Vạn vật không lên tiên - Chương 556: Bóng Đêm Ngàn Năm: Lời Kể Về Sự Hy Sinh
Màn đêm đã hoàn toàn bao trùm Thư Viện Cổ, chỉ còn ánh sáng yếu ớt của những ngọn nến đá leo lét trong khu cấm, soi rõ khuôn mặt kiên định của Tần Mặc, vẻ trầm tư của Vô Danh Khách, và sự khao khát ánh lên trong đôi mắt của Lục Vô Trần. Hắc Phong khẽ rúc đầu vào chân Tần Mặc, như một lời cam kết cho chuyến đi sắp tới.
Bên trong khu cấm, không khí đặc quánh mùi giấy cũ đã ngả màu thời gian, quyện lẫn với hương trầm thoảng nhẹ và chút ẩm mốc của những phiến đá cổ. Những kệ sách cao vút, xếp đầy những cuộn da dê, những tấm bia ngọc và những quyển điển tịch đã mục nát, tạo nên một không gian rộng lớn, âm u và huyền bí. Mỗi vật phẩm nơi đây dường như đều mang theo một "ý chí tồn tại" riêng, một câu chuyện đã được niêm phong bởi bụi thời gian và sự lãng quên. Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ, từng bức vẽ trên các văn tự cổ mà Vô Danh Khách đã trải ra. Hắn có thể cảm nhận được những rung động yếu ớt, những tiếng thì thầm vô hình từ sâu thẳm của các vật phẩm, như tiếng vọng của một quá khứ bi tráng đang cố gắng phá vỡ sự im lặng ngàn năm.
Vô Danh Khách khẽ ho một tiếng, phá v vỡ sự tĩnh mịch. Y chậm rãi bước đến một cái bàn đá lớn giữa căn phòng, nơi đặt vài cuốn sách cổ nhất, đã gần như hóa đá. Bàn tay khô gầy của y nhẹ nhàng lật mở một quyển trong số đó, từng trang giấy mỏng manh như thể chỉ chực tan biến trong không khí. Trên những trang giấy ố vàng ấy là những hình vẽ nguệch ngoạc và những ký hiệu cổ xưa, nhưng qua lời dẫn dắt của Vô Danh Khách, chúng không còn là những nét vẽ vô tri vô giác, mà trở thành cửa sổ dẫn vào một thời đại đã bị lãng quên.
"Ngàn năm trước, khi vạn vật thăng tiên là chân lý tối thượng, không ai tin rằng đó là một con đường hủy diệt..." Giọng Vô Danh Khách trầm buồn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng gió lướt qua những kệ sách cũ kỹ, mang theo hơi thở của ngàn năm lịch sử. "Đó là một kỷ nguyên mà sự truy cầu sức mạnh, sự khao khát trường sinh đã trở thành t��n ngưỡng duy nhất. Mọi sinh linh, từ những tu sĩ cao siêu đến những con thú hoang dã, từ những ngọn cỏ bé nhỏ đến những tòa thành sừng sững, đều khao khát 'thăng tiên'. Họ tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại, sự bất tử."
Lục Vô Trần, ban đầu vẫn còn khoanh tay, ánh mắt vẫn phảng phất sự thờ ơ và chán nản quen thuộc, nhưng khi Vô Danh Khách bắt đầu kể, hắn dần thả lỏng. Sự tò mò, một cảm xúc đã lâu không xuất hiện, bắt đầu len lỏi trong tâm trí hắn. Hắn đã sống cả đời để truy cầu sức mạnh, để rồi nhận ra sự trống rỗng của nó. Giờ đây, những lời của Vô Danh Khách chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn hắn, nơi những câu hỏi về ý nghĩa của tu luyện vẫn luôn ẩn mình.
Vô Danh Khách tiếp tục, tay y lướt trên những hình vẽ, chỉ vào một bức tranh phác họa một thế giới rực rỡ, nhưng cũng đầy hỗn loạn. "Thế giới Huyền Vực khi đó vô cùng phồn thịnh. Linh khí dồi dào, pháp tắc hiển hiện. Các đại năng liên tục xuất hiện, mở ra những con đường 'thăng tiên' mới. Nhưng cùng với sự phồn thịnh đó là sự mất cân bằng. Vạn vật bị ép buộc phải thay đổi 'vật tính' của mình, phải rũ bỏ bản chất nguyên thủy để phù hợp với 'đạo' thăng tiên. Một dòng sông không còn muốn chảy mà muốn bay lên trời. Một ngọn núi không còn muốn vững chãi mà muốn hóa thành linh thạch. Một thanh kiếm không chỉ muốn chém mà muốn tự mình phá vỡ hư không."
Tần Mặc khẽ đưa tay chạm vào một ký hiệu cổ trên trang sách. Hắn cảm nhận được một sự đau đớn, một nỗi uất hận thầm lặng từ ký hiệu đó. Hắn có thể hình dung ra cảnh tượng những dòng sông bị bóp méo, những ngọn núi bị xẻ thịt, những sinh linh bị cưỡng ép phải từ bỏ chính mình. Hắn đã từng chứng kiến những bi kịch tương tự trên hành trình của mình, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một quy mô lớn đến thế, một sự bóp méo bản chất vạn vật khủng khiếp đến như vậy.
"Họ không hiểu rằng, mỗi vật thể, mỗi sinh linh đều có 'ý chí tồn tại' riêng, một 'vật tính' độc đáo tạo nên bản thể của chúng." Vô Danh Khách thở dài. "Sự ép buộc thay đổi đó đã tạo ra những vết nứt trong đạo lý của Huyền Vực. Ban đầu, đó chỉ là những dấu hiệu nhỏ, những dị tượng hiếm hoi. Nhưng rồi, chúng dần trở nên thường xuyên hơn, dữ dội hơn. Linh khí trở nên hỗn loạn. Thiên tai ập đến. Bản nguyên thế giới bắt đầu suy yếu. Nhưng những kẻ đứng trên đỉnh cao của quyền lực và sức mạnh vẫn mù quáng. Họ cho rằng đó là những 'thử thách' mà Thiên Đạo ban xuống để tôi luyện những kẻ khao khát thăng tiên, không hề nhận ra rằng chính họ đang đẩy thế giới đến bờ vực hủy diệt."
Lục Vô Trần nhíu mày. Hắn đã từng là một trong số những kẻ mù quáng đó. Hắn đã từng tin rằng mọi thứ đều có thể bị chinh phục, bị điều khiển để phục vụ cho mục đích của mình. Hắn đã từng ép buộc linh thú phải trung thành, ép buộc thảo dược phải biến đổi dược tính. Và khi sự chán nản xâm chiếm, hắn đã tự hỏi liệu có phải con đường tu luyện này vốn dĩ là vô nghĩa.
"Vậy ra, sự chán nản của ta, sự vô nghĩa của tu luyện mà ta cảm thấy, không phải là một mình ta sao?" Lục Vô Trần buông thõng hai tay, giọng nói khẽ run rẩy, không còn chút thờ ơ nào. Hắn nhìn Vô Danh Khách, ánh mắt đầy rẫy sự thấu hiểu và một chút tuyệt vọng. "Ta đã nghĩ đó là do ta không đủ mạnh mẽ, không đủ kiên định. Nhưng có lẽ, ta đã đi sai đường ngay từ đầu."
Vô Danh Khách nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt y mang theo sự đồng cảm sâu sắc. "Ngươi không hề đơn độc, Lục Vô Trần. Rất nhiều người đã từng cảm thấy như ngươi. Cái cảm giác trống rỗng khi đạt đến đỉnh cao mà không thấy ý nghĩa gì. Đó không phải là lỗi của ngươi, mà là lỗi của một hệ thống, một niềm tin đã bị bóp méo."
Tần Mặc nhẹ nhàng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Ý chí của sự sống, ngay cả khi nó bị bóp méo, vẫn còn đó. Chúng chỉ bị che lấp, bị ép buộc phải im lặng. Nhưng chúng chưa bao giờ biến mất." Hắn nhớ về Vô Tính Thành, nơi vạn vật sống đúng với bản chất của mình, nơi không ai khao khát thăng tiên, và chính vì thế mà nơi đó vẫn giữ được sự cân bằng vốn có. Hắn cũng nhớ về những sinh linh mà hắn đã gặp, những vật phẩm m�� hắn đã lắng nghe, chúng đều có một tiếng nói riêng, một khát vọng riêng, dù bị chôn vùi dưới lớp vỏ của sự ép buộc.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Vô Danh Khách, như thể nó cũng đang lắng nghe và thấu hiểu câu chuyện bi tráng của quá khứ. Nó đã sống đủ lâu để chứng kiến sự thay đổi của Huyền Vực, và có lẽ, nó cũng đã từng cảm nhận được sự mất cân bằng mà Vô Danh Khách đang nhắc đến.
Vô Danh Khách gật đầu, đồng tình với Tần Mặc. "Đúng vậy. Ý chí tồn tại không bao giờ chết. Nó chỉ chuyển hóa, ẩn mình, chờ đợi một cơ hội để tái sinh. Và đó chính là hy vọng của chúng ta, hy vọng của Huyền Vực này." Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tần Mặc và Lục Vô Trần. "Và đó cũng là lý do vì sao ta đã phải bảo vệ những ghi chép này suốt ngàn năm, để một ngày nào đó, có người có thể thấu hiểu và thay đổi."
Không gian trong thư viện càng lúc càng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ lướt qua các khe hở và tiếng lật trang sách cũ kỹ của Vô Danh Khách. Ánh sáng yếu ớt của nến đá leo lét, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên tường, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí và cổ xưa của nơi này. Mùi ẩm mốc và hương liệu từ những cuộn sách cổ dường như trở nên đậm đặc hơn, len lỏi vào từng hơi thở, mang theo một cảm giác nặng nề, bi tráng của lịch sử. Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt khẽ nhắm lại, hắn không chỉ lắng nghe lời kể của Vô Danh Khách bằng tai, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ "ý chí tồn tại" của mình. Hắn như thấy được những hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí: những vị tu sĩ với vẻ mặt cuồng tín, những sinh linh bị bóp méo hình dạng, những dòng linh khí hỗn loạn xé toạc bầu trời. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bi kịch vĩ đại, một sự lầm lạc đã kéo dài hàng ngàn năm.
Vô Danh Khách tiếp tục câu chuyện, giọng y trở nên trầm hơn, như thể đang sống lại những ký ức đau buồn. Y chỉ vào một bức vẽ khác, đen tối và u ám hơn, miêu tả một thế giới đang sụp đổ, những mảnh vỡ của thiên địa trôi nổi trong hư không. "Khi sự mất cân bằng đạt đến cực điểm, 'Thiên Đạo Cảnh Báo' đã xuất hiện. Đó không phải là tiếng sấm vang trời hay ánh chớp xé nát đêm đen. Đó là một sự im lặng đáng sợ, một sự đình trệ của mọi pháp tắc, một tiếng thét vô thanh của chính Huyền Vực. Những người mạnh nhất, những kẻ đã 'thăng tiên' lên đến đỉnh cao, đột nhiên nhận ra họ không còn cảm nhận được sự kết nối với thế giới. Họ trở thành những kẻ lạc lõng, bị bản nguyên thế giới từ chối."
Lục Vô Trần rùng mình. Hắn đã từng nếm trải một phần của sự trống rỗng đó, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể nghiêm trọng đến vậy. "Bị từ chối... bởi chính thế giới mà họ khao khát chinh phục?" Hắn lẩm bẩm, như thể đang tự hỏi chính mình. Sự chán nản và tuyệt vọng mà hắn từng trải qua giờ đây được lý giải bằng một góc nhìn hoàn toàn mới, một chân lý vĩ đại và bi tráng hơn rất nhiều.
"Đúng vậy." Vô Danh Khách gật đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể đang xuyên qua lớp bụi thời gian để chứng kiến lại những sự kiện ngàn năm trước. "Một số người đã nhìn thấy sự thật, những hiền giả, nh���ng kẻ lập dị, những người vẫn giữ được 'vật tính' nguyên sơ của mình. Họ cố gắng cảnh báo, cố gắng vực dậy thế giới. Nhưng tiếng nói của họ bị dìm đi trong cơn cuồng vọng 'thăng tiên' của đại đa số. Những kẻ cường đại nhất, những tông môn lớn nhất, họ coi những lời cảnh báo đó là sự yếu đuối, là sự phản bội đối với con đường bất tử."
Tần Mặc nhẹ nhàng siết chặt tay. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những người đã nhìn thấy sự thật nhưng không thể thay đổi nó. Giống như hắn hiện tại, đang đối đầu với cả thiên hạ tu sĩ, những kẻ vẫn đang mù quáng truy cầu thăng tiên mà không nhận ra hậu quả. Nỗi đồng cảm sâu sắc dâng trào trong lòng hắn. Hắn hiểu rằng, con đường của mình không chỉ là cứu lấy Huyền Vực khỏi sự mất cân bằng, mà còn là tôn vinh những người đã hy sinh trong quá khứ, những người đã cố gắng bảo vệ chân lý.
"Họ đã hy sinh, âm thầm, để giữ lại một tia hy vọng." Vô Danh Khách nói, giọng y chứa đựng sự kính trọng và một nỗi bi ai khôn tả. "Họ không có sức mạnh để chống lại cả một thời đại, nhưng họ có trí tuệ và lòng dũng cảm để bảo vệ những gì còn sót lại của chân lý. Họ đã ẩn mình, thu thập những mảnh ghép của sự thật, để lại những lời cảnh báo, những văn tự cổ mà chúng ta đang thấy đây. Họ biết rằng, một ngày nào đó, sẽ có người đến, có người đủ sức mạnh để lắng nghe tiếng nói của vạn vật và thấu hiểu thông điệp của họ." Ánh mắt Vô Danh Khách dừng lại trên Tần Mặc, chứa đựng một sự kỳ vọng sâu sắc.
Lục Vô Trần ngồi thẳng người, ánh mắt mở to, sự chán nản hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và xúc động. Một sự hy sinh vĩ đại đến vậy, vì một mục tiêu mà không ai hiểu, không ai trân trọng... Điều đó khiến hắn cảm thấy hổ thẹn với chính mình, với những năm tháng hắn chỉ biết truy cầu hư danh và sức mạnh. "Sự hy sinh... vì một thứ mà không ai hiểu, không ai trân trọng...?" Giọng hắn run rẩy, như thể đang đối diện với một sự thật quá lớn, quá nặng nề.
Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, ánh mắt y xa xăm, như thể đang nhìn thấy những bóng hình của quá khứ. "Đúng vậy. Ngay cả khi ta phải trở thành một kẻ vô danh, canh giữ những mảnh ký ức này... Ta đã chứng kiến những người bạn, những đồng đạo của mình ngã xuống, bị coi là điên rồ, bị coi là kẻ dị giáo. Họ đã biến mất khỏi lịch sử, nhưng tinh thần của họ vẫn sống mãi trong những văn tự này, trong những lời cảnh báo này." Y đưa tay vuốt ve một cuốn sách, như thể đang vuốt ve một cố nhân. "Họ tin rằng, chỉ cần một hạt giống chân lý còn tồn tại, một ngày nào đó, nó sẽ nảy mầm."
Tần Mặc nắm chặt tay hơn nữa, thấu hiểu nỗi đau và sự cô đơn của Vô Danh Khách. Hắn cảm nhận được gánh nặng của ngàn năm cô độc mà Vô Danh Khách đã mang vác, gánh nặng của một người chứng kiến sự thật nhưng không thể cất tiếng nói trong một thời đại mù quáng. Hắn cũng nhận ra rằng, Vô Danh Khách không chỉ là một người dẫn đường, mà còn là một phần của lịch sử bi tráng đó, một người đã hy sinh thầm lặng để bảo vệ tia hy vọng cuối cùng. Hắc Phong khẽ rúc đầu vào chân Tần Mặc, như một hành động an ủi, một sự thấu hiểu vô ngôn.
Giữa không gian tĩnh mịch của Thư Viện Cổ, câu chuyện của Vô Danh Khách tiếp tục vang vọng, mỗi lời nói như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí Lục Vô Trần. Sự uất hận về một con đường sai lầm, sự ngưỡng mộ đối với những người đã hy sinh, và một niềm hy vọng mới mẻ đang dần nảy nở trong lòng hắn. Hắn chợt nhận ra rằng, sự "vô nghĩa" mà hắn từng cảm thấy không phải là dấu hiệu của một thế giới trống rỗng, mà là tiếng chuông cảnh tỉnh của chính bản thân hắn, của chính linh hồn hắn đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích của một niềm tin sai lầm.
Thời gian trôi qua trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng nến đá tí tách và hơi thở đều đặn của ba người. Dần dần, những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua các khe cửa sổ cao vút của Thư Viện Cổ, xua đi một phần bóng tối u ám, mang theo một làn gió mát lành thổi vào không gian ẩm mốc. Mùi giấy cũ và hương trầm vẫn còn đó, nhưng không còn cảm giác nặng nề như trước, thay vào đó là một sự thanh lọc, một khởi đầu mới.
Lục Vô Trần từ từ đứng dậy. Khuôn mặt hắn, vốn khắc khổ và hằn sâu những nếp nhăn của lo âu, giờ đây lại mang một vẻ kiên định lạ thường. Đôi mắt sâu trũng của hắn không còn sự chán nản hay hoài nghi, mà ánh lên một ngọn lửa mới, ngọn lửa của khao khát tri thức và ý nghĩa. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Vô Danh Khách, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính và một sự quyết tâm chưa từng có.
"Ta đã lầm." Giọng Lục Vô Trần khàn đặc, nhưng kiên quyết, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Con đường tu luyện vô nghĩa không phải vì nó không có đích đến, mà vì ta đã tìm sai đích. Ta đã đuổi theo những thứ phù phiếm, những sức mạnh hão huyền mà không hề thấu hiểu bản chất của vạn vật, hay ý nghĩa thực sự của sự tồn tại." Hắn cúi đầu thật sâu trước Vô Danh Khách, một hành động mà một cường giả như hắn hiếm khi làm. "Xin cảm ơn tiền bối đã thức tỉnh ta. Cuộc đời ta đã chìm trong bóng tối quá lâu, giờ đây ta mới thấy được ánh sáng."
Hắn quay sang Tần Mặc, ánh mắt hắn sáng rực. "Tần Mặc, ta không còn muốn trở v��� với con đường cũ, con đường của sự truy cầu sức mạnh vô độ. Ta muốn tìm lại ý nghĩa thực sự, ý nghĩa của sự cân bằng, của việc được là chính mình. Xin cho ta đi cùng. Ta muốn tìm lại ý nghĩa thực sự của tu luyện, muốn góp sức mình vào việc tìm kiếm chân lý mà tiền bối Vô Danh Khách đã cố gắng bảo vệ."
Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần. Hắn thấy được sự thay đổi sâu sắc trong ánh mắt và trong "ý chí tồn tại" của Lục Vô Trần. Ngọn lửa khao khát tri thức và sự chính nghĩa đã thay thế cho ngọn lửa của tham vọng và sự chán nản. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành, gật đầu. "Hoan nghênh. Con đường này không dễ đi, nhưng có thêm ngươi, chúng ta sẽ vững vàng hơn."
Vô Danh Khách cũng khẽ gật đầu, ánh mắt y chứa đựng một tia hài lòng. "Thiên Sách Lão Nhân sống ẩn dật ở Thiên Nhãn Các, một nơi đầy rẫy thông tin, nhưng cũng đầy cạm bẫy. Nơi đó không chỉ là một thư viện hay một khu chợ, mà còn là một mạng lưới phức tạp của quyền lực, thông tin và những kẻ săn tin. Các ngươi phải cẩn trọng." Y nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Lục Vô Trần. "Ta sẽ cung cấp cho các ngươi một vài vật phẩm và thông tin cần thiết để thuận lợi hơn khi tiến vào Thiên Nhãn Các. Hãy nhớ, không phải ai cũng sẽ hoan nghênh sự tìm kiếm chân lý của các ngươi."
Tần Mặc hiểu ý. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác chắc chắn sẽ không ngồi yên khi biết có người đang tìm kiếm "chân lý thất lạc" có thể đe dọa đến quyền lực và tín ngưỡng của họ. Thiên Nhãn Các, nơi tập trung mọi loại thông tin, cũng sẽ là nơi dễ dàng bị theo dõi và thao túng.
Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, rồi dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời cam kết thầm lặng. Nó đã sẵn sàng cho chuyến đi mới, chuyến đi đến một nơi đầy rẫy những nguy hiểm tiềm ẩn, nhưng cũng chứa đựng những hy vọng lớn lao.
Vô Danh Khách bước đến một chiếc rương cổ, mở ra và lấy ra một vài món đồ: một tấm bản đồ da, vài viên linh thạch ẩn khí, và một chiếc ngọc bội nhỏ khắc hình một con chim ưng. "Tấm bản đồ này sẽ chỉ dẫn các ngươi đến Thiên Nhãn Các an toàn nhất. Linh thạch ẩn khí sẽ giúp các ngươi che giấu thân phận khi cần thiết. Còn chiếc ngọc bội này..." Y cầm chiếc ngọc bội lên, ánh mắt đầy suy tư. "Nó là tín vật của một cố nhân. Nếu gặp phải tình huống khó khăn cùng cực, hãy thử dùng nó. Có thể sẽ có một con đường sống."
Tần Mặc cẩn thận nhận lấy những món đồ. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" từ chiếc ngọc bội, một sự kiên cường và trung thành không thể lay chuyển. Hắn biết, mỗi vật phẩm mà Vô Danh Khách ban tặng đều chứa đựng một câu chuyện, một sự sắp đặt từ ngàn năm trước.
Bình minh đã lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua các ô cửa sổ, xua tan hoàn toàn bóng tối trong Thư Viện Cổ. Không khí ẩm mốc và mùi hương cổ xưa giờ đây lại mang một cảm giác thanh thoát, như một lời tiễn biệt và một lời chúc phúc. Tần Mặc nhìn lại những kệ sách cổ, những văn tự đã lưu giữ bí mật ngàn năm, rồi quay sang Vô Danh Khách, ánh mắt đầy biết ơn.
"Chúng ta sẽ không phụ lòng tiền bối." Tần Mặc nói, giọng hắn kiên định.
Vô Danh Khách gật đầu, khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Hãy đi đi. Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai. Nhưng ta tin, các ngươi sẽ tìm thấy được chân lý, và mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực này."
Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong cùng nhau rời khỏi khu cấm, bước ra khỏi Thư Viện Cổ. Bước chân của họ không còn sự do dự, mà đầy quyết tâm. Hành trình đến Thiên Nhãn Các, hành trình tìm kiếm Thiên Sách Lão Nhân, một chương mới của cuộc truy tìm chân lý đã chính thức bắt đầu. Phía sau họ, Thư Viện Cổ lại chìm vào sự tĩnh lặng, như một người gác đền trung thành, bảo vệ những bí mật của ngàn năm, chờ đợi ngày Huyền Vực được tái sinh trong sự cân bằng và hòa hợp.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.