Vạn vật không lên tiên - Chương 564: Bản Giao Hưởng Của Cát Và Đá: Phép Thuật Vô Thanh
Di Tích Cổ Tiên, nơi thời gian dường như ngưng đọng, vẫn giữ nguyên vẻ hoang tàn và bí ẩn sau bao thiên niên kỷ. Những cột đá cao lớn, từng là trụ cột chống đỡ những đền đài nguy nga, giờ đây đứng trơ trọi như những ngón tay gân guốc vươn lên giữa biển cát vô tận, khắc họa những vết tích phong hóa của năm tháng. Bức tường thành vỡ vụn, những cổng vòm đổ nát, tất cả đều được bao phủ bởi một lớp bụi vàng óng, lấp lánh dưới ánh nắng chói chang của sa mạc. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, gợi lên một thời đại huy hoàng đã lụi tàn, nơi những sinh linh từng mơ về vĩnh cửu.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, thân hình hơi gầy gò nhưng mỗi bước chân đều vững chãi trên nền cát lún. Gió sa mạc rít qua những khe đá và các công trình đổ nát, tạo nên những âm thanh u ám, như tiếng thở dài của một thế giới đã ngủ yên. Tiếng cát lạo xạo di chuyển theo từng cơn gió, đôi khi xen lẫn tiếng động lạ từ sâu bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ, hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình khỏi mắt người phàm. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bao trùm lấy mọi giác quan. Tần Mặc, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy sâu thẳm, khẽ nhắm lại. Hắn không dùng mắt để nhìn, mà dùng tâm để lắng nghe. Những “tiếng thì thầm” của cát, đá, và gió, giờ đây không còn là những âm thanh vô tri, mà là những lời kể chuyện của ý chí tồn tại, của ký ức vạn vật đang trỗi dậy.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đi trước, đôi tai vểnh cao, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như để khẳng định sự hiện diện của mình, và cũng là một lời cảnh báo thầm lặng cho những gì có thể ẩn nấp trong bóng tối của những tàn tích. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân đi phía sau, ánh mắt dò xét khắp nơi. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và lưng hơi còng, vẫn còn giữ vẻ kinh ngạc sau những gì đã chứng kiến ở cây cổ thụ. Hắn cảm nhận được sự hoang tàn, nhưng cũng nhận ra một sức mạnh cổ xưa tiềm ẩn trong từng phiến đá, từng hạt cát nơi đây. Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, lại tỏ ra bình thản hơn, như thể ông đã quá quen thuộc với những bí mật mà Di Tích Cổ Tiên nắm giữ. Ông thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ lên chồng sách cũ ôm trên tay, như một thói quen cố hữu.
Bỗng, Tần Mặc dừng lại đột ngột. Một luồng sóng vô hình, lạnh lẽo và đầy sát khí, lướt qua tâm thức hắn. Hắc Phong, như cảm nhận được tín hiệu từ chủ nhân, cũng lập tức đứng yên, đôi mắt đỏ rực quét một vòng xung quanh, một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng.
“Chúng ta không đơn độc,” Tần Mặc nói, giọng hắn thì thầm, hòa vào tiếng gió, nhưng đủ rõ để những người đi cùng có thể nghe thấy. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng luồng ý chí tồn tại của hắn đã lan tỏa ra xa, dò xét mọi ngóc ngách của di tích cổ xưa. “Có những kẻ đang đến, với ý đồ không mấy thiện lương.”
Lục Vô Trần nhíu mày, ánh mắt hắn sắc lạnh quét về phía trước. Hắn cố gắng cảm nhận luồng linh lực xung quanh, nhưng chỉ thấy một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, ngoại trừ những tàn dư linh lực cổ xưa phảng phất trong không khí. “Linh lực dao động rất nhỏ, Tần Mặc,” hắn đáp, giọng đầy hoài nghi. “Làm sao ngươi biết được?” Hắn vẫn còn bị ám ảnh bởi những phương pháp tu luyện truyền thống, nơi mọi sự vật đều được cảm nhận thông qua linh lực.
Thiên Sách Lão Nhân, với một nụ cười ẩn ý, khẽ lắc đầu. “Di Tích Cổ Tiên này, không phải là nơi dễ dàng để ẩn mình hay truy đuổi, Lục Vô Trần,” ông nói, giọng điệu trầm ấm, mang theo sự uyên bác của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. “Mỗi hòn đá, mỗi hạt cát đều có ký ức của riêng nó. Và quan trọng hơn, chúng có ‘ý chí tồn tại’.” Ông nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính phục. “Người như Tần Mặc, không cần đến linh lực để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự ‘bất an’ trong ý chí của vạn vật xung quanh, sự dao động của ‘vật tính’ khi một ý đồ xấu xa xâm nhập.”
Tần Mặc gật đầu nhẹ, xác nhận lời của Thiên Sách Lão Nhân. Hắn không cần giải thích thêm. Năng lực của hắn vốn dĩ đã vượt ra ngoài phạm trù hiểu biết của hầu hết tu sĩ. Hắn tập trung ý chí, cảm nhận rõ ràng hơn. Luồng ý chí hung hãn, đầy dục vọng săn đuổi, đang nhanh chóng tiếp cận từ phía sau. Đó là những tu sĩ, những kẻ vẫn còn bám víu vào quyền năng của linh lực, vào con đường thăng tiên vô độ. Họ đang truy tìm hắn, truy tìm kẻ dị giáo dám thách thức nền tảng tín ngưỡng của họ. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Tần Mặc, không phải vì sợ hãi, mà vì lo lắng cho sự cân bằng của thế giới. Hắn biết, cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hắn và những kẻ truy đuổi, mà là giữa hai con đường, hai triết lý sống.
Ánh n���ng chiều bắt đầu ngả vàng, nhuộm đỏ những tàn tích hùng vĩ nhưng cũng đầy hoang tàn. Không khí vẫn khô nóng, nhưng có một sự căng thẳng vô hình lan tỏa, báo hiệu một cuộc đối đầu sắp xảy ra. Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây ánh lên một tia kiên định. Hắn biết, đã đến lúc phải chứng minh rằng, không cần đến bạo lực, không cần đến sự cưỡng ép, vẫn có những con đường để vạn vật tự bảo vệ, để giữ vững bản chất của mình. Hắn khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận từng hạt cát dưới chân, từng phiến đá trên vách, từng cơn gió thổi qua. Tất cả đều là đồng minh của hắn, miễn là hắn biết cách lắng nghe và tôn trọng ý chí của chúng.
Nhóm của Tần Mặc nhanh chóng tiến vào một hẻm núi hẹp, nơi gió thổi mạnh tạo thành những cột cát bay cuộn xoáy, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đầy hiểm nguy. Hẻm núi này, với những vách đá dựng đứng bị bào mòn bởi gió và cát qua hàng ngàn năm, như một vết sẹo khổng lồ trên khuôn mặt của Di Tích Cổ Tiên. Tiếng gió rít gào không ngừng, xen lẫn tiếng cát bay xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng khắc nghiệt của thiên nhiên. Mùi cát bụi, không khí khô nóng và cả sự cô độc tột cùng của sa mạc thấm đẫm không gian. Tầm nhìn bị hạn chế bởi những lớp cát mờ mịt, khiến cho mỗi bước đi đều trở nên khó khăn và nguy hiểm.
Phía sau, những tu sĩ truy đuổi dần hiện rõ. Pháp khí của chúng lấp lánh linh lực trong ánh nắng chiều đang yếu dần, tạo thành những vệt sáng chói mắt trong màn cát mịt mù. Linh lực bùng nổ xung quanh chúng, những luồng khí thế hung hãn cuồn cuộn, biểu lộ rõ ràng ý chí muốn bắt giữ Tần Mặc. Chúng cố gắng rút ngắn khoảng cách, không hề che giấu sự khinh miệt và tức giận dành cho kẻ dám thách thức Thiên Diệu Tôn Giả. Dẫn đầu là một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy kiêu ngạo, mặc y phục tông môn màu xanh thẫm, tay cầm một thanh kiếm linh quang rực rỡ. Hắn là một trong những đệ tử tinh anh của Thiên Diệu Tông, được lệnh phải bắt Tần Mặc về quy án.
Tần Mặc không quay đầu lại. Hắn chỉ khẽ phất tay, một động tác nhẹ nhàng đến kh�� tin, như thể hắn đang vuốt ve không khí. Nhưng trong động tác đó, một luồng ý chí vô hình, trong suốt và thuần khiết, đã lan tỏa ra xung quanh. Hắn không dùng linh lực để điều khiển, mà dùng năng lực của mình để “giao tiếp” với ý chí của gió và cát. Hắn lắng nghe khát khao tự nhiên của chúng – gió muốn thổi, cát muốn bay, đá muốn vững chãi. Và hắn chỉ khẽ “khuyến khích” những khát khao đó, hướng chúng theo một cách có lợi cho mình.
Ngay lập tức, những trận gió lốc cát nhỏ nổi lên bất ngờ, không theo một quy luật nào. Những cột cát xoáy tít, cao ngang người, đột ngột xuất hiện ngay trước mặt những kẻ truy đuổi. Chúng không mang theo sát khí, không phải là những pháp thuật hủy diệt, nhưng lại đánh thẳng vào mặt những tu sĩ, làm giảm tầm nhìn của chúng xuống mức tối thiểu, khiến chúng phải nheo mắt, thậm chí là quay mặt đi để tránh những hạt cát sắc nhọn. Tốc độ của chúng bị chậm lại đáng kể, đội hình cũng vì thế mà trở nên lộn xộn.
“Ngừng lại! Hắn đang dùng tà thuật! Cẩn thận với trận pháp!” Tu sĩ chỉ huy gầm lên, giọng nói đầy vẻ tức giận và hoang mang. Hắn không thể tin được rằng có kẻ lại có thể điều khiển gió cát một cách tự nhiên đến vậy mà không hề dùng đến một chút linh lực nào. Trong tâm trí hắn, mọi sự điều khiển tự nhiên đều phải thông qua trận pháp phức tạp hoặc linh lực mạnh mẽ.
Cùng lúc đó, những phiến đá tưởng chừng vô tri trên vách núi, những khối đá bị phong hóa đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ vụn, đột nhiên trở nên “lung lay”. Những tiếng “kẽo kẹt, kẹc kẹc” đáng sợ vang lên, như thể chúng sắp sụp đổ bất cứ lúc nào. Mặc dù không có phiến đá nào thực sự rơi xuống, nhưng âm thanh và sự rung chuyển nhẹ nhàng đã buộc những tu sĩ phải dè chừng, không dám tùy tiện lao lên. Chúng sợ hãi những cạm bẫy tự nhiên của di tích cổ xưa, những thứ mà linh lực đôi khi cũng không thể chống đỡ.
Lục Vô Trần, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi ngạc nhiên đến tột độ. Hắn đã từng là một tu sĩ lão luyện, đã từng thấy vô số phép thuật và trận pháp. Nhưng những gì Tần Mặc đang làm lại nằm ngoài mọi hiểu biết của hắn. “Ngươi không dùng linh lực… làm thế nào?” Hắn hỏi, giọng nói vẫn còn vương vấn sự hoài nghi nhưng cũng đầy vẻ kinh ngạc. Hắn nhìn Tần Mặc, người vẫn giữ vẻ bình thản, như thể hắn chỉ đang đi dạo trong một khu vườn quen thuộc.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng. “Chúng ta không chiến đấu với họ, Lục Vô Trần,” hắn đáp, giọng điệu vẫn trầm tĩnh, mỗi lời nói đều có trọng lượng riêng. “Chúng ta chỉ để nơi này ‘làm việc’ theo cách của nó. Mỗi ngọn gió, mỗi hạt cát đều có ý chí muốn bảo vệ sự cân bằng vốn có của mình. Ta chỉ giúp chúng phát huy ý chí đó thôi.” Hắn không giải thích thêm, bởi lẽ, những điều hắn làm, không phải ai cũng có thể hiểu được nếu không cảm nhận bằng trái tim và ý chí.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như thể nó cũng hiểu được những gì Tần Mặc đang làm. Nó vẫn giữ khoảng cách với những tu sĩ truy đuổi, sẵn sàng bảo vệ nhóm nếu cần thiết, nhưng rõ ràng nó cũng cảm nhận được sự “hòa hợp” giữa Tần Mặc và môi trường xung quanh.
Tần Mặc tập trung ý chí, làm cho những luồng gió xoáy và các mảnh vụn đá nhỏ trong hẻm núi “vô tình” lao về phía nhóm tu sĩ. Không phải là những đòn tấn công ác ý, mà chỉ là những sự “trùng hợp” liên tiếp, đủ để gây khó chịu và cản trở. Cát dưới chân chúng trở nên lún sâu hơn một cách bất thường, khiến mỗi bước chân đều chìm xuống đến mắt cá chân, làm chậm tốc độ di chuyển của chúng. Hoặc đột nhiên, những gờ đá sắc nhọn trồi lên từ dưới lớp cát, buộc chúng phải nhảy tránh hoặc thay đổi hướng đi một cách vội vã.
Một số tu sĩ, vì quá bất cẩn hoặc kiêu ngạo, đã bị những hạt cát sắc bén găm vào da thịt, gây ra những vết xước nhẹ nhưng khá rát. Một số khác chật vật giữ vững thân hình trước những đợt gió cát bất ngờ, linh lực phải được huy động để chống đỡ, nhưng hiệu quả lại không cao vì không có mục tiêu rõ ràng để tấn công. Sự bối rối và khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt của chúng. Chúng cảm thấy như mình đang chiến đấu với chính thiên nhiên, với một đối thủ vô hình, không thể chạm tới. Điều này làm tổn hại đến sự tự tin và ý chí chiến đấu của chúng, một điều mà linh lực mạnh mẽ cũng không thể bù đắp.
Ánh nắng chiều tà đã ngả hẳn, nhuộm đỏ cả một vùng Di Tích Cổ Tiên. Những tia nắng cuối cùng lướt qua những tàn tích đổ nát, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó, khiến cảnh vật càng thêm phần ma mị. Sau khi thoát khỏi hẻm núi cát bay, nhóm Tần Mặc tiến vào một khu vực rộng lớn hơn, đầy rẫy những tàn tích của các công trình cổ đại. Những bức tường thành khổng lồ đã sụp đổ, những mái vòm cong vút giờ chỉ còn là những mảnh vỡ treo lơ lửng, và những cột trụ chạm khắc tinh xảo đã nằm rải rác trên mặt đất, một minh chứng hùng hồn cho sự hủy diệt của thời gian. Gió vẫn rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo nên những tiếng hú u ám, như lời than khóc của một quá khứ huy hoàng. Mùi đá cổ phong hóa càng thêm nồng nặc, hòa quyện với không khí khô nóng và sự bí ẩn bao trùm.
Các tu sĩ truy đuổi, mặc dù bị cản trở nặng nề và mất mát chút thể diện, vẫn kiên trì bám theo. Sự kiêu ngạo và niềm tin mù quáng vào sức mạnh linh lực khiến chúng không thể chấp nhận việc bị một kẻ như Tần Mặc vượt mặt dễ dàng. Tuy nhiên, sự bối rối đã hiện rõ trên khuôn mặt chúng. Chúng không thể hiểu được cách Tần Mặc đã làm để tạo ra những chướng ngại vật tự nhiên đó.
Tần Mặc tiếp tục “khuyến khích” môi trường. Hắn không cần phải giơ tay, không cần niệm chú, ch�� cần một ý niệm nhẹ nhàng lướt qua tâm thức, hòa mình vào ý chí của vạn vật xung quanh. Một phần mái vòm đổ nát, trông có vẻ vững chãi nhưng thực chất đã mục nát bên trong, đột nhiên phát ra tiếng “rắc rắc” vang vọng khắp di tích. Âm thanh đó thu hút sự chú ý của nhóm truy đuổi. Chúng nhìn lên, lo sợ mái vòm sẽ sập xuống bất cứ lúc nào, khiến đội hình của chúng lại một lần nữa chững lại.
Khi chúng tiến lại gần, Tần Mặc làm cho một lối đi khác, trông có vẻ an toàn và bằng phẳng, đột ngột sụt lún. Không phải là một cái bẫy được đào sẵn, mà là sự “hòa tan” của cát dưới nền đá, tạo ra một hố sâu ngăn cản đường chúng. Hố sâu không quá lớn, nhưng đủ để chúng phải mất thời gian để tìm cách vượt qua hoặc đi vòng. Điều này làm gián đoạn hoàn toàn nhịp độ truy đuổi của chúng.
Cùng lúc đó, những “ký ức” cổ xưa của các tàn tích bắt đầu “rung động”. Không phải là những ảo ảnh do pháp thuật tạo ra, mà là những hình ảnh mờ ảo, chập chờn của quá khứ, hiện lên giữa không trung. Đó là những bóng người lướt qua trong các hành lang cổ, những tiếng nói thì thầm từ hàng ngàn năm trước, những hình ảnh về những nghi lễ thăng tiên đã từng diễn ra tại nơi này. Những tu sĩ truy đuổi, vốn đã căng thẳng và bối rối, nay lại phải đối mặt với những hiện tượng siêu nhiên không thể giải thích. Chúng hoảng sợ, không ít kẻ đã giật mình lùi lại, thậm chí có kẻ còn la lên vì kinh hãi, cho rằng mình đang bị ma quỷ ám ảnh. Những ảo ảnh này không gây hại về vật chất, nhưng lại đánh vào tâm lý, khiến chúng mất phương hướng và lạc lối trong mê cung của những tàn tích đổ nát.
“Đây là ‘phản ứng’ của vạn vật khi ý chí của chúng được lắng nghe, Lục Vô Trần,” Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng ông lão đầy vẻ thán phục, ánh mắt nhìn Tần Mặc với một sự kính trọng sâu sắc. “Ngươi thực sự đã tìm thấy một con đường độc đáo, Tần Mặc. Một con đường mà con người đã lãng quên quá lâu.”
Lục Vô Trần gật đầu lia lịa, mọi hoài nghi trong lòng hắn giờ đây đã hoàn toàn tan biến. “Hắn không dùng linh lực, nhưng lại hiệu qu��� hơn bất kỳ trận pháp nào ta từng thấy,” hắn nói, giọng nói run rẩy vì sự thật hiển nhiên đang hiện ra trước mắt. “Đây mới là sức mạnh thực sự của sự cân bằng. Không phải là áp đặt, mà là hòa hợp.” Niềm tin của hắn vào Tần Mặc và con đường “cân bằng bản chất” đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy mình đã tìm thấy một chân lý, một hướng đi mới cho cuộc đời chán nản của mình.
Tu sĩ chỉ huy của nhóm truy đuổi, sau nhiều lần bị cản trở và lạc hướng, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn cảm thấy như mình đang bị trêu đùa bởi một thế lực vô hình, một sự nhục nhã chưa từng có trong sự nghiệp tu luyện của hắn. Hắn không thể giải thích được những gì đang xảy ra, và sự kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn tiếp tục đối mặt với một trận chiến mà hắn không thể chiến thắng, lại còn là một trận chiến phi lý. “Quái lạ! Chúng ta bị bẫy rồi! Rút lui! Rút lui!” Hắn gầm lên, ra lệnh cho đồng bọn quay đầu rút lui trong sự tức giận, hoang mang và cả một chút sợ hãi. Chúng quay lưng, biến mất dần vào những bóng tối đang bao trùm di tích, mang theo sự bẽ bàng và một sự thù hận âm ỉ.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, dẫn nhóm đi vòng qua những chướng ngại vật “tự nhiên” mà hắn đã tạo ra. Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay hắn, một hành động thể hiện sự trung thành và thấu hiểu. Mùi đất tươi và nhựa cây non từ cây cổ thụ hồi sinh ở chương trước dường như vẫn còn vương vấn đâu đây, hòa quyện với mùi đá cổ, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự sống và sự hồi sinh giữa lòng di tích hoang tàn.
Cùng lúc đó, trên một ngọn tháp đổ nát cao vút, ẩn mình trong bóng tối của di tích, Mộ Dung Tĩnh đang chứng kiến tất cả. Nàng đã sử dụng 'Thiên Nhãn' bí mật của mình để theo dõi Tần Mặc từ khi hắn tiến vào Di Tích Cổ Tiên. Từ cảnh tượng những sinh vật hủ hóa kinh hoàng, đến sự hồi sinh kỳ diệu của cây cổ thụ, và giờ là cách Tần Mặc vô hiệu hóa một toán tu sĩ mạnh mẽ mà không cần động thủ. Khuôn mặt tuấn tú, khí chất cao ngạo thường ngày của Mộ Dung Tĩnh giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự phức tạp và giằng xé nội tâm sâu sắc.
*Loại sức mạnh gì đây?* nàng thầm nghĩ, trái tim nàng đập loạn xạ. *Không phải linh lực, cũng không phải trận pháp. Hắn chỉ đơn thuần là ‘hòa mình’ vào vạn vật, để chúng tự hành động. Điều này… điều này hoàn toàn trái ngược với mọi điều ta từng được dạy về con đường tu luyện.* Niềm tin của nàng vào con đường ‘thăng tiên’ và sức mạnh linh lực của tông môn đang lung lay mạnh mẽ. Thiên Diệu Tôn Giả luôn nói rằng sức mạnh là điều tối thượng, rằng linh lực là thước đo của mọi thứ. Nhưng Tần Mặc lại chứng minh một điều hoàn toàn khác. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, và điều đó lại hiệu quả hơn bất kỳ đòn tấn công linh lực nào.
Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả đã từng nói: “Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!” Nhưng Tần Mặc không hề yếu đuối. Hắn chỉ chọn một con đường khác, một con đường mà tông môn của nàng coi là dị giáo, l�� sai trái. Sự hoài nghi gặm nhấm tâm trí nàng, một hạt mầm của sự bất mãn đã nảy nở trong lòng nàng, sâu sắc hơn bao giờ hết. Mộ Dung Tĩnh biết, con đường mà nàng từng theo đuổi, dường như không phải là tất cả những gì nó vẽ ra. Và Tần Mặc, kẻ bị coi là dị giáo, kẻ thách thức Thiên Đạo, lại đang nắm giữ một chân lý mà nàng chưa từng nghĩ tới.
Mộ Dung Tĩnh lặng lẽ quay lưng, đôi mắt nàng vẫn còn vương vấn sự hỗn loạn. Nàng biến mất vào bóng tối của di tích, hòa mình vào những bức tường đá cổ kính, mang theo một tâm hồn đang dần rạn nứt. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả và lý tưởng thăng tiên của tông môn giờ đây đã lung lay tận gốc rễ, và một quyết định quan trọng, có thể thay đổi số phận của nàng, đang chờ đợi ở phía trước. Di Tích Cổ Tiên, nơi chứa đựng vô vàn bí mật và bi kịch của quá khứ, vừa chứng kiến một sự hồi sinh nhỏ nhoi, và cũng vừa gieo mầm cho một sự thay đổi lớn trong lòng một tu sĩ kiêu ngạo.
Tần Mặc, mặc dù không nhìn thấy Mộ Dung Tĩnh, nhưng hắn cảm nhận được một luồng ý chí phức tạp vừa biến mất khỏi di tích. Hắn biết, hạt giống của sự thay đổi đã được gieo. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu rọi lên những tàn tích cổ kính, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy trầm tư. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và sẽ còn nhiều kẻ truy đuổi, nhiều thử thách. Nhưng hắn cũng tin rằng, bằng cách lắng nghe và tôn trọng ý chí của vạn vật, hắn sẽ tìm thấy con đường để bảo vệ sự cân bằng vốn có của Huyền Vực. Khả năng điều khiển môi trường một cách phi chiến đấu của hắn, một "vũ khí" lợi hại không dựa vào linh lực, sẽ là chìa khóa cho những cuộc đối đầu sắp tới. Những thế lực tu sĩ sẽ sớm nhận ra rằng Tần Mặc không chỉ là một mối đe dọa vì sức mạnh, mà còn vì phương pháp độc đáo của hắn, buộc chúng phải tìm cách đối phó tinh vi hơn. Và Di Tích Cổ Tiên, với vô vàn bí ẩn và khả năng tương tác với 'ý chí tồn tại' của Tần Mặc, vẫn còn hứa hẹn những khám phá mới về lịch sử và chân lý bị lãng quên của Huyền Vực. Con đường phía trước, dù gian nan, nhưng đã hiện rõ hơn bao giờ hết.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.