Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 617: Vết Sẹo Ngàn Năm: Chân Lý Thất Lạc Lên Tiếng

Không khí trong Di Tích Cổ Tiên vẫn nặng nề, đặc quánh những dư âm của lời tuyên bố lạnh lẽo từ Thiên Diệu Tôn Giả. Dù luồng ý chí vô hình kia đã tan biến, cái lạnh lẽo của nó vẫn như một khối băng tảng đè nặng lên tâm trí mọi người, khiến không gian vốn đã khô nóng nay lại càng trở nên nghẹt thở. Mặt trời vẫn chói chang, nung đốt những tàn tích cổ xưa thành màu vàng úa, phản chiếu ánh sáng gay gắt lên từng hạt cát, tạo ra một bức tranh của sự khắc nghiệt và cô độc đến tột cùng. Tiếng gió sa mạc rít qua những khe đá, hun hút qua những cổng vòm đổ nát, nghe như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn cổ xưa đang kể lại những câu chuyện bi thương đã bị lãng quên, một bản trường ca của sự diệt vong. Mùi cát bụi khô khan, xen lẫn chút hương rêu phong từ những phiến đá ngàn năm tuổi, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám, một bầu không khí của sự mục ruỗng đã kéo dài qua bao thế kỷ.

Mộ Dung Tĩnh vẫn quỵ ngã trên nền cát nóng, thân thể nàng run rẩy không ngừng, từng thớ thịt như đang co thắt trong nỗi đau đớn tột cùng cả về thể xác lẫn tinh thần. Đôi mắt nàng vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi ảo ảnh của Thiên Diệu Tôn Giả vừa tan biến, như thể linh hồn nàng đã bị rút cạn, chỉ còn lại một cái vỏ trống rỗng. Những lời lẽ cuối cùng của hắn, lạnh lùng và tàn nhẫn, cùng với những chân lý Tần Mặc vừa hé lộ, đã xé toạc thế giới quan của nàng thành từng mảnh vụn không thể vá víu. Nàng đã lớn lên với niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên, tin rằng đó là mục đích tối thượng, là sự tiến hóa tất yếu của mọi sinh linh trong Huyền Vực. Giờ đây, niềm tin ấy không chỉ bị lung lay, mà còn bị nghiền nát, bị đặt dấu hỏi về bản chất thật sự của nó, khiến nàng cảm thấy như mình đang lạc lối trong một mê cung của sự dối trá. Sự suy sụp của nàng không chỉ là thể xác kiệt quệ, mà là sự vỡ vụn của cả một hệ thống tư tưởng đã được xây dựng từ bao đời nay, một cú sốc tinh thần quá lớn mà nàng khó lòng chấp nhận, khiến nàng cảm thấy như mình đang trôi dạt trong một biển cả hỗn loạn của sự hoài nghi và tuyệt vọng, không tìm thấy lối thoát.

Trái ngược với nàng, Lục Vô Trần đứng thẳng hơn, dù vóc dáng vẫn gầy gò và gương mặt khắc khổ đã hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Ánh mắt hắn, vốn trũng sâu và đầy hoài nghi về ý nghĩa của sự tu luyện, giờ đây lại ánh lên một tia sáng kiên nghị, như một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong đêm tối mịt mùng, soi rọi con đường hắn nên đi. Hắn nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt tràn đầy sự mong đợi và một niềm tin mới mẻ, vững chắc không chút dao động. Những lời Tần Mặc đã nói, về "ý chí tồn tại" của vạn vật và sự nguy hiểm của con đường thăng tiên cực đoan, đã gieo vào tâm hồn hắn một hạt mầm chân lý, thay thế cho sự mệt mỏi và chán chường đã đeo bám hắn bấy lâu, mang lại cho hắn một lẽ sống m��i. Hắn đã từng sống trong sự ngờ vực về ý nghĩa của tu luyện, về sự vô tận của khổ đau và sự phù du của thành tựu, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình đã tìm thấy một con đường, một mục đích thật sự, không phải là sự truy cầu quyền lực hay trường sinh, mà là sự bảo vệ bản nguyên, sự cân bằng của vạn vật. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận mùi cát bụi khô khan, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm đến lạ thường, như thể một gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ, để lại một tâm hồn thanh thản.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh lướt qua Mộ Dung Tĩnh đang đau khổ rồi dừng lại trên Tần Mặc với một vẻ đầy thấu hiểu. Nỗi xót xa hiển hiện rõ trong đôi mắt đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử, lão đã chứng kiến quá nhiều bi kịch do sự mù quáng và cố chấp gây ra. Lão biết, những gì Tần Mặc đang làm là vô cùng nguy hiểm, là thách thức cả một thế giới, nhưng cũng là điều tất yếu không thể tránh khỏi, một sự thật phải được phơi bày. Lịch sử đã bị che giấu quá lâu, và cái giá phải trả cho sự che giấu ấy là quá đắt, nó đã ăn mòn tận gốc rễ của Huyền Vực, đẩy thế giới đến bờ vực thẳm. Vô Danh Khách, tựa vào một tảng đá đổ nát, khẽ nhấp một ngụm rượu từ bầu hồ lô cũ kỹ, vị cay nồng của rượu dường như không làm dịu đi được sự trầm tư trong ánh mắt hắn. Hắn đã chứng kiến quá nhiều, và giờ đây, hắn cảm thấy một làn sóng hy vọng mong manh đang trỗi dậy, một hy vọng rằng chu kỳ bi kịch có thể sẽ chấm dứt, và một con đường mới sẽ được mở ra.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái khô nóng của không khí sa mạc lùa qua lồng ngực, mang theo mùi vị của thời gian và sự tàn phai. Hắn nhìn những gương mặt đang hướng về mình, mỗi người một tâm trạng, một nỗi niềm riêng. Hắn biết, lời nói suông, dù chân thành đến mấy, dù chứa đựng bao nhiêu sự thật, cũng khó có thể lay chuyển được những tín ngưỡng đã ăn sâu vào xương tủy của cả một thế giới, những giáo điều đã được truyền thừa qua bao thế hệ, trở thành một phần không thể tách rời của bản thân họ. Thiên Diệu Tôn Giả đã rời đi, nhưng luồng ý chí của hắn, sự cố chấp và niềm tin sắt đá của hắn vào con đường thăng tiên, vẫn như một ngọn núi sừng sững chắn ngang con đường mà Tần Mặc muốn dẫn dắt vạn vật đi, một bức tường thành kiên cố của định kiến và quyền lực mà hắn phải vượt qua. Hắn cần một bằng chứng cụ thể hơn, một minh chứng không thể chối cãi, một sự phơi bày trực tiếp và đau đớn, để vén màn cái "chân lý thất lạc" đã bị lãng quên hàng ngàn năm, không chỉ cho Thiên Diệu Tôn Giả, mà cho tất cả những ai còn hoài nghi, cho những người đang lạc lối trong bóng tối.

Hắn khẽ bước đến gần Chân Lý Thạch Bi, khối đá cổ xưa vẫn đứng sừng sững giữa hoang tàn, như một chứng nhân im lặng của thời gian, một trang sử bị phong ấn chờ ngày được mở ra. Bề mặt thạch bi vẫn còn lấp lánh những dấu vết mờ nhạt của luồng ý chí Thiên Diệu Tôn Giả vừa rồi, như một sự thách thức âm thầm, một lời mời gọi Tần Mặc hãy tiếp tục hành trình của mình. Tần Mặc vươn tay, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo và xù xì của khối ��á. Hắn không cần dùng linh lực, chỉ cần lắng nghe bằng toàn bộ tâm hồn mình, bằng khả năng độc đáo của hắn. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của chính khối đá, một sự kiên định, bền bỉ đến mức phi thường, và một khát khao cháy bỏng được kể lại câu chuyện của mình, câu chuyện đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, bị lãng quên bởi sự truy cầu mù quáng của thế gian.

"Chỉ lý lẽ không đủ," Tần Mặc cất giọng, tiếng nói của hắn trầm và vang vọng, xuyên qua tiếng gió sa mạc, đến tai từng người như một lời sấm truyền, một lời tiên tri về tương lai. Hắn không nhìn ai cụ thể, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của một sự thật sắp được phơi bày, một gánh nặng của trách nhiệm đang đè lên vai hắn. "Hắn cần phải tận mắt chứng kiến. Tất cả chúng ta đều cần chứng kiến." Ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động, thể hiện sự quyết tâm không gì lay chuyển được, dù hắn biết rằng hành động này sẽ châm ngòi cho một cuộc đối đầu thực sự, một cuộc chiến không chỉ bằng lời nói mà còn bằng máu và lửa, một cuộc chiến mà hắn có thể phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, sự thật, dù đau đớn, vẫn cần phải được biết đến, cần phải được phơi bày để cứu vãn một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực thẳm của sự hủy diệt.

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, gương mặt khắc khổ ánh lên một vẻ kiên cường hiếm thấy, như một chiến binh vừa tìm thấy mục tiêu của mình. "Nếu đó là con đường, ta nguyện đi cùng." Giọng hắn trầm và chắc chắn, không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi nào vương vấn, chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, một con đường tuy đầy chông gai nhưng lại mang ý nghĩa thực sự, và hắn sẽ không từ bỏ, dù phải đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào, dù phải hy sinh tất cả. Vô Danh Khách cũng khẽ gật đầu, ánh mắt ẩn chứa vẻ tán thưởng sâu sắc, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, chờ đợi một người đủ dũng cảm để vén màn sự thật. Thiên Sách Lão Nhân chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nhưng trong đôi mắt lão lại hiện lên một tia hy vọng mong manh, như một ngọn nến nhỏ trong đêm tối, báo hiệu một sự thay đổi. Có lẽ, đây chính là thời khắc mà lão đã chờ đợi bấy lâu, thời khắc mà chân lý được vén màn, và Huyền Vực sẽ có cơ hội được cứu vãn.

Dưới lòng bàn tay Tần Mặc, Chân Lý Thạch Bi bắt đầu rung động nhẹ. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, ban đầu chỉ là một vệt sáng trắng xanh mờ ảo, dần dần lan tỏa ra khắp bề mặt khối đá, như một mạch máu cổ xưa đang được đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm, mang theo sinh khí mới. Ánh sáng ấy không chói chang, mà mang theo một vẻ đẹp huyền ảo, u hoài, như chứa đựng vô vàn câu chuyện chưa được kể, vô vàn ký ức bị phong ấn đang chờ được giải thoát. Năng lượng từ khối đá lan tỏa, tạo ra một trường lực vô hình bao trùm lấy Tần Mặc và những người đứng xung quanh, một bức màn ngăn cách họ với thế giới bên ngoài, đưa họ vào một không gian khác. Cát bụi trong không khí như ngừng chuyển động, tiếng gió sa mạc cũng dịu đi, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đầy uy nghiêm và thần bí, như thể thời gian và không gian đang bị bóp méo, chuẩn bị cho một cuộc hành trình vượt thời gian.

Tần Mặc nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ "ý chí tồn tại" của mình, kết nối với "linh hồn" của Chân Lý Thạch Bi. Hắn cảm nhận được những ký ức ngàn năm tuổi đang cuộn chảy như một dòng sông bất tận, những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc của một thời đại đã bị lãng quên, đã bị cố tình chôn vùi bởi những kẻ muốn giữ vững quyền lực và niềm tin của mình. Hắn không chỉ nhìn thấy bằng mắt thường, mà còn cảm nhận, thấu hiểu nỗi đau và sự tuyệt vọng của vạn vật trong quá khứ, sự giằng xé của bản chất khi bị cưỡng ép, sự mất mát của chính mình. Hắn muốn tái hiện lại chân lý đó, không chỉ bằng hình ảnh, mà bằng cảm giác, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất, để mọi người có thể tự mình cảm nhận, tự mình đánh giá, tự mình đưa ra kết luận về con đường đã qua và con đường sắp tới.

Ánh sáng từ Chân Lý Thạch Bi bỗng tr�� nên rực rỡ hơn, một cột sáng màu xanh lam bốc thẳng lên bầu trời Di Tích Cổ Tiên, xuyên qua tầng không khí nóng bức và mịt mù của sa mạc, như một ngọn hải đăng của quá khứ. Cột sáng ấy xoáy tròn, mở ra một cánh cổng vô hình, nơi những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên, như những mảnh ghép của quá khứ đang dần được tái tạo một cách sống động và chân thực. Khung cảnh xung quanh Tần Mặc và mọi người dần biến đổi, không phải là sự thay đổi vật lý, mà là một sự chuyển dịch của nhận thức, của không gian và thời gian. Họ không còn đứng giữa Di Tích Cổ Tiên hoang tàn nữa, mà đang trôi nổi trong một dòng chảy ký ức, hướng về một thời đại đã bị chôn vùi, một thời đại đã bị lãng quên, nhưng giờ đây lại hiện hữu rõ ràng trước mắt họ. Một màn sương mờ ảo bao trùm lấy họ, mang theo mùi của đất cổ và một chút hương trầm thoang thoảng, như dẫn dắt họ vào một giấc mộng ngàn năm, một cuộc hành trình ngược dòng lịch sử để tìm kiếm chân lý.

Màn sương mờ ảo tan đi, hé lộ một cảnh tượng khiến tất cả phải nín thở, quên đi cả sự tồn tại của bản thân. Họ không còn ở Di Tích Cổ Tiên nữa, mà đang lơ lửng giữa không trung, phía trên một tòa thành tráng lệ đến ngỡ ngàng, rực rỡ dưới ánh nắng ban mai chói chang. Đây chính là Hoàng Thành Thiên Long cổ xưa, nhưng không phải là những tàn tích đổ nát mà họ đã thấy. Nơi đây là đỉnh cao của sự phồn vinh, của một nền văn minh đã đạt đến cực thịnh, một thời đại mà con người tin rằng họ có thể sánh ngang với thần linh, có thể điều khiển mọi thứ theo ý mình. Những tòa kiến trúc bằng đá trắng ngà vươn cao ngất trời, sừng sững như những ngọn núi nhân tạo, chạm khắc hoa văn tinh xảo đến từng chi tiết, lấp lánh dưới ánh nắng ấm áp của mặt trời. Cổng thành khổng lồ được nạm ngọc, đường phố lát đá cẩm thạch sáng bóng như gương, và những khu vườn thượng uyển xanh tươi rực rỡ với đủ loài kỳ hoa dị thảo, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp nơi, tạo nên một bức tranh huyền ảo, diễm lệ đến mức khó tin. Linh khí nơi đây dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy thành từng d��i lụa mỏng, bao phủ toàn bộ thành trì, khiến mọi vật dường như đều được nhuộm một màu lung linh, huyền ảo, một vẻ đẹp không thuộc về phàm trần.

Âm thanh huyên náo của một thành phố đang sống động vang vọng lên từ bên dưới, trộn lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự phồn thịnh: tiếng xe ngựa lướt đi nhẹ nhàng trên đường đá, tiếng người mua bán tấp nập trong chợ, tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, tiếng tụng kinh của các tu sĩ vang vọng từ những ngôi miếu cổ. Mọi thứ đều tràn đầy sức sống, một sức sống mãnh liệt đến mức dường như không có giới hạn, một sự bùng nổ của năng lượng và ý chí, nhưng lại ẩn chứa một sự cưỡng ép vô hình. Khứu giác của họ bị tấn công bởi một hỗn hợp mùi hương phong phú: mùi đất ẩm từ các khu vườn, mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi trầm hương dịu nhẹ từ các đền thờ, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí vừa thiêng liêng vừa trần tục, vừa phồn hoa vừa có chút gì đó nặng nề, khó tả, như một bản hòa tấu của sự biến chất.

"Đây là Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị," Vô Danh Khách khẽ nói, giọng hắn trầm tư, pha lẫn một chút xót xa mà chỉ những người đã trải qua mới có thể hiểu được. Ánh mắt hắn dõi theo những cảnh tượng phồn hoa bên dưới, như đang tìm kiếm một dấu vết quen thuộc nào đó trong dòng chảy lịch sử, một lời cảnh báo đã bị lãng quên. "Đỉnh cao của sự phồn thịnh, cũng là khởi đầu của tai ương..." Lời nói của hắn mang một sức nặng vô hình, khiến không khí càng thêm nặng nề, một sự thật đau lòng dần được hé lộ.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh lướt qua những chi tiết nhỏ nhặt trong ảo ảnh, không bỏ sót bất kỳ điều gì. Lão chỉ vào một cột đá khổng lồ ở giữa quảng trường, nơi một dòng nước linh khí tinh khiết đang phun trào không ngừng, như một mạch sống của thành phố đang bị vắt kiệt. "Họ tin rằng mọi thứ đều có thể thăng cấp, có thể trở thành tiên, nhưng lại bỏ qua cái giá phải trả..." Giọng lão đầy vẻ bi ai, như đang than thở cho sự mù quáng của người xưa. "Linh mạch bị khai thác cạn kiệt, vạn vật bị ��p buộc 'khai linh' để tu luyện, để phục vụ cho khát vọng của con người. Vẻ ngoài cường thịnh này chỉ là một lớp vỏ bọc, bên trong đã bắt đầu rỗng ruột, mục nát từ từ, như một trái cây chín ép." Lão chỉ vào những bức tường thành, những cây cầu, những con đường, dường như mỗi vật đều tỏa ra một luồng năng lượng cưỡng ép, không phải tự nhiên, mà là sự biến chất đau đớn.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng cả "ý chí tồn tại" của mình, kết nối với "linh hồn" của vạn vật trong ảo ảnh. Hắn cảm nhận được sự phồn vinh giả tạo ẩn chứa bên trong vẻ ngoài tráng lệ kia. Hắn thấy những vật thể vốn vô tri, như những tảng đá lát đường, những bức tường thành, những cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, giờ đây đều có một ý thức yếu ớt, một khát khao bị bóp méo. Chúng đã bị "khai linh", bị ép buộc phải cảm nhận, phải tu luyện để đạt đến cảnh giới cao hơn, để trở thành một phần của "Thiên Đạo" mà con người đã định ra, một Thiên Đạo không phải của chúng, mà là của những kẻ tự cho mình quyền định đoạt.

Hắn "nghe" thấy tiếng kêu than thầm lặng của một phiến đá lát đường bị hàng ngàn bước chân giẫm đạp. Nó không muốn thành tiên, nó chỉ muốn nằm yên đó, chịu đựng bước chân của bao thế hệ, cảm nhận sự thay đổi của thời gian, sự ấm áp của mặt trời và sự mát lạnh của mưa đêm. Nó khao khát sự tĩnh lặng, sự ổn định của bản chất nguyên thủy của mình. Nhưng nó bị ép buộc phải hấp thụ linh khí, phải biến đổi "vật tính" của mình, phải khao khát một thứ mà nó không hề muốn, một thứ xa lạ với bản nguyên của nó. Nỗi đau khổ, sự giằng xé của bản chất bị cưỡng ép, hiện rõ ràng trong "ý chí tồn tại" của nó, một nỗi đau âm ỉ, không ngừng, như một vết thương không thể lành.

Tần Mặc còn cảm nhận được ý chí của một cây cổ thụ khổng lồ trong khu vườn thượng uyển, cành lá sum suê vươn cao như muốn chạm tới trời xanh. Nó đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến bao thăng trầm của thế gian, và nó chỉ muốn tiếp tục sinh sôi, vươn những cành lá xanh tươi lên đón nắng, cung cấp bóng mát cho những sinh linh bé nhỏ, hòa mình vào chu trình tự nhiên của sự sống và cái chết. Nhưng nó bị ép buộc phải "kết linh quả", phải biến đổi "vật tính" của mình để trở thành một "linh dược", một thứ hữu dụng cho con đường thăng tiên của con người, một công cụ phục vụ cho lòng tham. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của nó, sự chống cự yếu ớt trước một ý chí mạnh mẽ hơn, sự giằng xé giữa bản năng tự nhiên và sự cưỡng ép tàn bạo, một sự biến chất đau đớn đến tận cùng.

Mùi hương trong không khí cũng trở nên lạ lùng, không còn thuần khiết như lúc ban đầu ảo ảnh hiện lên. Bên cạnh hương thơm của hoa cỏ và linh khí, Tần Mặc còn ngửi thấy một mùi hương trầm lắng, ngọt ngào đến mức gây khó chịu, như thể có quá nhiều thứ đang bị đốt cháy, bị hiến tế để tạo ra một vẻ đẹp phồn hoa giả tạo. Đó là mùi của sự ép buộc, của bản chất bị bóp méo, của những khát khao bị cưỡng đoạt, một mùi hương của sự hủy diệt ngấm ngầm đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố.

Mộ Dung Tĩnh, dù không có năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng cũng cảm nhận được sự bất ổn sâu sắc ẩn dưới vẻ ngoài rực rỡ kia. Nàng nhìn những người dân trong ảo ảnh, họ đều toát lên vẻ mặt hân hoan, tự hào về sự phồn vinh của mình, về sức mạnh vượt trội của nền văn minh. Nhưng trong ánh mắt họ lại thấp thoáng một sự căng thẳng, một nỗi sợ hãi vô hình, như thể họ đang chạy đua với thứ gì đó mà họ không thể nhìn thấy, một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ để đạt đến một cảnh giới xa vời, một cuộc đua không có hồi kết. Nàng thấy những binh khí trên tay các binh lính, chúng lấp lánh ánh sáng linh khí, nhưng lại toát ra một cảm giác lạnh lẽo, vô hồn, như những công cụ chỉ biết giết chóc, không còn ý chí riêng, không còn sự kết nối với người sử dụng, chỉ là một khối năng lượng được điều khiển, một cỗ máy không cảm xúc.

"Nhìn đi," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn mang theo một chút chua xót, một nỗi buồn cho sự lạc lối của con người. "Họ đã biến vạn vật thành những công cụ phục vụ cho khát vọng của mình, tước đo���t 'ý chí tồn tại' của chúng, ép buộc chúng phải đi theo một con đường không phải của chúng. Đây không phải là sự tiến hóa, mà là sự bóp méo, sự hủy diệt bản chất, sự phá hủy cốt lõi của vạn vật, đẩy chúng đến bờ vực của sự tồn vong."

Lục Vô Trần siết chặt bàn tay, đôi mắt dõi theo một con chim đang bay lượn trên bầu trời thành phố, nhưng lại không có vẻ tự do bay lượn. Con chim ấy không hót, mà chỉ bay lượn một cách máy móc, như một cỗ máy được lập trình sẵn, đôi cánh vỗ đều đặn nhưng không mang theo chút niềm vui nào, không có chút sinh khí. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng trong nó, sự mất mát của niềm vui tự do bay lượn, niềm vui tự nhiên của một sinh linh, sự biến mất của bản năng nguyên thủy, của chính cái hồn của nó. "Chúng đã mất đi bản chất của mình..." hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy đau xót, như một lời than vãn cho số phận của vạn vật.

Ảo ảnh tiếp tục chuyển động, tốc độ nhanh hơn, như muốn tua nhanh một đoạn phim lịch sử đến phần bi kịch. Hoàng Thành Thiên Long vẫn phồn vinh, nhưng những vết nứt bắt đầu xuất hiện, không phải trên kiến trúc, mà trên "linh hồn" của nó, trên sự tồn tại của nó. Linh khí, dù vẫn dày đặc, nhưng không còn tinh khiết như trước, mà pha lẫn một sự hỗn tạp, nặng nề, như một dòng nước bị ô uế, không còn là nguồn sống mà trở thành mầm bệnh. Cây cối trong vườn thượng uyển, dù vẫn xanh tươi, nhưng không còn vẻ sống động tự nhiên, mà cứng nhắc, như những bức tượng được tạo hình từ linh khí, mất đi sự mềm mại, uyển chuyển, sự linh hoạt của tự nhiên. Con người, dù vẫn mạnh mẽ, nhưng đôi mắt họ ngày càng trở nên tham lam, cuồng vọng, và một sự lạnh lùng xa cách hiện rõ trên gương mặt, họ đã đánh mất sự nhân tính trong cuộc chạy đua vô tận, cuộc chạy đua đến vực sâu.

"Họ đã tin rằng mình có thể chế ngự Thiên Đạo, có thể biến mọi thứ thành tiên, có thể vượt qua mọi giới hạn," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng lão đầy bi thương và tiếc nuối, như đang kể lại một câu chuyện cổ tích buồn. "Nhưng họ quên mất rằng, Thiên Đạo không phải là một con đường đơn độc, mà là sự hài hòa của vạn vật, là sự cân bằng tinh tế giữa tất cả các yếu tố, một sợi dây liên kết vô hình. Khi một phần bị bóp méo, bị ép buộc vượt quá giới hạn của nó, cả hệ thống sẽ sụp đổ, kéo theo mọi thứ xuống vực sâu của sự hủy diệt."

Tần Mặc cảm nhận được sự bất an đang dâng trào từ sâu thẳm "ý chí tồn tại" của vạn vật trong ảo ảnh. Một sự bất an âm ỉ, như tiếng vọng của một tai họa sắp xảy ra, một tiếng chuông cảnh báo đang ngân lên từ trong lòng đất, từ chính bản chất của thế giới. Đây chính là dấu hiệu đầu tiên của sự mất cân bằng, của "Thiên Đạo Cảnh Báo" đang dần hình thành, một lời cảnh tỉnh từ chính thế giới, từ linh hồn của Huyền Vực.

Ảo ảnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn một cách khủng khiếp. Cảnh tượng Hoàng Thành Thiên Long phồn vinh đột ngột chao đảo, như một bức tranh vĩ đại bị xé toạc bởi một bàn tay vô hình, tan rã thành từng mảnh vụn. Màu sắc rực rỡ của thành trì biến thành một tông màu tối tăm, ảm đạm của sự hoang tàn và chết chóc, và âm thanh huyên náo của cu��c sống biến thành những tiếng gào thét kinh hoàng, tiếng đổ vỡ của kiến trúc, tiếng kêu than thê lương của sinh linh, một bản giao hưởng của sự diệt vong. Bầu trời ấm áp, xanh biếc bỗng bị bao phủ bởi một màu đỏ máu ghê rợn, và những đám mây đen kịt kéo đến từ chân trời, mang theo sấm sét dữ dội và những cơn gió lốc gầm rú, xé nát mọi thứ trên đường đi của chúng, như một cơn thịnh nộ của thần linh.

Từ trên cao, một luồng ánh sáng chói lòa, không phải là ánh sáng của mặt trời mà là một vệt sáng khổng lồ màu xanh lam rực rỡ, xé toạc màn trời đen kịt, kéo theo vô số thiên thạch bốc cháy, như những viên đạn lửa khổng lồ, lao thẳng xuống Huyền Vực với tốc độ kinh hoàng. Đó là một sự kiện vũ trụ kinh hoàng, một điềm báo tận thế không thể chối cãi, một sự trừng phạt của Thiên Đạo dành cho sự kiêu ngạo của con người. Các tòa tháp cao chót vót của Hoàng Thành Thiên Long, từng là biểu tượng của sự vĩnh cửu và quyền lực, bắt đầu đổ sập trong tiếng gầm rú của đất trời, chôn vùi tất cả những gì nó đã từng đại diện, tất cả niềm kiêu hãnh của một nền văn minh. Linh khí, thứ từng nuôi dưỡng sự phồn vinh, giờ đây cuộn xoáy điên loạn, không còn là nguồn nuôi dưỡng mà trở thành cơn bão hủy diệt, xé nát vạn vật thành tro bụi, biến mọi thứ thành hư vô. Mùi linh khí bị bóp méo, hòa lẫn với mùi khói bụi và sự hủy diệt, tạo thành một cảm giác ngột ngạt đến khó thở, một sự bức bối đến tận cùng.

"Thiên Đạo Cảnh Báo," Tần Mặc cất giọng, tiếng nói của hắn vang vọng qua ảo ảnh, mang theo sự nghiêm trọng và một nỗi buồn sâu sắc, như thể hắn đang sống lại nỗi đau của ngàn năm trước. "Đây không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là phản ứng của chính Thiên Đạo khi sự cân bằng bị phá vỡ đến cực điểm, khi vạn vật bị ép buộc đi ngược lại bản nguyên của mình, khi giới hạn bị vượt qua."

Mọi người nín thở nhìn cảnh tượng kinh hoàng, từng sợi lông tơ trên người đều dựng đứng vì nỗi sợ hãi tột cùng, vì sự tàn khốc của hình ảnh trước mắt. Thiên Sách Lão Nhân gật đầu chậm rãi, đôi mắt đục ngầu của lão ánh lên nỗi đau của quá khứ, của những ký ức kinh hoàng. "Lời tiên tri... đã được khắc trên đá từ hàng ngàn năm trước. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Nhưng họ đã bỏ ngoài tai, đã bị che mắt bởi khát vọng mù quáng và sự tự mãn." Lão nói, giọng lão run run, như đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó, khoảnh khắc mà thế giới sụp đổ.

Trong khung cảnh hỗn loạn và hủy diệt ấy, một hình bóng mờ nhạt dần hiện rõ. Đó là một người đàn ông với vẻ ngoài uy nghi, mặc trường bào trắng thêu kim tuyến, mái tóc bạc phơ được búi cao. Ánh mắt xanh thẳm của hắn nhìn lên bầu trời đang sụp đổ, không phải với sự kinh hoàng hay hối hận, mà với vẻ cố chấp, thậm chí là khinh thường, một sự kiên định đến mức đáng sợ. Hắn tin rằng sức mạnh của mình, của con đường thăng tiên mà hắn theo đuổi, có thể chế ngự được cả cơn thịnh nộ của Thiên Đạo, có thể vượt qua được mọi giới hạn, có thể định đoạt cả vận mệnh. Đây chính là Thiên Diệu Tôn Giả của thời đại đó, hoặc một tiền thân của hắn, mang cùng một ý chí, cùng một niềm tin mù quáng vào sự thăng tiến vô độ, sự vươn lên bất chấp cái giá phải trả.

Tần Mặc cảm nhận được sự kiên định mù quáng trong hình bóng đó, sự từ chối chấp nhận rằng con đường của họ đang dẫn đến diệt vong, sự khinh miệt đối với lời cảnh báo của Thiên Đạo. Hắn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật đang bị hủy diệt, không phải vì muốn thăng tiên, mà vì bị cuốn vào cuộc chiến giữa con người và Thiên Đạo, một cuộc chiến không phải của chúng. Những tảng đá, những con sông, những ngọn núi, tất cả đều tan biến trong cơn thịnh nộ của đất trời, và "ý chí tồn tại" của chúng cất lên một tiếng thét thê lương, không phải vì cái chết, mà vì sự mất mát bản chất, sự hủy hoại không thể cứu vãn, sự biến mất của chính mình, của cái bản nguyên cốt lõi.

Đột nhiên, một luồng linh lực mạnh mẽ đến kinh người bỗng chốc xuất hiện trong không gian thực tại, bên ngoài ảo ảnh, làm rung chuyển cả Di Tích Cổ Tiên, khiến những tảng đá đổ nát cũng phải chấn động. Đó là ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả hiện tại, đã quay trở lại, không phải bằng hình dáng vật lý, mà bằng một luồng áp lực tinh thần khủng khiếp, mang theo sự tức giận và căm phẫn tột độ. Hắn đã cảm nhận được những gì Tần Mặc đang phơi bày, và hắn không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc đó. Hắn không thể chấp nhận rằng con đường mà hắn đã cống hiến cả đời, con đường mà hắn tin là chân lý tối thượng, lại là con đường dẫn đến diệt vong, một sự thật không thể dung thứ.

"Vô nghĩa!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không còn là sự lạnh lùng mà là một tiếng gầm phẫn nộ, mang theo uy áp bùng nổ, chấn động cả Di Tích Cổ Tiên. Những tàn tích đổ nát xung quanh khẽ rung chuyển, những hạt cát nhỏ bé cũng bay lên xoáy tròn trong không khí, như bị thổi bay bởi cơn giận dữ của hắn. "Đó chỉ là sự yếu đuối, là những kẻ không đủ khả năng mới tạo ra lời ngụy biện! Chân lý của ta mới là vĩnh hằng! Sự thăng hoa của vạn vật là lẽ tất yếu của vũ trụ!" Hắn phóng ra một luồng linh lực hùng mạnh, xanh thẳm, rực rỡ, như một cơn sóng thần, cố gắng phá vỡ ảo ảnh đang hiển thị, muốn xóa bỏ bằng chứng lịch sử đang thách thức niềm tin cốt lõi của mình, muốn bịt miệng sự thật bằng sức mạnh tuyệt đối.

Nhưng Tần Mặc không hề nao núng, ánh mắt hắn kiên định như sắt đá, không chút dao động trước uy áp khủng khiếp đó. Hắn tăng cường năng lượng vào Chân Lý Thạch Bi. Khối đá cổ xưa phát ra một luồng ánh sáng xanh lam mạnh mẽ hơn, chống lại luồng linh lực của Thiên Diệu Tôn Giả, tạo ra một trận chiến ý chí vô hình nhưng vô cùng khốc liệt, một cuộc đối đầu giữa chân lý và sự cố chấp. Ảo ảnh chớp động, rung lắc dữ dội, như một ngọn nến trước gió bão, nhưng vẫn kiên cường đứng vững. Hình ảnh về sự hủy diệt của Hoàng Thành Thiên Long, về "Thiên Đạo Cảnh Báo" vẫn hiện rõ mồn một, thách thức ánh mắt đầy giận dữ và cuồng vọng của Thiên Diệu Tôn Giả, buộc hắn phải đối mặt với sự thật.

"Ngài thấy chứ, Tôn Giả?" Tần Mặc cất giọng, không hề nhượng bộ, tiếng nói của hắn đầy sức nặng, như một bản án không thể thay đổi. "Đây không phải là sự trì trệ. Đây là sự hủy diệt. Vạn vật không cần phải thành tiên để có giá trị. Chúng cần được là chính mình! Chúng có quyền được tồn tại theo bản chất của chúng, không phải theo khát vọng của ngài, không phải theo định nghĩa của ngài!" Lời nói của hắn như những mũi tên sắc bén, đâm thẳng vào niềm tin mù quáng, vào tận cốt lõi của Thiên Diệu Tôn Giả, khiến hắn không thể nào phủ nhận.

Mộ Dung Tĩnh, đã bị kéo khỏi sự suy sụp ban đầu bởi cảnh tượng kinh hoàng và sự đối đầu căng thẳng, giờ đây nhìn chằm chằm vào ảo ảnh, rồi lại nhìn vào luồng ý chí phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng đã tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, tin rằng đó là sự tiến hóa tất yếu, là sự giải thoát khỏi vòng luân hồi. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến, những tiếng kêu than của vạn vật trong ảo ảnh, sự hủy diệt tàn khốc của một đế chế phồn vinh, cùng với lời tuyên bố đanh thép của Tần Mặc, đã khiến thế giới của nàng hoàn toàn sụp đổ, không còn một mảnh nào để bám víu, chỉ còn lại sự trống rỗng và hoang mang.

"Không... không thể nào..." Nàng thốt lên trong kinh hãi, giọng nói yếu ớt run rẩy, như một tiếng nức nở đau thương, một lời than vãn cho số phận của mình. Nước mắt lăn dài trên má, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sự tan vỡ của niềm tin, sự vỡ lẽ về một sự thật khủng khiếp. "Tất cả những gì chúng ta tin... là sai lầm sao? Vậy thì... chúng ta đã sống vì điều gì? Tất cả những gì chúng ta theo đuổi... chỉ là một ảo ảnh?" Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, nỗi đau của sự lừa dối, của một chân lý đã bị che giấu hàng ngàn năm, một gánh nặng của sự hối hận và sợ hãi. Những giáo điều nàng được dạy, những lời ca ngợi về con đường thăng tiên, giờ đây chỉ còn là những lời nói dối trống rỗng, những ảo ảnh phù du, không còn chút ý nghĩa nào.

Lục Vô Trần, chứng kiến sự giằng xé của Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn càng thêm kiên định, không chút do dự. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn vào ảo ảnh đang dần phai nhạt, nhưng những ký ức nó mang lại thì mãi mãi khắc sâu trong tâm trí hắn. Hắn siết chặt tay, như thể đang nắm giữ một niềm tin mới, một hy vọng mới, một sứ mệnh mà hắn phải gánh vác. "Không sai," hắn nói, giọng hắn không lớn, nhưng đầy mạnh mẽ và quyết đoán, như một lời thề son sắt. "Con đường của Tần Mặc là con đường thật. Con đường duy nhất để Huyền Vực không bị diệt vong, để vạn vật có thể thực sự tồn tại theo bản chất của chúng, để tìm lại sự cân bằng đã mất."

Thiên Diệu Tôn Giả, sau khi không thể phá vỡ ảo ảnh bằng sức mạnh thuần túy, sự phẫn nộ trong ý chí của hắn đạt đến đỉnh điểm của sự điên cuồng. Hắn không còn là một vị Tôn Giả uy nghiêm, mà là một kẻ cuồng vọng bị thách thức đến tận cùng, một kẻ đang bị dồn vào chân tường, đối mặt với sự thật mà hắn đã cố gắng chối bỏ bấy lâu. Hắn nhận ra, Tần Mặc không chỉ là một đối thủ về sức mạnh, mà là một mối đe dọa về tri thức, về khả năng thức tỉnh người khác, về việc vén màn sự thật đã bị phong ấn, làm lung lay nền tảng niềm tin của cả Huyền Vực. Tần Mặc đang không chỉ chống lại hắn, mà đang chống lại toàn bộ nền tảng tín ngưỡng của Huyền Vực, đang vén màn một sự thật mà họ đã cố gắng chôn vùi bằng mọi giá. Hắn biết, Tần Mặc phải chết. Hắn phải bị xóa bỏ, trước khi hắn gieo rắc thêm hạt giống nghi ngờ vào tâm trí của những kẻ khác, trước khi hắn làm lung lay toàn bộ trật tự mà hắn đã xây dựng, trước khi mọi thứ sụp đổ.

Luồng linh lực của Thiên Diệu Tôn Giả bùng nổ lần cuối, tạo thành một cơn lốc xoáy xanh thẳm, mạnh đến mức khiến không gian Di Tích Cổ Tiên méo mó, sau đó đột ngột thu lại, biến mất hoàn toàn, không để lại chút dấu vết nào ngoài sự tĩnh lặng chết chóc. Ảo ảnh của Hoàng Thành Thiên Long, của Thiên Đạo Cảnh Báo, cũng chớp động dữ dội, như một ngọn lửa sắp tàn, rồi tan biến vào hư không, như một giấc mộng kinh hoàng vừa kết thúc, chỉ để lại những dư âm ám ảnh, những vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm trí những người chứng kiến.

Không khí Di Tích Cổ Tiên trở lại vẻ tĩnh lặng đáng sợ ban đầu, chỉ còn tiếng gió sa mạc rít qua những tàn tích đổ nát, như một lời thì thầm của quá khứ. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không còn là sự tĩnh lặng của trước cơn bão, mà là sự tĩnh lặng của sau một cuộc bùng nổ, một sự thật đau lòng vừa được phơi bày, một chân lý đã bị lãng quên ngàn năm giờ đây đã được tái hiện, rung động đến tận cốt lõi của thế giới.

Tần Mặc đứng đó, bàn tay vẫn đặt trên Chân Lý Thạch Bi, hơi thở đều đặn, ánh mắt kiên định không chút dao động. Hắn biết mình vừa châm ngòi cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một cuộc chiến sống còn với cả một thế giới đang chìm đắm trong ảo vọng. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên tàn nhẫn và quyết liệt hơn bao giờ hết, coi hắn là mối đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của lý tưởng và quyền lực của mình, một kẻ phải bị tiêu diệt bằng mọi giá. Nhưng hắn không hối hận. Sự thật, dù có đau đớn đến mấy, dù phải trả giá đắt đến mấy, vẫn cần được biết đến, cần được phơi bày để cứu vãn Huyền Vực khỏi thảm cảnh diệt vong. Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn vẫn tỏa sáng yếu ớt, như một ngọn đèn soi rọi con đường mờ mịt phía trước, một ngọn hải đăng của hy vọng giữa biển cả hỗn loạn.

Mộ Dung Tĩnh vẫn quỵ ngã, nhưng không còn là sự trống rỗng vô hồn. Đôi mắt nàng đỏ hoe, sưng húp vì nước mắt, nhưng trong đó đã bắt đầu xuất hiện một tia sáng, tia sáng của sự vỡ lẽ và nỗi sợ hãi, một sự thức tỉnh đau đớn đến tột cùng. Nàng sẽ phải đối mặt với một quyết định mang tính bước ngoặt, một lựa chọn giữa niềm tin cũ đã sụp đổ và sự thật mới được hé lộ, giữa con đường dễ dàng của ảo vọng và con đường gian nan của chân lý. Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt hắn kiên định như đá, như một bức tường thành vững chắc, sẵn sàng bảo vệ chân lý. Hắn sẽ trở thành một đồng minh vững chắc, không chỉ về sức mạnh mà còn về tinh thần, về niềm tin vào con đường của Tần Mặc. Bằng chứng từ Chân Lý Thạch Bi đã làm lung lay niềm tin của không ít người, và đó sẽ là chìa khóa để Tần Mặc thu hút thêm đồng minh hoặc làm lung lay niềm tin của các tu sĩ khác trong tương lai, mở ra một kỷ nguyên mới. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến không chỉ bằng linh lực mà còn bằng tri thức và niềm tin, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free