Vạn vật không lên tiên - Chương 611: Thiên Diệu Đích Thân: Quyết Định Khuynh Đảo Thiên Địa
Trong tĩnh lặng chết chóc bao trùm Di Tích Cổ Tiên, nơi Chân Lý Thạch Bi vẫn còn lưu lại dư âm của 'Thiên Đạo Cảnh Báo' kinh hoàng, Tần Mặc siết chặt tay, ánh mắt vẫn kiên định hướng về phía xa xăm. Hắn biết, bản thân đang chứng kiến một đoạn lịch sử, một thời khắc quyết định vận mệnh của Huyền Vực trong quá khứ, và điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn đang đối diện với tương lai của chính mình. Sự thật trần trụi đã được phơi bày, nỗi đau của vạn vật khi bị cưỡng ép thăng tiên, nỗi thống khổ của một thế giới sắp sụp đổ đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người. Giờ đây, Chân Lý Thạch Bi đã hoàn thành sứ mệnh của nó, gieo rắc hạt giống của sự thức tỉnh, và cũng là hạt giống của sự đối đầu không thể tránh khỏi.
Cùng lúc đó, trong một không gian khác, một thời đại khác, nhưng lại là cùng một dòng chảy của ý chí và quyền lực, Thiên Diệu Tôn Giả đang tĩnh tọa trên bảo tọa cao nhất trong Đại Điện của Thiên Cung. Ánh sáng vàng rực rỡ từ các khối ngọc thạch quý hiếm, vốn được tạc thành hình rồng phượng uốn lượn, chiếu rọi không gian rộng lớn, tạo nên một vẻ uy nghiêm và thần thánh khó tả. Thiên Cung, với kiến trúc bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa biển mây trắng ngần, tựa như một giấc mộng viễn vông được hiện thực hóa. Các cầu vồng tự nhiên vắt ngang bầu trời, kết nối các đảo mây bồng bềnh, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo, dẫn lối đến các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, nơi suối nước tinh khiết chảy từ trên trời đổ xuống, mang theo âm thanh du dương như bản nhạc tiên ca. Toàn bộ cảnh tượng ấy toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, không chút vẩn đục của phàm trần. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm trạm trổ tinh xảo, tạo nên những âm thanh êm ái, hòa cùng tiếng chim phượng hoàng lảnh lót từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm, hương hoa mây thơm ngát và không khí trong lành tinh khiết tràn ngập mọi ngóc ngách, khiến bất kỳ ai đặt chân đến đây đều cảm thấy thư thái, thoát tục.
Tuy nhiên, trong sự thanh tịnh và thần thánh tuyệt đối ấy, một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở lại bao trùm Đại Điện. Điều đó phản ánh sự hỗn loạn đang diễn ra dưới hạ giới, sau những cảnh tượng kinh hoàng của 'Thiên Đạo Cảnh Báo' đã được Chân Lý Thạch Bi phơi bày. Thiên Diệu Tôn Giả, với dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực không gì sánh bằng, ngồi thẳng lưng trên bảo tọa. Khuôn mặt y tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, tựa như hai khối băng vĩnh cửu. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, thoát tục của y. Y mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Ánh mắt y quét qua các tướng lĩnh và trưởng lão đang tề tựu bên dưới, khiến mỗi người đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. Họ, những cường giả lừng lẫy, giờ đây đều cúi đầu thật sâu, không dám ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào chủ nhân của Thiên Cung.
"Cái gọi là 'Thiên Đạo Cảnh Báo' chỉ là sự nhiễu loạn của những kẻ yếu kém, không dám đối mặt với con đường chân chính của thăng tiên." Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp tuyệt đối, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh không thể nghi ngờ, vang vọng khắp Đại Điện. "Phàm nhân vốn dĩ yếu đuối, dễ bị lung lạc bởi những ảo ảnh về sự cân bằng giả tạo. Con đường thăng tiên là con đường nghịch thiên, là ý chí của cường giả, không phải của những kẻ chỉ biết an phận thủ thường."
Cổ Liệt Đại Tướng, với vóc dáng vạm vỡ trong bộ giáp uy phong, khuôn mặt đầy sẹo chiến trường, khẽ run rẩy. Hắn tiến lên một bước, quỳ một gối xuống, giọng nói đầy lo lắng và kính cẩn: "Tôn Giả minh giám, quả thật đã có nhiều kẻ dao động, thậm chí có ý định từ bỏ tu luyện. Chúng tôi đã cố gắng trấn áp, nhưng... những lời cảnh báo từ Chân Lý Thạch Bi đã gieo rắc sự hoài nghi quá lớn vào tâm trí chúng sinh, đặc biệt là những tu sĩ cấp thấp. Nhiều người bắt đầu chất vấn về ý nghĩa của sự truy cầu vô độ, về cái giá phải trả để đạt được trường sinh bất tử. Thậm chí, một số thế lực nhỏ đã công khai tuyên bố từ bỏ con đường thăng tiên, kêu gọi mọi người trở về với bản chất nguyên thủy. Tình hình đang trở nên... khó kiểm soát."
Thiên Diệu Tôn Giả nhắm hờ đôi mắt xanh thẳm, một tia bất mãn lướt qua. "Đủ rồi!" Y khẽ phất tay, uy áp vô hình lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào, mọi sự do dự trong lòng các tướng lĩnh. "Lời nói của ta là Thiên Lý, không kẻ nào được phép nghi ngờ. Chân Lý Thạch Bi đó... chỉ là một chướng ngại cần được phá bỏ. Nó là một tàn dư lỗi thời của một kỷ nguyên đã qua, một sự ngáng đường cho sự tiến hóa tất yếu của vạn vật."
Y chậm rãi đứng dậy từ bảo tọa, mỗi bước chân đều mang theo một sức nặng vô hình, khiến cả không gian Đại Điện dường như chìm xuống. Mặc dù y không hề vận dụng chút linh lực nào, nhưng uy áp kinh người toát ra từ bản thân y đã đủ để khiến các tướng lĩnh và trưởng lão phải cúi đầu sâu hơn nữa, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đối với Thiên Diệu Tôn Giả, 'Thiên Đạo Cảnh Báo' không phải là một lời nhắc nhở, mà là một sự sỉ nhục, một sự thách thức trực diện đến niềm tin và con đường y đã vạch ra cho Huyền Vực. Y tin rằng mình đang dẫn dắt thế giới đến một cảnh giới cao hơn, một kỷ nguyên thăng hoa của sự vĩnh hằng, và bất kỳ ai nghi ngờ điều đó đều là kẻ thù của tiến bộ, của Thiên Đạo. Y nhìn xuống Cổ Liệt Đại Tướng, ánh mắt sắc lạnh như xuyên thấu tâm can: "Ngươi đã thấy sự yếu đuối của những kẻ không có ý chí. Giờ đây, hãy cho chúng thấy sức mạnh của ý chí kiên cường, của niềm tin không thể lay chuyển. Hãy dẹp bỏ mọi sự hoài nghi, mọi tiếng nói phản đối. Ta muốn thế gian này chỉ có một con đường, một niềm tin duy nhất."
Cổ Liệt Đại Tướng, dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng, nhưng tuyệt đối trung thành, lập tức khom người đáp: "Thuộc hạ tuân lệnh! Sẽ dốc hết sức mình để trấn áp mọi sự phản kháng, củng cố niềm tin vào con đường thăng tiên vĩ đại của Tôn Giả!"
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ gật đầu. Y không còn muốn nghe thêm bất kỳ lời biện bạch hay lo ngại nào. Trong tâm trí y, mọi sự phản đối đều là vô nghĩa, mọi sự hoài nghi đều là dấu hiệu của sự yếu kém. Y đã quyết định, và ý chí của y là không thể lay chuyển. Y quay lưng lại với các tướng lĩnh, bước về phía một cánh cửa ẩn khuất sau bức màn lụa thêu rồng phượng, nơi dẫn đến điện tu luyện bí mật của y. Mỗi bước đi của y đều mang theo một sự kiên quyết tột cùng, một quyết tâm không gì có thể ngăn cản. Mùi hương liệu quý hiếm trong Đại Điện dường như trở nên nồng nàn hơn, nhưng cũng mang theo một chút lạnh lẽo, báo hiệu cho một cơn bão sắp ập đến.
***
Ngay sau cuộc họp ở Đại Điện, Thiên Diệu Tôn Giả một mình bước vào điện tu luyện bí mật của y. Đây là một căn phòng ẩn sâu nhất trong Thiên Cung, nơi linh khí cô đọng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như những dải lụa trắng mờ ảo trôi lơ lửng trong không gian. Các trận pháp phòng hộ dày đặc, phức tạp, được khắc chạm tinh xảo trên từng viên gạch, từng cột đá, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, tạo thành một lá chắn vô hình, cách ly hoàn toàn nơi này với thế giới bên ngoài. Trong điện, gần như không có âm thanh nào, chỉ có tiếng linh khí lưu chuyển nhẹ nhàng, như tiếng thở của một thực thể khổng lồ, và tiếng gió nhẹ từ xa vọng lại, nghe như một tiếng thở dài của trời đất. Hương trầm cực phẩm, được đốt trong lư hương bằng ngọc bích, tỏa ra mùi hương thanh khiết, tinh tế, hòa quyện với linh khí cô đọng, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, linh thiêng đến lạ lùng. Nhưng đồng thời, nơi đây cũng mang theo một áp lực vô hình, một sự cô độc của quyền lực tối thượng.
Ánh sáng vàng rực từ bên ngoài Thiên Cung, vốn có thể xua tan mọi bóng tối, lại không thể xua đi sự lạnh lẽo trong ánh mắt của Thiên Diệu Tôn Giả. Y đứng giữa căn phòng, thân ảnh cao gầy, cô độc. Y không ngồi xuống, mà chỉ đứng đó, nhìn về phía xa xăm, nơi Chân Lý Thạch Bi đang phát sáng mờ ảo trong thị kiến của Tần Mặc. Nét mặt y không còn vẻ bình tĩnh tuyệt đối như khi đối mặt với các tướng lĩnh, mà lộ ra một tia sát ý khó che giấu, một sự khó chịu sâu sắc trước cái 'chướng ngại' mang tên Chân Lý Thạch Bi này. Y đã cố gắng phủ nhận nó, cố gắng dập tắt nó, nhưng sự thật vẫn cứ hiện hữu, thách thức niềm tin mà y đã xây dựng suốt ngàn năm.
"Thần Vật cổ xưa ư? Ngươi đã từng cảnh báo về sự hủy diệt, nhưng ngươi không hiểu." Thiên Diệu Tôn Giả khẽ độc thoại, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Y không nói với ai, mà là đang nói với chính Chân Lý Thạch Bi, với một ý thức cao hơn, hay có thể là với chính Thiên Đạo mà y tin rằng mình đang nắm giữ. "Sự hủy diệt là cần thiết để tái sinh, để đạt đến cảnh giới cao hơn. Phàm trần vốn dĩ hữu hạn, chỉ có thăng tiên mới là vĩnh cửu. Những kẻ bám víu vào cái gọi là 'cân bằng bản chất' chỉ là những kẻ yếu đuối, không dám bước ra khỏi giới hạn của chính mình. Sự yếu đuối đó sẽ kéo lùi toàn bộ Huyền Vực, ngăn cản nó tiến vào kỷ nguyên vĩnh hằng mà ta đang kiến tạo."
Y đưa tay lên, một luồng linh khí trắng muốt, tinh khiết như sương sớm, bắt đầu hội tụ trên lòng bàn tay y, xoáy tròn, dần dần tạo thành một ấn ký phức tạp, lấp lánh như một chòm sao thu nhỏ. Ấn ký đó không chỉ chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa, mà còn ẩn chứa ý chí tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả, ý chí muốn thay đổi toàn bộ quy luật của Huyền Vực. Đối với y, Chân Lý Thạch Bi không phải là một lời cảnh báo, mà là một sự phản nghịch, một sự cản trở đến con đường mà y đã lựa chọn. Y không chấp nhận bất kỳ sự thỏa hiệp nào, bất kỳ tiếng nói nào đi ngược lại ý chí của mình.
"Ta sẽ đích thân đến, để cho thế gian thấy, ai mới là người định đoạt Thiên Đạo." Ánh mắt xanh thẳm của y lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, tựa như hai lưỡi kiếm sắc bén. Y phóng ấn ký linh khí lên một tấm bản đồ Huyền Vực khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, được tạo thành từ vô số tinh điểm và dòng chảy linh khí. Ngay lập tức, một điểm sáng chói lòa bùng lên trên bản đồ, đánh dấu rõ vị trí của Di Tích Cổ Tiên, nơi Chân Lý Thạch Bi đang tồn tại. Y không còn tin tưởng vào việc giao phó cho Cổ Liệt Đại Tướng hay bất kỳ ai khác nữa. Đối với Thiên Diệu Tôn Giả, đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ hay tài nguyên, mà là một cuộc chiến giành giật quyền định đoạt ý chí của vạn vật, một cuộc chiến để khẳng định chân lý tuyệt đối của mình. Y đã quyết định tự mình giải quyết mối họa này, tận tay dập tắt ngọn lửa hoài nghi đang bùng cháy, và đập tan mọi ảo tưởng về một con đường khác ngoài con đường thăng tiên mà y đã vạch ra. Điện tu luyện bí mật một lần nữa chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại sự cô độc của quyền lực, và một ý chí kiên định đến mức đáng sợ.
***
Trong khi Thiên Diệu Tôn Giả đang đưa ra quyết định khuynh đảo thiên địa ấy, Tần Mặc và các đồng minh vẫn đang đứng giữa Di Tích Cổ Tiên, dưới màn đêm sa mạc lạnh lẽo. Gió mạnh rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, tựa như tiếng than khóc của quá khứ. Không khí khô hanh, lạnh buốt, nhưng không thể làm giảm đi sự căng thẳng đang bao trùm tâm trí mỗi người. Chân Lý Thạch Bi vẫn còn phát sáng mờ ảo, hệt như một trái tim đang đập yếu ớt giữa sa mạc hoang tàn, những rung động cuối cùng của thị kiến lịch sử vẫn còn vương vấn trong không khí. Họ đã chứng kiến toàn bộ quyết định của Thiên Diệu Tôn Giả, từ cuộc họp ở Đại Điện cho đến lời độc thoại lạnh lùng trong điện tu luyện bí mật của y.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt trũng sâu lộ rõ sự run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào ánh sáng mờ ảo của Thạch Bi, rồi lại nhìn về phía Tần Mặc, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy: "Hắn... hắn thật sự sẽ tự mình ra tay sao? Uy lực của hắn đã đến mức độ đó... Một cường giả cấp độ như hắn mà cũng phải đích thân... Điều đó có nghĩa là... cái giá phải trả sẽ là vô cùng lớn." Niềm tin vào con đường tu luyện của hắn đã bị lung lay từ lâu, nhưng giờ đây, đối diện với sự thật về Thiên Diệu Tôn Giả, hắn mới thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng. Sự chán nản với tu luyện đã được thay thế bằng một nhận thức rõ ràng về mối nguy hiểm thực sự từ Thiên Diệu Tôn Giả, khiến hắn bắt đầu suy nghĩ về vai trò của mình trong cuộc chiến này.
Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, khẽ thở dài. Hắn nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu cũ kỹ, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không khác gì sự thật đang phơi bày trước mắt. "Đúng như ta dự đoán. Một khi niềm tin của hắn bị thách thức, hắn sẽ không ngần ngại dùng mọi cách để dập tắt. Hắn không phải là kẻ sẽ lùi bước hay thỏa hiệp. Hắn sẽ coi bất cứ ai đứng trên con đường của hắn là chướng ngại vật cần phải bị nghiền nát." Lời nói của hắn đầy vẻ bi quan, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt vẫn ẩn chứa một tia hy vọng mong manh, rằng có lẽ, lần này, mọi chuyện sẽ khác.
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính tinh anh, siết chặt cuốn sách cổ trong tay, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một manh mối từ những trang sử đã cũ. "Đây là lý do vì sao 'Thiên Đạo Cảnh Báo' đã bị chôn vùi trong lịch sử. Không ai có thể chống lại ý chí của hắn vào thời điểm đó. Uy quyền của Thiên Diệu Tôn Giả đã đạt đến đỉnh điểm, và bất kỳ ai dám đứng lên đều sẽ bị nghiền nát không thương tiếc." Giọng nói của ông trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ nghiêm nghị, như đang nhìn thấy một bức tranh lịch sử bi tráng tái hiện trước mắt.
Tần Mặc im lặng, đôi mắt đen láy sâu thẳm phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ Chân Lý Thạch Bi. Hắn không nói gì, nhưng nội tâm lại dậy sóng. Hắn cảm nhận được mối nguy hiểm đang đến gần, không chỉ trong quá khứ của thị kiến, mà còn trong hiện tại của chính hắn. Thiên Diệu Tôn Giả đích thân ra tay trong thị kiến lịch sử báo hiệu rằng hắn cũng sẽ đích thân xuất hiện để đối phó với Tần Mặc trong hiện tại. Sự kiên quyết và độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả cho thấy cuộc đối đầu sắp tới sẽ vô cùng khốc liệt và không thể thỏa hiệp.
Hắn chạm tay nhẹ lên bề mặt Chân Lý Thạch Bi, cảm nhận những rung động cuối cùng của thị kiến đang dần lắng xuống. Những ký ức về vạn vật biến dạng, về nỗi đau của thế giới đang hủy hoại, vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Lời độc thoại của Thiên Diệu Tôn Giả về 'sự hủy diệt là cần thiết để tái sinh' đã hé lộ triết lý sâu xa hơn của y, không chỉ là thăng tiên cá nhân mà có thể là một kế hoạch thay đổi cả Huyền Vực theo ý mình, một kế hoạch tàn nhẫn được che đậy bởi danh nghĩa của sự vĩnh hằng.
Tần Mặc quay lại nhìn các đồng minh, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, dù trong đó vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. "Không chỉ là ý chí, mà còn là sự mù quáng." Hắn khẽ nói, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng. "Hắn không thấy con đường của hắn đang dẫn đến đâu. Hắn không nghe thấy tiếng khóc của vạn vật, không cảm nhận được nỗi đau của thế giới khi bị ép buộc phải thay đổi bản chất." Hắc Phong, con thần thú trung thành, gầm gừ nhẹ bên cạnh, như cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình, vùi đầu vào chân Tần Mặc.
Đêm sa mạc vẫn tiếp diễn, gió vẫn rít qua các tàn tích cổ xưa. Tần Mặc biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Chân Lý Thạch Bi đã tiết lộ sự thật, đã thắp lên ngọn lửa hoài nghi trong lòng nhiều người, nhưng đồng thời cũng kích hoạt sự phẫn nộ và quyết tâm của kẻ thù. Con đường phía trước còn đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Chân lý đã được thắp sáng, và giờ đây, hắn phải bảo vệ nó bằng mọi giá.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.