Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 608: Đại Quân Thiên Diệu: Vòng Vây Di Tích Cổ Tiên

Bên trong Di Tích Cổ Tiên, lớp lá chắn vô hình do các trận pháp cổ xưa và năng lượng trấn định từ Chân Lý Thạch Bi tạo thành vẫn kiên cố bao bọc lấy những tàn tích hùng vĩ. Ánh nắng ban mai của sa mạc hắt xuyên qua màn sương mờ ảo, nhuộm vàng những khối đá phong hóa, khiến chúng như được phủ một lớp bụi thời gian lấp lánh. Tiếng gió rít qua những khe nứt khổng lồ trên vách đá, nghe như những lời thì thầm của quá khứ xa xăm, mang theo sự tĩnh mịch và cô độc đặc trưng của một nơi đã bị lãng quên từ ngàn năm trước. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ lạnh lẽo và một chút hương vị khó tả của linh khí ẩn chứa trong lòng đất, hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí vừa thần thánh vừa bi tráng.

Tần Mặc đứng bên Chân Lý Thạch Bi thứ hai, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại. Hắn không dùng linh lực, mà dùng chính ‘ý chí tồn tại’ của mình để giao cảm với khối đá khổng lồ. Từ khi ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ được truyền đi, Thạch Bi này càng trở nên hoạt bát, như một trái tim cổ xưa đang đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ sâu thẳm trong lòng đất, từ từng phiến đá, từng cây cột đổ nát của Di Tích. Chúng không phải là vật vô tri, mà là những thực thể mang trong mình ký ức, ý ch�� của một nền văn minh đã lụi tàn, của một con đường thăng tiên từng bị bóp méo. Chúng giờ đây như đang ‘thở’ cùng hắn, cùng phản ứng trước mỗi biến động của Huyền Vực.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đang kiểm tra lại từng nút trận pháp phòng thủ. Từng đường vân, từng ký tự cổ đại trên mặt đất, trên vách đá đều được y cẩn trọng dò xét. Dù dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng trong ánh mắt y không còn sự chán nản hay hoài nghi như trước. Thay vào đó, là một ngọn lửa kiên định, một sự nhiệt huyết cháy bỏng mà Tần Mặc đã thắp lên. Y thở dài một tiếng, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự tập trung cao độ.

“Đại quân Thiên Diệu đã xuất phát, tốc độ nhanh hơn ta dự kiến.” Giọng y trầm thấp, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch. “Tin tức từ linh điệp cho hay, họ đã vượt qua Hẻm Núi Cát Bay từ đêm qua. Dường như Tôn Giả đó đã thực sự nổi giận, không còn giữ vẻ bình thản như trước.”

Tần Mặc mở mắt, đôi mắt hắn như chứa đựng cả một vùng sa mạc rộng lớn, vừa sâu thẳm vừa tĩnh lặng. Hắn khẽ vuốt lên bề mặt thô ráp của Chân Lý Thạch Bi, cảm nhận dòng năng lượng trấn định đang tuôn chảy. “Hắn càng giận, càng chứng tỏ ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ đã chạm đúng điểm yếu.” Giọng hắn bình thản, nhưng mỗi chữ đều mang sức nặng. “Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng nhất. Không phải để đối đầu bằng sức mạnh, mà để giữ vững Chân Lý.”

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực mở to, cảnh giác nhìn về phía chân trời. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng chứa đựng sự uy dũng và trung thành tuyệt đối. Nó cũng cảm nhận được sự bất an trong không khí, cảm nhận được làn sóng ý chí hung hãn đang cuồn cuộn kéo đến từ phía xa.

Vô Danh Khách, vẫn với chiếc áo choàng cũ kỹ và bầu rượu bên hông, bước đến bên cạnh Tần Mặc. Khuôn mặt khắc khổ của y ánh lên vẻ thâm trầm. “Di Tích Cổ Tiên này còn nhiều bí ẩn. Năng lượng của Thạch Bi có thể được vận dụng theo những cách mà chúng ta chưa từng nghĩ tới.” Y đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá cổ thụ, nơi có khắc những phù văn đã mờ. “Những trận pháp này, chúng không chỉ là những đường nét trên đá. Chúng là sự kết tinh của ý chí, của niềm tin, của sự sợ hãi và hy vọng từ một thời đại đã qua. Mỗi khi ta chạm vào, ta lại nghe được tiếng vọng của những sinh linh đã từng sống ở đây, từng truy cầu thăng tiên, rồi lại nhận ra sự thật cay đắng.”

Tần Mặc gật đầu. Hắn cũng cảm nhận được điều đó. Di Tích Cổ Tiên không chỉ là một phế tích vật chất, mà là một kho tàng khổng lồ của ‘ý chí tồn tại’. “Chúng ta phải dùng chính những gì đã bị lãng quên để chống lại những gì đã bị bóp méo,” Tần Mặc nói, ánh mắt xa xăm. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa linh lực và trận pháp, mà là cuộc chiến của những ‘niềm tin’, của những ‘chân lý’ đối lập nhau. Thiên Diệu Tôn Giả tin rằng thăng tiên là con đường duy nhất, là định luật của Thiên Đạo. Còn hắn, Tần Mặc, tin rằng vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc, không bị giới hạn bởi một mục tiêu duy nhất.

“Chúng ta có thể kích hoạt thêm những tầng trận pháp ẩn sâu hơn,” Vô Danh Khách tiếp lời, ngón tay y khẽ vẽ trong không trung, như đang tái hiện lại những ký tự cổ xưa. “Những tầng đó không chỉ phòng thủ, mà còn có thể phản ứng lại ý chí của kẻ tấn công, khuếếch đại sự hoài nghi, sự sợ hãi trong tâm trí chúng.” Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy ẩn ý. “Chân Lý Thạch Bi chính là chìa khóa. Nó không chỉ là vật chứa đựng thông điệp, mà là một ngọn nguồn của sự ‘trấn định’, một lực lượng đối kháng tự nhiên với sự ‘khai linh’ và ‘thăng tiên’ cưỡng ép.”

Lục Vô Trần cau mày suy tư. “Nhưng để kích hoạt những tầng sâu hơn, cần một lượng lớn linh lực và sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc của Di Tích. Chúng ta có thể cầm cự được bao lâu?”

“Không phải là cầm cự,” Tần Mặc đáp, “mà là ‘tồn tại’. Di Tích này đã tồn tại qua hàng ngàn năm, nó sẽ tiếp tục tồn tại. Chúng ta chỉ là những người tạm thời đánh thức ý chí của nó.” Hắn quay sang Vô Danh Khách. “Vô Danh huynh, hãy chỉ dẫn ta những điểm yếu tiềm ẩn, những nơi mà ý chí của Di Tích có thể được đánh thức mạnh mẽ nhất. Lục Vô Trần huynh, hãy tập trung vào việc duy trì sự ổn định của những trận pháp hiện có, đảm bảo chúng không bị lung lay bởi những đợt tấn công đầu tiên.”

Lục Vô Trần và Vô Danh Khách gật đầu, hiểu được ý định của Tần Mặc. Cuộc chiến này không phải là một cuộc đối đầu trực diện để giành chiến thắng bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là một cuộc chiến của sự kiên trì, của niềm tin và của việc bảo vệ một ‘chân lý’ đã bị lãng quên. Tần Mặc biết rằng, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ thủ đoạn nào để tiêu diệt hắn và thu giữ Chân Lý Thạch Bi. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một thứ mà không một tu sĩ nào có: khả năng lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, và nhờ đó, hắn có thể vận dụng sức mạnh cổ xưa của Di Tích Cổ Tiên, biến nơi này thành một pháo đài không chỉ của đá và linh lực, mà của cả những ‘ý chí’ đã bị lãng quên.

Hắn lại khép mắt, một lần nữa kết nối với Chân Lý Thạch Bi. Dòng năng lượng mát lạnh, trấn định chảy qua người hắn, không phải để tăng cường sức mạnh, mà để làm dịu đi mọi tạp niệm, mọi lo âu, chỉ còn lại sự tập trung thuần túy vào việc lắng nghe và cảm nhận. Hắn biết, Chân Lý Thạch Bi còn nhiều bí mật chưa được khai phá, những bí mật mà chỉ những kẻ không truy cầu thăng tiên, không bị trói buộc bởi ‘vật tính’ cực đoan mới có thể thấu hiểu. Giữa Di Tích mênh mông, dưới ánh nắng sa mạc dần trở nên gay gắt hơn, Tần Mặc đứng đó như một cây cột trụ, tĩnh lặng mà kiên định, chờ đợi cơn bão tố sắp ập đến. Hắc Phong bên cạnh, đôi mắt vẫn đỏ rực, như một vị thần hộ vệ trung thành, sẵn sàng dùng sinh mạng để bảo vệ chủ nhân và Chân Lý mà họ đang gìn giữ.

***

Giữa trưa, mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, thiêu đốt cả vùng sa mạc rộng lớn. Gió bắt đầu mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát mịn li ti, tạo thành những cơn bão cát nhỏ quay cuồng trên đường chân trời. Tầm nhìn bị hạn chế, nhưng những đôi mắt tinh tường của Lục Vô Trần và Vô Danh Khách vẫn phát hiện ra một chấm đen nhỏ, rồi dần lớn lên, rồi lại chia thành vô số chấm đen khác. Đại quân Thiên Diệu đã đến.

Từ phía tây, một đạo quân khổng lồ hiện ra, như một dòng sông thép đen đang chảy tràn trên cồn cát vàng. Hàng ngàn Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen tuyền, che kín mặt, vô cảm và lạnh lẽo, tiến đến một cách chỉnh tề. Mỗi bước chân của họ đều mang theo một sự đè nén vô hình, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Tiếng vó ngựa, tiếng kim loại va chạm vào nhau, tiếng cờ xí phần phật trong gió, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự đe dọa và hủy diệt.

Dẫn đầu đạo quân là Cổ Liệt Đại Tướng, thân hình cao lớn, vạm vỡ, mặc giáp trụ đen tuyền chạm khắc hoa văn lửa, nổi bật giữa biển người. Khuôn mặt sạm nắng đầy sẹo của hắn lạnh lùng, đôi mắt sắc lạnh như ưng nhìn thẳng về phía Di Tích Cổ Tiên, không một chút dao động. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Tĩnh, vẫn trong bộ trang phục tu sĩ màu lam quen thuộc, tay cầm quạt ngọc. Tuy nhiên, khí chất cao ngạo thường thấy của nàng giờ đây lại pha lẫn một sự trầm tư khó hiểu. Đôi mắt nàng, thay vì chỉ chứa đựng sự kiên định của một tu sĩ Thiên Diệu Tông, lại ánh lên một tia phức tạp, một sự giằng xé nội tâm khi nhìn về phía Di Tích.

Đại quân dừng lại ở một khoảng cách an toàn, vừa đủ để bao vây toàn bộ Di Tích Cổ Tiên vào trong tầm công kích. Cổ Liệt Đại Tướng giơ tay ra hiệu, hàng ngàn Hắc Thiết Vệ lập tức triển khai trận hình, mỗi người đều là một cỗ máy chiến tranh được tôi luyện kỹ lưỡng. Các pháp trận công kích khổng lồ bắt đầu được thiết lập, những luồng linh lực hùng hậu tụ lại, tạo ra những quầng sáng rực rỡ, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Tiếng gió sa mạc gào thét, mang theo những lời lẽ đầy uy áp của Cổ Liệt Đại Tướng, vang vọng đến tận bên trong lớp lá chắn phòng thủ. “Kẻ dị đoan Tần Mặc, giao ra vật phẩm nghịch thiên đó, ngươi sẽ được toàn thây!” Giọng hắn trầm đục, như tiếng đá lăn, đầy sự khinh thường và ngạo mạn. Hắn không coi Tần Mặc là một đối thủ, mà chỉ là một kẻ quấy phá, một chướng ngại vật cần phải bị dọn dẹp.

Mộ Dung Tĩnh không nói gì, nhưng ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Di Tích. Nàng có thể cảm nhận được sự vững chắc của lớp lá chắn, nhưng điều khiến nàng bận tâm hơn là thứ năng lượng trấn định mà nàng đã cảm nhận được từ ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’. Nó không phải là linh lực đơn thuần, mà là một thứ gì đó sâu thẳm hơn, có khả năng tác động trực tiếp lên ‘ý chí’. Nàng đã tận mắt chứng kiến nhiều tu sĩ Thiên Diệu bị ảnh hưởng, thậm chí bản thân nàng cũng không tránh khỏi những khoảnh khắc hoài nghi.

“Đại Tướng,” Mộ Dung Tĩnh cuối cùng cũng cất lời, giọng nàng có chút do dự. “Lá chắn này không đơn giản. Chúng ta cần thăm dò kỹ hơn.” Nàng không nói rõ sự lo ngại của mình, vì nàng biết Cổ Liệt Đại Tướng sẽ gạt bỏ nó. Đối với hắn, mọi thứ chỉ là sức mạnh.

Cổ Liệt Đại Tướng hừ lạnh, không thèm nhìn nàng. “Không có lá chắn nào là không thể phá vỡ dưới sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả. Ngươi cứ làm việc của ngươi đi.” Hắn ra hiệu cho một đội Hắc Thiết Vệ tinh nhuệ tiến lên. “Thăm dò ư? Ta sẽ thăm dò bằng quyền cước!”

Mộ Dung Tĩnh cúi đầu, không phản bác thêm. Nàng biết, trong tình huống này, lời nói của mình không có trọng lượng. Với một cái phẩy tay, nàng lấy ra một linh kính cổ, mặt kính lấp lánh những phù văn phức tạp. Nàng bắt đầu thi triển pháp quyết, linh kính phát ra một luồng sáng xanh mờ ảo, quét qua lớp lá chắn phòng thủ của Di Tích, cố gắng định vị Chân Lý Thạch Bi. Nàng muốn tìm hiểu sâu hơn về cơ chế hoạt động của Thạch Bi này, thứ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang gọi là ‘vật phẩm nghịch thiên’. Trong sâu thẳm, nàng cảm thấy một sự tò mò không cưỡng lại được về những gì Tần Mặc đang bảo vệ. ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’... liệu có thật sự là một tà thuyết, hay là một chân lý mà Thiên Diệu Tôn Giả không muốn đối mặt?

Bên trong lớp lá chắn, Tần Mặc và đồng minh cũng đang quan sát mọi động thái của quân địch. Tần Mặc không tỏ vẻ lo lắng, đôi mắt hắn vẫn bình thản. Hắn đã dự đoán được sự phẫn nộ và phản ứng quy mô lớn này. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dùng mọi cách để dập tắt ngọn lửa hoài nghi mà hắn đã thắp lên.

Lục Vô Trần nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. “Đám người này… chúng thật sự tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.” Y nói với một giọng đầy căm phẫn. “Chúng không hiểu rằng, con đường thăng tiên vô độ của chúng đang đẩy Huyền Vực vào bờ vực sụp đổ.”

Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn xa x��m về phía quân Thiên Diệu. “Sự cuồng tín là con dao hai lưỡi. Một mặt, nó ban cho họ sức mạnh và niềm tin không gì lay chuyển. Mặt khác, nó khiến họ trở nên mù quáng trước mọi chân lý khác.” Y quay sang Tần Mặc. “Chân Lý Thạch Bi đang rung động mạnh mẽ. Nó đang đáp lại sự đối kháng này. Ý chí của Di Tích Cổ Tiên cũng đang thức tỉnh.”

Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được. Không chỉ là sự rung động của Thạch Bi, mà là hàng tỷ ‘ý chí tồn tại’ nhỏ bé từ từng viên đá, từng hạt cát của Di Tích đang cộng hưởng với nhau, tạo thành một làn sóng năng lượng vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Hắn nhắm mắt lại, kết nối sâu hơn với chúng. Hắn không sợ hãi. Hắn không căm ghét. Hắn chỉ cảm thấy một sự thương cảm sâu sắc cho những kẻ đang tiến đến, những kẻ bị giam cầm trong một niềm tin duy nhất, không thể nhìn thấy những khả năng vô hạn khác của vạn vật. Cuộc đối đầu này không phải là một trận chiến sinh tử, mà là một cuộc đối đầu của những ‘ý chí’, của những ‘niềm tin’. Và hắn, Tần Mặc, sẽ đứng vững để bảo vệ quyền được ‘là chính nó’ của vạn vật.

***

Chiều tà, mặt trời đã bắt đầu lặn dần về phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng sa mạc rộng lớn bằng thứ ánh sáng rực lửa. Gió càng lúc càng mạnh, cuộn những cơn bão cát dữ dội, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, nhưng không thể che lấp được vẻ hung hãn của đại quân Thiên Diệu. Tiếng gió gào thét, tiếng cát va đập vào giáp trụ của hàng ngàn Hắc Thiết Vệ, và tiếng hô hào của Cổ Liệt Đại Tướng, tất cả hòa quyện thành một bản hùng ca của chiến tranh.

“Phá! Phải phá tan cái lá chắn mục nát này!” Cổ Liệt Đại Tướng gầm lên, giọng hắn trầm đục nhưng tràn đầy uy lực, át cả tiếng gió bão. Hắn vung thanh đại đao trong tay, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. “Chân lý của Thiên Diệu Tôn Giả không thể bị nghi ngờ! Kẻ nào dám cản đường, kẻ đó sẽ hóa thành tro bụi!”

Theo lệnh của hắn, hàng ngàn Hắc Thiết Vệ đồng loạt phát động tấn công. Hàng loạt công kích linh lực mạnh mẽ, từ những chùm sáng rực rỡ, những quả cầu lửa khổng lồ, cho đến những mũi tên băng sắc bén, dội thẳng vào lớp lá chắn phòng thủ của Di Tích Cổ Tiên. Tiếng nổ vang trời, chấn động cả vùng sa mạc, cát bụi tung bay mù mịt. Lớp lá chắn rung chuyển dữ dội, những đường nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện, nhưng vẫn kiên cường đứng vững.

Bên trong Di Tích, Tần Mặc đứng uy nghiêm trước Chân Lý Thạch Bi. Hắn không hề né tránh hay sợ hãi trước những đợt công kích như vũ bão. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Thạch Bi, cảm nhận dòng năng lượng trấn định cuồn cuộn tuôn trào từ đó, chảy qua cơ thể hắn, và được hắn dẫn dắt vào các trận pháp phòng thủ của Di Tích.

Vô Danh Khách đứng bên cạnh, ngón tay y nhanh chóng lướt trên không trung, vẽ ra những phù văn cổ xưa. Mỗi phù văn được hình thành, lại phát ra một luồng sáng xanh biếc, hòa vào năng lượng của Thạch Bi, khuếch đại sức mạnh của lá chắn. “Chân Lý Thạch Bi không chỉ phòng thủ, Tần Mặc,” y nói, giọng đầy vẻ thâm trầm. “Nó còn có thể tác động đến ‘ý chí’.”

Tần Mặc gật đầu. Hắn đã hiểu. Hắn không chỉ chống đỡ những đợt tấn công vật lý, mà còn đang dùng chính năng lượng trấn định của Thạch Bi để tác động lên tâm trí của những kẻ tấn công. Một làn sóng năng lượng vô hình, không phải là linh lực tấn công, mà là một sự rung động của ‘ý chí’, lặng lẽ xuyên qua lớp lá chắn, chạm vào từng Hắc Thiết Vệ, từng tu sĩ của quân Thiên Diệu.

“Không phải ai cũng phải đi theo con đường các ngươi vạch ra. Thiên Đạo không chỉ có một!” Giọng Tần Mặc, tuy không lớn, nhưng lại mang theo một uy lực khó tả, vượt qua tiếng gió, tiếng nổ, vang vọng đến tận tai Cổ Liệt Đại Tướng và Mộ Dung Tĩnh. Đó là một lời tuyên bố, một lời thách thức, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng chính ‘chân lý’ mà hắn đang bảo vệ.

Làn sóng ‘ý chí trấn định’ đó đã phát huy tác dụng. Một số Hắc Thiết Vệ cấp thấp, những người có ý chí chưa đủ kiên định, bắt đầu cảm thấy hoảng loạn. Hình ảnh về những ký ức cổ xưa, về ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ mà ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ đã gieo rắc, bỗng hiện về trong tâm trí họ, khiến họ do dự, thậm chí là run rẩy. Những đòn tấn công của họ trở nên yếu ớt hơn, thiếu đi sự quyết đoán.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, gầm thét dữ dội. Nó không đứng yên, mà lao ra khỏi lớp lá chắn, đối đầu trực tiếp với những Hắc Thiết Vệ liều lĩnh nhất. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ hung dữ, bộ lông đen tuyền như ẩn chứa sức mạnh vô biên. Nó không dùng pháp thuật hoa mỹ, mà dùng chính bản năng hoang dã và sức mạnh thể chất áp đảo để đánh bật kẻ địch. Tiếng xương gãy, tiếng kêu rên vang lên, hòa vào tiếng gió và tiếng cát.

Mộ Dung Tĩnh, với linh kính cổ trên tay, vẫn đang cố gắng phân tích lớp lá chắn. Nàng cảm nhận rõ ràng sự khác biệt trong năng lượng của Di Tích. Nó không phải là linh lực thuần túy, mà là một sự kết hợp giữa linh lực cổ xưa và một loại năng lượng ‘ý chí’ đặc biệt. Khi Tần Mặc cất lời, nàng cảm thấy một sự chấn động sâu sắc trong lòng. Những lời nói ấy, không chỉ là âm thanh, mà là một dòng chảy của ‘niềm tin’, một luồng ‘ý chí’ mạnh mẽ, đối lập hoàn toàn với những gì nàng đã được dạy dỗ từ khi còn nhỏ.

“Hắn… hắn thật sự tin vào điều đó sao?” Mộ Dung Tĩnh thầm nghĩ, đôi mắt nàng dõi theo bóng dáng Tần Mặc đứng trước Chân Lý Thạch Bi. Nàng thấy được sự bình thản nhưng kiên cường của hắn, sự đồng điệu giữa hắn và Di Tích Cổ Tiên. Trong lòng nàng, sự giằng xé càng lúc càng lớn. Một bên là lòng trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả, với con đường thăng tiên mà nàng đã theo đuổi cả đời. Một bên là những hạt giống hoài nghi đã được gieo từ ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’, và giờ đây lại được Tần Mặc tưới tắm bằng chính ‘ý chí’ của hắn. Nàng vẫn không ngừng thi triển pháp quyết, duy trì việc quét qua lá chắn, nhưng trong từng động tác, đều ẩn chứa một sự do dự, một nỗi băn khoăn mà không ai có thể nhìn thấu.

Cổ Liệt Đại Tướng không để tâm đến sự hỗn loạn nhỏ trong hàng ngũ Hắc Thiết Vệ. Hắn chỉ thấy lá chắn vẫn chưa bị phá vỡ, và điều đó khiến hắn càng thêm thịnh nộ. “Tất cả! Tăng cường công kích! Ta không tin một phế tích mục nát có thể chống lại đại quân Thiên Diệu!” Hắn tự mình lao lên, thanh đại đao phát ra luồng linh lực chói mắt, chém thẳng vào lớp lá chắn, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất.

Tần Mặc không lùi bước. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn sẽ cử những cường giả mạnh hơn, sẽ dùng những phương pháp tàn độc hơn. Nhưng Tần Mặc cũng không đơn độc. Hắn có Lục Vô Trần, Vô Danh Khách, Hắc Phong, và quan trọng hơn, hắn có Di Tích Cổ Tiên, có Chân Lý Thạch Bi, và có cả ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật đang dần thức tỉnh.

Mặt trời đã lặn hẳn, để lại phía sau một vệt đỏ cam cuối cùng trên nền trời tím thẫm. Bóng đêm dần bao trùm Di Tích Cổ Tiên, nhưng trận chiến ‘ý chí’ và ‘niềm tin’ chỉ mới bắt đầu. Tần Mặc đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, kiên định bảo vệ ‘chân lý’ của sự cân bằng bản chất, đối mặt với cơn bão táp của sự truy cầu thăng tiên vô độ. Chân Lý Thạch Bi, nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn và cũng là ngọn nguồn của hy vọng, vẫn trầm mặc, chờ đợi ngày Huyền Vực tìm thấy con đường cân bằng của chính mình, trong một đêm sa mạc đầy gió và cát, và những ‘ý chí’ đang va chạm dữ dội.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free