Vạn vật không lên tiên - Chương 599: Chân Lý Thạch Bi: Lời Cảnh Báo Tối Hậu
Ánh tà dương cuối cùng của ngày trước đã tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch bao trùm cả Tàng Thư Các rộng lớn của Thanh Vân Tông. Giờ đây, những tia sáng đầu tiên của bình minh đang khẽ len lỏi qua các khe cửa sổ cổ kính, hắt lên những giá sách cao vút, phủ một lớp bụi vàng óng ánh lên những cuộn văn tự cổ và tấm bản đồ đã ố vàng theo thời gian. Mùi mực cũ, hương trầm thoang thoảng cùng với mùi ẩm mốc của giấy tờ ngàn năm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng, u hoài và đầy huyền bí. Trong sự tĩnh lặng ấy, chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt rất khẽ của Tần Mặc.
Hắn vẫn nghiêng mình trên tấm bản đồ cổ, đôi tay thanh tú nhưng đầy sức mạnh lướt nhẹ qua những ký hiệu mờ nhạt, tưởng chừng như vô tri. Dưới năng lực “ý chí tồn tại” độc đáo của hắn, những đường nét, những chấm phá trên bản đồ không còn là mực khô trên giấy, mà là những dòng chảy của ký ức, là tiếng vọng của một quá khứ xa xăm đang dần hiện rõ trong tâm trí Tần Mặc. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn “nghe” bằng tâm hồn, cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng, và cả những hy vọng mong manh của những người cổ đại đã tạo ra chúng. Các “điểm nút khai linh” được đánh dấu trên bản đồ, ban đầu chỉ là những chấm nhỏ vô nghĩa, giờ đây như những vết sẹo hằn sâu trên da thịt của Huyền Vực, mỗi vết sẹo đều kể một câu chuyện bi thương về sự tha hóa của vạn vật khi bị cưỡng ép tu luyện, bị bóp méo bản chất để phục vụ cho khát vọng “thăng tiên” mù quáng. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của những loài cây bị khai linh, của những dòng sông bị biến đổi dòng chảy, của những ngọn núi bị vắt kiệt linh khí. Tất cả đều là những tiếng kêu thầm lặng, nhưng lại đầy thống khổ, vang vọng từ sâu thẳm quá khứ.
“Những kẻ ghi chép này… họ đã cố gắng cảnh báo, nhưng lại bị che giấu quá kỹ.” Tần Mặc khẽ độc thoại, giọng nói trầm lắng như hòa vào sự tĩnh mịch của không gian. Hắn nhận ra rằng, những văn tự và bản đồ này không chỉ là ghi chép lịch sử, mà là một lời cầu cứu khẩn thiết, một di ngôn được truyền lại từ những người cuối cùng còn giữ được sự minh triết trong “Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị”. Họ đã nhìn thấy vực thẳm, đã cố gắng ngăn cản, nhưng tiếng nói của họ đã bị những kẻ cuồng vọng quyền lực chôn vùi. Hắn tự hỏi, phải chăng sự che giấu này cũng là một phần của “ý chí tồn tại” của kẻ mạnh, muốn thao túng vạn vật để đạt được mục đích riêng?
Thiên Sách Lão Nhân, ngồi đối diện Tần Mặc trên một chiếc bồ đoàn cũ kỹ, tay nhấp chén trà thảo mộc nghi ngút khói. Ánh mắt tinh anh của y dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt Tần Mặc. Y đã sống đủ lâu để hiểu được sự phức tạp của lòng người, sự tham lam không đáy của kẻ tu hành. “Không phải là cố gắng cảnh báo, mà là đã cảnh báo… nhưng bị phớt lờ, bị bóp méo, bị biến thành những điều cấm kỵ.” Giọng y trầm ấm, mang theo chút nuối tiếc và thâm trầm của kẻ chứng kiến bao th��ng trầm. “Ngươi thấy đó, Tần Mặc, chân lý đôi khi lại là thứ yếu ớt nhất, dễ dàng bị nghiền nát bởi quyền lực và sự mù quáng. Kẻ mạnh luôn muốn viết lại lịch sử theo ý mình, để những kẻ yếu tin vào một viễn cảnh giả tạo, một con đường ‘lên tiên’ được tô vẽ hào nhoáng.”
Lục Vô Trần, đứng cách đó không xa, dáng người gầy gò, lưng hơi còng. Đôi mắt sâu trũng của hắn giờ đây không còn vẻ chán nản triền miên, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một khao khát được thấu hiểu. Hắn đã từng sống trong sự hoài nghi và vô nghĩa, nhưng những lời Tần Mặc nói, những gì hắn cảm nhận được qua Tần Mặc, đã thắp lên một đốm lửa hy vọng. “Vậy… Chân Lý Thạch Bi này, nó có ‘ý chí tồn tại’ của riêng nó không? Hay nó chỉ là một vật chứa đựng, một vật ghi chép?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp, nhưng chứa đựng sự chân thành và khao khát kiến thức. Đối với hắn, khái niệm “ý chí tồn tại” của một vật vô tri như đá vẫn còn quá đỗi mơ hồ, nhưng hắn cảm nhận được sự thiêng liêng và quan trọng của nó.
Vô Danh Khách, tựa lưng vào giá sách cổ, bầu rượu trên tay đã cạn. Y không nói gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng, nhưng tiếng thở dài ấy lại mang theo vô vàn suy tư. Y đã chứng kiến nhiều, đã hiểu nhiều, và lời nói của Thiên Sách Lão Nhân chỉ là sự xác nhận cho những gì y đã sớm nhận ra. Sự im lặng của y đôi khi còn nặng hơn ngàn lời nói. Hắc Phong, nằm phục dưới chân Tần Mặc, khẽ cựa mình. Đôi mắt đỏ rực của nó quét một lượt quanh căn phòng, cảnh giác và trung thành, như một bức tường vững chắc che chở cho chủ nhân. Nó cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự quan trọng của khoảnh khắc này, và nó sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào.
Tần Mặc không trả lời ngay câu hỏi của Lục Vô Trần. Hắn nhắm mắt lại, năng lực “ý chí tồn tại” của hắn lan tỏa ra khắp không gian, chạm vào từng sợi linh khí cổ xưa, từng hạt bụi thời gian. Hắn cảm nhận được sự rung động của các tấm bản đồ, của những cuộn văn tự. Chúng không chỉ là vật vô tri, chúng là những mảnh ghép của một ký ức vĩ đại, một lời cảnh báo được phong ấn. Hắn bắt đầu kết nối các “điểm nút khai linh” trên bản đồ với những dấu hiệu của “Thiên Đạo Cảnh Báo” được mô tả trong văn tự: những vùng đất linh khí cạn kiệt, những loài sinh vật biến dị, những hiện tượng thiên tai kỳ lạ. Mỗi một “điểm nút” không chỉ là một địa điểm, mà là một vết thương hở miệng, nơi Huyền Vực đang rên rỉ, đang dần mục nát. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ, những âm thanh rời rạc: tiếng gầm rú của thú vật bị biến chất, tiếng khóc than của người dân bị vắt kiệt, tiếng nứt vỡ của đá núi khi bị khai thác linh mạch vô độ. Tất cả đều là hậu quả của việc truy cầu “thăng tiên” một cách mù quáng, là cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo của con người và sinh linh. Tần Mặc cảm nhận được rằng, những mảnh Chân Lý Thạch Bi không chỉ ghi lại những tai họa, mà còn là chính những tai họa đó, hóa thân thành vật chất, là tiếng hét của thế giới trước bờ vực diệt vong. Chúng không phải là một bằng chứng đơn thuần, mà là một phần của chính “ý chí tồn tại” của Huyền V��c, một sự tồn tại đang bị phân mảnh, bị xé toạc ra.
***
Một tia sáng mặt trời hiếm hoi, mạnh mẽ hơn, giờ đây đã lọt qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào khuôn mặt Tần Mặc, như một sự vén màn cho chân lý. Đột nhiên, đôi mắt đen láy của hắn mở bừng, ánh lên sự kiên định và một vẻ rạng rỡ khó tả, như thể hắn vừa nhìn thấu một bức màn che phủ hàng ngàn năm. Hắn đứng thẳng dậy, vươn vai, cảm giác như những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh vĩ đại đã hoàn chỉnh trong tâm trí. Hắn nhìn thẳng vào Thiên Sách Lão Nhân, ánh mắt thấu triệt, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh vốn có.
“Thiên Sách Lão Nhân,” Tần Mặc cất giọng, chậm rãi nhưng rõ ràng, từng lời nói như khắc sâu vào không khí. “Ta đã hiểu. Chân Lý Thạch Bi… không phải là bằng chứng của ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’. Nó cũng không phải là một vật chứa đựng, hay một vật ghi chép đơn thuần. Nó chính là ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’, là một phần của ‘ý chí tồn tại’ của Huyền Vực, được phong ấn lại dưới dạng vật chất. Nó là lời cảnh báo tối hậu, là tiếng lòng của thế giới đang kêu gào trong tuyệt vọng, phải không?”
Thiên Sách Lão Nhân khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy sự mãn nguyện và tin tưởng. Y gật đầu chậm rãi, ánh mắt chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc. “Ngươi đã nhìn thấu, Tần Mặc. Ngươi đã lắng nghe được tiếng lòng của thế giới, điều mà bao đời cường giả đã bỏ qua, hoặc cố tình làm ngơ. Chân Lý Thạch Bi là những mảnh vỡ của một linh hồn vĩ đại, là những lời than khóc bị đóng băng, là những mảnh ký ức đau thương của Huyền Vực. Nó là một cơ chế tự vệ, một sự gào thét của thế giới trước sự hủy diệt cận kề. Nó tồn tại để cảnh báo, để ngăn chặn sự lặp lại của tai ương. Và cũng để chờ đợi… người có thể lắng nghe, người có thể hàn gắn.”
Giọng Thiên Sách Lão Nhân trầm ấm, từng lời như một lời tiên tri được ứng nghiệm. Y giải thích thêm, ánh mắt xa xăm như nhìn về một quá khứ xa xôi. “Khi sự mất cân bằng đạt đến đỉnh điểm, ‘ý chí tồn tại’ của Huyền Vực đã tự phân mảnh, tự phong ấn những lời cảnh báo này. Mỗi mảnh Thạch Bi đều mang theo một phần ‘ý chí’ bị tổn thương, một phần ký ức về sự tha hóa ở một ‘điểm nút khai linh’ nhất định. Nhiệm vụ của ngươi, Tần Mặc, không chỉ là tìm kiếm các mảnh Thạch Bi, mà còn là tái hợp những mảnh vỡ linh hồn đó, hàn gắn những vết thương của thế giới, giúp Huyền Vực nhớ lại bản chất chân nguyên của chính nó.”
Lục Vô Trần tiến lại gần hơn, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi vẻ ưu tư, thay vào đó là sự nghiêm túc và quyết tâm. “Vậy, chúng ta phải làm gì để bảo vệ nó? Để hàn gắn nó?” Hắn hỏi, giọng nói vang vọng sự khẩn thiết. Hắn đã từng hoài nghi về mọi thứ, nhưng trước chân lý trần trụi này, sự hoài nghi đã tan biến, nhường chỗ cho một ý chí bảo vệ mạnh mẽ. Hắn cảm thấy mình không thể đứng ngoài cuộc, không thể tiếp tục chìm đắm trong sự chán nản vô vọng nữa.
Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt hắn ánh lên sự thấu hiểu. “Không chỉ là bảo vệ nó khỏi những kẻ muốn lợi dụng hay phá hủy, mà còn là bảo vệ nó khỏi sự lãng quên, khỏi sự mù quáng. Chúng ta phải tìm kiếm các mảnh Thạch Bi, đưa chúng trở lại với nhau, để ‘ý chí tồn tại’ của Huyền Vực được hoàn chỉnh. Mỗi mảnh Thạch Bi được tái hợp sẽ là một vết thương được hàn gắn, một ký ức được phục hồi. Đó là con đường duy nhất để Huyền Vực tìm lại sự cân bằng bản chất của nó.” Hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, như một vị minh chủ đang tuyên bố sứ mệnh tối thượng. Hắn cảm nhận được gánh nặng đè nặng trên vai, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nguồn sức mạnh nội tại đang trỗi dậy, một nguồn sức mạnh đến từ sự đồng cảm và lòng kiên định.
Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy suy tư. “Con đường ấy… gian nan vạn phần. Không chỉ có những kẻ thù hữu hình, mà còn có những kẻ thù vô hình. Những tàn dư của ‘ý chí’ bị bóp méo, những sinh vật biến dị từ quá khứ, những kẻ bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiên… chúng sẽ không để ngươi dễ dàng thực hiện được.” Lời nói của y là một lời cảnh báo, nhưng cũng là một sự công nhận đối với quyết tâm của Tần Mặc. Y đã nhìn thấy sự thay đổi trong Tần Mặc, một sự trưởng thành vượt bậc, một sự kiên cường phi thường.
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời khẳng định thầm lặng. Nó dùng cái đầu to lớn của mình cọ nhẹ vào chân Tần Mặc, truyền đi sự ấm áp và trung thành không điều kiện.
Tần Mặc quay lại nhìn bản đồ một lần nữa. Những chấm nhỏ giờ đây không còn là những điểm trên bản đồ, mà là những lời kêu gọi khẩn thiết, những vết thương cần được hàn gắn. Hắn đã hiểu rõ sứ mệnh của mình, hiểu rõ ý nghĩa của Chân Lý Thạch Bi. Đó không chỉ là một hiện vật cổ xưa, mà là trái tim của cả Huyền Vực, là lời cảnh báo cuối cùng, là hy vọng duy nhất để thế giới không bị hủy diệt hoàn toàn.
***
Khi chiều tà buông xuống, phủ một màu vàng cam u tịch lên những đỉnh núi Thanh Vân Tông, Tần Mặc cùng Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đã đứng trước cổng Tàng Thư Các. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh và cảm giác mây mù bao phủ, như báo hiệu một hành trình đầy thử thách. Kiến trúc cổng Tàng Thư Các sừng sững, cổ kính, từng phiến đá mang dấu ấn thời gian như một người gác cổng im lặng, chứng kiến bao thế hệ ra vào, bao chân lý được khám phá và bị chôn vùi. Hắc Phong đã đợi sẵn ở bên ngoài, bộ lông đen tuyền nổi bật giữa ánh chiều chạng vạng, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng về phía trước, sẵn sàng cho cuộc hành trình mới. Nó khẽ gầm gừ một tiếng uy dũng, như muốn thúc giục chủ nhân.
Thiên Sách Lão Nhân bước ra, tay y cầm một cuộn bản đồ mới, được sao chép và bổ sung chi tiết cẩn thận từ những bản đồ cổ, đánh dấu rõ ràng vị trí của mảnh Chân Lý Thạch Bi đầu tiên mà Tần Mặc cần tìm kiếm. Y trao nó cho Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và kỳ vọng. “Đây là lộ trình đầu tiên, Tần Mặc. Theo những ghi chép cổ, mảnh Thạch Bi này nằm sâu trong một ‘điểm nút khai linh’ đã bị phong ấn từ thời kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, nơi tàn dư của ‘ý chí’ bị bóp méo vẫn còn tồn tại. Nó sẽ không dễ dàng.”
T��n Mặc tiếp nhận cuộn bản đồ, ngón tay hắn lướt qua những ký hiệu về ‘điểm nút khai linh’ đầu tiên, cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn tạp, vừa đau đớn vừa phẫn nộ, vọng về từ nơi đó. Hắn gật đầu, ánh mắt kiên định. “Sứ mệnh này… ta sẽ gánh vác.” Lời nói của hắn không phải là một sự khoa trương, mà là một lời tuyên thệ chân thành, một trách nhiệm mà hắn tự nguyện chấp nhận.
Lục Vô Trần tiến lên một bước, khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây đã được thay thế bằng một vẻ quyết tâm chưa từng có. “Minh Chủ, ta sẽ đi cùng ngươi. Dù con đường có gian nan đến đâu, ta cũng sẽ không lùi bước.” Hắn xưng hô Tần Mặc bằng “Minh Chủ”, một sự công nhận ngầm về vai trò lãnh đạo và tầm quan trọng của Tần Mặc trong sứ mệnh vĩ đại này. Sự chán nản của hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ý chí mạnh mẽ để chuộc lỗi cho sự mù quáng của bản thân và của những kẻ đã đi theo con đường sai lầm.
Vô Danh Khách khẽ đặt tay lên vai Tần Mặc, giọng y trầm thấp, mang theo một sự cảnh báo nhưng cũng là một lời dặn dò đầy thâm ý. “Cẩn thận, con đường này không chỉ đầy hiểm nguy từ bên ngoài, mà còn đầy cám dỗ từ bên trong. Những tàn dư của ‘ý chí’ bị tha hóa đó… chúng sẽ cố gắng bóp méo nhận thức của ngươi, lôi kéo ngươi vào con đường cũ. Hãy giữ vững bản tâm.” Lời nói của y như một lời nhắc nhở về những thử thách không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, về niềm tin mà Tần Mặc sẽ phải đối mặt.
Thiên Sách Lão Nhân nhìn cả nhóm, ánh mắt y chất chứa cả sự lo lắng lẫn hy vọng. “Hãy nhớ, Tần Mặc. Sức mạnh chân chính không đến từ việc ép buộc vạn vật phải trở nên cao hơn, vĩ đại hơn, mà đến từ việc thấu hiểu và tôn trọng bản chất vốn có của chúng. Chỉ khi ngươi thực sự lắng nghe, thực sự đồng cảm, ngươi mới có thể hàn gắn được những vết thương của Huyền Vực.” Y biết rằng, con đường của Tần Mặc sẽ là con đường cô độc nhất, nhưng cũng là con đường duy nhất có thể cứu vãn thế giới.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt quét qua từng người đồng hành, từ ánh nhìn ngưỡng mộ của Lục Vô Trần, lời cảnh báo sâu sắc của Vô Danh Khách, cho đến sự trung thành im lặng của Hắc Phong. Hắn hiểu rằng, mình không đơn độc. Hắn quay lại, bước lên lưng Hắc Phong. Con sói khổng lồ khẽ rùng mình, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ hưng phấn.
Giữa ánh chiều tà đang tắt dần, Tần Mặc không quay đầu nhìn lại. Hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đối mặt với những tàn dư của sự tha hóa từ “Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị”, những sinh vật bị biến dị bởi việc khai linh, những kẻ muốn duy trì hiện trạng, và cả Thiên Diệu Tôn Giả. Con đường phía trước sẽ là một trận chiến trường kỳ, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính những khái niệm, những tư tưởng đã ăn sâu bám rễ trong tâm trí vạn vật. Nhưng Tần Mặc biết, hắn phải đi. Hắn phải tìm kiếm những mảnh Chân Lý Thạch Bi, tái hợp chúng, để khôi phục lại “ý chí tồn tại” của Huyền Vực, để chứng minh rằng “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới” không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo cần được lắng nghe. Tiếng gầm của Hắc Phong vang lên, và bóng dáng của họ dần khuất vào màn mây mù của buổi chiều tối, bắt đầu hành trình vĩ đại, mở ra một chương mới cho số phận của cả Huyền Vực.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.