Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 615: Cuộc Tranh Luận Định Mệnh: Con Đường Tiên Và Bản Chất

Cuộc đối đầu đã lên đến đỉnh điểm, và tất cả đều biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Sau khoảnh khắc im lặng đáng sợ như bị ngưng đọng trong từng hạt cát, Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhếch môi, ánh mắt xanh thẳm tựa vực sâu vạn trượng xuyên thấu không gian, một lần nữa khóa chặt vào Tần Mặc. Hắn không rời đi, mà quay bước, thân ảnh thanh lịch tựa tiên nhân hạ phàm nhưng lại mang theo một khí chất uy áp đến nghẹt thở. Từng bước chân của Tôn Giả không hề tạo ra âm thanh, nhưng mỗi động tác của hắn dường như đều khiến không gian xung quanh Tần Mặc thêm nặng nề, tựa hồ bị vô số bàn tay vô hình siết chặt. Luồng ý chí cường đại hơn gấp bội so với những gì Tần Mặc cảm nhận được trong thị kiến bỗng nhiên trỗi dậy, bao trùm lấy toàn bộ Di Tích Cổ Tiên, khiến gió cát đang rít gào bỗng chốc như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại một âm thanh trầm đục, nặng nề vang vọng khắp không gian.

Các công trình kiến trúc cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và cát bụi, giờ đây như đang rên rỉ dưới áp lực vô hình. Những bức tường thành sụp đổ, những cổng vòm đổ nát, tất cả đều run rẩy, như thể chúng cũng đang cố gắng chống đỡ lại sự đè nén của một ý chí vượt trên vạn vật. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, tựa hồ đang bị thiêu đốt bởi một nguồn năng lượng vô hình. Bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch, khô cằn và cô độc của Di Tích Cổ Tiên nay nhuốm thêm vẻ căng thẳng đến tột độ, mỗi giây phút trôi qua đều như một kỷ nguyên dài đằng đẵng.

Thiên Diệu Tôn Giả dừng lại, đối diện trực tiếp với Tần Mặc, khoảng cách giữa hai người không quá xa, nhưng lại như ngăn cách bởi một vực thẳm vô biên của tư tưởng và quyền năng. Ánh mắt hắn sắc bén như lưỡi dao, không chút gợn sóng, chỉ có sự lạnh lùng và một tia ngạc nhiên hiếm hoi còn sót lại từ lời nói cuối cùng của hắn. Hắn ra hiệu cho một cuộc tranh luận không thể tránh khỏi, một cuộc chiến của ý chí và chân lý.

Chân Lý Thạch Bi, nằm giữa họ, vẫn rung động yếu ớt, ánh sáng mờ ảo từ bề mặt đá trơn nhẵn giờ đây càng thêm kiên cường, như một nhịp đập thoi thóp nhưng bất khuất của một sinh mệnh cổ xưa. Nó là nhân chứng thầm lặng, là biểu tượng cho "Thiên Đạo Cảnh Báo" mà Thiên Diệu Tôn Giả muốn dập tắt, và cũng là nguồn động lực vô hình cho Tần Mặc.

"Ngươi, một phàm nhân mang tư tưởng dị đoan," Thiên Diệu Tôn Giả cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp không thể chối cãi, "dám cản trở Tiên lộ vĩ đại của vạn vật? Ngươi có gì để biện minh cho sự ngu muội của mình?" Mỗi chữ hắn thốt ra đều như những mũi tên băng giá, găm thẳng vào linh hồn, muốn xuyên thủng mọi phòng tuyến. Sự khinh thường trong giọng điệu của hắn không hề che giấu, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự bận tâm, một sự khó hiểu trước sự kiên định của Tần Mặc. Hắn, Thiên Diệu Tôn Giả, người đã đứng trên đỉnh Huyền Vực hàng ngàn năm, người đã định hình con đường tu luyện và khao khát thăng tiên cho vô số sinh linh, chưa từng gặp phải một kẻ nào dám ngang nhiên thách thức lý tưởng của hắn đến vậy, không phải bằng sức mạnh, mà bằng một thứ vô hình nhưng lại kiên cố hơn cả vạn vật: ý chí.

Tần Mặc đứng đó, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, không hề nao núng trước uy áp kinh thiên động địa. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận từng hạt cát đang cố gắng xé rách làn da, từng luồng ý chí đang đè nén tâm hồn mình, nhưng sâu thẳm bên trong, "ý chí tồn tại" của hắn vẫn vững vàng như ngọn hải đăng giữa bão tố. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc tranh luận, mà là một cuộc chiến, nơi mỗi lời nói đều là một đòn tấn công, và mỗi sự kiên định đều là một bức tường thành.

"Không phải là ngu muội, mà là chân lý, thưa Tôn Giả," Tần Mặc đáp, giọng nói bình thản, trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều mang theo một sức nặng khó lường, như những phiến đá cổ đang từ từ được sắp đặt lại thành một nền móng vững chắc. "Tiên lộ mà Tôn Giả đang dẫn dắt, thực chất đang đưa Huyền Vực đến vực thẳm. 'Thiên Đạo Cảnh Báo' và sự mất cân bằng đang hiển hiện khắp nơi này chính là bằng chứng rõ ràng nhất." Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà chỉ dùng sự thật phơi bày, dùng những gì vạn vật đang "kêu gào" trong tâm trí hắn để đối đáp. Hắn nhìn Thiên Diệu Tôn Giả không phải với sự sợ hãi, mà với một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đang nhìn vào một bức tranh bi tráng về một tương lai nghiệt ngã nếu con đường này cứ ti��p diễn.

Tần Mặc chậm rãi giơ tay, không phải là một hành động thách thức, mà như một cử chỉ kết nối, một sự trân trọng đối với sự thật. Ngón tay hắn chỉ thẳng vào Chân Lý Thạch Bi, nơi ánh sáng mờ ảo vẫn đang lay động, như một trái tim đang thổn thức. "Đây không phải là sự trì trệ," hắn tiếp lời, ánh mắt đen láy chiếu thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, "mà là lời cảnh báo. Vạn vật có quyền được là chính nó, có quyền được tồn tại với 'vật tính' nguyên sơ của mình, không phải bị ép buộc vào một con đường duy nhất, một khát vọng thăng tiên mù quáng mà quên đi bản chất."

Lời nói của Tần Mặc không chỉ là lời phản biện, mà còn là một bản tuyên ngôn, một sự khẳng định về quyền được lựa chọn, quyền được "là chính mình" của vạn vật. Cổ Liệt Đại Tướng và những Hắc Thiết Vệ phía sau Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng bất động như những pho tượng sắt, nhưng sâu thẳm trong lòng họ, những lời của Tần Mặc như những hạt bụi li ti, dù nhỏ bé nhưng bắt đầu bám vào lớp giáp sắt kiên cố, khẽ lay động một điều gì đó đã ngủ quên. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt xanh thẳm của hắn khẽ nheo lại, một tia lửa vô hình chợt lóe lên, như thể hắn đang cân nhắc, đang phân tích một đối thủ mới, không thể dùng sức mạnh thuần túy để trấn áp. Sự thú vị mà hắn đã đề cập ở cuối chương trước, giờ đây đã chuyển hóa thành một sự cảnh giác, một mối đe dọa thực sự.

Diễn biến nội tâm của Mộ Dung Tĩnh trở nên hỗn loạn tột độ. Nàng quỵ gối trên cát, không chỉ vì áp lực vô hình từ Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn vì áp lực nội tại từ những lời nói của Tần Mặc. Mỗi lời Tần Mặc nói ra đều như một nhát dao sắc bén, xé toạc tấm màn của niềm tin cũ kỹ mà nàng đã ôm ấp bấy lâu nay. "Không phải ngu muội, mà là chân lý... Vạn vật có quyền được là chính nó..." Những câu chữ đó vang vọng trong tâm trí nàng, đối chọi gay gắt với câu nói "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" mà nàng đã từng thốt ra. Nàng nhận ra, câu nói đó giờ đây không còn ý nghĩa gì nữa, nó ch�� là một lời biện minh cho sự truy cầu sức mạnh mù quáng, cho một con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vẽ ra. Sức mạnh có thực sự là tất cả? Hay còn có một điều gì đó khác, một "chân lý" khác mà nàng chưa bao giờ nhìn thấy? Sự giằng xé trong nàng đau đớn như thể linh hồn nàng đang bị xé làm đôi.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, vẫn trầm mặc, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ chán nản hay hoài nghi như trước. Hắn chăm chú lắng nghe từng lời của Tần Mặc, từng lời nói đều như đánh thức một điều gì đó sâu thẳm trong hắn. Hắn đã mệt mỏi với con đường tu luyện cực đoan, với sự truy cầu vô độ, với sự "khai linh" ép buộc đã biến hóa vạn vật thành những công cụ phục vụ cho dục vọng thăng tiên. Chứng kiến Tần Mặc đứng vững trước uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả, và sự phản ứng mãnh liệt của Chân Lý Thạch Bi, một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên trong lòng hắn, xen lẫn sự kinh ngạc. Có lẽ, con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường "cân bằng bản chất", con đường cho vạn vật quyền được là chính nó, mới thực sự là l���i thoát cho Huyền Vực, mới là con đường chân chính để vạn vật có thể tồn tại bền vững mà không cần phải đánh đổi bản ngã. Hắn bắt đầu cân nhắc lại ý nghĩa thực sự của "thăng tiên" và "bản chất", liệu có phải đã đến lúc phải thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mình.

Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân, mặc dù chịu áp lực khủng khiếp, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Vô Danh Khách siết chặt bầu rượu trong tay, ánh mắt u hoài dõi theo Tần Mặc, tựa hồ hắn đã nhìn thấy viễn cảnh này từ rất lâu rồi. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," lời nói của hắn ngày nào giờ đây lại càng hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết qua sự đối đầu này. Thiên Sách Lão Nhân, mái tóc bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo nhưng ánh mắt tinh anh, ôm chặt chồng sách cũ, ghi nhớ từng lời, từng biểu cảm, từng rung động của không gian. Hắn so sánh những lời của Tần Mặc với các điển tịch cổ xưa, với những truyền thuyết về "chân lý thất lạc", và một sự đồng điệu kinh ngạc bỗng xuất hiện trong tâm trí hắn. Lịch sử, quả thực, luôn lặp lại, và chỉ có những kẻ chịu lắng nghe mới có thể nhận ra chân tướng.

Thiên Diệu Tôn Giả khẽ thở dài, một âm thanh rất nhỏ nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. "Tiến hóa là bản năng của vạn vật!" Hắn nói, giọng điệu hùng hồn, mạnh mẽ, như tuyên ngôn của một vị thần đang định hình vũ trụ. "Ngươi muốn giam cầm chúng trong sự tầm thường vĩnh viễn sao? Ngươi muốn chúng mãi mãi yếu ớt, hữu hạn và không thể chạm đến vinh quang tối thượng của Tiên giới?" Hắn đưa tay, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay, không phải là công kích, mà là biểu tượng của "Tiên Đạo" mà hắn đã tạo dựng, một con đường vĩ đại mà vạn vật đều khao khát. Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tiếc nuối và giận dữ, như thể Tần Mặc đang cố gắng phá hủy một kiệt tác, một giấc mơ vĩ đại của hắn.

Gió sa mạc bỗng trở nên mạnh mẽ bất thường, không còn là những cơn gió rít gào đơn thuần, mà là những luồng khí xoáy mang theo hàng triệu hạt cát nhỏ, bay lượn như những linh hồn lạc lối. Chúng cọ xát vào nhau, tạo ra một bản giao hưởng khô khốc, dữ dội, phản ánh sự căng thẳng đang leo thang giữa hai nhân vật chính. Nhiệt độ không khí dường như tăng vọt, không phải bởi mặt trời, mà bởi sự va chạm của hai luồng ý chí đối lập, hai triết lý sống còn.

"Vinh quang mà Tôn Giả nói đến," Tần Mặc không hề lùi bước, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng giờ đây lại mang theo một sự kiên quyết không gì lay chuyển được, "là sự biến chất, là sự đánh đổi bản ngã của vạn vật. Khi một thanh kiếm quên mất nó chỉ muốn chém, mà lại khao khát trở thành một vị thần kiếm vô địch, quên đi 'vật tính' nguyên thủy của mình; khi một dòng sông quên mất nó chỉ muốn chảy về biển cả, mà lại mong muốn trở thành một dòng sông linh lực cuồn cuộn không ngừng để phục vụ tu sĩ; đó không phải là tiến hóa, thưa Tôn Giả, đó là sự tha hóa. Đó là sự hủy diệt ý nghĩa tồn tại cốt lõi của chúng!" Tần Mặc dùng hết "ý chí tồn tại" của mình, kết nối với vô số "ý chí tồn tại" đang gào thét trong tâm trí hắn – ý chí của những thanh kiếm đã mất đi sự sắc bén vì bị ép tu luyện, ý chí của những dòng sông đã khô cạn vì bị hút cạn linh lực, �� chí của những ngọn núi đá đã tan vỡ vì bị khai thác cạn kiệt. Hắn không cần phóng thích linh lực, không cần pháp thuật, chỉ cần sự thấu hiểu sâu sắc và lòng đồng cảm vô hạn, biến thành một lá chắn kiên cố, đẩy lùi luồng uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả.

Lời nói của Tần Mặc như một mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào những điểm yếu trong lý lẽ của Thiên Diệu Tôn Giả. Thiên Diệu Tôn Giả, người luôn cho rằng mình đang dẫn dắt vạn vật đến đỉnh cao của sự hoàn mỹ, giờ đây phải đối mặt với một sự thật trần trụi: con đường của hắn đang biến vạn vật thành những cái bóng mờ nhạt của chính mình. Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả chợt lóe lên một tia giận dữ khó nhận thấy, một tia bực bội vì bị một phàm nhân chỉ ra những khuyết điểm trong "Tiên Đạo" mà hắn đã dày công xây dựng.

"Mạnh mẽ mới có thể tồn tại, kẻ yếu chỉ có thể bị đào thải," Thiên Diệu Tôn Giả cắt ngang, giọng nói lạnh lùng đến tột độ, không còn chút ôn hòa nào, như một lưỡi dao sắc lạnh vừa rút ra khỏi vỏ. "Đó là quy luật bất biến của vũ trụ, là chân lý vĩnh hằng! Ngươi muốn nghịch thiên sao, Tần Mặc?" Hắn không còn cố gắng thuyết phục, mà là tuyên bố, là ra lệnh. Hắn phóng thích một luồng ý chí vô hình, không còn là sự đè nén đơn thuần, mà là một làn sóng xung kích tinh thần mạnh mẽ, trực tiếp nhằm vào Tần Mặc, muốn bóp nát mọi ý chí phản kháng còn sót lại trong hắn. Luồng áp lực này khiến không khí xung quanh Tần Mặc vặn vẹo, những hạt cát nhỏ bắn lên như những viên đạn, cào xé không gian.

Tần Mặc cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng, ngũ tạng như muốn vỡ tung, và linh hồn như đang bị xé toạc ra khỏi thân thể. Hắn lùi lại vài bước, chân lún sâu vào cát, nhưng đôi mắt đen láy vẫn kiên định, không hề gợn sóng sợ hãi. Hắn hít sâu một hơi, dùng toàn bộ "ý chí tồn tại" của mình, sự kiên cường và lòng đồng cảm với vạn vật mà hắn đã rèn luyện, để chống lại luồng áp lực đó. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó. Hắn không cần phải mạnh hơn Thiên Diệu Tôn Giả về tu vi, hắn chỉ cần kiên định hơn, chân thành hơn. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật khi bị ép buộc, và nỗi đau đó biến thành một sức mạnh vô hình, một lá chắn tinh thần kiên cố.

Phía sau Tần Mặc, Chân Lý Thạch Bi, nơi vừa bị Thiên Diệu Tôn Giả phong ấn, bỗng rung lên mạnh mẽ. Ánh sáng mờ ảo từ bề mặt đá trơn nhẵn không còn yếu ớt nữa, mà bùng lên mãnh liệt hơn, tựa như một ngọn lửa nhỏ đang bốc cháy dữ dội giữa bão tố. Những hình ảnh về tai họa thăng tiên, những cảnh tượng về vạn vật mất đi bản chất, về Huyền Vực biến thành một hoang mạc linh lực, lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Chúng không còn mờ nhạt hay biến dạng, mà sắc nét, chân thực, như một lời cảnh báo bằng hình ảnh, một lời minh chứng hùng hồn cho lời nói của Tần Mặc. Chân Lý Thạch Bi như thể đang đồng tình với Tần Mặc, như thể nó đang dùng chính bản thân mình để bảo vệ chân lý, chống lại sự trấn áp của Thiên Diệu Tôn Giả.

"Nghịch thiên không phải là đối đầu với sức mạnh, thưa Tôn Giả," Tần Mặc đáp, giọng nói vang vọng giữa tiếng gió và tiếng cát, như một lời tuyên thệ. "Mà là đối đầu với sự mất cân bằng. Sức mạnh mà không có giới hạn, sức mạnh mà không tôn trọng 'ý chí tồn tại' của vạn vật, sức mạnh mà chỉ biết truy cầu thăng tiến vô độ, sẽ trở thành tai họa, thưa Tôn Giả, tai họa hủy diệt cả Thiên Đạo lẫn Vạn Vật!" Hắn đứng thẳng, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, không một chút nao núng, không một chút sợ hãi. Sự kiên định của hắn không phải là sự bướng bỉnh, mà là sự chân thành, là niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn đã lựa chọn, con đường của "cân bằng bản chất".

Lời nói của Tần Mặc, kết hợp với sự phản ứng dữ dội của Chân Lý Thạch Bi, đã tạo nên một bức tường vô hình, chống lại luồng uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả. Điều này khiến Thiên Diệu Tôn Giả không khỏi kinh ngạc. Hắn đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến vô số cường giả, vô số kẻ kiêu ngạo, nhưng chưa từng có ai có thể đứng vững trước uy áp của hắn chỉ bằng "ý chí tồn tại" và "lòng đồng cảm" mà không cần đến linh lực hay pháp thuật. Sự kiên cố trong lập trường của Tần Mặc, sự thấu hiểu sâu sắc của hắn về "vật tính" và "ý chí tồn tại" của vạn vật, đã khiến Thiên Diệu Tôn Giả phải nhìn hắn với một ánh mắt hoàn toàn khác. Mối đe dọa này không phải là sức mạnh vật chất, mà là một mối đe dọa về tư tưởng, về nền tảng niềm tin mà hắn đã xây dựng.

Mộ Dung Tĩnh, quỵ xuống trên cát, giờ đây không chỉ sợ hãi mà còn hoang mang tột độ. Những lời của Tần Mặc, và hình ảnh biến động dữ dội trên Chân Lý Thạch Bi, đã phá vỡ hoàn toàn niềm tin cố hữu của nàng vào con đường thăng tiên. Nàng cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong tâm hồn, đau đớn đến mức muốn nôn ra máu. Một bên là Thiên Diệu Tôn Giả với sức mạnh và lý tưởng thăng tiên tuyệt đối, một bên là Tần Mặc với "ý chí tồn tại" và lòng đồng cảm sâu sắc. Nàng không biết mình nên tin vào điều gì, không biết con đường nào mới là đúng đắn. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Câu nói đặc trưng của nàng bỗng vang vọng trong tâm trí, nhưng giờ đây, nó lại trở nên vô nghĩa, lạc lõng, như một lời nói dối nàng tự lừa mình bấy lâu. Nàng bắt đầu nghi ngờ mọi thứ, từ chính bản thân mình cho đến con đường tu luyện mà nàng đã theo đuổi. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, hòa lẫn với cát bụi, biểu lộ sự suy sụp hoàn toàn của một tín ngưỡng.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, trầm mặc nhìn Tần Mặc, ánh mắt có tia hy vọng mới, không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự tin tưởng dần hình thành. Hắn đã mệt mỏi với con đường tu luyện cực đoan, với sự truy cầu vô độ. Chứng kiến Tần Mặc đứng vững trước Thiên Diệu Tôn Giả, và sự phản ứng mãnh liệt của Chân Lý Thạch Bi, một tia sáng bỗng lóe lên trong tâm hồn hắn. Có lẽ, con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường "cân bằng bản chất", con đường cho vạn vật quyền được là chính nó, mới thực sự là lối thoát cho Huyền Vực. Hắn siết chặt tay, một quyết tâm mới dần hình thành trong lòng, một quyết tâm muốn tìm hiểu sâu hơn về "chân lý" mà Tần Mặc đang bảo vệ.

Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân, mặc dù chịu áp lực khủng khiếp, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Họ trao đổi ánh mắt, một sự hiểu ngầm không cần lời nói, như thể đã biết trước kết cục này. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," Vô Danh Khách đã từng nói. Và giờ đây, họ đang chứng kiến điều đó diễn ra một lần nữa, nhưng với một tia hy vọng mới mang tên Tần Mặc. Thiên Diệu Tôn Giả, với sức mạnh và sự độc đoán của mình, đã thể hiện rõ rằng cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là tranh luận mà là một cuộc xung đột vũ lực không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, sự kiên định của Tần Mặc trước uy áp của Tôn Giả đã báo hiệu rằng hắn thực sự là một đối thủ xứng tầm, dù sức mạnh tu vi có thể chưa bằng. Và Chân Lý Thạch Bi, với ánh sáng rực rỡ phản ứng với Tần Mặc, đã cho thấy nó sẽ là một công cụ quan trọng trong cuộc chiến tư tưởng này, một minh chứng sống động cho "Thiên Đạo Cảnh Báo".

Trước sự đối đầu quyết liệt, Thiên Diệu Tôn Giả nhìn Mộ Dung T��nh đang quỵ xuống, đôi mắt xanh thẳm của hắn không một chút thương hại, chỉ có sự lạnh lẽo và thờ ơ, như thể nàng chỉ là một quân cờ đã mất giá trị. Rồi hắn quay lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt sắc như dao, một luồng ý chí mạnh mẽ hơn cả ngàn ngọn núi đổ ập xuống, không còn giữ lại bất kỳ sự khoan dung hay tò mò nào.

Cát bụi xung quanh bay lên mù mịt, không phải chỉ là gió, mà là luồng năng lượng uy hiếp vô hình từ Thiên Diệu Tôn Giả, cuốn xoáy thành một cơn bão nhỏ, nuốt chửng tầm nhìn, khiến không gian chìm trong màu vàng đục. Tiếng gió rít gào, tiếng cát va đập vào nhau, tiếng rung động từ Chân Lý Thạch Bi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn, dữ dội, như lời ca tụng cho một cuộc chiến sắp bùng nổ. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, mang theo mùi cát bụi khô khan và một chút hương vị kim loại từ sự va chạm của ý chí.

"Ngươi, Tần Mặc, đã đi quá xa," Thiên Diệu Tôn Giả cất lời, giọng nói băng giá, không còn chút ấm áp nào, như một lưỡi kiếm sắc lạnh đang chờ chém xuống. "Ngươi đang thách thức quy luật của vũ trụ, thách thức chính Thiên Đạo mà ta đã dày công gìn giữ. Ta sẽ không nhân nhượng. Hãy chuẩn bị cho sự hủy diệt của con đường ngươi chọn." Lời nói của hắn không phải là một lời đe dọa suông, mà là một lời tuyên án, một lời cảnh cáo cuối cùng trước khi hắn ra tay. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sát khí ẩn giấu, không phải là sự giận dữ bộc phát, mà là sự quyết đoán lạnh lùng của một kẻ đã quen với việc loại bỏ mọi chướng ngại vật trên con đường vĩ đại của mình. Lời cảnh cáo của Thiên Diệu Tôn Giả báo hiệu một cuộc xung đột vũ lực trực tiếp và khốc liệt hơn sẽ sớm xảy ra.

Tần Mặc đứng thẳng, mặc cho gió cát và áp lực vây quanh, mặc cho toàn thân mình như bị hàng ngàn ngọn núi đè nặng, nhưng ý chí của hắn không hề nao núng. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ chút sợ hãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ kiên định đến tột cùng, nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành y��u ớt nữa, hắn là người bảo vệ "ý chí tồn tại" của vạn vật, là hiện thân của "Thiên Đạo Cảnh Báo".

"Nếu con đường của Tôn Giả là sự hủy diệt," Tần Mặc đáp, giọng nói trầm ổn nhưng giờ đây lại vang vọng hơn bao giờ hết, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sa mạc hoang vu, "thì ta sẽ đứng vững. Ta sẽ không để Huyền Vực chìm vào sự mất cân bằng vĩnh viễn, không để vạn vật mất đi bản chất của chính mình." Hắn không hề lùi bước, không hề cúi đầu. Sự kiên định của Tần Mặc trước uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả đã khẳng định hắn là một mối đe dọa thực sự đối với Thiên Diệu Tôn Giả và con đường của hắn.

Lục Vô Trần siết chặt tay, đứng cạnh Tần Mặc, mặc dù thân thể hắn cũng đang run rẩy dưới áp lực khủng khiếp, nhưng ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã tìm thấy con đường, đã tìm thấy hy vọng. Dù không nói một lời, nhưng hành động của hắn đã thể hiện rõ sự ủng hộ, sự sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng Tần Mặc.

Thiên Diệu Tôn Giả khẽ hừ lạnh, một âm thanh vang vọng như sấm rền giữa cơn bão cát. Ánh mắt hắn quét qua Tần Mặc và Lục Vô Trần, rồi dừng lại trên Chân Lý Thạch Bi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ phất tay áo. Một luồng ánh sáng xanh lam từ lòng bàn tay hắn bỗng bắn ra, không phải là công kích, mà là một dấu ấn, một ấn ký uy hiếp, lơ lửng trên Chân Lý Thạch Bi. Dấu ấn đó không phong ấn, nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng tinh thuần, như muốn đè nén, muốn kiểm soát sự rung động của Thạch Bi. Chân Lý Thạch Bi phản ứng mạnh mẽ, ánh sáng bùng lên dữ dội hơn, cố gắng đẩy lùi dấu ấn, tạo ra những tiếng va chạm vô hình nhưng đầy kịch liệt. Tuy nhiên, dấu ấn vẫn ở đó, như một lời thách thức ngầm, một sự kiểm soát tạm thời. Chân Lý Thạch Bi phản ứng mạnh mẽ cho thấy nó sẽ tiếp tục là một công cụ quan trọng, có thể tiết lộ thêm bí mật hoặc cung cấp sức mạnh trong các cuộc đối đầu tương lai.

Thân ảnh Thiên Diệu Tôn Giả dần tan biến vào hư không, không một chút dấu vết, chỉ để lại luồng ý chí uy áp vẫn còn vương vấn trong không khí, và dấu ấn xanh lam lấp lánh trên Chân Lý Thạch Bi. Hắn rời đi, nhưng không phải là rút lui, mà là một lời tuyên bố, một sự khởi đầu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Hắn đã thấy được mối đe dọa thực sự từ Tần Mặc, và hắn sẽ không ngần ngại loại bỏ nó.

Di Tích Cổ Tiên chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng rung động yếu ớt của Chân Lý Thạch Bi. Mộ Dung Tĩnh vẫn quỵ trên cát, nước mắt lăn dài. Sự suy sụp của Mộ Dung Tĩnh cho thấy cô ấy sẽ có một vai trò quan trọng trong việc thay đổi phe hoặc đưa ra một quyết định mang tính bước ngoặt, có thể trở thành đồng minh của Tần Mặc. Tần Mặc đứng đó, giữa cảnh hoang tàn và áp lực tàn dư, ánh mắt vẫn hướng về nơi Thiên Diệu Tôn Giả vừa biến mất, trong lòng tràn đầy sự quyết tâm và một chút bi tráng. Hắn biết, cuộc chiến này, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free