Vạn vật không lên tiên - Chương 609: Lời Khẳng Định Giữa Bão Cát: Quyết Tâm Chấn Động Thiên Hạ
Bình minh đầu tiên rạng rỡ đấu tranh để xuyên qua tấm màn bụi và cát vĩnh cửu bao phủ Di Tích Cổ Tiên. Không khí, vẫn còn vương vấn mùi kim loại nhàn nhạt của linh lực tiêu hao từ cuộc giao tranh đêm qua, đã bắt đầu nóng lên dưới một vầng dương dường như quyết tâm thiêu đốt cả mặt đất. Gió sa mạc rít gào như một linh hồn lạc lối, cuốn theo những hạt cát mịn màng, tạt mạnh vào các vách đá cổ kính, tạo nên một điệu nhạc bi tráng, hoang dại mà chỉ nơi đây mới có. Trên đỉnh một tháp canh đổ nát, những khối đá khổng lồ phong hóa bởi hàng vạn năm vẫn sừng sững, như những chứng nhân câm lặng của thời gian, khắc ghi vô vàn biến cố.
Tần Mặc đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng thẳng tắp, trang phục vải thô đơn giản phấp phới trong gió, hòa mình vào màu vàng cam của cát và đá. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua không gian sa mạc mênh mông, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những gò cát xa xa đến những vết nứt trên tảng đá dưới chân. Hắn có thể cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của từng hạt cát, từng phiến đá nơi đây, chúng đều đang thì thầm về một sự kiên cường đã tồn tại qua vô vàn biến c��, về một bản chất không đổi dù thời gian có bào mòn đến đâu. Hắn cảm nhận được cả sự lo lắng, bất an len lỏi trong lòng những kẻ đang bao vây, dù chúng cố gắng che giấu bằng vẻ hung hãn và kiên cố.
Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi và hoài nghi về ý nghĩa của cuộc sống. Y nheo mắt nhìn về phía xa, nơi những đốm lửa trại của đại quân Thiên Diệu vẫn còn lập lòe như những con đom đóm khổng lồ giữa màn đêm chưa tan hẳn. Mùi khói và mùi da thú từ doanh trại địch thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi cát bụi khô khan. "Đại tướng Cổ Liệt không phải kẻ tầm thường," Lục Vô Trần trầm giọng, tiếng nói của y mang theo sự thận trọng. "Hắn sẽ không lặp lại sai lầm của đêm qua. Đợt tấn công tiếp theo sẽ tinh vi hơn, và có thể nhắm vào Chân Lý Thạch Bi trực tiếp." Y ngừng lại, đưa tay vuốt chòm râu lưa thưa, ánh mắt trĩu nặng sự lo âu, như đang nhìn thấy trước một tương lai đầy bão tố.
Tần Mặc gật đầu, không nói gì ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đá cổ đã phong hóa, mùi của sự vĩnh cửu. "Hắn có thể tấn công vật chất," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sức nặng của một ngọn núi. "Nhưng không thể công phá ý chí. Chúng ta phải để tiếng vọng của chân lý vang vọng sâu hơn." Lời hắn nói không chỉ là cho những người xung quanh, mà còn như một lời tự nhắc nhở, một lời thề nguyện với chính bản thân và vạn vật, khẳng định quyết tâm bảo vệ chân lý mà hắn đang theo đuổi.
Vô Danh Khách, với vẻ phong trần và bầu rượu trên tay, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt thâm trầm dõi theo một bóng dáng mờ ảo ẩn hiện trong trại địch qua lớp bụi cát. Y là người hiểu rõ nhất về sự phức tạp của ‘ý chí’, về những con đường mà nó có thể dẫn dắt một sinh linh. "Mộ Dung Tĩnh... cô ta đang giằng xé. Đó là khe hở, cũng là cơ hội." Y nói, giọng đều đều, như đang thuật lại một câu chuyện đã xảy ra từ rất lâu, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," y khẽ lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời cảnh báo, một chân lý thất lạc mà y đã mang theo bao năm.
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với mái tóc bạc trắng và cặp kính trễ xuống sống mũi, đang chăm chú lật một cuốn sách cổ đã ố vàng, những trang giấy mỏng manh có nguy cơ tan biến trong gió bất cứ lúc nào. "Năng lượng của Chân Lý Thạch Bi cần được dẫn dắt cẩn trọng," lão nói, ánh mắt tinh anh ẩn sau lớp kính dày, nhìn thẳng vào Tần Mặc với một sự tin tưởng không lay chuyển. "Nó có thể là lá chắn, cũng có thể là ngọn giáo." Lão ngừng lại, rồi lại lặp lại một câu nói đã trở thành triết lý sống của mình: "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe."
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, không ngừng tuần tra phía dưới chân tháp. Đôi mắt đỏ rực của nó quét ngang dọc, cảnh giác từng cử động nhỏ nhất từ phía trại quân Thiên Diệu. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ khẽ, tiếng gầm uy dũng như một lời khẳng định về sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu, dù cho có phải đối mặt với đại quân hùng mạnh đến đâu. Nó không cần lời nói, chỉ cần ‘ý chí’ của Tần Mặc để hiểu rõ vai trò của mình, một v��� sĩ trung thành và dũng cảm.
U Linh Mộng Cảnh, một làn sương mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các khe đá, mang về những thông tin vô hình. Tần Mặc có thể cảm nhận được sự dao động tinh thần, những tiếng thì thầm của sự bất an, sự hoài nghi đang len lỏi trong hàng ngũ địch quân. Những ‘ký ức cổ xưa’ về ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ mà ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ đã gieo rắc, đang âm ỉ cháy trong tâm trí những tu sĩ trẻ, khiến chúng hoang mang, bối rối, không còn kiên định như những gì chúng đã được dạy dỗ.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi cát bụi khô khan và đá cổ đã phong hóa. Hắn cảm nhận được sự sống động của Di Tích Cổ Tiên, từng mạch đá, từng phiến gạch đều đang rung động nhẹ nhàng, như đang cộng hưởng với ‘ý chí tồn tại’ của hắn. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có thể nghe được tiếng nói của vạn vật, hiểu được khát khao sâu thẳm nhất của chúng. Và khát khao lớn nhất lúc này, là được an yên, được là chính mình, không bị ép buộc phải "lên tiên" theo một con đường duy nhất, một con đường mà hắn tin là đang dẫn đến tai họa.
"Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ," Tần Mặc mở mắt, ánh mắt kiên định, như một ngọn lửa không bao giờ tắt. "Mà còn phải phản công. Không phải bằng linh lực, mà bằng chân lý." Hắn quay sang Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân. "Ta cần các ngươi giúp ta củng cố các trận pháp phòng thủ vật lý, tạo thành một lá chắn vững chắc. Đặc biệt, hãy chú ý đến những điểm yếu mà Mộ Dung Tĩnh có thể đã phát hiện ra." Hắn biết, Mộ Dung Tĩnh là một đối thủ đáng gờm, với sự tinh tế và khả năng phân tích hiếm có.
Lục Vô Trần gật đầu. "Ta hiểu. Sức mạnh của Di Tích này đủ để chịu đựng thêm vài đợt tấn công nữa, nhưng chúng ta không thể dựa mãi vào nó. Cổ Liệt sẽ không ngừng nghỉ, hắn sẽ tìm mọi cách để phá vỡ."
"Ta sẽ điều chỉnh năng lượng từ Chân Lý Thạch Bi," Thiên Sách Lão Nhân nói, "để nó không chỉ hóa giải đòn tấn công, mà còn khuếch đại ‘ý chí’ của ngươi, Tần Mặc. Mỗi một đòn công kích của chúng, sẽ là một cơ hội để chúng ta gieo thêm hạt giống hoài nghi, để chúng tự vấn về con đường mà chúng đang đi." Lão vuốt cằm, "Nhưng phải cẩn trọng, năng lượng đó rất mạnh mẽ, nếu không kiểm soát tốt, có thể gây ra phản phệ."
Tần Mặc lại nhìn về phía xa, nơi ánh nắng mặt trời đã bắt đầu bao trùm toàn bộ sa mạc, biến những ngọn cát thành những tấm lụa vàng rực rỡ, lấp lánh như dát vàng. Hắn cảm nhận được sự nóng rát của không khí, và sự khô khan của môi trường xung quanh. Hắn đưa tay ra, những hạt cát mịn màng lướt qua kẽ ngón tay, mang theo cảm giác của sự vĩnh cửu và sự nhỏ bé của bản thân trước vũ trụ rộng lớn. Một cơn gió mạnh ập đến, cuốn theo một đám mây cát nhỏ, che khuất tầm nhìn trong chốc lát. Khi tầm nhìn trở lại, hắn có thể thấy rõ hơn những chuyển động trong trại địch, sự chuẩn bị cho một cuộc tấn công mới.
"Hắc Phong, canh gác cẩn mật," Tần Mặc ra lệnh, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ để Hắc Phong nghe thấy rõ ràng qua sợi dây liên kết vô hình của 'ý chí'. Con sói khổng lồ gầm lên một tiếng ngắn gọn, như một lời đáp, rồi nhanh nhẹn chạy về phía trước, biến mất sau một gò cát, ẩn mình vào địa hình để sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào.
U Linh Mộng Cảnh, một làn sương mờ ảo, lượn lờ quanh Tần Mặc, như một lời hứa sẽ luôn ở bên cạnh hắn, một sự đồng điệu không cần lời. Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của nó, nó không có hình dạng cố định, nhưng lại vô cùng rõ ràng: hỗ trợ Tần Mặc trong việc phơi bày sự thật và bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật. Hắn biết rằng, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực. Nó là một cuộc chiến của niềm tin, của tư tưởng, nơi mà 'chân lý' sẽ là vũ khí tối thượng, một thứ vũ khí vô hình nhưng có sức mạnh lay chuyển trời đất. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người cầm ngọn cờ của chân lý đó, đối mặt với cả một thế giới.
***
Giữa trưa, mặt trời thiêu đốt cả Sa Mạc Huyết Nguyệt, ánh nắng vàng chóe đổ xuống như muốn nung chảy mọi thứ. Cát nóng bỏng dưới chân, những lều trại bằng da thú và vải bạt của đại quân Thiên Diệu bốc lên mùi ẩm mốc, mồ hôi và kim loại từ vũ khí, tạo nên một không khí ngột ngạt, khó chịu. Không khí nặng nề không chỉ bởi cái nóng gay gắt mà còn bởi sự tức giận đang bùng cháy trong lòng Cổ Liệt Đại Tướng. Thân hình cường tráng của hắn đứng sừng sững giữa trung tâm doanh trại, vẻ mặt hung hãn, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng đang giận dữ quét qua hàng ngũ thuộc hạ. Tiếng quát tháo của hắn vang vọng khắp nơi, át đi cả tiếng gió sa mạc, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. "Vô dụng! Một lũ phế vật! Chỉ một tên Tần Mặc mà các ngươi không thể vượt qua sao?!" Hắn gầm lên, tay nắm chặt chuôi thanh đại đao toát ra linh lực chói mắt, từng lời hắn nói đều mang theo sự áp bức, hùng hồn, mạnh mẽ, như một tiếng sét đánh thẳng vào tai những Hắc Thiết Vệ đang run rẩy cúi đầu.
Xung quanh hắn, các tu sĩ cấp thấp và Hắc Thiết Vệ đều cúi đầu sát đất, không dám ngẩng mặt. Đêm qua, đợt tấn công thăm dò của họ đã bị hóa giải một cách khó hiểu. Không phải bằng những thuật pháp hùng mạnh, mà bằng một thứ năng lượng vô hình, một ‘ý chí trấn định’ len lỏi vào tâm trí, gieo rắc sự hoang mang. Nhiều kẻ đã phải vật lộn với những ký ức cổ xưa, với ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ mà ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ đã khơi gợi. Dù Cổ Liệt đã trừng phạt thẳng tay vài kẻ bỏ chạy, nhưng sự bất an vẫn như một mầm bệnh, âm ỉ lan truyền trong toàn bộ binh lính.
Mộ Dung Tĩnh đứng cách đó không xa, vẻ mặt tuấn tú của nàng vẫn giữ vẻ bình thản bên ngoài, nhưng trong đôi mắt nàng, một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt đang diễn ra. Nàng không mặc y phục tông môn sang trọng như mọi khi, mà thay bằng bộ giáp nhẹ của chỉ huy tiền tuyến, tay cầm quạt ngọc nhưng không hề phe phẩy. Mái tóc đen mượt được buộc cao, nhưng vài sợi tóc con đã sổ ra, phất phơ trong gió, làm tăng thêm vẻ mệt mỏi và ưu tư cho khuôn mặt nàng. Nàng đã dành cả buổi sáng để cố gắng phân tích luồng ‘ý chí’ mà Tần Mặc đã gửi đi. Nó không giống bất kỳ loại linh lực hay thuật pháp nào mà nàng từng biết. Nó là một sự rung động của ‘bản chất’, một lời thì thầm của ‘ý chí tồn tại’ đã bị lãng quên, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn.
"Đại tướng," Mộ Dung Tĩnh cất lời, giọng nói thanh thoát nhưng đầy suy tư, "Tiếng Vọng Thức Tỉnh của Tần Mặc không chỉ là thuật pháp, nó là một loại ý chí. Nó đang lung lạc tinh thần các tu sĩ cấp thấp... chúng ta cần một đối sách khác." Nàng biết rõ, chỉ dùng sức mạnh thuần túy sẽ không giải quyết được vấn đề này. Trái lại, nó còn có thể khiến những hạt giống hoài nghi kia nảy mầm mạnh mẽ hơn, biến những kẻ trung thành thành những kẻ phản bội.
Cổ Liệt Đại Tướng quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua Mộ Dung Tĩnh, nhưng không hề giảm đi sự tức giận. "Ý chí? Hừ!" Hắn khinh thường nhếch mép, khạc một tiếng khinh bỉ vào cát nóng. "Sức mạnh mới là chân lý tối cao! Ngươi quên những lời giáo huấn của Thiên Diệu Tôn Giả rồi sao, Mộ Dung Tĩnh? Tiên đạo là con đường duy nhất, và sức mạnh là thứ duy nhất có thể dẫn chúng ta đến đó!" Hắn vung tay, tạo ra một luồng gió mạnh, cuốn bay những hạt cát xung quanh, thể hiện sự coi thường của mình. "Chuẩn bị! Ta sẽ tự mình dẫn dắt một đội tiên phong, phá nát phòng tuyến của hắn!"
Lời nói của Cổ Liệt như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Mộ Dung Tĩnh. Nàng biết, hắn sẽ không nghe bất kỳ lời khuyên nào khác ngoài việc tấn công trực diện. Trong lòng nàng, sự bất an ngày càng lớn. Nàng đã theo đuổi con đường thăng tiên cả đời, tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng những lời của Tần Mặc, những ‘ký ức cổ xưa’ mà ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ đã khơi gợi, lại đang gặm nhấm niềm tin đó. ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu nàng như một lời nguyền, một lời cảnh báo về tai họa khôn lường.
Nàng nhớ lại vẻ bình thản, kiên định của Tần Mặc, sự đồng điệu giữa hắn và Di Tích Cổ Tiên. Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ, không dùng những chiêu thức khoa trương, nhưng mỗi lời nói, mỗi hành động của hắn đều toát ra một sự chân thành, một niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn đang bảo vệ. Đó là một niềm tin hoàn toàn khác với sự cuồng tín mà nàng thường thấy ở những tu sĩ khác, hay thậm chí là ở chính mình trước đây. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng trong chính con đường mà nàng đang đi, một sự trống rỗng mà nàng đã cố gắng lấp đầy bằng sức mạnh và sự truy cầu thăng tiên. Mùi mồ hôi và linh khí nồng đậm xung quanh nàng càng khiến nàng cảm thấy ngột ngạt hơn.
Cổ Liệt Đại Tướng không để tâm đến sự phức tạp trong nội tâm của Mộ Dung Tĩnh. Hắn quay sang các thuộc hạ, giọng nói vang dội như tiếng trống trận, đầy uy lực và sát khí. "Không cần thăm dò nữa! Mục tiêu của chúng ta là Chân Lý Thạch Bi! Kẻ nào cản đường, giết! Ta không tin một tảng đá mục nát lại có thể chống lại sức mạnh của đại quân Thiên Diệu!" Hắn rút thanh đại đao ra khỏi vỏ, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh nắng gay gắt, toát ra một luồng sát khí ngút trời. "Tiến quân! Không một ai được chùn bước! Kẻ nào chần chừ, ta sẽ tự tay chém đầu!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ, ánh mắt đầy sự uy hiếp.
Các Hắc Thiết Vệ và tu sĩ còn lại, dù vẫn còn chút bất an trong lòng, nhưng trước sự thịnh nộ và uy lực áp đảo của Cổ Liệt, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài tuân lệnh. Tiếng hô "Tuân lệnh Đại Tướng!" vang vọng khắp doanh trại, hòa cùng tiếng kim loại va chạm, tiếng bước chân dồn dập, tạo nên một bản giao hưởng của sự phục tùng và sợ hãi. Một cơn bão cát nhỏ đã bắt đầu hình thành ở phía xa, như báo hiệu cho một trận chiến còn ác liệt hơn sắp tới, một điềm báo về sự hỗn loạn và tàn phá. Những lá cờ hiệu của Thiên Diệu tung bay phấp phới trong gió, như những cánh chim dữ đang báo hiệu cho sự tàn phá.
Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại. Nàng cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cố gắng tập trung vào nhiệm vụ của mình. Nhưng hình ảnh Tần Mặc, và lời nói của hắn, vẫn ám ảnh nàng, như một lời nguyền không thể xóa bỏ. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Lời nói của nàng khi đối diện với Tần Mặc lại vang vọng trong tâm trí, nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa khác, một sự châm biếm cay đắng. Liệu cái "sức mạnh" mà nàng theo đuổi, có phải là thứ sức mạnh đang dẫn đến sự hủy diệt? Nàng mở mắt ra, nhìn về phía Di Tích Cổ Tiên, nơi ánh nắng mặt trời chiếu rọi, tạo ra một vầng sáng chói lọi, nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn. Một sự do dự, một nỗi băn khoăn mà không ai có thể nhìn thấu, cứ thế lớn dần trong lòng Mộ Dung Tĩnh. Nàng tự hỏi, liệu mình có đang đứng ở phía sai của lịch sử?
***
Khi chiều tà buông xuống, mang theo một cơn bão cát lớn từ phía chân trời, Di Tích Cổ Tiên chìm trong một màn bụi mù mịt và tiếng gió rít gào như quỷ khóc. Tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa, nhưng điều đó không ngăn cản được đại quân Thiên Diệu. Cổ Liệt Đại Tướng, dẫn đầu một đội quân tiên phong hùng hậu, đã phát động đợt tấn công thứ hai, dữ dội và có mục tiêu rõ ràng hơn nhiều so với đêm qua. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hào xung trận của hàng vạn tu sĩ, tiếng thuật pháp bùng nổ, tất cả hòa quyện vào tiếng bão cát, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt, một âm thanh hỗn loạn đầy uy hiếp. Các trận pháp phòng thủ cổ xưa của Di Tích Cổ Tiên rung chuyển dữ dội, những tia sáng xanh lam từ lá chắn phòng ngự chớp lên liên hồi như sắp vỡ tan. Mùi linh khí nồng đậm, mùi kim loại từ vũ khí, mùi cát bụi khô khan và thậm chí là mùi máu tanh từ những cuộc giao tranh nhỏ lẻ bắt đầu lan tỏa trong không khí, càng khiến không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ.
Tần Mặc đứng vững như một pho tượng trước Chân Lý Thạch Bi, hai tay hắn đặt lên bề mặt đá cổ kính, cảm nhận từng mạch đập của nó, từng dòng năng lượng cổ xưa đang tuôn chảy. Ánh sáng vàng cam huyền ảo từ Thạch Bi bùng lên mạnh mẽ, như một trái tim đang đập, truyền năng lượng cổ xưa và ‘ý chí tồn tại’ của nó vào Tần Mặc, cộng hưởng với ‘ý chí’ của chính hắn. Hắn không có ý định dùng linh lực để đối đầu trực diện. Sức mạnh của hắn không nằm ở đó, mà nằm ở sự thấu hiểu và khả năng kết nối với vạn vật. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội từ bên ngoài, nhưng tâm trí hắn lại hoàn toàn bình lặng, như một mặt hồ không gợn sóng giữa cơn bão.
U Linh Mộng Cảnh, một thực thể mờ ảo, lượn lờ quanh Tần Mặc, như một tấm màn khói mỏng manh. Nó không có ngôn ngữ, nhưng Tần Mặc có thể hiểu được ‘ý chí’ của nó – sự sẵn sàng hợp tác, khuếch đại thông điệp. Cùng lúc đó, Tần Mặc bắt đầu truyền ‘ý chí’ của mình vào Chân Lý Thạch Bi. Năng lượng của Thạch Bi, được Thiên Sách Lão Nhân điều chỉnh và U Linh Mộng Cảnh khuếch đại, không chỉ hóa giải đòn tấn công vật lý, mà còn biến thành một làn sóng vô hình, một ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ mạnh mẽ hơn gấp bội, xuyên thẳng vào tâm khảm của từng tu sĩ đối phương.
"Các ngươi truy cầu tiên đạo, nhưng tiên đạo thực sự là gì? Là mất đi bản chất, hay là tìm thấy ý nghĩa trong chính sự tồn tại của mình?" Tiếng nói của Tần Mặc không phát ra từ miệng, mà là một ý niệm, một dòng tư tưởng vang vọng trực tiếp trong tâm trí của từng kẻ địch, không phân biệt cấp bậc, không phân biệt mạnh yếu. Nó không phải là một lời đe dọa, mà là một câu hỏi, một sự chất vấn sâu sắc, chạm vào những nỗi sợ hãi, những hoài nghi thầm kín nhất mà họ đã chôn giấu bấy lâu, khiến cho niềm tin của họ lung lay tận gốc rễ.
Trong hàng ngũ quân Thiên Diệu, sự hỗn loạn bắt đầu lan rộng một cách nhanh chóng. Những tu sĩ trẻ, những người đã bị lung lạc bởi ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ từ chương trước, giờ đây cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua tâm trí. Hình ảnh về những bi kịch của việc "thoát ly bản chất", về những sinh linh đã mất đi chính mình khi cố gắng "thăng tiên" một cách mù quáng, ập đến như một cơn lũ, không ngừng giày vò tâm trí họ. Một số ôm đầu thống khổ, tiếng kêu rên yếu ớt vang lên giữa tiếng gió bão và tiếng gầm thét của đồng đội. Một số khác buông vũ khí, ánh mắt thất thần, không còn biết mình đang chiến đấu vì điều gì, mục tiêu của họ trở nên mơ hồ. Những đòn tấn công của họ trở nên yếu ớt, thiếu đi sự quyết đoán, thậm chí có những kẻ đã bắt đầu co rút, muốn chạy trốn khỏi chiến trường, khỏi những lời chất vấn đang ám ảnh tâm hồn.
Mộ Dung Tĩnh đang dẫn dắt một nhóm tu sĩ tinh nhuệ, cố gắng đột phá vào một điểm yếu mà nàng đã phát hiện ra trên lá chắn phòng thủ. Nàng cảm nhận được sự khác biệt trong năng lượng của Di Tích, nó không chỉ là linh lực, mà là một sự kết hợp giữa linh lực cổ xưa và ‘ý chí tồn tại’. Khi Tần Mặc cất lời, nàng cảm thấy như có một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí, xuyên thấu mọi lớp bảo vệ. Câu hỏi đó, không chỉ là một câu hỏi, mà là một sự thật trần trụi, phơi bày sự trống rỗng trong chính con đường mà nàng đã chọn, một sự trống rỗng mà nàng đã cố gắng lấp đầy bằng sức mạnh.
"Không thể nào... lời hắn nói... nó quá đúng... nhưng... ta không thể phản bội Tôn Giả!" Trong nội tâm Mộ Dung Tĩnh, một trận bão tố cảm xúc đang hoành hành dữ dội. Lòng trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả, với tông môn, với con đường thăng tiên mà nàng đã được dạy dỗ từ nhỏ, đang va chạm dữ dội với những hạt giống hoài nghi đã nảy mầm, không ngừng gặm nhấm tâm trí nàng. Nàng biết, nếu nàng chùn bước, đó sẽ là sự phản bội. Nhưng nếu nàng tiếp tục, liệu nàng có đang trở thành một kẻ mù quáng, góp phần vào sự hủy diệt của Huyền Vực như lời Tần Mặc cảnh báo? Nàng đứng sững lại trong khoảnh khắc, không thể ra lệnh tiếp tục tấn công. Ánh mắt nàng thất thần, nhìn vào màn bụi cát mịt mờ, nơi Di Tích Cổ Tiên vẫn sừng sững, bất khuất, như một lời thách thức thầm lặng.
Cổ Liệt Đại Tướng, với kinh nghiệm chiến trường dày dặn, cảm nhận được sự hỗn loạn trong hàng ngũ. Hắn thấy rõ sự chần chừ của Mộ Dung Tĩnh, thấy rõ sự hoảng loạn của những tu sĩ cấp thấp. "Kẻ nào còn chần chừ, ta sẽ xử theo quân pháp! Đột phá! Phá vỡ phòng tuyến này!" Hắn gầm lên, tiếng gầm vang dội như sấm sét giữa bão cát, cố gắng vực dậy tinh thần binh sĩ. Hắn tự mình vung đại đao, chém ra hàng loạt luồng linh lực chói mắt, cố gắng phá vỡ lá chắn phòng thủ. Nhưng ngay cả hắn cũng cảm thấy một sự khó chịu, một sự bất an len lỏi trong tâm trí. Những lời của Tần Mặc, dù hắn cố gắng gạt bỏ, vẫn cứ như một con sâu, gặm nhấm sự kiên định của hắn, khiến hắn bối rối và tức giận hơn bao giờ hết.
Tần Mặc mở mắt ra. Hắn cảm nhận được sự bối rối, sự giằng xé trong lòng Mộ Dung Tĩnh. Hắn cũng cảm nhận được sự tức giận, sự bối rối của Cổ Liệt Đại Tướng. Đây chính là phản ứng mà hắn mong muốn. Không phải để tiêu diệt, mà để khiến họ suy ngẫm, để gieo hạt giống hoài nghi vào những tâm hồn đã bị tẩy não quá lâu. Năng lượng từ Chân Lý Thạch Bi bùng nổ mạnh hơn nữa, đẩy lùi đợt tấn công của Cổ Liệt Đại Tướng. Tiếng nổ lớn vang lên, hòa cùng tiếng gió rít và tiếng cát bay. Lá chắn phòng thủ tuy rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn không hề sụp đổ, vẫn kiên cường đứng vững. Tần Mặc đứng đó, dáng vẻ hơi gầy nhưng kiên định vô cùng, như một ngọn núi vững chãi giữa bão tố, như một ngọn hải đăng của chân lý. Hắn biết, hắn đang làm đúng. Hắn đang gieo hạt giống của chân lý, một chân lý có thể thay đổi cả Huyền Vực.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng sa mạc rộng lớn. Mặt trời, như một khối cầu lửa khổng lồ, treo lơ lửng trên đường chân trời, ánh sáng đỏ rực như máu đổ xuống Di Tích Cổ Tiên, biến những khối đá cổ kính thành những bức tượng chiến binh khổng lồ đang rực cháy, mang một vẻ đẹp bi tráng đến nao lòng. Gió vẫn thổi mạnh, cuốn theo cát bụi mù mịt, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương, chuẩn bị cho một màn đêm đầy biến động. Sau khi đợt tấn công dữ dội của Cổ Liệt Đại Tướng bị hóa giải, và quân địch bị lung lạc tinh thần, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm chiến trường, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng cát bay lạo xạo, như tiếng thì thầm của quá khứ.
Tần Mặc, với dáng vẻ đơn độc nhưng kiên định, một mình bước lên đỉnh cao nhất của Di Tích Cổ Tiên, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu thẳng vào hắn, khiến hắn như được bao phủ bởi một vầng hào quang. Ánh sáng vàng cam huyền ảo từ Chân Lý Thạch Bi vẫn bao bọc lấy hắn, khiến hắn như một vị thần cổ xưa vừa thức tỉnh, mang trong mình sức mạnh của chân lý. Trang phục vải thô của hắn phấp phới trong gió, mái tóc đen nhánh bay lòa xòa, càng làm nổi bật sự thanh tú trên khuôn mặt hắn. Đôi mắt đen láy của hắn, sâu thẳm như vũ trụ, nhìn thẳng về phía đại quân Thiên Diệu, nơi Cổ Liệt Đại Tướng đang tức giận gầm thét và Mộ Dung Tĩnh đang bàng hoàng, bối rối, ánh mắt thất thần.
Hắn không dùng bất kỳ thuật pháp nào, không phô trương linh lực. Hắn chỉ dùng lời nói, nhưng lời nói của hắn, được khuếch đại bởi Chân Lý Thạch Bi và U Linh Mộng Cảnh, vang vọng khắp sa mạc như một lời tuyên ngôn, một lời thách thức trực diện tư tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả, một tiếng nói của chân lý. Giọng nói của hắn trầm ấm, nhưng lại mang theo một uy lực khó tả, một sự kiên định không gì lay chuyển được, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, vang vọng đến tận sâu thẳm tâm hồn.
"Các ngươi đến đây, truy cầu cái gọi là 'tiên lộ'," Tần Mặc cất lời, từng chữ vang vọng rõ ràng giữa tiếng gió bão, "nhưng tiên lộ của các ngươi đang dẫn Huyền Vực đến hủy diệt! Chân lý không phải là trốn tránh bản chất, mà là tôn trọng nó! Ta sẽ bảo vệ chân lý này, bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật!" Hắn ngừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua hàng vạn tu sĩ đang đứng sững sờ, rồi tập trung vào Cổ Liệt Đại Tướng và Mộ Dung Tĩnh. "Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi có thể hủy diệt thân xác ta, nhưng không thể bẻ cong ý chí này!" Lời tuyên bố của hắn không chỉ là một thách thức, mà còn là một lời tuyên chiến chính thức, một lời khẳng định về con đường mà hắn đã chọn.
Lời tuyên bố của Tần Mặc như một tiếng sét đánh giữa trời quang, chấn động toàn bộ đại quân Thiên Diệu. Sự im lặng ban đầu nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào, những tiếng hoảng loạn, và cả những tiếng phẫn nộ. Hàng vạn tu sĩ, đặc biệt là những người đã bị ảnh hưởng bởi ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên tâm trí. Lời nói của Tần Mặc chạm đến tận đáy sâu của niềm tin, khiến chúng phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: liệu con đường mà chúng đang đi có thực sự là chân lý, hay chỉ là một sự truy cầu mù quáng, một ảo ảnh đã được vẽ ra?
Cổ Liệt Đại Tướng, với khuôn mặt hung hãn giờ đây đỏ bừng vì tức giận, không thể kiềm chế được nữa. Hắn vung thanh đại đao lên trời, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, tiếng gầm vang vọng khắp sa mạc, át đi cả tiếng gió. "Hắn... hắn dám thách thức Tôn Giả! Giết! Giết hắn! Không ai được phép xúc phạm Thiên Diệu Tôn Giả!" Hắn chỉ thẳng tay về phía Tần Mặc, ánh mắt đầy sát khí, như muốn xé toạc hắn ra làm trăm mảnh. Lời nói của Tần Mặc không chỉ là một sự thách thức, mà còn là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được đối với hắn và Thiên Diệu Tôn Giả, đối với toàn bộ hệ thống niềm tin mà hắn đã phụng sự. Sự bối rối ban đầu đã biến thành một làn sóng phẫn nộ mới, mạnh mẽ hơn, cuồng loạn hơn.
Mộ Dung Tĩnh đứng đó, như một pho tượng giữa bão cát, ánh mắt thất thần. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn vào sự kiên định không gì lay chuyển được của hắn, và rồi nhìn lại vào bàn tay đang run rẩy của mình. "Chân lý... bản chất..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng gầm thét của Cổ Liệt và tiếng gió bão, như một linh hồn lạc lối đang tìm kiếm ý nghĩa. Lời của Tần Mặc đã gieo vào lòng nàng một hạt giống quá lớn, quá mạnh mẽ, đến mức nàng không thể nào gạt bỏ. Nàng đã bị giằng xé đến tột độ. Lòng trung thành đang lung lay, và niềm tin vào con đường thăng tiên đang sụp đổ, tan vỡ như thủy tinh. Nàng chợt nhận ra, mình đã bị cuốn vào một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng tư tưởng, và nàng đang đứng ở giữa tâm bão của nó, không biết phải đi về đâu.
Tần Mặc không lùi bước trước sự phẫn nộ của Cổ Liệt. Hắn đứng đó, sừng sững giữa bão cát, như một ngọn hải đăng duy nhất giữa biển đêm tối tăm, kiên định với con đường của mình. Hắn biết, lời tuyên bố này sẽ kích hoạt một cuộc đối đầu toàn diện. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không thể ngồi yên. Hắn sẽ cử những cường giả mạnh hơn, sẽ dùng những phương pháp tàn độc hơn. Nhưng Tần Mặc không hối hận. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường bảo vệ ‘cân bằng bản chất’, và hắn sẽ đi đến cùng, dù phải đối mặt với cả thiên hạ.
Cổ Liệt Đại Tướng quay lại, ánh mắt đầy sát khí quét qua hàng ngũ quân Thiên Diệu. "Nghe đây! Kẻ nào dám chùn bước, sẽ bị xử tử ngay lập tức! Chuẩn bị tấn công tổng lực! Phá nát Di Tích Cổ Tiên! Giết Tần Mặc! Đem Chân Lý Thạch Bi về cho Tôn Giả!" Tiếng hô hào của hắn vang dội, truyền lệnh cho toàn bộ đại quân, không còn chút khoan nhượng nào. Hàng vạn tu sĩ, với sự phẫn nộ và sợ hãi đan xen, bắt đầu tập hợp lại, chuẩn bị cho một đợt tấn công cuối cùng, không còn thăm dò, không còn do dự, chỉ còn sự khát máu và ý chí hủy diệt.
Mặt trời lặn hẳn, bóng đêm bao trùm sa mạc. Nhưng không phải là một màn đêm yên bình, mà là một màn đêm báo hiệu cho một trận chiến kinh thiên động địa, một cuộc chiến không chỉ quyết định số phận của Di Tích Cổ Tiên, mà còn quyết định hướng đi của toàn bộ Huyền Vực. Tần Mặc vẫn đứng đó, kiên định, ánh mắt hướng về phía xa, nơi những ánh lửa trại của quân Thiên Diệu đã bắt đầu bùng lên dữ dội, như những con quái vật đang nhe nanh múa vuốt trong bóng tối. Trận chiến ‘ý chí’ và ‘niềm tin’ đã leo thang đến đỉnh điểm, và không ai có thể đoán trước được kết cục, ngoại trừ một điều: Tần Mặc đã chính thức tuyên chiến, và Huyền Vực sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.