Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 565: Bản Chắp Vá Của Ý Chí: Lời Thú Tội Từ Phù Cổ

Di Tích Cổ Tiên, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ ngàn vạn năm trước, vẫn tiếp tục nuốt chửng những bước chân lữ hành. Nắng ban trưa gay gắt đổ xuống những tàn tích đá cổ, phản chiếu một thứ ánh sáng vàng rực, chói chang, như muốn thiêu đốt mọi linh hồn vãng lai. Sau màn che mắt ngoạn mục ở chương trước, nhóm Tần Mặc đã vượt qua vòng vây truy đuổi của các tu sĩ, tiến sâu hơn vào lòng di tích, nơi mà linh khí cổ xưa càng lúc càng trở nên đậm đặc và hỗn loạn.

Tần Mặc dẫn đầu, bước chân hắn nhẹ nhàng, điềm tĩnh, như thể mỗi phiến đá, mỗi hạt cát nơi đây đều là tri kỷ. Hắc Phong theo sát phía sau, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua những góc khuất, bộ lông đen tuyền ẩn mình trong những bóng đổ kéo dài. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân bước đi chậm rãi hơn, ánh mắt họ không ngừng quan sát, thấu triệt từng biến động của không gian.

Họ dừng chân trước một tàn tích của một điện thờ cổ. Nơi đây, những khối đá cẩm thạch khổng lồ đã đổ nát, chồng chất lên nhau tạo thành những ngọn đồi nhỏ. Hoa văn phức tạp, tinh xảo một thời nay đã bị phong hóa đến mức chỉ còn là những đường nét mờ nhạt, kể câu chuyện về một nền văn minh siêu phàm đã lụi tàn. Những cổng vòm sụp đổ, những bức tường thành vỡ vụn, tất cả đều gợi lên vẻ đẹp bi tráng và sự vô thường của vạn vật. Tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo nên những âm thanh u ám, đôi khi xen lẫn tiếng cát lạo xạo di chuyển, như tiếng thì thầm của quá khứ. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bao trùm lấy họ, gợi lên một cảm giác tĩnh mịch, khô cằn và cô độc đến tận cùng.

“Nơi này từng là một điện thờ của các tu sĩ thời Thăng Tiên Thịnh Trị,” Thiên Sách Lão Nhân cất tiếng, giọng ông trầm ấm, chất chứa bao nhiêu tri thức của năm tháng. Ông đưa tay vuốt ve một phiến đá bị nứt vỡ, “Họ tin rằng càng ‘khai linh’ nhiều, càng gần với tiên đạo. Càng ép buộc vạn vật phải thức tỉnh ý chí, phải vượt qua bản chất của mình, thì con đường thăng thiên càng rộng mở.”

Lục Vô Trần khẽ thở dài, ánh mắt hắn lướt qua những tàn tích hoang phế, cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa đang trỗi dậy, nhưng không hề trong trẻo hay thanh tịnh. “Linh khí ở đây thật hỗn loạn, như thể có điều gì đó đang giằng xé. Một sự mâu thuẫn sâu sắc đến tận cốt lõi.” Hắn khẽ rùng mình, cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ. Trong những năm tháng tu luyện của mình, hắn đã quen với sự thuần túy của linh khí khi được thanh lọc, được cô đọng. Nhưng nơi đây, linh khí lại mang một vẻ vẩn đục, pha lẫn giữa sự uyên thâm của thời đại và sự thống khổ không thể diễn tả.

Tần Mặc không nói. Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nheo lại dưới ánh nắng gay gắt, tập trung cảm nhận. Hắn không cần dùng linh lực để thấu hiểu. Hắn chỉ cần lắng nghe. Và hắn đã nghe thấy. Trong cái hỗn loạn của linh khí, trong sự tĩnh mịch của đá cổ, có một tiếng thì thầm yếu ớt, lạc lõng, như sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Nó không phải là linh khí, mà là một ý chí tồn tại, một bản chất bị vặn vẹo đến mức sắp không còn là chính nó.

Ánh mắt Tần Mặc dừng lại ở một góc khuất, nơi một phiến đá lớn đã sụp đổ, chôn vùi một vật thể nhỏ bé. Hắn tiến lại gần, bước chân không gây ra tiếng động, như một phần của không gian cổ xưa này. Khuôn mặt thanh tú của hắn toát lên vẻ tập trung cao độ, đôi môi mím chặt. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Sự bình tĩnh cố hữu của hắn là một chiếc neo trong dòng chảy hỗn loạn của thời gian và không gian nơi đây.

Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân theo sát, ánh mắt họ đầy tò mò. Hắc Phong khẽ gầm gừ, nhưng khi thấy Tần Mặc ra hiệu, nó liền im lặng, chỉ giữ vững tư thế cảnh giác. Tần Mặc quỳ xuống, nhẹ nhàng gạt đi lớp bụi cát dày đặc đã bám hàng ngàn năm, cùng với những mảnh đá vụn nhỏ. Dưới phiến đá, bị kẹt giữa khe nứt, là một lá bùa cổ màu xám bạc. Nó đã ố vàng, mục nát theo thời gian, nhưng những nét chữ cổ viết trên đó vẫn còn mờ mờ hiện hữu, mang một vẻ huyền bí và cổ kính. Mùi hương cổ xưa của giấy và mực, phai nhạt đến mức gần như không thể cảm nhận được, phảng phất trong không khí khô nóng. Đó là mùi của một vật phẩm đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều thăng trầm.

Tần Mặc đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên lá bùa. Ngay lập tức, một luồng cảm xúc ùa vào tâm trí hắn, không phải là một dòng thác dữ dội, mà là một dòng suối nhỏ yếu ớt, mệt mỏi, nhưng lại vô cùng rõ ràng. Hắn nhắm mắt lại, đôi lông mày khẽ chau lại, như đang cố gắng giải mã một câu đố cổ xưa.

Lục Vô Trần nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt Tần Mặc. Nét điềm tĩnh thường ngày của hắn dần bị thay thế bởi một biểu cảm thấu cảm sâu sắc, pha lẫn chút bi ai. Một luồng năng lượng buồn bã, yếu ớt bắt đầu tỏa ra từ lá bùa, dù không mãnh liệt nhưng lại thấm vào lòng người, khiến Lục Vô Trần bất giác cảm thấy nặng trĩu.

“Hắn đang làm gì vậy?” Lục Vô Trần khẽ hỏi, giọng nói trầm và yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi cố hữu. Hắn nhìn Thiên Sách Lão Nhân, “Ta cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc từ vật phẩm này, như thể nó đang than khóc.”

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, ánh mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào lá bùa. “Đó là ‘ý chí tồn tại’ của nó, bị cưỡng ép thay đổi, giờ chỉ còn là tàn ảnh. Nó là một Cổ Phù Linh, một lá bùa linh thiêng từ thuở xa xưa, được tạo ra để trấn giữ một điều gì đó.” Giọng ông chứa đựng sự tiếc nuối. “Thời Thăng Tiên Thịnh Trị, các tu sĩ đã không ngừng ‘khai linh’ vạn vật, ép chúng phải ‘thăng cấp’, phải trở nên mạnh mẽ hơn, hữu dụng hơn, quên đi bản chất nguyên thủy của chúng. Lá bùa này, chắc hẳn cũng là một nạn nhân.”

Tần Mặc không nghe những lời đối thoại đó, tâm trí hắn đang hoàn toàn hòa mình vào Cổ Phù Linh. Hắn cảm nhận được những ký ức rời rạc, những mảnh vỡ của một quá khứ bị lãng quên. Cổ Phù Linh, nó vốn dĩ chỉ là một lá bùa, được tạo ra để mang ý nghĩa của sự bảo vệ, c��a sự an bình. Nhưng rồi, những tu sĩ thời bấy giờ đã cưỡng ép nó, “khai linh” nó, truyền vào nó những linh lực và ý chí cường đại, biến nó thành một pháp bảo mạnh mẽ, uy chấn một phương. Họ muốn nó “thăng cấp”, muốn nó trở thành một vật phẩm siêu việt, xứng đáng với “tiên đạo” mà họ theo đuổi.

Nhưng sự “thăng cấp” đó không phải là tự nguyện. Nó là một sự cưỡng bức. Cổ Phù Linh đã phải gánh vác những sức mạnh không thuộc về mình, thực hiện những nhiệm vụ không phải bản chất của nó. Mỗi lần được kích hoạt, mỗi lần thi triển uy năng, nó lại càng cảm thấy mệt mỏi, kiệt quệ. Ý chí của nó bị phân mảnh, giữa khao khát được là một lá bùa bình thường, an yên, và sự ép buộc phải trở thành một pháp bảo hủy thiên diệt địa.

Nó đã chiến đấu, đã bảo vệ, đã trải qua bao nhiêu trận mạc, bao nhiêu năm tháng. Nhưng cuối cùng, khi sức mạnh cạn kiệt, khi những tu sĩ đã quên lãng nó, nó chỉ còn lại một mình, bị chôn vùi dưới lớp cát bụi của thời gian. Những ký ức về sức mạnh, về vinh quang, giờ ��ây chỉ còn là gánh nặng. Điều duy nhất nó khao khát, một khao khát yếu ớt đến thảm thương, là được yên nghỉ. Được tan biến, được trở về với hư vô, không còn phải gánh vác ý chí nào khác ngoài bản chất đơn thuần của một mảnh giấy.

Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói hắn như một làn gió nhẹ, chỉ đủ cho chính hắn và Cổ Phù Linh nghe thấy. “Ngươi muốn… yên nghỉ?”

Một sự rung động yếu ớt truyền qua lá bùa, như một cái gật đầu vô hình. Tần Mặc cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lá bùa, không dùng bất kỳ linh lực nào. Hắn chỉ dùng ‘ý chí tồn tại’ của mình để an ủi, để thấu hiểu, để kết nối với khao khát sâu thẳm nhất của Cổ Phù Linh. Hắn không cố gắng “chữa lành” nó, không cố gắng “phục hồi” nó. Hắn chỉ đơn thuần là chấp nhận ý chí của nó, dẫn dắt nó về với sự thanh thản mà nó đã tìm kiếm từ rất lâu.

Dưới sự vuốt ve của Tần Mặc, lá bùa cổ bắt đầu phát ra một ánh sáng yếu ớt, không chói chang, mà là một thứ ánh sáng dịu nhẹ, màu bạc mờ. Ánh sáng đó không phải của linh lực, mà là của sự giải thoát, của sự bình yên. Rồi, ánh sáng ấy càng lúc càng lan tỏa, và lá bùa, từng chút một, bắt đầu tan rã. Không phải tan rã thành tro bụi vô tri, mà là tan thành những hạt bụi lấp lánh, như những tinh linh nhỏ bé bay lượn trong không khí. Chúng xoay tròn, nhảy múa một cách nhẹ nhàng, rồi từ từ bay lên cao, hòa mình vào không gian bao la của Di Tích Cổ Tiên, như thể Cổ Phù Linh cuối cùng đã tìm thấy sự tự do, tìm thấy sự yên nghỉ mà nó hằng mong ước.

Những hạt bụi lấp lánh bay lên, phản chiếu ánh nắng gay gắt của sa mạc, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng, vừa thanh bình đến lạ lùng. Chúng không còn mang theo nỗi buồn, không còn mang theo sự giằng xé. Chỉ còn lại sự thanh thản, sự giải thoát.

Lục Vô Trần đứng lặng nhìn những hạt bụi lấp lánh tan vào không khí. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Cổ Phù Linh, dù chưa từng hiện hình rõ ràng, nhưng nỗi khao khát yên nghỉ của nó lại hiện rõ mồn một. Nó cứ lặp đi lặp lại, như một lời nhắc nhở không ngừng. Hắn nhớ về những năm tháng miệt mài tu luyện, những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, những mục tiêu xa vời về “thăng tiên” mà hắn đã theo đuổi một cách mù quáng. Hắn đã từng nghĩ, chỉ có sức mạnh, chỉ có linh lực vô biên mới có thể mang lại sự bất tử, sự siêu thoát. Hắn đã ép buộc bản thân phải vượt qua mọi giới hạn, phải cường đại hơn, phải chiến thắng mọi kẻ thù. Nhưng liệu, cuối cùng, tất cả những điều đó có phải là thứ hắn thực sự muốn?

Hắn tự hỏi, liệu mình có đang đi trên con đường tương tự Cổ Phù Linh, ép buộc bản thân và những thứ xung quanh phải “tiến hóa” theo một mục đích mà không phải là bản chất của chúng, mà quên đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại? Liệu mục đích cuối cùng của con đường thăng tiên, có phải là sự kiệt quệ và khao khát được yên nghỉ như lá bùa kia? Một cảm giác hoang mang tột độ, nhưng cũng xen lẫn một tia sáng của sự khai mở, len lỏi trong trái tim hắn. Sự chán nản với con đường tu luyện vô tận, với mục tiêu thăng tiên rỗng tuếch, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn khao khát tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, thứ mà hắn đã đánh mất trong cuộc đua không ngừng nghỉ để đạt được sức mạnh.

Tần Mặc điềm tĩnh đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên y phục. Ánh mắt hắn không chút vướng bận, không chút bi lụy, như thể việc hắn vừa làm là một lẽ tự nhiên, một hành động cần phải thực hiện để trả lại sự cân bằng vốn có. Hắn quay người, nhìn về phía trước, nơi ánh chiều tà bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, hắt lên những tàn tích cổ kính một màu vàng cam rực rỡ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy trầm tư.

Thiên Sách Lão Nhân nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt ông lão đầy vẻ thấu hiểu, như đã đọc được mọi suy nghĩ trong lòng vị tu sĩ. “Vạn vật đều có bản chất của riêng mình,” ông trầm ngâm nói, giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc. “Ép buộc chúng thay đổi, dù là thành ‘tiên’, cũng là một dạng hủy hoại. Bởi vì, ‘thăng tiên’ không phải là đích đến duy nhất, mà là một sự lựa chọn. Và nếu sự lựa chọn ấy bị áp đặt, nó sẽ trở thành xiềng xích.”

Lục Vô Trần không đáp, hắn vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Hắn đã từng tin vào những lời dạy của tông môn, tin vào sự vĩ đại của con đường thăng tiên, tin rằng chỉ có sức mạnh mới là chân lý. Nhưng giờ đây, những gì hắn chứng kiến từ Tần Mặc, từ cây cổ thụ hồi sinh, từ Cổ Phù Linh được giải thoát, đã làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin ấy.

Tần Mặc, như cảm nhận được sự giằng xé trong lòng Lục Vô Trần, khẽ quay đầu lại. Ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, nhìn thẳng vào Lục Vô Trần. “Mục đích không phải là điểm đến,” hắn cất tiếng, giọng nói tuy trầm thấp nhưng lại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian bao la. “Mà là quá trình, và sự lựa chọn được là chính mình.”

Những lời nói của Tần Mặc như một cú đánh mạnh vào tâm hồn Lục Vô Trần, nhưng không phải là cú đánh đau đớn, mà là cú đánh thức tỉnh. Hắn siết chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm xen lẫn hoang mang. Quyết tâm tìm kiếm một con đường mới, một chân lý mới, và hoang mang trước sự thay đổi quá lớn trong nhận thức của chính mình. Con đường tu luyện của hắn, từ nay về sau, sẽ không còn giống như trước. Sự thay đổi tư tưởng này sẽ khiến hắn trở thành một cố vấn hoặc đồng minh quan trọng cho Tần Mặc, không chỉ về sức mạnh mà còn về triết lý sống, một đối trọng với những kẻ chỉ biết dùng sức mạnh và linh lực để áp đặt.

Lục Vô Trần hít một hơi thật sâu, rồi theo bước chân Tần Mặc, tiến về phía chân trời đang dần ngả sang màu tím của hoàng hôn. Hắc Phong điềm đạm theo sau, đôi mắt vẫn quét qua những tàn tích cổ xưa. Thiên Sách Lão Nhân mỉm cười nhẹ, ánh mắt ông chứa đựng sự hài lòng khi thấy một hạt giống của sự thay đổi đã nảy mầm trong lòng Lục Vô Trần. Di Tích Cổ Tiên vẫn còn ẩn chứa nhiều ‘ý chí tồn tại’ bị lãng quên hoặc bị biến dạng, và Tần Mặc sẽ tiếp tục khám phá những bài học từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, từng bước vén màn những bí mật đã bị chôn vùi.

Từ một tàn tích xa hơn, ẩn mình trong bóng tối đổ dài của buổi chiều tà, Mộ Dung Tĩnh lặng lẽ quan sát tất cả. Nàng đã không rời đi sau khi nhóm tu sĩ truy đuổi thất bại. Sự hiếu kỳ, và hơn hết là sự hoài nghi đang gặm nhấm tâm trí nàng, đã giữ nàng lại. Nàng chứng kiến cách Tần Mặc giải thoát Cổ Phù Linh, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Cảnh tượng những hạt bụi lấp lánh tan biến vào không khí như một lời thì thầm của sự bình yên đã in sâu vào tâm trí nàng.

“Giải thoát… hay là hủy diệt?” nàng tự hỏi, giọng nói khẽ đến mức chỉ mình nàng nghe thấy. “Hắn không cứu nó, mà để nó tan biến. Nhưng tại sao, ta lại cảm thấy một sự thanh thản đến vậy?”

Niềm tin vào con đường ‘thăng tiên’ của tông môn, thứ mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi, giờ đây đã lung lay đến tận gốc rễ. Thiên Diệu Tôn Giả luôn dạy rằng vạn vật phải thăng hoa, phải cường đại để vượt lên trên phàm tục. Nhưng Tần Mặc lại cho vạn vật quyền được là chính nó, ngay cả khi điều đó có nghĩa là tan biến vào hư vô. Những hành động của Tần Mặc, dù khó hiểu, lại cho cô thấy một ‘chân lý’ khác, một chân lý mà tông môn của nàng đã cố tình lãng quên, hoặc chưa bao giờ thực sự thấu hiểu.

Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Một mặt, nàng vẫn là một tu sĩ của tông môn, mang trong mình niềm kiêu hãnh và giáo điều về sức mạnh. Mặt khác, những gì nàng chứng kiến từ Tần Mặc lại đang mở ra một cánh cửa đến một thế giới quan hoàn toàn khác. Cô độc trong bóng tối, bóng dáng nàng hòa mình vào những bức tường đá cổ kính, mang theo một tâm hồn đang dần rạn nứt. Mộ Dung Tĩnh biết, một quyết định quan trọng, có thể thay đổi số phận của nàng, đang chờ đợi ở phía trước. Sự hoài nghi ngày càng tăng này có thể sẽ sớm đưa cô đến một bước ngoặt quan trọng, hoặc sẽ đối mặt trực tiếp với Tần Mặc để tìm kiếm câu trả lời.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả Di Tích Cổ Tiên. Bóng đêm bao trùm những tàn tích, nhưng trong lòng mỗi người, một tia sáng của sự thấu hiểu và thay đổi đã được gieo mầm, hứa hẹn một bình minh khác cho Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả có lẽ chưa nhận ra, nhưng Tần Mặc, với phương pháp độc đáo của hắn, đã bắt đầu thay đổi dòng chảy của vận mệnh. Và những hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực, chắc chắn sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn, buộc tất cả phải đối mặt với một sự thật đã bị lãng quên.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free