Vạn vật không lên tiên - Chương 566: Hồi Ức Thầm Lặng: Dấu Vết Văn Minh Xưa Cũ
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả Di Tích Cổ Tiên. Bóng đêm bao trùm những tàn tích, nhưng trong lòng mỗi người, một tia sáng của sự thấu hiểu và thay đổi đã được gieo mầm, hứa hẹn một bình minh khác cho Huyền Vực. Tần Mặc cùng Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân và Hắc Phong đã trải qua một đêm tĩnh lặng, mỗi người đắm chìm trong những suy tư riêng.
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm u tịch. Ánh nắng ban mai vàng óng như mật, rải khắp những tàn tích cổ kính, làm nổi bật lên từng đường nét chạm khắc đã phong hóa theo thời gian. Gió sa mạc vẫn miệt mài rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo nên những âm thanh u trầm, tựa như tiếng thở dài vô tận của quá khứ. Cát bụi lạo x��o di chuyển dưới chân, đôi khi cuộn lên thành những xoáy nhỏ, mang theo mùi của sự khô cằn và hơi thở của hàng vạn năm lịch sử.
Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, là người đầu tiên thức giấc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, giờ đây lại mang theo vẻ tò mò khó tả. Hắn đứng lặng lẽ giữa hoang tàn, lắng nghe tiếng vọng của thời gian, cảm nhận sự nặng nề của lịch sử đè nén lên từng tấc đất, từng viên đá nơi đây. Sau sự kiện Cổ Phù Linh, hắn càng thấu hiểu sâu sắc hơn cái giá phải trả cho sự truy cầu thăng tiên vô độ, và cảm nhận rõ hơn trách nhiệm đang đè nặng trên đôi vai gầy của mình.
Lục Vô Trần vẫn còn chìm trong giấc ngủ nông, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút thanh thản hiếm hoi. Những lời của Tần Mặc đêm qua, "Mục đích không phải là điểm đến, mà là quá trình, và sự lựa chọn được là chính mình," cứ vang vọng mãi trong tâm trí hắn. Con đường tu luyện mà hắn đã theo đuổi cả đời, niềm tin vào sự cường đại để thăng hoa, giờ đây đang bị lung lay dữ dội. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ, một con đường hoàn toàn mới, đầy hoang mang nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đã thức giấc từ lâu. Nó nằm phục sát đất, đôi tai vểnh lên nghe ngóng mọi động tĩnh xung quanh, thi thoảng lại rên khẽ một tiếng, như muốn nhắc nhở về sự hiện diện của những hiểm nguy tiềm tàng. Nó là một vệ sĩ trung thành, luôn sẵn sàng bảo vệ Tần Mặc bằng mọi giá.
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính, đã tựa lưng vào một tảng đá, tay vẫn ôm chặt chồng sách cũ. Ánh mắt ông tinh anh, nhìn xa xăm về phía chân trời, như đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép lịch sử rời rạc. Ông mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng khi thấy hạt giống của sự thay đổi đã nảy mầm trong lòng Lục Vô Trần.
Khi ánh dương lên cao, Tần Mặc ra hiệu cho cả nhóm tiếp tục hành trình. Hắn dẫn đường, men theo một con đường mòn cổ xưa, nơi những dấu chân thời gian đã hằn sâu vào đá. Càng đi sâu vào Di Tích Cổ Tiên, những công trình kiến trúc nơi đây càng trở nên khác lạ. Chúng không còn mang vẻ đồ sộ, thô ráp như những gì họ đã thấy ở ngoại vi, mà thay vào đó là những đường nét chạm khắc tinh xảo đến kinh ngạc, dù đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và cát bụi. Những họa tiết uốn lượn trên tường đá, những cột trụ vươn cao như những ngón tay gầy guộc chỉ lên bầu trời, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần mà họ từng biết. Chúng ẩn chứa một triết lý kiến trúc khác biệt, một sự hòa hợp với tự nhiên mà các nền văn minh hiện tại đã lãng quên.
Lục Vô Trần, sau một đêm suy tư, đã tỉnh táo hơn. Hắn nhìn chằm chằm vào những bức tường đá, đôi mắt sâu trũng ánh lên sự kinh ngạc. "Khu vực này... khác hẳn những gì chúng ta từng thấy," hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự băn khoăn. "Có lẽ nào đây là dấu vết của một nền văn minh khác?" Hắn đã quen với những kiến trúc đồ sộ, phô trương sức mạnh của các tông môn tu sĩ, nhưng những gì trước mắt lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, ẩn chứa sự tinh tế mà hắn chưa từng cảm nhận.
Thiên Sách Lão Nhân tiến lại gần một bức tường, dùng ngón tay gầy guộc lướt nhẹ trên những đường chạm khắc mờ nhạt. "Những họa tiết này... ta chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch nào của Huyền Vực," ông nói, giọng điệu uyên bác nhưng cũng có chút ngạc nhiên. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu cổ thư, nhưng những biểu tượng này lại hoàn toàn xa lạ. "Nhưng chúng mang một vẻ cổ xưa không kém gì những câu chuyện về các vị tiên nhân đầu tiên. Hơn nữa, chúng dường như không phải là thứ được tạo ra để phô trương quyền năng, mà để lưu giữ một thông điệp."
Tần Mặc dừng lại, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Hắn không cần dùng mắt để nhìn, mà dùng "ý chí tồn tại" để "lắng nghe" những tiếng thì thầm từ hàng vạn năm trước. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của vô số "ý chí tồn tại" yếu ớt nhưng kiên cường, đang cố gắng truy��n đạt một điều gì đó. Từ những viên đá lát đường, từ những mảnh vỡ của gạch ngói, đến những cột trụ đổ nát, tất cả đều mang theo một câu chuyện, một lời cảnh báo đã bị lãng quên. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng tri thức cổ xưa đang cuộn trào trong không khí, như một dòng sông chảy ngược thời gian, mang theo những hồi ức thầm lặng. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một cuộc sống bình yên, về những con người không màng danh lợi, chỉ sống hòa mình với vạn vật.
"Những kiến trúc này... chúng không chỉ là đá," Tần Mặc khẽ nói, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Chúng là những lời kể... những lời nhắc nhở." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một khối đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của nó, nhưng bên trong lại là một dòng chảy ký ức ấm áp, đầy nhân văn. Hắn cảm nhận được sự cô độc của những "ý chí tồn tại" này, chúng đã chờ đợi quá lâu để có người thấu hiểu.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy suy tư. "Ngươi cảm nhận được điều gì?" hắn hỏi, giọng nói khẽ hơn. Hắn biết Tần Mặc không chỉ đơn thuần là nhìn hay nghe, mà là thấu hiểu tận gốc rễ bản chất của vạn vật.
"Một sự tiếc nuối... một lời cảnh báo," Tần Mặc đáp, mở mắt. "Họ đã từng cố gắng... nhưng đã bị lãng quên. Giống như những lời mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố che giấu." Hắn chậm rãi bước đi, men theo một lối đi hẹp dẫn sâu hơn vào khu di tích. Hắc Phong điềm đạm theo sau, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, như muốn tìm kiếm điều gì đó.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian. Mùi đá cổ đã phong hóa, mùi hoa khô từ những vườn thượng uyển đã úa tàn từ hàng vạn năm trước, và không khí trong lành tinh khiết ở độ cao, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí u hoài, hùng vĩ và đầy bí ẩn. Ánh nắng vàng cam của buổi trưa chiếu qua các kẽ nứt, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đá, như những viên ngọc quý được cất giấu.
Sau một hồi tìm kiếm, Tần Mặc dừng lại trước một bức tường dường như không có gì đặc biệt. Hắn đặt lòng bàn tay lên đó, và một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ hơn hẳn những nơi khác bỗng cuộn trào, như một cánh cửa vừa được mở ra trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được một lối vào bí mật, được che giấu khéo léo đến mức không thể phát hiện bằng mắt thường.
"Ở đây," Tần Mặc khẽ nói. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân tiến lại gần, nhìn vào bức tường đá trơn nhẵn. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của một lối đi. Nhưng Tần Mặc không chỉ dẫn lối, hắn còn giao cảm với "ý chí tồn tại" của bức tường, như thể đang thuyết phục nó mở ra. Một luồng linh lực vô hình lan tỏa, không phải là sức mạnh để phá vỡ, mà là sự thấu hiểu để "mở khóa".
Bức tường đá khẽ rung chuyển, rồi chậm rãi trượt sang một bên, để lộ ra một hành lang tối tăm. Không khí lạnh ẩm ập đến, mang theo mùi của sách cũ và bụi bặm. Bên trong là một thư khố cổ đại khổng lồ, được chạm khắc từ đá nguyên khối. Dù thời gian đã bào mòn, vẫn còn những kệ sách đá cao vút, kéo dài đến tận trần. Trên đó, thay vì sách giấy, là vô số cuộn da thú đã khô cứng, những tấm thẻ tre mục nát, và đặc biệt là hàng trăm khối tinh thạch khắc chữ, phát ra ánh sáng mờ ảo. Linh khí bên trong thư khố hỗn loạn, nhưng vẫn còn sót lại một luồng "ý chí tồn tại" yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một nền văn minh đã ngủ vùi.
Tần Mặc bước vào trước, đôi mắt hắn quét qua từng giá sách. Hắn cảm nhận được vô số "ý chí tồn tại" đang im lìm ngủ yên trong từng cuộn da, từng khối tinh thạch. Chúng là những tiếng nói thầm lặng, chứa đựng một kho tàng tri thức khổng lồ. "Ta cảm nhận được... những tiếng nói thầm lặng... một sự cảnh báo... không phải chỉ một mà là nhiều..." Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư khố. Những "ý chí tồn tại" này không chỉ là ký ức, mà còn là những cảm xúc, những nỗi lo sợ, những hy vọng đã bị chôn vùi.
Lục Vô Trần bước vào, ánh mắt hắn mở to trước khung cảnh hùng vĩ. Hắn chưa từng thấy một thư khố nào cổ kính và bí ẩn đến vậy. Hắn chạm vào một cuộn da thú, cảm nhận sự khô ráp và lạnh lẽo của nó. "Những hình vẽ này... chúng mô tả một chu trình... sinh-diệt... và sự 'tan rã' của thế giới nếu chu trình bị phá vỡ," hắn nói, cố gắng giải thích những biểu tượng mờ nhạt trên cuộn da. Hắn nhận ra một sự tương đồng kỳ lạ với những lời cảnh báo mà Tần Mặc đã nhắc đến. Những gì hắn từng coi là giáo điều, là con đường duy nhất để tồn tại, giờ đây đang dần sụp đổ trước những bằng chứng lịch sử này.
Thiên Sách Lão Nhân, với kinh nghiệm uyên bác, lập tức tiến đến các khối tinh thạch. Ông biết rằng tinh thạch là vật liệu tốt nhất để lưu giữ thông tin qua hàng vạn năm. Ông dùng tay vuốt nhẹ một khối tinh thạch, ánh mắt tinh anh tập trung vào những dòng chữ khắc sâu trên đó. "Đây là một dạng văn tự cổ... ta từng thấy một vài dấu vết tương tự trong những ghi chép về Thời Đại Hồng Hoang, nhưng không thể giải mã hoàn chỉnh," ông nói, giọng điệu đầy phấn khích xen lẫn trầm tư. "Có vẻ như chúng ta đã tìm thấy một kho tàng tri thức bị lãng quên."
Tần Mặc không vội vàng giải mã, hắn chỉ đơn thuần "lắng nghe" các "ý chí tồn tại" từ vô số vật phẩm. Hắn cảm nhận được sự vội vã, sự tuyệt vọng của những người đã từng sống ở đây. Họ đã cố gắng ghi lại tất cả, để lại lời cảnh báo cho hậu thế. Hắn thấy những hình ảnh về một nền văn minh rực rỡ, nhưng cũng đầy bi kịch. Một nền văn minh đã từng đạt đến đỉnh cao của sự phát triển, nhưng rồi lại phải đối mặt với một mối đe dọa không thể chống cự.
Lục Vô Trần đi dọc theo các kệ sách, chạm vào từng cuộn da, từng khối tinh thạch. Hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với những "ý chí tồn tại" yếu ớt này. Chúng không phải là những linh hồn mạnh mẽ, mà chỉ là những lời thì thầm của quá khứ, những mảnh vụn của một chân lý đã bị chôn vùi. Hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đã quá mù quáng theo đuổi sức mạnh mà quên đi những giá trị cốt lõi?
Tần Mặc, sau khi giao cảm với hàng trăm "ý chí tồn tại", đã có cái nhìn tổng quát hơn về nền văn minh này. Hắn tập trung lắng nghe từ một khối tinh thạch lớn nhất, đặt ở vị trí trung tâm của thư khố. Từ đó, những mảnh ký ức rời rạc dần ghép nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh rõ ràng hơn. Thiên Sách Lão Nhân cũng đang cố gắng dịch những biểu tượng và văn tự mà ông có thể hiểu được từ các cuộn da và thẻ tre.
Những gì họ khám phá ra là một nền văn minh đã từng phát triển rực rỡ, đạt đến đỉnh cao của sự hiểu biết về "vật tính" và "ý chí tồn tại". Nhưng họ đã không đi theo con đường "thăng tiên" như Huyền Vực hiện tại. Thay vào đó, họ đã nhận ra nguy cơ của việc "thăng cấp" vô độ, sự biến dạng bản chất của vạn vật khi bị ép buộc vượt quá giới hạn tự nhiên. Họ đã cố gắng tìm một con đường khác, một con đường "dung hòa", "hòa mình" với vạn vật, tôn trọng "vật tính" nguyên thủy của chúng.
"Họ không gọi đó là 'thăng tiên'... mà là 'dung hợp'... 'hòa mình'..." Tần Mặc khẽ nói, giọng nói của hắn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Họ tin rằng sự cân bằng là tối thượng. Rằng ép buộc vạn vật lên cao hơn bản chất của chúng sẽ dẫn đến sự hủy diệt." Hắn cảm nhận được sự tiếc nuối tột cùng từ những "ý chí tồn tại" này, tiếc nuối vì đã không thể bảo vệ được chân lý của họ, tiếc nuối vì đã thất bại.
Thiên Sách Lão Nhân, sau một hồi trầm tư, cuối cùng cũng giải mã được một đoạn văn tự cổ từ một khối tinh thạch. Ông nâng khối tinh thạch lên, đôi mắt tinh anh rực sáng. "...khi 'thế giới' không còn là 'thế giới', thì 'tiên' cũng chỉ là hư ảo..." ông dịch, giọng nói run rẩy vì xúc động. "Lời cảnh báo này... nó vang vọng qua hàng ngàn năm... Họ đã biết! Họ đã hiểu được cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ! Họ đã cố gắng cảnh báo, nhưng đã thất bại hoặc bị lãng quên." Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt chứa đựng sự kính trọng sâu sắc. "Tần Mặc, những lời ngươi nói, những gì ngươi cảm nhận, không phải là một ý tưởng mới mẻ. Nó là một chân lý đã từng tồn tại, đã từng được một nền văn minh vĩ đại này nhận ra!"
Lục Vô Trần đứng lặng như tờ, ánh mắt hắn bỗng bừng sáng. Một luồng chấn động mạnh mẽ chạy dọc s��ng lưng hắn, xua tan mọi hoài nghi còn sót lại. Hắn cảm thấy như một bức màn dày đặc che phủ tâm trí mình bấy lâu nay đã được vén lên. "Vậy ra... Tần Mặc không đơn độc..." hắn thì thầm, giọng nói chứa đầy sự kinh ngạc và một niềm tin mãnh liệt. "Từ xa xưa đã có người nhận ra điều này. Không phải chỉ là một 'lý thuyết' của ngươi... mà là một 'chân lý' đã từng tồn tại!" Hắn siết chặt tay, quyết tâm tìm kiếm con đường mới càng thêm kiên định. Hắn đã từng nghĩ mình đang đi ngược lại thế giới, nhưng giờ đây hắn nhận ra mình đang đi trên con đường của những người đã từng thấu hiểu, những người đã từng cố gắng bảo vệ Huyền Vực khỏi sự hủy diệt.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc, như muốn khẳng định sự đồng tình. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trí Lục Vô Trần, và cảm thấy một luồng năng lượng tích cực đang lan tỏa.
Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn biết, hạt giống của chân lý đã thực sự nảy mầm trong lòng vị tu sĩ này. Nhưng hắn cũng cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai. Nền văn minh này đã thất bại, bị lãng quên. Liệu hắn có thể thành công, hay cũng sẽ đi vào vết xe đổ của họ? Câu hỏi đó ám ảnh hắn, nhưng hắn biết mình không thể lùi bước. "Họ đã thất bại trong việc bảo vệ chân lý này," Tần Mặc nói, giọng điệu trầm lắng. "Hoặc là họ đã bị hủy diệt, hoặc là họ đã bị lãng quên. Nhưng lời cảnh báo của họ vẫn còn ở đây, chờ đợi chúng ta." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, cảm nhận hàng vạn "ý chí tồn tại" đang im lìm, chứa đựng vô số bài học từ quá khứ.
Tần Mặc cùng Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân dành phần còn lại của buổi chiều để nghiên cứu sâu hơn về thư khố cổ đại này. Thiên Sách Lão Nhân miệt mài giải mã các văn tự, trong khi Tần Mặc lắng nghe "ý chí tồn tại" của các vật phẩm, giúp ông bổ sung những phần còn thiếu, những cảm xúc và ý định không thể diễn tả bằng ngôn ngữ. Lục Vô Trần thì thầm suy ngẫm, cố gắng ghi nhớ mọi thứ, mọi chi tiết về nền văn minh này, về con đường "dung hòa" mà họ đã theo đuổi.
Cùng lúc đó, từ một tàn tích xa hơn, ẩn mình trên một gò đất cao trong Di Tích Cổ Tiên, Mộ Dung Tĩnh vẫn lặng lẽ quan sát tất cả. Nàng đã không rời đi sau khi nhóm tu sĩ truy đuổi thất bại. Sự hiếu kỳ, và hơn hết là sự hoài nghi đang gặm nhấm tâm trí nàng, đã giữ nàng lại. Nàng cảm nhận được một luồng linh khí chấn động mạnh mẽ từ khu vực thư khố, một luồng năng lượng tri thức cổ xưa đang được giải phóng. Nó khác biệt hoàn toàn với linh khí của Thiên Đạo Cảnh Báo, nó mang một vẻ tĩnh lặng, uyên bác, không hề có sự cuồng loạn hay biến dị.
Mộ Dung Tĩnh, với ngoại hình tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, giờ đây lại lộ rõ vẻ hoài nghi sâu sắc. Mái tóc đen mượt được buộc cao của nàng khẽ lay động trong gió mạnh. Nàng vẫn mặc bộ y phục tông môn sang trọng, nhưng tâm hồn nàng lại đang trải qua một trận chiến nội tâm dữ dội. Nàng không thể nghe rõ lời nói của Tần Mặc và Lục Vô Trần từ khoảng cách này, nhưng nàng có thể nhìn thấy sự thay đổi biểu cảm của Lục Vô Trần – từ vẻ khắc khổ, hoài nghi sang sự bừng sáng, kiên định. Nàng cũng cảm nhận được một sự "bình yên" kỳ lạ tỏa ra từ nhóm, một sự bình yên không đến từ sức mạnh hay sự thống trị, mà đến từ sự thấu hiểu và chấp nhận.
"Những luồng khí này... không phải của Thiên Đạo Cảnh Báo," Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói khẽ đến mức hòa vào tiếng gió sa mạc. Nàng cố gắng trấn tĩnh, nhưng trái tim nàng lại đập loạn xạ. "Đây là một thứ khác... một sự nhận thức khác? Lẽ nào... chúng ta đã sai lầm thật sao?" Niềm tin vào con đường "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả đã dạy, thứ mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi, giờ đây đã lung lay đến tận gốc rễ. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về quyền được là chính mình của vạn vật, và cách hắn giải thoát Cổ Phù Linh không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu.
Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Một mặt, nàng vẫn là một tu sĩ của tông môn, mang trong mình niềm kiêu hãnh và giáo điều về sức mạnh. Nàng được dạy rằng sức mạnh là chân lý duy nhất, là con đường duy nhất để tồn tại trong thế giới Huyền Vực đầy rẫy hiểm nguy này. Mặt khác, những gì nàng chứng kiến từ Tần Mặc, và giờ đây là luồng năng lượng cổ xưa từ thư khố, lại đang mở ra một cánh cửa đến một thế giới quan hoàn toàn khác. Những lời cảnh báo của nền văn minh cổ đại mà Tần Mặc vừa khám phá, dù nàng chưa nghe rõ, nhưng nàng có thể cảm nhận được sức nặng của chúng qua sự chấn động của linh khí.
Cô độc trong bóng tối đổ dài của buổi chiều tà, bóng dáng nàng hòa mình vào những bức tường đá cổ kính, mang theo một tâm hồn đang dần rạn nứt. Mộ Dung Tĩnh biết, một quyết định quan trọng, có thể thay đổi số phận của nàng, đang chờ đợi ở phía trước. Nàng không thể tiếp tục lừa dối chính mình. Huyền Vực đang mất cân bằng, Thiên Diệu Tôn Giả và các tông môn đang cố gắng "khai linh" và ép buộc vạn vật thăng tiên, nhưng liệu đó có phải là giải pháp? Hay đó chính là nguyên nhân của mọi tai ương? Nàng bắt đầu nghi ngờ về tính chính thống của con đường thăng tiên mà tông môn cô đang theo đuổi, và tự hỏi liệu có m���t "sự thật" khác đang bị che giấu. Chân lý không phải là thứ có thể bị ép buộc, mà là thứ phải được thấu hiểu.
Hoàng hôn lại một lần nữa buông xuống, nhuộm tím cả Di Tích Cổ Tiên. Những khám phá trong thư khố cổ đại không chỉ hé lộ một phần lịch sử bị lãng quên, mà còn khẳng định rằng "Thiên Đạo Cảnh Báo" là một quy luật vũ trụ, không chỉ là một sự kiện đơn lẻ. Nó cho thấy nhiều nền văn minh cổ đại đã từng cùng chung một cảnh báo, và Tần Mặc có thể cần phải tổng hợp nhiều "chân lý" khác nhau để tìm ra con đường cân bằng cho Huyền Vực. Và trong bóng tối của buổi chiều tà, Mộ Dung Tĩnh, với sự hoài nghi ngày càng tăng, có thể sẽ sớm có một vai trò quan trọng trong tương lai, một đồng minh tiềm năng hoặc một nhân vật sẽ đưa ra những lựa chọn khó khăn, quyết định số phận của chính nàng và của cả Huyền Vực.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.