Vạn vật không lên tiên - Chương 583: Định Nghĩa Lại Thành Công: Ánh Sáng Từ Nơi Bình Thường
Ánh nắng ban mai rải những tia vàng dịu lên Ốc Đảo Thanh Phong, xua đi cái lạnh se sắt của đêm sa mạc và đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Gió nhẹ lướt qua những tán chà là xào xạc, mang theo hơi ẩm từ hồ nước trong xanh, tạo nên một bầu không khí mát lành, đối lập hoàn toàn với sự khô cằn và nóng bức của vùng đất xung quanh. Tiếng lá cọ va vào nhau nghe như một bản giao hưởng thì thầm, hòa cùng tiếng hót líu lo của vài loài chim nhỏ vừa thức giấc. Một vài lều trại đơn sơ dựng lên từ tối qua vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, nhưng sự sống đã bắt đầu len lỏi khắp nơi.
Lục Vô Trần ngồi xếp bằng dưới gốc cây cọ cổ thụ, thân hình gầy gò của hắn như một bức tượng tạc từ sương gió, lưng hơi còng nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường. Khuôn mặt khắc khổ vẫn hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm dâu bể, nhưng đôi mắt, dù vẫn nhắm nghiền, lại không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó, một sự bình yên sâu lắng dường như đã chiếm lĩnh tâm hồn hắn. Ánh nắng sớm rọi lên mái tóc bạc trắng của hắn, khiến từng sợi tóc như phát ra một thứ ánh sáng huyền ảo. Hắn đặt tay nhẹ nhàng lên một cây xương rồng nhỏ, chính là vật thể bình phàm đã thức tỉnh hắn đêm qua. Lục Vô Trần không cần nhắm mắt để cảm nhận nữa; sự kết nối đã trở nên tự nhiên, sâu sắc hơn. Hắn không chỉ "nghe" mà còn "thấy", "chạm" và "hít thở" cùng với ý chí tồn tại của cây xương rồng, cảm nhận từng mạch đập của sự sống kiên cường giữa sa mạc khắc nghiệt.
Trong nội tâm Lục Vô Trần, một cuộc đối thoại không lời đang diễn ra, dữ dội hơn bất kỳ cuộc tranh luận nào hắn từng có trong quá khứ. "Cả một đời... cả một đời ta truy cầu đỉnh cao của cảnh giới tu luyện, khát khao sức mạnh vô biên, mong mỏi được thăng thiên, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu và giá trị đích thực. Ta đã từng đứng trên đỉnh cao mà nhiều người mơ ước, nhìn xuống vạn vật với sự tự mãn của kẻ mạnh. Nhưng rồi, tất cả những gì ta tìm thấy chỉ là một khoảng trống rỗng không đáy, một sự cô độc lạnh lẽo, một cảm giác mất mát bản chất đến tận cùng. Ta đã nghĩ, thành công của một tu sĩ phải được đo bằng số lượng linh lực tích tụ, bằng cảnh giới đạt được, bằng khả năng vượt qua thiên kiếp để chạm tới ngưỡng cửa tiên giới."
Hắn khẽ rùng mình, nhớ lại những năm tháng lao tâm khổ tứ, những hy sinh vô nghĩa, những đêm dài chìm trong tu luyện đến quên cả bản thân. "Sự truy cầu đó đã biến ta thành một cỗ máy, một kẻ nô lệ của sức mạnh, bỏ quên tiếng gọi của linh hồn, bỏ quên vẻ đẹp của thế gian. Giờ đây, chỉ từ một vật thể bình phàm nhất, một hạt bụi nhỏ bé giữa sa mạc rộng lớn, ta lại tìm thấy một sự an nhiên, một sự trọn vẹn mà ngàn năm qua ta chưa từng dám nghĩ đến. Cây xương rồng này, nó không khao khát gì hơn ngoài việc được là chính nó, kiên cường sinh tồn, đón nhận cát bụi và nắng gió. Nó không so sánh với thần mộc, không tham vọng hóa rồng, chỉ đơn thuần là một cây xương rồng, nhưng lại có một ý chí tồn tại vững vàng đến thế. Thành công rốt cuộc là gì? Là đạt đến đỉnh cao mà vạn người ngưỡng mộ, hay là tìm thấy sự bình yên nội tại, sự hòa hợp với bản chất nguyên thủy của chính mình và vạn vật xung quanh?"
Lục Vô Trần vươn tay chạm nhẹ vào cây xương rồng, một động tác đầy trân trọng. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự kết nối mãnh liệt. Tâm hồn hắn như được gột rửa, những định nghĩa cũ kỹ về 'thành công' đang dần tan biến, nhường chỗ cho một ánh sáng mới, một chân lý đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền lênh đênh trên biển cả, cuối cùng đã tìm thấy bến bờ bình yên, không phải bằng cách chinh phục đại dương, mà bằng cách chấp nhận dòng chảy của nó.
Không xa đó, Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân ngồi trên một phiến đá, quan sát Lục Vô Trần trong im lặng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực mở hờ, thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Vô Trần, như thể con linh thú cũng cảm nhận được sự chuyển biến mạnh mẽ từ vị cường giả từng sa đọa. Tần Mặc, với vẻ ngoài bình thản thường thấy, nhấp một ngụm nước từ bầu da. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu hình bóng Lục Vô Trần, như thể hắn đang nhìn thấy cả quá trình đấu tranh nội tâm của vị trưởng lão.
Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh ánh lên sự hiếu kỳ và thán phục. "Lão phu chưa từng thấy một cường giả nào, đặc biệt là một người t��ng đứng trên đỉnh cao như Lục đạo hữu, lại có thể buông bỏ mọi chấp niệm nhanh chóng và triệt để đến vậy. Sự giác ngộ này, quả thực là hiếm có."
Tần Mặc khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy thấu hiểu, thì thầm như sợ làm phiền khoảnh khắc thiêng liêng của Lục Vô Trần. "Hắn đang tự tìm câu trả lời cho những câu hỏi mà ngàn năm qua hắn đã cố tình lãng quên, hoặc bị thế giới ép buộc phải lãng quên. Đó là hành trình của mỗi sinh linh, tìm về bản chất nguyên thủy của mình."
Thiên Sách Lão Nhân gật gù. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Nhưng có vẻ như Lục đạo hữu đã thực sự lắng nghe, và lắng nghe rất kỹ. Nghe thấy tiếng gọi của một ý chí tồn tại bình phàm, lại còn vang vọng hơn vạn lời thuyết giảng về đạo lý thăng tiên."
Lục Vô Trần vẫn không nhúc nhích, tâm trí hắn như một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi đi bao tàn dư của quá khứ, chỉ còn lại sự trong trẻo và thanh tịnh. Hắn cảm nhận được sự kiên cường không cần phô trương của cây xương rồng, sự hài lòng đơn giản khi rễ cây bám sâu vào đất cát, hút lấy dưỡng chất, khi những chiếc gai nhọn hoắt bảo vệ nó khỏi hiểm nguy, khi hoa nở rực rỡ dưới nắng hè mà không cần ai ngắm nhìn hay ca tụng. Đó là một ý chí tồn tại thuần túy, không bị vẩn đục bởi tham vọng, không bị tha hóa bởi định nghĩa về quyền lực hay địa vị. Hắn đã từng sống vì người khác, vì cái gọi là "đạo", vì cái gọi là "tiên", mà quên mất mình là ai, muốn gì. Giờ đây, hắn nhận ra, giá trị của một sinh linh không nằm ở việc nó có thể trở thành gì, mà ở việc nó đã và đang "là" gì.
Cây xương rồng nhỏ bé, bình dị, không cầu linh khí bồi đắp, không cầu hóa thành thần mộc, chỉ là... tồn tại. Cảm nhận từng hạt cát ôm ấp rễ, từng tia nắng sưởi ấm thân, từng giọt sương đêm nuôi dưỡng sự sống... một sự trọn vẹn... vô cùng giản dị, nhưng lại sâu sắc đến thế. Nó không hề cảm thấy thiếu thốn, không hề khao khát điều gì khác ngoài việc được "là" chính nó, kiên cường giữa sa mạc khắc nghiệt này. Và Lục Vô Trần, từ vật thể bình phàm ấy, đã tìm thấy chính mình.
***
Khi mặt trời đã lên cao, trưa nắng gay gắt bao trùm sa mạc, nhóm Tần Mặc tìm đến một Quán Trà Sa Mạc tạm bợ, được dựng lên từ những tấm vải bạt lớn. Bên ngoài, không khí nóng bức đến ngột ngạt, những hạt cát nhỏ li ti bay lượn trong không trung như những ảo ảnh. Nhưng bên trong quán, nhờ những tấm vải dày và hệ thống thông gió đơn giản, lại tạo ra một không gian mát mẻ đáng ngạc nhiên. Mùi trà thơm lừng hòa quyện với mùi khói từ lò nung nước và mùi bụi đặc trưng của sa mạc, tạo nên một sự ấm cúng kỳ lạ. Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào bên ngoài, nhưng bên trong quán, chỉ còn lại tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài lữ khách và tiếng nước chảy róc rách từ ấm trà.
Nhóm Tần Mặc chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát mà không bị quá nhiều người chú ý. Lục Vô Trần nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm dịu của trà như làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí hắn. Đôi mắt hắn vẫn đầy suy tư, nhưng không còn là sự hoài nghi hay chán nản, mà là sự trầm ngâm của một người đang kiến tạo lại thế giới quan của mình. Hắn đặt chén trà xuống bàn gỗ thô, một tiếng "cạch" nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Từ khi ta còn nhỏ," Lục Vô Trần bắt đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy nội lực, không còn sự yếu ớt của ngày trước. Hắn nhìn Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân, ánh mắt kiên định. "Trong cái gọi là 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', định nghĩa về 'thành công' của một tu sĩ luôn được khắc sâu vào tâm trí mỗi người, từ kẻ phàm phu cho đến cường giả đỉnh phong. Thành công được định nghĩa bằng cảnh giới, bằng số lượng linh lực tích lũy, bằng khả năng vượt qua thiên kiếp, bằng việc có thể thăng tiên, vĩnh cửu. Ta đã dành cả cuộc đời để chạy theo những định nghĩa ấy, để trở thành kẻ mạnh nhất, để chạm tới ngưỡng cửa mà vạn người khao khát."
Hắn khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự giải thoát. "Ta đã từng đạt được những thứ đó. Ta đã từng là một trong những kẻ đứng trên đỉnh cao, được vạn người ngưỡng vọng, sở hữu sức mạnh lay chuyển càn khôn. Nhưng rồi, ta lại rơi vào khoảng trống rỗng. Một khoảng trống mà không linh lực nào có thể lấp đầy, không cảnh giới nào có thể xoa dịu. Ta tự hỏi, cái gọi là 'thành công' ấy, rốt cuộc có ý nghĩa gì khi nó tước đoạt đi bản chất của chính ta, biến ta thành một cái bóng của chính mình, một kẻ chỉ biết truy cầu mà không biết cảm nhận?"
Thiên Sách Lão Nhân gật gù, ánh mắt nghiêm nghị. "Lão phu từng đọc trong những thư tịch cổ xưa, rằng trong lịch sử Huyền Vực, nhiều cường giả cũng từng có những suy nghĩ tương tự như Lục đạo hữu. Họ cũng đạt đến đỉnh cao, rồi nhận ra sự trống rỗng. Nhưng rất ít ai dám từ bỏ con đường đã định, bởi vì áp lực từ xã hội, từ chính bản thân họ, quá lớn. Họ sợ bị coi là yếu kém, là thất bại nếu không tiếp tục truy cầu thăng tiên. Định kiến về 'thành công' đã trở thành một xiềng xích vô hình, trói buộc tâm hồn họ."
"Phải chăng, ta đã sai lầm khi chỉ nhìn lên mà quên nhìn xuống?" Lục Vô Trần trầm ngâm, ánh mắt liếc nhìn ra ngoài cửa quán, nơi những người dân sa mạc bình dị đang mưu sinh. "Nhìn lên bầu trời cao xanh, nhìn lên tiên giới xa vời, mà quên đi những giá trị chân thực ngay dưới chân mình, ngay trong những điều bình phàm nhất. Cây xương rồng kia, hạt cát kia, hay thậm chí là chén trà này, tất cả đều có ý chí tồn tại của riêng chúng, một giá trị nội tại không cần phải thay đổi để được công nhận. Chúng sống trọn vẹn với bản chất của mình, không khao khát trở thành thứ khác. Vậy mà ta, một tu sĩ được mệnh danh là 'cường giả', lại lạc lối trong sự truy cầu hư ảo."
Tần Mặc đặt chén trà xuống, giọng nói bình thản nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của chân lý. "Mỗi vật đều có giá trị tự thân, không cần phải trở thành thứ khác để được công nhận. Một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, một tòa thành muốn đứng vững... tất cả đều là ý chí tồn tại, là vật tính của chúng. Khi chúng ta cố gắng ép buộc chúng trở thành thứ khác, khi ta truy cầu cái 'hơn' mà bỏ quên cái 'là', đó chính là lúc tai họa bắt đầu. Định nghĩa 'thành công' không nằm ở việc đạt được cái cao nhất, mà ở việc sống trọn vẹn với bản chất của mình, và tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại ấy."
Lục Vô Trần lắng nghe từng lời của Tần Mặc, như một kẻ khát nước gặp được suối nguồn. Hắn cảm thấy từng nút thắt trong tâm trí mình đang dần được gỡ bỏ. Định nghĩa 'thành công' mà hắn từng theo đuổi giờ đây trở nên thật nhỏ bé và vô nghĩa. Hắn nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt không còn sự hoài nghi, mà là sự tin tưởng tuyệt đối, sự thán phục từ tận đáy lòng. Vị thiếu niên này, không cần sức mạnh kinh thiên động địa, không cần hô mưa gọi gió, lại có thể lay động tận gốc rễ niềm tin của một cường giả ngàn năm như hắn, bằng những chân lý đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc.
Sự giác ngộ này không chỉ củng cố niềm tin của Lục Vô Trần vào con đường của Tần Mặc, mà còn biến hắn thành một đồng minh kiên định và mạnh mẽ hơn nữa. Hắn giờ đây không chỉ là một trí giả uyên bác về lịch sử, mà còn là một người đã thực sự trải nghiệm và thấu hiểu triết lý "cân bằng bản chất". Lục Vô Trần nhận ra, trách nhiệm của một tu sĩ không phải là cố gắng thăng thiên bằng mọi giá, mà là bảo vệ sự cân bằng của vạn vật, để mỗi ý chí tồn tại đều được tôn trọng, để mỗi vật đều được là chính nó.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Ốc Đảo Thanh Phong bằng một gam màu vàng cam rực rỡ. Những tia nắng cuối ngày rải vàng lên mặt hồ tĩnh lặng, phản chiếu bầu trời như một tấm gương khổng lồ. Gió mát lành thổi từ phía hồ, mang theo hơi nước và mùi cỏ dại, làm dịu đi cái nóng bức của ban ngày. Tiếng côn trùng bắt đầu rả rích, hòa cùng tiếng lá chà là xào xạc, tạo nên một bản nhạc đêm yên bình.
Lục Vô Trần đứng bên bờ hồ, ngắm nhìn những sinh vật nhỏ bé đang tìm kiếm sự sống trong ánh hoàng hôn. Một đàn chim nhỏ xà xuống hồ uống nước, những con cá nhỏ tung tăng bơi lội, những cây lau sậy ven bờ rì rào trong gió. Hắn không còn vẻ vội vã, không còn áp lực của một kẻ phải chạy đua với thời gian hay cảnh giới. Thay vào đó, là sự bình yên sâu sắc, một nụ cười mãn nguyện hé nở trên đôi môi khắc khổ. Nụ cười ấy không phải của sự chiến thắng, mà là của sự giải thoát, của việc tìm thấy một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lành tràn vào lồng ngực, như trút bỏ mọi gánh nặng đã đè nén hắn suốt ngàn năm. Những gánh nặng của kỳ vọng, của định nghĩa 'thành công', của sự truy cầu thăng thiên mù quáng, tất cả giờ đây đã tan biến như sương khói. Hắn quay sang Tần Mặc, người đang đứng cách đó không xa cùng Thiên Sách Lão Nhân và Hắc Phong. Đôi mắt hắn, giờ đây trong veo như mặt hồ lúc hoàng hôn, ánh lên một quyết tâm sắt đá.
"Ta đã buông bỏ, Tần huynh," Lục Vô Trần nói, giọng nói trầm ấm và kiên định. "Buông bỏ gánh nặng của 'thăng tiên', buông bỏ định nghĩa thành công cũ kỹ mà ta đã từng theo đuổi. Cái gọi là 'thành công' của một tu sĩ, giờ đây trong mắt ta, không còn là việc đạt đến cảnh giới cao nhất hay trường sinh bất tử. Thành công của ta giờ đây là tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại chân thật, trong việc bảo vệ những gì đáng được bảo vệ, trong việc trân trọng ý chí tồn tại của vạn vật, và trong việc tìm lại cân bằng cho Huyền Vực này."
Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt đầy thấu hiểu và một tia hy vọng lóe lên trong sâu thẳm. Hắn biết, sự thay đổi trong "ý chí tồn tại" của Lục Vô Trần rõ ràng đến mức Hắc Phong, đang nằm cách đó không xa, cũng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn hắn một cách bình yên, như một lời chào đón trọn vẹn đến với con đường mới.
"Đó là một con đường khó khăn, Lục huynh," Tần Mặc đáp, giọng nói trầm tĩnh như mặt hồ. "Một con đường đầy chông gai, bởi nó thách thức niềm tin và khát vọng tối thượng của cả thiên hạ tu sĩ. Nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến sự bình yên thực sự, đến sự cân bằng cho Huyền Vực này. Và huynh, với sự giác ngộ này, sẽ là một người dẫn đường quan trọng trên con đường ấy."
Thiên Sách Lão Nhân bước lại gần, vuốt chòm râu bạc, ánh mắt thán phục. "Lục đạo hữu, sự giác ngộ này của ngươi sẽ là tài sản quý giá cho chúng ta. Ngươi không chỉ là một trí giả uyên bác về lịch sử, mà giờ đây còn là một người đã thực sự trải nghiệm và thấu hiểu chân lý 'cân bằng bản chất'. Kiến thức của ngươi về 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' và những sai lầm của nó, kết hợp với góc nhìn mới mẻ này, sẽ là một vũ khí sắc bén để đối phó với những kẻ vẫn còn mù quáng tin vào con đường thăng tiên vô độ, đặc biệt là khi chúng ta đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả."
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, một niềm tin mới mẻ đang bùng cháy trong lồng ngực. Hắn quay sang Tần Mặc, gương mặt rạng rỡ một nụ cười an nhiên. "Ta đã sẵn sàng, Tần huynh. Sẵn sàng cho hành trình mới, không phải để thăng tiên, mà để bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật, để Huyền Vực này không còn phải chịu bi kịch của sự truy cầu mù quáng nữa. Ta nguyện dốc hết sức lực và trí tuệ để đi cùng huynh trên con đường này."
Đêm xuống, những ngọn lửa nhỏ bắt đầu bập bùng trong ốc đảo, xua đi bóng tối và sưởi ấm không gian. Lục Vô Trần, người từng là một cường giả lạc lối trong sự truy cầu hư ảo, giờ đây đã tìm thấy ánh sáng từ nơi bình thường nhất, từ một cây xương rồng bé nhỏ. Sự giác ngộ của hắn không chỉ là sự thay đổi của một cá nhân, mà còn là một tia hy vọng rực rỡ, báo hiệu về một liên minh mạnh mẽ hơn, một cuộc chiến vì sự cân bằng của vạn vật, đang dần hình thành dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.