Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 604: Áp Lực Sa Mạc: Dấu Vết Giám Sát Của Thiên Diệu

Sa Mạc Huyết Nguyệt trải dài vô tận dưới ánh dương gay gắt, thiêu đốt mọi sinh linh dám đặt chân đến. Không khí đặc quánh mùi cát bụi khô khan và hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất nứt nẻ, tựa hồ như chính linh hồn của sa mạc cũng đang rên rỉ dưới sức ép vô hình. Những cồn cát đỏ rực trùng điệp, uốn lượn như những con sóng khổng lồ bị hóa đá, phản chiếu thứ ánh sáng chói chang đến nhức mắt. Xa xa, những khối đá kỳ dị bị phong hóa qua hàng ngàn năm đứng sừng sững, trơ trọi như những bộ xương của một thế giới đã chết, mang theo vẻ hoang tàn, khắc nghiệt và bị hủy hoại bởi bàn tay tàn nhẫn của tự nhiên. Tiếng gió sa mạc rít gào không ngừng, mang theo âm thanh khô khốc, xé rách màng tai, tựa như lời than vãn của những linh hồn bị mắc kẹt. Thỉnh thoảng, một làn gió mạnh cuốn theo những hạt cát nhỏ li ti, tạt vào mặt người, mang theo mùi tanh nồng nhàn nhạt của đất khô nóng và, đôi khi, là dư vị khó chịu của những thứ đã mục rữa, những vết tích còn sót lại của sự sống từng tồn tại nơi đây. Mọi thứ đều gợi lên một bản giao hưởng của sự hoang tàn và nguy hiểm, khiến bước chân lữ khách trở nên nặng nề và cảnh giác hơn bao giờ hết.

Trên lưng Hắc Phong, Tần Mặc cùng Lục Vô Trần và Vô Danh Khách tiếp tục hành trình băng qua biển cát mênh mông. Hắc Phong, con sói đen tuyền mạnh mẽ, vẫn giữ nguyên tốc độ kinh người, nhưng mỗi bước chân của nó đều ẩn chứa sự thận trọng, đôi tai đen nhọn luôn vểnh lên, cảnh giác với mọi âm thanh và biến động dù là nhỏ nhất trong không khí. Bộ lông của nó hấp thụ cái nắng chói chang, tỏa ra một thứ nhiệt lượng nhẹ, nhưng sự uy dũng và kiên định của nó vẫn không hề suy suyển. Tần Mặc ngồi vững chãi, đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quan sát khắp bốn phía. Cái nắng gắt như muốn xuyên thấu da thịt, nhưng tâm trí hắn lại như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu mọi biến động dù là nhỏ nhất của thế giới xung quanh. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của sa mạc, nhưng sâu bên trong sự im lặng ấy, lại là những dao động tinh vi của "ý chí tồn tại" đang len lỏi.

Vô Danh Khách, y vẫn ngồi phía sau Tần Mặc, bầu rượu trong tay đã vơi đi khá nhiều. Y khẽ lắc đầu, mái tóc phong trần hơi rối bù dưới làn gió sa mạc. Y trầm ngâm cất tiếng, giọng nói mang theo chút khàn đặc nhưng lại có sức nặng riêng: "Cát này, nó nhớ nhiều thứ hơn chúng ta nghĩ, Tần Mặc. Nó nhớ cả những kẻ đã đi qua, những kẻ đã gieo rắc tham vọng trên mảnh đất khô cằn này. Và, nó cũng nhớ cả những kẻ đang theo dõi chúng ta, từng bước một, như những con kền kền rình rập." Ánh mắt y lướt qua những cồn cát xa xăm, nơi những bóng đen mờ ảo thi thoảng xuất hiện rồi lại biến mất, tựa như ảo ảnh, nhưng Tần Mặc biết đó không phải là ảo ảnh.

Lục Vô Trần nhíu mày, sắc mặt hắn lộ rõ vẻ bất an. Hắn đưa tay che mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đợt sóng cát liên tục cuộn lên rồi tan ra. "Sự bất an này... không phải chỉ là sa mạc khắc nghiệt. Ta cảm thấy có một luồng khí tức lạnh lẽo đang bao trùm, một thứ áp lực vô hình, tựa như... chúng ta đang bị vây quanh, nhưng lại không thể nhìn thấy." Hắn vốn là một tu sĩ, dù đã từ bỏ con đường thăng tiên, nhưng trực giác của một cường giả vẫn còn đó, đủ để hắn cảm nhận được những nguy hiểm tiềm tàng. Cảm giác này, nó khác với sự khắc nghiệt của tự nhiên, nó là sự đe dọa từ những linh hồn sống, những ý chí đang tập trung vào họ.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đôi mắt hắn hẹp lại, tập trung cảm nhận. "Không. Có 'ý chí tồn tại' đang giao thoa. Nhiều, và rất mạnh mẽ." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hạt cát đang rung động dưới chân Hắc Phong, từng luồng gió đang lướt qua, mang theo những tín hiệu không lời. Hắn lắng nghe tiếng thì thầm của sa mạc, không phải tiếng gió hay tiếng côn trùng, mà là những khát khao, những tham vọng, những sự tính toán đang ẩn giấu trong lớp vỏ bọc bình thường. "Những 'ý chí' này không thuộc về sa mạc, mà thuộc về những kẻ đang đuổi theo chúng ta. Chúng giống như những sợi tơ vô hình, bám riết lấy mỗi bước đi của chúng ta, nhưng không trực tiếp lộ diện. Chúng cảnh giác, chúng thăm dò, nhưng cũng chứa đựng sự kiêu ngạo." Hắn nhận ra, đây là đặc trưng của những tu sĩ mạnh mẽ, những kẻ có thể kiểm soát ý chí của mình đến mức gần như vô hình, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự cảm nhận của hắn.

Hắc Phong, dường như cũng cảm nhận được sự bất thường, nó gầm gừ thấp trong cổ họng, một âm thanh trầm đục và đầy cảnh giác. Bộ lông đen tuyền của nó dựng nhẹ lên, đôi mắt đỏ rực đảo qua lại, quét nhìn mọi ngóc ngách của không gian. Nó tăng tốc độ, nhưng vẫn giữ được sự ổn định, như một mũi tên xé gió lao đi trên mặt cát, cố gắng thoát khỏi tầm ảnh hưởng của những "ý chí" đang bám theo. Tần Mặc thả thần thức của mình ra xa hơn, cố gắng xác định rõ nguồn gốc của những "ý chí tồn tại" này. Hắn không chỉ cảm nhận được số lượng, mà còn cảm nhận được chất lượng – những "vật tính" mạnh mẽ, kiên cố, được tôi luyện qua nhiều năm tháng tu hành. Đây không phải là những tu sĩ bình thường, mà là những tinh anh, những người được huấn luyện để theo dõi và săn lùng. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Thiên Diệu Tôn Giả đã bắt đầu hành động.

Trên đường đi, họ bắt gặp nhiều dấu hiệu của các nhóm tu sĩ khác cũng đang hướng về Di Tích Cổ Tiên. Những vết chân mới trên cát, những tàn tích của lửa trại, hay thậm chí là những linh thú bị bỏ lại do kiệt sức. Lục Vô Trần chỉ tay về một vài dấu vết trên cát, khuôn mặt khắc khổ càng thêm phần nghiêm trọng. "Xem ra, cuộc đua đã thực sự bắt đầu. Không chỉ có chúng ta, mà còn có rất nhiều kẻ khác đang bị cuốn vào vòng xoáy này." Hắn thở dài một tiếng, đôi mắt sâu trũng nhìn về phía trước, nơi Di Tích Cổ Tiên vẫn còn là một chấm nhỏ mờ ảo. "Tần Mặc, liệu chúng ta có thể đến kịp, và liệu chúng ta có thể bảo vệ được thứ đó khỏi những kẻ tham lam này không?" Giọng hắn mang theo sự hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm hy vọng mong manh.

Tần Mặc siết chặt mảnh Chân Lý Thạch Bi trong lòng bàn tay. Mảnh Thạch Bi vẫn giữ được sự ấm áp và rung động nhẹ, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự náo động của thế giới bên ngoài. Hắn biết, mỗi "ý chí tồn tại" mà hắn cảm nhận được đều là một khát vọng điên cuồng về sức mạnh, về sự thăng tiến, về con đường thăng tiên vô độ. Những "vật tính" này đã bị biến dạng bởi tham vọng, trở nên cứng nhắc và mục tiêu hóa, bỏ qua bản chất thực sự của chúng. Đây chính là hệ quả của việc truy cầu sức mạnh mà không màng đến sự cân bằng. "Chúng ta sẽ đến kịp," Tần Mặc đáp, giọng nói trầm ổn, đầy kiên định. "Vấn đề không phải là ai đến trước, mà là ai hiểu được giá trị thực sự của nó. Mảnh Thạch Bi này... nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một lời cảnh tỉnh. Ai cũng muốn lên tiên, nhưng nếu tất cả đều muốn, thì thế giới này sẽ không còn là thế giới nữa."

Yên lặng bao trùm trở lại, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng bước chân mạnh mẽ của Hắc Phong. Tần Mặc biết, cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Mỗi bước chân của họ đều như đang dẫm lên một bãi mìn vô hình, và mỗi "ý chí tồn tại" mà hắn cảm nhận được đều là một mối đe dọa tiềm tàng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, hắn không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ chân lý thất lạc, để tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực, hắn phải đối mặt với những kẻ tham lam này, và hơn thế nữa, phải đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, người đang dẫn dắt cả một thế giới điên cuồng theo con đường "thăng tiên vô độ". Ánh nắng chiều dần ngả vàng, tô điểm cho những cồn cát đỏ rực một vẻ đẹp hoang dại, nhưng cũng đầy bi tráng.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tàn, nhường chỗ cho sắc cam đỏ rực của hoàng hôn, nhóm Tần Mặc đã đến được một ốc đảo nhỏ mang tên Thanh Phong. Nơi đây, không khí dường như mát mẻ và dễ chịu hơn hẳn sau cái nóng thiêu đốt của sa mạc. Một vài lều trại đơn sơ được dựng lên dưới bóng mát của những cây chà là xanh tốt, lá cọ xào xạc theo làn gió nhẹ, tạo nên những âm thanh êm dịu, đối lập hoàn toàn với tiếng gió rít gào trên sa mạc. Một giếng nước trong lành lấp lánh dưới ánh chiều tà, phản chiếu bầu trời đang dần chuyển màu, mang theo mùi nước mát và cây cỏ tươi xanh, xua đi mùi cát bụi và hơi nóng ngột ngạt. Tiếng lạc đà kêu vang vọng từ xa, cùng với tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường.

Tuy nhiên, sự bình yên này chỉ là bề ngoài. Ngay khi Hắc Phong dừng lại bên mép ốc đảo, Tần Mặc đã cảm nhận được một sự bất thường. "Ý chí tồn tại" của vạn vật nơi đây không hề tĩnh lặng như vẻ ngoài của chúng. Có một sự lo lắng, một sự vội vã len lỏi trong từng chiếc lá, từng giọt nước, và đặc biệt là từ những con người đang tụ tập ở ốc đảo này. Hắn lướt mắt qua, và chợt dừng lại ở một lều trại cũ kỹ, nơi một Vân Du Khách đang vội vã thu dọn hàng hóa của mình. Người này có dáng vẻ phong trần, mặc chiếc áo vải thô đã sờn cũ, trên vai mang một gánh hàng nặng trĩu. Khuôn mặt y nhanh nhẹn, nhưng đôi mắt tinh ranh thường ngày giờ lại lộ rõ vẻ sợ hãi và bất an.

"Vân Du Khách huynh đài," Tần Mặc cất tiếng gọi, giọng nói trầm ổn, khiến người kia giật mình ngẩng lên. "Có chuyện gì mà huynh đ��i lại vội vã đến vậy?"

Vân Du Khách nhìn Tần Mặc, ánh mắt y quét qua Hắc Phong và hai người bạn đồng hành của hắn, rồi lại nhìn xuống gánh hàng của mình, như thể không muốn bất kỳ ai chú ý đến. Y khẽ rùng mình, hạ thấp giọng thì thầm, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng: "Ai da, vị công tử này, chớ hỏi làm gì. Càng biết nhiều, càng rước họa vào thân. Cổ vật... cổ vật đã rò rỉ tin tức rồi. Các thế lực lớn đang đổ về Di Tích Cổ Tiên như ong vỡ tổ. Họ không chỉ tìm vật, mà còn tìm... những kẻ ngăn cản." Y nói đoạn, lại liếc nhìn Tần Mặc một cách đầy ẩn ý, như thể biết rõ hắn là ai.

Tần Mặc nắm chặt mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay. Hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ từ nó, như một phản ứng với lời nói của Vân Du Khách. "Ngăn cản ai?" hắn hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ sắc bén. Hắn biết, lời nói của Vân Du Khách không phải là lời nói bâng quơ. Y là một người thông thạo tin tức, và những thông tin mà y mang đến thường chính xác đến đáng sợ.

Vô Danh Khách, y ngồi bên cạnh, thở dài một tiếng não nề. Y đưa bầu rượu lên miệng nhấp một ngụm, rồi khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Thiên Diệu Tôn Giả đã ra tay, Tần Mặc." Giọng y trầm đục, mang theo chút nặng nề. "Hắn không muốn ai làm lung lay niềm tin của hắn, cũng như con đường mà hắn đã vạch ra cho Huyền Vực. Và ngươi, Tần Mặc, với khả năng lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật, với những lời cảnh báo về 'thăng tiên vô độ', đã trở thành cái gai trong mắt hắn. Ngươi là mối đe dọa, không chỉ đối với kế hoạch của hắn, mà còn đối với cả nền tảng tín ngưỡng mà hắn đã xây dựng."

Lời nói của Vô Danh Khách như một tảng đá đè nặng lên không khí. Tần Mặc cảm nhận rõ hơn sự gia tăng của những "ý chí tồn tại" mạnh mẽ đang dần bao vây ốc đảo. Chúng không còn ẩn mình hoàn toàn nữa, mà bắt đầu lộ ra những dao động năng lượng tinh vi, tựa như những mũi tên vô hình đang nhắm thẳng vào hắn. Mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn bỗng nóng lên, rung động mạnh hơn, như một lời cảnh báo khẩn cấp.

Cùng lúc đó, một luồng áp lực vô hình từ xa ập tới, nặng nề như một ngọn núi, khiến không khí trong ốc đảo trở nên căng thẳng. Những chiếc lá chà là ngừng xào xạc, những tiếng côn trùng im bặt, và ngay cả Vân Du Khách cũng run rẩy, vội vã ôm lấy gánh hàng của mình. Lục Vô Trần đứng thẳng người, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kim loại lướt qua nhau vang lên khô khốc, tạo ra một âm thanh chói tai trong sự im lặng đột ngột.

"Hừm," Lục Vô Trần khẽ gằn, "Xem ra, chúng đã tìm đến nhanh hơn ta nghĩ."

Trên một cồn cát xa tít tắp, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, một bóng người cao lớn hiện ra. Đó là Mộ Dung Tĩnh, y phục tông môn sang trọng của hắn nổi bật giữa khung cảnh hoang tàn, tay cầm chiếc quạt ngọc khẽ phe phẩy, dù không có một ngọn gió nào. Khuôn mặt tuấn tú của hắn lạnh lùng như băng, đôi mắt sắc bén quét một vòng qua ốc đảo, rồi dừng lại ở Tần Mặc. Phía sau hắn, vài Hắc Thiết Vệ trong bộ giáp sắt đen kịt, cao lớn và vô cảm, đứng sừng sững như những bức tượng đá. Chúng không nói một lời, chỉ có tiếng vũ khí nặng nề va chạm nhẹ vào nhau khi chúng di chuyển. Ánh mắt của Mộ Dung Tĩnh đầy vẻ khinh miệt và quyết đoán, như thể hắn đang nhìn một con mồi đã nằm gọn trong tầm kiểm soát.

"Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Giọng nói của Mộ Dung Tĩnh vang vọng trong không khí tĩnh lặng, mang theo sự kiêu ngạo và quyền uy. "Ngươi không thể ngăn cản bước tiến của Thiên Diệu Tôn Giả, và càng không thể ngăn cản sự thăng tiến của vạn vật!"

Tần Mặc đứng im lặng, mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn vẫn rung động, nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng. Hắn nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh, cảm nhận được "ý chí tồn tại" mạnh mẽ nhưng cứng nhắc của đối phương, một "vật tính" đã hoàn toàn bị đồng hóa bởi khát vọng thăng tiến. Cuộc đối đầu trực diện đầu tiên đã thực sự bắt đầu, không phải bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện, bằng áp lực vô hình đang đè nặng lên ốc đảo Thanh Phong. Thiên Diệu Tôn Giả đã phái ra tay sai của mình, chứng tỏ hắn đã coi Tần M���c là mối đe dọa thực sự. Và Di Tích Cổ Tiên, nơi chứa đựng mảnh Chân Lý Thạch Bi tiếp theo, chắc chắn sẽ là một chiến trường khốc liệt. Cuộc đua không chỉ là giành lấy cổ vật, mà còn là cuộc chiến giữa hai tư tưởng, hai con đường hoàn toàn đối lập.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free