Vạn vật không lên tiên - Chương 610: Chân Lý Vỡ Ốp: Lời Cảnh Báo Cổ Xưa Khắc Sâu
Màn đêm buông xuống, không phải là sự tĩnh lặng mà là khúc dạo đầu cho một cơn bão tố. Sa mạc Huyết Nguyệt, dưới ánh trăng đỏ rực như máu, giờ đây càng thêm phần kỳ dị và hung tàn. Tiếng gió rít gào như những linh hồn than khóc, cuốn theo cát bụi cuồn cuộn, biến mọi thứ thành một bức tranh mịt mờ, chỉ có những ánh lửa trại của đại quân Thiên Diệu bập bùng như những đốm mắt quỷ. Tiếng gầm thét của Cổ Liệt Đại Tướng vẫn còn vang vọng, hòa lẫn với tiếng hô hào xung trận của hàng vạn tu sĩ, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Tần Mặc vẫn đứng trên đỉnh Di Tích Cổ Tiên, thân ảnh hắn nhỏ bé nhưng kiên định đến lạ thường giữa phong ba bão táp. Hắn cảm nhận được luồng sát khí cuồn cuộn đang dâng lên từ phía quân địch, tựa như một dòng dung nham nóng chảy sẵn sàng nhấn chìm tất cả. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa ý chí cháy bỏng, một sự thấu hiểu sâu sắc về con đường mà hắn đã chọn. Hắn biết, lời tuyên bố của mình đã đẩy mọi thứ đến đỉnh điểm, nhưng hắn không hối tiếc. Đây không chỉ là cuộc chiến giành giật một di tích cổ xưa, mà là cuộc chiến giành giật linh hồn của Huyền Vực, giành giật quyền được là chính mình cho vạn vật.
Đại quân Thiên Diệu, sau lời hiệu triệu cuồng nộ của Cổ Liệt, như một cơn sóng thần vỡ bờ, lao thẳng vào Di Tích Cổ Tiên. Hàng vạn Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp đen kịt, vũ khí nặng nề vung lên, tạo thành một bức tường thép vô tận. Linh lực bùng nổ như pháo hoa rực rỡ trong đêm tối, chiếu sáng những gương mặt hung hãn, những đôi mắt đỏ ngầu vì sự cuồng tín. Tiếng chân giẫm lên cát, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm gừ giận dữ của linh thú được điều khiển, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một thanh âm hỗn loạn, đinh tai nhức óc. Cổ Liệt Đại Tướng, với thân hình vạm vỡ, thanh đại đao trong tay phát ra ánh sáng chói mắt, dẫn đầu mũi nhọn tấn công. Hắn không còn sự thăm dò, không còn sự tính toán, chỉ còn sự phẫn nộ và quyết tâm hủy diệt. Hắn là hiện thân của sự cố chấp, của niềm tin mù quáng vào con đường thăng tiên độc nhất, và bất kỳ ai thách thức nó đều phải bị nghiền nát.
Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận từng đợt gió cát táp vào mặt, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội của mặt đất dưới chân khi quân địch tiến đến. Hắn không phải là kẻ đơn độc. Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần, Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân cùng với những chiến hữu khác của Vô Tính Thành đã đứng vững, ánh mắt kiên nghị. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, gầm gừ một tiếng uy dũng, thân hình khổng lồ che chắn cho Tần Mặc. Nó sẵn sàng xông vào biển lửa để bảo vệ chủ nhân của mình, một ý chí tồn tại thuần túy, không cần thăng tiên, chỉ cần được sống và bảo vệ những gì mình yêu quý.
"Chư vị, chúng ta không tranh, nhưng chúng ta sẽ bảo vệ!" Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn không lớn, nhưng mang theo một sức nặng khó tả, tựa như lời tuyên thệ của cả vạn vật. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào Chân Lý Thạch Bi, nguồn năng lượng cổ xưa ẩn chứa bên trong Thạch Bi như được thức tỉnh, bùng lên một quầng sáng dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên cố. Quầng sáng đó nhanh chóng lan rộng, hình thành một lá chắn vô hình bao trùm toàn bộ Di Tích Cổ Tiên, tựa như một tấm gương phản chiếu, hấp thụ và hóa giải những đợt công kích đầu tiên của đại quân Thiên Diệu.
Tiếng nổ vang trời, linh lực va chạm vào lá chắn, tạo ra những tia lửa điện rực rỡ trong đêm tối. Hàng loạt binh khí, thuật pháp bị đẩy lùi, thậm chí một số còn phản phệ ngược lại vào những kẻ tấn công. Cổ Liệt Đại Tướng thấy vậy, ánh mắt càng thêm hung ác. "Nghiền nát tà thuyết! Đừng để một kẻ phàm trần làm lung lay niềm tin của các ngươi!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ, cố gắng khơi dậy sự cuồng tín trong hàng ngũ quân Thiên Diệu. Đối với hắn, Tần Mặc không chỉ là kẻ thù, mà là một mầm mống tà giáo, một mối đe dọa đến tận cùng niềm tin mà hắn đã dành cả đời để phụng sự.
Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gầm thét của Cổ Liệt, lắng nghe tiếng binh sĩ Thiên Diệu hô hào, nhưng sâu thẳm trong tâm trí hắn, là tiếng vọng của Chân Lý Thạch Bi, là tiếng thì thầm của vạn vật đang bị chà đạp. Hắn không dùng lời lẽ để phản bác Cổ Liệt, bởi hắn biết, trong thời khắc này, mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa trước sự mù quáng. Hắn chỉ gửi đi một ý niệm, một ý chí kiên định, thâm nhập vào tâm trí của từng binh sĩ Thiên Diệu, đặc biệt là những người đã bị ảnh hưởng bởi ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ trước đó. "Đây không phải là tà thuyết, đây là tiếng nói của sự sống! Tiếng nói của quyền được là chính mình, tiếng nói của cân bằng bản chất!" Ý niệm của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một câu hỏi, một hạt giống nghi ngờ được gieo vào mảnh đất màu mỡ của những tâm hồn đã bị lung lay. Mỗi lời nói, mỗi ý nghĩ của Tần Mặc đều mang theo sức nặng của sự thấu cảm, của sự hiểu biết về khát khao sâu thẳm nhất của vạn vật, ngay cả khi chúng đang bị bóp méo bởi niềm tin sai lầm. Hắn không muốn chiến thắng bằng sức mạnh thuần túy, mà muốn chiến thắng bằng cách thức tỉnh, bằng cách cho phép vạn vật tự lựa chọn con đường của mình.
Trong khi đó, Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đã nhanh chóng phối hợp, điều khiển những trận pháp cổ xưa của Di Tích, từng luồng linh lực từ mặt đất dâng lên, củng cố thêm cho lá chắn. Thiên Sách Lão Nhân, với đôi mắt tinh anh sau cặp kính, không ngừng tính toán, điều chỉnh dòng chảy năng lượng từ Thạch Bi, đảm bảo sức mạnh phòng thủ được duy trì ở mức tối đa. Hắc Phong, đứng cạnh Tần Mặc, thỉnh thoảng lại gầm lên một tiếng, uy hiếp những tu sĩ Thiên Diệu đang cố gắng đột phá, đôi khi còn tung ra những luồng phong nhận sắc bén, cắt đứt sự liên kết giữa các đợt tấn công của địch. Toàn bộ Di Tích Cổ Tiên, dưới sự điều khiển của Tần Mặc và đồng minh, đã biến thành một pháo đài bất khả xâm phạm, không chỉ chống đỡ những đòn tấn công vật lý, mà còn phản công bằng những làn sóng tư tưởng vô hình, gieo rắc sự hoài nghi và bối rối vào hàng ngũ quân địch. Trận chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà còn diễn ra trong sâu thẳm tâm trí của mỗi sinh linh.
Mặc dù trận chiến đang diễn ra khốc liệt, nhưng bên trong trọng tâm phòng thủ của Di Tích Cổ Tiên, một bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm. Tần Mặc, với hai tay đặt lên bề mặt thô ráp của Chân Lý Thạch Bi, nhắm mắt lại. Hắn không chỉ đơn thuần là điều khiển năng lượng, mà còn đang giao tiếp sâu sắc với ý chí cổ xưa của Thạch Bi. Năng lượng từ Thạch Bi bùng lên không còn là một quầng sáng phòng thủ đơn thuần, mà là những làn sóng dao động tinh thần, lan tỏa khắp chiến trường, thâm nhập vào tâm trí của từng tu sĩ Thiên Diệu. U Linh Mộng Cảnh, một thực thể mờ ảo, không rõ hình dạng, giờ đây hiện rõ hơn dưới ánh trăng máu, bao quanh Tần Mặc như một lớp sương mờ lung linh. Nó không phát ra âm thanh, nhưng những hình ảnh, những cảm xúc đau thương, những mảnh ký ức vụn vỡ về một quá khứ xa xăm bắt đầu hiện lên trong tâm trí của Tần Mặc và các đồng minh.
Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, khẽ rùng mình. "Thạch Bi đang tái hiện lại thời khắc đó... Họ đã mù quáng đến mức nào..." Giọng nói của ông lão trầm đục, mang theo nỗi đau và sự xót xa cho một thời đại đã mất. Ông từng nghe về những truyền thuyết cổ xưa, về "Thiên Đạo Cảnh Báo", nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được tận mắt chứng kiến sự thật kinh hoàng đó, dù chỉ là qua một thị kiến. Từng mảnh ký ức mà U Linh Mộng Cảnh và Chân Lý Thạch Bi đang khơi gợi, tựa như những vết cứa sâu vào tâm hồn ông, khiến ông nhận ra rằng lịch sử đã lặp lại, và con người vẫn chưa học được bài học nào.
Lục Vô Trần, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt trũng sâu, nhìn chằm chằm vào những hình ảnh lờ mờ đang hiện lên trong không gian xung quanh. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực hắn, nặng trĩu. "Đây chính là lý do... nỗi chán nản của ta... nó bắt nguồn từ đây!" Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sự bàng hoàng và một nỗi cay đắng khó tả. Suốt bao năm qua, hắn tu luyện, hắn tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời, nhưng luôn cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi chán nản vô cớ. Hắn hoài nghi về con đường thăng tiên, về những gì mà các tôn giả đã rao giảng, nhưng không thể lý giải được cảm giác đó. Giờ đây, khi những mảnh ký ức cổ xưa từ Chân Lý Thạch Bi bắt đầu hé lộ, hắn như tìm thấy lời giải cho tất cả. Nỗi chán nản của hắn không phải là sự yếu đuối, mà là sự phản kháng vô thức của linh hồn trước một con đường sai lầm, một con đường đã từng dẫn đến thảm họa. Niềm tin của hắn, thứ đã bị lung lay đến tận gốc rễ, giờ đây đang được củng cố lại bằng một chân lý đau đớn nhưng rõ ràng.
Tần Mặc, dù đau đớn khi tiếp nhận những ký ức hỗn loạn, vẫn giữ vững sự tập trung. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của vạn vật trong những ký ức đó, cảm nhận được sự biến dạng của bản chất khi chúng bị ép buộc phải "thăng tiên" một cách cưỡng ép. Hắn sử dụng năng lực của mình, không phải để chống lại, mà để khuếch đại ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’, biến những ký ức đau thương thành những thông điệp cảnh báo mạnh mẽ, gửi thẳng vào tâm trí của binh lính Thiên Diệu. Đó là những tiếng kêu xé lòng của những linh hồn bị tước đoạt bản chất, là hình ảnh của những dòng sông cạn khô, những ngọn núi sụp đổ, những loài vật biến dị vì sự mất cân bằng.
Bên ngoài lá chắn, một số Hắc Thiết Vệ đang xông lên đột ngột ôm lấy đầu, gào thét thảm thiết. Linh lực trong cơ thể họ trở nên hỗn loạn, vũ khí rơi loảng xoảng xuống đất. Họ không nhìn thấy những gì Tần Mặc nhìn thấy, nhưng họ cảm nhận được sự đau đớn tột cùng, sự hoảng loạn của những ký ức không thuộc về họ, những hình ảnh về một Huyền Vực đang gào thét trong sự diệt vong. Một số tu sĩ trẻ, với khuôn mặt tái mét, nôn mửa tại chỗ. Niềm tin của họ, thứ đã được xây dựng kiên cố từ thuở nhỏ, giờ đây đang bị giày vò, bị nghiền nát bởi những chân lý tàn khốc từ quá khứ. Sự cuồng tín trong đôi mắt họ dần được thay thế bằng sự hoang mang, sợ hãi, và cả một chút bàng hoàng. Tiếng gào thét của họ, hòa lẫn với tiếng gió sa mạc, tạo nên một âm thanh quái dị, như tiếng vọng từ vực sâu của một thế giới sắp lụi tàn. Cổ Liệt Đại Tướng, thấy cảnh tượng đó, càng thêm phẫn nộ, nhưng hắn không hiểu nguyên nhân. Hắn chỉ coi đó là sự yếu đuối, sự dao động của những kẻ không đủ kiên định, và hắn dùng sự giận dữ để che lấp đi sự bất an đang len lỏi trong lòng mình.
Trong khi đó, trên tiền tuyến của đại quân Thiên Diệu, Mộ Dung Tĩnh đứng sững sờ giữa bão cát, thân hình tuấn tú của nàng như một bức tượng điêu khắc tinh xảo bị đóng băng bởi nỗi kinh hoàng. Ánh mắt nàng thất thần, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, chỉ còn sự trống rỗng và một nỗi đau đớn tột cùng đang giày vò. Nàng nhìn về phía Di Tích Cổ Tiên, nơi những luồng năng lượng từ Chân Lý Thạch Bi vẫn đang bùng lên, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sức mạnh của sự thật, của những ký ức cổ xưa đang dội thẳng vào tâm trí nàng.
Những mảnh ghép ký ức và cảm xúc đau khổ từ ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ mà ‘Tiếng Vọng Thức Tỉnh’ của Tần Mặc đã khuếch đại, đang giày vò tâm trí Mộ Dung Tĩnh không ngừng. Nàng cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào linh hồn, hàng vạn tiếng kêu thảm thiết đang vang vọng trong đầu. Nàng thấy những dòng sông hóa thành máu, những khu rừng xanh tươi biến thành tro tàn, những con người và linh thú biến dạng, mất đi hình hài, mất đi ý thức, chỉ còn là những cái bóng vật vờ, những khát khao thăng tiên bị bóp méo đến ghê rợn. Đây không còn là những hình ảnh mơ hồ, mà là những cảm giác chân thực đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi tro tàn, nghe thấy tiếng rên xiết của một thế giới đang hấp hối.
“Không thể... Đây không phải là con đường...” Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng gió gào thét và tiếng binh khí va chạm. Nước mắt nàng chảy dài trên gò má, rửa trôi đi lớp bụi cát, lộ ra đôi mắt đỏ hoe, đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Thanh kiếm trong tay nàng, vốn luôn sắc bén và kiên định, giờ đây khẽ rung lên bần bật, như thể cũng cảm nhận được sự giằng xé trong chủ nhân. Lòng trung thành của nàng đối với Thiên Diệu Tôn Giả, niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên mà nàng đã được dạy dỗ từ thuở nhỏ, giờ đây đang sụp đổ không phanh, tan vỡ thành từng mảnh vụn dưới sức nặng của một chân lý tàn khốc. Nàng không thể nào nhấc chân lên để tiếp tục xông về phía trước, không thể nào ra lệnh cho quân lính tiến công nữa. Những hình ảnh kinh hoàng đó đã đóng băng mọi hành động, mọi suy nghĩ của nàng.
Cổ Liệt Đại Tướng, quay lại nhìn thấy Mộ Dung Tĩnh đứng bất động, ánh mắt thất thần, không khỏi nổi cơn thịnh nộ. Hắn vừa dẫn dắt một đợt tấn công mới, nhưng nhận thấy sự do dự từ phía sau, lực lượng của hắn bắt đầu chùn lại. “Mộ Dung Tĩnh! Ngươi còn chần chừ gì nữa?! Tiến lên! Nghiền nát chúng!” Hắn gầm lên, giọng nói đầy sự khinh bỉ và tức giận. Đối với hắn, sự do dự của Mộ Dung Tĩnh là một tội lỗi không thể tha thứ, một sự phản bội đối với Thiên Diệu Tôn Giả và niềm tin thiêng liêng. Hắn không thể hiểu được sự giằng xé nội tâm của nàng, chỉ coi đó là sự yếu đuối không đáng có của một nữ nhân.
Không đợi Mộ Dung Tĩnh phản ứng, Cổ Liệt Đại Tướng không thể kiềm chế được sự giận dữ của mình nữa. Hắn vung thanh đại đao lên, một luồng linh lực hùng hậu bùng nổ quanh thân hắn, lao thẳng về phía Di Tích Cổ Tiên, hoàn toàn bỏ qua Mộ Dung Tĩnh và những binh lính đang hoang mang xung quanh. “Kẻ nào dám cản đường Tôn Giả, kẻ đó phải chết!” Hắn gào thét, tự mình dẫn đầu một đợt tấn công mới, không còn thăm dò, không còn chiến thuật, chỉ còn sự cuồng loạn của một kẻ bị niềm tin mù quáng dẫn lối. Hắn muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát Tần Mặc, nghiền nát “tà thuyết” mà hắn đang rao giảng, để chứng minh rằng con đường thăng tiên của Thiên Diệu Tôn Giả mới là chân lý duy nhất.
Mộ Dung Tĩnh khụy xuống trên cát, nước mắt vẫn chảy dài. Nàng nhìn theo bóng lưng hùng hổ của Cổ Liệt, rồi lại nhìn về phía Di Tích Cổ Tiên, nơi Tần Mặc vẫn đứng vững như một ngọn hải đăng giữa bão tố. Nàng nhận ra, mình đã bị cuốn vào một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng tư tưởng, và nàng đang đứng ở giữa tâm bão của nó, không biết phải đi về đâu. Mọi thứ nàng tin tưởng, mọi thứ nàng đã chiến đấu vì nó, giờ đây đều trở thành một lời nói dối khổng lồ, một tấm màn che phủ sự thật tàn khốc. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng vô hạn, một sự lạnh lẽo thấu xương, như thể cả thế giới đã sụp đổ ngay trước mắt nàng.
Không khí trên sa mạc Huyết Nguyệt đột ngột trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng gió gào thét ngưng bặt, tiếng binh khí va chạm biến mất, thậm chí cả tiếng hô hào xung trận của quân Thiên Diệu cũng tắt lịm. Trăng máu đỏ rực trên bầu trời dần mờ đi, nhường chỗ cho một luồng ánh sáng trắng xanh chói lòa b��ng nổ từ Chân Lý Thạch Bi. Luồng sáng đó không phải là sự hủy diệt, mà là một làn sóng năng lượng tinh khiết, mang theo những hình ảnh và ký ức cổ xưa, bao trùm toàn bộ Di Tích Cổ Tiên và lan tỏa nhanh chóng ra khắp sa mạc, thâm nhập vào tâm trí của tất cả mọi sinh linh đang có mặt.
Khi Cổ Liệt Đại Tướng lao đến gần Di Tích Cổ Tiên, thanh đại đao của hắn chỉ còn cách lá chắn của Thạch Bi trong gang tấc, luồng sáng đó đã nuốt chửng hắn. Không chỉ Cổ Liệt, mà toàn bộ đại quân Thiên Diệu, cùng với liên minh của Tần Mặc, đều bị cuốn vào một cảnh tượng kinh hoàng, một thị kiến chân thực đến mức không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo.
Huyền Vực hiện lên trước mắt tất cả, nhưng không phải là một thế giới tươi đẹp, mà là một cảnh tượng tận thế. Những ngọn núi hùng vĩ bị xé toạc, những dòng sông cạn khô, để lộ ra lòng đất nứt nẻ, đầy những vết thương sâu hoắm. Cây cối héo úa, biến thành những cái bóng ghê rợn. Vô số sinh linh, từ con người đến thần thú, đều hiện lên với hình hài biến dạng, không còn giữ được bản chất ban đầu. Đôi mắt chúng trống rỗng, không còn ánh sáng của sự sống, chỉ còn là những khát khao thăng tiên bị bóp méo, bị cưỡng ép đến mức biến thành những con quái vật đáng sợ. Chúng không còn là chính mình, mà chỉ là những vật chứa rỗng tuếch, bị điều khiển bởi một ý chí mù quáng, một niềm tin cực đoan đã bị đẩy đến giới hạn.
Đây chính là 'Thiên Đạo Cảnh Báo' nguyên thủy, được khắc sâu trên Chân Lý Thạch Bi, hiện rõ mồn một trước mắt tất cả. Đó là những gì đã xảy ra trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' của quá khứ, khi vạn vật đều muốn thành tiên, khi sự truy cầu vô độ đã khiến thế giới mất đi sự cân bằng vốn có, dẫn đến sự sụp đổ không thể cứu vãn. Tiếng rên rỉ của Huyền Vực vang vọng trong tâm trí mỗi người, không phải bằng âm thanh, mà bằng cảm giác, bằng nỗi đau tột cùng của một thế giới đang bị hủy hoại từ bên trong.
Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ giờ đây trắng bệch, đôi mắt đầy kinh hoàng. Hắn khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy: “Chân lý... nó đã hiện hữu...” Lời nói của hắn như một lời khẳng định cho tất cả những gì hắn đã hoài nghi, những gì hắn đã cố gắng tìm kiếm suốt bao năm qua. Hắn đã từng nói, "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình", và giờ đây, hắn đã được tận mắt chứng kiến sự thật tàn khốc đó.
Mộ Dung Tĩnh, vẫn đang khụy gối trên cát, nước mắt chảy thành dòng. Nàng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trong tâm trí mình. Mọi sự phòng bị, mọi sự giằng xé đều biến mất, chỉ còn lại sự đau khổ tột cùng. "Đây... đây là sự thật sao...?" Nàng thì thầm, giọng nói như tan vỡ. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường thăng tiên vĩ đại mà nàng hằng theo đuổi, giờ đây đã bị nghiền nát thành tro bụi. Nàng nhận ra rằng mình đã bị lừa dối, rằng con đường nàng đã chọn không phải là con đường dẫn đến sự vĩnh hằng, mà là con đường dẫn đến sự hủy diệt.
Cổ Liệt Đại Tướng, kẻ vừa còn đầy hung hãn, giờ đây đứng sững sờ. Thanh đại đao trong tay hắn rơi xuống cát, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng đến lạ lùng trong sự tĩnh lặng chết chóc. Khuôn mặt hắn biến dạng vì n���i kinh hoàng, đôi mắt mở to, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Toàn bộ binh lính Thiên Diệu cũng vậy, họ đứng chết lặng, vũ khí rơi loảng xoảng, tiếng la hét biến thành tiếng nấc nghẹn, rồi hoàn toàn im bặt. Niềm tin của họ, thứ đã được củng cố bằng máu và xương, giờ đây đang sụp đổ không phanh. Sự cuồng tín đã bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột độ, một nỗi sợ hãi không phải vì cái chết, mà vì sự thật.
Tần Mặc, đứng giữa tâm điểm của luồng sáng từ Chân Lý Thạch Bi, cũng cảm nhận được nỗi đau đó, nỗi đau của một thế giới đã từng lụi tàn. Hắn không hề né tránh, mà đón nhận tất cả, để thấu hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm của mình. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, dù trong đó ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm. Hắn biết, đây không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu. Chân Lý Thạch Bi đã tiết lộ sự thật, đã gieo hạt giống của sự thức tỉnh vào tâm trí của tất cả mọi người.
Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không thể ngồi yên khi biết được Chân Lý Thạch Bi đã được kích hoạt, và 'Thiên Đạo Cảnh Báo' đã được bóc trần. Sự giằng xé của Mộ Dung Tĩnh đã đạt đến đỉnh điểm, và nàng sẽ phải đối mặt với một lựa chọn quan trọng, một hành động mang tính bước ngoặt. Chân Lý Thạch Bi, không chỉ là một bằng chứng, mà còn là một chìa khóa, một nguồn sức mạnh tiềm tàng có thể 'chữa lành' Huyền Vực, hoặc đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả. Bản chất của 'Thiên Đạo Cảnh Báo' đã được tiết lộ, và nó sẽ là động lực chính, là kim chỉ nam cho các sự kiện tiếp theo, không chỉ trong Arc này, mà còn cho toàn bộ câu chuyện về số phận của Huyền Vực.
Trong sự tĩnh lặng đáng sợ đó, Tần Mặc siết chặt tay, ánh mắt hướng về phía xa, nơi những ánh lửa trại của quân Thiên Diệu giờ đây đã tắt ngấm. Hắn biết, trận chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu, và con đường phía trước còn đầy gian nan. Nhưng hắn không đơn độc, và chân lý đã được thắp sáng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.