Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 561: Vọng Cảnh Thiên Niên: Khúc Ca Của Vật Tính Thất Lạc

Ánh trăng non vừa khuất dạng sau đỉnh núi, nhường chỗ cho bóng đêm dày đặc bao trùm Thiên Nhãn Các. Tần Mặc không chọn cách đột nhập táo bạo, cũng chẳng dùng quyền năng mạnh mẽ để phá vỡ trận pháp. Hắn dẫn Lục Vô Trần và Hắc Phong đi vòng vèo qua những lối mòn ẩn khuất, tránh né mọi nhãn tuyến giám sát. Không phải vì hắn không thể, mà là vì hắn hiểu rằng, Thiên Nhãn Các không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một pháo đài của tri thức và ý chí. Xâm nhập bằng vũ lực chỉ khiến cánh cửa hiểu biết đóng sập lại. Hắn dựa vào khả năng cảm nhận 'ý chí tồn tại' tinh tế của mình, dò tìm những khe hở trong mạng lưới phòng ngự tưởng chừng vô cùng chặt chẽ. Hắn lắng nghe tiếng thở của những tảng đá cổ kính, tiếng rễ cây đan xen vào nền đất, tiếng gió luồn qua các khe đá, và nhận ra những "lối đi" mà ngay cả những kẻ canh gác cũng không ngờ tới.

Sau một thời gian di chuyển trong im lặng, họ đến trước một vách đá thẳng đứng, dường như không có lối vào. Tần Mặc đưa tay lướt nhẹ trên phiến đá rêu phong, đôi mắt hắn nhắm nghiền. Hắc Phong gầm gừ nhẹ, mũi nó đánh hơi một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết mà lạ lẫm. Lục Vô Trần căng thẳng quan sát, hắn biết Tần Mặc đang "nói chuyện" với vách đá này. Bất chợt, một khe nứt nhỏ xuất hiện trên vách đá, hé lộ một cánh cửa gỗ lim đen ẩn mình, dường như đã hòa mình vào thiên nhiên từ ngàn năm qua. Cánh cửa không có chốt khóa, cũng chẳng có trận pháp nào hiển hiện. Nó chỉ đơn giản là khép lại, chờ đợi một ý chí phù hợp để mở ra. Tần Mặc hít sâu một hơi, đẩy nhẹ. Cánh cửa mở ra không tiếng động, bên trong là một hành lang hun hút, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến dầu lung linh dẫn lối.

Họ bước vào, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Không khí ẩm lạnh đặc trưng của núi rừng nhường chỗ cho một cảm giác khô ráo, thoảng mùi giấy cũ, mực viết, và một chút hương liệu nhẹ nhàng, thanh thoát. Hành lang dẫn họ sâu vào lòng núi, nơi những bức tường đá được chạm khắc tinh xảo, dù không phô trương nhưng toát lên vẻ cổ kính, uy nghiêm. Tiếng bước chân của họ dường như bị hút vào không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ lướt qua các khe cửa sổ trên cao, tạo thành những âm thanh văng vẳng như lời thì thầm. Dọc đường đi, thỉnh thoảng họ lại bắt gặp những cánh cửa gỗ lim đen khác, mỗi cánh cửa đều ẩn chứa một nguồn 'ý chí' khác nhau: có cánh cửa mang ý chí của tri thức ngàn năm tích tụ, có cánh cửa lại mang ý chí của sự cảnh giác, phòng thủ. Tần Mặc không vội vàng, hắn chậm rãi bước đi, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết nhỏ, như đang đọc một cuốn sách khổng lồ không lời. Lục Vô Trần đi phía sau, cảm nhận được sự huyền bí và cẩn trọng bao trùm không gian này. Hắn đưa tay đặt lên chuôi kiếm, không phải vì sợ hãi, mà là một thói quen cố hữu của một tu sĩ luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Tuy nhiên, ở đây, hắn nhận ra sự hiểm nguy không đến từ bạo lực, mà đến từ những bí ẩn đang chờ được vén màn. Hắc Phong đi sát bên Tần Mặc, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quét ngang dọc, nhưng nó không gầm gừ, không tỏ ra hung dữ. Dường như, ngay cả một thần thú cũng cảm nhận được sự tôn nghiêm của nơi này.

Cuối hành lang, họ đến một căn phòng mật thất. Căn phòng không quá rộng lớn, nhưng lại là trung tâm của một nguồn năng lượng cổ xưa. Tường phòng được làm từ đá xanh thẫm, trên đó khắc vô số phù văn và biểu tượng mà Lục Vô Trần chưa từng thấy bao giờ. Ánh sáng trong phòng không đến từ nến hay đèn lồng, mà từ những viên dạ minh châu khảm trên trần, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, vàng cam, đủ để soi rõ mọi ngóc ngách mà không gây chói mắt. Ở giữa phòng, một lão nhân gầy gò, lưng hơi còng, đang ngồi trên một chiếc bồ đoàn cổ xưa. Mái tóc bạc trắng của lão rủ xuống vai, đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ngả màu ố vàng chăm chú đọc một cuốn sách da thú dày cộp. Bên cạnh lão là một chồng sách cũ cao ngất ngưởng, có vẻ như lão đã đợi họ từ rất lâu. Lão chính là Thiên Sách Lão Nhân.

Nghe tiếng bước chân khẽ khàng, Thiên Sách Lão Nhân ngẩng đầu lên, đôi mắt lão nhìn thẳng vào Tần Mặc, không chút bất ngờ. Khóe môi lão khẽ cong lên một nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thâm sâu, như thể đã nhìn thấu mọi bí mật của thế gian. “Các vị đã đến. Ta đã đợi từ lâu,” giọng lão trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch. “Chắc hẳn các vị muốn tìm hiểu về ‘chân lý thất lạc’?”

Tần Mặc bước lên trước một bước, cúi đầu thi lễ. “Vãn bối Tần Mặc, xin ra mắt Thiên Sách Lão Nhân. Chúng tôi muốn nhìn thấy sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.” Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. Tần Mặc biết, trước một người như Thiên Sách Lão Nhân, mọi lời lẽ hoa mỹ đều là vô nghĩa.

Lục Vô Trần vẫn còn ngập ngừng. Hắn vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng đối mặt với những gì có thể làm lung lay toàn bộ niềm tin của hắn. Hắn cất tiếng hỏi, giọng điệu có chút thận trọng, “Lão nhân gia, chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta nhìn vào đó?” Hắn chỉ vào một pháp khí cổ kính đang đặt trên một bệ đá ngay giữa phòng, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Đó là một tấm gương lớn, viền được làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc, trông như một mặt hồ phẳng lặng, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa những dòng xoáy năng lượng vô tận.

Thiên Sách Lão Nhân mỉm cười, ánh mắt lão lướt qua Lục Vô Trần, dường như thấu hiểu mọi nỗi lo âu của hắn. “Đó là Thiên Niên Vọng Kính. Nó không chỉ là một pháp khí, mà còn là một cánh cổng dẫn đến dòng chảy thời gian, nơi những ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật được lưu giữ. Nó sẽ cho các vị thấy những gì đã và đang diễn ra, từ thuở hồng hoang cho đến kỷ nguyên hiện tại, đặc biệt là ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’ mà các vị đang muốn tìm hiểu.” Lão nhìn Tần Mặc, giọng điệu chuyển sang trang trọng hơn. “Nhưng hãy nhớ, Tần Mặc, Vọng Kính chỉ là công cụ. Điều quan trọng là tâm nhãn của người quan sát. Ngươi đã sẵn sàng đối mặt với sự thật mà thế gian này đã chối bỏ hàng ngàn năm chưa?”

Tần Mặc gật đầu kiên định. “Vãn bối đã sẵn sàng.” Hắn biết đây không chỉ là một hành trình tìm kiếm tri thức, mà còn là một cuộc đối đầu với chính bản thân và những định kiến đã ăn sâu vào tâm khảm nhân loại.

Thiên Sách Lão Nhân đứng dậy, thân hình gầy gò của lão dường như chứa đựng một sức mạnh phi phàm. Lão chậm rãi bước đến bên Thiên Niên Vọng Kính, đưa tay vuốt nhẹ lên mặt gương. Ngay lập tức, tấm gương bỗng phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, những phù văn cổ xưa trên viền gương bắt đầu phát sáng, xoay chuyển như những dải ngân hà thu nhỏ. Một nguồn năng lượng khổng lồ bùng nổ, nhưng không hề gây cảm giác áp bức, mà ngược lại, lại vô cùng ôn hòa, dẫn dụ. “Hãy tiến vào, Lục Vô Trần,” Thiên Sách Lão Nhân nói, ánh mắt lão hướng về Lục Vô Trần. “Ngươi là người cần phải chứng kiến điều này nhất.”

Lục Vô Trần hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn liếc nhìn Tần Mặc, thấy hắn gật đầu khích lệ. Với một quyết tâm mới, Lục Vô Trần bước đến, đặt tay lên mặt gương. Một cảm giác lạnh lẽo, rồi một lực hút vô hình kéo hắn vào bên trong, tâm trí hắn như bị xé toạc, rồi được tái tạo lại trong một không gian hoàn toàn khác. Tần Mặc đứng bên ngoài, đôi mắt hắn nhắm nghiền, tập trung cảm nhận 'ý chí' của Lục Vô Trần và những gì hắn đang chứng kiến, như thể hắn cũng đang ở trong vọng cảnh cùng Lục Vô Trần. Hắc Phong hạ thấp người, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn dõi theo Thiên Niên Vọng Kính, như một người hộ vệ trung thành, sẵn sàng đối phó với bất kỳ biến cố nào. Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh sáng huyền ảo từ Thiên Niên Vọng Kính và sự im lặng sâu lắng của ba sinh linh đang chờ đợi một chân lý được vén màn.

***

Trong vọng cảnh, Lục Vô Trần cảm thấy mình như một hồn ma vô hình, trôi nổi giữa dòng chảy thời gian. Cảm giác đầu tiên là sự choáng ngợp. Hắn thấy mình đang đứng giữa một khu chợ sầm uất, nhưng không phải của thời đại hắn. Đây là một thế giới phồn thịnh đến mức khó tin. Những cửa hàng san sát, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo, nhưng điều khiến Lục Vô Trần kinh ngạc nhất là chính những vật phẩm đó cũng đang tỏa ra linh quang rực rỡ, tự chúng dường như có m��t "sự sống" riêng. Một thanh kiếm treo trên giá tự động vung lên vài nhát, sáng loáng, như đang mời gọi chủ nhân. Một chiếc ấm trà bằng ngọc tự động rót ra linh trà thơm ngát, khói lượn lờ. Những pho tượng điêu khắc tinh xảo tự chúng tỏa ra linh khí, giúp người qua đường cảm thấy thư thái.

"Thật kỳ diệu! Vạn vật đều có thể thăng tiến!" Lục Vô Trần thốt lên, cảm thấy choáng váng trước cảnh tượng này. Hắn thấy vẻ mặt hân hoan, rạng rỡ của những tu sĩ và phàm nhân đi qua đi lại. Họ không chỉ sử dụng những vật phẩm này, mà còn giao tiếp với chúng, như thể chúng là những sinh linh thực thụ. Bầu không khí tràn ngập sự lạc quan và tự mãn, niềm tin vào một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật đều có thể 'khai linh' và tiến hóa. Mùi hương trong chợ cũng thật đặc biệt, không chỉ có mùi thảo mộc, hương liệu, mà còn thoang thoảng mùi linh khí thuần khiết, mùi khoáng vật tinh túy, trộn lẫn với tiếng cười nói rộn ràng, tiếng rao hàng của những người bán hàng, và cả tiếng "nói chuyện" khe khẽ của các vật phẩm.

Vọng cảnh chuyển đổi. Hắn thấy mình đang ở trong một khu rừng linh khí dồi dào, những cây cổ thụ cao vút vươn tận mây xanh, tán lá xanh mướt như ngọc bích. Mỗi cành, mỗi lá đều tỏa ra linh quang, không ngừng hấp thụ linh khí đất trời. Những loài hoa cỏ tự mình kết trái linh dược, tỏa hương thơm ngào ngạt, tinh túy. Những loài thú hoang dã cũng không còn sợ hãi con người, chúng tự giác tu luyện, cơ thể cường tráng, đôi mắt ánh lên vẻ thông tuệ, dường như chúng đã được "khai hóa". Lục Vô Trần đi giữa khu rừng, cảm nhận được sự sống động mãnh liệt, một sức sống tràn trề chưa từng thấy. Hắn nghĩ, đây chính là thiên đường, là đỉnh cao của sự thăng tiến mà mọi tu sĩ đều mơ ước.

Nhưng rồi, một giọng nói trầm thấp, vang vọng trong tâm trí Lục Vô Trần, như một làn gió lạnh lướt qua khu rừng ấm áp. Đó là giọng của Tần Mặc. "Ngươi thấy gì đằng sau sự kỳ diệu đó? Nghe kỹ, Lục huynh."

Lục Vô Trần giật mình, cố gắng tập trung. Hắn lắng nghe sâu hơn, không chỉ bằng tai mà bằng cả tâm hồn. Hắn lại nhìn vào thanh kiếm trong chợ lúc nãy, tưởng chừng như đang vung múa tự do. Giờ đây, hắn nhận ra, thanh kiếm đó không vung múa vì niềm vui hay sự sáng tạo, mà là vì một 'ý chí' duy nhất, bị ép buộc đến cực đoan: "Chém! Chỉ muốn chém! Hãy để ta chém nát tất cả!" Lưỡi kiếm sáng loáng giờ đây như mang theo một nỗi ám ảnh, một khát khao hủy diệt thuần túy, không còn chút bản chất của sự cân bằng, sự phòng thủ hay nghệ thuật của người thợ rèn. Nó đã biến chất, trở thành một cỗ máy chiến tranh chỉ biết đến một mục đích duy nhất.

Vọng cảnh lại chuyển. Hắn thấy một cây cổ thụ khổng lồ, cao hơn trăm trượng, rễ cây đan xen vào lòng đất, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể. Nó không ngừng hấp thụ linh khí, biến không khí xung quanh trở nên loãng dần. "Không... đây không phải là ý chí tự nhiên của nó! Nó đang gào thét!" Lục Vô Trần cảm nhận được, 'ý chí' của cây cổ thụ này không còn là sự giao hòa với đất mẹ, không còn là sự phát triển tự nhiên, mà là một sự tham lam vô độ, một khao khát mãnh liệt đến mức điên cuồng muốn nuốt chửng mọi linh khí xung quanh để vươn cao hơn, để 'thăng tiên'. Nó không còn quan tâm đến những sinh linh nhỏ bé sống dưới tán cây, không còn ban phát sự sống, mà chỉ còn là một kẻ hút máu khổng lồ. Hắn nghe thấy những tiếng rên rỉ vô hình từ những loài cỏ cây khác xung quanh, chúng đang dần héo úa vì bị cây cổ thụ kia cướp đoạt linh khí.

"Ngươi thấy đấy, Lục huynh," giọng Tần Mặc lại vang lên, đầy sự trầm tư. "Sự thăng tiến vô độ, sự khai linh cưỡng ép đã khiến vạn vật mất đi bản chất của chúng. Chúng không còn là chính mình."

Lục Vô Trần di chuyển qua nhiều cảnh tượng khác trong vọng cảnh. Hắn thấy những bu���i lễ 'khai linh' long trọng, nơi các tu sĩ hùng hồn tuyên bố sẽ dẫn dắt vạn vật đến một kỷ nguyên vinh quang. Nhưng hắn cũng thấy những vật phẩm bị bỏ rơi sau khi "mất giá trị", những công cụ không đạt được cảnh giới mong muốn, bị vứt lăn lóc như rác rưởi. Chúng nằm đó, rỉ sét, mục nát, nhưng 'ý chí' bên trong chúng vẫn còn, và chúng đang phát ra những "khúc ca ai oán", những lời than thở về sự mất mát bản chất, sự đau khổ khi bị ép buộc từ bỏ 'ý chí tồn tại' thuần túy của mình.

Hắn thấy một viên đá quý, ban đầu chỉ muốn yên bình nằm trong lòng đất, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Nhưng khi bị khai linh, nó bị ép buộc phải tỏa sáng, phải cường hóa, phải trở thành một pháp khí phòng ngự. 'Ý chí' của nó trở thành: "Hãy che chắn! Che chắn cho tất cả! Ta không thể ngừng che chắn!" Nó kiệt sức, nứt vỡ, nhưng vẫn không thể ngừng làm điều đó, vì 'ý chí' của nó đã bị định hình, biến chất.

"Ta chỉ muốn được yên bình... không muốn mãi mãi phải chiến đấu..." Một vật phẩm bị khai linh, có thể là một chiếc áo giáp, thì thầm trong tâm trí Lục Vô Trần, dù nó đã vỡ nát, nằm chỏng chơ trên một bãi chiến trường hoang tàn. Nó đã từng là một khúc vải ấm áp, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc sắt lạnh lẽo, bị buộc phải chịu đựng những đòn công kích không ngừng nghỉ.

Hắn thấy một con thú nhỏ, ban đầu chỉ muốn chạy trốn, sống một cuộc đời đơn giản trong rừng sâu. Nhưng khi bị khai linh, nó bị ép buộc phải trở nên hung dữ, phải săn mồi, phải chiến đấu để mạnh hơn. 'Ý chí' của nó trở thành: "Săn mồi! Ta phải săn mồi! Ta phải mạnh hơn!" Đôi mắt nó mất đi sự hiền lành, thay vào đó là sự tàn bạo, khát máu. Nó không còn là con thú nhỏ bé ngày nào, mà là một cỗ máy giết chóc không ngừng nghỉ.

Lục Vô Trần cảm nhận được nỗi đau đó, nỗi đau của sự biến dạng, của sự cưỡng ép. Hắn thấy một tòa thành cổ, từng có 'ý chí' của sự vững chãi, của sự bảo vệ. Nhưng khi bị khai linh, 'ý chí' của nó bị bẻ cong thành sự bành trướng, sự thống trị. Nó không ngừng nuốt chửng những vùng đất xung quanh, xây cao hơn, rộng hơn, cho đến khi tr��� thành một quái vật đá khổng lồ, trống rỗng bên trong.

"Đây là cái giá của sự thăng tiên vô độ, Lục huynh," giọng Tần Mặc vang lên, giờ đây mang theo một nỗi bi ai sâu sắc. "Một thế giới nơi vạn vật đều muốn thành tiên, nhưng lại mất đi chính bản thân mình. Một thế giới nơi sự tiến hóa đồng nghĩa với sự hủy diệt bản chất."

Lục Vô Trần run rẩy. Hắn đã từng sống cả đời trong niềm tin rằng thăng tiên là con đường duy nhất, là mục đích tối thượng. Hắn đã từng chứng kiến và thậm chí tham gia vào việc 'khai linh' vật phẩm, coi đó là một sự ban ơn, một sự giúp đỡ. Nhưng giờ đây, qua con mắt của Tần Mặc, qua 'ý chí tồn tại' mà hắn cảm nhận được, hắn thấy được sự thật tàn khốc đằng sau vẻ hào nhoáng đó. Hắn thấy những giọt nước mắt vô hình của những thanh kiếm bị ép phải chém, của những cây cổ thụ bị ép phải hút linh khí, của những loài thú bị ép phải chiến đấu. Hắn thấy sự trống rỗng trong ánh mắt của những người tu sĩ tự mãn, không hề hay biết rằng họ đang xây dựng một thế giới trên nền tảng của sự đau khổ và biến chất.

Vọng cảnh bắt đầu mờ dần, những hình ảnh và âm thanh biến mất như sương khói. Lục Vô Trần cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc dâng trào trong lòng. Đó không chỉ là nỗi buồn cho vạn vật, mà còn là nỗi buồn cho chính bản thân hắn, vì đã từng mù quáng tin vào một lý tưởng sai lầm. Hắn nhận ra, sự chán nản và hoài nghi mà hắn đã mang trong lòng suốt bao năm qua không phải là vô cớ. Nó là tiếng lòng của 'vật tính' trong chính hắn, đang phản kháng lại con đường thăng tiên vô độ mà hắn đã theo đuổi. Hắn đã nhìn thấy sự thật, và nó tàn khốc hơn bất kỳ trận chiến nào.

***

Lục Vô Trần thoát ra khỏi vọng cảnh một cách đột ngột, như thể bị ném ra khỏi một giấc mơ kinh hoàng. Hắn lảo đảo lùi lại vài bước, mồ hôi đầm đìa trên trán, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. Đôi mắt trũng sâu của hắn mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể những hình ảnh khủng khiếp trong vọng cảnh vẫn còn in đậm trong đáy mắt. Hắn thở hổn hển, cố gắng hít vào từng ngụm không khí lạnh lẽo trong căn mật thất của Thiên Nhãn Các, nhưng lồng ngực hắn vẫn nghẹn ứ, như có một tảng đá đè nặng.

Thiên Sách Lão Nhân vẫn đứng đó, nét mặt lão điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng đôi mắt tinh anh của lão dõi theo Lục Vô Trần với một sự thấu hiểu sâu sắc. Lão không nói một lời, chỉ im lặng quan sát, cho hắn không gian để tự mình đối mặt với những gì đã chứng kiến.

Tần Mặc bước đến gần Lục Vô Trần, đôi mắt hắn ánh lên sự đồng cảm sâu sắc. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lục Vô Trần. Bàn tay Tần Mặc tuy không mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một nguồn năng lượng ấm áp, an ủi, như đang truyền đi sự thấu hiểu và sẻ chia. Hắc Phong, vẫn nằm phục dưới chân Tần Mặc, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn Lục Vô Trần với vẻ lo lắng, rồi khẽ gầm gừ một tiếng thấp trong cổ họng, như một lời động viên vô thanh.

Lục Vô Trần cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tần Mặc, và điều đó dường như kéo hắn trở lại thực tại. Hắn quay đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt ph���c tạp đến mức khó tả: có sự kinh ngạc tột độ, có nỗi đau xót đến tận cùng, và cả một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể bức màn vô minh đã hoàn toàn được vén lên.

“Ta... ta đã thấy,” Lục Vô Trần thì thầm, giọng hắn khản đặc, run rẩy. “Sự cưỡng ép đó... nó thật kinh khủng. Các sinh linh đó... chúng không có lựa chọn nào khác ngoài việc biến chất.” Hắn nhớ lại những lời than thở của vật phẩm, tiếng gào thét của cây cổ thụ, sự biến dạng của thanh kiếm. Tất cả đều là nỗi đau, nỗi đau của sự mất mát bản chất, sự đau khổ khi bị ép buộc phải trở thành một thứ không phải là mình. Hắn đã từng coi sự khai linh là một kỳ tích, giờ đây lại thấy nó như một sự tra tấn.

Tần Mặc siết nhẹ bàn tay trên vai hắn. “Đó là cái giá của sự thăng tiên vô độ. Liệu đó có phải là con đường mà chúng ta thực sự muốn đi?” Giọng Tần Mặc trầm ấm, mang theo sức nặng của một câu hỏi không chỉ dành cho Lục Vô Trần, mà còn cho cả thế giới Huyền Vực.

Lục Vô Trần lắc đầu chậm rãi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ. Sự chán nản mà hắn đã mang trong lòng bao năm nay, sự hoài nghi về ý nghĩa của cuộc đời, giờ đây đã được giải đáp một cách tàn khốc. “Không,” hắn nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sự kiên định mới mẻ. “Nó không phải là ý nghĩa của tồn tại. Nó là sự hủy diệt chính mình. Không phải thăng tiến, mà là tự sát.” Hắn nhớ lại những lời Tần Mặc từng nói, về sự cân bằng bản chất, về quyền được là chính mình của vạn vật. Giờ đây, hắn đã thực sự thấu hiểu.

Lục Vô Trần ngồi phịch xuống sàn đá lạnh lẽo, tay ôm lấy đầu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc và suy nghĩ hỗn độn đang bùng nổ trong tâm trí. Niềm tin đã ăn sâu vào hắn về con đường thăng tiên, về sự vinh quang của việc khai linh, đã vỡ vụn thành từng mảnh. Thay vào đó là một sự ghê tởm, một nỗi đau xót sâu sắc cho những gì hắn đã từng chứng kiến, và thậm chí đã từng tham gia vào. Hắn đã từng là một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết, vì phải đối mặt với sự thật trần trụi.

Tần Mặc vẫn đứng cạnh hắn, im lặng. Hắn biết, Lục Vô Trần cần thời gian để tự mình nghiền ngẫm, để chấp nhận sự thật tàn khốc này. Đây là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời hắn. Hắc Phong vẫn cảnh giác nhìn xung quanh, dường như cũng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, một sự nặng nề không đến từ nguy hiểm vật chất, mà từ nỗi đau của sự thật.

Thiên Sách Lão Nhân bước đến, đôi mắt lão nhìn Lục Vô Trần một cách trìu mến. “Sự thật luôn đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để tìm thấy sự cứu rỗi, hỡi Lục Vô Trần. Ngươi đã nhìn thấy một phần của ‘chân lý thất lạc’,” lão nói, giọng điệu chứa đựng sự bi ai sâu sắc. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó không phải là lời nguyền, mà là một lời cảnh báo từ Thiên Đạo.”

Lục Vô Trần ngẩng đầu lên, nhìn Thiên Sách Lão Nhân, rồi lại nhìn Tần Mặc. Hắn đã tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời mình trong suốt bao năm, và cuối cùng, hắn đã tìm thấy nó, không phải trong sự thăng tiến vô độ, mà trong lời cảnh báo tàn khốc này. Một cảm giác mới mẻ trỗi dậy trong lòng hắn, không còn là sự chán nản cũ, mà là một sự quyết tâm mạnh mẽ. Hắn sẽ không bao giờ quay lại con đường cũ nữa. Hắn sẽ đi theo Tần Mặc, để tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, một con đường nơi vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", không phải hy sinh bản chất để đổi lấy sự thăng tiến mù quáng.

“Lão nhân gia, Tần Mặc...” Lục Vô Trần đứng dậy, đôi mắt hắn tuy vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi, nhưng đã ánh lên một tia sáng kiên định. “Ta đã hiểu. Con đường này... ta sẽ đi cùng các ngươi.” Hắn đã nhìn thấy bằng chứng rõ ràng nhất về “Thiên Đạo Cảnh Báo”, và hắn biết rằng, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nó, cùng với Tần Mặc. Thiên Sách Lão Nhân gật đầu mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều hy vọng. Lão biết, Lục Vô Trần giờ đây đã trở thành một đồng minh vững chắc, một người sẽ cùng Tần Mặc vén màn những bí mật sâu xa hơn nữa của 'chân lý thất lạc'.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free