Vạn vật không lên tiên - Chương 603: Cổ Vật Rò Rỉ: Ám Lưu Trên Sa Mạc Di Tích
Ánh nắng chói chang của buổi ban mai lướt trên nền cát vàng của Hẻm Núi Cát Bay, mang theo hơi nóng hầm hập của sa mạc, đối lập hoàn toàn với không khí u tịch, huyền ảo của Tháp Mật Đàm mà Tần Mặc và những người đồng hành vừa rời bỏ. Mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay Tần Mặc giờ đây chỉ là một khối đá cổ kính, mất đi vẻ lung linh huyền ảo từng có trong "ảo ảnh chân thực", nhưng sức nặng của nó vẫn còn nguyên vẹn, nặng trĩu như gánh nặng vận mệnh Huyền Vực đang đè lên đôi vai hắn. Hắn cẩn trọng cất nó vào trong y phục, cảm nhận sự lạnh lẽo của khối đá thấm qua lớp vải thô, như một lời nhắc nhở không ngừng về sứ mệnh.
Họ vẫn đứng trên nền cát, để cho tâm trí mình thích nghi hoàn toàn với sự trở l���i hiện thực. Dù chỉ là một "ảo ảnh", nhưng trải nghiệm trong quá khứ đã in hằn sâu sắc vào tâm khảm mỗi người, tựa như một giấc mộng chân thực kéo dài hàng thế kỷ. Mùi hương của đất đá khô cằn, tiếng gió rít qua những khe núi đá, và ánh sáng gay gắt của mặt trời đều chân thực đến từng chi tiết, như muốn khẳng định rằng không gian hiện tại mới là thực tại duy nhất.
Trong Tháp Mật Đàm, giờ đây, không khí trang nghiêm tĩnh lặng bao trùm. Những bức tường đá cổ kính hấp thụ âm thanh, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những khe hở và tiếng bước chân khẽ khàng của họ khi di chuyển quanh chiếc bàn đá. Mùi hương gỗ và trầm hương nhẹ nhàng, thanh thoát, vẫn còn vương vấn, tạo nên một bầu không khí bí mật, đầy linh khí. Sương mù buổi sáng dần tan, để lộ những tia nắng yếu ớt xuyên qua các khe đá hẹp, chiếu sáng một cách mờ ảo khung cảnh bên trong.
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, chậm rãi trải một tấm bản đồ cổ xưa lên mặt bàn đá. Tấm bản đồ được làm từ da thú đã ngả màu ố vàng, với những nét vẽ tay tinh xảo nhưng đã phai mờ theo thời gian, thể hiện các vùng đất hiểm trở của Huyền Vực. Ngón tay gầy guộc của lão chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có biểu tượng của một tòa thành đổ nát, nằm sâu trong vùng sa mạc rộng lớn.
"Bài học từ quá khứ thật sự rất khắc nghiệt," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm lắng, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. "Chúng ta không thể lặp lại sai lầm của tiền nhân. Sự thật này, dù đau đớn, vẫn phải được vén màn." Hắn nhìn Lục Vô Trần, người vẫn còn vẻ khắc khổ trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt đã không còn sự chán nản vô vọng.
Lục Vô Trần gật đầu, một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực. "Sự chán nản của ta đã được giải tỏa phần nào, nhưng con đường này... vẫn còn quá nhiều cạm bẫy." Hắn nhíu mày, nhớ lại những cảnh tượng về sự tha hóa của vạn vật trong "ảo ảnh". "Những kẻ chấp mê bất ngộ, liệu có bao giờ tỉnh thức?"
Vô Danh Khách, nhấp một ngụm rượu từ bầu của y, ánh mắt y thâm trầm nhìn vào điểm trên bản đồ. "Di Tích Cổ Tiên..." y lẩm bẩm, giọng khàn khàn. "Nơi đó đã từng là điểm tụ hội của các cường giả thăng tiên. Chắc chắn không dễ dàng. Hồn phách của những kẻ đã mất đi bản chất, vật tính của những thứ đã hóa đá vì tham vọng, vẫn còn vương vấn nơi đó. Nó không chỉ là hiểm nguy từ những kẻ sống, mà còn là sự quấy nhiễu từ những tàn dư của tham vọng đã chết." Y dừng lại, nhìn Tần Mặc. "Chúng ta không chỉ tìm một mảnh đá, mà là tìm lại một phần lịch sử bị lãng quên, và điều đó luôn đi kèm với cái giá phải trả."
Thiên Sách Lão Nhân khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt tập trung vào bản đồ. "Theo ghi chép cổ mà ta đã giải mã thêm sau khi các ngươi trở ra từ ảo ảnh, một mảnh khác của Chân Lý Thạch Bi có thể nằm sâu trong vùng lõi của Di Tích Cổ Tiên, chứ không phải Ốc Đảo Thanh Phong như phỏng đoán ban đầu. Thông tin này rất mơ hồ, nhưng những dấu hiệu về sự hỗn loạn 'vật tính' tại đó lại vô cùng rõ ràng." Lão quay sang Tần Mặc. "Mảnh Thạch Bi đầu tiên đã cho chúng ta thấy những gì? Sự cảnh báo về 'thăng tiên vô độ'. Mảnh thứ hai này, ta tin, sẽ cho chúng ta biết cách thức mà 'ý chí cân bằng' đã bị phá vỡ, và cách để tái lập nó."
Tần Mặc trầm ngâm, cảm nhận sức nặng của mảnh Thạch Bi trong y phục. Hắn hình dung ra Di Tích Cổ Tiên, một nơi mà ngay cả trong lịch sử cũng đã là điểm nóng của sự "thăng tiên vô độ". Nếu một mảnh Chân Lý Thạch Bi nằm ở đó, nó chắc chắn đã bị biến chất hoặc che giấu một cách tinh vi. "Vậy thì, Di Tích Cổ Tiên chính là điểm đến tiếp theo của chúng ta," Tần Mặc nói dứt khoát, giọng điệu dù bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định không lay chuyển. Hắn nhìn về phía Lục Vô Trần. "Lục Vô Trần, ngươi sẽ đi cùng ta. Sự hiểu biết của ngươi về các pháp môn tu luyện và kinh nghiệm của ngươi sẽ vô cùng quý giá."
Lục Vô Trần gật đầu mạnh mẽ. "Ta đã sẵn sàng. Trải nghiệm trong ảo ảnh đã thức tỉnh ta. Ta đã hiểu rõ hơn về những gì Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn đang làm. Lần này, ta sẽ không đứng nhìn. Ta sẽ dùng những gì ta đã học được để bảo vệ con đường cân bằng này." Ánh mắt hắn ánh lên một ngọn lửa nhiệt huyết mới, một sự chuộc lỗi cho những năm tháng chìm trong hoài nghi.
"Tô Lam đã được ta truyền tin, nàng sẽ dùng mạng lưới của mình để chuẩn bị dư luận, tìm kiếm những người có thể lắng nghe, và cũng là để tìm kiếm các manh mối khác trong hiện tại," Thiên Sách Lão Nhân tiếp lời, như muốn trấn an Tần Mặc về sự vắng mặt của nàng. "Việc hiểu rõ cách các thế lực cổ đại đã thao túng thông tin sẽ giúp chúng ta tránh được những cái bẫy tương tự. Nàng sẽ là cánh tay phải của chúng ta trong cuộc chiến thông tin."
Vô Danh Khách nhấp ngụm rượu cuối cùng, ánh mắt y nhìn xa xăm, vượt ra ngoài không gian Tháp Mật Đàm, hướng về hiện tại khắc nghiệt. "Lịch sử sẽ không lặp lại nếu chúng ta học được từ nó. Những người tiền bối đã thất bại, nhưng họ đã gieo những hạt giống. Giờ đây, đến lượt chúng ta nuôi dưỡng chúng." Y đứng dậy, vỗ vai Tần Mặc. "Hãy cẩn trọng. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Hắn đã cảm nhận được sự thay đổi."
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười không phải của sự vui vẻ, mà là của sự nhẹ nhõm khi biết hắn không đơn độc. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng cũng cảm nhận được sự sẻ chia từ những người đồng hành. Hắn đã sẵn sàng. Hắc Phong, chú sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đang nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, giờ đây khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân, như thể đã cảm nhận được quyết định và sự cấp bách của Tần Mặc. Một tiếng gầm nhẹ, đầy uy dũng thoát ra từ cổ họng nó, như một lời khẳng định sẵn sàng đi theo mọi bước chân của chủ nhân.
***
Buổi trưa, nhiệt độ trên sa mạc đã lên đến đỉnh điểm. Nắng nóng gay gắt như thiêu đốt mọi vật, khiến không khí trở nên loãng và mờ ảo. Trong một cái lều vải lớn, dựng tạm bợ giữa mênh mông cát vàng, Quán Trà Sa Mạc vẫn tấp nập những thương nhân, lữ khách và vài tu sĩ địa phương tìm nơi trú ẩn. Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào bên ngoài, nhưng bên trong lều, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng chén trà va vào nhau, cùng mùi trà thoang thoảng, mùi bụi và khói bếp tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường, tương phản hoàn toàn với sự khắc nghiệt bên ngoài.
Vân Du Khách, với dáng người phong trần và đôi mắt tinh ranh, đang ngồi đối diện với một vài thương nhân có vẻ giàu có. Hắn nhâm nhi chén trà nóng, vẻ mặt thản nhiên nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát phản ứng của đối phương. Vốn là người chuyên đi khắp nơi, hắn có một kho tàng tin tức và tin đồn, mà hắn luôn biết cách biến chúng thành lợi nhuận.
"Các vị có nghe gì chưa?" Vân Du Khách khẽ hạ giọng, tạo ra một sự bí ẩn không cần thiết. "Nghe nói Di Tích Cổ Tiên lại có biến. Một vật báu cổ xưa, phát ra hào quang rực rỡ, nghe đâu có thể chứa đựng bí mật của sự 'vĩnh hằng'..." Hắn cố tình nhấn mạnh từ "vĩnh hằng", vẻ mặt đầy vẻ thần bí, ánh mắt liếc nhìn những người xung quanh.
Thương nhân A, một người đàn ông béo tròn với chiếc áo gấm đắt tiền, khẽ nhếch mép, vẻ mặt đầy sự khinh thường. "Vĩnh hằng sao? Lại là những tin đồn vớ vẩn để lôi kéo các cường giả đến tranh đoạt thôi. Di Tích Cổ Tiên ấy à, ta đã đi qua đó cả chục lần, ngoài cát bụi và xương cốt ra thì còn gì đáng giá đâu? Chỉ là cái bẫy của lũ tiểu nhân muốn gây sự chú ý thôi." Hắn phẩy tay, tỏ vẻ không tin.
Thương nhân B, trẻ hơn một chút, ánh mắt lóe lên sự tò mò. "Nhưng lần này có vẻ khác. Ta nghe nói có một luồng linh khí cực kỳ hỗn loạn bùng phát từ sâu bên trong di tích. Một luồng khí mà ngay cả các cường giả Nguyên Anh cảnh cũng khó lòng tiếp cận được. Nó không giống với bất kỳ thứ gì đã từng xuất hiện ở đó trước đây." Hắn nhìn Vân Du Khách với vẻ dò hỏi. "Vân huynh, ngươi có biết rõ hơn không?"
Vân Du Khách nở một nụ cười bí ẩn. "Tin tức lan truyền nhanh như gió sa mạc vậy. Có người nói đó là một thần khí thượng cổ, chứa đựng công pháp thăng tiên thất truyền. Lại có kẻ đồn rằng đó là một mảnh vỡ của 'trái tim thế giới', có thể giúp người ta thấu hiểu thiên cơ." Hắn nhún vai. "Dù là gì đi nữa, cái hào quang và linh khí hỗn loạn ấy là thật. Ta nghe nói, ngay cả các đại tông môn ở Thiên Vực cũng đã bắt đầu cử người đi điều tra rồi. Ai mà biết, có khi đó lại là chìa khóa để phá vỡ cục diện tu luyện hiện tại thì sao?"
Lời nói của Vân Du Khách không chỉ dừng lại ở đó. Hắn khéo léo lồng ghép những chi tiết hấp dẫn, những lời đồn thổi giật gân, khiến câu chuyện về "cổ vật phát sáng" và "bí mật của sự vĩnh hằng" trở nên sống động hơn bao giờ hết. Mỗi một câu chữ, mỗi một ánh mắt, đều được tính toán kỹ lưỡng để gieo rắc sự tò mò và ham muốn vào lòng người nghe. Hắn biết rõ bản chất của con người, đặc biệt là tu sĩ – luôn khát khao sức mạnh, luôn truy cầu sự trường sinh. Những tin đồn như thế này, một khi đã gieo mầm, sẽ nhanh chóng nảy nở và lan rộng khắp Huyền Vực, tạo thành một làn sóng tranh đoạt không thể tránh khỏi.
Một tu sĩ trẻ tuổi ngồi ở góc quán, đang lén lút lắng nghe, giờ đây không kìm được sự phấn khích. Y lập tức đứng dậy, vội vã rời khỏi quán, chắc chắn là để truyền tin tức này về tông môn hoặc bạn bè của mình. Vân Du Khách nhìn theo bóng lưng y, nụ cười trên môi càng sâu hơn. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách xuất sắc. Tiền lời từ những tin tức này sẽ không hề nhỏ.
***
Buổi chiều, Thiên Nhãn Các chìm trong màn mây mù dày đặc, tạo nên một vẻ thần bí và xa cách. Các tòa nhà được xây dựng từ gỗ lim đen quý hiếm, mái ngói xám, ẩn mình giữa núi rừng, như một phần của chính thiên nhiên. Không gian bên trong vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký, và ti��ng bước chân nhẹ nhàng của các thành viên khi di chuyển. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết, và mùi hương liệu nhẹ thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một sự kết hợp của tri thức và bí ẩn.
Trong một căn phòng mật thất sâu thẳm, được bảo vệ bởi vô số trận pháp và cấm chế, Mộ Dung Tĩnh đang đứng trước một bàn đá cẩm thạch, tay cầm một cuộn tin tức. Nàng có ngoại hình tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng. Y phục tông môn sang trọng màu lam ngọc ôm sát dáng người thanh mảnh, tôn lên vẻ thanh lịch nhưng cũng đầy lạnh lùng của nàng. Đôi mắt nàng sắc lạnh như dao, không chút gợn sóng cảm xúc, tập trung cao độ vào những dòng chữ trên cuộn giấy.
Cuộn tin tức này được gửi đến từ mạng lưới tình báo khắp Huyền Vực của Thiên Nhãn Các, tổng hợp từ vô số nguồn, từ những lời đồn đại ở quán trà sa mạc cho đến những báo cáo bí mật từ các tu sĩ cấp thấp. Nàng đọc lướt qua, mỗi từ ngữ đều được phân tích kỹ lưỡng trong tâm trí nàng.
"Cổ vật phát sáng, linh khí hỗn loạn, xuất hiện tại Di Tích Cổ Tiên..." Mộ Dung Tĩnh lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang một sự chắc chắn đến đáng sợ. Nàng nhíu mày, suy nghĩ. "Chẳng lẽ là thứ đó?"
Nàng đã nghe ngài Thiên Diệu Tôn Giả nhắc đến nhiều lần về một "chân lý thất lạc", một thứ gì đó có thể làm lung lay nền tảng của con đường thăng tiên mà ngài đang xây dựng. Ngài luôn cảnh giác với bất kỳ sự xáo trộn nào có thể liên quan đến nó. Tin tức về Di Tích Cổ Tiên, một nơi vốn bị ngài Tôn Giả liệt vào danh sách những địa điểm cần theo dõi đặc biệt vì lịch sử tha hóa vật tính của nó, ngay lập tức thu hút sự chú ý của nàng.
Một Hắc Thiết Vệ, toàn thân mặc giáp sắt đen kịt, che kín cả khuôn mặt, đứng bất động như một pho tượng bên cạnh nàng. Kẻ này chỉ là một công cụ, một bóng ma vô cảm, trung thành tuyệt đối với mệnh lệnh. Mộ Dung Tĩnh không cần phải nói nhiều, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ, Hắc Thiết Vệ đã hiểu.
Nàng khẽ nâng tay, một phù văn phức tạp hiện ra trên đầu ngón tay nàng, phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt. Đó là một pháp khí truyền âm bí mật, chỉ dùng để liên lạc trực tiếp với Thiên Diệu Tôn Giả. Không một ai khác có thể nghe được nội dung cuộc đối thoại này.
"Tôn Giả," Mộ Dung Tĩnh truyền âm, giọng nàng trở nên lạnh lùng và trang trọng hơn. "Có tin tức quan trọng từ Di Tích Cổ Tiên. Có vẻ như một cổ vật bất thường đã xuất hiện, phát ra linh khí cực kỳ hỗn loạn, với những đặc tính chưa từng thấy. Các dấu hiệu cho thấy nó có thể liên quan đến 'chân lý thất lạc' mà ngài đang truy tìm, và có thể là một trong những mảnh ghép của 'ý chí cân bằng' mà kẻ mang tên Tần Mặc kia đang theo đuổi. Các đại tông môn đã bắt đầu cử người đến đó."
Đầu bên kia của pháp khí truyền âm, một giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp vang lên, rõ ràng từng chữ, như thể vị Tôn Giả đang ở ngay trong căn phòng. "Di Tích Cổ Tiên ư? Hừm. Quả nhiên, những dấu hiệu bất thường đó đã bắt đầu xuất hiện. Kẻ mang tên Tần Mặc kia, hắn đã bắt đầu hành động. Ngươi hãy lập tức khởi hành đến Di Tích Cổ Tiên. Không cần quan tâm đến các thế lực khác. Nhiệm vụ của ngươi là giành lấy cổ vật đó bằng mọi giá. Nếu không thể giành lấy, hãy phá hủy nó. Đừng để nó rơi vào tay kẻ khác, đặc biệt là Tần Mặc. Hắn đã thách thức nền tảng của vạn vật, và sự tồn tại của hắn là một mối đe dọa không thể dung thứ." Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả ẩn chứa một sự lạnh lẽo sâu thẳm, một ý chí không thể lay chuyển.
Mộ Dung Tĩnh khẽ cúi đầu, ánh mắt lóe lên vẻ nghiêm nghị. "Thuộc hạ tuân lệnh, Tôn Giả."
Nàng cất cuộn tin tức, xoay người rời khỏi mật thất. Mỗi bước đi của nàng đều dứt khoát, không chút do dự. Nhiệm vụ đã được giao, và nàng sẽ thực hiện nó với tất cả sự lạnh lùng và hiệu quả của Thiên Nhãn Các. Thiên Diệu Tôn Giả đã coi Tần Mặc là mối đe dọa thực sự, và mảnh cổ vật tại Di Tích Cổ Tiên này chính là điểm mấu chốt đầu tiên trong cuộc đối đầu trực diện giữa họ. Sự cảnh báo của Vô Danh Khách về "những kẻ tham lam" và "cuộc chiến giành giật" đang dần trở thành hiện thực, và Mộ Dung Tĩnh là một trong những mũi nhọn đầu tiên của Thiên Diệu Tôn Giả được phái đi.
***
Khi màn đêm buông xuống trên Sa Mạc Huyết Nguyệt, một màu đỏ quái dị bao trùm khắp không gian. Ánh trăng máu vừa lên, chiếu rọi lên những cồn cát đỏ rực trải dài vô tận, những khối đá kỳ dị bị phong hóa bởi gió cát, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn và ma quái. Tiếng gió sa mạc rít gào không ngừng, mang theo mùi cát bụi khô khan và mùi đất khô nóng, thi thoảng lẫn với mùi tanh nồng của những xác chết động vật hay những kẻ xấu số, như một bản giao hưởng của sự hoang tàn và nguy hiểm.
Trên lưng Hắc Phong, Tần Mặc cùng Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đang băng qua sa mạc mênh mông, hướng về phía Di Tích Cổ Tiên. Bộ lông đen tuyền của Hắc Phong gần như hòa lẫn vào bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực của nó là nổi bật dưới ánh trăng máu. Nó chạy với tốc độ kinh người, không hề mệt mỏi, mỗi bước chân đều mạnh mẽ và dứt khoát.
Tần Mặc ngồi vững trên lưng Hắc Phong, ánh mắt hắn quan sát khắp bốn phía. Không khí trên sa mạc không chỉ khắc nghiệt bởi cái lạnh ban đêm và cơn gió mạnh, mà còn bởi một sự căng thẳng vô hình, một cảm giác bất an len lỏi trong từng hạt cát. Di Tích Cổ Tiên, theo như bản đồ của Thiên Sách Lão Nhân, nằm ở phía đông bắc, sâu trong lòng Sa Mạc Huyết Nguyệt.
"Xem ra, tin tức đã lan đi quá nhanh," Lục Vô Trần khẽ nói, giọng trầm đục, ánh mắt hắn cũng quét qua những đường chân trời mờ ảo. Hắn chỉ tay về phía xa, nơi những bóng dáng mờ ảo của vài tốp người đang di chuyển, cũng hướng về một phía. "Chúng ta không phải là những người duy nhất biết về nó."
Quả thật, không chỉ một, mà là nhiều tốp tu sĩ khác nhau, với trang phục và phù hiệu của các thế lực khác nhau, đang hối hả di chuyển trên sa mạc. Có kẻ cưỡi linh thú bay, có kẻ phi hành trên pháp khí, có kẻ lại đi bộ với tốc độ kinh người. Tất cả đều mang theo vẻ vội vã, ẩn chứa sự tham lam và khát khao giành giật. Tần Mặc cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể một cuộc chiến tranh giành đã sắp bùng nổ. Những hiện tượng m��t cân bằng của Huyền Vực đang ngày càng nghiêm trọng, và những lời cảnh báo của hắn về "thăng tiên vô độ" lại càng trở nên xác đáng hơn bao giờ hết, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới, và sự hỗn loạn như thế này chính là hệ quả tất yếu.
Vô Danh Khách, y vẫn ngồi đó, bầu rượu trong tay đã vơi đi một nửa. Y khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Sự xuất hiện của vật báu luôn kéo theo những kẻ tham lam. Cuộc chiến giành giật sẽ sớm bắt đầu. Những kẻ này, họ không tìm kiếm 'ý chí cân bằng', họ chỉ tìm kiếm sức mạnh để thăng tiến trên con đường thăng tiên mà thôi. Họ sẽ không ngần ngại đạp đổ mọi thứ, kể cả bản chất của chính mình, để đạt được mục đích."
Tần Mặc siết chặt tay trên lưng Hắc Phong. Hắn cảm thấy một áp lực đè nặng trong lồng ngực. Hắn biết, mảnh Thạch Bi trong y phục hắn đang mang theo không chỉ là một vật phẩm, mà là một lời cảnh báo, một chân lý thất lạc. Và mảnh tiếp theo tại Di Tích Cổ Tiên cũng không nằm ngoài quy luật đó. Nó sẽ là mục tiêu của vô số kẻ tham lam, những kẻ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang lãnh đạo, hoặc những kẻ bị mê hoặc bởi lời hứa hẹn về sức mạnh vô biên. Hắn lo lắng liệu họ có thể đến kịp, liệu có thể bảo vệ cổ vật trước khi nó bị lợi dụng sai mục đích, bị biến thành một công cụ mới cho con đường "thăng tiên vô độ".
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi Di Tích Cổ Tiên ẩn mình dưới ánh trăng máu, một vùng đất hoang tàn nhưng giờ đây lại trở thành tâm điểm của sự tranh giành. Mảnh Chân Lý Thạch Bi trong người hắn khẽ rung động, như thể nó đang cảm nhận được sự hiện diện của mảnh ghép còn lại, và cũng như đang cảnh báo về những hiểm nguy sắp tới. Cuộc đua đã bắt đầu, và Di Tích Cổ Tiên sẽ là chiến trường đầu tiên trong cuộc đối đầu trực diện giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả, giữa con đường cân bằng và sự truy cầu vô độ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.