Vạn vật không lên tiên - Chương 600: Ký Ức Xuyên Thời Gian: Chìa Khóa Vận Mệnh Huyền Vực
Giữa ánh chiều tà đang tắt dần, Tần Mặc không quay đầu nhìn lại. Hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đối mặt với những tàn dư của sự tha hóa từ “Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị”, những sinh vật bị biến dị bởi việc khai linh, những kẻ muốn duy trì hiện trạng, và cả Thiên Diệu Tôn Giả. Con đường phía trước sẽ là một trận chiến trường kỳ, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính những khái niệm, những tư tưởng đã ăn sâu bám rễ trong tâm trí vạn vật. Nhưng Tần Mặc biết, hắn phải đi. Hắn phải tìm kiếm những mảnh Chân Lý Thạch Bi, tái hợp chúng, để khôi phục lại “ý chí tồn tại” của Huyền Vực, để chứng minh rằng “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới” không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo cần được lắng nghe. Tiếng gầm của Hắc Phong vang lên, và bóng dáng của họ dần khuất vào màn mây mù của buổi chiều tối, bắt đầu hành trình vĩ đại, mở ra một chương mới cho số phận của cả Huyền Vực.
***
Đêm dần buông xuống trên thảo nguyên bao la, che phủ những dấu vết của một ngày dài nắng gắt. Tần Mặc ngồi trên lưng Hắc Phong, cảm nhận từng nhịp thở mạnh mẽ của con sói khổng lồ dưới thân, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn di chuyển theo mỗi bước chân uy dũng. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải một vạt sáng bạc lên cảnh vật, khiến những bóng núi xa xăm trông như những con quái vật khổng lồ đang ẩn mình chờ đợi. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi cỏ khô nồng nặc. Lục Vô Trần và Vô Danh Khách theo sau, bước chân của họ chìm vào sự im lặng của đêm tối, chỉ có tiếng giáp phục nhẹ nhàng cọ xát và tiếng gió rít qua tai là minh chứng cho sự tồn tại của họ. Không ai nói một lời, mỗi người đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng, nhưng một sự gắn kết vô hình đã được hình thành giữa họ, một sự đồng lòng trước sứ mệnh trọng đại. Tần Mặc ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng hắn nặng trĩu nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định. Hắn biết, hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc tìm kiếm đơn thuần, mà còn là một cuộc đối đầu với những tàn dư của quá khứ, những vết sẹo sâu thẳm trên linh hồn Huyền Vực. Mỗi “điểm nút khai linh” không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là một vết thương còn mưng mủ, một lời nhắc nhở về sự sai lầm của một thời đại.
Ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn đêm, nhuộm đỏ cả chân trời phía Đông, đoàn người đã đặt chân đến rìa Hẻm Núi Cát Bay. Khung cảnh trước mắt khiến Lục Vô Trần không khỏi rùng mình. Các vách đá dựng đứng, cao ngút trời, bị gió và thời gian bào mòn thành những hình thù kỳ dị, như những bức tượng khổng lồ của một nền văn minh đã lụi tàn. Cát vàng óng ả trải dài đến tận chân trời, và tiếng gió rít gào như tiếng linh hồn u uất của kẻ đã khuất, cuốn theo những hạt cát mịn tạo thành những cơn bão cát nhỏ, mịt mù. Không khí khô nóng đến bỏng rát, ngay cả khi mặt trời mới chỉ vừa lên cao. Mùi cát bụi nồng nặc, xen lẫn một mùi ẩm mốc, mục nát khó tả, như thể có điều gì đó đã bị chôn vùi dưới lớp cát dày đặc này từ hàng ngàn năm trước. Bầu không khí nơi đây khắc nghiệt, hoang vắng và tràn ngập vẻ nguy hiểm. Đây không phải là một nơi dành cho sự sống, mà là một di tích của sự hủy diệt, một bảo tàng tự nhiên của thời gian và sự quên lãng.
Lục Vô Trần cố gắng nuốt khan, cổ họng hắn khô rát. Y cất tiếng, giọng nói khản đặc như bị gió cát làm cho vụn vỡ: “Nơi đây từng là một đô thị phồn hoa sao? Giờ chỉ còn là cát bụi.” Hắn không thể hình dung nổi một nơi như thế này có thể từng là trung tâm của sự sống, của văn minh. Hắn nhớ lại những ghi chép trong Tàng Thư Các, về những thành phố cổ đại rực rỡ, những cường giả hùng mạnh, nhưng tất cả giờ chỉ là truyền thuyết, bị chôn vùi dưới lớp cát thời gian và sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Hắn tự hỏi, liệu sự phồn hoa đó có đáng để đổi lấy sự hủy diệt như thế này không.
Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, ánh mắt y xa xăm, quét qua những vách đá sừng sững, như đang nhìn thấu vào tận cùng quá khứ. Y đáp lời, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự suy ngẫm sâu sắc: “Sự phồn hoa nào cũng có cái giá của nó, đặc biệt là khi nó được xây trên nền tảng bẻ cong ý chí vạn vật.” Lời nói của y như một lời khẳng định cho chân lý mà họ đang theo đuổi, rằng sự phát triển mà không tôn trọng bản chất tự nhiên sẽ chỉ dẫn đến sự sụp đổ. Y hiểu rằng, Hẻm Núi Cát Bay này không chỉ là một địa danh, mà là một vết sẹo khổng lồ trên da thịt Huyền Vực, một minh chứng hùng hồn cho sự kiêu ngạo của một thời đại.
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ gật đầu, đồng tình với lời của Vô Danh Khách. Hắn nhảy xuống khỏi lưng Hắc Phong, bước chân vững chãi trên lớp cát lún. Đôi mắt đen láy của hắn tinh tế quan sát từng dấu vết trên vách đá, từng vân đá lờ mờ, từng phiến đá bị phong hóa. Hắn dang rộng năng lực "ý chí tồn tại" của mình, không ngừng cảm nhận. Dù yếu ớt và rời rạc, nhưng hắn vẫn có thể nghe thấy những tiếng vọng thì thầm từ lòng đất, từ những tàn tích bị chôn vùi – đó là ý chí của đá, của cát, của những tàn dư kiến trúc cổ xưa, chúng kể lại câu chuyện về một sự tồn tại đã bị lãng quên, một sự đau đớn đã trải qua. Những "ý chí" này không còn nguyên vẹn, chúng bị cắt xén, bị bóp méo, mang theo một nỗi ai oán sâu sắc, một sự tiếc nuối vô hạn cho những gì đã mất. Tần Mặc cảm nhận được sự mỏi mệt của những phiến đá đã chịu đựng hàng ngàn năm gió bụi, sự phẫn nộ của những hạt cát bị cuốn bay không ngừng, và sự trầm mặc của những vách đá đã chứng kiến sự thăng trầm của cả một nền văn minh. Hắn biết, mảnh Chân Lý Thạch Bi mà họ tìm kiếm chắc chắn nằm ở một nơi mà "ý chí tồn tại" bị tổn thương sâu sắc nhất, nơi mà sự tha hóa đã đạt đến đỉnh điểm. Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất trong không gian đầy rẫy sự bất thường này. Con sói khổng lồ cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn tạp, vừa cổ xưa vừa nguy hiểm, đang ẩn mình sâu trong lòng hẻm núi, một luồng năng lượng mà ngay cả bản năng của một thần thú cũng phải dè chừng. Tần Mặc biết, họ đang tiến gần đến mục tiêu, và cũng tiến gần đến một sự thật đau lòng.
***
Đoàn người tiếp tục tiến sâu vào lòng hẻm núi, theo chỉ dẫn trên tấm bản đồ cổ mà Thiên Sách Lão Nhân đã trao. Càng đi sâu, gió càng rít mạnh hơn, cát càng bay mù mịt hơn, và không khí càng trở nên ngột ngạt hơn. Đến buổi chiều, khi mặt trời đã bắt đầu ngả tây, nhuộm vàng rực rỡ những đỉnh núi đá xa xăm, Tần Mặc dừng lại trước một tàn tích tháp cao, gần như bị chôn vùi hoàn toàn dưới lớp cát dày đặc. Chỉ còn lại vài tầng tháp phía trên lộ ra khỏi mặt đất, như một ngón tay xương xẩu vươn lên từ nấm mồ cát. Những khối đá xây tháp đã phong hóa đến mức trông như những tảng đá tự nhiên, h��a lẫn vào cảnh quan xung quanh. Tuy nhiên, Tần Mặc vẫn có thể cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ, dù đã bị phong ấn và suy yếu, nhưng vẫn tỏa ra một sức hút kỳ lạ từ bên trong tàn tích đó.
"Đây rồi," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn vì bụi cát. Hắn đưa tay chỉ vào một khe nứt lớn trên thân tháp, nơi gió cát đã bào mòn thành một lối vào tạm bợ.
Hắc Phong lập tức tiến lên, dùng móng vuốt sắc nhọn và thân hình cường tráng của mình để cào bới lớp cát lún, mở rộng lối đi. Lục Vô Trần và Vô Danh Khách cũng nhanh chóng hỗ trợ, dùng linh lực của mình để ổn định những khối đá mục nát, ngăn chúng sụp đổ. Sau một hồi, một lối đi đủ rộng đã được mở ra, dẫn vào lòng tháp.
Bên trong tàn tích tháp, không khí trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, hoàn toàn khác biệt so với tiếng gió gào thét bên ngoài. Một mùi ẩm mốc, mục nát cổ xưa nồng nặc xộc vào mũi, xen lẫn mùi lưu huỳnh nhẹ, gợi lên một cảm giác bất an. Ánh sáng mặt trời yếu ớt chỉ có thể len lỏi qua những khe hở trên vách đá, t���o thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đá lạnh lẽo. Tần Mặc dẫn đầu, bước chân cẩn trọng, đôi mắt hắn quét qua mọi ngóc ngách, cảm nhận từng luồng "ý chí tồn tại" còn sót lại. Hắn cảm thấy một sự cô độc sâu sắc, một nỗi buồn vô tận từ những bức tường đá, từ những vật phẩm đã bị lãng quên.
Đi sâu vào trung tâm tháp, Tần Mặc tìm thấy một phiến đá kỳ lạ. Nó không phải là một khối kiến trúc thông thường, mà là một khối đá nguyên khối, xám xịt, cao gần bằng người, với những đường vân cổ xưa ẩn hiện trên bề mặt, như những hình vẽ của một ngôn ngữ đã thất truyền. Những đường vân này không phải là do tự nhiên hình thành, mà là dấu ấn của một ý chí mạnh mẽ, một sự sắp đặt có chủ đích. Một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết nhưng cũng mang theo sự nặng nề của thời gian, tỏa ra từ phiến đá, khiến không gian xung quanh trở nên đặc quánh.
Tần Mặc tiến lại gần, trái tim hắn đập mạnh một cách bất thường. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn chạm vào phiến đá này, như thể nó đang gọi tên hắn từ sâu thẳm quá khứ. Hắn nhận ra, đây chính là mảnh Chân Lý Thạch Bi đầu tiên. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng như đang tự nói với chính mình, nhưng cũng như muốn xác nhận với những người đồng hành: “Đây... đây là một phần của Chân Lý Thạch Bi... Ý chí của nó... quá mạnh...” Lời nói vừa dứt, Tần Mặc chậm rãi đưa tay ra, những ngón tay hắn run nhẹ khi chạm vào bề mặt lạnh lẽo, xám xịt của phiến đá.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa khổng lồ bùng nổ. Nó không phải là một luồng linh lực hung hãn hay có tính sát thương, mà là một dòng chảy ký ức mãnh liệt, một cơn lốc của thông tin và cảm xúc từ hàng ngàn năm trước. Luồng năng lượng đó xuyên qua đầu ngón tay hắn, tràn vào cơ thể, kéo ý thức Tần Mặc vào một dòng xoáy không gian và thời gian. Cơ thể hắn run lên bần bật, đôi mắt đen láy khép chặt lại, mi mắt giật giật. Một ánh sáng mờ ảo, màu xanh ngọc bích nhạt, phát ra từ mảnh Thạch Bi, bao trùm lấy Tần Mặc, đồng thời một luồng linh khí cổ xưa, mang theo mùi của đất và thời gian, trỗi dậy, tạo thành một vòng xoáy nhỏ xung quanh hắn, cuốn theo những hạt cát mịn li ti.
Hắc Phong lập tức gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét xung quanh. Nó lùi lại một bước, nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng bảo vệ chủ nhân, cảm nhận được sự bất thường và nguy hiểm tiềm tàng từ luồng năng lượng đang bao trùm Tần Mặc. Lục Vô Trần và Vô Danh Khách kinh ngạc nhìn Tần Mặc. Họ không thể cảm nhận được dòng chảy ký ức như Tần Mặc, nhưng họ có thể thấy rõ sự thay đổi trong không gian, sự rung động của linh khí cổ xưa đang bao trùm lấy hắn. Họ vội vàng lùi lại vài bước, quan sát với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Hắn đang... tiếp nhận ký ức?” Lục Vô Trần thì thầm, giọng nói đầy kinh ngạc. Hắn chưa từng thấy một phương thức truyền tải thông tin nào mãnh liệt và trực tiếp đến như vậy.
Vô Danh Khách gật đầu, ánh mắt y nghiêm trọng. “Mảnh Thạch Bi này không chỉ là một ghi chép, nó là một thực thể sống, một phần của ý chí Huyền Vực. Tần Mặc đang hòa mình vào nó, trải nghiệm quá khứ theo cách mà không ai khác có thể làm được.” Y hiểu rằng, Tần Mặc đang đối mặt với một thử thách to lớn, không chỉ là sự tiếp nhận thông tin mà còn là sự dung hòa với những cảm xúc, những nỗi đau của một thời đại đã qua. Hắn biết, Tần Mặc đang bước vào một thế giới mà không ai trong số họ có thể chạm tới, một thế giới của những chân lý bị chôn vùi.
***
Trong dòng chảy ký ức mãnh liệt, Tần Mặc thấy mình đứng giữa một Hoàng Thành Thiên Long phồn thịnh, rực rỡ dưới ánh nắng ban ngày. Đây không phải là một giấc mơ, mà là một ảo ảnh chân thực đến từng chi tiết, từng hạt bụi, từng mùi hương. Tiếng rao hàng huyên náo của những người bán rong, tiếng ngựa xe lộc cộc trên những con đường lát đá xanh, tiếng cười nói ồn ào của đám đông, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động và phồn vinh. Mùi hương liệu quý hiếm từ những cửa hàng sang trọng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những quán ăn ven đường, mùi rượu nồng nàn từ những tửu quán, tất cả tạo nên một không khí huyên náo, phồn thịnh, tràn đầy năng lượng. Những con phố rộng lớn, những kiến trúc nguy nga tráng lệ, với mái ngói cong vút, những cột đá chạm khắc tinh xảo, tất cả đều toát lên vẻ quyền quý và thịnh vượng.
Tuy nhiên, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đặt chân vào ảo ảnh này, Tần Mặc đã cảm nhận được một sự bất thường. Vạn vật ở đây đều "khai linh", nhưng không phải là sự khai linh tự nhiên, mà là một sự cưỡng ép, một sự biến đổi nhằm phục vụ cho mục đích "thăng tiên" của con người. Những tòa nhà đá thô cứng, lẽ ra phải mang trong mình ý chí vững chãi, kiên cố, giờ đây lại có ý chí tự vươn cao một cách dị thường, cố gắng chạm tới bầu trời, như thể đang bị một lực lượng vô hình kéo lên. Tần Mặc "nghe" thấy tiếng than khóc thầm lặng của chúng: “Ta muốn đứng vững... không phải vươn tới trời cao... Cấu trúc ta đang rạn nứt... Ý chí ta bị xé toạc...” Từng phiến đá, từng viên gạch đều rung lên một nỗi đau âm ỉ, một sự cưỡng ép đến tột cùng để chống lại bản chất tự nhiên của mình.
Hắn nhìn thấy những linh thú, những loài vật hoang dã lẽ ra phải sống tự do trong rừng núi, giờ đây bị cưỡng ép "nhân hóa" thành hình người, với bộ da lông được biến đổi thành làn da mịn màng, móng vuốt sắc nhọn thành những ngón tay thon dài. Chúng đi đứng, nói năng như con người, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt chúng, Tần Mặc vẫn thấy được sự hoang dại bị đè nén, sự khao khát được trở về với bản năng nguyên thủy. Hắn "nghe" thấy ý chí của một linh thú đang gào thét trong câm lặng: “Lông ta hóa thành da người, móng vuốt ta thành ngón tay... nhưng linh hồn ta vẫn là thú... Ta không muốn mất đi bản năng...” Chúng bị ép buộc phải sống một cuộc đời không phải của mình, để rồi lạc lối giữa hình hài và bản chất.
Cây cỏ, hoa lá cũng không thoát khỏi số phận tương tự. Chúng được cải biến để cho ra "tiên dược" nhanh chóng, với những bông hoa nở rộ không đúng mùa, những quả mọng phát triển quá cỡ, mang theo một vẻ đẹp giả tạo và một sự sống hữu hạn. Tần Mặc cảm nhận được sự kiệt quệ của đất đai, sự hao mòn của sinh khí, khi vạn vật bị vắt kiệt để sản sinh ra những thứ không thuộc về tự nhiên của chúng. Chúng không còn là cây cỏ đơn thuần, mà là những công cụ sống, bị ép buộc phải "lên tiên" bằng cách cống hiến toàn bộ sinh lực của mình.
Ban đầu, mọi thứ có vẻ tươi đẹp và tiến bộ, một minh chứng cho sự vĩ đại của con người trong việc chinh phục tự nhiên. Nhưng càng ở lâu trong ảo ảnh này, Tần Mặc càng cảm nhận được sự méo mó, sự cưỡng ép trong "ý chí tồn tại" của từng vật thể. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận trực tiếp sự đau đớn và tha hóa đang diễn ra ở mọi ngóc ngách của Hoàng Thành Thiên Long. Những nụ cười trên gương mặt con người có vẻ rạng rỡ, nhưng đôi khi ẩn chứa một sự trống rỗng lạ kỳ. Sự phồn thịnh này được xây dựng trên sự hy sinh bản chất của vạn vật, một sự phồn thịnh không bền vững.
Rồi, những dấu hiệu đầu tiên của "Thiên Đạo Cảnh Báo" bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là những tai họa bùng nổ ngay lập tức, mà là những vết rạn nứt tinh vi, những biến đổi nhỏ bé nhưng liên tục. Linh khí trong thành trở nên hỗn loạn, không còn thuần khiết và ổn định như lẽ thường. Những luồng linh khí mang theo sự cưỡng ép, sự tranh đoạt, khiến không gian trở nên nặng nề, khó chịu. Thực vật biến dị một cách tiêu cực, những cây cổ thụ bắt đầu khô héo không lý do, những bông hoa "tiên dược" bỗng chốc héo úa hoặc mọc ra những hình thù kỳ dị, mang theo độc tính. Thú vật, dù đã bị "nhân hóa", nhưng bản năng nguyên thủy của chúng lại trỗi dậy một cách hung hãn, chúng trở nên khó kiểm soát, đôi khi tấn công lẫn nhau hoặc con người một cách vô thức.
Những tai họa tự nhiên cũng bắt đầu xảy ra. Những trận mưa axit bất chợt đổ xuống, làm ăn mòn những mái ngói cong vút, làm úa tàn những vườn hoa. Những trận động đất nhỏ, những vết nứt trên mặt đất xuất hiện không rõ nguyên nhân. Tần Mặc nhận ra, đây không phải là sự trừng phạt ngẫu nhiên, mà là những phản ứng tự vệ c���a Huyền Vực, những vết rách trên tấm vải không gian và thời gian khi "ý chí tồn tại" của nó bị xé toạc. Mỗi sự kiện đều là một lời cảnh báo, một tiếng gào thét từ chính thế giới, cho thấy sự mất cân bằng đã đạt đến một mức độ nguy hiểm. Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn của chính Huyền Vực, sự bất lực của nó khi vạn vật bị ép buộc đi ngược lại bản chất. Ánh hào quang của sự phồn thịnh dần biến mất, thay vào đó là một bức màn u ám của sự hủy diệt sắp đến.
***
Ảo ảnh đột ngột thay đổi, cảnh tượng Hoàng Thành Thiên Long phồn thịnh tan biến như bọt biển, thay vào đó là một khung cảnh tận thế, một Vực Sâu Hỗn Loạn. Tần Mặc thấy mình đứng trên một rìa vực sâu thăm thẳm, nơi ánh sáng hầu như không thể chạm tới. Tiếng gió rít không còn là tiếng than thở, mà là tiếng gào thét của quỷ dữ, xé toạc màng nhĩ. Những tiếng vọng không rõ nguồn gốc, như những lời nguyền rủa từ sâu thẳm vực thẳm, vang lên liên hồi, tạo nên một bản giao hưởng của sự khủng khiếp. Mùi đất chết nồng nặc, mùi lưu huỳnh và khí độc khó chịu xộc vào mũi, khiến Tần Mặc cảm thấy buồn nôn. Bầu không khí nơi đây u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề, như thể toàn bộ sức nặng của Huyền Vực đang đè nén lên hắn.
Trước mắt Tần Mặc là một cảnh tượng bi tráng đến tột cùng: toàn bộ Huyền Vực đang gào thét trong hỗn loạn. Bầu trời rách nát, những vết nứt khổng lồ hiện ra, để lộ những khoảng không gian trống rỗng, vô định. Các dòng linh khí cuộn xoáy điên cuồng, biến thành những cơn bão năng lượng hủy diệt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Đất đai nứt toác, những vết nứt sâu hoắm nuốt chửng những thành phố, những ngọn núi, như thể thế giới đang tự xé nát chính mình. Mưa axit không ngừng đổ xuống, ăn mòn đá, sắt, gỗ, biến mọi thứ thành bùn nhão. Sương mù độc bao phủ khắp nơi, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên ma mị và đáng sợ. Những đốm sáng kỳ dị, xanh lè hoặc đỏ rực, phát ra từ sâu trong vực thẳm, như những con mắt của quỷ dữ đang nhìn chằm chằm.
Giữa sự hỗn loạn tột độ đó, Tần Mặc "nhìn thấy" một ý chí khổng lồ, nguyên thủy, một sự tồn tại vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, đang cố gắng tự bảo vệ. Đó là "ý chí tồn tại" của chính Huyền Vực, của toàn bộ thế giới này, đang vùng vẫy trong cơn hấp hối. Nó không phải là một sinh vật cụ thể, mà là bản chất cốt lõi của tất cả vạn vật hợp lại, một ý thức tập thể của sự sống và cân bằng. Ý chí đó dường như đang chống lại một lực lượng hủy diệt vô hình, một sự mất cân bằng đã đạt đến giới hạn cuối cùng. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của Huyền Vực, sự bất lực khi nó chứng kiến những đứa con của mình tự hủy hoại bản chất.
Trong khoảnh khắc cao trào của sự hỗn loạn, ý chí khổng lồ của Huyền Vực bắt đầu hội tụ lại. Nó không thể ngăn chặn sự hủy diệt, nhưng nó có thể lưu giữ lại một phần bản chất, một lời cảnh báo cho tương lai. Các dòng linh khí cuộn xoáy, những hạt bụi năng lượng, những mảnh vỡ của sự sống và cái chết, tất cả đều bị hút vào một điểm duy nhất. Dần dần, chúng kết tinh thành những khối đá khổng lồ, với những đường vân khắc ghi những lời cảnh báo, những chân lý bị lãng quên, và bản chất nguyên thủy của vạn vật. Đó chính là Chân Lý Thạch Bi. Tần Mặc nhận ra, những khối đá này không chỉ là những "vật phẩm" ghi chép lịch sử, mà là những mảnh vỡ của linh hồn thế giới, là "trái tim" của Huyền Vực, được tạo ra để lưu giữ sự cân bằng, để chờ đợi một ngày nào đó được tái hợp.
Trong tâm trí, với một giọng nói vang vọng như tiếng chuông cổ xưa vọng lại từ sâu thẳm thời gian, Tần Mặc thốt lên, không phải bằng miệng mà bằng ý chí: “Không... Đây không phải là sự hủy diệt... Đây là sự kháng cự! Là ý chí của thế giới... tự tạo ra lối thoát! Chân Lý Thạch Bi... là chìa khóa... là hy vọng!” Hắn hiểu rằng, "Thiên Đạo Cảnh Báo" không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà là một cơ chế tự vệ có ý thức của Huyền Vực, và Chân Lý Thạch Bi chính là hiện thân vật chất của cơ chế đó, là một lời kêu gọi tuyệt vọng từ một thế giới đang hấp hối. Mỗi mảnh Thạch Bi không chỉ là một bằng chứng lịch sử, mà là một kho chứa "ý chí tồn tại" nguyên bản, là một phần của "chìa khóa cân bằng vận mệnh Huyền Vực".
Trong khoảnh khắc giác ngộ tột độ đó, Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, thanh tịnh và kiên định, không ngừng truyền vào mảnh Thạch Bi trong tay hắn (dù hắn vẫn đang ở trong ảo ảnh). Luồng năng lượng đó không phải là sức mạnh để chiến đấu, không phải là linh lực để tu luyện, mà là sự thanh tịnh của bản chất, sự kiên định của ý chí, và sự khao khát cân bằng của Huyền Vực. Nó là tinh túy của "ý chí tồn tại" nguyên bản, một dòng chảy của sự sống không bị bẻ cong, không bị tha hóa. Tần Mặc cảm thấy linh hồn mình được gột rửa, tâm trí hắn trở nên sáng tỏ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn thấy rõ ràng hơn mối liên hệ giữa "Thiên Đạo Cảnh Báo" và Chân Lý Thạch Bi, hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là tìm kiếm những mảnh đá, mà là "tái hợp ý chí" của thế giới, hàn gắn những vết thương sâu thẳm của nó, để Huyền Vực có thể tìm lại sự cân bằng vốn có. Gánh nặng của sứ m��nh đè lên vai hắn, nhưng đồng thời, một nguồn sức mạnh nội tại, một niềm tin sắt đá cũng trỗi dậy trong lòng hắn.
Ảo ảnh vụt tắt, Tần Mặc giật mình trở lại thực tại, nhưng linh hồn hắn đã không còn như trước. Hắn vẫn đứng đó, trong tàn tích tháp cổ, tay vẫn đặt lên phiến Chân Lý Thạch Bi xám xịt. Ánh sáng xanh ngọc bích mờ ảo từ mảnh đá đã biến mất, nhưng một luồng hơi ấm dịu nhẹ lại truyền từ phiến đá vào lòng bàn tay hắn, như một lời thì thầm của sự sống, của hy vọng. Hắn từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm hơn, chứa đựng cả sự thấu hiểu về bi kịch của quá khứ và sự kiên định về con đường phía trước.
Lục Vô Trần và Vô Danh Khách ngay lập tức tiến đến, vẻ lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. “Minh Chủ, ngươi không sao chứ?” Lục Vô Trần hỏi, giọng nói đầy quan tâm.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu vì những ký ức khổng lồ, nhưng đồng thời, một sự minh triết chưa từng có cũng tràn ngập tâm trí hắn. “Ta... ��ã thấy. Ta đã thấy sự thật về ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’... sự tha hóa của vạn vật... và cách ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ hình thành.” Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đều mang theo trọng lượng của một chân lý vĩ đại vừa được khám phá.
Hắc Phong khẽ rúc đầu vào tay Tần Mặc, dụi nhẹ, như muốn an ủi. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, một sự trưởng thành sâu sắc hơn, một quyết tâm mạnh mẽ hơn.
Vô Danh Khách nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy suy tư. Y biết, Tần Mặc vừa trải qua một điều phi thường, một kinh nghiệm mà không cường giả nào có thể có được. “Vậy... Chân Lý Thạch Bi này... nó là gì trong mắt ngươi?”
Tần Mặc ngước nhìn phiến đá, giờ đây nó không còn là một vật thể vô tri mà là một phần sống của Huyền Vực. “Nó không chỉ là một lời cảnh báo, Vô Danh Khách. Nó là ý chí của thế giới, là bản chất nguyên thủy của vạn vật được phong ấn lại để chống lại sự tha hóa. Nó là chìa khóa để cân bằng vận mệnh Huyền Vực, là một phần của trái tim thế giới. Mỗi mảnh Thạch Bi là một ký ức, một lời thỉnh cầu từ Huyền Vực để được hàn gắn.” Hắn nói, giọng điệu kiên quyết hơn bao giờ hết. “Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là tìm kiếm chúng, mà là tái hợp những ý chí đó, để Huyền Vực có thể hồi phục.”
Lục Vô Trần lắng nghe, khuôn mặt khắc khổ của hắn dần giãn ra, thay bằng một ánh nhìn thấu hiểu sâu sắc. “Thì ra... sự chán nản của ta không phải là vô nghĩa. Thế giới này thực sự đang bị bệnh. Và ngươi, Minh Chủ, chính là người có thể chữa lành nó.” Hắn cúi đầu, lòng tin của hắn vào Tần Mặc giờ đây đã vượt xa mọi nghi ngờ, trở thành một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
“Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, Tần Mặc. Những kẻ đã bóp méo ý chí vạn vật trong quá khứ, những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả hiện tại, sẽ không dễ dàng để ngươi thực hiện sứ mệnh này.” Vô Danh Khách cảnh báo, nhưng trong lời nói của y lại ánh lên một tia hy vọng mới mẻ. “Nhưng giờ đây, chúng ta đã có chìa khóa. Chúng ta đã có một con đường.”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía lối ra, nơi ánh nắng chiều tà vẫn đang rọi vào, vẽ nên những vệt vàng cam trên sàn đá. Hắn biết, những gì hắn vừa trải nghiệm chỉ là sự khởi đầu. Các “điểm nút khai linh” khác, những mảnh Chân Lý Thạch Bi còn lại, chắc chắn sẽ chứa đựng những ký ức, những nỗi đau, và cả những thử thách còn lớn hơn. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ theo đuổi con đường thăng tiên mù quáng chắc chắn sẽ là chướng ngại vật lớn nhất. Nhưng Tần Mặc đã thấy được chân lý. Hắn đã hiểu rằng, “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới” không phải là một câu nói suông, mà là một lời cảnh báo bi thảm đã được chứng minh qua lịch sử. Và hắn, Tần Mặc, người có thể nghe được ý chí của vạn vật, sẽ là người mang lại sự cân bằng, mang lại hy vọng cho một thế giới đang chờ được hàn gắn. Hắn quay người, dứt khoát bước ra khỏi tàn tích tháp cổ, theo sau là Lục Vô Trần, Vô Danh Khách, và Hắc Phong trung thành, bước chân họ vững vàng trên con đường đầy cát bụi của Hẻm Núi Cát Bay, hướng về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối, mang theo sứ mệnh tái hợp ý chí của Huyền Vực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.