Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 552: Thiên Đạo Cảnh Báo: Lời Tiên Tri Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả

Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông đen tuyền. Hắn nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn vẻ mơ hồ, mà là sự kiên định, pha lẫn một chút u hoài. Hắn hiểu sự băn khoăn của Lục Vô Trần. Đó cũng là câu hỏi mà toàn bộ Huyền Vực đang mắc kẹt. Sự sụp đổ của nền văn minh cổ đại mà Vô Danh Khách đã chứng kiến là một lời cảnh báo trực tiếp, một tấm gương phản chiếu tương lai đen tối nếu Huyền Vực hiện tại tiếp tục đi theo con đường "thăng tiên" mù quáng. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn, những người coi trọng sự khai mở linh trí và ép buộc vạn vật thăng tiến, đang dẫn dắt thế giới đến bờ vực thẳm mà Vô Danh Khách đã chứng kiến. Tần Mặc giờ đây đã không còn nghi ngờ gì về vai trò của mình.

Vô Danh Khách, dù đã tan biến, nhưng đã trở thành một cố vấn vô hình, một kho tàng tri thức sống động trong tâm trí Tần Mặc. Những mảnh ghép về Chân Lý Thạch Bi, những chỉ dẫn mơ hồ về vị trí của chúng, giờ đây không chỉ là mục tiêu, mà là những lời giải cho bài toán sinh tử của Huyền Vực. Tần Mặc biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy sự đối đầu trực diện với những kẻ vẫn còn mê muội, những kẻ vẫn đang cố gắng ép buộc vạn vật phải "thăng tiên". Nhưng giờ đây, hắn đã có một cái nhìn sâu sắc hơn, một sự hiểu biết thấu đáo về hậu quả của sự truy cầu vô độ. Sự thay đổi trong tư tưởng của Lục Vô Trần, dù vẫn còn băn khoăn, nhưng đã là một bước ngoặt lớn. Y không còn là một tu sĩ chỉ biết chạy theo sức mạnh, mà là một người đang tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Y sẽ trở thành một đồng minh kiên định hơn, không chỉ vì sự sống còn, mà vì một chân lý cao cả hơn.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao xa xôi lấp lánh như những mảnh ký ức vụn vỡ. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa dòng chảy vĩ đại của thời gian, nhưng lại mang trong mình gánh nặng của cả một thế giới. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy gian khó. Bước tiếp theo, hắn sẽ phải tìm ra những mảnh ghép còn lại của Chân Lý Thạch Bi, và đối mặt với toàn bộ sự thật mà nó chứa đựng, để mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực, để vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" mà mất đi bản nguyên. Hắn sẽ không để một bi kịch như vậy lặp lại lần nữa.

Trong lòng Thư Viện Cổ đổ nát, màn đêm dần buông xuống sâu hơn, nuốt trọn những tàn tích kiến trúc bằng đá cổ kính. Ánh trăng mờ ảo, như một tấm màn lụa bạc cũ kỹ, không thể xua tan hết bóng tối dày đặc, chỉ đủ để phác họa những đường nét phong hóa nặng nề của những bức tường và cột đá. Gió sa mạc rít qua các khe đá và những ô cửa sổ trống hoác, tạo nên một bản giao hưởng u ám, nghe như tiếng than vãn của ngàn vạn linh hồn bị lãng quên. Tiếng cát lạo xạo di chuyển theo từng đợt gió nhẹ, hòa cùng mùi bụi khô hanh, mùi đá cổ đã phong hóa hàng vạn năm, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch và cô độc đến lạ thường. Sự se lạnh của đêm khuya thấm sâu vào da thịt, nhưng không thể làm lay chuyển sự tập trung cao độ của Tần Mặc. Hắn cùng Lục Vô Trần và Hắc Phong ngồi đối diện với Vô Danh Khách, người vẫn giữ vẻ thâm trầm, khắc khổ, ánh mắt xa xăm như xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử.

Bầu rượu đã cạn từ lâu, nhưng Vô Danh Khách dường như không còn bận tâm đến nó. Toàn bộ sự chú ý, ý niệm và linh hồn của y đều dồn vào câu chuyện y đang kể, câu chuyện về khởi nguồn và bản chất thực sự của 'Thiên Đạo Cảnh Báo'. Mặc dù đã truyền tải phần lớn ký ức và cảm xúc qua ý niệm, giờ đây, Vô Danh Khách lại bắt đầu thốt ra những lời cổ ngữ ngắt quãng, như những tiếng vọng từ một thời đại đã bị lãng quên. Giọng y trầm mặc, nặng trĩu, mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng của lịch sử và sự khốc liệt của chân lý.

"Thiên Đạo Cảnh Báo..." Vô Danh Khách khẽ thì thầm, những từ ngữ cổ xưa vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, "không phải là lời nguyền... mà là sự thật nghiệt ngã... về cái giá phải trả... khi vạn vật cố chấp thoát ly bản chất... một lời tiên tri đã bị lãng quên... nhưng dấu vết của nó... vẫn hằn sâu vào xương tủy của thế giới này..."

Tần Mặc nhắm mắt lại, dồn toàn bộ giác quan vào việc 'nghe' không chỉ bằng tai, mà bằng cả ý thức, để cảm nhận từng rung động, từng luồng ý niệm mà Vô Danh Khách truyền tải. Hắn biết, những lời này không chỉ là âm thanh, mà là những mảnh vỡ của một chân lý vĩ đại, một lời cảnh tỉnh đã bị cố tình che giấu, bóp méo qua hàng vạn k�� nguyên. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên: những sinh linh cổ đại với ánh mắt khao khát đến điên cuồng, những vật thể vô tri bỗng chốc được khai mở linh trí, lao vào con đường tu luyện mà không màng đến bản nguyên của mình. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi đau và sự mất mát ẩn chứa trong từng lời của Vô Danh Khách.

"Vậy, bản chất của cảnh báo là gì? Điều gì đã thực sự xảy ra với nền văn minh đó?" Tần Mặc hỏi, giọng hắn thì thầm, vang vọng một cách nhẹ nhàng trong không gian rộng lớn của thư viện. Hắn không muốn phá vỡ không khí trang trọng, nhưng khao khát được hiểu rõ chân tướng đã thôi thúc hắn. Câu hỏi của hắn không chỉ là sự tò mò, mà là một sự tìm kiếm lời giải cho tương lai của Huyền Vực. Hắn cảm thấy gánh nặng của sự thật đang dần đè lên vai mình, một gánh nặng mà không ai khác có thể sẻ chia.

Lục Vô Trần ngồi đó, cúi đầu, ánh mắt vô định nhìn xuống nền đất đầy cát bụi và những mảnh vụn của giấy da cổ. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Y không thể 'nghe' được những lời cổ ngữ hay cảm nhận ý niệm sâu sắc như Tần Mặc, nhưng y cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Vô Danh Khách, sự trầm trọng trong từng lời nói, dù chỉ là tiếng vọng mơ hồ. Niềm tin của y vào con đường tu luyện thăng tiên đã bị lung lay dữ dội sau những gì đã chứng kiến và nghe được từ Tần Mặc về nền văn minh đã sụp đổ. Giờ đây, y chỉ còn là một khối mâu thuẫn dữ dội, giằng xé giữa những gì đã tin tưởng cả đời và sự thật tàn khốc đang dần được hé mở. Y tự hỏi, liệu cuộc đời y có phải là một sự lãng phí, một sự theo đuổi vô nghĩa? Sự hoài nghi gặm nhấm tâm hồn y, khiến y cảm thấy như đang đứng trước một vực sâu không đáy, không biết phải đi về đâu.

Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền mềm mại, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ lo lắng. Nó cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự nặng nề trong tâm trạng của chủ nhân. Nó không hiểu những lời nói phức tạp, nhưng nó hiểu được cảm xúc, sự bi thương và gánh nặng mà Tần Mặc đang phải gánh chịu. Bản năng của một thần thú khiến nó muốn bảo vệ, muốn an ủi người bạn đồng hành của mình, dù cho gánh nặng ấy là vô hình.

Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, một cử chỉ chậm rãi, nặng nề. "Cái giá... cái giá của sự truy cầu vô độ..." y lặp lại, giọng nói như tiếng gió hú qua những tàn tích, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên... chúng đã tự tước đoạt đi ý chí tồn tại bản nguyên của mình... Chúng muốn biến thành thứ không phải là mình... Một dòng sông... muốn thành thác lũ vĩnh cửu trên trời... một ngọn núi... muốn thành tinh tú rực rỡ... một thanh kiếm... muốn thành ý niệm vô hình, không còn khát khao chém..."

Những hình ảnh đó, qua ý niệm và lời nói của Vô Danh Khách, hiện lên rõ nét trong tâm trí Tần Mặc, đau đớn và chân thực đến ghê người. Hắn thấy những con sông cổ đại, từng cuộn chảy mãnh liệt, mang theo sinh khí của đất trời, nay lại ngừng chảy, dòng nước khô cạn, hóa thành những vết nứt khổng lồ trên mặt đất. Những ngọn núi hùng vĩ, từng là cột trụ của thế giới, dần dần mục ruỗng, đá vụn lở lói, không còn giữ được sự vững chãi, uy nghi. Những thanh kiếm sắc bén, từng vang vọng tiếng reo hò của chiến trận, nay lại nằm im lìm, rỉ sét, mất đi ý chí muốn chém, muốn xuyên phá, trở thành những khối kim loại vô tri, vô giác.

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau đó như chính mình, một nỗi đau không chỉ đến từ sự mất mát vật chất, mà còn từ sự biến dạng, sự thui chột của 'vật tính', của 'ý chí tồn tại' cốt lõi. Hắn thấy rõ sự tàn phá mà lòng tham vô độ, sự truy cầu thăng tiên mù quáng đã gây ra. Nó không phải là sự hủy diệt bằng lửa và máu, mà là sự bào mòn bản chất, sự mục ruỗng từ bên trong, khiến vạn vật không còn là chính nó, không còn giữ được vẻ đẹp và ý nghĩa ban đầu.

"Khi mọi thứ đều mơ về tiên cảnh, chúng đã quên mất mình là gì." Vô Danh Khách tiếp tục, giọng y trầm bổng, mang theo sự bi ai của một chứng nhân lịch sử. "Một ngọn lửa cố gắng thành băng, một tảng đá khao khát thành mây... sự mất cân bằng đã xé nát cả linh hồn và thể xác của chúng. Chúng không chết theo cách thông thường, mà bị biến dạng, bị tước đoạt đi cái 'tôi' bản nguyên, trở thành những tồn tại vô nghĩa, không mục đích."

Tần Mặc nhắm chặt mắt, cơ thể run rẩy nhẹ khi tiếp nhận luồng cảm xúc và ký ức ấy. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của sa mạc về đêm, mà vì sự tàn khốc của chân lý. Hắn hình dung ra một thế giới nơi mọi thứ đều trở nên biến dị, nơi không còn cây cối xanh tươi, không còn sông hồ chảy xiết, không còn những sinh linh hồn nhiên với bản chất thuần túy của chúng. Chỉ còn lại những hình hài méo mó, những linh hồn lạc lối, bị giằng xé giữa khao khát thăng tiên và bản nguyên bị chối bỏ.

Tần Mặc thì thầm, giọng khàn đặc, "Vậy 'Thiên Đạo Cảnh Báo' chính là lời tiên tri về sự hủy diệt do mất cân bằng bản chất? Nó không phải là một lời nguyền, mà là một quy luật tự nhiên khắc nghiệt?" Hắn cảm thấy một sự rõ ràng đến đau lòng. Nó không phải là ý chí của trời đất muốn trừng phạt, mà là hậu quả tất yếu của việc vi phạm quy luật cân bằng, một sự tự hủy diệt mang tính nội tại. Cái gọi là "Thiên Đạo" không ban phúc hay giáng họa, nó chỉ là sự vận hành của quy luật, và khi quy luật bị phá vỡ, sự sụp đổ là điều không thể tránh khỏi.

Lục Vô Trần bật người đứng dậy, y bước đi loanh quanh trong không gian chật hẹp của thư viện cổ, vẻ mặt bồn chồn, dường như không thể chịu đựng được sự thật vừa được hé lộ. Y nắm chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, như thể đang cố gắng nắm giữ một niềm tin nào đó, một sợi dây cứu vớt khỏi vực thẳm tuyệt vọng. Những lời của Vô Danh Khách, dù y không nghe rõ, nhưng những rung động cảm xúc, những hình ảnh Tần Mặc đã kể lại, đã tạo nên một bức tranh quá đỗi kinh hoàng trong tâm trí y. Y từng khao khát thăng tiên, từng tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến cảnh giới cao nhất, để thoát ly khỏi phàm trần. Nhưng giờ đây, những khao khát đó bỗng chốc trở thành những lưỡi dao sắc bén, đâm ngược vào chính y. Nếu cái giá phải trả là sự mất mát bản nguyên, sự biến dạng của chính mình, thì thăng tiên có còn ý nghĩa gì? Y cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng, ghê tởm chính bản thân y, ghê tởm con đường mà y đã từng mù quáng theo đuổi. Sự hoài nghi ban đầu giờ đây đã biến thành một nỗi chán ghét sâu sắc, một sự từ bỏ hoàn toàn con đường cũ. Y không biết mình nên đi đâu, làm gì, nhưng y biết mình không thể tiếp tục như cũ.

Thời gian trôi đi, những lời cổ ngữ của Vô Danh Khách dần thưa thớt, nhưng mỗi từ đều như khắc sâu vào tâm khảm Tần Mặc. Gần rạng sáng, ánh trăng đã lặn hẳn, nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ của bình minh bắt đầu len lỏi qua những khe nứt của Di Tích Cổ Tiên. Không khí vẫn se lạnh, nhưng đã có một luồng gió khô nóng đặc trưng của sa mạc thổi đến, báo hiệu một ngày mới với ánh nắng gay gắt sắp bắt đầu. Vô Danh Khách khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của hàng vạn năm, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.

"Chân Lý Thạch Bi..." Vô Danh Khách nói, giọng y đã trở lại vẻ trầm mặc thường ngày, nhưng ánh mắt y hướng thẳng vào Tần Mặc, như muốn xuyên thấu tận linh hồn hắn. "Nó là mảnh ghép cuối cùng của lời cảnh báo đó... nó là bằng chứng, là hy vọng, cũng là gánh nặng. Ngươi, người có thể nghe được ý chí của vạn vật, có lẽ là người duy nhất có thể ngăn chặn tai họa lặp lại."

Ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu rọi qua một lỗ hổng trên trần thư viện, rơi thẳng xuống khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc, làm nổi bật đôi mắt đen láy sâu thẳm. Trong khoảnh khắc đó, mọi sự trầm tư, mọi nỗi u hoài dường như tan biến, thay vào đó là một ánh sáng kiên định, rực cháy. Tần Mặc đã hiểu. Hắn hiểu rằng 'Thiên Đạo Cảnh Báo' không phải là một câu chuyện cổ tích, mà là một lời cảnh tỉnh trực tiếp cho hiện tại. Huyền Vực đang đứng trước bờ vực lặp lại sai lầm của nền văn minh cổ đại, với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ mù quáng khác đang thúc đẩy vạn vật vào con đường thăng tiên vô độ. Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một mục tiêu, mà là chìa khóa để vén màn sự thật, để thức tỉnh những linh hồn đang mê muội. Nó là bằng chứng không thể chối cãi, là lời hiệu triệu cho vạn vật, và là hy vọng cuối cùng để khôi phục lại sự cân bằng bản chất.

Tần Mặc đứng dậy, động tác dứt khoát, ánh mắt kiên định. "Vậy... Chân Lý Thạch Bi đang ở đâu? Ta phải tìm thấy nó." Hắn nói, giọng nói không hề hùng hồn hay ra lệnh, mà là một lời tuyên bố từ sâu thẳm trái tim, một lời thề nguyện không thể lay chuyển. Gánh nặng trách nhiệm to lớn, sự cô đơn khi nhận ra mình là người duy nhất có thể thực sự hiểu và hành động để cứu vãn thế giới, tất cả đều không làm hắn chùn bước. Ngược lại, chúng càng hun đúc nên một ý chí sắt đá.

Lục Vô Trần cũng dừng lại bước chân bồn chồn của mình. Y ngẩng đầu nhìn Tần Mặc. Ánh mắt mệt mỏi, chán nản ban đầu đã thay bằng một sự quyết tâm mới, dù vẫn còn pha chút ngờ vực về con đường mình sẽ đi. Nhưng giờ đây, trong Tần Mặc, y nhìn thấy không chỉ là một thiếu niên với năng lực dị thường, mà là một ngọn hải đăng, một hướng đi mới giữa biển cả hoang mang. Y đã chán ghét con đường cũ, và Tần Mặc đang mở ra một con đường khác, dù đầy rủi ro, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. Y đã tìm thấy lý do để tiếp tục, không phải vì khao khát sức mạnh, mà vì một chân lý cao cả hơn.

Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, một âm thanh trầm đục nhưng đầy uy lực. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Lục Vô Trần, nh�� thể đã cảm nhận được sự quan trọng của khoảnh khắc này. Nó dụi đầu vào tay Tần Mặc một lần nữa, như một lời cam kết thầm lặng, sẵn sàng cho một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Ánh sáng mặt trời dần gay gắt hơn, chiếu rọi khắp Di Tích Cổ Tiên, làm nổi bật những vết tích của một nền văn minh đã sụp đổ. Vô Danh Khách khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, nhưng ẩn chứa sự thanh thản hiếm có. Tia hy vọng mong manh mà y đã ấp ủ hàng ngàn năm, giờ đây dường như đã tìm thấy nơi nương tựa. Y biết, con đường phía trước của Tần Mặc sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với sự cản trở dữ dội từ những kẻ vẫn còn muốn giữ kín bí mật về 'Thiên Đạo Cảnh Báo', những kẻ muốn tiếp tục con đường sai lầm. Nhưng Tần Mặc, với năng lực độc đáo và trái tim kiên định, có lẽ chính là người được định mệnh lựa chọn để tái lập sự cân bằng cho Huyền Vực.

Tần Mặc không nói thêm lời nào, hắn chỉ nhìn về phía sa mạc bao la, nơi những cồn cát vàng óng ánh dưới ánh mặt trời buổi sớm. Nơi đó, đâu đó, Chân Lý Thạch Bi đang chờ đợi. Hắn biết, đây là khởi đầu của một cuộc hành trình mới, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng chân lý và ý chí. Hắn sẽ tìm thấy những mảnh ghép đó, đối mặt với toàn bộ sự thật mà nó chứa đựng, để mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực, để vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" mà mất đi bản nguyên. Hắn sẽ không để một bi kịch như vậy lặp lại lần nữa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free