tả của thời gian, của linh khí cổ xưa bị giam cầm. Từng cơn gió sa mạc rít qua những lỗ hổng, tạo nên những âm thanh u ám, tựa như tiếng thở dài của một linh hồn khổng lồ đang hấp hối. Cả không gian dường như nặng trĩu, thiêng liêng và chất chứa một nỗi bi thương khôn tả.
Tần Mặc nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, thay vào đó là một sự tập trung cao độ, nghiêm cẩn. Hắn cảm nhận được gánh nặng của chân lý, gánh nặng của một kỷ nguyên đã sụp đổ, và gánh nặng của một tương lai chưa xác định đang đè nặng lên vai mình, nhưng hắn không hề nao núng. Những lời cuối cùng của Vô Danh Khách, cùng với dòng chảy ký ức mơ hồ và những chỉ dẫn về vị trí của những mảnh Thạch Bi khác, vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn biết, để thực sự hiểu được những gì Vô Danh Khách muốn truyền đạt, hắn cần phải thiết lập một kết nối sâu sắc hơn nữa, vượt qua rào cản của ngôn ngữ và thời gian, đi thẳng vào cốt lõi "ý chí tồn tại" của vị ẩn sĩ cổ xưa này.
Hít một hơi thật sâu, Tần Mặc lắng nghe. Hắn không lắng nghe bằng tai, mà bằng linh hồn, bằng cái năng lực bẩm sinh có thể cảm nhận được khát khao sâu thẳm nhất của vạn vật. Ngay lúc này, hắn không còn muốn nghe tiếng gió rít, tiếng cát lạo xạo hay tiếng đá vụn rơi. Hắn muốn nghe tiếng lòng của Vô Danh Khách, muốn chạm tới những ký ức đã ngủ yên hàng vạn năm, những bi kịch mà ông đã chứng kiến và gánh chịu.
Trong tâm khảm Tần Mặc, một dòng ý niệm chậm rãi, như một dòng sông băng giá chảy qua những thung lũng thời gian, bắt đầu hình thành. Đó không phải là lời nói, mà là những cảm xúc, những hình ảnh chắp vá, những mảnh vụn ký ức không lời, nhưng lại vô cùng sống động. Hắn cảm nhận được sự cô độc của Vô Danh Khách, một nỗi cô độc đã kéo dài qua vô số kỷ nguyên, nặng nề đến mức có thể nghiền nát bất kỳ ý chí phàm tục nào. Cùng với đó là một nỗi bi thương sâu sắc, một sự tiếc nuối vô hạn, như thể ông đã chứng kiến sự tàn lụi của tất cả những gì mình từng trân quý.
*“Ngươi đã thấy gì? Điều gì đã xảy ra với họ?”* Tần Mặc thầm hỏi, ý niệm của hắn như một tia sáng yếu ớt, cố gắng xuyên qua bức màn dày đặc của thời gian và nỗi u hoài mà Vô Danh Khách mang theo. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu hun hút của tri thức cổ đại, và hắn sẵn lòng nhảy vào đó.
Trong khoảnh khắc, một luồng ý niệm mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, mang theo một làn sóng lạnh lẽo và chua chát. *“Sự khát vọng... vượt quá giới hạn... của bản nguyên... của tồn tại...”* Giọng ý niệm của Vô Danh Khách không có âm sắc, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, như lời phán quyết của lịch sử. Nó không chỉ là những từ ngữ rời rạc, mà là toàn bộ một cảm giác, một nỗi đau.
Tần Mặc cố gắng nắm bắt từng mảnh ký ức, từng luồng cảm xúc. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, nhưng hắn kiên cường chống đỡ. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn chưa bao giờ được sử dụng đến mức độ này, chưa bao giờ phải đối mặt với một ý chí cổ xưa, phức tạp và nặng nề đến vậy. Nó không giống như việc nghe một cái cây khao khát ánh nắng, hay một thanh kiếm muốn được vung chém. Đây là việc thấu hiểu một linh hồn đã sống qua cả một kỷ nguyên, đã chứng kiến sự khởi đầu và kết thúc của một nền văn minh.
Lục Vô Trần đứng gần đó, gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Y không thể nghe được những gì Tần Mặc đang nghe, nhưng y cảm nhận được sự thay đổi trong không khí xung quanh. Một luồng khí tức cổ xưa, bi tráng, thấm đẫm sự tuyệt vọng dường như tỏa ra từ Tần Mặc, lan tỏa khắp Thư Viện Cổ. Y khẽ rùng mình, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như thể đang nhìn thấy một cái gì đó siêu việt, vượt quá sức tưởng tượng của y.
"Ta cảm thấy một nỗi bi thương cổ xưa..." Lục Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm yếu, lẫn vào tiếng gió rít. Y thở dài, mệt mỏi ngồi xuống một phiến đá đổ nát. Niềm tin của y vào con đường tu luyện đã bị lung lay dữ dội sau những lời của Vô Danh Khách ở chương trước, và giờ đây, cái không khí nặng nề này càng làm sâu sắc thêm sự hoài nghi trong lòng y. Y tự hỏi, liệu cái giá của sự vươn lên, cái giá của sự thăng tiến, có phải lúc nào cũng là nỗi bi thương và sự mất mát?
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ nhẹ một tiếng trầm thấp. Nó không hiểu ngôn ngữ con người, nhưng linh tính của nó mách bảo rằng Tần Mặc đang đối mặt với một điều gì đó vô cùng quan trọng và nguy hiểm. Nó cẩn thận di chuyển, đặt thân hình khổng lồ của mình chắn ngang lối đi, đôi mắt cảnh giác quét qua từng góc khuất của Thư Viện Cổ, như thể đang bảo vệ Tần Mặc khỏi một kẻ thù vô hình, một mối đe dọa không ai nhìn thấy. Nó cảm nhận được sự bất thường của không gian, sự rung động của những năng lượng cổ xưa đang trỗi dậy, và nó sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì để bảo vệ chủ nhân của mình. Tiếng gầm gừ của nó không phải là sự đe dọa, mà là một lời cảnh báo, một lời khẳng định sự tồn tại vững chắc của nó giữa dòng chảy hỗn loạn của những ký ức.
Tần Mặc không để ý đến Lục Vô Trần hay Hắc Phong. Toàn bộ tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào dòng chảy ý niệm của Vô Danh Khách. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ, đang trôi dạt trên đại dương bao la của thời gian, nơi những con sóng ký ức khổng lồ đang ập đến. Mỗi đợt sóng mang theo một mảnh hình ảnh, một cảm xúc, một tri thức, dần dần hé lộ bức tranh toàn cảnh về một kỷ nguyên đã mất. Hắn cảm nhận được sự vĩ đại của nền văn minh ấy, sự tinh xảo trong việc khai thác "vật tính", sự khát vọng mãnh liệt đến mức điên cuồng của họ. Từng thớ thịt, từng tế bào của hắn dường như đang hấp thụ những tri thức cổ đại này, khiến hắn không chỉ đơn thuần là nghe, mà còn là *trải nghiệm* lịch sử. Hắn dần cảm thấy bản thân mình không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành nữa, mà là một phần của dòng chảy lịch sử vĩ đại, một chứng nhân cho sự thăng trầm của Huyền Vực.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ những bức tường đá đổ nát của Thư Viện Cổ, biến không gian vốn u ám thành một bức tranh bi tráng với những mảng màu rực rỡ nhưng cũng đầy tiếc nuối, Tần Mặc cảm thấy một sự thay đổi rõ rệt trong dòng chảy ý niệm. Dòng ký ức không còn là những mảnh vụn rời rạc nữa, mà đã bắt đầu kết nối, tạo thành một dòng chảy liền mạch, sống động như thật. Y như rằng hắn đang không còn đứng tại Di Tích Cổ Tiên hoang tàn, mà đang bước chân vào một thế giới xa xưa, rực rỡ đến khó tin.
Những hình ảnh trôi qua tâm trí hắn như một cuộn phim cổ xưa. Hắn nhìn thấy những tòa tháp khổng lồ, cao chọc trời, không phải bằng đá hay kim loại, mà bằng những vật liệu phát sáng kỳ lạ, lấp lánh như tinh tú. Chúng vươn mình giữa tầng không, kết nối với nhau bằng những cây cầu ánh sáng mỏng manh, nơi những cỗ xe bay lượn lướt qua như những vì sao băng. Đây không phải là một vương triều phàm tục, mà là một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao của sự khai thác "vật tính" và "ý chí tồn tại".
Hắn thấy những sinh linh với hào quang chói lọi, không phân biệt chủng tộc hay hình dạng. Một thanh kiếm không còn là thanh kiếm đơn thuần, mà đã có linh, tự do bay lượn, tự nguyện chọn chủ nhân, và có thể biến hóa thành hình người với sức mạnh khủng khiếp. Một dòng sông không chỉ là dòng nước, mà là một thực thể sống, có ý chí, tự điều chỉnh dòng chảy, nuôi dưỡng vạn vật bằng linh khí tinh khiết. Một ngọn núi không chỉ là đất đá, mà là một vị thần khổng lồ, sừng sững trấn giữ thiên địa, có thể giao tiếp với con người bằng những ý niệm hùng vĩ.
Tất cả vạn vật, từ hạt cát nhỏ bé đến tinh tú xa xăm, đều được "khai linh" đến mức độ tối thượng. Chúng không chỉ có "ý chí tồn tại", mà còn có "ý chí thăng tiên". Khát vọng vươn lên, vượt qua giới hạn bản nguyên, đã trở thành niềm tin sắt đá, là lẽ sống của toàn bộ nền văn minh này. Hắn cảm nhận được sự phồn thịnh đến mức cực đoan, một sự tiến hóa vượt xa những gì Tần Mặc từng biết về Huyền Vực hiện tại. Mỗi vật thể, mỗi sinh linh đều cố gắng tu luyện, không ngừng vươn tới cảnh giới cao nhất của sự tồn tại, để rồi cuối cùng, "thăng tiên".
*“Họ muốn chạm tới các vì sao... quên mất gốc rễ của mình,”* ý niệm của Vô Danh Khách vang lên trong tâm trí Tần Mặc, không còn là những mảnh vụn mà là một dòng chảy bi tráng, như tiếng vọng của một tiếng thở dài kéo dài hàng vạn năm. Âm thanh của tiếng gió sa mạc bên ngoài dường như hòa quyện vào tiếng thì thầm của hàng tỷ ý chí cổ xưa đang khao khát, đang vươn lên. Cái không khí khô cằn và cô độc của Thư Viện Cổ càng làm nổi bật sự xa hoa, rực rỡ của thế giới trong ký ức.
Tần Mặc run rẩy nhẹ. Hắn không phải sợ hãi, mà là bàng hoàng trước sự vĩ đại và cũng đầy nguy hiểm của cái "thăng tiên" này. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt của toàn bộ nền văn minh ấy, một sự thôi thúc không ngừng nghỉ, không giới hạn. Họ không chỉ muốn "thăng tiên", họ muốn "siêu việt", muốn vượt lên trên tất cả mọi định luật, mọi giới hạn của tự nhiên.
*“Thăng tiên... là thế này sao?”* Tần Mặc thầm hỏi, giọng ý niệm của hắn mang theo một sự kinh ngạc sâu sắc. Hắn đã từng nghe về "thăng tiên" qua lời các tu sĩ, nhưng nó luôn là một khái niệm trừu tượng, một mục tiêu tối thượng. Giờ đây, khi chứng kiến nó qua ký ức của Vô Danh Khách, hắn thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Đó không phải là sự giải thoát, mà là một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ, một sự cạnh tranh khốc liệt để đạt tới một cảnh giới mà dường như không có điểm dừng.
Những hình ảnh tiếp tục hiện lên: những cỗ máy khổng lồ được tạo ra không chỉ để phục vụ, mà còn để "thăng tiên" cùng chủ nhân của chúng; những thành phố bay lơ lửng, mỗi viên gạch, mỗi phiến đá đều được "khai linh", cùng nhau duy trì sự tồn tại của cả một đô thị; những khu rừng nơi mỗi cái cây đều là một vị thần, tự nguyện hiến dâng linh lực để cả rừng cùng "tiến hóa". Mọi thứ đều được đẩy lên đến cực hạn, đạt đến một trạng thái siêu việt, rực rỡ và choáng ngợp.
Tần Mặc cảm nhận được một sự thiếu vắng, một khoảng trống rỗng ẩn sâu dưới vẻ ngoài phồn thịnh đó. Dù vạn vật đều có linh, đều có ý chí, nhưng hình như chúng đã mất đi một cái gì đó cơ bản. Chúng không còn đơn thuần là một cái cây muốn vươn lên đón nắng, một con chim muốn bay lượn tự do, một tảng đá muốn vững chãi. Chúng muốn nhiều hơn thế, muốn trở thành "thần", muốn "thăng hoa", muốn "bất tử". Cái khát vọng đó đã thay thế hoàn toàn bản chất ban đầu của chúng.
Trong góc tối của Thư Viện Cổ, Lục Vô Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía Tần Mặc. Y không thấy những hình ảnh rực rỡ, nhưng y cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang bùng nổ, sau đó là sự hụt hẫng, trống rỗng. Y thấy Tần Mặc run rẩy nhẹ, thấy khuôn mặt hắn tái đi, rồi lại bừng lên một vẻ kinh ngạc. Y không hiểu, nhưng y tin rằng Tần Mặc đang tiếp nhận một điều gì đó vô cùng to lớn. Những nghi ngờ trong lòng y càng lúc càng lớn dần, như một vực sâu không đáy đang nuốt chửng niềm tin bấy lâu nay của y.
Hắc Phong vẫn gầm gừ đều đều, như một chiếc đồng hồ báo thức cổ xưa, liên tục nhắc nhở về mối nguy tiềm ẩn. Nó khẽ cọ mũi vào phiến đá cổ, như thể muốn xoa dịu những linh hồn đã ngủ yên trong đó. Đôi mắt đỏ rực của nó không rời khỏi Tần Mặc, và thỉnh thoảng, nó lại ngẩng đầu lên, đánh hơi không khí, như thể đang tìm kiếm một cái gì đó đang đến gần, một điều gì đó mà chỉ nó mới có thể cảm nhận được. Nó không chỉ bảo vệ Tần Mặc khỏi những mối đe dọa vật lý, mà còn bảo vệ hắn khỏi những áp lực vô hình, những nỗi bi thương đến từ quá khứ xa xăm.
Tần Mặc tiếp tục chìm đắm trong dòng chảy ký ức. Hắn cảm thấy mình đang đi qua những khu vườn tiên cảnh, những đô thị ánh sáng, những biển cả linh lực. Nhưng càng đi sâu, hắn càng cảm nhận được một sự cô đơn lạ kỳ. Dù vạn vật đều có ý chí, nhưng ý chí của chúng dường như chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất: "thăng tiên". Không còn sự đa dạng, không còn sự tự do, không còn sự cân bằng vốn có của tự nhiên. Tất cả đều là một cuộc chạy đua, một sự đồng hóa đến mức đáng sợ. Nền văn minh này đã đạt đến đỉnh cao, nhưng cái đỉnh cao đó lại được xây dựng trên một nền móng không vững chắc, một sự truy cầu mù quáng. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, một dự cảm không lành.
***
Đêm tối buông xuống Di Tích Cổ Tiên, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của sa mạc. Gió mạnh hơn, rít lên như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trong những tàn tích đổ nát. Ánh trăng lạnh lẽo, trắng bạc chiếu rọi xuống Thư Viện Cổ, biến những khối kiến trúc cổ kính thành những bóng ma câm lặng, cô độc. Không khí càng lúc càng trở nên nặng nề, u ám, như thể toàn bộ không gian đang nín thở, chờ đợi một sự thật kinh hoàng được hé lộ. Mùi cát bụi khô khan giờ đây hòa lẫn với một mùi hương khó tả của sự mục nát, của một cái gì đó đã chết từ rất lâu.
Trong tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh rực rỡ của nền văn minh cổ đại dần trở nên méo mó, tối tăm. Các tòa tháp ánh sáng bắt đầu nứt vỡ, những cỗ xe bay rơi xuống như mưa sao băng. Dòng sông linh lực cạn kiệt, những ngọn núi thần thánh sụp đổ. Vạn vật, sau khi đạt đến cực hạn của sự "thăng tiên", không còn là chính nó nữa.
Hắn nhìn thấy một thanh kiếm, sau khi "thăng tiên", trở thành một thực thể ánh sáng vô hình, không còn hình dạng, không còn sức nặng, không còn ý chí chiến đấu. Nó tồn tại, nhưng không còn mục đích. Một dòng nước, sau khi "thăng tiên", trở thành một luồng năng lượng thuần túy, không còn chảy, không còn nuôi d��ỡng, không còn là dòng nước. Nó tồn tại, nhưng không còn bản chất. Một cái cây, sau khi "thăng tiên", trở thành một tinh linh bất diệt, nhưng không còn rễ, không còn lá, không còn sự sống xanh tươi. Nó tồn tại, nhưng không còn là cây.
Cái giá của sự "thăng tiên" vô độ là sự mất đi bản chất, sự hòa tan vào một dạng tồn tại cao hơn nhưng vô nghĩa. Vạn vật đều trở nên đồng nhất, đều trở thành những thực thể ánh sáng, những tinh linh vô hình, không còn sự đa dạng, không còn sự khác biệt. Chúng không còn là một phần của thế giới tự nhiên, mà trở thành một thứ gì đó siêu việt, nhưng lại trống rỗng. Chúng đã đạt được "bất tử", nhưng lại mất đi "sự sống".
Thế giới, không thể chịu đựng được sự "tiến hóa" một chiều đó. Khi vạn vật đều muốn trở thành những thực thể siêu việt, không còn giữ vai trò ban đầu của mình, hệ sinh thái sụp đổ. Linh khí trở nên hỗn loạn, Thiên Đạo nổi giận. Hắn nhìn thấy bầu trời xé toạc, không phải do một trận chiến, mà do sự mất cân bằng nội tại của chính thế giới. Mặt đất nứt nẻ, đại dương sôi sục. Không có kẻ thù từ bên ngoài, chỉ có sự tự hủy hoại từ bên trong.
Toàn bộ nền văn minh sụp đổ trong sự tĩnh lặng khủng khiếp. Không có tiếng la hét, không có tiếng gầm rú của chiến tranh. Chỉ có sự biến mất dần dần, sự tan rã của từng thực thể, từng ý chí, hòa vào hư vô. Vô Danh Khách đã chứng kiến tất cả. Ông không chỉ là một người sống sót, mà là một chứng nhân, một người mang trong mình nỗi bi kịch của cả một kỷ nguyên. Nỗi tuyệt vọng và sự cô độc của ông, mà Tần Mặc đã cảm nhận được từ trước, giờ đây trở nên rõ ràng và thấu xương. Ông là tàn tích cuối cùng của một sai lầm vĩ đại.
*“Không phải tai họa từ bên ngoài... mà từ chính bên trong,”* ý niệm của Vô Danh Khách vang lên trong tâm trí Tần Mặc, bi thương đến tận cùng, như tiếng chuông ngân vọng từ vực thẳm của thời gian. Đó là lời cảnh báo, là lời sám hối, là lời nguyền rủa cho sự mù quáng của một nền văn minh.
Tần Mặc mở bừng mắt. Ánh mắt hắn đầy sự nặng nề, nhưng cũng ánh lên một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Hắn thở hắt ra, như trút đi gánh nặng của cả một kỷ nguyên. Hắn hiểu rồi. Hắn đã hiểu "Thiên Đạo Cảnh Báo" là gì, đã hiểu chân lý bị chôn vùi kia là gì. Cái tai họa mà Vô Danh Khách đã cảnh báo không phải là một kẻ thù hữu hình, mà là một triết lý, một con đường sai lầm mà Huyền Vực hiện tại đang đi theo.
*“Khi vạn vật đều muốn thành tiên... thế giới sẽ không còn là thế giới,”* Tần Mặc khàn giọng lặp lại, không phải bằng lời nói, mà bằng ý niệm, khắc sâu vào tận xương tủy. Câu nói đó, giờ đây, không còn là một câu ngạn ngữ cổ xưa, mà là một sự thật trần trụi, một lời tiên tri kinh hoàng đã được chứng minh bằng sự sụp đổ của một nền văn minh vĩ đại. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng lúc càng lớn, không chỉ là cứu lấy Huyền Vực, mà còn là cứu lấy bản chất của sự sống, cứu lấy quyền được là chính mình của vạn vật.
Lục Vô Trần đã đứng dậy từ lúc nào. Y bước đến gần Tần Mặc, vẻ mặt đầy suy tư, hằn lên sự mệt mỏi và chán nản cùng cực. Y không nhìn thấy những gì Tần Mặc đã thấy, nhưng y cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Tần M���c, sự rung động của những chân lý kinh hoàng vừa được hé lộ. Y nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, rồi lại nhìn xuống những tàn tích đổ nát, những phiến đá cổ kính, và cuối cùng, nhìn vào Tần Mặc.
"Vậy thì... ý nghĩa của tu luyện là gì?" Lục Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, như một sợi tơ mong manh có thể đứt bất cứ lúc nào. Niềm tin vào con đường tu tiên, vào sự vươn lên để đạt tới cảnh giới cao hơn, đã bị lay chuyển tận gốc rễ. Nếu cuối cùng, sự vươn lên đó chỉ dẫn đến sự mất mát bản chất, sự hủy diệt, thì tất cả những nỗ lực, tất cả những gian khổ mà y đã trải qua có ý nghĩa gì? Y cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao đang nuốt chửng y, một nỗi hoài nghi sâu sắc về toàn bộ cuộc đời mình.
Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, bộ lông đen tuyền mềm mại, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự ủng hộ. Nó cảm nhận được sự hỗn loạn trong cảm xúc của chủ nhân, và nó muốn an ủi, muốn chia sẻ gánh nặng đó. Sự trung thành và bản chất thuần túy của nó là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về cái đẹp của sự đơn giản, của việc giữ gìn bản nguyên.
Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó. Hắn nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn vẻ mơ hồ, mà là sự kiên định, pha lẫn một chút u hoài. Hắn hiểu sự băn khoăn của Lục Vô Trần. Đó cũng là câu hỏi mà toàn bộ Huyền Vực đang mắc kẹt.
Sự sụp đổ của nền văn minh cổ đại mà Vô Danh Khách đã chứng kiến là một lời cảnh báo trực tiếp, một tấm gương phản chiếu tương lai đen tối nếu Huyền Vực hiện tại tiếp tục đi theo con đường "thăng tiên" mù quáng. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn, những người coi trọng sự khai mở linh trí và ép buộc vạn vật thăng tiến, đang dẫn dắt thế giới đến bờ vực thẳm mà Vô Danh Khách đã chứng kiến. Tần Mặc giờ đây đã không còn nghi ngờ gì về vai trò của mình.
Vô Danh Khách, dù đã tan biến, nhưng đã trở thành một cố vấn vô hình, một kho tàng tri thức sống động trong tâm trí Tần Mặc. Những mảnh ghép về Chân Lý Thạch Bi, những chỉ dẫn mơ hồ về vị trí của chúng, giờ đây không chỉ là mục tiêu, mà là những lời giải cho bài toán sinh tử của Huyền Vực. Tần Mặc biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy sự đối đầu trực diện với những kẻ vẫn còn mê muội, những kẻ vẫn đang cố gắng ép buộc vạn vật phải "thăng tiên". Nhưng giờ đây, hắn đã có một cái nhìn sâu sắc hơn, một sự hiểu biết thấu đáo về hậu quả của sự truy cầu vô độ.
Sự thay đổi trong tư tưởng của Lục Vô Trần, dù vẫn còn băn khoăn, nhưng đã là một bước ngoặt lớn. Y không còn là một tu sĩ chỉ biết chạy theo sức mạnh, mà là một người đang tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Y sẽ trở thành một đồng minh kiên định hơn, không chỉ vì sự sống còn, mà vì một chân lý cao cả hơn.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao xa xôi lấp lánh như những mảnh ký ức vụn vỡ. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa dòng chảy vĩ đại của thời gian, nhưng lại mang trong mình gánh nặng của cả một thế giới. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy gian khó. Bước tiếp theo, hắn sẽ phải tìm ra những mảnh ghép còn lại của Chân Lý Thạch Bi, và đối mặt với toàn bộ sự thật mà nó chứa đựng, để mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực, để vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" mà mất đi bản nguyên. Hắn sẽ không để một bi kịch như vậy lặp lại lần nữa.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.