Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 584: Gánh Nặng Thăng Tiên: Lục Vô Trần Thể Lộ Tâm Can

Gió mát lành thổi từ phía hồ, mang theo hơi nước và mùi cỏ dại, làm dịu đi cái nóng bức của ban ngày. Tiếng côn trùng bắt đầu rả rích, hòa cùng tiếng lá chà là xào xạc, tạo nên một bản nhạc đêm yên bình.

Lục Vô Trần đứng bên bờ hồ, ngắm nhìn những sinh vật nhỏ bé đang tìm kiếm sự sống trong ánh hoàng hôn. Một đàn chim nhỏ xà xuống hồ uống nước, những con cá nhỏ tung tăng bơi lội, những cây lau sậy ven bờ rì rào trong gió. Hắn không còn vẻ vội vã, không còn áp lực của một kẻ phải chạy đua với thời gian hay cảnh giới. Thay vào đó, là sự bình yên sâu sắc, một nụ cười mãn nguyện hé nở trên đôi môi khắc khổ. Nụ cười ấy không phải của sự chiến thắng, mà là của sự giải thoát, của việc tìm thấy một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lành tràn vào lồng ngực, như trút bỏ mọi gánh nặng đã đè nén hắn suốt ngàn năm. Những gánh nặng của kỳ vọng, của định nghĩa 'thành công', của sự truy cầu thăng thiên mù quáng, tất cả giờ đây đã tan biến như sương khói. Hắn quay sang Tần Mặc, người đang đứng cách đó không xa cùng Thiên Sách Lão Nhân và Hắc Phong. Đôi mắt hắn, giờ đây trong veo như mặt hồ lúc hoàng hôn, ánh lên một quyết tâm sắt đá.

"Ta đã buông bỏ, Tần huynh," Lục Vô Trần nói, giọng nói trầm ấm và kiên định. "Buông b��� gánh nặng của 'thăng tiên', buông bỏ định nghĩa thành công cũ kỹ mà ta đã từng theo đuổi. Cái gọi là 'thành công' của một tu sĩ, giờ đây trong mắt ta, không còn là việc đạt đến cảnh giới cao nhất hay trường sinh bất tử. Thành công của ta giờ đây là tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại chân thật, trong việc bảo vệ những gì đáng được bảo vệ, trong việc trân trọng ý chí tồn tại của vạn vật, và trong việc tìm lại cân bằng cho Huyền Vực này."

Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt đầy thấu hiểu và một tia hy vọng lóe lên trong sâu thẳm. Hắn biết, sự thay đổi trong "ý chí tồn tại" của Lục Vô Trần rõ ràng đến mức Hắc Phong, đang nằm cách đó không xa, cũng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn hắn một cách bình yên, như một lời chào đón trọn vẹn đến với con đường mới.

"Đó là một con đường khó khăn, Lục huynh," Tần Mặc đáp, giọng nói trầm tĩnh như mặt hồ. "Một con đường đầy chông gai, bởi nó thách thức niềm tin và khát vọng tối thượng của cả thiên hạ tu sĩ. Nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến sự bình yên thực sự, đến sự cân bằng cho Huyền Vực này. Và huynh, với sự giác ngộ này, sẽ là một người dẫn đường quan trọng trên con đường ấy."

Thiên Sách Lão Nhân bước lại gần, vuốt chòm râu bạc, ánh mắt thán phục. "Lục đạo hữu, sự giác ngộ này của ngươi sẽ là tài sản quý giá cho chúng ta. Ngươi không chỉ là một trí giả uyên bác về lịch sử, mà giờ đây còn là một người đã thực sự trải nghiệm và thấu hiểu chân lý 'cân bằng bản chất'. Kiến thức của ngươi về 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' và những sai lầm của nó, kết hợp với góc nhìn mới mẻ này, sẽ là một vũ khí sắc bén để đối phó với những kẻ vẫn còn mù quáng tin vào con đường thăng tiên vô độ, đặc biệt là khi chúng ta đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả."

Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, một niềm tin mới mẻ đang bùng cháy trong lồng ngực. Hắn quay sang Tần Mặc, gương mặt rạng rỡ một nụ cười an nhiên. "Ta đã sẵn sàng, Tần huynh. Sẵn sàng cho hành trình mới, không phải để thăng tiên, mà để bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật, để Huyền Vực này không còn phải chịu bi kịch của sự truy cầu mù quáng nữa. Ta nguyện dốc hết sức lực và trí tuệ để đi cùng huynh trên con đường này."

Đêm xuống, những ngọn lửa nhỏ bắt đầu bập bùng trong ốc đảo, xua đi bóng tối và sưởi ấm không gian. Lục Vô Trần, người từng là một cường giả lạc lối trong sự truy cầu hư ảo, giờ đây đã tìm thấy ánh sáng từ nơi bình thường nhất, từ một cây xương rồng bé nhỏ. Sự giác ngộ của hắn không chỉ là sự thay đổi của một cá nhân, mà còn là một tia hy vọng rực rỡ, báo hiệu về một liên minh mạnh mẽ hơn, một cuộc chiến vì sự cân bằng của vạn vật, đang dần hình thành dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc.

***

Bình minh hé rạng nơi chân trời, xé toạc màn đêm u tịch bằng những vệt nắng vàng cam rực rỡ. Những tia nắng đầu tiên vuốt ve những cồn cát trải dài vô tận, nhuộm chúng bằng một sắc thái ấm áp, huyền ảo. Ốc Đảo Thanh Phong, như một viên ngọc bích nằm giữa lòng sa mạc khắc nghiệt, bừng tỉnh sau giấc ngủ đêm. Hơi sương đêm còn đọng trên những tán lá chà là, lấp lánh như những hạt ngọc dưới ánh bình minh. Gió sa mạc rít nhẹ, mang theo mùi cát khô nóng quyện lẫn với mùi ẩm ướt của cây cỏ, một sự pha trộn kỳ lạ nhưng đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh, tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi.

Lục Vô Trần đã thức dậy từ rất sớm. Hắn ngồi bó gối bên bờ hồ, đôi mắt sâu trũng, khắc khổ nhìn xa xăm về phía sa mạc đang dần bừng sáng. Thân hình hắn gầy gò, mái tóc điểm bạc búi sơ sài, và bộ trường bào tu sĩ đã bạc màu, không còn vẻ oai phong của một cường giả từng một thời khuấy đảo Huyền Vực. Thay vào đó là một sự mệt mỏi toát ra từ tận xương tủy, một vẻ chán chường đã hằn sâu trên từng nếp nhăn nơi khóe mắt. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn, như thể đang cố gắng thấu hiểu một chân lý nào đó ẩn chứa trong vẻ đẹp bình dị của cảnh vật.

Không lâu sau, Tần Mặc xuất hiện, bước chân nhẹ nhàng trên lớp cát mềm. Hắn vẫn vận trang phục vải thô giản dị, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ thấu hiểu và kiên nhẫn. Theo sau hắn là Thiên Sách Lão Nhân, lưng còng, đôi mắt đeo kính vẫn tinh anh, và Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực nhưng giờ đây đã không còn vẻ hung dữ mà thay vào đó là sự bình yên đến lạ. Cả ba không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cách Lục Vô Trần một khoảng, như những người bạn đồng hành hiểu rõ không cần lời nói. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt khẽ chớp, như một người bảo vệ thầm lặng.

Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió, tiếng nước và tiếng côn trùng buổi sớm. Lục Vô Trần hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, rồi hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả ngàn năm dồn nén.

"Ta... ta đã từng tin rằng con đường thăng tiên là chân lý duy nhất," Lục Vô Trần bắt đầu, giọng nói trầm khàn, như thể mỗi từ ngữ đều phải vượt qua một bức tường mệt mỏi trong cổ họng hắn. "Rằng mọi nỗ lực, mọi đau khổ, mọi sự hy sinh đều là xứng đáng để đạt được cảnh giới tối cao đó, để trở thành một 'tiên nhân' siêu phàm thoát tục. Suốt bao nhiêu năm, ta đã tu luyện không ngừng nghỉ, quên ăn quên ngủ, vứt bỏ hết thảy những dục vọng phàm tục, những tình cảm cá nhân. Ta dốc cạn tâm huyết, chỉ mong một ngày có thể chạm đến cánh cửa 'tiên giới', để trường sinh bất lão, để thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử."

Hắn dừng lại, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía mặt trời đang lên cao. Một tia nắng chiếu thẳng vào đôi mắt hắn, nhưng hắn không hề chớp.

"Nhưng càng đi, ta càng thấy mệt mỏi... và trống rỗng," hắn tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự chua chát không thể che giấu. "Như một cỗ máy chỉ biết tiến về phía trước, mà không biết ý nghĩa của sự tồn tại là gì nữa. Ta đã từng nghĩ, khi đạt đến cảnh giới cao nhất, ta sẽ tìm thấy sự mãn nguyện, sự bình yên tuyệt đối. Nhưng không. Càng mạnh, ta càng cô độc. Càng cao, ta càng thấy mình cách xa cái gọi là 'sự sống' mà ta đã từng biết. Cái gọi là 'phàm tâm' mà ta cố gắng vứt bỏ, dường như lại là thứ duy nhất gắn kết ta với thế giới, với vạn vật. Khi nó không còn, ta chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch, một linh hồn khô cằn, lạc lõng giữa cõi hư vô."

Lục Vô Trần đưa tay vuốt lên mái tóc đã bạc phơ, một cử chỉ đầy bất lực. "Nó không còn là khao khát, Tần Mặc. Không còn là mục tiêu cao cả nữa. Mà nó đã trở thành một gánh nặng, một sự ám ảnh kinh hoàng. Một cái xiềng xích vô hình trói buộc ta vào một con đường mà ta không còn muốn bước tiếp. Ta đã mất quá nhiều, hy sinh quá nhiều, chỉ để đổi lấy một cái hư danh, một sự trống rỗng không đáy."

Hắn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt khô khốc lăn dài trên gò má khắc khổ, như một minh chứng cho sự giày vò nội tâm kéo dài hàng ngàn năm. Tần Mặc vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt thấu hiểu như một mặt hồ sâu không đáy, chứa đựng vạn vật. Thiên Sách Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt phức tạp, vừa cảm thông vừa thán phục sự thành thật của Lục Vô Trần. Hắc Phong chỉ khẽ cụp tai, như thể cũng đang lắng nghe và cảm nhận nỗi đau của người cường giả này. Bầu không khí tĩnh lặng của ốc đảo càng làm nổi bật lên tiếng lòng tan nát của Lục Vô Trần, vang vọng giữa không gian buổi sớm.

***

Mặt trời đã lên cao hơn một chút, những tia nắng trở nên ấm áp và rực rỡ hơn, nhưng vẫn còn dịu dàng, chưa gay gắt như giữa trưa. Không khí trong lành của ốc đảo vẫn bao trùm, nhưng mùi hương của cát nóng đã bắt đầu rõ nét hơn, hòa quyện với mùi cây cỏ và nước hồ. Lục Vô Trần mở mắt, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi, nhưng đã thêm vào đó một chút kiên định, như thể hắn đã quyết định trút bỏ tất cả.

"Họ nói phải vứt bỏ phàm tâm, phải siêu thoát," Lục Vô Trần tiếp tục, giọng nói đã không còn run rẩy mà trở nên mạnh mẽ hơn, dù vẫn chứa đầy sự chán ghét. "Phải đoạn tuyệt thất tình lục dục, phải quên đi những ràng buộc thế tục, để đạt đến sự vô ngã, để hòa mình vào Đại Đạo. Nhưng khi ta vứt bỏ tất cả, khi ta cố gắng làm cho linh hồn mình trở nên trong sạch, không vướng bận, ta còn lại gì? Một cái xác biết tu luyện, một thân thể có linh lực hùng hậu, nhưng lại trống rỗng, vô vị. Hay một linh hồn khô cằn, đã quên mất cảm giác của yêu thương, của giận dữ, của hạnh phúc, của nỗi buồn? Một linh hồn không còn biết rung động trước vẻ đẹp của một bông hoa, hay sự hùng vĩ của một ngọn núi? Đó có phải là 'siêu thoát' mà họ vẫn ca tụng?"

Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay gầy guộc. "Ta chán ghét nó, Tần Mặc. Chán ghét việc phải luôn cố gắng, phải luôn vươn lên, phải luôn mạnh hơn, chỉ để chứng tỏ cái gì đó cho ai đó. Chán ghét cái viễn cảnh phải biến thành một cái gì đó không phải là mình, một con người không còn cảm xúc, không còn nhân tính, chỉ để đạt được cái gọi là 'tiên lộ' đó. Ta đã từng là một con người, có cha mẹ, có bạn bè, có những khao khát đơn thuần. Nhưng con đường 'thăng tiên' đã tước đoạt tất cả, biến ta thành một công cụ, một cỗ máy chỉ biết hấp thu linh khí và đẩy mình lên cao hơn, cao hơn nữa, cho đến khi ta chẳng còn nhận ra chính mình."

Sự phẫn nộ và mệt mỏi chất chứa trong từng lời nói của Lục Vô Trần, như một con đê đã vỡ, trút ra tất cả những gì bị kìm nén suốt hàng ngàn năm. Hắn không nhìn Tần Mặc, mà nhìn xuống mặt hồ, nơi hình ảnh phản chiếu của hắn vẫn còn mang vẻ khắc kh���. "Ta đã từng nghĩ, sự trống rỗng này là cái giá phải trả cho sự vĩ đại. Nhưng giờ đây, ta thấy nó chỉ là sự hủy hoại. Sự hủy hoại bản thân, sự hủy hoại ý nghĩa của sự sống. Thăng tiên? Có ích gì khi ta không còn là ta nữa?"

Tần Mặc lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt hắn không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Khi Lục Vô Trần im lặng, hắn mới khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm can.

"Ngươi nhớ cây xương rồng chứ, Lục huynh?" Tần Mặc hỏi, không trực tiếp đáp lời mà gợi nhắc về trải nghiệm của ngày hôm trước. "Cái cây xương rồng nhỏ bé, bình dị trong ốc đảo này. Nó có khao khát trở thành cây cổ thụ chọc trời không? Nó có muốn vứt bỏ những chiếc gai nhọn, vứt bỏ khả năng tích trữ nước để trở thành một loài hoa kiều diễm trong vườn ngự uyển không? Hay nó chỉ đơn thuần muốn tồn tại, muốn kiên cường giữa sa mạc khắc nghiệt, và đón nhận từng giọt sương, từng tia nắng hiếm hoi bằng chính bản chất của mình?"

Tần Mặc dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Lục Vô Trần. "Sức mạnh của nó không nằm ở việc biến đổi bản thân thành một cái gì khác, thành một thứ vĩ đại hơn trong mắt kẻ khác. Mà sức mạnh của nó nằm ở việc giữ vững bản chất của mình, ở việc thích nghi và sinh tồn bằng những gì vốn có, bằng ý chí bền bỉ đến khó tin. Và ý chí đó, Lục huynh, ý chí được là chính nó, được tồn tại một cách chân thật, chẳng phải cũng đủ vĩ đại sao? Chẳng phải nó còn đáng ngưỡng mộ hơn vạn lần cái hư danh 'thăng tiên' mà người ta vẫn truy cầu sao?"

Lục Vô Trần ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn từ sự tuyệt vọng dần chuyển sang sự suy ngẫm sâu sắc. Những lời của Tần Mặc như một dòng suối mát lành, tưới tắm vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn hắn. Hắn nhớ lại cảm giác khi đặt tay lên cây xương rồng, nhớ lại "ý chí tồn tại" mạnh mẽ, kiên cường, và sự mãn nguyện đơn thuần của nó. Một sự mãn nguyện không cần đến cảnh giới, không cần đến linh lực, chỉ cần được sống, được là chính nó. Hắn im lặng một lúc lâu, hít thở sâu, như trút bỏ thêm một phần gánh nặng. Thiên Sách Lão Nhân vuốt râu, khẽ gật đầu đồng tình với lời của Tần Mặc, ánh mắt ông lão tràn đầy sự tán thưởng. Hắc Phong cũng khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, như thể cảm nhận được sự chuyển biến trong không khí.

***

Nắng đã lên đến đỉnh đầu, rải vàng khắp ốc đảo. Không khí trở nên ấm áp hơn, nhưng một làn gió nhẹ vẫn thổi qua, mang theo sự sảng khoái và khô ráo đặc trưng của sa mạc. Tiếng lá chà là xào xạc đều đặn, như một điệu nhạc ru ngủ, nhưng tâm trí Lục Vô Trần giờ đây lại hoàn toàn tỉnh táo. Khuôn mặt khắc khổ của hắn đã bớt đi phần nào sự mệt mỏi, thay vào đó là một vẻ thanh thản và kiên định.

Lục Vô Trần chậm rãi đứng dậy, bước chân vững chãi hơn hẳn lúc trước. Hắn đối diện với Tần Mặc, ánh mắt không còn sự mơ hồ hay tuyệt vọng, mà đã trở nên trong trẻo, sáng rõ như mặt hồ không một gợn sóng. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, nụ cười ấy không mang theo chút vị đắng nào.

"Ngươi nói đúng, Tần Mặc," Lục Vô Trần nói, giọng nói đã không còn sự chua chát, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh của một người đã tìm thấy lối thoát. "Cái khao khát 'thăng tiên' đó... đã ăn mòn ta. Nó khiến ta quên mất mình là ai, và mình muốn gì. Nó biến ta thành nô lệ của một ảo vọng, một mục tiêu vô nghĩa. Cái ý chí bình dị của cây xương rồng ấy... nó còn mạnh mẽ và đáng ngưỡng mộ hơn vạn lần cái hư danh 'tiên nhân' mà ta từng theo đuổi. Nó dạy ta rằng, giá trị thực sự không nằm ở việc biến đổi bản thân thành một cái gì đó 'cao siêu' hơn, mà nằm ở việc trân trọng và giữ vững bản chất vốn có, ở việc tìm thấy sự cân bằng và ý nghĩa trong từng khoảnh khắc tồn tại chân thật."

Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những cồn cát vàng óng ánh dưới nắng trưa. "Ta không muốn 'thăng tiên' nữa. Ta đã quá mệt mỏi với con đường đó. Ta chỉ muốn tìm lại bản chất của mình, tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hãy để ta đi cùng các ngươi, Tần Mặc. Ta muốn tìm hiểu thêm về cái 'chân lý thất lạc' đó, về 'cân bằng bản chất' mà ngươi vẫn nói. Ta muốn tìm một con đường mới cho chính mình, không phải là con đường của hư danh và sự trống rỗng, mà là con đường của sự chân thật và ý nghĩa."

Ánh mắt hắn giao với Tần Mặc, không còn sự hồ nghi mà là sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm tin sâu sắc vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Lục Vô Trần, người từng là một trong những cường giả hùng mạnh nhất Huyền Vực, từng là một biểu tượng của sự truy cầu thăng tiên, giờ đây đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, sẵn sàng đi theo một triết lý hoàn toàn mới, thậm chí là đối lập. Sự giác ngộ này của hắn không chỉ là sự thay đổi của một cá nhân, mà còn là một dấu hiệu mạnh mẽ cho thấy triết lý 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc có sức mạnh cảm hóa ngay cả những tâm hồn đã chìm sâu nhất trong ảo vọng. Điều này báo hiệu một liên minh tiềm năng lớn mạnh, đặc biệt là khi đối đầu với những cường giả vẫn còn mù quáng tin vào con đường thăng thiên vô độ, như Thiên Diệu Tôn Giả.

Thiên Sách Lão Nhân bước lại gần Lục Vô Trần, vỗ nhẹ lên vai hắn. "Lục đạo hữu, lão phu tin rằng, ngươi đã tìm được thứ quý giá hơn cả ngàn vạn năm tu luyện mù quáng. Con đường của Tần Mặc, tuy khó khăn, nhưng nó mới chính là con đường của 'chân lý' mà Huyền Vực này đang cần. Kiến thức của ngươi về 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' và những sai lầm của nó, kết hợp với góc nhìn mới mẻ này, sẽ là một tài sản vô giá. Ngươi sẽ có thể cung cấp những phân tích sâu sắc và độc đáo về các di tích cổ, thư tịch cũ mà chúng ta sắp tìm kiếm, giúp Tần Mặc giải mã 'chân lý thất lạc' đó."

Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Vậy thì, chúng ta cùng đi." Giọng nói của hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng chứa đựng sự đón nhận và một tia hy vọng mới mẻ.

Ngay lập tức, cả nhóm bắt đầu thu xếp hành trang. Những chiếc lều trại đơn sơ được tháo dỡ, những vật dụng cần thiết cho chuyến hành trình được kiểm tra lại. Hắc Phong, như thể cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của chủ nhân và sự quyết tâm của cả nhóm, khẽ ngẩng đầu, vẫy đuôi nhẹ, rồi đứng dậy, thân hình uy dũng chờ đợi. Lục Vô Trần, với tâm hồn nhẹ nhõm chưa từng có, cùng Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân bàn bạc về lộ trình sắp tới đ��n 'Khu Vực Ngưng Đọng Ý Chí Cổ Xưa'. Hắn không còn là một cường giả mệt mỏi, chán chường, mà là một đồng minh kiên định, tràn đầy ý chí mới. Chuyến đi này không chỉ là một hành trình tìm kiếm 'chân lý thất lạc', mà còn là hành trình tìm lại chính mình của Lục Vô Trần, một hành trình hứa hẹn sẽ vén màn những bí ẩn sâu thẳm nhất của Huyền Vực, và đối đầu với những tư tưởng đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới này.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free