Vạn vật không lên tiên - Chương 573: Bia Đá Thiên Cổ: Lời Giải Của Huyền Vực
Gió đêm vẫn rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh mỏng mảnh như lưỡi dao vô hình lướt trên vách núi. Dưới lớp mây mù dày đặc, Cổ Thư Các chìm trong sự tĩnh mịch gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng mới có tiếng sách lật khẽ hoặc tiếng bước chân nhẹ bẫng của những người giữ thư tịch. Bên trong một căn phòng sâu thẳm, ánh sáng vàng ấm từ những ngọn đèn dầu cổ kính phủ lên những chồng sách cao ngất, tạo nên một không khí trang trọng và đầy suy tư.
Tần Mặc vẫn đứng đó, ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ, hướng về khoảng không vô định, nơi màn đêm nuốt chửng mọi thứ. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng tâm trí hắn đang vẽ nên một bức tranh khổng lồ về Huyền Vực, một sinh thể đang oằn mình trong cơn đau, bị xé nát bởi chính khát vọng thăng tiến vô độ của vạn vật. Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần cũng đứng lặng, gương mặt khắc khổ giờ đây không còn vẻ tuyệt vọng trống rỗng, mà thay vào đó là một sự kiên định mới, một ánh lửa vừa bùng cháy sau lớp tro tàn. Hắc Phong, con sói khổng lồ trung thành, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khẽ mở, cảnh giác theo dõi mọi động tĩnh, như thể nó cũng cảm nhận được sức nặng của những lời vừa được khám phá. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt, mùi hương liệu thoang thoảng cùng với chút hương trà thảo mộc nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tri thức cổ xưa, nhưng trong tâm khảm của Tần Mặc, nó lại phảng phất vị đắng chát của một sự thật nghiệt ngã.
Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, lặng lẽ quan sát hai người trẻ tuổi. Ông đã chứng kiến vô số thế hệ, vô số tu sĩ vươn lên và sụp đổ, chứng kiến Huyền Vực dần thay đổi, nhưng chưa bao giờ ông thấy một sự kết nối nào sâu sắc đến vậy giữa một con người và những lời thì thầm của thế giới. Ông hắng giọng, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm.
"Các ngươi đã hiểu được một phần chân lý," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sức nặng của thời gian. "Huyền Vực không trừng phạt, nó chỉ đang cố gắng tự bảo vệ. 'Thiên Đạo Cảnh Báo' không phải là lời nguyền, mà là tiếng kêu cứu, là phản ứng tự nhiên của một sinh thể đang bị hủy hoại."
Tần Mặc quay lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Thiên Sách Lão Nhân. "Thế giới này không phải đang bị trừng phạt, mà là đang tự bảo vệ. Lời đó không sai. Nhưng bằng cách nào để giúp nó tự chữa lành, thưa tiền bối? Những gì chúng ta đã đọc chỉ là lời than oán, là dấu hiệu bệnh tật. Còn phương thuốc thì sao?" Giọng hắn không cao, không hùng hồn, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự trầm tư và trách nhiệm nặng nề. Hắn cảm thấy gánh nặng của toàn bộ Huyền Vực đang đè lên đôi vai gầy của mình, và khát khao tìm thấy một lối thoát, một lời giải, cháy bỏng trong lòng.
Lục Vô Trần bước lên một bước, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự hối hận, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ. "Ta đã từng mù quáng, lao đầu vào con đường mà tự cho là chân lý, chỉ để rồi nhận ra đó là vực thẳm hủy diệt. Ta đã bỏ lỡ bao nhiêu tiếng kêu cứu, đã thờ ơ với bao nhiêu nỗi đau của vạn vật... Con đường mà chúng ta đang đi, con đường mà Tần Mặc đang mở ra, liệu có quá muộn không? Liệu Huyền Vực còn có thể được cứu vãn?" Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào da thịt, như muốn tự trừng phạt bản thân cho những sai lầm trong quá khứ. Nhưng trong ánh mắt hắn, không còn là sự tuyệt vọng, mà là một tia hy vọng mỏng manh, một ý chí muốn chuộc lỗi và cống hiến.
Thiên Sách Lão Nhân thở dài khẽ, đôi mắt ông liếc nhìn những kệ sách chất đầy cổ vật, như thể ông đang nhìn xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử. "Mọi câu hỏi đều có lời đáp, chỉ là ta có đủ dũng khí để đối mặt với chúng hay không. Và quan trọng hơn, liệu ta có đủ khả năng để giải mã chúng hay không." Ông dừng lại, ánh mắt dừng trên Tần Mặc, như một sự kiểm định, một sự đánh giá sâu sắc. "Có một di vật cổ xưa, một vật phẩm được tạo ra từ chính '�� chí tồn tại' của thế giới trong thời khắc Huyền Vực còn sơ khai nhất, chứa đựng cả lời cảnh báo và giải pháp. Nó là một mảnh ghép cuối cùng, là chìa khóa để thực sự hiểu được thông điệp mà Huyền Vực đang muốn truyền tải. Nhưng nó không dễ để tìm thấy, hay giải mã. Ngay cả những cường giả cổ đại nhất, những người đã cố gắng 'chế ngự' Thiên Đạo, cũng chỉ có thể phong ấn và che giấu nó, chứ không thể hoàn toàn thấu hiểu."
Tần Mặc trầm ngâm, tay hắn vô thức vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong. Hắn cảm nhận được sự rung động từ lời nói của Thiên Sách Lão Nhân, một sự cộng hưởng sâu sắc với những gì hắn vừa cảm nhận được từ các văn tự cổ. "Di vật đó... nó ở đâu?"
"Nó ở ngay đây, trong Di Tích Cổ Tiên này," Thiên Sách Lão Nhân đáp, đôi mắt tinh anh lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Nhưng nó không hiển lộ cho phàm nhân, cũng không thể được tìm thấy bằng linh lực hay thần thức thông thường. Nó chỉ hiển lộ cho những ai có thể 'nghe' được tiếng lòng của vạn vật, những ai thực sự hòa mình vào '�� chí tồn tại' của Huyền Vực." Ông quay người, chậm rãi bước đi, không cần nhìn lại mà vẫn biết chắc rằng hai người sẽ đi theo. "Hãy đi theo ta. Con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng đó là hy vọng duy nhất của chúng ta."
Tần Mặc không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Hắn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn. Hắc Phong đứng dậy, lặng lẽ đi theo Tần Mặc, mỗi bước chân đều vững chãi và không một tiếng động. Lục Vô Trần, với ánh mắt kiên định, cũng bước đi theo, nguyện ý phó thác số phận và niềm hy vọng mới của mình vào thiếu niên đến từ Vô Tính Thành. Mùi sách cũ dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảm giác khô nóng và bí ẩn đang chờ đợi họ ở phía trước.
***
Buổi chiều tà, mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng sa mạc rộng lớn. Gió sa mạc rít gào, mang theo những hạt cát mịn li ti quất vào vách đá, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã và cô độc. Di Tích Cổ Tiên hiện ra hùng vĩ và tráng lệ, nhưng cũng đầy vẻ hoang tàn và bị thời gian phong hóa. Những tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp, giờ đây chỉ còn là những tàn tích đổ nát, nhiều phần đã bị cát vùi lấp, chỉ trơ trọi những tượng đài khổng lồ, cổng vòm vỡ vụn và những bức tường thành sụp đổ. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bi thương sâu sắc về một thời kỳ vàng son đã lùi vào dĩ vãng. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bao trùm lấy họ. Thỉnh thoảng, có tiếng cát lạo xạo di chuyển, hoặc tiếng gió rít qua các khe đá tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng vọng của quá khứ đang than khóc.
Thiên Sách Lão Nhân dẫn Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong đi sâu vào một khu vực ít người biết đến của Di Tích Cổ Tiên, nơi những tàn tích dường như còn cổ xưa hơn, bị che giấu kỹ lưỡng hơn. Ông điềm tĩnh bước qua những tảng đá đổ nát, những bụi cây sa mạc khô cằn, như thể ông đã thuộc lòng từng ngóc ngách của nơi này. Tần Mặc cảm nhận được sự mệt mỏi của những tảng đá hàng ngàn năm tuổi, tiếng than vãn của cát đang bị gió cuốn đi, và cả sự kiên cường của những sinh vật nhỏ bé đang cố gắng sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt này. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với Di Tích Cổ Tiên, như thể nơi đây là một nhân chứng câm lặng, đang kể lại câu chuyện về sự hưng thịnh và suy tàn.
Sau khi vượt qua một số trận pháp che giấu đã bị thời gian làm cho yếu đi nhưng vẫn còn sót lại chút uy lực, họ đến một vách đá dường như không có gì đặc biệt. Vách đá sừng sững giữa sa mạc, chịu đựng sự bào mòn của gió và cát qua hàng vạn năm.
"Nơi này... còn cổ xưa hơn cả Cổ Thư Các sao?" Lục Vô Trần lên tiếng, giọng hắn đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn chút sợ hãi. Hắn vốn là một tu sĩ kiến thức rộng lớn, nhưng những gì hắn đang chứng kiến đã vượt quá mọi hiểu biết của hắn. Những di tích này dường như không thuộc về bất kỳ triều đại hay nền văn minh nào mà hắn từng biết đến. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa đến mức đáng sợ, nhưng lại không hề mang theo chút sát khí hay áp bức, mà chỉ là sự tịch mịch và uyên thâm.
Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn vào vách đá như thể đang nhìn vào một người bạn cũ. "Đây là nơi những hiền giả cổ đại cất giữ niềm hy vọng cuối cùng của họ, khi họ nhận ra sai lầm của mình và cố gắng tìm kiếm một con đường khác cho Huyền Vực. Không phải ai cũng có thể đặt chân vào, và càng không phải ai cũng có thể 'thấy' được nó." Ông đưa tay lên, những ngón tay gầy gò linh hoạt vẽ ra một phù chú cổ xưa trong không khí. Phù chú phát ra ánh sáng màu xanh ngọc bích, xoáy tròn rồi từ từ chìm vào vách đá.
Một tiếng "ầm" trầm đục vang lên, như tiếng đất đá dịch chuyển từ sâu thẳm lòng đất. Vách đá khô cằn từ từ tách ra, lộ ra một khe hở hẹp, dẫn vào bên trong. Một luồng khí tức hùng vĩ, tĩnh mịch nhưng lại mang theo vẻ yên bình lạ thường tràn ra, cuốn theo chút bụi đá và mùi hương cổ xưa. Luồng khí tức này không phải linh khí, mà là một sự kết hợp của vô số "�� chí tồn tại" đã được ngưng tụ qua hàng vạn năm, mang theo cả sự khát khao, nỗi đau và niềm hy vọng. Tần Mặc cảm nhận được nó rõ ràng hơn bất kỳ ai, như thể hàng ngàn giọng nói đang thì thầm trong tâm trí hắn, nhưng lại không phải là những lời nói cụ thể, mà là những cảm xúc, những hình ảnh chớp nhoáng.
"Hãy vào đi," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng ông chứa đựng một sự trang trọng hiếm thấy. "Đây là kho báu lớn nhất của Huyền Vực, và cũng là gánh nặng lớn nhất."
Tần Mặc bước vào trước, theo sau là Hắc Phong, rồi đến Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân. Cánh cửa đá đóng lại phía sau họ, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài, như thể họ vừa bước vào một không gian khác, một thời đại khác. Bên trong mật thất, không khí mát mẻ hơn hẳn so với cái nắng nóng gay gắt của sa mạc, nhưng vẫn mang theo mùi đá cổ và một sự tinh khiết lạ thường. Ánh sáng yếu ớt từ những khe đá nhỏ trên trần mật thất chiếu xuống, chỉ đủ để thấy lờ mờ những đường nét của căn phòng.
***
Trong mật thất, trung tâm là một tấm bia đá khổng lồ. Nó cao hơn ba trượng, được làm từ một loại đá màu xám tro mà Tần Mặc chưa từng thấy bao giờ, nhưng lại phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, huyền ảo và dịu mát. Ánh sáng đó không phải là linh quang, mà tựa như ánh sáng của sự sống, của hy vọng đang nhen nhóm trong bóng tối. Bề mặt bia đá không có chữ viết thông thường, không có những phù văn hay ký tự cổ đại mà Tần Mặc đã thấy trong Cổ Thư Các. Thay vào đó, nó là vô số hình ảnh, ký hiệu và những đường vân phức tạp, tựa như một bức tranh khổng lồ mô tả toàn bộ vũ trụ, từ những hạt bụi li ti cho đến những tinh vân rộng lớn, từ những sinh linh nhỏ bé nhất cho đến những thế lực hùng mạnh nhất. Đó chính là Chân Lý Thạch Bi.
Tần Mặc đứng cách tấm bia vài bước, cảm nhận một lực hút mạnh mẽ đang kéo hắn lại gần, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại từ sâu thẳm linh hồn hắn. Hắn cảm thấy như thể tấm bia đá đang "gọi" hắn, đang khao khát được hắn lắng nghe, được hắn thấu hiểu. Những đường vân trên bề mặt bia đá dường như đang chuyển động, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những hình ảnh chớp nhoáng của sự sống và cái chết, của niềm vui và nỗi đau, của sự cân bằng và mất cân bằng. Hắn có thể cảm nhận được "ý chí tồn tại" của chính tấm bia, một ý chí kiên định và vĩnh cửu, đã chứng kiến vô số thăng trầm của Huyền Vực.
Thiên Sách Lão Nhân bước đến bên cạnh Tần Mặc, giọng ông trầm ấm nhưng lại mang theo một sự xúc động khó tả, như thể ông đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. "Đây là Chân Lý Thạch Bi. Nó không chỉ ghi lại 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà các ngươi đã khám phá, mà còn là 'lời giải' mà vạn vật đã thì thầm qua hàng vạn năm, một con đường để Huyền Vực tự chữa lành, để trở về với sự cân bằng bản chất vốn có của nó." Ông đưa tay chỉ vào những đường vân phức tạp trên tấm bia. "Những hiền giả cổ đại đã cố gắng giải mã nó, nhưng chỉ có thể đọc được những lời cảnh báo, chứ không thể nắm bắt được toàn bộ 'lời giải'. Bởi vì, nó chỉ hiển lộ toàn bộ bí mật cho những ai có thể thực sự 'nghe' được ý chí của vạn vật, những ai có thể hòa mình vào dòng chảy của 'vật tính' nguyên thủy nhất."
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. "Ý chí tồn tại... nó đang gọi mình!" Hắn thì thầm, giọng hắn như hòa vào tiếng vọng cổ xưa của mật thất. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự kết nối giữa mình và tấm bia đá. Nó không phải là một vật vô tri, mà là một thực thể sống, một kho tàng tri thức khổng lồ đang chờ được khai mở. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, như thể nó cũng cảm nhận được sự vĩ đại và nguy hiểm tiềm tàng từ vật phẩm này.
Lục Vô Trần đứng phía sau, ánh mắt hắn đầy vẻ kính phục và ngạc nhiên. Hắn đã từng là một tu sĩ cường đại, đã từng tự hào về tri thức và linh lực của mình, nhưng đứng trước Chân Lý Thạch Bi và nhìn thấy sự kết nối kỳ lạ giữa nó và Tần Mặc, hắn mới nhận ra rằng có những chân lý vượt xa mọi sự hiểu biết thông thường. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự thanh tẩy trong tâm hồn, một niềm tin tuyệt đ���i vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt.
Tần Mặc chậm rãi bước đến, đưa tay đặt lên bề mặt lạnh lẽo của tấm bia đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng tinh khiết, ùa vào cơ thể hắn. Không phải là linh lực, mà là một dòng thông tin khổng lồ, những hình ảnh và cảm xúc của vạn vật từ hàng ngàn năm trước, từ những giây phút đầu tiên của Huyền Vực cho đến hiện tại, tất cả đều ùa vào tâm trí hắn như một cơn lũ. Hắn thấy những hạt bụi đang trôi nổi trong không gian, những dòng sông đang chảy xiết, những ngọn núi đang vươn cao, những cây cổ thụ đang đâm chồi nảy lộc, những con thú đang săn mồi, những con người đang sinh sôi nảy nở... và cả những nỗi đau, sự biến chất, sự mất cân bằng khi vạn vật bắt đầu bị ép buộc thăng tiên. Hắn thấy tiếng than oán của đất đai cằn cỗi, tiếng kêu gào của linh khí bị ô nhiễm, tiếng rên rỉ của những sinh linh bị cưỡng ép thoát ly bản chất. Và giữa tất cả những bi kịch đó, hắn thấy những tia hy vọng, những lời thì thầm về một con đường khác, một con đường của sự cân bằng, của sự hòa hợp.
Những luồng linh khí cổ xưa bắt đầu xoáy quanh Tần Mặc, tạo thành một cơn lốc năng lượng màu xanh lục nhạt. Tóc hắn bay phấp phới, gương mặt hắn toát lên vẻ nghiêm trọng và tập trung cao độ, như thể hắn đang hấp thụ cả một thế giới vào trong tâm trí mình. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân đứng yên lặng quan sát, biết rằng đây là một khoảnh khắc trọng đại, một sự kiện có thể thay đổi số phận của cả Huyền Vực. "Lời giải" đang dần được vén màn, nhưng liệu Tần Mặc có thể chịu đựng được sức nặng của nó?
***
Đêm đã về khuya, mây mù bao phủ Thiên Nhãn Các, tạo nên một vẻ huyền bí và tĩnh mịch. Gió nhẹ lướt qua các mái nhà bằng gỗ lim đen quý hiếm, tạo ra những âm thanh rì rào mơ hồ. Trong một mật thất riêng tư, ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng, đủ để thấy Mộ Dung Tĩnh đang ngồi trên bồ đoàn, cố gắng tịnh tâm. Mùi giấy cũ, mực và hương liệu thoang thoảng trong không khí, nhưng nàng không thể cảm nhận được sự bình yên vốn có của chúng. Tâm trí nàng loạn như tơ vò.
Vừa rồi, nàng cảm nhận được một chấn động linh khí cổ xưa cực kỳ mạnh mẽ, như một cơn địa chấn vô hình, lan tỏa từ hướng Di Tích Cổ Tiên. Chấn động đó không chỉ là linh lực thuần túy, mà còn là một làn sóng tri thức khổng lồ, một sự rung động của "ý chí tồn tại" nguyên thủy nhất, khiến linh hồn nàng chấn động. Cùng với đó, những lời nói của Tần Mặc, những cảm xúc giằng xé của Lục Vô Trần từ những ngày trước, cứ văng vẳng bên tai, trở thành những câu hỏi không ngừng xoáy sâu vào tâm trí nàng.
Gương mặt tuấn tú của Mộ Dung Tĩnh trở nên trắng bệch dưới ánh đèn, mồ hôi lạnh toát ra trên trán, làm ướt vài sợi tóc mai. Nàng nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh trong đầu, nhưng vô ích. Lòng trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả, niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên mà nàng đã theo đuổi từ nhỏ, đang bị lung lay dữ dội.
"Thiên Diệu Tôn Giả... có thật là người đúng?" Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc như bị ai bóp nghẹt. "Hay là ta đã mù quáng theo đuổi một ảo ảnh? Chấn động này... không thể là ngẫu nhiên. Nó mang theo sự thật không thể chối cãi của một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ." Nàng cảm thấy một sự đau đớn trong lồng ngực, như thể niềm tin của nàng đang bị xé nát từng mảnh. "Nếu những gì Tần Mặc đang khám phá là thật, nếu 'Thiên Đạo Cảnh Báo' thực sự là tiếng kêu cứu của Huyền Vực, vậy thì tất cả những gì sư phụ ta đã dạy, tất cả những gì chúng ta đang làm... đều là sai sao?"
Câu hỏi đó không chỉ là sự nghi ngờ, mà là một lưỡi kiếm sắc bén đang cắt xé niềm kiêu hãnh và sự tồn tại của nàng. Nàng đã được nuôi dưỡng để trở thành một thiên tài, một tu sĩ mạnh mẽ, một người kế thừa con đường thăng tiên. Nếu con đường đó là sai, vậy thì ý nghĩa cuộc đời nàng là gì?
Nàng đứng bật dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mịt mù bao phủ ngọn núi. Gió lạnh luồn qua khe cửa, thổi vào mật thất, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng nàng. Mộ Dung Tĩnh siết chặt nắm đấm, đôi mắt nàng từ hoài nghi chuyển thành kiên định, một sự kiên định lạnh lẽo và sắt đá. "Không thể ngồi yên đợi chờ nữa. Ta cần phải tự mình tìm hiểu. Ta cần phải biết sự thật."
Sự giằng xé nội tâm đã đến đỉnh điểm, và nàng đã đưa ra quyết định. Một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời nàng, có thể biến nàng thành kẻ thù của chính tông môn, của chính sư phụ nàng. Nhưng tiếng kêu cứu của Huyền Vực, tiếng thì thầm của chân lý cổ xưa, đã quá mạnh mẽ để có thể bỏ qua. Nàng sẽ không còn là người quan sát từ xa nữa. Nàng sẽ đi tìm kiếm câu trả lời, dù phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào, dù phải đối đầu với bất cứ thế lực nào. Một con đường mới, đầy chông gai và thử thách, đã mở ra trước mắt Mộ Dung Tĩnh.
Trong khi đó, Tần Mặc vẫn đang đứng trước Chân Lý Thạch Bi trong mật thất cổ xưa, tâm trí hắn như một đại dương đang tiếp nhận vô số dòng chảy tri thức. Hắn không chỉ "nghe" mà còn "thấy", "cảm nhận" được toàn bộ lịch sử của Huyền Vực, từ tiếng vọng của sự tạo hóa cho đến lời than oán của sự hủy diệt. Những vết nứt trên Thiên Đạo, giờ đây, không còn là những vết thương vô hình nữa, mà hiện rõ ràng trong tâm trí hắn, cùng với đó là những tia sáng của "lời giải" mà vạn vật đã khao khát truyền tải. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã tìm thấy ánh sáng của sự thật trong bóng tối của quá khứ, và một tia hy vọng mới cho Huyền Vực đang dần hé lộ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.