Vạn vật không lên tiên - Chương 597: Bí Mật Phong Ấn: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng
Cụm từ “Minh Chủ của Ý Chí Vạn Vật” vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Bí Tàng Cổ Các, mang theo một sức nặng vô hình đè lên đôi vai Tần Mặc. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng định mệnh đã giao phó cho hắn một trọng trách mà hắn không thể chối từ. Ánh mắt Thiên Sách Lão Nhân, tràn đầy niềm tin và hy vọng, cùng cái gật đầu tán thưởng của Vô Danh Khách, sự kiên định của Lục Vô Trần và tiếng rúc đầu trung thành của Hắc Phong, tất cả đều là những lời khẳng định sâu sắc, thôi thúc hắn tiến về phía trước. Con đường tìm kiếm chân lý, giờ đây, không chỉ là của riêng hắn, mà là hy vọng của cả Huyền Vực.
Thiên Sách Lão Nhân nhìn Tần Mặc với vẻ mặt mãn nguyện, nhưng ngay lập tức, thần thái y trở nên trang nghiêm. Y khẽ vẫy tay, ra hiệu cho Tần Mặc và những người khác đi theo. “Được rồi, Minh Chủ,” y nói, giọng y trầm bổng, “hãy chuẩn bị. Ta sẽ chỉ cho ngươi con đường, những manh mối cụ thể về vị trí của Chân Lý Thạch Bi. Đó là một hành trình nguy hiểm, nhưng đầy hứa hẹn. Huyền Vực này, giờ đây đã đặt niềm hy vọng vào ngươi.”
Không gian cổ các bỗng chốc trở nên u tịch hơn bao giờ hết, tựa như đang nín thở chờ đợi một sự thật vĩ đại được hé lộ. Thiên Sách Lão Nhân dẫn đầu đoàn người, bước chân y nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đi sâu vào một hành lang khác của Thư Khố Cổ Tịch. Khác với những khu vực trước đây, hành lang này càng sâu càng trở nên hẻo lánh, tĩnh mịch đến lạ thường. Ánh sáng vàng cam lờ mờ, như ánh hoàng hôn vĩnh cửu, chiếu rọi lên những bức tường đá cổ kính, phủ một lớp rêu phong xanh thẫm và những hoa văn chạm khắc đã bị thời gian làm mờ đi. Mùi đá cổ phong hóa, mùi của những loài hoa khô đã úa tàn từ các vườn thượng uyển đã bị bỏ hoang từ hàng ngàn năm trước, hòa quyện với một thứ không khí trong lành tinh khiết đặc trưng của những nơi cao vợi, đã tạo nên một cảm giác vừa thơ mộng vừa cô độc, thấm đẫm sự u hoài và bí ẩn.
Tần Mặc cảm nhận được áp lực vô hình từ những luồng linh khí cổ xưa dày đặc, chúng không phải là những luồng linh lực cuồn cuộn mà là những dòng chảy tĩnh lặng, chứa đựng một thứ sức mạnh trấn áp đến từ những trận pháp phong ấn. Hắc Phong, con sói khổng lồ với đôi mắt đỏ rực, khẽ gầm gừ khe khẽ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng đôi chút, biểu lộ sự cảnh giác cao độ. Ngay cả Lục Vô Trần, vốn đã trải qua bao nhiêu phen sinh tử, cũng không khỏi cảm thấy một sự đè nén nặng nề, khiến bước chân hắn trở nên chậm chạp hơn. Vô Danh Khách vẫn bình thản, nhưng ánh mắt hắn cũng lướt qua những bức tường, những góc khuất, như đang đánh giá mức độ nguy hiểm tiềm tàng.
Thiên Sách Lão Nhân dừng lại trước một bức tường đá không có bất kỳ cánh cửa hay lối đi nào rõ ràng. Y đưa bàn tay gầy gò, xương xẩu của mình lên, nhẹ nhàng lướt qua những hoa văn cổ xưa. Ngay lập tức, những ký tự cổ đại chìm sâu trong đá bắt đầu phát sáng. Ánh sáng xanh lam, đỏ tía, vàng kim liên tục lu��n phiên, tạo nên một màn trình diễn kỳ ảo. Đó là những trận pháp cổ xưa, được tạo nên từ một loại linh lực đã mai một, bảo vệ tuyệt đối khu vực này.
“Đây là nơi cất giữ những lời cảnh báo cuối cùng, những di sản mà các hiền giả cổ đại đã dùng cả sinh mạng để bảo vệ,” Thiên Sách Lão Nhân trầm giọng nói, giọng y vang vọng trong hành lang tĩnh mịch, mang theo một sự trang nghiêm hiếm thấy. “Chúng chứa đựng sự thật mà thế gian đã lãng quên, hoặc cố tình bóp méo. Những kẻ truy cầu thăng tiên mù quáng đã cố gắng xóa bỏ chúng, nhưng may mắn thay, ý chí của các bậc tiền bối vẫn còn tồn tại, phong ấn chúng tại nơi này.”
Mỗi khi Thiên Sách Lão Nhân kích hoạt một trận pháp, một luồng năng lượng cổ xưa lại bùng lên, rồi từ từ tan biến vào không khí, để lộ ra những lớp phong ấn khác ẩn sâu bên trong. Có những trận pháp cần y dùng huyết mạch tinh hoa của mình để kích hoạt, có những cái đòi hỏi y phải niệm những câu chú cổ xưa đã thất truyền. Tần Mặc cảm nhận được sự phức tạp và tinh vi của những trận ph��p này. Chúng không chỉ đơn thuần là rào chắn vật lý, mà còn là những phong ấn ý chí, ngăn chặn bất kỳ ai không có cùng tín niệm, không có sự hiểu biết sâu sắc về 'ý chí tồn tại' của vạn vật, bước vào. Áp lực linh khí càng lúc càng dày đặc, tựa như muốn nghiền nát mọi ý niệm phàm tục. Hắc Phong khẽ rên rỉ, rúc sát vào chân Tần Mặc, tìm kiếm sự an toàn.
Cuối cùng, sau một thời gian dài, khi lớp phong ấn cuối cùng tan biến như những đốm lửa ma trơi, một cánh cửa đá khổng lồ, ẩn mình hoàn toàn trong bức tường, từ từ hé mở. Một luồng không khí cổ xưa, đặc quánh, mang theo mùi của thời gian bị giam hãm, ập vào mặt mọi người. Cánh cửa mở ra không một tiếng động, như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ hàng ngàn năm. Ánh sáng lờ mờ từ bên trong hắt ra, vẽ nên một lối đi vào một thế giới bị lãng quên.
Tần Mặc bước vào đầu tiên, theo sau là Thiên Sách Lão Nhân, Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Hắc Phong. Khi cánh cửa đá từ từ khép lại sau lưng họ, không gian bên trong căn phòng rộng lớn bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng s��, chỉ còn lại tiếng bước chân khe khẽ và tiếng thở của mọi người. Không khí đặc quánh sự cổ kính và bí ẩn, nặng nề hơn cả bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực và bụi bặm trộn lẫn với một mùi hương lạ, như mùi của thời gian bị giam hãm, vương vấn khắp nơi, kích thích khứu giác một cách mạnh mẽ. Ánh sáng lờ mờ từ các tinh thạch phát quang khảm trên tường chiếu rọi, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa trên hàng ngàn cuộn văn tự và bản đồ được xếp chồng lên nhau, cao ngất ngưởng như những ngọn núi nhỏ. Tất cả đều được niêm phong kỹ lưỡng bằng những sợi chỉ linh lực đã hóa đá, hoặc những con dấu cổ xưa.
Tần Mặc cảm nhận được vô số 'ý chí tồn tại' yếu ớt từ những cuộn văn tự, bản đồ này. Chúng không phải là những ý chí sống động, tràn đầy khát vọng như những vật thể hắn từng tiếp xúc, mà là những tàn dư, những dấu vết của ý chí, tựa như những linh hồn bị mắc kẹt trong giấc ngủ ngàn năm. Chúng ẩn chứa nỗi buồn, sự tuyệt vọng, và cả một niềm hy vọng mong manh. Hắn có thể nghe thấy chúng thì thầm, những âm thanh vô hình của sự kiện đã qua, của những lời cảnh báo bị bỏ ngoài tai, của một thế giới đang dần mục rữa.
Thiên Sách Lão Nhân đưa tay chỉ vào một chồng văn tự đã ngả màu ố vàng, tựa như đã trải qua vô số kỷ nguyên. Chúng được làm từ một loại da thú hiếm có, hoặc một loại giấy đặc biệt mà thời nay không còn tìm thấy. “Những văn tự này,” y nói, giọng y trầm bổng, mang theo một nỗi xót xa khó tả, “ghi lại toàn bộ quá trình 'Thiên Đạo Cảnh Báo' được hình thành, những bi kịch đã xảy ra trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' và cả những dự đoán về tương lai. Chúng là tiếng nói của Huyền Vực, bị phong ấn để không bị hủy hoại bởi những kẻ truy cầu sức mạnh mù quáng, những kẻ đã lợi dụng khát vọng thăng tiên để trục lợi cho bản thân, hoặc đơn giản là không thể chấp nhận sự thật rằng con đường thăng tiên vô độ sẽ dẫn đến hủy diệt.”
Y khẽ thở dài, ánh mắt y lướt qua từng cuộn văn tự, như thể y đang nhìn thấy lại toàn bộ quá trình lịch sử kinh hoàng ấy. “Trong ‘Thời Kỳ Thăng Ti��n Thịnh Trị’ đó, khi mọi sinh linh đều bị thúc đẩy bởi khát vọng thăng tiên, khi linh lực được khai thác đến cạn kiệt, vạn vật bắt đầu mất đi ‘vật tính’ nguyên thủy của mình. Một thanh kiếm không còn muốn chém, một con sông không còn muốn chảy, một ngọn núi không còn muốn đứng vững. Chúng bị ép buộc phải biến đổi, phải vươn lên một thứ tồn tại cao hơn, mà bỏ quên đi bản chất cốt lõi của mình. Và khi sự mất cân bằng đạt đến đỉnh điểm, Huyền Vực đã tự phản ứng lại. Đó không phải là một sự trừng phạt của Thiên Đạo, mà là một cơ chế tự bảo vệ, một tiếng kêu cứu khẩn thiết của chính thế giới này.”
Tần Mặc tiến đến gần, đưa tay chạm vào một cuộn văn tự, cảm nhận được sự lạnh lẽo của lớp niêm phong cổ xưa. Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn. Đó không phải là những dòng chữ mà hắn có thể đọc bằng mắt thường, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những ký ức được khắc sâu vào 'ý chí tồn tại' của cuộn văn tự. Hắn thấy Huyền Vực tự phản ứng lại sự th��ng tiên quá mức, các mạch linh khí biến đổi, trở nên hỗn loạn, không còn tuân theo quy luật tự nhiên. Hắn thấy vạn vật mất đi bản chất, những sinh linh bị biến dạng bởi linh lực cưỡng ép, những vùng đất trở nên hoang tàn, khô cằn vì linh khí bị hút cạn.
Những nỗ lực tuyệt vọng của các hiền giả cổ đại để cảnh báo thế hệ sau hiện lên rõ ràng. Họ đã cố gắng giải thích, đã cố gắng ngăn chặn, nhưng bị coi là những kẻ lạc lối, những kẻ cản đường khát vọng thăng tiên vĩ đại. Hắn thấy những cuộc chiến tranh bùng nổ, không phải vì tranh đoạt lãnh thổ, mà vì tranh giành linh khí, vì sự sống còn của những người muốn tiếp tục con đường thăng tiên. Hắn cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Huyền Vực, như một cơ thể đang tự chống lại căn bệnh ung thư từ bên trong. Mỗi hình ảnh, mỗi cảm xúc đều là một nhát dao đâm vào tâm can Tần Mặc, khiến hắn run rẩy.
Trong số những cuộn văn tự và ký ức ấy, Tần Mặc cũng thấy những bản đồ cổ xưa, được vẽ bằng một loại mực đặc biệt, phát sáng yếu ớt trong bóng tối. Trên những bản đồ đó, có những ký hiệu đặc biệt, đánh dấu các vị trí của các mảnh 'Chân Lý Thạch Bi'. Thiên Sách Lão Nhân không cần phải nói, Tần Mặc đã hiểu. “Chúng là những ‘điểm neo’ của ý chí Huyền Vực,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ run lên, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Hắn quay sang Thiên Sách Lão Nhân, nói rõ ràng từng chữ, “Nó... không phải là sự trừng phạt, mà là tiếng kêu cứu của chính Huyền Vực... Các mảnh Chân Lý Thạch Bi, chúng là những mảnh vỡ của ý chí thế giới, ghi lại sự thật và chờ đợi được hợp nhất.”
Lục Vô Trần, đứng cạnh Tần Mặc, cũng cảm nhận được một phần nhỏ của luồng thông tin khổng lồ ấy thông qua Tần Mặc. Hắn thở dài một tiếng não nề, đôi mắt khắc khổ hiện lên vẻ hối hận. “Thì ra là vậy… Chúng ta đã đi sai đường quá lâu rồi. Bao nhiêu linh hồn đã bị ép buộc, bao nhiêu bản chất đã bị bóp méo, chỉ vì một ảo vọng thăng tiên.” Lời nói của hắn không chỉ là sự nhận thức, mà còn là một lời sám hối. Hắc Phong khẽ rúc đầu vào tay Tần Mặc, như muốn an ủi, hoặc như muốn chia sẻ gánh nặng ấy.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào những thông tin cổ xưa, đôi khi run rẩy khi tiếp nhận những sự thật tàn khốc. Hắn thấy những nỗ lực cuối cùng của các hiền giả để tạo ra 'Chân Lý Thạch Bi', không phải như một công cụ quyền năng, mà như một ‘tâm trí thứ cấp’ của Huyền Vực, một bản ghi chép sống động về sự thật, về sự cân bằng cần thiết. Họ đã phân tán nó thành nhiều mảnh, giấu kín khắp Huyền Vực, hy vọng một ngày nào đó, sẽ có người đủ thông tuệ, đủ đồng cảm để tìm thấy và hợp nhất chúng, để lắng nghe tiếng nói chân thật của thế giới.
Thiên Sách Lão Nhân và Vô Danh Khách im lặng quan sát. Thỉnh thoảng, Thiên Sách Lão Nhân lại gật đầu xác nhận những gì Tần Mặc cảm nhận được, chứng tỏ sự thấu hiểu của hắn là hoàn toàn chính xác. Y đặt bàn tay gầy gò lên vai Tần Mặc, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. “Ngươi đã thấy rồi đó, Tần Mặc,” y nói, giọng y trầm lắng nhưng đầy uy lực. “Những cường giả cổ đại, những kẻ c�� quyền năng nhất thời đó, đã không lắng nghe. Họ đã bóp méo sự thật, vì lợi ích cá nhân, vì quyền lực, vì tham vọng không đáy. Họ nghĩ rằng họ có thể điều khiển Huyền Vực, ép buộc nó phục tùng ý chí thăng tiên của họ. Giờ đây, ngươi đã hiểu vì sao ta lại nghi ngờ Thiên Diệu Tôn Giả. Y chính là hiện thân của những kẻ đó, một kẻ truy cầu thăng tiên mù quáng, sẵn sàng hy sinh cả Huyền Vực chỉ để thỏa mãn khát vọng ích kỷ của mình.”
Lời của Thiên Sách Lão Nhân như một lời cảnh báo trực tiếp, không chỉ về quá khứ mà còn về tương lai. Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh. Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận vai trò 'Minh Chủ của Ý Chí Vạn Vật'. Thời gian không còn nhiều, các văn tự cổ đã dự đoán những hậu quả kinh hoàng nếu 'Thiên Đạo Cảnh Báo' tiếp tục bị phớt lờ. Huyền Vực đang đứng trên bờ vực sụp đổ, và chỉ có việc hợp nhất 'Chân Lý Thạch Bi', lắng nghe tiếng nói chân thật của vạn vật, mới có thể cứu vãn được tình thế.
Những bản đồ cổ xưa không chỉ chỉ ra vị trí các mảnh 'Chân Lý Thạch Bi', mà còn hé lộ những địa điểm quan trọng khác, những nơi cất giấu những bí mật sâu xa hơn về Huyền Vực, về những nền văn minh đã sụp đổ, về những di sản của các hiền giả cổ đại. Hành trình tìm kiếm sẽ không chỉ là tìm kiếm các mảnh Thạch Bi, mà còn là một cuộc khám phá lại toàn bộ lịch sử bị lãng quên của thế giới này. Nó sẽ là một hành trình dài và gian nan, đầy rẫy hiểm nguy từ cả thiên nhiên khắc nghiệt lẫn những kẻ muốn che giấu sự thật.
Tần Mặc siết chặt nắm tay, cảm nhận được sự thôi thúc từ sâu thẳm trong tim. “Ta sẽ đi,” hắn nói, giọng hắn tuy trầm nhưng đầy quyết tâm, “ta sẽ tìm kiếm các mảnh Chân Lý Thạch Bi, ta sẽ lắng nghe tiếng nói của Huyền Vực, và ta sẽ khôi phục lại sự cân bằng.”
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi y. “Tốt lắm, Minh Chủ. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng ta tin vào ngươi. Ta sẽ cung cấp cho ngươi tất c�� những thông tin mà ta có, những chỉ dẫn chi tiết từ các bản đồ này. Hãy nhớ, Huyền Vực này, giờ đây, đã đặt niềm hy vọng cuối cùng vào ngươi.”
Với những lời đó, Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, không phải là linh lực, mà là ý chí, là quyết tâm. Cuộc tìm kiếm thực sự, một hành trình vĩ đại để cứu vãn cả một thế giới, giờ đây, đã chính thức bắt đầu. Hắn sẽ đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, đối mặt với cả thiên hạ tu sĩ, và chứng minh rằng con đường của sự lắng nghe, của sự đồng cảm, của việc tôn trọng bản chất của vạn vật, mới là con đường chân chính để Huyền Vực được tồn tại vĩnh cửu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.