Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 562: Vực Sâu Hủ Hóa: Tiếng Kêu Của Bản Chất Tan Biến

Lục Vô Trần từ từ đứng thẳng dậy, bóng dáng gầy gò của hắn in lên bức tường đá thô ráp trong ánh sáng mờ ảo của Thiên Nhãn Các. Đôi mắt hắn, tuy vẫn còn quầng thâm của sự kiệt quệ tinh thần, nhưng giờ đây đã không còn vẻ trống rỗng của một kẻ chán chường. Thay vào đó là một ngọn lửa mãnh liệt, một sự kiên định mới mẻ vừa được nhen nhóm giữa đống tro tàn của niềm tin cũ. Hắn đã nhìn thấy, đã cảm nhận được nỗi đau của vạn vật khi bị cưỡng ép, bị bóp méo bản chất để phục vụ cho cái gọi là "thăng tiến". Đó không phải là con đường mà hắn từng hình dung, không phải là sự vinh quang mà hắn từng theo đuổi. Nó là một sự mục ruỗng, một bi kịch sâu sắc hơn bất kỳ sự suy đồi thể xác nào.

“Lão nhân gia, Tần Mặc...” Lục Vô Trần cất tiếng, giọng hắn vẫn còn khàn, nh��ng đã mang theo một trọng lượng khác, không còn là sự yếu ớt của kẻ tuyệt vọng, mà là sức nặng của một lời thề. “Ta đã hiểu. Con đường này... ta sẽ đi cùng các ngươi.” Hắn nhìn Tần Mặc, rồi quay sang Thiên Sách Lão Nhân, ánh mắt chất chứa đầy quyết tâm. Niềm tin vào “chân lý thất lạc” và “Thiên Đạo Cảnh Báo” đã in sâu vào tâm trí hắn, không thể nào phai nhạt. Hắn biết, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với sự thật, cùng Tần Mặc tìm kiếm một con đường khác, một con đường cân bằng cho Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của sự hủy diệt.

Thiên Sách Lão Nhân mỉm cười hiền hậu, nụ cười ấy như xua đi một phần u ám trong căn phòng bí mật. Lão vuốt bộ râu bạc, ánh mắt tinh anh thoáng qua một tia hy vọng. “Rất tốt, Lục Vô Trần. Ngươi đã vượt qua được bức tường vô minh của chính mình. Nhưng Vọng cảnh chỉ là hình ảnh, là một cái bóng của quá khứ. Thực tại mới là bằng chứng không thể chối cãi, là tiếng kêu ai oán vẫn còn vang vọng đến tận bây giờ.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt thấu hi���u. Hắn đã lắng nghe tiếng lòng của Lục Vô Trần, cảm nhận được sự chuyển biến sâu sắc trong tâm hồn hắn. “Thực tại... ta cần phải thấy. Ta cần phải nghe,” Tần Mặc nói, giọng điệu trầm ổn, kiên định như những tảng đá ngàn năm. Hắn biết, để dẫn dắt vạn vật và thuyết phục thế gian, không chỉ cần lý lẽ, mà cần cả bằng chứng không thể chối cãi, cần sự thấu hiểu tận cùng về nỗi đau mà sự “thăng tiên vô độ” đã gây ra.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu, dẫn họ đến một góc khuất của căn phòng. Nơi đó, một cánh cửa đá lớn ẩn mình sau bức màn rêu phong và những họa tiết cổ xưa. Nó không hề có tay nắm hay khóa cài, chỉ là một phiến đá khổng lồ, dường như hòa làm một với bức tường. Mùi ẩm mốc và đất đá bốc lên thoang thoảng, khác hẳn với mùi mực và sách cổ trong Thiên Nhãn Các.

Lão nhân gia đặt bàn tay khô gầy lên cánh cửa đá, một luồng linh lực ôn hòa nhưng mạnh mẽ từ lòng bàn tay lão chảy vào. Các đường vân trên phiến đá dần phát sáng, một tiếng “két... két...” trầm đục vang lên, như ti��ng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang thức giấc. Cánh cửa đá nặng nề từ từ dịch chuyển, hé lộ một đường hầm tối tăm, sâu hun hút, không thấy điểm cuối. Một làn khí lạnh lẽo, mang theo mùi của đất ẩm và sự mục ruỗng, phả ra từ bên trong, khiến bầu không khí vốn đã trang trọng của Thiên Nhãn Các bỗng trở nên rờn rợn.

Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, bỗng nhiên bật dậy. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó gầm gừ một tiếng khe khẽ, nhưng đầy uy lực, như muốn cảnh báo về một mối nguy hiểm vô hình đang ẩn chứa trong đường hầm. Tiếng gầm của Hắc Phong trầm thấp, khẽ rung động cả sàn đá, khiến Lục Vô Trần hơi giật mình. Hắn đã quen với những trận chiến khốc liệt, nhưng thứ mùi và không khí thoát ra từ đường hầm này lại mang một sự khó chịu khác, một nỗi bất an đến từ sâu thẳm bản năng.

“Nơi đó... tệ đến mức nào?” Lục Vô Trần hỏi, giọng hắn tuy đã kiên định hơn, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. Hắn vừa trải qua “vọng cảnh”, đã biết được sự tàn khốc của “thăng tiên vô độ” qua những hình ảnh và âm thanh của quá khứ. Nhưng Thiên Sách Lão Nhân nói rằng thực tại còn hơn thế, điều này khiến hắn không khỏi rùng mình.

Thiên Sách Lão Nhân thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn vào đường hầm tối đen. “Tệ hơn những gì ngươi có thể tưởng tượng, Lục Vô Trần. Những gì ngươi thấy trong vọng cảnh chỉ là khởi đầu của sự biến chất. Nơi chúng ta sắp đến là Khu Vực Hủ Hóa Cổ Tiên, một phần của Di Tích Cổ Tiên, nơi linh lực thăng tiên đã ăn mòn và hủy hoại bản chất của vạn vật đến tận cùng. Nó không chỉ là sự biến dạng về hình thể, mà còn là sự mục ruỗng từ trong ‘ý chí tồn tại’ của chúng.”

Lão quay sang Tần Mặc, ánh mắt đầy ẩn ý. “Nơi đó, sẽ có rất nhiều ‘tiếng kêu’ mà chỉ có ngươi mới có thể thực sự lắng nghe. Hãy chuẩn bị tâm lý, Tần Mặc. Bởi vì, đó không chỉ là nỗi đau của vạn vật, mà còn là vết sẹo không thể xóa nhòa của Thiên Đạo.”

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn ��ã sẵn sàng. Hắc Phong dụi đầu vào chân hắn, tiếng gầm gừ dần nhỏ lại, nhưng vẫn không mất đi sự cảnh giác. Nó biết, chủ nhân của nó đang bước vào một hành trình đầy thử thách, một hành trình mà nó sẽ phải đồng hành và bảo vệ đến cùng. Cả ba người, cùng với Hắc Phong, bước chân vào đường hầm tối đen, bỏ lại phía sau ánh sáng dịu nhẹ và mùi sách cũ của Thiên Nhãn Các, tiến sâu vào một thực tại tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Đường hầm dường như nuốt chửng họ vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng bước chân vọng lại và hơi lạnh buốt xương cốt.

***

Sau một đoạn đường hầm dài và quanh co, nơi không khí càng lúc càng trở nên đặc quánh và nặng nề, nhóm Tần Mặc cuối cùng cũng bước ra khỏi bóng tối. Ánh sáng chói chang của mặt trời buổi trưa lập tức ập vào mắt, nhưng đó không phải là ánh sáng trong trẻo, tươi mát, mà là một thứ ánh sáng vàng vọt, như bị nhuốm bẩn bởi bụi bặm và sự u ám.

Trước mắt họ là một cảnh tượng hoang tàn đến kinh ngạc, một bức tranh của sự hủy diệt và biến dạng mà ngay cả những “vọng cảnh” trong Thiên Nhãn Các cũng không thể lột tả hết được. Đây chính là Khu Vực Hủ Hóa Cổ Tiên, một phần của Di Tích Cổ Tiên, nhưng không còn mang vẻ thần bí của di tích mà chỉ còn là một vùng đất chết.

Bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt, không chỉ bởi cái nóng gay gắt của mặt trời mà còn bởi một thứ linh khí nặng trịch, dường như đã bị vẩn đục đến mức cực điểm. Nó mang theo mùi tanh nồng, chua cay của sự mục nát, mùi kim loại gỉ sét và cả mùi bụi cát khô khốc. Mỗi hơi thở đều cảm thấy khó khăn, như thể phổi đang bị lấp đầy bởi một thứ gì đó vô hình, độc hại.

Thị giác của họ bị tấn công bởi một gam màu xám xịt và đỏ sẫm đến rợn người. Những tàn tích của các tòa kiến trúc cổ xưa, lẽ ra phải mang vẻ uy nghiêm, giờ đây chỉ còn là những khối đá bị biến dạng một cách quái dị. Các phiến đá không còn màu sắc tự nhiên của chúng, mà bị bao phủ bởi những vân màu đen kịt, đỏ như máu, hoặc xanh xám lạ thường, như thể chúng đang bị một căn bệnh khủng khiếp ăn mòn từ bên trong. Các đường nét kiến trúc đã mất đi sự tinh xảo, thay vào đó là những khối u lồi lõm, những vết nứt toác như vết thương hở.

Những cây cối, thực vật còn sót lại càng thê thảm hơn. Xương rồng khô héo vặn vẹo như những ngón tay quỷ trảo đang cố gắng bấu víu vào không khí. Không có một chút màu xanh tươi nào, tất cả đều úa vàng, khô quắt, hoặc biến thành những hình thù kỳ dị không thể nhận ra. Một số cây cổ thụ khổng lồ, thân cây dày đặc những khối u sần sùi, cành lá trơ trụi như những bộ xương khô khốc, đứng sừng sững như những chứng nhân câm lặng cho thảm họa đã qua.

Dòng suối lẽ ra phải chảy róc rách, mang theo sự sống, giờ đây đã cạn kiệt, trơ đáy là những tinh thể màu xanh xám lạ thường, lấp lánh một cách ma mị dưới ánh nắng yếu ớt. Dường như đó là kết quả của sự ngưng đọng linh lực, nhưng không phải linh lực thuần khiết, mà là tàn dư của linh lực thăng tiên đã biến chất, đã trở thành một thứ độc tố giết chết mọi sự sống.

“Đây là... hậu quả của sự thăng tiên sao? Nó còn tệ hơn bất kỳ địa ngục nào ta từng thấy.” Lục Vô Trần thốt lên, giọng hắn khản đặc vì sốc. Hắn đã nhìn thấy sự biến dạng trong vọng cảnh, nhưng trực tiếp đối diện với thực tại này còn đáng sợ hơn gấp bội. Địa ngục mà hắn từng tưởng tượng là lửa cháy, là đau đớn thể xác, nhưng địa ngục này là sự mục ruỗng của bản chất, là cái chết của ý chí, là sự biến chất của toàn bộ thế giới.

Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây như đang cố gắng nhìn thấu vào tận cùng của nỗi đau. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ vạn vật xung quanh. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng than thở không lời, tiếng gào thét câm lặng từ những tảng đá, những cái cây, những dòng suối đã cạn khô. Đó không phải là âm thanh bằng lời, mà là những dao động của “ý chí tồn tại” đang bị bóp méo, bị giằng xé đến tột cùng.

“Chúng không muốn như vậy... chúng bị ép buộc... và giờ đây, chỉ còn lại sự đau đớn và trống rỗng.” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm buồn, nặng trĩu. Hắn bước lại gần một tảng đá bị biến dạng, phiến đá lớn như một bàn tay khổng lồ, nhưng bề mặt sần sùi, đen kịt, lạnh lẽo đến rợn người. Hắn đặt lòng bàn tay mình lên bề mặt lạnh lẽo đó, cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt từ “ý chí tồn tại” của nó. Tảng đá này, lẽ ra phải vững chãi, bất diệt, giờ đây lại mang trong mình nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.

Hắc Phong gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực của nó quét ngang quét dọc, không ngừng đánh hơi trong không khí độc hại. Nó cảm nhận được sự bất ổn, sự hỗn loạn của linh khí, và cả những mối nguy hiểm vô hình đang ẩn nấp khắp nơi. “Chủ nhân, có thứ gì đó... không ổn định. Rất nguy hiểm.” Tiếng gầm của nó không còn là sự cảnh báo thông thường, mà là một lời khẳng định về sự tồn tại của một mối đe dọa không chỉ đến từ thể xác, mà từ chính bản chất của môi trường này. Bộ lông của nó thi thoảng lại phát ra những tia sáng đen mờ, như đang cố gắng chống lại sự ăn mòn của linh khí độc hại.

Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, nhìn cách hắn chạm vào tảng đá, nhìn biểu cảm đau xót trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn không nghe được “ý chí tồn tại” của vạn vật như Tần Mặc, nhưng hắn cảm nhận được nỗi đau đó qua Tần Mặc. Sự thấu cảm của Tần Mặc là thật, sâu sắc đến mức khiến người khác cũng phải lung lay. Từng lời Tần Mặc nói, từng hành động của hắn, đều củng cố thêm niềm tin mới trong lòng Lục Vô Trần. Hắn biết, con đường mà Tần Mặc đang đi, dù cô độc và đầy chông gai, nhưng đó mới là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới này.

Thiên Sách Lão Nhân đứng im lặng phía sau, ánh mắt lão nhìn bao quát cảnh tượng hoang tàn, chứa đựng nỗi bi ai sâu sắc. Lão đã chứng kiến sự khởi đầu của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị", và giờ đây, lão đang chứng kiến hậu quả tàn khốc của nó. “Đây chính là ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ hiển hiện rõ ràng nhất, Tần Mặc. Bằng chứng không thể chối cãi cho những kẻ vẫn còn mù quáng chạy theo sự thăng tiến vô độ.” Giọng lão trầm thấp, nhưng lại vang vọng như một lời s���m truyền.

Tần Mặc nhắm mắt thêm một lát, hít thở sâu để lắng nghe kỹ hơn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong từng hạt cát, trong từng phiến đá, trong từng cành cây khô héo. Đó là sự giằng xé giữa bản chất nguyên thủy muốn được tồn tại một cách yên bình, và sự cưỡng ép biến chất dưới áp lực của linh lực thăng tiên. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của sự thật tàn khốc mà hắn cần phải đối mặt.

***

Nhóm Tần Mặc tiếp tục tiến sâu hơn vào Khu Vực Hủ Hóa Cổ Tiên, mỗi bước chân đều dẫm lên những mảnh vỡ của một thế giới đã chết. Càng vào sâu, cảnh tượng càng trở nên kinh hoàng. Bầu không khí không chỉ ngột ngạt mà còn có phần hỗn loạn, như có một luồng khí độc vô hình đang không ngừng xoáy vặn. Thỉnh thoảng, những cơn bão cát nhỏ nổi lên, mang theo bụi bẩn và những tinh thể linh lực biến chất, rít lên những âm thanh ma quái, như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Mùi hôi thối của sự mục nát và linh khí hủ hóa càng trở nên n���ng nặc, khiến Lục Vô Trần phải dùng tay áo che mũi.

Họ bắt đầu chạm trán với những “vật” đã hoàn toàn mất đi nhận thức, chỉ còn là thể xác vật lý bị biến dạng kinh khủng do linh lực thăng tiên quá mức. Một thân cây cổ thụ khổng lồ, lẽ ra phải là biểu tượng của sự sống và tuổi thọ, giờ đây đã biến thành một khối thịt thối rữa, các cành cây vặn vẹo như những xúc tu, thỉnh thoảng lại vung vẩy một cách vô định. Các hòn đá, vốn im lìm, bỗng nhiên có thể “phát triển” ra những chi thể kỳ dị, bò lổm ngổm trên mặt đất như những con côn trùng khổng lồ. Chúng không có ý thức, không có mục đích rõ ràng, chỉ đơn thuần là những bản năng sơ khai bị điều khiển bởi tàn dư linh lực.

Một trong số đó là một con quái vật hình thù nửa người nửa thú, từng có lẽ là một tu sĩ dũng mãnh hoặc một thần thú hùng mạnh. Giờ đây, thân thể nó trương phình, da thịt nứt nẻ, chảy ra thứ dịch màu xanh đen ghê tởm. Đôi mắt nó trắng dã, trống rỗng, không hề có linh trí, chỉ có sự điên loạn và khát máu. Nó gầm gừ lao về phía Tần Mặc và đồng đội, những móng vuốt sắc nhọn toát ra linh khí hủ hóa.

Hắc Phong lập tức gầm lên một tiếng dữ dội, bộ lông đen tuyền phát sáng rực rỡ, sẵn sàng nghênh chiến. Nhưng Tần Mặc giơ tay ngăn lại. Hắn không muốn tiêu diệt chúng. Hắn muốn lắng nghe, muốn hiểu, và nếu có thể, muốn xoa dịu. Hắn bước lên phía trước, đối mặt với con quái vật đang lao tới.

“Không còn cứu vãn được nữa sao? Chúng đã hoàn toàn... mục ruỗng.” Lục Vô Trần thốt lên, giọng hắn tràn đầy sự tuyệt vọng. Hắn rút kiếm ra, sẵn sàng chiến đấu, nhưng nhìn thấy Tần Mặc không có ý định ra tay, hắn đành hạ kiếm xuống, ánh mắt đầy bối rối.

Tần Mặc không trả lời Lục Vô Trần ngay lập tức. Hắn nhắm mắt lại, năng lực đặc biệt của hắn bùng phát mạnh mẽ. Hắn không nhìn bằng mắt, không nghe bằng tai, mà cảm nhận bằng toàn bộ tâm hồn mình. Hắn lắng nghe “ý chí tồn tại” đang bị vặn vẹo, bị tra tấn của con quái vật đó. Hắn nghe thấy tiếng kêu thét của một sinh linh từng có ý thức, từng có khát vọng, nhưng giờ đây bị nghiền nát, bị biến chất đến mức chỉ còn là một vỏ bọc trống rỗng, bị điều khiển bởi nỗi đau và sự điên loạn.

Một luồng linh lực ôn hòa, không mang theo bất kỳ ý chí cưỡng ép hay ra lệnh nào, chỉ thuần túy là sự thấu cảm và xoa dịu, từ Tần Mặc lan tỏa ra. Nó không phải là công kích, cũng không phải là phòng ngự, mà là một sự giao tiếp sâu sắc với “ý chí tồn tại” của con quái vật. Luồng linh lực ấy như một dòng suối mát lành, len lỏi vào từng tế bào đã bị hủ hóa của nó, chạm đến tận cùng của bản chất đang bị giày vò.

Con quái vật đang lao tới bỗng khựng lại. Tiếng gầm gừ của nó nhỏ dần, đôi mắt trắng dã của nó ánh lên một tia sáng yếu ớt, như thể nó đang cố gắng nhận ra điều gì đó. Thân thể nó run rẩy, không phải vì giận dữ hay khát máu, mà là vì một nỗi đau âm ỉ vừa được chạm đến. Các chi thể biến dạng của nó co rút lại, thứ dịch xanh đen ngừng chảy.

Tần Mặc mở mắt. “Không phải mục ruỗng... mà là bị ép buộc đến kiệt quệ,” hắn nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường. “Bản chất của chúng đã bị bóp méo đến mức không thể nhận ra. Chúng không muốn làm hại, Lục Vô Trần. Chúng chỉ đang đau đớn mà thôi.”

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cái đầu của con quái vật, nơi từng là trán của một sinh linh. Dưới sự xoa dịu của Tần Mặc, con quái vật từ từ gục xuống, toàn thân nó co lại, không còn là hình thù hung tợn nữa, mà trở về hình dáng một khối thịt vô tri, nhưng không còn sự điên loạn hay khát máu. Nó đã tĩnh lặng. Nó đã được an ủi.

Lục Vô Trần đứng cạnh, chứng kiến toàn bộ quá trình. Ánh mắt hắn từ bàng hoàng chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi cuối cùng là một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận xương tủy. Hắn chưa từng thấy ai có thể làm điều này. Các tu sĩ khác sẽ tiêu diệt, sẽ phong ấn, nhưng Tần Mặc lại có thể xoa dịu, có thể trò chuyện với nỗi đau của một sinh vật đã hoàn toàn biến chất. Hắn nhìn Tần Mặc, và một lần nữa, niềm tin của hắn vào con đường của Tần Mặc lại được củng cố. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào.

Hắc Phong gầm gừ bảo vệ, xua đuổi các sinh vật biến dị khác đang lấp ló trong bóng tối. Nó biết rõ sự nguy hiểm của nơi này, nhưng nó cũng tin tưởng vào chủ nhân của mình. Nó cảm nhận được sự bình yên vừa lan tỏa từ Tần Mặc, một sự bình yên hiếm hoi trong cõi hỗn loạn này.

Cùng lúc đó, trên một vách đá cao cách đó không xa, ẩn mình trong một khe núi khuất tầm nhìn, Mộ Dung Tĩnh đang âm thầm quan sát mọi chuyện. Nàng đã theo dấu Tần Mặc từ khi hắn rời Thiên Nhãn Các, theo lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả, để giám sát và tìm hiểu về năng lực kỳ lạ của thiếu niên này. Nàng đã chứng kiến những gì Tần Mặc làm. Từ Vọng cảnh Thiên Niên trong Thiên Nhãn Các mà nàng cũng có thể nhìn thấy qua pháp khí theo dõi, cho đến cảnh tượng tàn khốc ở Khu Vực Hủ Hóa Cổ Tiên này.

Khuôn mặt tuấn tú, cao ngạo của Mộ Dung Tĩnh giờ đây hiện rõ sự băn khoăn và hoài nghi. Nàng đã từng kiên định tin tưởng vào con đường thăng tiên, vào lý tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả, rằng ch��� có thăng tiến đến cực hạn mới là chân lý. Nhưng những gì nàng thấy ở đây... những sinh vật bị biến dạng, những cảnh quan bị hủy hoại, và cả cách Tần Mặc xoa dịu chúng... đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng.

“Đây... đây không thể là con đường đúng đắn được...” Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng lạc đi trong tiếng gió rít. “Thiên Diệu Tôn Giả có biết điều này không? Hay người đã cố tình che giấu chúng ta?” Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả từng nói, về sự vinh quang của việc khai linh, về quyền năng tối thượng khi đạt đến cảnh giới tiên nhân. Nhưng giờ đây, tất cả những lời đó đều bị phủ bóng bởi cảnh tượng mục ruỗng trước mắt và nỗi đau âm ỉ mà Tần Mặc đang cảm nhận. Sự hoài nghi gặm nhấm tâm trí nàng, một hạt mầm của sự bất mãn đã bắt đầu nảy nở trong lòng. Nàng biết, con đường mà nàng từng theo đuổi, dường như không phải là tất cả những gì nó vẽ ra. Và Tần Mặc, kẻ bị coi là dị giáo, kẻ thách thức Thiên Đạo, lại đang nắm giữ một chân lý mà nàng chưa từng nghĩ tới.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free