Vạn vật không lên tiên - Chương 572: Vết Nứt Của Thiên Đạo: Sự Mất Cân Bằng Cổ Xưa
Sự tĩnh mịch trong Cổ Thư Các không phải là sự vắng lặng của cái chết, mà là sự im lìm của tri thức ngàn năm đang sống dậy. Hương trầm thanh khiết lẩn quất trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ và gỗ cổ thụ, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, huyền bí, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Ánh sáng mờ ảo từ những khe đá trên vách vòm chiếu xuống, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá cẩm thạch đã nhuốm màu thời gian, chỉ đủ để soi rọi những cuộn da, phiến ngọc và bia đá cổ xưa đang nằm rải rác trên bàn và dưới sàn. Những cuộn da được cuộn tròn, thắt bằng sợi dây lanh mỏng, những phiến ngọc tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, và những tấm bia đá, dù đã mòn vẹt qua bao thăng trầm, vẫn sừng sững, mang trên mình gánh nặng của lịch sử.
Tần Mặc, thân hình hơi gầy, cúi mình trên một chiếc bàn đá lớn, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn chăm chú dõi theo từng nét khắc, từng ký hiệu cổ xưa trên một tấm bia đá màu xám tro. Những ngón tay linh hoạt của hắn lướt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận từng đường vân, từng vết nứt, như thể đang chạm vào linh hồn của quá khứ. Hắn không nói một lời, hoàn toàn chìm đắm trong dòng chảy tri thức mà mình đang giải mã. Mỗi ký tự được nhận diện, mỗi hình ảnh được thấu hiểu, không chỉ là một mảnh ghép của thông tin, mà là một nhát dao khắc sâu vào tâm hồn hắn, hé lộ một chân lý trần trụi và đau xót. Hắn đang nhìn thấy những nền văn minh huy hoàng từng thịnh vượng, nhưng đã sụp đổ không phải vì chiến tranh hay thiên tai, mà vì chính sự truy cầu vô độ, sự tham lam không đáy của những kẻ muốn "lên tiên".
Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, nhưng tâm trí hắn lại ở một nơi khác, bị giằng xé giữa thực tại khắc nghiệt và những mảnh ký ức đau thương. Khuôn mặt hắn tái mét, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng thất thần nhìn chằm chằm vào một phù điêu khắc họa hình ảnh một dòng sông cạn khô, những con cá chết nằm la liệt trên nền bùn nứt nẻ, ánh mắt chúng như vẫn còn vương vấn nỗi oán hận khôn nguôi. Thỉnh thoảng, một tiếng thở dài nặng nề lại thoát ra từ lồng ngực hắn, phá vỡ sự tĩnh mịch của Cổ Thư Các, như một lời than vãn không thành tiếng cho những sai lầm đã qua, cho niềm tin mù quáng mà hắn đã từng ôm giữ. Hắn ôm đầu, gục xuống bên tấm bia đó, toàn thân run rẩy, như thể đang gánh chịu nỗi đau của cả dòng sông và những sinh linh đã chết. Mái tóc đã điểm bạc của hắn lòa xòa che đi khuôn mặt, nhưng sự tuyệt vọng và hối hận vẫn không thể nào che giấu được.
Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò và lưng còng, di chuyển nhẹ nhàng giữa những chồng sách cao ngút, đôi khi dừng lại, vuốt chòm râu bạc trắng của mình, ánh mắt tinh anh dõi theo Tần Mặc. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn của ông đều chứa đựng sự uyên bác và một chút u hoài về quá khứ xa xăm.
Tần Mặc khẽ nhíu mày, ngón tay hắn dừng lại trên một ký tự cổ. Hắn cảm nhận được một luồng thông tin lạnh lẽo, một lời thì thầm từ ký ức của Huyền Vực. Hắn nhận ra, những hiện tượng mất cân bằng mà hắn đã thấy ở Sa Mạc Huyết Nguyệt, ở những vùng đất khác, không phải là sự khởi đầu, mà là sự tiếp nối, là hậu quả tất yếu của một chuỗi bi kịch đã kéo dài hàng thiên niên kỷ.
"Những gì ngươi thấy, không phải là lời nguyền, mà là tiếng kêu cứu," Thiên Sách Lão Nhân phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng vô vàn suy tư. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, truyền cho hắn một luồng sức mạnh tinh thần vô hình. "Vũ trụ này, nó cũng có linh hồn của riêng mình."
Tần Mặc ngẩng đầu, đôi mắt hắn lấp lánh sự thấu hiểu. Hắn đã đọc được những ghi chép cổ xưa, những câu chuyện về những dòng sông linh khí bị ép buộc phải chảy xiết hơn, phải sản sinh nhiều linh lực hơn để nuôi dưỡng các tông môn tu luyện. Những dòng sông đó, mang trong mình "ý chí tồn tại" của một thực thể sống, đã bị bẻ cong, bị cưỡng ép làm trái với bản chất tự nhiên của mình. Ban đầu, chúng mang lại sự thịnh vượng, nhưng dần dà, sự oán hận tích tụ, linh khí trở thành độc khí, nước sông hóa thành xám đục, và những sinh vật sống trong đó biến dạng, chết chóc.
"Vạn vật thăng tiên vô độ... đã khiến chính thế giới này bị thương tổn," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng sự đau xót khôn tả. Hắn nắm chặt Vô Danh Kiếm bên hông, như thể thanh kiếm cũng đang cảm nhận được sự bi thương này. "Thiên Đạo Cảnh Báo chính là cách thế giới tự lên tiếng... tự điều chỉnh để không sụp đổ hoàn toàn."
Lục Vô Trần, nghe thấy những lời đó, ngẩng phắt đầu lên. Khuôn mặt hắn vẫn còn tái mét, nhưng trong đôi mắt trũng sâu đã ánh lên một tia sáng của sự nhận thức, dù vẫn còn đầy đau khổ. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi lại quay sang nhìn tấm phù điêu về dòng sông cạn khô, như thể muốn khắc sâu hình ảnh đó vào tâm trí mình.
"Tất cả những gì chúng ta từng tin... đều là m���t sai lầm khủng khiếp," Lục Vô Trần thì thầm, giọng hắn run rẩy, chứa đựng sự hối hận vô bờ bến. Hắn dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, như muốn ngăn không cho những mảnh vỡ của niềm tin cũ làm tổn thương mình thêm nữa. "Chúng ta đã biến vạn vật thành công cụ, và giờ đây, chính chúng ta phải trả giá." Hắn không còn là một tu sĩ kiêu ngạo, mà là một kẻ tội đồ đang đứng trước sự thật phũ phàng, nhận ra rằng cả cuộc đời hắn, và của biết bao người khác, đã sống trong một lời nói dối khổng lồ, một sự ảo tưởng về quyền năng và sự vĩnh cửu. Sự hối hận đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự giày vò tinh thần tột cùng, thiêu đốt từ bên trong.
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu nhẹ, ánh mắt ông nhìn Lục Vô Trần đầy thấu hiểu, như thể ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu người trải qua cùng một sự thức tỉnh đau đớn này. "Sự thật luôn trần trụi, và nó đòi hỏi một cái giá phải trả," ông nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự sâu sắc của ngàn năm tri thức. "Nhưng chỉ khi chấp nhận sự thật, con ngư��i mới có thể tìm thấy con đường thoát khỏi vòng lặp luân hồi của sai lầm." Trong không gian tĩnh mịch của Cổ Thư Các, mỗi lời nói, mỗi âm thanh đều mang theo trọng lượng của lịch sử, của những bi kịch đã được chôn vùi và giờ đây đang dần được vén màn. Tần Mặc cảm nhận được gánh nặng của sự thật đè nặng lên vai mình, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên định cũng bùng cháy trong tâm hồn hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn không thể quay đầu lại.
***
Thời gian trôi qua không ngừng nghỉ, dù trong Cổ Thư Các, nó dường như chỉ là một khái niệm mơ hồ. Ban ngày dần nhường chỗ cho màn đêm, và ánh sáng mờ ảo của chiều tà đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bao trùm của bóng tối, chỉ có những ngọn đèn dầu cổ kính được Thiên Sách Lão Nhân thắp lên, rọi sáng một cách yếu ớt, tạo nên những vệt sáng vàng cam bập bùng trên những chồng sách và bia đá, khiến không gian càng thêm phần huyền ảo và cổ xưa. Bên ngoài vách đá, mây mù dày đặc vẫn bao phủ Khu Ẩn Cư Thiên Sách, che khuất mọi ánh trăng sao, khiến màn đêm càng thêm thăm thẳm và tịch mịch.
Sau nhiều giờ liền chìm đắm trong việc giải mã, Tần Mặc cuối cùng cũng ngừng tay. Hắn đứng dậy khỏi bàn đá, thân hình hơi cứng đờ sau một thời gian dài duy trì một tư thế. Ánh mắt hắn, dù vẫn thâm thúy và sâu thẳm, nhưng giờ đây lại chứa đựng một nỗi buồn khôn tả, một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau mà Huyền Vực đang phải gánh chịu. Hắn đã kết nối được những mảnh ghép rời rạc của quá khứ, đã nhìn thấy bức tranh toàn cảnh về sự mất cân bằng đang diễn ra.
Huyền Vực, đối với hắn, không còn là một thế giới vô tri vô giác, mà là một sinh thể sống vĩ đại, một cơ thể khổng lồ đang oằn mình trong cơn bệnh. Những con sông cạn khô, những khu rừng héo úa, những sa mạc hóa, những sinh vật biến dị... tất cả đều là những triệu chứng của căn bệnh trầm kha, do chính những kẻ thăng tiên vô độ gây ra. "Huyền Vực... nó là một sinh thể sống," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời thì thầm từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn đi đến một cửa sổ nhỏ, nhìn ra ngoài màn đêm mịt mờ, nơi chỉ có mây mù và bóng tối, nhưng trong tâm trí hắn, là hình ảnh của một thế giới đang dần mục ruỗng. "Và chúng ta, những kẻ thăng tiên, đã vô tình hút cạn sinh khí của nó, ép buộc nó phải thay đổi bản chất. Thiên Đạo Cảnh Báo... là cơn sốt của nó, dấu hiệu của bệnh tật."
Lục Vô Trần, người vẫn gục đầu bên tấm bia đá, bỗng ngẩng phắt dậy. Ánh mắt hắn đã không còn vẻ tuyệt vọng hoàn toàn, thay vào đó là một sự cầu xin, một khao khát được thấu hiểu, được chỉ dẫn. Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh Tần Mặc, đứng song song với hắn, cùng nhìn ra ngoài màn đêm thăm thẳm. "Vậy là... thế giới này không phải đang trừng phạt chúng ta, mà là đang tự bảo vệ chính nó?" hắn hỏi, giọng nói đã bớt run rẩy hơn, nhưng vẫn còn mang theo sự nặng nề của những nhận thức mới mẻ.
Thiên Sách Lão Nhân, lúc này đã ngồi đối diện họ, trên một chiếc chiếu cói đơn giản, đang rót trà vào ba chiếc chén ngọc bích nhỏ. Hương trà thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi không khí căng thẳng. Ông đưa một chén cho Tần Mặc, một chén cho Lục Vô Trần, và giữ lại một chén cho mình. "Chính xác," ông nói, gật đầu nhẹ. Ánh mắt ông ẩn chứa sự phức tạp của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của lịch sử. "Những người đi trước đã nhìn thấy điều này, những dấu hiệu, những 'lời than oán' đầu tiên của vạn vật. Nhưng họ đã chọn con đường dễ dàng hơn: che giấu sự thật, hoặc cố gắng 'chế ngự' Thiên Đạo, thay vì thuận theo nó. Họ tin rằng sức mạnh của con người có thể vượt qua mọi giới hạn, rằng ý chí của kẻ tu luyện có thể bẻ cong cả ý chí của trời đất."
Tần Mặc nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng thanh khiết lan tỏa trong miệng hắn, như vị của chân lý. Hắn cảm nhận được sự kiên định trong lời nói của Thiên Sách Lão Nhân, và cả sự bi ai ẩn chứa bên trong. Những kẻ khao khát quyền năng đã không ngừng đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt, chỉ vì sự mù quáng và kiêu ngạo của mình.
Lục Vô Trần, sau khi nghe những lời của Thiên Sách Lão Nhân, cơ thể hắn khẽ run lên. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn khi hắn nhận ra sự thật kinh hoàng. "Vậy... con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi... là đang tái diễn sai lầm của tổ tiên sao?" hắn hỏi, giọng nói đầy chua xót, từng lời như cứa vào chính tâm hồn hắn. Hình ảnh Thiên Diệu Tôn Giả, người sư phụ vĩ đại mà hắn từng tôn kính, người đã vẽ ra con đường thăng tiên rực rỡ, giờ đây bỗng trở nên mờ ảo, nhuốm màu tội lỗi trong tâm trí hắn. Nếu những gì Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân nói là thật, thì toàn bộ sự nghiệp tu luyện của Thiên Diệu Tôn Giả, và của hắn, đều đang dẫn đến một thảm họa không thể vãn hồi.
Thiên Sách Lão Nhân không trả lời trực tiếp, ông chỉ nhìn vào chén trà của mình, ánh mắt xa xăm. Nhưng sự im lặng của ông, và ánh mắt đầy vẻ phức tạp đó, đã nói lên tất cả. Lục Vô Trần không cần thêm lời giải thích nào nữa. Hắn hiểu. Nỗi đau khổ và sự hối hận bỗng chuyển hóa thành một ngọn lửa mới trong lòng hắn – ngọn lửa của sự kiên định. Hắn đã sống trong bóng tối của sai lầm quá lâu. Giờ đây, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, hắn cũng phải tìm cách chuộc lỗi, phải tìm cách để thay đổi. Ánh mắt hắn nhìn Tần Mặc, không còn là sự cầu xin, mà là sự tin tưởng tuyệt đối, một lời thề ngầm về sự đồng hành.
Tần Mặc đặt chén trà xuống, ánh mắt hắn xuyên qua màn đêm, hướng về một tương lai mịt mờ nhưng kiên định. Hắn biết, mình không đơn độc. Bên cạnh hắn là Lục Vô Trần, một linh hồn đang tìm kiếm sự cứu rỗi, và Thiên Sách Lão Nhân, một người bảo hộ tri thức cổ xưa. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng cùng với nó là một hy vọng mới – hy vọng về một con đường khác, nơi vạn vật có thể tu hành mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải "lên tiên" theo cách cực đoan của những thế hệ đã qua. Con đường của "cân bằng bản chất" không phải là một sự lựa chọn, mà là một sự cứu rỗi, một hy vọng cuối cùng cho Huyền Vực.
***
Trong khi Tần Mặc và Lục Vô Trần chìm đắm trong những chân lý cổ xưa tại Cổ Thư Các, cách Khu Ẩn Cư Thiên Sách không xa, ẩn mình trong một vách đá cheo leo, Mộ Dung Tĩnh đang trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội không kém. Đêm đã khuya, mây mù bao phủ dày đặc, khiến không khí trở nên lạnh lẽo thấu xương, nhưng nàng không hề cảm thấy chút lạnh lẽo nào, bởi tâm trí nàng đang bốc cháy bởi những luồng thông tin và cảm xúc hỗn loạn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân vách đá, đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác dõi nhìn màn đêm. Nó có thể cảm nhận được sự hiện diện của Mộ Dung Tĩnh, một luồng khí tức mạnh mẽ nhưng đầy bối rối, và thỉnh thoảng lại ngẩng đầu, khịt mũi đánh hơi, như đang cố gắng giải mã những gì đang diễn ra. Nó là người bạn đồng hành trung thành của Tần Mặc, và bản năng của nó mách bảo có điều gì đó không ổn.
Mộ Dung Tĩnh vận dụng bí pháp đặc trưng của tông môn, tập trung toàn bộ tinh thần để cảm nhận luồng linh khí dồi dào từ Khu Ẩn Cư Thiên Sách. Nàng không thể nghe rõ những lời đối thoại, nhưng những luồng tri thức cổ xưa mạnh mẽ, những rung động cảm xúc dữ dội từ bên trong Cổ Thư Các vẫn xuyên qua lớp mây mù và vách đá, truyền đến nàng một cách rõ ràng. Nàng cảm nhận được sự chấn động của một chân lý đang được vén màn, một sự thật có khả năng làm rung chuyển toàn bộ Huyền Vực. Và đặc biệt, nàng cảm nhận được những làn sóng cảm xúc hỗn loạn từ Lục Vô Trần – sự đau khổ tột cùng, sự hối hận sâu sắc, và sau đó là một sự chuyển biến mạnh mẽ, một ngọn lửa kiên định mới bùng cháy trong tâm hồn hắn.
Gương mặt tuấn tú của Mộ Dung Tĩnh trở nên trắng bệch dưới ánh sáng yếu ớt của một viên dạ minh châu mà nàng giấu trong tay áo. Đôi mắt nàng, thường ngày sắc sảo và kiêu ngạo, giờ đây lộ rõ sự hoài nghi và đấu tranh nội tâm. Mái tóc đen mượt được buộc cao của nàng khẽ lay động trong làn gió đêm lạnh lẽo, nhưng nàng không hề để ý. Cả thân thể nàng như hóa đá, chìm sâu vào việc phân tích những gì mình đang cảm nhận được.
"Lục Vô Trần... ngươi đang thay đổi," nàng thì thầm, giọng nói như tiếng thở dài vô định trong màn đêm. "Những gì ngươi đang khám phá... r��t cuộc là sự thật hay là một lời mê hoặc khác?" Nàng biết Lục Vô Trần là một người kiên định, một tu sĩ có niềm tin sắt đá. Để hắn có thể thay đổi đến mức này, để hắn từ bỏ con đường đã theo đuổi cả đời, thì những gì hắn đang chứng kiến phải là một sự thật kinh thiên động địa. Nàng cảm thấy một sự ghen tị mơ hồ, một khao khát được tiếp cận nguồn tri thức đó, được tự mình kiểm chứng.
Nàng siết chặt chuôi của thanh kiếm ngọc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay. Đó là một phản xạ tự nhiên, một cách để giữ vững bản thân trước những luồng thông tin đang tấn công lý trí nàng. Trái tim nàng đập mạnh mẽ, từng nhịp đập như một hồi trống cảnh báo. Nàng đã đi theo Thiên Diệu Tôn Giả từ khi còn nhỏ, đã được nuôi dưỡng trong niềm tin rằng thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh cửu và quyền năng. Sư phụ nàng, Thiên Diệu Tôn Giả, là một nhân vật vĩ đại, một biểu tượng của sức mạnh và trí tuệ. Những lời của Thiên Diệu Tôn Giả luôn là chân lý không thể lay chuyển trong tâm trí nàng.
"Nếu những gì Tần Mặc đang tìm thấy là thật... vậy thì tất cả những gì sư phụ ta, Thiên Diệu Tôn Giả, đã nói... đều là sai sao?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh, như một lưỡi kiếm sắc bén đang cắt xé niềm tin của nàng. Ý nghĩ đó không chỉ là sự phản bội đối với sư phụ, mà còn là sự sụp đổ của toàn bộ thế giới quan mà nàng đã xây dựng. Nàng không thể chấp nhận. Nhưng những luồng năng lượng chân thật từ Khu Ẩn Cư, những cảm xúc mãnh liệt từ Lục Vô Trần, lại quá rõ ràng để có thể phủ nhận.
Một sự giằng xé nội tâm dữ dội diễn ra trong Mộ Dung Tĩnh. Một bên là lòng trung thành, là niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Một bên là sự thật đang dần hé lộ, là tiếng chuông cảnh báo đang vang vọng từ sâu thẳm Huyền Vực. Nàng là một người tu sĩ mạnh mẽ, một thiên tài hiếm có, nhưng nàng cũng là một con người, với những cảm xúc và những sự nghi ngờ. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin, cố gắng tìm một lời giải thích khác, một lý do để bảo vệ niềm tin của mình. Nhưng mọi lời biện minh đều trở nên yếu ớt trước sự thật trần trụi đang được phơi bày. Quyết định của nàng, một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời nàng, đang đến gần.
Trong Cổ Thư Các, Tần Mặc đứng bên cửa sổ, ánh mắt hắn xuyên qua màn đêm mịt mờ, xuyên qua lớp mây mù dày đặc, như thể hắn đang nhìn thấy toàn bộ Huyền Vực đang oằn mình trong cơn đau. Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần cũng đứng đó, ánh mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng, thay vào đó là một sự kiên định mới, một mục đích mới đã được tìm thấy. Thiên Sách Lão Nhân lặng lẽ dõi theo họ, biết rằng hành trình của Tần Mặc chỉ vừa mới bắt đầu, và những vết nứt trên Thiên Đạo sẽ đòi hỏi một sự chữa lành vĩ đại, một sự cân bằng bản chất mà chưa từng có ai dám nghĩ tới. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy ánh sáng của sự thật trong bóng tối của quá khứ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.