Vạn vật không lên tiên - Chương 557: Lời Khắc Ghi Của Ký Ức: Tiếng Vọng Thạch Bi
Những tia nắng vàng rực rỡ, dù đã cố gắng xuyên qua các ô cửa sổ đổ nát của Thư Viện Cổ, vẫn không thể xua tan hoàn toàn bóng tối ẩn sâu trong những ngóc ngách phủ đầy bụi thời gian. Không khí ẩm mốc và mùi hương cổ xưa, từng mang cảm giác thanh thoát như một lời chúc phúc, giờ đây lại vương vấn một nỗi bâng khuâng khó tả khi Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong rảo bước ra ngoài. Họ đã cam kết, đã quyết tâm, và con đường phía trước dường như đã được định hình rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tần Mặc bước đi, cảm nhận từng hạt cát lạo xạo dưới chân, từng luồng gió lạnh lẽo lướt qua gò má. Hắc Phong trung thành bước bên cạnh, đôi mắt đỏ rực cảnh giác đảo quanh. Lục Vô Trần, với ánh mắt kiên định vừa được thắp lại, nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang dần rạng. Cả ba mang theo những vật phẩm Vô Danh Khách trao, cùng với một niềm tin mới được bồi đắp. Nhưng khi họ vừa chạm đến ngưỡng cửa khu cấm, nơi ánh sáng ban ngày và bóng đêm cổ xưa giao thoa, Tần Mặc bỗng khựng lại.
Một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội, bất ngờ ập đến, kéo hắn về phía sâu thẳm bên trong thư viện. Đó không còn là tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của "ý chí tồn tại" mà hắn thường nghe, mà là một tiếng gọi đau đớn, một lời van nài thảm thiết vang vọng từ một quá khứ xa xăm. Nó không đến từ một cuộn sách hay một mảnh ngọc vỡ cụ thể nào, mà như phát ra từ chính linh hồn của nơi này, từ từng thớ đá, từng hạt bụi. Sự thôi thúc ấy mãnh liệt đến mức khiến Tần Mặc phải nín thở, đôi mắt đen láy bỗng nhiên co rút lại, tập trung cao độ vào hư vô. Hắn cảm thấy như một sợi dây vô hình đang trói buộc, giật mạnh tâm hồn hắn, lôi kéo hắn trở lại nơi mà hắn vừa mới đặt chân ra.
Lục Vô Trần, vốn đang chìm đắm trong suy nghĩ về con đường mới, lập tức nhận ra sự bất thường. Hắn thấy Tần Mặc đứng sững sờ, thân hình hơi run rẩy, đôi mắt lờ đờ như đang nhìn xuyên thấu không gian và thời gian. Sự trầm tĩnh thường thấy ở Tần Mặc đã bị phá vỡ b��i một thứ gì đó vô hình, nhưng lại vô cùng mãnh liệt.
"Có chuyện gì vậy, Tần Mặc?" Lục Vô Trần vội vã hỏi, giọng nói đầy lo lắng. "Ngươi cảm thấy gì sao?"
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn vẫn đứng bất động, toàn thân căng cứng, đôi tai như đang lắng nghe một âm thanh chỉ mình hắn mới có thể nghe thấy. Mái tóc đen nhánh của hắn khẽ lay động trong làn gió đêm, nhưng gương mặt hắn lại hoàn toàn bất động, như một bức tượng đá. Những tia sáng yếu ớt của buổi rạng đông vừa lên không thể chiếu rọi vào sâu thẳm ánh mắt hắn lúc này, nơi một dòng xoáy hỗn loạn của cảm xúc và tri giác đang cuộn trào.
Cuối cùng, sau một khoảng lặng dài, Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói của hắn thô ráp và xa vắng, như thể nó không phát ra từ chính hắn. "Một tiếng gọi... rất cổ xưa, và đau đớn... Nó đang kêu gào..." Hắn quay đầu, ánh mắt vô định lướt qua những giá sách đổ nát, những chồng văn tự bị lãng quên trong bóng tối. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, một mệnh lệnh vô hình kéo hắn trở lại, s��u hơn nữa vào lòng thư viện, nơi những bí mật đã ngủ yên hàng ngàn năm.
Vô Danh Khách, người vẫn đứng tựa vào một cột đá đổ nát cách đó không xa, ánh mắt thâm trầm nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười nhạt, chứa đựng sự thấu hiểu và một chút ưu tư. "Hóa ra... ngươi quả nhiên không thể tránh khỏi định mệnh." Y khẽ thở dài, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng lại mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử. Y đã biết, từ khoảnh khắc Tần Mặc đặt chân vào Thư Viện Cổ này, số mệnh của hắn đã không còn do hắn tự quyết. Tiếng gọi từ quá khứ, từ những linh hồn bị lãng quên, sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến hắn, người duy nhất có thể lắng nghe và thấu hiểu.
Hắc Phong, cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực quét khắp không gian như tìm kiếm mối nguy hiểm vô hình. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời nhắc nhở, một sự trấn an thầm lặng, nhưng Tần Mặc dường như đã hoàn toàn chìm đắm trong thế gi��i riêng của mình, bị cuốn hút bởi tiếng gọi bí ẩn.
Không chần chừ thêm nữa, Tần Mặc sải bước, quay ngược vào sâu trong Thư Viện Cổ, nơi những giá sách đã mục nát và những văn tự cũ kỹ chất chồng như những nấm mồ của tri thức. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự khẩn trương, một sự hấp dẫn không thể kháng cự. Lục Vô Trần nhìn theo, lòng dâng lên sự lo lắng khôn nguôi, nhưng hắn cũng không dám ngăn cản. Từ sâu thẳm tâm hồn, hắn biết, đây là con đường mà Tần Mặc phải đi, là gánh nặng mà Tần Mặc phải gánh vác.
"Chúng ta... có nên đi theo không?" Lục Vô Trần hỏi Vô Danh Khách, giọng nói ngập ngừng.
Vô Danh Khách lắc đầu. "Không cần. Ngươi và ta sẽ chỉ là vật cản. Tiếng gọi ấy chỉ dành cho hắn, và những gì hắn sắp thấy cũng chỉ có hắn mới có thể chịu đựng và thấu hiểu trọn vẹn." Y nhìn bóng lưng Tần Mặc khuất dần vào màn đêm của thư viện, ánh mắt chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Nhưng có lẽ, con đường để cứu vãn thế gi��i này, lại phải tìm thấy chính mình trong sự mất mát của kẻ khác."
Lục Vô Trần im lặng, ngẫm nghĩ lời Vô Danh Khách. Hắn cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc sống lưng. Hắn đã từng truy cầu sức mạnh, từng mong muốn thăng tiên, nhưng giờ đây, hắn mới hiểu rằng, có những chân lý còn đáng sợ hơn cả cái chết. Hắn quay sang Hắc Phong, vỗ nhẹ vào đầu con sói khổng lồ. Hắc Phong khẽ cụp tai, đôi mắt vẫn không rời khỏi lối vào thư viện, nơi Tần Mặc đã biến mất. Cả hai, một người và một thú, đứng đó chờ đợi, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, sự rung động của một bí mật cổ xưa sắp được hé mở. Tiếng gió rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh u ám, như một khúc ca bi tráng cho một sự thật sắp được phơi bày. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn, tĩnh mịch, khô cằn và cô độc của nơi này, như thể thời gian đã dừng lại, chỉ chờ đợi khoảnh khắc này để tiếp tục chảy.
***
Tần Mặc bước sâu vào Thư Viện Cổ, theo tiếng gọi vang vọng trong tâm khảm. Ánh trăng mờ ảo yếu ớt đã không thể lọt vào sâu hơn, chỉ còn những bóng tối dày đặc bao phủ mọi thứ. Hắn băng qua những hành lang đổ nát, những căn phòng im lìm chất đầy hoang tàn, từng bước chân của hắn vang lên khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng gió bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn khi hắn càng tiến sâu vào lòng thư viện, nơi không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi giấy cũ mục nát, mực đã phai nhạt và một loại hương liệu cổ xưa đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Cuối cùng, tiếng gọi dẫn hắn đến một căn phòng nhỏ nằm khuất sau một bức tường đổ nát, một nơi bị phong tỏa dường như từ hàng ngàn năm trước. Cánh cửa gỗ đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại khung cửa đá lạnh lẽo. Bên trong căn phòng, ánh trăng hầu như không lọt vào, chỉ có những đốm sáng lấp lánh yếu ớt từ các tinh thể đá nhỏ được khảm trên tường, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh biếc mờ ảo, huyền bí. Bầu không khí ngưng đọng, chứa đựng sự nặng nề của tri thức và những bí mật bị phong ấn, chờ đợi người có duyên đến giải khai.
Ở trung tâm căn phòng là một bệ đá cổ xưa, được chạm khắc tinh xảo nhưng đã bị thời gian bào mòn, phủ đầy rêu phong và bụi bặm. Trên bệ đá, nằm rải rác là một vài cuộn da đã khô cứng, vỡ vụn và những mảnh ngọc bội đã mất đi ánh sáng. Chúng không hề tỏa ra linh lực, cũng không có vẻ gì là quý giá, nhưng lại mang một "ý chí tồn tại" mạnh mẽ đến lạ thường, liên tục mời gọi Tần Mặc. Hắn chậm rãi tiến lại gần, từng bước chân đều như đang dẫm lên lịch sử ngàn năm.
Khi Tần Mặc đưa tay chạm vào bệ đá lạnh lẽo, một luồng sáng chói mắt đột nhiên bùng lên từ chính bệ đá, không phải là thứ ánh sáng xanh biếc yếu ớt của tinh thể, mà là một thứ ánh sáng trắng thuần khiết, rực rỡ đến mức khiến hắn phải nhắm mắt lại. Cùng lúc đó, một lực hút vô hình nhưng mạnh mẽ đến khó tin đột ngột kéo lấy toàn bộ ý thức của Tần Mặc. Hắn không hề có thời gian để phản kháng, cả cơ thể và linh hồn hắn dường như bị ném vào một dòng xoáy thời gian, xuyên qua hàng ngàn năm, trực tiếp kết nối với một "ký ức tồn tại" sống động, chân thực đến rợn người.
Khi ý thức hắn ổn định lại, Tần Mặc thấy mình đang đứng giữa một cảnh tượng hoàn toàn khác. Hắn không còn ở trong căn phòng phong tỏa u ám nữa, mà đang đứng trong một đại điện hùng vĩ, lộng lẫy, nhưng lại tràn ngập một bầu không khí bi tráng và tuyệt vọng. Đó là "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị," thời đại mà Vô Danh Khách đã kể, nhưng giờ đây Tần Mặc không chỉ nghe, mà là đang *chứng kiến*. Hắn thấy những hiền giả cổ đại, những người được gọi là bậc trí giả, với ánh mắt sâu thẳm chất chứa sự lo âu, đang vất vả ghi chép, khắc họa những ký tự cổ xưa lên một khối đá khổng lồ, cao đến mấy trượng, sừng sững giữa đại điện. Đó chính là Chân Lý Thạch Bi!
Thạch Bi không phải là một khối đá bình thường. Nó dường như được tạo thành từ tinh túy của đất trời, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt nhưng lại mang theo sức nặng của vạn vật. Mỗi nét khắc của những hiền giả đều không phải là những ký tự đơn thuần, mà là những dòng chảy của linh lực, của ý chí, của nỗi sợ hãi và hy vọng. Tần Mặc có thể cảm nhận được từng cảm xúc ấy thông qua "ý chí tồn tại" của Thạch Bi, như một dòng thác dữ dội đổ vào tâm hồn hắn.
Hắn nhìn thấy một vị hiền giả già nua, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, đang dùng một thanh khắc bằng ngọc thạch, run rẩy khắc lên bề mặt Thạch Bi. Mồ hôi vã ra trên trán y, không phải vì lao động nặng nhọc, mà vì sự dằn vặt và nỗi tuyệt vọng. Tiếng thì thầm cổ xưa vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không thành lời, mà là những hình ảnh và cảm xúc trực tiếp truyền tải: *Thăng tiên... là tai họa... Con đường mà vạn vật đang truy cầu... sẽ dẫn đến sự hủy diệt... của chính thế giới này...*
Tần Mặc cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của vị hiền giả ấy, nỗi sợ hãi khi nhìn thấy tương lai mờ mịt, khi hiểu rằng sự truy cầu vô độ của đồng loại sẽ dẫn đến một kết cục bi thảm. Hắn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt vị hiền giả khác, khi nàng cố gắng dùng chút linh lực cuối cùng của mình để khắc thêm một dòng chữ, một lời cảnh báo, một tiếng kêu cứu vô vọng. *Hãy ghi nhớ... Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới...*
Những hình ảnh cứ thế tiếp nối, tái hiện lại một cách chân thực nhất sự điên cuồng của Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, nơi các cường giả chỉ biết chạy theo sức mạnh, bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo. Hắn thấy sự bất lực của những hiền giả, những người đã nhìn thấy "Thiên Đạo Cảnh Báo" từ rất sớm, nhưng lại không thể thay đổi được dòng chảy của lịch sử. Họ đã cố gắng thuyết phục, đã kêu gọi, nhưng tất cả đều bị coi là kẻ dị giáo, bị phỉ báng và bị truy sát.
Cuối cùng, khi mọi hy vọng đã cạn kiệt, họ đã dùng chính sinh mạng và linh hồn của mình để khắc ghi chân lý này lên Chân Lý Thạch Bi, gửi gắm tất cả vào một di vật vĩnh cửu, với hy vọng một ngày nào đó, sẽ có người thấu hiểu, sẽ có người vực dậy. *Thạch Bi... là hy vọng cuối cùng... là di ngôn của một kỷ nguyên đã mất... Hãy tìm nó... hãy giải mã nó... đừng để chúng ta hy sinh vô ích...*
Tiếng kêu cứu ấy, không phải bằng lời, mà bằng linh hồn, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đau đớn và bi tráng. Hắn cảm thấy một nỗi đau xé lòng, một sự đồng cảm sâu sắc với những hiền giả đã ngã xuống. Hắn hiểu được gánh nặng mà họ đã phải chịu đựng, và di sản mà họ đã để lại. Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một lời cầu cứu, kéo dài ngàn năm, chờ đợi một người đủ khả năng lắng nghe.
Ngoài căn phòng bị phong tỏa, Lục Vô Trần đứng đợi trong sự lo lắng tột cùng. Hắn đã nghe thấy tiếng nổ nhỏ và luồng sáng bùng lên từ bên trong. Hắn muốn xông vào, nhưng Vô Danh Khách đã kịp thời ngăn lại, một tay đặt lên vai hắn, lực đạo không lớn nhưng đủ để giữ hắn đứng yên.
"Tần Mặc! Ngươi có sao không?!" Lục Vô Trần hét lên, giọng nói đầy bất an, cố gắng vượt qua sự tĩnh mịch đáng sợ của Thư Viện Cổ. Hắn không thể nhìn thấy gì bên trong, chỉ cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn và m��nh mẽ đang tỏa ra.
Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, ánh mắt y nhìn về phía căn phòng tối tăm. "Để hắn đi. Đây là con đường hắn phải đi. Những gì hắn đang chứng kiến, không phải ai cũng có thể chịu đựng, nhưng cũng chỉ có hắn mới có thể thấu hiểu. Sự can thiệp của chúng ta chỉ làm gián đoạn quá trình ấy." Y giữ chặt Lục Vô Trần, dù trong lòng y cũng không khỏi dâng lên một nỗi lo lắng mơ hồ, pha lẫn với sự kính nể đối với Tần Mặc, người đang gánh vác một phần lịch sử bi tráng. Hắc Phong cũng không ngừng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào căn phòng, như muốn xông vào bảo vệ chủ nhân nhưng bị một lực lượng vô hình nào đó ngăn cản.
***
Khi luồng sáng trắng chói mắt dần lụi tàn, ý thức của Tần Mặc từ từ được kéo trở lại thực tại. Hắn cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng dài và kinh hoàng, nhưng mọi cảm xúc, mọi hình ảnh đều chân thực đến từng chi tiết. Hắn tỉnh lại, mồ hôi đầm đìa chảy dài trên trán, ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng d��� dội, như thể vừa chạy một quãng đường rất dài. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh bi tráng từ ký ức, những gương mặt tuyệt vọng của các hiền giả cổ đại và lời cảnh báo đau đớn của họ.
Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đã đứng đợi ở bên ngoài căn phòng. Thấy Tần Mặc xuất hiện, khuôn mặt tái nhợt, thở dốc, Lục Vô Trần lập tức chạy đến đỡ hắn.
"Tần Mặc! Ngươi không sao chứ?" Hắn hỏi dồn dập, giọng nói đầy lo lắng.
Tần Mặc dựa vào Lục Vô Trần, hắn cố gắng điều hòa lại hơi thở, đôi mắt đen láy nhìn về phía Vô Danh Khách, ánh lên một sự nặng nề không thể tả. "Ta... ta đã thấy..." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt. "Ta đã thấy Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị... sự mù quáng của họ... và nỗi tuyệt vọng của những hiền giả khi cố gắng cảnh báo..."
Hắn chậm rãi kể lại những gì mình đã chứng kiến, từng lời nói đều mang theo sức nặng của hàng ngàn năm bi kịch. Hắn mô tả lại đại điện hùng vĩ, Chân Lý Thạch Bi sừng sững, và những hiền giả cổ đại đang dùng sinh mạng để khắc ghi từng dòng cảnh báo. Hắn kể về sự điên cuồng của những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên, và sự bất lực đến tuyệt vọng của những người đã nhìn thấy trước tai họa.
"Họ... họ đã thấy trước tai họa." Tần Mặc nói, giọng hắn nghẹn lại. "Họ đã cố gắng cảnh báo, đã hy sinh tất cả... Chân Lý Thạch Bi... không chỉ là một lời cảnh báo, mà là lời cầu cứu... là toàn bộ hy vọng của họ, được gửi gắm qua hàng ngàn năm..." Hắn nắm chặt tay, cảm nhận được sự lạnh lẽo của chiếc ngọc bội Vô Danh Khách trao. "Một tiếng kêu cứu từ quá khứ, vang vọng đến tận bây giờ..."
Lục Vô Trần lắng nghe từng lời, khuôn mặt hắn dần trở nên trắng bệch. Hắn cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng, một sự đồng cảm sâu sắc với những hiền giả đã khuất. Hắn đã từng sống trong sự mù quáng tương tự, đã từng truy cầu sức mạnh mà không màng đến ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Ánh mắt hắn rưng rưng, những giọt nước mắt không kìm được lăn dài trên gò má khắc khổ.
"Một lời cầu cứu kéo dài ngàn năm..." Lục Vô Trần thì thầm, giọng nói run rẩy. "Và chúng ta... chúng ta đã sống trong sự lãng quên suốt bấy lâu." Hắn ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự hổ thẹn và quyết tâm. "Ta đã hiểu rồi, Tần Mặc. Những gì ta từng truy cầu... chỉ là một sự ảo tưởng. Chân lý... chân lý nằm ở sự cân bằng, ở việc giữ gìn bản chất, chứ không phải ở sự thăng tiến vô độ."
Vô Danh Khách gật đầu trầm mặc, ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy thấu hiểu. "Đúng vậy. Giờ thì ngươi đã hiểu tại sao phải tìm Thiên Sách Lão Nhân rồi chứ? Chỉ ông ta mới có thể giúp ngươi tìm thấy Thạch Bi, và giải mã hết những gì nó cất giấu. Chân Lý Thạch Bi là di sản cuối cùng, là cứu cánh cuối cùng mà những hiền giả đã để lại cho Huyền Vực này."
Y bước lại gần, nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc. "Những gì ngươi vừa thấy, chỉ là một phần nhỏ của sự thật. Chân Lý Thạch Bi còn chứa đựng nhiều điều hơn thế, những phương pháp, những chỉ dẫn để tái lập sự cân bằng, để ngăn chặn tai họa. Nhưng thời gian không còn nhiều. Huyền Vực đang ngày càng mất cân bằng. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ mù quáng khác đang đẩy thế giới này đến bờ vực thẳm. Mỗi ngày trôi qua, mối đe dọa càng lớn, và lời cảnh báo từ ngàn năm trước càng trở nên cấp bách."
Tần Mặc nhìn sâu vào đôi mắt Vô Danh Khách. Hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai mình. Trách nhiệm không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà là cứu vãn một thế giới đang đứng bên bờ diệt vong. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn không chỉ là một món quà, mà còn là một lời nguyền, buộc hắn phải lắng nghe những tiếng kêu cứu từ quá khứ và gánh vác tương lai. Hắn biết, Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một bảo vật, mà là một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão dữ.
Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng. Tần Mặc vỗ nhẹ lên đầu nó, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Sự mệt mỏi thể xác không thể làm lung lay ý chí của hắn.
"Chúng ta sẽ đi." Tần Mặc nói, giọng nói của hắn đã lấy lại được sự trầm tĩnh vốn có, nhưng sâu sắc và mạnh mẽ hơn nhiều. "Chúng ta phải tìm Thiên Sách Lão Nhân. Phải tìm Chân Lý Thạch Bi. Bằng mọi giá."
Vô Danh Khách khẽ mỉm cười. "Tốt lắm. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ có những kẻ thù hữu hình mà còn có những bóng ma của quá khứ, những sai lầm của tiền nhân. Nhưng ta tin vào ngươi, Tần Mặc. Ngươi chính là hy vọng của Huyền Vực."
Bình minh đã thực sự ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ hở của Thư Viện Cổ, chiếu rọi lên gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của Tần Mặc. Nơi đây, trong lòng đất của Di Tích Cổ Tiên, một bí mật ngàn năm đã được hé mở, và một sứ mệnh mới, nặng nề hơn bao giờ hết, đã được đặt lên vai Tần Mặc. Hành trình đến Thiên Nhãn Các, tìm kiếm Thiên Sách Lão Nhân, giờ đây không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà là cuộc đua với thời gian, là hy vọng cuối cùng để ngăn chặn "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.