Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 616: Đạo Lý Khó Dung: Phản Bác Cực Đoan và Thấu Hiểu Bản Nguyên

Di Tích Cổ Tiên chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng rung động yếu ớt của Chân Lý Thạch Bi. Mộ Dung Tĩnh vẫn quỵ trên cát, nước mắt lăn dài, thân thể run rẩy như một chiếc lá giữa cơn bão. Nàng ôm đầu, mái tóc đen mượt rối bời, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, chỉ còn lại sự hoang mang tột độ và nỗi sợ hãi tột cùng. Sự va chạm của hai ý chí hùng mạnh vừa rồi đã đánh sập mọi niềm tin, mọi lý lẽ mà nàng đã từng coi là chân lý. Trong thâm tâm, nàng nghe thấy tiếng vỡ vụn của những giáo điều đã được khắc sâu từ thuở nhỏ, và một vực thẳm của sự nghi ngờ đang nuốt chửng linh hồn nàng. Nàng không thể chịu đựng được sự giằng xé này, giữa con đường thăng tiên vĩ đại mà tông môn đã vạch ra, và những lời lẽ thấu tình đạt lý, đầy bi tráng của Tần Mặc.

Bên cạnh Tần Mặc, Lục Vô Trần siết chặt tay. Hắn cũng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một luồng cảm xúc mãnh liệt đang dâng trào trong lòng. Áp lực của Thiên Diệu Tôn Giả tuy đáng sợ, nhưng những lời lẽ của Tần Mặc, cùng với sự phản ứng của Chân Lý Thạch Bi, đã mở ra một chân trời mới trong tâm trí hắn. Hắn đã tìm thấy con đường, đã tìm thấy một ý nghĩa cho sự tồn tại mà bấy lâu nay hắn hằng kiếm tìm trong vô vọng. Ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía Tần Mặc với sự tôn kính và một niềm tin sắt đá. Hắn không nói một lời, nhưng hành động đứng vững cạnh Tần Mặc, mặc cho thân thể yếu ớt của mình đang phải chịu đựng áp lực tàn dư của ý chí thần thánh, đã thể hiện rõ sự ủng hộ, sự sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng người thiếu niên Vô Tính Thành.

Tần Mặc đứng thẳng, mặc cho gió cát và áp lực vô hình vẫn còn vương vấn trong không khí, mặc cho toàn thân mình như bị hàng ngàn ngọn núi đè nặng, nhưng ý chí của hắn không hề nao núng. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ chút sợ hãi hay mệt mỏi, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ kiên định đến tột cùng, nhìn thẳng vào nơi Thiên Diệu Tôn Giả vừa biến mất. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành yếu ớt nữa, hắn là người bảo vệ "ý chí tồn tại" của vạn vật, là hiện thân của "Thiên Đạo Cảnh Báo" mà hắn đã thấu hiểu từ Chân Lý Thạch Bi. Chiếc Thạch Bi trong tay hắn vẫn rung động yếu ớt, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra, như một nhịp đập của sự sống đang cố gắng chống lại sự đè nén.

Và rồi, khi sự tĩnh lặng tưởng chừng đã định hình, một luồng ý chí mạnh mẽ như sóng thần bất ngờ ập đến, không báo trước, không hề có dấu hiệu. Không gian xung quanh Di Tích Cổ Tiên bỗng chốc trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Cát bụi cuộn xoáy dữ dội hơn, tạo thành những xoáy lốc nhỏ quanh chân Tần Mặc và Lục Vô Trần. Không phải Thiên Diệu Tôn Giả đích thân trở lại, mà là một phân thân ý chí của hắn, một luồng uy áp còn mạnh mẽ hơn cả khi hắn hiện diện ban đầu, giáng lâm xuống Di Tích Cổ Tiên. Luồng ý chí này không mang theo hình hài, nhưng sự hiện diện của nó còn rõ ràng hơn bất cứ thực thể nào, như một ngọn núi thiêng khổng lồ đột nhiên xuất hiện, đè nén mọi thứ dưới chân nó.

Ánh sáng mặt trời gay gắt của sa mạc bỗng chốc trở nên mờ ảo, như bị một tầng năng lượng vô hình che phủ. Không khí khô nóng đặc trưng của nơi đây bỗng hóa thành băng giá, khiến Mộ Dung Tĩnh khẽ rùng mình, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh hoàng. Lục Vô Trần cũng phải hít thở một cách khó khăn, nhưng hắn vẫn cố gắng đứng thẳng, không để mình gục ngã.

"Ngươi cho rằng những lời cảnh báo cổ hủ đó có thể ngăn cản sự tiến hóa của vạn vật sao? Một sự trì trệ đáng cười!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp không gian, không phải từ một hướng cụ thể, mà từ mọi phía, xuyên thấu vào tâm khảm mỗi người. Giọng nói ấy mang theo sự lạnh lùng của băng tuyết và sự uy nghiêm của một vị thần, bác bỏ mọi lý lẽ của Tần Mặc bằng một sự khinh miệt rõ ràng. Hắn không chấp nhận bất kỳ sự phản biện nào, coi những gì Tần Mặc vừa nói chỉ là những lời lẽ viển vông, lỗi thời, không đáng để bận tâm.

Mộ Dung Tĩnh, vừa nghe thấy giọng nói đó, lại càng run rẩy dữ dội hơn. Nàng cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân không còn chút sức lực nào. Những lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả như những lưỡi dao sắc bén, cắt vào vết thương lòng nàng, khiến nàng càng thêm giằng xé. "Không thể nào... Con đường này... liệu có sai lầm?" Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt đến nỗi ngay cả chính nàng cũng khó mà nghe thấy. Niềm tin vững chắc vào tiên lộ mà nàng đã nuôi dưỡng từ bé đang sụp đổ, nhưng nàng lại không dám đối mặt với sự thật rằng mình có thể đã đi sai đường. Nỗi sợ hãi sự trừng phạt của Thiên Diệu Tôn Giả, nỗi sợ hãi sự thay đổi, và cả nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một tương lai không còn là "tiên lộ", đang bủa vây lấy nàng.

Tần Mặc khẽ thở dài trong lòng, sự bi ai thoáng qua trong ánh mắt. Hắn đã đoán trước được phản ứng này từ Thiên Diệu Tôn Giả. Đối với một người đã đặt trọn niềm tin và công sức vào con đường thăng tiên, đã đạt đến đỉnh cao của quyền lực và tu vi nhờ nó, thì việc chấp nhận một chân lý khác, một lời cảnh báo về sự mất cân bằng, là điều cực kỳ khó khăn, thậm chí là không thể. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào luồng ý chí vô hình của Thiên Diệu Tôn Giả, không hề nao núng trước sự uy áp đáng sợ. Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng mạnh hơn, như một lời đáp trả, một sự khẳng định cho "ý chí tồn tại" mà nó đại diện. Tiếng rung động của Thạch Bi trở nên rõ ràng hơn, như một nhịp tim đập mạnh mẽ giữa không gian đầy áp lực. Mùi cát bụi khô khan và mùi đá cổ đã phong hóa càng trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với không khí ngột ngạt, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính, vừa bi tráng. Tần Mặc biết, cuộc tranh luận này, không chỉ là lời nói, mà là một cuộc chiến của những "ý chí tồn tại" đối lập.

Thời khắc gay cấn bao trùm Di Tích Cổ Tiên, nơi những công trình kiến trúc cổ kính đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và cát bụi. Những tượng đài khổng lồ, cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ vẫn sừng sững, mang vẻ đẹp siêu phàm nhưng giờ đây lại như những chứng nhân câm lặng cho cuộc đối đầu của hai luồng tư tưởng. Gió sa mạc vẫn rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng thì thầm của quá khứ. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân, đôi khi có tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của những linh hồn cổ xưa đang lắng nghe.

Thiên Diệu Tôn Giả, dưới dạng ý chí thuần túy, vẫn đứng đó, uy áp của hắn không hề suy giảm, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, như thể muốn đè bẹp Tần Mặc ngay lập tức. Hắn không cần nói nhiều, mỗi một từ phát ra đều mang theo sức nặng của quyền năng và sự tự tin tuyệt đối vào con đường thăng tiên. Hắn coi việc giữ gìn bản chất là sự hèn yếu, là một trở ngại cho sự phát triển của Huyền Vực. Hắn nhìn Tần Mặc, hoặc đúng hơn là xuyên thấu qua Tần Mặc, b���ng một ánh mắt không chút cảm xúc, như đang nhìn một vật cản nhỏ bé trên con đường vĩ đại của mình.

"Thăng tiên không phải là khát vọng mù quáng, mà là định luật của vũ trụ!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, uy nghiêm và hùng hồn, mỗi lời nói đều như một đạo pháp đã được khắc sâu vào trời đất. "Kẻ nào không tiến hóa, sẽ bị đào thải! Ngươi muốn vạn vật mãi mãi là những sinh linh nhỏ bé, yếu ớt, không có khả năng tự cường sao? Ngươi muốn Huyền Vực chìm trong sự trì trệ vĩnh viễn, mãi mãi không thể chạm tới đỉnh cao của sự tồn tại? Đó là một sự tàn nhẫn, không phải là sự bảo vệ!"

Hắn ngừng lại một chút, uy áp càng thêm nặng nề, như muốn bóp nát mọi ý chí phản kháng. "Ta đã chứng kiến vô số sinh linh quỳ gối dưới chân ta, cầu xin được ban cho cơ hội thăng hoa, được vượt qua giới hạn của phàm tục. Ngươi lại muốn tước đoạt đi khát vọng vĩ đại đó, đẩy chúng vào vòng xoáy của sự bình thường, của sự yếu đuối. Đó không phải là lòng trắc ẩn, mà là sự ích kỷ tột cùng, một sự c��n trở Thiên Đạo!"

Lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả như những mũi tên sắc nhọn, nhằm thẳng vào lý lẽ của Tần Mặc, cố gắng phủ nhận mọi giá trị của "cân bằng bản chất". Hắn tin rằng con đường thăng tiên là con đường duy nhất để thoát khỏi sự hữu hạn, để đạt đến sự vĩnh cửu và quyền năng tối thượng, và bất cứ ai cản trở con đường đó đều là kẻ thù của Huyền Vực.

Tần Mặc lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh. Hắn không dùng sức mạnh để đối chọi, mà dùng sự thấu hiểu. Hắn không tranh cãi bằng những lời lẽ hùng hồn hay những phép tắc cao siêu, mà dùng những ví dụ giản dị nhất, những điều gần gũi nhất mà vạn vật có thể cảm nhận được.

"Sự tồn tại của hạt cát không phải để thành núi thần, dòng suối không nhất thiết phải thành biển cả," Tần Mặc đáp, giọng nói trầm ổn nhưng giờ đây lại vang vọng hơn bao giờ hết, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sa mạc hoang vu. Tiếng nói của hắn không mang theo uy áp, nhưng lại chứa đựng một sức nặng của chân lý, khiến cho ngay cả những cơn gió sa mạc cũng như lắng xuống để lắng nghe. "Giá trị của chúng nằm ở việc là chính nó, ở vị trí của nó trong vạn vật. Một hạt cát có thể giữ chân một giọt nước, một dòng suối có thể nuôi dưỡng một cành cây nhỏ. Chúng không cần phải biến đổi thành thứ khác để trở nên vĩ đại. Sự vĩ đại nằm trong bản nguyên của chúng, trong 'ý chí tồn tại' đơn thuần nhất."

Tần Mặc khẽ đưa tay chạm vào bề mặt Chân Lý Thạch Bi. Ngay lập tức, Thạch Bi phát ra một luồng ánh sáng rực rỡ hơn, như một lời xác nhận cho những gì hắn vừa nói. Luồng ánh sáng này không mang tính công kích, mà là một sự lan tỏa của "ý chí tồn tại" thuần khiết, xua tan một phần áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả.

"Sự cưỡng ép thăng tiên chỉ làm chúng mất đi bản nguyên, hủy hoại sự cân bằng," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt quét qua những tàn tích cổ xưa của Di Tích Cổ Tiên, như đang nhìn thấy những bi kịch đã từng xảy ra ở đây. "Một cành cây mục nát trên sa mạc vẫn có ý chí tồn tại của nó, nó vẫn muốn được mục rữa, trở về với đất mẹ, nuôi dưỡng những sinh linh nhỏ bé khác. Nó không muốn bị ép buộc phải hóa thành linh mộc, phải vươn cao tới trời xanh nếu điều đó đi ngược lại bản chất của nó. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó không phải là tiến hóa, mà là sự biến chất, sự từ bỏ chính mình."

Hắn dừng lại, không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm. Bão cát nhỏ bắt đầu hình thành xung quanh, cuộn xoáy dữ dội hơn, như phản ứng với sự va chạm của những triết lý đối lập. Cát bụi bay mù mịt, làm mờ đi tầm nhìn, nhưng ánh mắt của Tần Mặc vẫn kiên định, không hề dao động.

"Huyền Vực cần một hệ sinh thái, không phải một đỉnh cao duy nhất bị cô lập," Tần Mặc khẳng định, giọng nói của hắn như xuyên qua lớp cát bụi và uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả. "Khi mọi ngọn núi đều muốn vươn tới thiên đỉnh, chúng sẽ giẫm đạp lên nhau, che khuất ánh sáng của nhau, và cuối cùng sẽ sụp đổ. Sự thăng tiên vô độ chỉ là một loại suy thoái khác, một loại bệnh nan y mà ngài đang nhầm lẫn với sự tiến bộ. Nó là sự hủy hoại đa dạng, là sự cưỡng ép vạn vật vào một khuôn mẫu duy nhất, biến chúng thành những bản sao vô hồn của khát vọng cường đại. Và đó, thưa Tôn Giả, chính là con đường dẫn đến diệt vong, không phải là sự cứu rỗi."

Lục Vô Trần lắng nghe từng lời Tần Mặc nói, trái tim hắn như được gột rửa. Những hoài nghi, những mệt mỏi mà hắn đã gánh chịu bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Hắn cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc trong từng câu chữ của Tần Mặc, một ý nghĩa mà hắn chưa từng được nghe, chưa từng được dạy trong suốt cuộc đời tu luyện của mình. Hắn nhìn Chân Lý Thạch Bi đang phát sáng trong tay Tần Mặc, và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với vạn vật xung quanh, với chính bản thân mình. Hắn hiểu rằng, giá trị của một sinh linh không nằm ở việc nó có thể bay cao bao nhiêu, mạnh mẽ đến mức nào, mà nằm ở việc nó có thể sống đúng với bản chất của mình, và hài hòa với thế giới xung quanh. Một niềm hy vọng mới bùng cháy trong ánh mắt khắc khổ của hắn, một niềm hy vọng về một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi mọi thứ để đạt được sự "thăng tiên" hư ảo.

Mộ Dung Tĩnh, vẫn quỵ trên cát, nhưng những lời của Tần Mặc đã len lỏi vào tâm trí nàng. Nàng không còn hoàn toàn bị nỗi sợ hãi và sự hoang mang nuốt chửng. Một tia sáng yếu ớt của sự thấu hiểu bắt đầu lóe lên trong tâm hồn nàng. Nàng bắt đầu nhìn lại những gì đã được dạy, những gì đã được chứng kiến, và một cảm giác rợn người bắt đầu dâng lên. Liệu có thật sự là tiên lộ mà nàng theo đuổi bấy lâu nay, con đường mà tất cả mọi người đều khao khát, lại là con đường dẫn đến sự hủy diệt? Nàng muốn phản bác, muốn hét lên rằng Tần Mặc sai, rằng Thiên Diệu Tôn Giả mới là đúng, nhưng những lời lẽ ấy lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Những lời Tần Mặc nói quá đỗi giản dị, quá đỗi chân thật, đến nỗi nàng không thể tìm được một lý do để phủ nhận chúng.

Uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả, trong phút chốc, dường như bị chững lại. Hắn không nói gì, không phản bác ngay lập tức. Có lẽ, những lời lẽ của Tần Mặc, dù hắn có coi là "cổ hủ" hay "trì trệ", cũng đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm, một chân lý mà Thiên Diệu Tôn Giả đã cố gắng lãng quên hoặc phủ nhận. Không khí vẫn khô nóng và nặng nề, nhưng bão cát nhỏ đã yếu dần, như thể chính tự nhiên cũng đang chờ đợi một phán quyết. Những tiếng gió rít gào trở nên nhỏ hơn, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ, và tiếng rung động nhẹ nhàng của Chân Lý Thạch Bi. Cuộc đối đầu tư tưởng này đã đạt đến một đỉnh điểm mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu và lý lẽ.

Cuộc tranh luận kết thúc với sự bế tắc hoàn toàn. Thiên Diệu Tôn Giả, dù không hoàn toàn bị thuyết phục bởi những lời lẽ của Tần Mặc, nhưng rõ ràng đã nhận ra sự kiên định và uyên thâm trong lý lẽ của người thiếu niên Vô Tính Thành. Hắn không còn coi Tần Mặc là một kẻ cản đường đơn thuần, một chướng ngại vật nhỏ bé có thể dễ dàng bị quét bỏ. Thay vào đó, một sự nhận thức lạnh lẽo trỗi dậy trong ý chí của hắn: Tần Mặc là một mối đe dọa thực sự đối với con đường của mình, một kẻ có khả năng làm lung lay nền tảng tín ngưỡng của cả Huyền Vực.

Luồng ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, sau một khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ, bỗng chốc trở nên sắc bén và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Hắn không còn cố gắng phản biện hay thuyết phục Tần Mặc. Đối với hắn, lý lẽ đã không còn tác dụng. Chỉ còn lại sự quyết đoán tột cùng.

"Ngươi có thể tự huyễn hoặc mình bằng những đạo lý viển vông, nhưng ta sẽ không để ngươi cản trở đại nghiệp của Huyền Vực." Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên lần cuối, không còn uy áp hùng hồn như trước, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến tột độ, như một lưỡi kiếm sắc bén không chút tình cảm. "Con đường của ngươi... là con đường dẫn đến diệt vong. Và ta sẽ là người chấm dứt nó."

Lời nói đó không phải là một lời đe dọa, mà là một tuyên bố, một phán quyết không thể đảo ngược. Trong ánh mắt ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, không còn chút khoan dung hay nghi ngờ nào. Hắn đã đưa ra quyết định cuối cùng. Không gian Di Tích Cổ Tiên bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió yếu ớt vuốt ve những tàn tích cổ xưa. Không khí vẫn rất khô nóng và nặng nề, như một điềm báo cho cơn bão sắp tới.

Sau lời tuyên bố đó, luồng ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả bắt đầu thu hồi. Dấu ấn xanh lam lấp lánh trên Chân Lý Thạch Bi khẽ rung lên lần cuối, như một lời thách thức thầm lặng, rồi hoàn toàn tan biến vào hư không, không để lại chút dấu vết. Thiên Diệu Tôn Giả đã biến mất, nhưng không phải là rút lui. Hắn rời đi, nhưng để lại phía sau một lời hứa hẹn về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, một cuộc chiến sống còn giữa hai triết lý, hai con đường.

Tần Mặc ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đối diện với không gian trống rỗng nơi Thiên Diệu Tôn Giả vừa biến mất. Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn vẫn tỏa sáng yếu ớt, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển cả hỗn loạn. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình, nhưng trong lòng không hề có chút sợ hãi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, sẽ phải đối mặt với sự thù địch của cả thế giới, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà cho "ý chí tồn tại" của vạn vật, cho sự cân bằng của Huyền Vực.

Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần đứng thẳng, ánh mắt kiên nghị nhìn theo hướng Tần Mặc đang nhìn. Trong lòng hắn, những lời lẽ của Tần Mặc vẫn còn vang vọng. "Đây... đây mới là ý nghĩa thật sự của tồn tại. Không phải thăng tiên, mà là bảo vệ cái bản nguyên này." Hắn thầm nghĩ. Một niềm tin sắt đá đã nảy mầm trong tâm hồn hắn, một sự quyết tâm mới đã thay thế cho sự mệt mỏi và hoài nghi trước đây. Hắn biết, con đường này đầy nguy hiểm, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hắn đã tìm thấy mục đích của mình, và hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.

Mộ Dung Tĩnh, sau khi Thiên Diệu Tôn Giả biến mất, vẫn gục xuống trên cát, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. "Diệt vong... Thật sự là diệt vong sao?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt đến đáng thương. Những lời Tần Mặc nói, và lời tuyên bố cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả, đã gieo một hạt giống nghi ngờ và sợ hãi sâu sắc vào tâm hồn nàng. Con đường mà nàng đã tin tưởng bấy lâu nay, con đường mà mọi người đều ca ngợi, liệu có thật sự là một con đường dẫn đến diệt vong, như Tần Mặc đã cảnh báo? Một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt đang diễn ra trong nàng, giữa giáo điều đã được khắc sâu và những chân lý vừa được hé lộ. Nàng không biết phải tin vào điều gì, phải đi theo con đường nào. Sự suy sụp của nàng không chỉ là thể xác, mà là sự vỡ vụn của cả một thế giới quan.

Không khí Di Tích Cổ Tiên vẫn nặng nề, nhưng một loại tĩnh lặng mới đã bao trùm, một sự tĩnh lặng của trước cơn bão. Thiên Diệu Tôn Giả đã rời đi, nhưng sự uy hiếp của hắn vẫn còn vương vấn. Tần Mặc và những người bên cạnh hắn đã sống sót qua cuộc đối đầu tư tưởng này, nhưng họ biết, đây chỉ là khởi đầu. Một cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến không chỉ bằng ý chí mà còn bằng máu và lửa, đang chờ đợi họ ở phía trước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free