Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 560: Vạn Vật Khúc Ca Ai Oán: Lời Cảnh Báo Từ Núi Rừng

Tần Mặc khẽ gật đầu, đưa ra một vài chỉ thị ngắn gọn, rõ ràng cho Lục Vô Trần. Hắn không cần phải nói nhiều, Lục Vô Trần đã hiểu ý. Họ bắt đầu di chuyển một cách thận trọng, men theo những con đường mòn hiểm trở, không phải để trốn tránh, mà là để tiếp cận Thiên Nhãn Các một cách khôn ngoan nhất. Sự căng thẳng vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Tần Mặc và Lục Vô Trần, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy.

Xa xa, trên một đỉnh núi cao nhất, ẩn mình trong làn sương mù dày đặc mà ngay cả tu sĩ bình thường cũng khó lòng phát hiện, một bóng người lướt qua. Đó là một nam tử tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng. Y mặc y phục tông môn sang trọng, tay cầm một chiếc quạt ngọc tinh xảo. Ánh mắt y sắc lạnh, như băng tuyết, hướng về phía khe núi mà Tần Mặc và đồng đội v��a ẩn mình, nhưng giờ đã không còn bóng dáng.

"Hừm," Mộ Dung Tĩnh khẽ hừ lạnh một tiếng, khóe môi y nhếch lên một nụ cười khinh miệt. "Cái tên Tần Mặc này, quả nhiên không tầm thường. Có thể cảm nhận được sự giám sát của ta ngay khi vừa đặt chân tới đây." Y đã được Thiên Diệu Tôn Giả phái đến để giám sát mọi động thái của Tần Mặc. Ban đầu, y chỉ coi đây là một nhiệm vụ đơn giản, một kẻ phàm nhân không linh căn làm sao có thể tạo ra sóng gió? Nhưng càng theo dõi, y càng thấy Tần Mặc khác biệt. Hắn không hề có linh lực, nhưng lại có một năng lực kỳ lạ, có thể thấu hiểu vạn vật, và quan trọng hơn, có thể khiến vạn vật thay đổi ý chí của mình.

"Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Mộ Dung Tĩnh lẩm bẩm, ánh mắt y lóe lên sự tò mò xen lẫn khinh miệt. Y không tin vào con đường của Tần Mặc. Đối với y, sức mạnh là tất cả, là con đường duy nhất để thăng tiên, để vượt thoát khỏi phàm trần. Nhưng sự hiện diện của Tần Mặc, sự kiên định của hắn, đang thách thức niềm tin đó. Y không muốn thừa nhận, nhưng trong sâu thẳm, y cảm thấy có chút bất an. Y đã cử những tu sĩ tinh thông ẩn nấp và dò la nhất, nhưng Tần Mặc vẫn có thể phát hiện.

Mộ Dung Tĩnh khẽ phe phẩy chiếc quạt ngọc, rồi bóng dáng y chợt mờ đi, khuất dạng vào biển mây, để lại đỉnh núi chìm trong sự tĩnh lặng và bí ẩn. Y biết, cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Thiên Nhãn Các sẽ là nơi chứng kiến những màn đối đầu đầu tiên giữa "chân lý thất lạc" của Tần Mặc và "khát vọng thăng tiên" của cả thiên hạ. Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, sẽ phải đối mặt với không chỉ những thách thức về tri thức mà còn về chiến thuật và sức mạnh khi tiến sâu vào lãnh địa của các thế lực tu sĩ. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy những ẩn số và nguy hiểm, nhưng Tần Mặc biết, hắn không thể dừng lại. Hy vọng của Huyền Vực, của những hiền giả cổ đại, và của chính vạn vật, đang nằm trong đôi tay hắn.

***

Sáng sớm, Linh Thú Sơn Mạch chìm trong một tấm màn sương mỏng, trắng như lụa, vắt vẻo quanh những đỉnh núi hùng vĩ. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo hơi ẩm của đất đai và mùi hương tinh khiết của cây cỏ sau một đêm dài. Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong di chuyển thận trọng qua những con đường mòn cheo leo, len lỏi giữa rừng cây cổ thụ. Hắc Phong đi trước, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối của những tán lá rậm rạp, đôi mắt đỏ rực liên tục quét nhìn xung quanh, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác. Tiếng gầm gừ nhẹ từ cuống họng nó thỉnh thoảng vang lên, như một lời cảnh báo bản năng về những hiểm nguy vô hình.

Tần Mặc bước sau Hắc Phong, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một khúc ca vô hình chỉ mình hắn có thể thấu. Hắn không chỉ tìm kiếm dấu hiệu của kẻ thù, mà còn muốn cảm nhận 'ý chí tồn tại' của vạn vật xung quanh, để hiểu rõ hơn về tình trạng thực sự của thế giới này. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tưởng chừng là khúc ca bình yên của núi rừng, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, những âm thanh ấy lại xen lẫn những tiếng than khóc, những lời ai oán mà người thường không thể nghe thấy.

Lục Vô Trần đi phía sau cùng, dáng người gầy gò, lưng hơi còng. Hắn nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, vừa khó hiểu vừa tò mò. Kinh nghiệm của một tu sĩ từng trải cho phép hắn nhận ra sự bất thường tinh tế trong không khí, nhưng hắn không thể cảm nhận được mức độ sâu sắc như Tần Mặc. Hắn chỉ thấy khu rừng này, thoạt nhìn, vẫn giữ được vẻ hoang dã và nguyên thủy. Những thác nước khổng lồ đổ xuống từ vách núi, những cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm với thân cây to lớn đến nỗi mấy người ôm không xuể, tất cả đều hùng vĩ và tràn đầy sức sống. Thế nhưng, vẻ mặt trầm trọng của Tần Mặc, cùng với sự cảnh giác tột độ của Hắc Phong, lại khiến hắn không khỏi bận tâm.

Tần Mặc khẽ rùng mình, cảm giác lạnh lẽo không phải do sương sớm mà là từ những thông điệp mà hắn đang tiếp nhận. Hắn mở đôi mắt sâu thẳm, nhìn về phía một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong ven đường, rồi lại hướng ánh mắt đến một cây cổ thụ có thân cây mục ruỗng một phần.

"Tiếng than khóc của đá... sự mệt mỏi của cây cổ thụ... một dòng suối đã quên đi cách chảy tự do," Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói khẽ như gió thoảng, chỉ đủ để Lục Vô Trần nghe thấy.

Lục Vô Trần nhíu mày, tiến lại gần hơn. "Ngươi đang nghe gì vậy, Tần Mặc? Khu rừng này bình yên đến lạ thường... hay ta đã bỏ lỡ điều gì?" Hắn cố gắng lắng nghe, nhưng ngoài tiếng gió xào xạc trên tán lá, tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng chim gọi bạn, hắn chẳng nghe thấy điều gì khác thường. Đối với hắn, khu rừng này là một biểu tượng của sự sống mãnh liệt, hoang dã và không bị vướng bận bởi sự truy cầu của con người.

Hắc Phong, như hiểu được tâm tư của Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực lướt qua một bụi cây rậm rạp. "Cẩn thận, chủ nhân. Có thứ gì đó không đúng." Dù không thể nói ra thành lời, nhưng 'ý chí tồn tại' của nó truyền tải sự cảnh báo rõ ràng. Hắc Phong cảm nhận được một sự biến đổi tinh tế, một sự lệch lạc trong bản chất nguyên thủy của vạn vật, điều mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng khó lòng nhận ra.

Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông của Hắc Phong, ánh mắt vẫn đượm vẻ ưu tư. "Không phải bình yên, Lục lão. Mà là một sự yên lặng bị cưỡng ép, một sự dồn nén đến cực điểm. Những thứ này... chúng đang chống chịu, nhưng cũng đang thay đổi." Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và rêu phong nặng nề hơn trong cảm nhận của hắn, như thể chính không khí cũng đang mang nặng những điều không thể nói thành lời. Những vệt sáng lờ mờ xuyên qua tán cây cổ thụ, tạo thành những mảng màu đối lập trên nền sương mù, nhưng trong mắt Tần Mặc, chúng giống như những vệt nước mắt của thiên nhiên. Sự hoang dã, nguyên thủy của Linh Thú Sơn Mạch vẫn còn đó, nhưng đã bị phủ một lớp màn vô hình của sự biến dạng.

***

Càng tiến sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, gần hơn với Thiên Nhãn Các, bầu không khí thay đổi rõ rệt. Vẻ hoang dã và hùng vĩ ban đầu dần nhường chỗ cho một sự tĩnh mịch nặng nề, một áp lực vô hình đè nén vạn vật. Mây mù trở nên dày đặc hơn, bao phủ cả những đỉnh núi cao nhất, khiến ánh sáng mặt trời không thể xuyên qua, tạo nên một không gian lờ mờ, ẩm ướt và lạnh lẽo. Tiếng gió không còn xào xạc mà rít lên thê lương qua các khe đá, như tiếng thở dài của trời đất. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những vách đá, cùng tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu, ám ảnh. Đôi khi, từ sâu trong rừng, một tiếng gầm gừ xa xăm của quái vật vọng lại, mang theo sự biến dị và hỗn loạn, không còn là tiếng gầm uy dũng của loài thú săn mồi mà là một tiếng kêu đầy thống khổ. Mùi đất ẩm và rêu phong trở nên nồng nặc hơn, xen lẫn một mùi tanh nhẹ, khó chịu từ những loài cây biến dị mà Tần Mặc chưa từng thấy.

Tần Mặc dừng lại bên một tảng đá cổ xưa, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự rung động tinh tế của 'vật tính' từ trong lòng đất, từ thớ đá. Một luồng ý chí mạnh mẽ, không phải là sự kiên định của đá, mà là một khao khát thoát ly khỏi bản chất của chính nó.

"Chúng không còn muốn là chính mình nữa... Chúng muốn trở thành thứ khác, mạnh mẽ hơn, nhưng lại mất đi bản chất," Tần Mặc thì thầm, giọng nói mang theo nỗi đau và sự nặng lòng. Hắn cảm nhận được ý chí của tảng đá này, không muốn mãi mãi là một vật vô tri đứng vững giữa đất trời, mà khao khát được 'hóa linh', được mọc cánh để bay lên, để vươn tới một cảnh giới cao hơn. Sự khao khát này không phải đến từ sự tự nguyện, mà là một sự thúc ép, một sự mê hoặc từ những tư tưởng "thăng tiên" đã ăn sâu vào Huyền Vực.

Hắn lại tiến đến một cây cổ thụ, thân cây to lớn, cành lá sum suê, nhưng toàn bộ lại phủ một lớp rêu xanh xám mục nát. Cây cổ thụ này đã sống hàng ngàn năm, là chứng nhân của biết bao đổi thay của thiên địa, nhưng ý chí của nó không còn là sự bình thản của kẻ trường tồn. Nó khao khát được 'chuyển hóa' thành một pháp bảo, một thứ binh khí sắc bén, để có thể chiến đấu, để có thể thể hiện giá trị của mình theo một cách khác, một cách mà nó tin rằng sẽ cao cả hơn. Sự đau đớn khi phải từ bỏ đi gốc rễ, từ bỏ đi sự sống tự nhiên để trở thành một thứ nhân tạo khiến Tần Mặc cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt hắn từ hoài nghi dần chuyển sang kinh ngạc. Hắn không thể nghe được 'ý chí' của vạn vật như Tần Mặc, nhưng hắn có thể thấy được sự biến đổi kỳ lạ của môi trường xung quanh. Những cây cối trở nên khô héo một cách bất thường, những dòng suối chảy xiết nhưng lại mang một màu sắc đục ngầu, những tảng đá có vẻ ngoài lởm chởm, như thể chúng đang cố gắng biến dạng. Hắn, một tu sĩ từng tu luyện đến cảnh giới cao, đã quá quen với việc khai linh cho binh khí, cho linh thú, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sự khai linh đó lại có thể ảnh hưởng đến cả vạn vật vô tri, và quan trọng hơn, làm biến dạng 'ý chí tồn tại' của chúng.

"Chẳng lẽ, đây là hậu quả của việc 'khai linh' quá mức mà ngươi đã nói, Tần Mặc? Ngay cả những vật vô tri cũng bị ảnh hưởng sao?" Lục Vô Trần hỏi, giọng nói trầm lắng, pha chút sợ hãi và kinh ngạc. Hắn nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về "chân lý thất lạc", về sự mất cân bằng của Huyền Vực. Giờ đây, hắn mới thực sự cảm nhận được điều đó, không chỉ qua lời nói mà qua những gì Tần Mặc đang chứng kiến.

Tần Mặc thở dài, đặt tay lên thân cây cổ thụ mục nát, cảm nhận nỗi đau âm ỉ của nó. "Khi cả thế giới đều muốn thăng tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Lời cảnh báo đó không chỉ dành cho sinh linh, mà cho cả vạn vật." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị mây mù che phủ, cảm thấy một sự nặng nề đến tột cùng. Sự biến dạng của 'vật tính' trong môi trường tự nhiên, nơi mà hắn đang đứng, chính là bằng chứng hùng hồn nhất cho 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà những hiền giả cổ đại đã lưu truyền. Nó củng cố thêm niềm tin của Tần Mặc rằng con đường hắn chọn, con đường tìm kiếm sự cân bằng bản chất, là đúng đắn và cần thiết hơn bao giờ hết.

Hắc Phong khẽ gầm gừ bảo vệ, lông trên lưng nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực quét nhìn khắp khu rừng mờ mịt. Nó cảm nhận được những luồng khí tức hỗn loạn, những 'ý chí' méo mó đang bao trùm khắp nơi, tạo thành một mạng lưới nguy hiểm vô hình. Sự cảnh giác của nó không chỉ dành cho kẻ thù ẩn mình, mà còn cho chính sự biến chất của môi trường xung quanh.

***

Sau nhiều giờ di chuyển và cảm nhận nỗi đau của vạn vật, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong cuối cùng cũng đến được ngoại vi Thiên Nhãn Các. Mây mù càng trở nên dày đặc hơn khi chiều tối buông xuống, khiến không gian chìm vào một màu xám xịt, lạnh lẽo. Tòa kiến trúc đồ sộ của Thiên Nhãn Các chỉ lờ mờ hiện ra trong màn sương, như một bóng ma khổng lồ, hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn. Những đỉnh tháp cao vút vươn lên giữa làn sương, mái ngói cổ kính ẩn hiện, và những vách tường đá xám sẫm như nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ban ngày. Tần Mặc cảm nhận được những trận pháp ẩn giấu tinh vi, những lớp màn bảo vệ vô hình bao phủ toàn bộ kiến trúc, tạo nên một cảm giác áp lực và uy nghiêm tột độ.

Tần Mặc dừng lại sau một tảng đá lớn, nơi có thể quan sát rõ ràng hơn về Thiên Nhãn Các mà vẫn giữ được sự ẩn mình. Hắn nhắm mắt lại, tập trung tối đa năng lực cảm nhận của mình. Một luồng 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ, phức tạp và đa dạng lan tỏa từ bên trong Thiên Nhãn Các, không chỉ chứa đựng tri thức uyên bác mà còn tràn ngập sự tính toán, cảnh giác và một thái độ phòng thủ cao độ. Hắn cảm nhận được hàng ngàn ý chí của sách vở, của binh khí được cất giữ, của những phiến đá xây nên tòa thành, và cả của những con người đang sinh sống và làm việc bên trong. Tất cả đều tuân theo một trật tự chặt chẽ, một sự kỷ luật đến đáng sợ, như thể mỗi vật, mỗi người đều là một bánh răng trong cỗ máy khổng lồ này.

"Họ đang chờ chúng ta... Cả nơi này đều là mắt và tai," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió rít thê lương. Hắn cũng nhận ra rõ ràng hơn những luồng 'ý chí' giám sát họ từ xa, giờ đã tiến lại gần hơn, tập trung vào họ. Chúng không còn là những ánh mắt dò la mơ hồ như trước, mà trở nên sắc bén và kiên nhẫn hơn, như những con chim ưng đang rình mồi.

Lục Vô Trần nhíu mày, cảm nhận được áp lực vô hình từ các trận pháp và ánh mắt dõi theo mà Tần Mặc đã nhắc đến. Hắn đưa tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt trũng sâu quét nhìn xung quanh, cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ thù. "Trận pháp phòng ngự mạnh mẽ đến vậy sao? Và ta cảm thấy... không chỉ một mà nhiều kẻ đang theo dõi chúng ta," hắn nói, giọng nói nặng trĩu. Kinh nghiệm của hắn nói cho hắn biết rằng đây không phải là một sự theo dõi đơn lẻ, mà là một mạng lưới được sắp đặt kỹ càng, một cái bẫy vô hình đang chờ họ sập vào.

Hắc Phong, vốn đã cảnh giác cao độ, lúc này gầm gừ thấp trong cổ họng, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung dữ. Nó không chỉ cảm nhận được nguy hiểm mà còn cảm thấy một sự đe dọa trực tiếp đối với Tần Mặc. "Nguy hiểm, chủ nhân." Tiếng gầm của nó mang theo sự giận dữ và quyết tâm bảo vệ. Hắc Phong đã quen với việc chiến đấu, nhưng lần này, nó cảm nhận được một thứ áp lực khác lạ, không chỉ đến t�� sức mạnh, mà còn từ sự mưu mô và tính toán.

Họ dừng lại tại vị trí ẩn nấp, quan sát Thiên Nhãn Các đang chìm dần vào màn đêm. Tần Mặc nhắm mắt, tập trung tối đa để 'nghe' và phân tích tình hình. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Mộ Dung Tĩnh, không phải y đang ở đây, mà là một tàn dư của 'ý chí' giám sát sắc lạnh và kiêu ngạo vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời thách thức ngầm. Lục Vô Trần chuẩn bị binh khí, tay hắn đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Hắc Phong hạ thấp người, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông, sẵn sàng lao lên chiến đấu nếu cần.

Tần Mặc biết, Thiên Nhãn Các không chỉ là nơi lưu trữ tri thức mà còn là một pháo đài được bảo vệ nghiêm ngặt, tiềm ẩn những thử thách không chỉ về kiến thức mà còn về đối phó với quyền lực và mưu kế. Sự xuất hiện của những kẻ giám sát cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả đã thực sự coi hắn là mối đe dọa và đang hành động quyết liệt để ngăn chặn hắn. Cuộc đối đầu trực tiếp dường như chỉ còn là vấn đề thời gian.

"Chúng ta sẽ tiến vào," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn mở ra, kiên định và quyết đoán. "Nhưng không phải theo cách chúng muốn." Hắn biết rõ con đường phía trước còn dài, đầy rẫy những ẩn số và nguy hiểm, nhưng Tần Mặc không thể dừng lại. Hy vọng của Huyền Vực, của những hiền giả cổ đại, và của chính vạn vật, đang nằm trong đôi tay hắn. Hắn sẽ đối mặt với Thiên Nhãn Các, đối mặt với những kẻ truy cầu thăng tiên mù quáng, và tìm kiếm một con đường cân bằng cho thế giới này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free