Vạn vật không lên tiên - Chương 574: Nghe Ý Chí Thạch Bi: Lời Giải Khó Hiểu
Tần Mặc vẫn đứng đó, thân thể hắn bất động tựa một pho tượng cổ, nhưng tâm thức lại đang bơi lội trong một đại dương vô tận của thời gian và tri thức. Chân Lý Thạch Bi, di vật của một kỷ nguyên đã chìm sâu vào quên lãng, giờ đây không chỉ là một khối đá vô tri mà đã trở thành một chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa lời cảnh báo và hy vọng. Những dòng chảy ý chí khổng lồ cuồn cuộn đổ vào tâm trí hắn, không ngừng bóc tách từng lớp sương mù của lịch sử, phơi bày những chân lý nghiệt ngã mà Huyền Vực đã cố gắng chôn vùi. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng than vãn của linh khí bị rút cạn, tiếng rên siết của những ngọn núi hóa đá, tiếng khóc than của dòng sông khô cạn, mà còn thấy được những hình ảnh sinh động, những ký ức nguyên thủy về một thời đại mà vạn vật vẫn còn là chính nó, chưa bị cưỡng ép vào con đường thăng tiên vô độ. Những vết nứt trên Thiên Đạo, ban đầu chỉ là những kh��i niệm mơ hồ, nay hiện hữu rõ ràng như những vết sẹo rỉ máu trên một sinh thể khổng lồ đang hấp hối.
Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những Thần Thú bị biến đổi, sự trống rỗng của những binh khí bị cưỡng ép mang theo "linh tính" không phù hợp, và sự vô vọng của những tòa thành bị tước đoạt "ý chí" để trở thành công cụ của tu sĩ. Mỗi một rung động từ Thạch Bi đều là một mảnh ghép của bức tranh lớn hơn, một lời tố cáo thầm lặng về sự lầm lạc của nhân giới. Nhưng trong mớ hỗn độn của bi kịch ấy, Tần Mặc cũng bắt gặp những tia sáng le lói của "lời giải". Chúng không phải là những công pháp thần bí hay bí thuật cường đại, mà là những khái niệm giản dị đến không ngờ, những quy luật tự nhiên đã bị lãng quên, những mối liên kết hài hòa giữa vạn vật mà con người đã cố tình phá vỡ. Đó là tiếng thì thầm của một hạt mầm khao khát nảy mầm theo lẽ tự nhiên của nó, tiếng reo ca của một dòng suối muốn chảy về biển cả mà không bị ngăn chặn, tiếng thở dài của một ngọn núi muốn đứng vững mà không bị đào xới.
Tần Mặc hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại vô vàn thông tin đang tràn ngập tâm trí. Đầu óc hắn quay cuồng, nhưng ý chí lại kiên định bất di. Hắn biết, đây không chỉ là một gánh nặng mà còn là một trách nhiệm thiêng liêng. Những ánh sáng của "lời giải" đang dần hé lộ, nhưng chúng quá tinh tế, quá phức tạp, bị che phủ bởi quá nhiều lớp bụi thời gian và sự hiểu lầm. Hắn cần phải giải mã chúng, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả Huyền Vực đang đứng trên bờ vực sụp đổ.
Trong mật thất cổ xưa, ánh sáng ban ngày từ bên ngoài chỉ có thể len lỏi qua một vài khe hở nhỏ hẹp, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá lạnh lẽo. Không khí đặc quánh mùi đá cổ đã phong hóa, mùi ẩm mốc của hàng vạn năm, và thoang thoảng hương liệu cổ xưa đã phai nhạt. Chân Lý Thạch Bi đứng sừng sững ở trung tâm, bề mặt của nó khắc đầy những văn tự và phù điêu kỳ lạ, một số đã bị bào mòn đến mức gần như không thể nhận ra. Tần Mặc vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay áp chặt vào khối đá, đôi mắt nhắm nghiền.
Thiên Sách Lão Nhân đứng cạnh, dáng người gầy gò khẽ run lên trong sự mong chờ và lo lắng. Đôi mắt tinh anh của ông, ẩn sau cặp kính lão, không ngừng dõi theo Tần Mặc. Ông đã sống hàng trăm năm, dành cả đời mình để nghiên cứu cổ thư, nhưng chưa bao giờ ông chứng kiến một cảnh tượng nào kỳ lạ và huyền bí đến vậy.
“Những văn tự này quá cổ xưa, dường như chúng được viết bằng một loại ngôn ngữ đã thất truyền,” Thiên Sách Lão Nhân khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút hoài nghi và bất lực. “Lão phu chỉ có thể suy đoán vài phần dựa trên những mảnh vỡ còn sót lại từ các di tích khác. Nhưng những đoạn quan trọng nhất, những phù điêu then chốt… chúng dường như đã vượt quá mọi kiến thức mà lão phu từng biết.” Ông thở dài một hơi, nặng nề như thể gánh nặng của cả thế gian đang đè lên vai. “Thậm chí, có những ký hiệu không phải là văn tự, mà là những họa tiết trừu tượng, những đường nét uốn lượn như mạch máu, như rễ cây… chúng dường như chứa đựng một tầng ý nghĩa sâu xa hơn, không thể giải thích bằng ngôn ngữ của con người.”
Lục Vô Trần đứng bên kia Tần Mặc, vẻ mặt khắc khổ của hắn giờ đây đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng, nhưng thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự sụp đổ của niềm tin, và giờ đây, tất cả hy vọng của hắn đều đặt vào thiếu niên trẻ tuổi này. Hắn nhìn vào Chân Lý Thạch Bi, rồi lại nhìn Tần Mặc, lòng thầm nhủ.
“Vậy chúng ta phải làm sao đây?” Lục Vô Trần khẽ hỏi, giọng trầm và yếu ớt, nhưng vẫn mang theo sự cấp bách. “Chẳng lẽ chân lý này vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, mãi mãi không thể được vén màn?” Hắn nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về tiếng kêu cứu của Huyền Vực, về sự mục ruỗng từ bên trong do việc thăng tiên vô độ. Nếu không thể giải mã được Thạch Bi, nếu không thể tìm ra "lời giải", thì con đường phía trước của Huyền Vực sẽ chỉ còn là một vực thẳm.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm cuộn tròn ở một góc mật thất. Tuy không thể hiểu lời nói của con người, nhưng nó cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được tầm quan trọng của khoảnh khắc này. Đôi mắt nó cảnh giác quét một vòng quanh căn phòng, như một người lính gác trung thành, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân của mình khỏi bất kỳ mối đe dọa nào, dù là hữu hình hay vô hình. Từ cơ thể Hắc Phong toát ra một luồng khí tức uy dũng, như một bức tường vững chắc, bảo vệ sự tập trung của Tần Mặc.
Bỗng nhiên, Tần Mặc khẽ động. Hắn vẫn nhắm mắt, nhưng đôi môi khẽ mấp máy. Giọng nói của hắn vang lên, trầm tĩnh nhưng lại mang theo một sức nặng kỳ lạ, như lời tiên tri từ ngàn xưa vọng về.
“Không sao.” Tần Mặc khẽ nói, âm thanh như được lọc qua hàng ngàn lớp thời gian. “Ta có cách. Ngôn ngữ của vạn vật không nằm ở nét chữ… mà ở ý chí.”
Lời nói của hắn giản dị, nhưng lại chứa đựng một chân lý sâu sắc, khiến Thiên Sách Lão Nhân và Lục Vô Trần đồng loạt chấn động. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc. Đúng vậy, họ đã quá quen với việc giải mã bằng con chữ, bằng logic của nhân loại, mà quên mất rằng vạn vật có ngôn ngữ riêng, một ngôn ngữ không cần đến âm thanh hay hình thái, mà là sự rung động của ý chí tồn tại.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, như thể đang thu nạp toàn bộ linh khí của mật thất vào trong cơ thể. Hắn đặt bàn tay còn lại lên bề mặt Thạch Bi, áp sát toàn bộ lòng bàn tay vào những phù điêu cổ kính. Hắn không còn cố gắng giải mã bằng lý trí hay kiến thức, mà hoàn toàn buông bỏ mọi định kiến, mọi rào cản của tư duy con người. Hắn nhắm mắt lại thật chặt, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào việc "lắng nghe". Hắn không còn nghe bằng tai, không còn nhìn bằng mắt, mà "nghe" bằng toàn bộ ý thức, "cảm nhận" bằng từng tế bào trong cơ thể mình.
Trong khoảnh khắc ấy, mật thất hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá bên ngoài, tạo nên những âm thanh u ám, và tiếng tim Tần Mặc đập thình thịch, hòa cùng nhịp đập vô hình của Chân Lý Thạch Bi. Một luồng năng lượng vô hình, c�� xưa và hùng vĩ, bắt đầu tuôn chảy từ Thạch Bi, thông qua lòng bàn tay Tần Mặc, tràn vào cơ thể hắn. Đó không phải là linh lực, mà là một thứ năng lượng khác, tinh khiết hơn, nguyên thủy hơn, mang theo hơi thở của vạn vật và dấu ấn của thời gian.
Tần Mặc khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự choáng ngợp trước dòng chảy tri thức và cảm xúc quá lớn. Hắn cảm thấy như mình đang được kéo vào một dòng xoáy, một hành trình xuyên qua hàng vạn năm lịch sử. Tuy nhiên, sự kiên định của hắn đã giúp hắn đứng vững. Hắn trấn tĩnh lại, điều hòa hơi thở, để tâm trí mình trở thành một chiếc bình rỗng, sẵn sàng tiếp nhận mọi thứ mà Chân Lý Thạch Bi muốn truyền tải. Hắn không chỉ lắng nghe, mà còn cố gắng đồng cảm, cố gắng hòa mình vào từng rung động, từng lời than oán, từng tia hy vọng mà vạn vật đã gửi gắm vào khối đá thiêng liêng này. Mùi đá cổ phong hóa, mùi ẩm mốc, và hương liệu cổ xưa trong mật thất dường như trở nên sống động hơn, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của quá khứ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo và thô ráp của Thạch Bi dưới tay, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ từ sâu bên trong nó, như trái tim đang đập của một sinh thể vĩ đại. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn không chỉ là Tần Mặc, mà là người đại diện cho Vô Tính Thành, cho những gì còn sót lại của sự cân bằng bản chất, đứng trước tiếng nói của cả Huyền Vực.
Một luồng năng lượng vô hình, nhưng lại mãnh liệt đến kinh ngạc, từ Chân Lý Thạch Bi tuôn trào, trực tiếp truyền dẫn vào cơ thể Tần Mặc thông qua lòng bàn tay đang áp chặt. Ban đầu, Tần Mặc run nhẹ, giống như một thân cây non đứng trước cơn bão táp của hàng vạn năm ý chí và ký ức. Vô vàn hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc xô đổ vào tâm trí hắn cùng một lúc, khiến ngũ quan hắn như muốn nổ tung. Hắn cảm thấy mình bị kéo vào một dòng xoáy hỗn loạn, nơi tiếng reo hò của những vị tiên nhân thăng cấp đan xen với tiếng rên siết của đất đai khô cằn, nơi ánh sáng hào nhoáng của linh khí tuôn trào đối lập với bóng tối của sự sống đang dần lụi tàn. Tuy nhiên, Tần Mặc đã tr��i qua nhiều hơn những gì người ta có thể tưởng tượng. Hắn đã lắng nghe ý chí của biết bao vạn vật, từ hạt cát đến dòng sông, từ con kiến đến ngọn núi. Kinh nghiệm đó đã tôi luyện tâm trí hắn thành một tảng đá vững chắc, một chiếc bình chứa đủ rộng để tiếp nhận những dòng chảy vô tận này. Hắn hít thở sâu, trấn tĩnh lại, tâm trí dần trở nên trong suốt, cho phép những dòng thông tin này chảy qua mà không làm hắn tan vỡ.
Đôi môi Tần Mặc khẽ mấp máy, không phát ra âm thanh, nhưng rồi, một giọng nói trầm thấp, vang vọng, thoát ra từ cổ họng hắn. Đó không phải là ngôn ngữ cổ mà Thiên Sách Lão Nhân đã cố gắng giải mã, cũng không phải ngôn ngữ hiện tại của Huyền Vực. Đó là một thứ ngôn ngữ khác, một sự diễn giải tinh thần của những gì hắn "nghe" được từ Chân Lý Thạch Bi, được chuyển hóa thành những từ ngữ mà con người có thể hiểu. Giọng nói của hắn đầy sự mệt mỏi, nhưng cũng tràn ngập sự thấu hiểu, như thể hắn đang thuật lại một câu chuyện cổ xưa mà chính hắn đã trải qua.
“…Ý chí của thế giới… rên siết… từng sợi linh mạch bị rút cạn, từng mạch nước ngầm bị hút khô… sự thăng cấp vô độ… không ngừng nghỉ… giống như một loại bệnh dịch… gặm nhấm sinh khí của vạn vật… như hút cạn nhựa sống… từ một cái cây cổ thụ… Lời cảnh báo không chỉ là tiếng kêu than… mà là sự sụp đổ của một vòng tuần hoàn… một sự mất cân bằng không thể cứu vãn…”
Tần Mặc dừng lại một chút, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp để diễn tả một khái niệm quá rộng lớn và trừu tượng. Hắn khẽ đưa ngón tay lên không trung, vẽ ra những ký hiệu không rõ nghĩa, những đường nét uốn lượn như những mạch năng lượng, những vòng tròn giao thoa, minh họa cho những gì hắn cảm nhận được. Đó không phải là những ký tự của bất kỳ nền văn minh nào, mà là sự trực cảm, là "ý chí" được thể hiện qua hành động.
“…Thăng tiên… không phải là tội lỗi… nhưng sự cưỡng ép vạn vật thăng tiên… là tội lỗi… Khi một bông hoa bị ép nở rộ giữa mùa đông giá rét… nó sẽ khô héo trước khi kịp khoe sắc… Khi một con chim non bị ép bay cao hơn bầu trời của nó… nó sẽ rơi xuống không c��n hơi thở… Khi một dòng sông bị ép chảy ngược… nó sẽ cạn kiệt…”
Tần Mặc khẽ thở dài, giọng nói hắn tràn ngập sự đau xót. Hắn cảm nhận được nỗi đau của Huyền Vực, nỗi đau của vạn vật bị tước đoạt quyền được là chính mình.
“…Vạn vật đều có bản chất của nó… có số mệnh của nó… Một ngọn núi muốn đứng vững… một cái cây muốn đâm chồi… một con suối muốn chảy… Đó là ý chí tồn tại nguyên thủy… không cần đến linh lực… không cần đến phép tắc… Khi ý chí ấy bị thay đổi… bị cưỡng ép… thế giới sẽ không còn là thế giới…”
Thiên Sách Lão Nhân đứng đó, thân hình gầy gò của ông run lên bần bật. Đôi mắt ông mở to đến kinh ngạc, không thể tin vào những gì mình đang nghe. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu cổ thư, đã từng mơ hồ cảm nhận được những chân lý này, nhưng chưa bao giờ có thể hình dung rõ ràng đến vậy, chưa bao giờ có ai có thể diễn giải chúng một cách sống động và chân thực như Tần Mặc.
“Không thể nào… Không thể nào…” Thiên Sách Lão Nhân run giọng, từng lời nói như bị kẹt lại trong cổ họng. “Những điều này… lão phu từng mơ hồ cảm nhận qua những ghi chép mơ hồ… qua những tàn tích của một nền văn minh đã biến mất… nhưng chưa bao giờ có thể hình dung rõ ràng đến vậy! Hắn… hắn thực sự đã hiểu! Hắn không đọc chữ, hắn đang đọc… ý chí!”
Ông vội vàng lấy ra một cuộn da dê và bút lông, đôi tay run rẩy ghi chép lại từng lời Tần Mặc nói, từng ký hiệu hắn vẽ trong không khí. Ông biết, mỗi từ ngữ, mỗi nét vẽ đều là những mảnh ghép vô giá của một chân lý đã bị lãng quên hàng vạn năm. Trong ánh mắt của ông, giờ đây không còn sự hoài nghi hay bất lực, mà thay vào đó là sự kính phục tột độ và một tia hy vọng bùng cháy. Ông nhìn Tần Mặc, như nhìn thấy một vị cứu tinh, một người được định mệnh chọn lựa để vén màn bí mật cuối cùng của Huyền Vực.
Lục Vô Trần đứng bất động, hoàn toàn bị cuốn hút bởi những lời Tần Mặc. Gương mặt khắc khổ của hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, như một người đang được khai sáng. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng sâu sắc với những lời Tần Mặc nói, bởi vì hắn đã từng là một phần của hệ thống đã cưỡng ép vạn vật thăng tiên. Hắn đã từng tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại. Nhưng giờ đây, những lời Tần Mặc đã xé toạc tấm màn vô minh, phơi bày sự thật trần trụi và đau đớn. Hắn thấy được lỗi lầm của bản thân, của cả thế hệ tu sĩ đã mù quáng theo đuổi sức mạnh mà quên đi bản chất.
Tần Mặc tiếp tục, giọng nói hắn trở nên mạnh mẽ hơn một chút, như thể hắn đang tập hợp toàn bộ năng lượng của mình để truyền tải thông điệp cuối cùng.
“…Lời giải… không phải là dừng lại… không phải là từ bỏ thăng tiên… mà là tìm về… cái gốc… tìm về khởi nguyên… tìm về sự cân bằng bản chất… để vạn vật được quyền là chính nó… để ý chí tồn tại không bị bóp méo… để Thiên Đạo có thể tự điều hòa… như một sinh thể sống… không bị ép buộc… không bị cưỡng đoạt…”
Hắn lại vẽ một ký hiệu lớn trong không khí, một vòng tròn hoàn mỹ, tượng trưng cho sự cân bằng và tuần hoàn. Ký hiệu đó dường như phát sáng một cách mờ ảo trong mật thất tối tăm, rồi tan biến vào hư không. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, rút tay khỏi Chân Lý Thạch Bi, đôi mắt từ từ mở ra. Ánh mắt hắn, dù mệt mỏi, nhưng lại rạng rỡ một vẻ thấu hiểu sâu sắc, một sự thanh thản kỳ lạ, như thể hắn vừa nhìn thấy toàn bộ quá khứ, hiện tại và tương lai của Huyền Vực. Hắn đã gánh vác một phần gánh nặng khổng lồ từ Thạch Bi, nhưng cũng đã tìm thấy ánh sáng hy vọng trong bóng tối của nó.
Khi Tần Mặc rút tay khỏi Chân Lý Thạch Bi, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như hàng vạn năm lịch sử, dường như cũng theo đó mà rút đi, để lại trong mật thất một không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, ánh lên một vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy sự thấu hiểu sâu sắc, một tia sáng rực rỡ của trí tuệ. Gương mặt hắn hơi tái đi, toát mồ hôi, nhưng biểu cảm lại vô cùng thanh thản, như thể vừa gánh vác một trọng trách lớn lao nhưng cũng tìm thấy lời giải cho một câu đố ngàn năm. Hắn nhìn Thiên Sách Lão Nhân, rồi Lục Vô Trần, đôi môi khẽ hé, thốt ra những lời cuối cùng mà hắn đã “nghe” được.
“Thạch Bi chỉ dẫn đến một… ‘Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa’,” Tần Mặc khẽ nói, giọng vẫn còn chút vang vọng của những rung động cổ xưa. Hắn chỉ tay về phía Chân Lý Thạch Bi, khối đá giờ đây dường như phát ra một tia sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng không thể phai nhạt, như trái tim của một ngọn núi cổ đang đập nhịp nhàng. “Nó không phải là một địa điểm cụ thể, hay một vùng đất trên bản đồ mà chúng ta có thể tìm thấy bằng cách đi bộ hay cưỡi phi kiếm. Nó là một nơi mà ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật đã được bảo tồn nguyên vẹn, không bị vấy bẩn bởi sự tham lam của con người, trước khi tai họa thăng tiên xảy ra. Đó là nơi cất giữ ‘mẫu mực’ của sự cân bằng, là bản thiết kế nguyên thủy của Huyền Vực, là nơi chúng ta có thể tìm thấy con đường để chữa lành thế giới.”
Thiên Sách Lão Nhân giật mình, cuốn da dê và cây bút lông trong tay ông suýt rơi xuống. Ông chưa từng nghe nói về một nơi như vậy trong bất kỳ cổ thư nào, dù là những ghi chép mơ hồ nhất. Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa? Một nơi mà ý chí của vạn vật được bảo tồn? Điều đó có nghĩa là gì?
“Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa…” Thiên Sách Lão Nhân lặp lại, giọng nói run rẩy, đôi mắt tinh anh của ông nhìn Tần Mặc đầy kính phục và ngờ vực. “Lão phu chưa từng nghe nói đến… Nhưng nếu nó là ‘mẫu mực’, vậy thì… vậy thì chúng ta có thể dựa vào đó để tái lập lại sự cân bằng chăng? Liệu có thể sao?” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy hy vọng, như một người sắp chết đuối vừa nắm được một cọng rơm. Suốt bao năm qua, ông chỉ thấy sự suy tàn, sự mục ruỗng, nhưng giờ đây, một tia sáng mới đã xuất hiện.
Lục Vô Trần đứng cạnh, hoàn toàn bị cuốn hút. Hắn không nói một lời, nhưng ánh mắt hắn tràn ngập sự quyết tâm. Những lời Tần Mặc đã gieo mầm hy vọng trong lòng hắn, một hy vọng chân thật và có cơ sở, không phải là thứ ảo ảnh thăng tiên mà hắn đã từng mù quáng theo đuổi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, giờ đây đã có một mục tiêu, một hướng đi rõ ràng. Hắn nhìn Tần Mặc, như nhìn thấy một vị đạo sư, một người dẫn lối. Hắn đã sẵn sàng đi theo thiếu niên này, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì.
Hắc Phong, nằm dưới đất, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như thể cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự bùng lên của một nguồn năng lượng mới, một hy vọng mới. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc đầy trung thành.
Cùng lúc đó, cách xa Di Tích Cổ Tiên hàng ngàn dặm, trên một đỉnh núi hùng vĩ nhất của Thiên Nhãn Các, Mộ Dung Tĩnh đứng đó, thân hình nàng uyển chuyển nhưng kiên cường trước gió đêm. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi Di Tích Cổ Tiên tọa lạc, dù bị che khuất bởi khoảng cách và màn đêm mịt mù, nhưng nàng vẫn cảm nhận được một luồng khí tức vô hình đang dần lắng xuống. Luồng khí tức đó không còn dữ dội như chấn động ban đầu, mà trở nên thanh tịnh hơn, sâu sắc hơn, như một lời thì thầm cổ xưa v��a được giải mã.
Gió lạnh luồn qua mái tóc đen mượt của nàng, làm lay động vạt áo bào sang trọng. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi lên gương mặt tuấn tú của Mộ Dung Tĩnh, làm nổi bật lên vẻ khắc khổ và sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Nàng vẫn đang đấu tranh với chính mình, với những niềm tin đã được khắc sâu từ khi còn bé. Lời dạy của Thiên Diệu Tôn Giả, con đường thăng tiên mà nàng đã theo đuổi, giờ đây đang bị thử thách nghiêm trọng.
“Luồng khí tức này… quá cổ xưa…” Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói của nàng khẽ run lên trong gió đêm. “Nó không giống bất kỳ linh khí nào của Thiên Diệu Tôn Giả, không giống bất kỳ công pháp tu luyện nào mà ta từng biết. Nó… nó là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, thuần khiết hơn. Lời của Tần Mặc… có lẽ nào… có lẽ nào hắn đã đúng?”
Nàng siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Lòng trung thành với tông môn, với sư phụ, đang bị lung lay bởi sự thật trần trụi mà nàng đang cảm nhận được. Nàng đã từng coi Tần Mặc là một kẻ cuồng vọng, một kẻ dị giáo đang phá hoại nền tảng của Huyền Vực. Nhưng mỗi lần nàng cố gắng gạt bỏ hắn, những lời nói của hắn, những hành động của hắn, lại trở về ám ảnh nàng, kết hợp với những cảm nhận kỳ lạ mà nàng không thể giải thích.
“Nếu Thiên Diệu Tôn Giả sai… nếu con đường thăng tiên mà chúng ta đang đi là sai lầm…” Nàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Vậy thì tất cả những gì ta đã tin tưởng… tất cả những nỗ lực của ta… đều là vô nghĩa sao? Không thể! Ta không thể chấp nhận điều đó!”
Nhưng dù cố gắng phủ nhận đến đâu, tiếng kêu cứu của Huyền Vực, tiếng thì thầm của chân lý cổ xưa từ Chân Lý Thạch Bi vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự cấp bách không thể cưỡng lại. Nàng không thể tiếp tục ngồi yên, không thể tiếp tục là một người quan sát từ xa nữa.
Mộ Dung Tĩnh mở mắt, đôi mắt nàng giờ đây không còn sự giằng xé hay hoài nghi, mà thay vào đó là một sự kiên định lạnh lẽo và sắt đá. Nàng đã đưa ra quyết định. Một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời nàng, có thể biến nàng thành kẻ thù của tông môn, của chính sư phụ nàng. Nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác. Thanh kiếm bên hông nàng khẽ rung lên, như thể cũng cảm nhận được sự quyết đoán của chủ nhân. Nàng sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời, không còn dựa vào bất kỳ ai. Nàng cần phải đến gần hơn, cần phải tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe. Con đường phía trước có thể đầy nguy hiểm, nhưng Mộ Dung Tĩnh không sợ. Bởi vì, sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng là điều duy nhất nàng khao khát lúc này. Nàng sẽ không còn là người quan sát nữa. Nàng sẽ là người đi tìm chân lý.
Trong mật thất cổ xưa, Tần Mặc nhìn vào Chân Lý Thạch Bi đang phát ra ánh sáng mờ ảo. Hắn biết, “Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa” chính là chìa khóa. Nó không chỉ là một địa điểm, mà là một khái niệm, một trạng thái, một bản thể nguyên sơ của Huyền Vực. Để tìm được nó, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay bản đồ, mà phải dựa vào sự thấu hiểu, sự đồng cảm với ý chí tồn tại của vạn vật. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng ít nhất, hắn đã tìm thấy hướng đi trong màn sương mù của quá khứ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.