Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 596: Thiên Sách Lão Nhân: Minh Chủ Của Ý Chí Vạn Vật

Không gian Bí Tàng Cổ Các trầm lắng như một khối thời gian ngưng đọng, nơi bụi trần ngàn năm không thể che lấp đi tầng tầng điệp điệp của tri thức và bi kịch. Ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên vách đá sa thạch khổng lồ len lỏi vào, vắt qua những kệ sách cao vút chất đầy những cuộn da, phiến ngọc đã hoen ố bởi tháng năm, vẽ nên những vệt vàng nhạt nhòa trên nền đá xám lạnh. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng, tựa như những linh hồn ký ức đang vương vấn, kể lại những câu chuyện đã ngủ yên. Bên ngoài, cái nắng gay gắt của sa mạc vẫn đang thiêu đốt, nhưng bên trong cổ các, một luồng khí mát mẻ, khô ráo, mang theo mùi của giấy cũ, của đá phong hóa và hương liệu cổ xưa từ những bình gốm vỡ, bao trùm lấy mọi giác quan, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và đầy bí ẩn.

Tần Mặc và Lục Vô Trần ngồi đối diện với Thiên Sách Lão Nhân trên một phiến đá lớn đã mài nhẵn, tựa như một bàn trà cổ kính. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác đảo quanh, thỉnh thoảng khịt mũi đánh hơi mùi cát bụi lẫn với hương vị của thời gian. Vô Danh Khách vẫn đứng lặng lẽ tựa vào một giá sách cao ngất, bầu rượu kề bên, ánh mắt thâm trầm dõi theo mọi diễn biến, tựa như một pho tượng cổ khắc ghi bao điều. Sau những thị kiến kinh hoàng và những lời giải thích chấn động của Thiên Sách Lão Nhân, một sự im lặng nặng nề bao trùm. Lục Vô Trần vẫn còn chìm đắm trong sự hối hận và quyết tâm, gương mặt khắc khổ hằn sâu những suy tư. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự hủy diệt của một nền văn minh vì khát vọng thăng tiên mù quáng, điều đó đã vĩnh viễn thay đổi nhận thức của hắn về con đường tu luyện.

Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt tinh anh ẩn chứa một sự dò xét sâu sắc, hướng về Tần Mặc. Y đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có khả năng đặc biệt như Tần Mặc – khả năng giao cảm với “ý chí tồn tại” của vạn vật. Điều này vừa khiến y kinh ngạc, vừa khiến y dấy lên một sự hoài nghi cố hữu của một kẻ đã trải qua quá nhiều bi kịch lịch sử. Y chậm rãi cất lời, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: “Ngươi đã thấy được sự thật, đã nghe được tiếng kêu cứu từ quá khứ, nhưng hiểu được bao nhiêu? Chân Lý Thạch Bi, nó không chỉ là một bằng chứng đơn thuần về bi kịch của các nền văn minh đã sụp đổ, mà còn là một lời thỉnh cầu... một tiếng vọng từ chính Huyền Vực, về sự cân bằng đã mất. Ngươi cảm nhận được điều đó không, Tần Mặc?”

Tần Mặc ngước nhìn Thiên Sách Lão Nhân, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự trầm tư. Hắn không vội trả lời mà như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình, một dòng chảy ý niệm đang cuộn trào trong tâm khảm. Hắn đã kết nối với quá nhiều “ý chí tồn tại” trong những thị kiến vừa qua, những ký ức về sự đau khổ, sự giằng xé của vạn vật khi bị cưỡng ép phải "thăng tiên". “Nó là ‘ý chí tồn tại’,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả. “Nó là tiếng nói của thế giới này khi bị bóp méo, bị cưỡng ép... Nó ghi nhớ nỗi đau, sự giằng xé của những dòng sông bị đổi dòng, những ngọn núi bị xẻ thịt, những khu rừng bị hóa đá. Nó là tiếng than khóc của vạn vật khi bị buộc phải từ bỏ bản chất của mình, chỉ để phục vụ cho một khát vọng thăng thiên vô độ.” Hắn dừng lại, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn sâu sắc, “Nó không chỉ là một bằng chứng về quá khứ, mà là lời cảnh báo về hiện tại và tương lai. Nó là linh hồn của Huyền Vực, đang bị tổn thương sâu sắc.”

Lục Vô Trần gật đầu lia lịa, gương mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi phần nào sự hoài nghi, thay vào đó là sự thấu hiểu và tin tưởng. Hắn đã từng sống trong sự mù quáng, từng tin vào con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi, nhưng giờ đây, mọi thứ đã sụp đổ và được xây dựng lại. “Không phải là sự sống hay cái chết,” Lục Vô Trần bổ sung, giọng hắn trầm khàn nhưng kiên định. “Mà là sự tồn tại chân thật nhất. Khi vạn vật không được là chính nó, dù có ‘thăng thiên’ đến mấy, đó cũng chỉ là một sự tồn tại méo mó, một cái bóng của chính mình. Chân Lý Thạch Bi ghi lại điều đó, phải không, Lão Nhân?”

Thiên Sách Lão Nhân vuốt râu, ánh mắt y không còn sự dò xét gay gắt, mà thay vào đó là một tia sáng kỳ lạ. Y đã nghe nhiều lý thuyết, đọc nhiều văn tự cổ, nhưng cách Tần Mặc và Lục Vô Trần diễn giải, nó không phải là sự học hỏi suông, mà là sự cảm nhận sâu sắc từ tận cùng linh hồn. Đặc biệt là Tần Mặc, hắn không chỉ "biết" mà còn "cảm" được "ý chí tồn tại" của mọi vật, của chính Huyền Vực. Đây chính là điểm khác biệt cốt lõi. “Ngươi nói đúng,” y khẽ đáp, giọng nói mang theo một chút suy tư. “Chân Lý Thạch Bi là một bản giao hưởng bi tráng của ‘ý chí tồn tại’, một bản cáo trạng về sự tàn phá của khát vọng thăng thiên cực đoan. Nó là trái tim của Huyền Vực, đập những nhịp đập đau thương, ghi nhớ mọi vết thương. Nhưng, để thực sự hiểu nó, để thực sự nghe được lời thỉnh cầu của nó, không phải ai cũng làm được. Rất nhiều kẻ ch�� thấy sức mạnh, thấy linh năng, mà không thấy được linh hồn bên trong.”

Vô Danh Khách khẽ lắc bầu rượu, một tiếng khẽ vang lên trong tĩnh lặng. Hắn vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn hướng về Tần Mặc chứa đựng một sự tán thưởng không lời, tựa như đã dự liệu được điều này từ lâu. Hắc Phong, cảm nhận được luồng ý niệm đang trôi chảy giữa chủ nhân và các lão nhân, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như muốn bày tỏ sự đồng tình. Tần Mặc và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt. Sự thấu hiểu sâu sắc từ thị kiến cùng với những lời giải thích của Thiên Sách Lão Nhân đã gắn kết họ lại với nhau, không chỉ là đồng đội mà còn là những người cùng chung một lý tưởng, một con đường. Tần Mặc cảm nhận được rằng, lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không chỉ là một lời tiên tri, mà là một sự thật khắc nghiệt đã từng xảy ra, và đang có nguy cơ lặp lại. Chân Lý Thạch Bi chính là lời chứng, là hy vọng để ngăn chặn điều đó.

Thiên Sách Lão Nhân đứng dậy, thân hình gầy gò của y tựa như một bóng cây cổ thụ trải qua bao bão táp. Y bước chậm rãi đến một góc khuất của Bí Tàng Cổ Các, nơi ánh sáng càng trở nên mờ ảo, và những giá sách dường như càng chồng chất, cao ngất hơn. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất ẩm và phong hóa, xen lẫn chút hương thanh khiết của linh khí đã bị phong bế từ ngàn xưa. Y dừng lại trước một bệ đá cổ kính, bề mặt bệ đá phủ đầy rêu phong và những ký tự đã bị bào mòn bởi thời gian, tựa như một dấu tích của một nền văn minh đã chìm sâu vào quên lãng. Trên bệ đá, nằm im lìm một mảnh vỡ của một tấm bia đá nhỏ, màu xám tro. Nó trông hết sức bình thường, không có vẻ gì là quý báu hay đặc biệt, chỉ là một khối đá vụn vô tri. Thế nhưng, khi Tần Mặc tập trung cảm nhận, hắn lại thấy một luồng khí tức kỳ lạ đang âm ỉ tỏa ra từ nó, một sự chấn động vô hình nhưng lại mang theo một nỗi niềm bi thương sâu sắc.

Thiên Sách Lão Nhân nhẹ nhàng đặt bàn tay nhăn nheo lên mảnh đá, ánh mắt y trở nên vô cùng nghiêm nghị, như đang lắng nghe một lời thì thầm từ thời gian xa xưa. “Mảnh vỡ này,” y nói, giọng y khẽ rung lên, “nó không thuộc về Bí Tàng Cổ Các này. Nó đến từ một thư viện cổ khác, một trong những thư viện vĩ đại nhất của ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’, nhưng đã bị hủy diệt hoàn toàn. Không phải do chiến tranh, mà do chính sự truy cầu thăng tiên cực đoan. Nơi đó, mọi vật đều bị cưỡng ép ‘khai linh’, bị buộc phải có ý thức, phải tu luyện để ‘thăng cấp’. Ngay cả những viên đá lát đường, những bức tường, những cây cột cũng không thoát khỏi số phận đó.” Y dừng lại, nhìn Tần Mặc với một ánh mắt đầy mong đợi. “Mảnh bia này cũng vậy. Nó bị vạn vật xung quanh cưỡng ép ‘khai linh’, ban cho nó ‘linh hồn’ và ‘ý chí tồn tại’, nhưng bản chất của nó lại khao khát được trở về vô tri, trở về với cát bụi, với sự yên bình của một khối đá không mang gánh nặng của ‘linh tính’. Ngươi có thể nghe thấy nó không, Tần Mặc?”

Tần Mặc bước tới, từng bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi. Hắc Phong, cảm nhận được luồng khí tức bi thương từ mảnh đá, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên như những mũi kim sắc bén, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào mảnh bia, đầy cảnh giác. Lục Vô Trần và Vô Danh Khách cũng dõi theo Tần Mặc, ánh mắt tập trung cao độ, không bỏ lỡ một chi tiết nào. Tần Mặc không nói gì, hắn nhẹ nhàng đưa bàn tay thon dài của mình ra, chậm rãi đặt lên bề mặt thô ráp của mảnh bia. Ngay lập tức, một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng lại mang theo nỗi đau đớn tột cùng truyền thẳng vào tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, năng lực “ý chí tồn tại” của hắn lan tỏa, không phải là để cưỡng chế, mà là để lắng nghe, để đồng cảm.

Trong cõi vô hình, Tần Mặc cảm nhận được một “ý chí tồn tại” đang giằng xé, vô cùng yếu ớt nhưng lại vô cùng mãnh liệt. Đó là một sự hỗn loạn của những cảm xúc trái ngược: sự sợ hãi tột cùng khi bị ép buộc phải “thăng cấp”, phải có linh hồn, phải mang theo gánh nặng của ý thức; cùng với một khát khao cháy bỏng được trở về trạng thái nguyên thủy, được là một khối đá vô tri vô giác, được vỡ vụn và tan biến vào cát b���i. Nó không muốn linh lực, không muốn thăng cấp, không muốn bất cứ điều gì ngoài sự yên bình của hư vô. Hắn cảm nhận được tiếng kêu gào thầm lặng của nó, tiếng than vãn về sự mệt mỏi khi phải “tồn tại”, khi phải mang một “linh hồn” không mong muốn. Tần Mặc nghe thấy tiếng gió sa mạc rít qua những kẽ đá mục nát của thư viện cổ đã sụp đổ, tiếng cười ngạo nghễ của những tu sĩ đã “khai linh” hàng vạn vật, và cả tiếng vỡ vụn của chính mảnh đá khi nó bị ép buộc phải “sống” một cách đau đớn.

“Một sự giằng xé...” Tần Mặc thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, giọng hắn khẽ run lên vì sự đồng cảm. “Một nỗi sợ hãi tột cùng khi bị ép buộc phải ‘thăng cấp’, phải có linh hồn, nhưng bản chất của nó chỉ muốn yên bình, vỡ vụn và trở về cát bụi.” Tần Mặc dùng năng lực của mình, không phải để điều khiển, mà là để xoa dịu. Hắn truyền vào mảnh đá một luồng ý niệm của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận bản chất, của sự yên bình. Hắn thì thầm trong tâm trí, trấn an “ý chí tồn tại” đang đau khổ kia, hứa rằng nó có quyền được là chính nó, có quyền được yên nghỉ. Dưới lòng bàn tay Tần Mặc, luồng khí tức giằng xé từ mảnh đá dần dịu đi, những rung động bi thương lắng xuống, thay vào đó là một sự tĩnh lặng nhẹ nhàng, như thể một linh hồn bị tra tấn cuối cùng cũng tìm thấy được sự an ủi. Hắc Phong cũng cảm nhận được sự thay đổi đó, tiếng gầm gừ trong cổ họng nó dần biến mất, thay vào đó là một tiếng khụt khịt hài lòng, đôi mắt đỏ rực dịu xuống, ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối vào chủ nhân. Lục Vô Trần sững sờ nhìn cảnh tượng đó, hắn chưa bao giờ thấy một vật vô tri lại có thể biểu lộ cảm xúc rõ ràng đến vậy, và cũng chưa bao giờ thấy Tần Mặc lại có thể xoa dịu một “ý chí tồn tại” một cách trực tiếp và mạnh mẽ đến thế. Hắn hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ là người nghe được “ý chí tồn tại”, mà còn là người có thể chữa lành chúng.

Tần Mặc nhẹ nhàng buông mảnh đá, hơi thở hắn trở nên đều đặn, ánh mắt vẫn trầm tư nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút bình yên. Mảnh đá xám tro giờ đây nằm đó, không còn tỏa ra luồng khí tức giằng xé hay bi thương nữa, mà chỉ còn là một khối đá bình thường, yên tĩnh. Mùi đất ẩm và phong hóa trong góc khuất này dường như cũng trở nên thanh tịnh hơn, không còn cái cảm giác nặng nề của những ký ức đau khổ.

Thiên Sách Lão Nhân đứng đó, y nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn mảnh đá, ánh mắt từ sự ngạc nhiên tột độ dần chuyển sang một sự thấu hiểu sâu sắc, và sau đó là một tia sáng hy vọng chưa từng có. Đôi vai gầy gò của y khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì xúc động. Y đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến vô số kẻ mạnh, vô số tu sĩ vĩ đại, nhưng chưa từng thấy ai có thể làm được điều mà Tần Mặc vừa làm. Đó không phải là sức mạnh để chế ngự, mà là sự đồng cảm để chữa lành. Đó không phải là linh lực để cải biến, mà là tấm lòng để thấu hiểu.

“Ngươi... ngươi thật sự đã nghe thấy,” Thiên Sách Lão Nhân thốt lên, giọng y khẽ run rẩy, mang theo một sự xúc động chân thành đến tột cùng. “Ngươi không chỉ nghe, mà còn đồng cảm với nó. Ngươi đã cho nó sự yên bình mà nó hằng khao khát. Ngươi đã giải thoát nó khỏi gánh nặng của một ‘linh hồn’ không mong muốn. Đây là điều mà hàng ngàn năm qua, không một ai làm được, không một ai nghĩ đến.” Y tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt đầy rẫy sự kính trọng. “Rất nhiều người chỉ thấy linh lực, thấy sự ‘thăng cấp’ là con đường duy nhất, mà không hiểu rằng, đôi khi, sự yên bình, sự tan biến, sự trở về với bản chất vô tri lại là khát vọng sâu thẳm nhất của vạn vật.”

Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn hiện trên môi, ánh mắt hắn đầy vẻ tán thưởng. “Quả nhiên,” hắn trầm giọng, “’người được chọn’ không phải là kẻ mạnh nhất, không phải là người có linh căn phi phàm nhất, mà là người hiểu được sâu sắc nhất. Hiểu được ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, và tôn trọng nó.” Lời của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khẳng định thêm sự đúng đắn của Tần Mặc.

Thiên Sách Lão Nhân quay lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt y giờ đây không còn chút hoài nghi nào, chỉ còn lại sự tin tưởng tuy��t đối và một hy vọng cháy bỏng. Y lùi lại một bước, cung kính cúi đầu nhẹ, một hành động mà một lão nhân kiến thức uyên thâm như y hiếm khi làm với người trẻ tuổi. “Tần Mặc,” y nói, giọng y trở nên nghiêm nghị nhưng tràn đầy vẻ tin tưởng. “Ta đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến vô số kẻ mạnh, vô số kỷ nguyên thăng trầm của Huyền Vực, nhưng chưa từng thấy ai như ngươi. Ngươi chính là người có thể vén màn chân lý thất lạc, người có thể dẫn dắt Huyền Vực trở về cân bằng. Ngươi là Minh Chủ của Ý Chí Vạn Vật!”

Cụm từ “Minh Chủ của Ý Chí Vạn Vật” vang vọng trong không gian cổ các, tựa như một lời tuyên ngôn, một gánh nặng trách nhiệm lớn lao vừa được đặt lên vai Tần Mặc. Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, lòng tràn đầy hy vọng. Hắn đã tìm thấy con đường đúng đắn, và hắn tin tưởng tuyệt đối vào người dẫn lối. Hắc Phong khẽ rúc đầu vào chân Tần Mặc, một hành động biểu thị sự trung thành không lay chuyển.

Tần Mặc cảm nhận được gánh nặng của danh xưng ấy, gánh nặng của một trách nhiệm lớn lao đối với cả Huyền Vực. Hắn không có tham vọng quyền lực, không khao khát trở thành lãnh đạo, nhưng hắn hiểu rằng, những gì hắn vừa trải qua, những gì hắn vừa cảm nhận, là một lời xác nhận mạnh mẽ cho con đường hắn đã chọn. Con đường của sự lắng nghe, của sự đồng cảm, của việc tôn trọng bản chất của vạn vật.

Thiên Sách Lão Nhân tiếp tục, giọng y trầm bổng, vẽ nên một bức tranh về tương lai. “Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một bằng chứng, mà nó là một thực thể sống, Tần Mặc. Nó là ‘ý chí tồn tại’ của chính Huyền Vực, ghi nhớ mọi biến cố, mọi đau thương, mọi khát vọng chân thật của vạn vật. Nó là chìa khóa để hiểu rõ toàn bộ ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’, và cũng là chìa khóa để dẫn dắt Huyền Vực thoát khỏi nguy cơ sụp đổ.” Y nhìn Tần Mặc một lần nữa, ánh mắt đầy vẻ cảnh báo. “Nhưng việc tìm kiếm nó sẽ không hề đơn giản. Ta đã ám chỉ về những thế lực không muốn sự thật được phơi bày. Ta tin rằng, Thiên Diệu Tôn Giả, với quyền năng và tầm ảnh hưởng của y, chắc chắn đã biết, hoặc ít nhất là đã bóp méo sự thật về Chân Lý Thạch Bi để phục vụ cho mục đích của y. Y sẽ cản trở ngươi bằng mọi giá, Tần Mặc.”

Lời của Thiên Sách Lão Nhân như một tia chớp xẹt qua tâm trí Tần Mặc, củng cố thêm nhận định của hắn về cuộc đối đầu tư tưởng sắp tới. Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng con đường phía trước đầy rẫy chông gai và hiểm nguy, nhưng với sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’, với sự đồng hành của Lục Vô Trần, và giờ đây là sự tin tưởng tuyệt đối cùng những chỉ dẫn quý giá từ Thiên Sách Lão Nhân, hắn đã có thêm sức mạnh. Hắn cảm nhận được tiếng vọng của những ‘ý chí tồn tại’ khắp Bí Tàng Cổ Các, chúng đang thì thầm về một niềm hy vọng mong manh, một cơ hội để Huyền Vực tìm lại sự cân bằng đã mất. Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một đích đến, mà là lời hứa về một tương lai, nơi vạn vật có thể sống đúng với bản chất của mình, và thế giới sẽ không còn bị đe dọa bởi khát vọng thăng tiên vô độ.

Thiên Sách Lão Nhân nhìn Tần Mặc với vẻ mặt mãn nguyện, tựa như đã trút bỏ được gánh nặng ngàn năm. “Được rồi, Minh Chủ,” y nói, “hãy chuẩn bị. Ta sẽ chỉ cho ngươi con đường, những manh mối cụ thể về vị trí của Chân Lý Thạch Bi. Đó là một hành trình nguy hiểm, nhưng đầy hứa hẹn. Huyền Vực này, giờ đây đã đặt niềm hy vọng vào ngươi.”

Cuộc tìm kiếm thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free