Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 569: Hẻm Núi Cuối Cùng: Lời Hứa Từ Quá Khứ

Tần Mặc mở mắt, đôi mắt hắn sáng rực một cách lạ thường, như vừa hấp thụ được vô vàn tri thức. “Ta cảm nhận được… một sự tĩnh lặng, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Nó đang vẫy gọi… một trí tuệ cổ xưa, một linh hồn đã sống qua vô số kỷ nguyên, và đang chờ đợi chúng ta.” Hắn nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đựng một niềm tin sắt đá. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa, họ đã tìm thấy nơi ẩn mình của Thiên Sách Lão Nhân, người mà hắn tin rằng sẽ nắm giữ chìa khóa để giải mã những bí mật của Huyền Vực, và tìm ra con đường cân bằng cho vạn vật.

Không ai biết rằng, trên một vách đá cao nhất của Hẻm Núi Cát Bay, Mộ Dung Tĩnh vẫn đang ẩn mình, theo dõi từng cử động của nhóm Tần Mặc. Nàng cảm nhận được một luồng chấn động linh khí mạnh mẽ từ sâu bên trong hẻm núi, một luồng năng lượng thuần khi��t nhưng lại vô cùng uyên thâm, khác hẳn với bất kỳ linh khí nào nàng từng tiếp xúc trong tông môn. Nó không chỉ là linh lực, mà là một sự kết hợp của trí tuệ, của lịch sử, của sự tồn tại. Trái tim nàng đập loạn xạ. Những gì nàng đã chứng kiến từ Cổ Phù Linh, từ thư khố cổ đại, từ những ‘khai linh’ thất bại trong sa mạc, và giờ đây là luồng ý chí mạnh mẽ này, đã khiến nàng không thể tiếp tục lừa dối bản thân. Thiên Diệu Tôn Giả đã che giấu quá nhiều sự thật, và con đường ‘thăng tiên’ mà nàng đã theo đuổi có lẽ không phải là vinh quang, mà là một cái bẫy ghê rợn. Một quyết định khó khăn đang hình thành trong tâm trí nàng, một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn số phận của nàng, và có thể là cả Huyền Vực. Nàng biết, nàng không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc nữa.

Hành trình đến với Thiên Sách Lão Nhân không chỉ là một cuộc tìm kiếm tri thức, mà còn là một cuộc hành trình khám phá bản thân, đối mặt với những sự thật tàn khốc của quá khứ, và tìm kiếm một tia hy vọng mong manh cho tương lai của Huyền Vực. T��n Mặc cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ và trí tuệ cổ xưa đang chờ đợi ở phía trước, báo hiệu sắp gặp Thiên Sách Lão Nhân. Luồng ý chí đó không chỉ là sự chào đón, mà còn là một lời hứa, một niềm hy vọng về những lời giải đáp, một sự bình yên mà Huyền Vực đã đánh mất từ lâu.

***

Bình minh hé rạng trên đỉnh Hẻm Núi Cát Bay, nhưng dưới đáy hẻm, ánh sáng vẫn còn yếu ớt, bị chặn lại bởi những vách đá dựng đứng, bị gió bào mòn thành những hình thù kỳ dị, như những bức tường thành cổ đại sừng sững nhưng đã mục ruỗng. Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong đang di chuyển thận trọng qua những đoạn cuối cùng của con đường đầy cát bụi. Gió vẫn rít gào, dù không còn dữ dội như Sa Mạc Huyết Nguyệt, nhưng vẫn đủ để cuốn theo những hạt cát mịn, phủ mờ tầm nhìn, khiến mỗi bước chân đều trở nên nặng nề và khó khăn. Không khí khô nóng táp vào mặt, mang theo mùi cát bụi đặc trưng của vùng đất chết. Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, cẩn trọng bước đi. Hắn lắng nghe những 'ý chí tồn tại' yếu ớt, biến dạng của những hạt cát, của những mảnh đá vụn tàn dư từ các 'khai linh' thất bại trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị. Chúng thì thầm những câu chuyện bi thương về sự tan rã, về khát vọng được tồn tại nhưng lại bị bóp méo, bị cưỡng ép vào một con đường không thuộc về chúng, cuối cùng chỉ còn là sự mất mát bản chất. Tiếng rên rỉ vô hình ấy, dù chỉ Tần Mặc mới có thể nghe rõ, nhưng vẫn khiến không khí chung trở nên nặng nề, u ám.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, lộ rõ vẻ chán chường. Từng bước chân của hắn như muốn hòa tan vào cát, thể hiện sự kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu của hắn dính đầy bụi bẩn, càng làm nổi bật vẻ tiều tụy. Dù vậy, ánh mắt sâu trũng của hắn vẫn dõi theo Tần Mặc đầy tin cậy, như thể thiếu niên Vô Tính Thành này là điểm tựa duy nhất trong biển cát h��n loạn và những hoài nghi đang giày vò tâm hồn hắn. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đi trước, mũi nó hít ngửi không khí, móng vuốt thăm dò từng bước đi, cảnh giác với mọi biến động dù nhỏ nhất. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ nhẹ, như muốn xua đi những linh hồn cát bụi đang vương vấn.

Tần Mặc dừng lại, nhắm mắt, cảm nhận một luồng 'ý chí' đau khổ hơn cả, một tảng đá xám xịt bị phong hóa đến mức chỉ còn là một khối vô tri, nhưng trong nó vẫn ẩn chứa một khát vọng được trở lại hình hài ban sơ. Hắn khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một sự thương cảm sâu sắc. Hắn hiểu, vạn vật đều có quyền được là chính nó, không cần phải vươn tới một cảnh giới phi tự nhiên để được công nhận. Hắn mở mắt, nhìn về phía Lục Vô Trần, người đang thở dốc, mồ hôi nhễ nhại.

“Những hạt cát này… chúng cũng từng có khát vọng sao? Kết cục chỉ là sự tan rã, sự quên lãng?” Lục Vô Trần thều thào hỏi, giọng khàn đặc, đầy vẻ u uất. Hắn nhìn xuống những hạt cát đang lấp lánh dưới chân, rồi lại nhìn lên những vách đá sừng sững, tự hỏi bản thân về ý nghĩa của việc tu luyện, của sự trường sinh bất tử mà cả đời hắn theo đuổi. Những gì hắn đã thấy ở Sa Mạc Huyết Nguyệt và giờ đây, trong Hẻm Núi Cát Bay này, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của hắn.

Tần Mặc nhìn xa xăm, chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm nhưng lại ẩn chứa sự chắc chắn: “Chúng có quyền được lựa chọn, dù là lựa chọn tan rã để trở về cát bụi, hay vươn lên theo cách của riêng mình. Vấn đề không phải là tan rã, mà là sự cưỡng ép. Khi một hạt cát bị ép buộc phải trở thành núi, hay một ngọn núi bị ép buộc phải biến thành cát mà không phải do bản chất tự nhiên của nó, đó mới là bi kịch. Sự mất đi bản chất, sự thay đổi không tự nguyện, đó mới là thứ đã hủy hoại những ý chí này.” Hắn chỉ tay vào một khối đá lớn bị xẻ đôi, bề mặt nhẵn bóng nhưng bên trong lại đầy những vết nứt, như một trái tim đã tan vỡ. “Chúng từng là những thực thể sống động, mang trong mình một ý chí riêng. Nhưng vì khao khát thăng tiên vô độ của kẻ khác, chúng đã bị ‘khai linh’ một cách cưỡng ép, bị biến thành những công cụ, những vật phẩm mang ý chí không thuộc về mình. Khi sự cưỡng ép ấy kết thúc, chúng không thể trở lại như xưa, cũng không thể tiếp tục con đường bị áp đặt, đành chấp nhận sự tan rã trong đau khổ.”

Lục Vô Trần lắng nghe từng lời của Tần Mặc, ánh mắt hắn dần chuyển từ sự mệt mỏi sang một vẻ suy tư sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả đã dạy, về sự vinh quang của việc ‘khai linh’ vạn vật, biến chúng thành những linh vật, linh khí phục vụ cho con đường thăng tiên của tu sĩ. Giờ đây, hắn mới thấu hiểu sự tàn khốc ẩn chứa sau những lời hoa mỹ đó. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng, không phải sợ cái chết, mà sợ sự mất mát bản chất, sợ trở thành một tồn tại không còn là chính mình. Hắn đã đi sai đường bao lâu nay? Hắn đã bỏ lỡ điều gì? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí hắn, nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của Tần Mặc, hắn lại tìm thấy một tia hy vọng mong manh. Hắn tin rằng, thiếu niên này, với năng lực độc đáo và sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật, sẽ có thể chỉ cho hắn một con đường khác, một con đường không dẫn đến sự tan rã.

Nhóm tiếp tục đi, mỗi bước chân đều mang theo sự nặng nề của những câu chuyện bi thương mà Tần Mặc đã cảm nhận. Hắc Phong dẫn đường, đôi mắt đỏ rực quét qua từng khe đá, từng kẽ nứt, như đang tìm kiếm một lối thoát, một con đường dẫn đến nơi bình yên hơn. Tiếng gió cát vẫn xào xạc, nhưng dần dần, Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí. Những ‘ý chí’ đau khổ của cát bụi dần mờ nhạt, thay vào đó là một sự tĩnh lặng, như thể không gian xung quanh đang dần được gột rửa.

***

Khi nhóm tiến sâu hơn vào một khe núi hẹp, tiếng gió cát dần lắng xuống một cách kỳ lạ, như một bức màn vô hình vừa được kéo lên, ngăn cách họ với sự hỗn loạn của sa mạc. Thay vào đó là một sự tĩnh mịch bao trùm, một không gian yên ắng đến lạ lùng. Không khí không còn khô nóng và đầy bụi bặm nữa, mà trở nên trong lành, mang theo một chút hơi ẩm và mùi đất, mùi rêu phong cổ kính. Những tảng đá xung quanh không còn bị gió bào mòn một cách thô bạo, mà đã bắt đầu phủ một lớp rêu xanh mướt, hoặc được bao bọc bởi những dây leo cổ thụ, tạo nên một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với những gì họ đã trải qua. Ánh nắng giữa trưa không còn gay gắt, mà trở nên dịu nhẹ, chiếu xuyên qua những kẽ đá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất.

Tần Mặc đột nhiên dừng lại, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tập trung cao độ, như thể đang lắng nghe một bản giao hưởng vô hình. Hắn đưa tay lên không trung, lòng bàn tay ngửa ra, cảm nhận những rung động tinh tế mà người thường không thể thấy. Hắn cảm nhận một luồng 'ý chí' hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng gặp trên hành trình. Đây không phải là sự biến dạng hay đau khổ, cũng không phải là sự hỗn loạn của linh hồn bị mắc kẹt. Đó là một sự thanh tịnh, cổ xưa và đầy trí tuệ. Một 'ý chí' mạnh mẽ, bao trùm nhưng lại không hề áp bức, như một người già đang nhẹ nhàng quan sát thế giới, mang trong mình sự uyên bác của ngàn năm tồn tại. Hắn biết mình đã đến rất gần. Một bức màn linh khí vô hình nhưng mạnh mẽ, như một lớp rào chắn tự nhiên, đang ngăn cách khu vực này với thế giới bên ngoài khắc nghiệt. Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể cảm nhận bằng cả khứu giác, như một mùi hương thanh khiết, ngai ngái của sự sống cổ đại.

“Đây rồi. Chúng ta đã đến rất gần. Ý chí này… thật khác biệt. Không phải là sự tranh giành, mà là sự tồn tại vĩnh hằng,” Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, hoàn toàn đắm chìm trong sự cảm nhận. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với luồng ý chí này, một sự đồng điệu hiếm có. Nó không chỉ là một lời chào đón, mà còn là một lời hứa, một niềm hy vọng về những lời giải đáp, một sự bình yên mà Huyền Vực đã đánh mất từ lâu. Hắn tin rằng, người nắm giữ ý chí này không chỉ là một cá thể, mà là một kho tàng tri thức sống, một nhân chứng của lịch sử, người đã chứng kiến những biến động vĩ đại và nắm giữ chìa khóa cho sự cân bằng của vạn vật.

Lục Vô Trần, dù không có năng lực cảm nhận 'ý chí tồn tại' như Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Hắn thấy Tần Mặc dừng lại, nhắm mắt, và một luồng khí tức thanh tịnh bao quanh hắn. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận phổi mình được lấp đầy bởi không khí trong lành, mát mẻ, khác hẳn với không khí khô nóng và ngột ngạt của sa mạc. Một sự bình yên kỳ lạ, một linh khí dồi dào mà hắn đã lâu không cảm nhận được, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi trong hắn, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái, dễ chịu. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giãn ra đôi chút, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên và cả một chút kính sợ.

“Ta cảm thấy một sự thanh tịnh… như chưa từng có. Linh khí ở đây… thật dồi dào. Đây là nơi ẩn cư của Thiên Sách Lão Nhân sao?” Lục Vô Trần ngạc nhiên hỏi, giọng nói không còn khàn đặc mà trở nên rõ ràng hơn, mang theo sự tò mò và một tia hy vọng mới. Hắn nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của một nơi ở, một kiến trúc nào đó, nhưng chỉ thấy những vách đá cổ kính, phủ đầy rêu phong và cây cối, như một phần của tự nhiên đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Hắn thầm nghĩ, một nơi như thế này, quả thực xứng đáng là nơi ẩn cư của một người có thể nắm giữ những chân lý cổ xưa. Hắc Phong đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những vách đá, mũi nó khẽ đánh hơi, cảnh giác nhưng không hề sợ hãi. Nó gầm gừ nhẹ, một tiếng gầm gừ trầm thấp, như thể đang giao tiếp với luồng ý chí cổ xưa đang bao trùm không gian. Luồng ý chí này không có ác ý, thậm chí còn mang theo một sự trấn an kỳ lạ, khiến nó không cảm thấy bị đe dọa.

Tần Mặc mở mắt, nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt hắn lấp lánh một ánh sáng của sự thấu hiểu. “Đúng vậy. Đây chính là nơi ông ấy ẩn mình. Bức màn linh khí này không phải là một trận pháp phòng ngự, mà là một sự bảo vệ tự nhiên, được tạo nên từ chính ý chí của người sống ở đây, hòa quyện với linh khí cổ xưa của vùng đất. Nó ngăn cách nơi này khỏi sự hỗn loạn và tham lam của thế giới bên ngoài, bảo tồn sự thanh tịnh và tri thức đã bị lãng quên.” Hắn tin rằng Thiên Sách Lão Nhân không chỉ là một người giữ sách, mà còn là một thực thể có 'vật tính' hoặc 'ý chí tồn tại' đã đạt đến cảnh giới cao, hoặc đã dung hòa được với bản chất của mình, tạo nên một không gian cân bằng hoàn hảo. Sự thanh tịnh và cổ kính của khu vực này báo hiệu Thiên Sách Lão Nhân là một nhân vật có trí tuệ sâu rộng, không bị ảnh hưởng bởi sự 'khai linh' cực đoan và có thể nắm giữ những tri thức quý giá về 'chân lý thất lạc'. Bức màn linh khí vô hình bảo vệ nơi ẩn cư gợi ý Thiên Sách Lão Nhân không muốn bị thế giới bên ngoài quấy rầy, và có thể có những lý do sâu xa đằng sau việc ông ẩn mình, liên quan đến 'Thiên Đạo Cảnh Báo'.

***

Trên một mỏm đá cao nhất của Hẻm Núi Cát Bay, cách nhóm Tần Mặc một khoảng xa, Mộ Dung Tĩnh vẫn ẩn mình khéo léo. Tấm màn che mặt của nàng hơi rung rinh trong gió nhẹ, không thể che giấu hoàn toàn sự căng thẳng trên khuôn mặt tuấn tú, khí chất cao ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ bối rối và hoài nghi. Nàng mặc y phục tông môn sang trọng, nhưng giờ đây nó lại có vẻ lạc lõng trong khung cảnh hoang dã này. Trong tay nàng là một pháp khí chuyên dụng, một chiếc kính viễn ảnh được chế tác tinh xảo từ ngọc bích, cho phép nàng quan sát nhất cử nhất động của nhóm Tần Mặc từ xa mà không bị phát hiện.

Nàng thấy Tần Mặc đột ngột dừng lại, nhắm mắt, đưa tay cảm nhận không khí. Nàng thấy Lục Vô Trần, người mà nàng biết là một tu sĩ mạnh mẽ của một tông môn lớn, lại tỏ ra kinh ngạc trước một điều gì đó vô hình, khuôn mặt hắn giãn ra đầy vẻ thanh thản. Sự tương tác của Tần Mặc với môi trường và những 'ý chí' vô hình mà hắn cảm nhận được, cùng với sự thay đổi rõ rệt trong không khí nơi đây, khiến nàng vô cùng bối rối. Luồng linh khí thanh khiết và cổ xưa mà nàng cảm nhận được từ phía Tần Mặc, hoàn toàn khác biệt với những gì Thiên Diệu Tôn Giả đã giảng dạy về sự biến dị của thế giới, khiến nàng không ngừng đặt câu hỏi.

Trong tâm trí nàng, những giáo điều cứng nhắc của tông môn, về việc ‘thăng tiên’ là con đường duy nhất để tiến hóa, về ‘khai linh’ vạn vật để phục vụ cho mục đích tu luyện, đang va chạm dữ dội với những bằng chứng trực quan mà nàng đang chứng kiến. Nàng đã thấy những ‘khai linh’ thất bại ở Sa Mạc Huyết Nguyệt, những ‘ý chí tồn tại’ bị biến dạng, méo mó trong đau khổ. Giờ đây, nàng lại chứng kiến một luồng ‘ý chí’ thanh tịnh, uyên bác, một không gian được bảo tồn nguyên vẹn khỏi sự tha hóa của thời gian và tham vọng.

‘Hắn ta rốt cuộc đang làm gì? Những gì hắn cảm nhận được… có thật sự khác biệt với ‘đạo’ của sư tôn? Cảm giác thanh tịnh này… không giống sự biến dị mà sư tôn nói.’ Nàng suy nghĩ nội tâm, giọng trầm, đầy vẻ day dứt. Bàn tay nàng siết chặt chiếc quạt ngọc trong vô thức. ‘Nếu những lời cảnh báo về ‘chân lý thất lạc’ là thật… vậy thì sư tôn đã che giấu điều gì? Hay… là ông ấy cũng không biết?’

Mộ Dung Tĩnh nhớ lại ánh mắt của Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt luôn chứa đựng sự cao ngạo và niềm tin tuyệt đối vào con đường thăng tiên mà ông đã lựa chọn. Nhưng những gì nàng đang trải qua, từ việc Cổ Phù Linh đột nhiên trở nên bất ổn, đến sự thật về những gì Thiên Sách Lão Nhân đã cảnh báo, rồi đến những tàn tích của ‘khai linh’ thất bại, tất cả đều đang tố cáo một sự thật khủng khiếp. Nàng đã dành cả cuộc đời để theo đuổi con đường mà sư tôn đã vạch ra, tin tưởng vào sự vinh quang của nó. Nhưng nếu con đường ấy lại là một cái bẫy, một sai lầm chết người, vậy thì ý nghĩa của tất cả những nỗ lực ấy là gì?

Nàng ghi chép lại những điểm đáng ngờ vào một mảnh ngọc giản, từng nét chữ đều thể hiện sự rối loạn trong tâm trí nàng. Ánh mắt nàng liên tục thay đổi giữa Tần Mặc – người đang đứng giữa luồng linh khí thanh tịnh như một điểm tựa, và cảnh vật xung quanh – nơi mà sự sống cổ đại đang thì thầm những bí mật bị lãng quên. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được tìm hiểu sâu hơn về những gì Tần Mặc đang làm, về những chân lý mà hắn đang khám phá. Sự dao động của nàng đã lên đến đỉnh điểm, báo hiệu nàng sẽ sớm có một hành động quyết định trong tương lai gần, có thể là tiếp cận Tần Mặc để tìm hiểu sự thật hoặc tự mình điều tra sâu hơn về những bí mật của tông môn. Nàng không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc, không thể tiếp tục là một người quan sát thụ động. Thế giới này không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thật, và nàng, Mộ Dung Tĩnh, đã sẵn sàng đối mặt với nó.

***

Sau một hồi tìm kiếm, Tần Mặc dẫn nhóm đến một khe núi ẩn sâu, bị che khuất bởi những vách đá sừng sững và những cây cổ thụ cao lớn, thân cây to lớn, cành lá rủ xuống, phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính. Cuối khe núi, một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt họ. Không còn là những vách đá trơ trọi hay cát bụi hoang tàn, mà là một không gian xanh mát, trong lành, như một ốc đảo được bảo tồn kỳ diệu. Một cánh cổng đá cổ kính, đã sứt mẻ theo thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, nằm khuất sau những tán lá rậm rạp. Cánh cổng được chạm khắc những họa tiết cổ xưa, đã bị thời gian làm mờ đi nhưng vẫn ẩn chứa một sức hút kỳ lạ. Mùi ��ất ẩm và rêu phong nồng nàn quyện vào không khí, cùng với mùi linh khí thanh khiết, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính, vừa thanh bình.

Bên trong cánh cổng, một con đường mòn nhỏ được lát đá cổ, đã phủ một lớp rêu phong mịn màng, dẫn vào sâu bên trong. Linh khí ở đây dồi dào và thanh khiết đến mức có thể cảm nhận rõ ràng, nó không chỉ tràn ngập trong không khí mà còn len lỏi vào từng tế bào, mang lại cảm giác sảng khoái và tràn đầy năng lượng. Đây không phải là một di tích hoang tàn bị bỏ quên, mà là một nơi được bảo tồn cẩn thận, như một viên ngọc ẩn mình khỏi thế sự, được che chở bởi một sức mạnh vô hình, một ý chí cổ xưa. Ánh nắng chiều tà vàng cam yếu ớt chiếu rọi qua những kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường đá, khiến cảnh vật càng trở nên huyền ảo.

Tần Mặc bước đến gần cánh cổng đá, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của nó. Hắn cảm nhận những rung động cổ xưa, những lời thì thầm của lịch sử đang chảy qua lòng bàn tay. ‘Ý chí’ của Thiên Sách Lão Nhân đã đến cực điểm, gần như chạm tới, một sự đón chào thầm lặng, không cần lời nói, không cần hành động. Đó là một sự kết nối tinh thần sâu sắc, như thể ông ấy đã biết họ sẽ đến, và đang chờ đợi.

“Đây rồi. Chúng ta đã đến. Cánh cửa này… dẫn lối đến những gì chúng ta tìm kiếm,” Tần Mặc nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sự chắc chắn tuyệt đối. Đôi mắt hắn ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt, một khao khát được vén màn những bí mật đã bị chôn vùi. Hắn tin rằng, đằng sau cánh cổng này, không chỉ là Thiên Sách Lão Nhân, mà còn là những chân lý có thể thay đổi số phận của cả Huyền Vực.

Lục Vô Trần bước đến gần, nhìn chằm chằm vào con đường mòn dẫn vào bên trong với vẻ mặt phức tạp. Khuôn mặt hắn vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi của hành trình dài, nhưng đôi mắt sâu trũng của hắn lại ánh lên một tia hy vọng mới, một sự tò mò và khao khát được khám phá. Hắn thở phào nhẹ nhõm, một tiếng thở dài mang theo tất cả những gánh nặng đã đeo đẳng hắn bấy lâu.

“Không ngờ nơi này lại… thanh tịnh đến vậy, sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua. Ta cảm thấy… một sự bình yên lạ thường,” Lục Vô Trần nói, giọng hắn nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, như thể đã trút bỏ được một phần gánh nặng trong lòng. Hắn cảm nhận được linh khí dồi dào đang bao phủ, xoa dịu những vết thương tinh thần mà con đường tu luyện vô độ đã gây ra. Hắn nhìn Tần Mặc, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà thiếu niên này đang dẫn dắt. Đây có thể chính là nơi hắn tìm thấy sự cân bằng, sự bình yên mà hắn đã đánh mất.

Hắc Phong đứng điềm tĩnh cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn sâu vào bên trong cánh cổng. Nó gầm gừ nhẹ, một tiếng gầm gừ không mang theo sự đe dọa, mà là sự xác nhận, sự công nhận. “Nơi này… có gì đó rất cũ, rất mạnh mẽ. Nhưng không có ác ý.” Nó đã cảm nhận được luồng ý chí cổ xưa, một sự tồn tại vĩ đại nhưng lại hoàn toàn vô hại, thậm chí còn mang theo một sự bảo hộ.

Tần Mặc đặt tay lên cánh cổng, cảm nhận những vân đá cổ xưa. Hắn biết, cánh c���a này không chỉ là lối vào một nơi ẩn cư, mà còn là cánh cửa mở ra một phần lịch sử đã bị lãng quên của Huyền Vực, một lời hứa về những lời giải đáp cho 'Thiên Đạo Cảnh Báo' và 'Chân Lý Thạch Bi'. Họ đã đến nơi, sẵn sàng đối mặt với những bí mật của quá khứ, và tìm kiếm một con đường cân bằng cho tương lai.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free